Nhạc: Từ ngàn năm xưa là xa xưa lắm từ nơi cõi trời nào xa,
từ nơi cõi trời nào xa
Nơi đó có những vua trơi với bao tâm hồn hiền lương
ai ai cũng nói lời từ bi
Ở nơi xa đó có một tấm lòng, đã bao nhiêu kiếp nuôi mầm từ bi
đã bao nhiêu kiếp, nuôi mầm từ bi.
Vọng
cổ: Ở phương xa kia là cõi trời Đâu Suất, nhìn về địa cầu thân yêu tôi
thấy muôn loài đang ngụp lặng trong biển trần khổ ải, ngài đã về đây đem
hoa bất diệt gieo trồng trên vườn hoa sinh diệt, ngài về đây học tiếng
nói của…… con……… người.
Muôn loại hân hoan hớn hở reo cười, chọn
đất lành thành Ca Tỳ La Vệ, vườn Lâm Tỳ Ni hoa nở rộ gốc Vô Ưu, trái đất
của tôi đã bảy lần rúng động như để báo tin mừng khắp ba cõi nhân
thiên, ngài đã về mang ánh sáng vô biên, bước bảy bước nở bảy đài sen
quý.
Tinh tú muôn phương chầu về cho đến khi bình minh tỏa rạng,
hoa nở chim ca muôn loại reo mừng, trên trời cao tiên nhạc tưng bừng bao
tiếng ngợi khen bao lời chúc tụng, chung vui cùng vua Tịnh Phạn và
hoàng hậu Maya, đây thân vàng thái tử Tất Đạt Đa, tướng hảo quang minh
không bút mực nào tả được, tài trí thông minh người người đều nể phục,
cung cách phi phàm đáng bật trượng phu.
Nhạc: Ngài làm sao vui phòng loan yên ấm ngoài kia chúng sanh lầm than
Ngoài kia chúng sanh lầm than
Xin với đức ân phụ hoàng để con đi thăm thần dân
Đi qua bốn cửa thành Ca Tỳ La
Hỡi ơi ! sao phải tấm thân lưng còng
Hỏi ra mới biết ai rồi cũng qua
Thời gian tiêu phá thân già còng lưng
Này Sa Nặc:
Kìa còn người kia vì sao run rẩy nằm co tím rên quặn đau
Lòng ta xót xa dường bao
Mang kiếp nhân sinh trên đời mấy ai qua được bệnh căn
Ai ai cũng vướng vòng khổ đau
Hỡi ơi! Sao có giống chi lạ thường
Người hay tượng đá sao nằm trơ trơ
Hỏi ra mới biết ai rồi cũng qua
Vọng
cổ: Sau chuyến du hành thái tử thấy khắp nhân gian dẫy đầy đau khổ, thú
lớn tranh mồi giết đàn thú nhỏ chim lớn ăn sâu rắn tìm ếch nhái, mạnh
được yếu thua phiền trược khắp…… muôn……… loài.
Thao thức bâng
khuâng suốt cả đêm dài, cho đến một hôm ngài quyết lòng từ bỏ điện ngọc
cung vàng, vợ đẹp con xinh. Vượt khỏi thành cùng Sa Nặc nhanh chân trên
lưng con Kiền Trắc lướt qua ngàn cây cỏ, dòng Anoma giữa đêm trường tĩnh
mịch thái tử Tất Đạt Đa tầm đạo cứu muôn loài.
Thái tử nghĩ
rằng” Nếu đã xuất gia thì còn luyến tiếc làm chi râu tóc” ngài đưa dao
lên cắt tóc râu và nguyện đoạn hết thảy tạp chướng ưu phiền, mặc áo cà
sa thay cho y phục vương quyền, cùng tiên Bạt Già tu nơi rừng khổ hạnh
nhưng vẫn chưa thỏa lòng vì còn vướng mắc tử sanh. Ngài vượt rừng lên
núi Tuyết khổ tu ngồi thiền định quán nhân duyên sinh khởi, đếm hơi thở
vào ra giữ tròn chánh niệm cực khổ suốt sáu năm nên thân xác hao gầy.
Nhận
thấy hạnh đói khát không phải là mục tiêu đạt đạo, phải ăn uống bình
thường cho khỏe mạnh thân tâm, ngài đến sông Ni Liên được cô Nan Đà và
Ba La dâng sữa, được bà Long Vương cúng dường bát cháo nhũ quy, dưới cội
Bồ Đề vững tâm thiền định trí tuệ nở bừng sáng rực hào quang.
Trái
đã chín rồi chánh quả là đây, Văn Phật Thích Ca đấng vẹn toàn giác ngộ,
đệ tử chúng con xin quay về nương tựa, thắp sáng đèn tâm soi dấu Phật
Đà,
Sen đã nở không lấm bùn ô trược,
Tỏa hương thơm ngào ngạt đến ngàn sau.
Hoa bất diệt nở trên vườn hoa sinh diệt
Nguyện muôn loài sẽ thành Phật tương lai.