Không biết từ bao giờ và vì cớ làm sao mà tôi đã đặt tên
cho mùa này là… “mùa nhớ”. Mùa nhớ của tôi bắt đầu khi thành phố đã thôi
không còn những cơn mưa dai dẵng, phố khoác lên mình chiếc áo mới màu
vàng ươm của nắng...
Mùa nhớ của tôi cũng bắt đầu khi gió bấc đổ
về, gió mang theo chút se lạnh hanh hao và cả mùi Tết thoang thoảng, len
khắp ngõ ngách phố phường nghe lòng nao nao.
Ảnh minh họa
Sáng nay ra đường gặp nắng, tối về lại nghe gió bên mình. Lòng chợt thấy rộn ràng nôn nao khó tả. Ừ thì, mùa nhớ đã về!
Nhớ
tiếng người rổn rảng gọi nhau quanh xóm rủ đi tảo mộ, đàn ông vác cuốc,
phụ nữ theo sau tay cầm chổi tay cầm nhang với mớ đồ cúng, đám con nít
ríu rít chạy trước lúc nào cũng bị người lớn gọi lại nhét vô túi vài ba
tép tỏi mà không quên cằn nhằn: “Ra mộ ông bà không được giỡn nghe, giữ
cho kỹ mấy tép tỏi, con nít dễ thương coi chừng ma quỷ nó bắt bây giờ!”.
Nhớ
cái mùi quần áo mới mẹ mua từ những ngày đầu tháng Chạp, đồ mẹ mua về
giặt được một nước rồi cất vào ngăn tủ, ngày nào con nít cũng mang ra
ngắm nghía chớ nào có dám mặc, sợ lỡ mặc rồi bị cũ, chạy nhảy không để ý
rách vai tét đáy thì đến Tết lại không có thứ để xi xoe với bạn bè.
Đám
con nít mòn mỏi cả năm trời cũng chỉ đợi đến chiều ngày 30 Tết tắm rửa
sạch sẽ rồi vận lên mình bộ quần áo mới đi khắp xóm hẹn nhau đón giao
thừa.
Nhớ vị mứt dừa ngọt lịm, béo ngậy
bác vẫn rim những ngày cận tết. Hàng dừa sau nhà bác dặn các anh không
được hái non, để dành đó cho đến khi mấy trái dừa già cằn đi hái xuống
rồi bào lấy cơm, mua thêm vài cân đường ít ống vani và chút phẩm màu vậy
là đã có quà tết biếu cho hàng xóm. Cái thuở cơ hàn, chút quà mọn vậy
mà quý mà thân. Con nít vẫn thích được ngồi cạnh bác bên lò lửa hồng đảo
từng mẻ mứt và lắng tai nghe bác kể những câu chuyện Tết xa xưa của
thời ba nó, mẹ nó…
Nhớ những khoảng sân đầy
nắng, những tường dậu phía sau nhà ngày cuối tháng Chạp. Đám chăn màn,
quần áo được mang ra giặt giũ phơi phóng giăng đầy trên những bờ giậu
sau những tháng trời miền Trung mưa dai dẳng. Khoảng sân trước nhà la
liệt những củ hành, củ kiệu, cốm ép… mà mấy ngoại, mấy dì tranh thủ hong
qua vài ba con nắng để đến Tết lại có thứ chiêu đãi cho đám con cháu tụ
về.
Những buổi trưa đứng nắng, con nít vẫn
hay lẽo đẽo theo bà ngoài đi quanh xóm “kiểm tra” tình hình Tết nhất của
xóm giềng, ngoại nói chỉ cần đi ngang nhà nhìn vào trước sân hay tường
dậu cũng đủ biết năm rồi nhà ai được mùa nhà ai thất bát…
Nhớ…
Rồi nhớ…
Và nhớ…
Năm
năm sống ở thành phố này cũng đồng nghĩa với năm mùa nhớ đã đi qua. Tôi
đã dần biết chấp nhận một vài nỗi nhớ nhạt nhòa dần trong ký ức. Tôi
quen với việc phải hối hả chạy đôn chạy đáo vì công việc, vì chuyện học
hành những ngày cuối năm. Những tin “cháy vé” tàu xe nhan nhản trên khắp
báo đài cũng không còn làm tôi mấy bận lòng. Tôi không còn hay than
phiền Tết phải vui thế này, Tết phải mừng thế kia. Vì lớn rồi có phải
trẻ nít nữa đâu mà…
Tôi không biết mình sẽ còn
được qua bao nhiêu mùa nhớ nữa nhưng cứ mỗi mùa nhớ đi qua tôi lại thấy
mình trưởng thành hơn, chín chắn hơn và biết chấp nhận hơn. Đôi khi giữ
riêng cho mình một vài điều nhớ, cất thật kỹ đâu đó trong trái tim để
khi lục lọi vô tình chạm phải nó rồi thẩn thờ đứng lặng nghĩ về những
điều đã trải qua mà thấy nghẹn căng ở sống mũi mình.
Với tôi, vậy đã đủ hạnh phúc rồi…