Dù không phải là
Phật tử, hoặc chỉ là kẻ vô thần, có lẽ cũng ít nhất từng một lần
tình cờ nghe câu nói: “Chúng sanh là Phật sẽ thành.”
Đây là lời xác
quyết đầy từ bi của một vị giáo chủ chưa bao giờ nhận mình là
giáo chủ. Sau bốn mươi chín ngày đêm thiền định dưới gốc cây bồ
đề, sa-môn Gotama đã tìm ra cội nguồn sâu sa tạo nên vòng sinh
tử luân hồi, cột buộc bao khổ đau phiền não! Có thực sự biết khổ
từ đâu mới mong diệt khổ.
Bốn mươi chín năm
sau đó, sa-môn Gotama đã đi không ngừng nghỉ để truyền dạy cách
diệt khổ. Người theo học đủ mọi tầng lớp trong xã hội, từ vua
quan, trưởng giả tới dân giã nghèo hèn; từ trẻ tới già, từ trí
tới ngu… một lòng tôn kính gọi ngài là Phật, do chữ Buddha lấy
nghĩa theo tiếng Magadhi là Người Tỉnh Thức; và tôn xưng ngài là
giáo chủ của một tôn giáo có tên là Đạo Phật, bởi con đường ngài
chỉ dạy đưa tới sự tỉnh thức.
Nhân gian biểu tỏ
lòng ngưỡng kính như thế, nhưng Đức Phật thì sao? Những ai đã
từng nghe câu nói “Ta là Phật đã thành. Chúng sanh là Phật sẽ
thành” thì chẳng cần suy cạn nghĩ sâu gì cũng hiểu ngay, vì
câu nói đó đơn giản quá! Đức Phật chỉ nhận mình là người đã
nhìn ra những nguyên nhân của khổ đau nên đã tỉnh thức, thoát
khỏi khổ đau mà thành Phật; trong khi chúng sanh cũng có đủ
những hạt giống tỉnh thức, để thành Phật, nhưng vì tập khí sâu
dầy, chưa nhận ra thôi. Xác quyết điều này, ngụ ý Đức Phật không
nhận mình là giáo chủ, mà trái lại, ngài khuyến tấn rằng ngài và
chúng sanh không khác, chỉ là sự nhận biết trước hay sau. Và
người đã biết sẽ chỉ cho người chưa biết để cùng đạt tới sự giác
ngộ như nhau.
Điều này nói lên
bản chất của Phật giáo là Giáo Dục chứ không phải là Tôn Giáo.
Suốt thời gian thị hiện Ta-bà, Đức Thích Ca Mâu Ni đã không
ngừng giảng dạy cho chúng sanh ở mọi giai cấp, mọi căn cơ từ
thấp lên cao, như thứ lớp ngoài đời từ mẫu giáo lên đại học.
Ngài là vị thầy không lấy học phí của bất cứ học sinh nào, chỉ
nhận sự cúng dường mỗi ngày một chén cơm mà giảng dạy không
ngừng nghỉ suốt bốn mươi chín năm! Nhận thức như vậy, chúng ta
sẽ hiểu rõ hơn về bốn chữ “Chư pháp thực tướng”. Đó là
chân tướng của vũ trụ nhân sinh, cô đọng toàn bộ những lời Phật
thuyết trong suốt hơn bốn thập niên.
Phật tử tôn kính
Đức Phật là tôn kính một người Cha, một vị Thầy chứ không phải
với lòng sợ hãi mù quáng như đối với thần linh!
Không một nơi nào
trên trái đất này, mà chỉ có toàn điều tốt, người tốt, hoặc
ngược lại, toàn điều xấu, người xấu. Tốt xấu luôn xen kẽ bên
nhau như hồ sen mà Đức Phật đã quán chiếu khi vừa đắc đạo. Đóa
sen có cọng thấp cọng cao, lá sen có lá non lá già, bông sen có
bông nở rộ, bông hàm tiếu nhưng trong mỗi đơn vị đều chứa đựng
đủ bản chất của bùn, nước, nắng, gió… Khi nghiệm ra lý duyên
khởi và lẽ vô thường trong trời đất cũng là lúc Đức Phật ngạc
nhiên nhận diện khả năng giác ngộ, hay Phật tánh, đều có mặt và
có sẵn trong mỗi chúng sanh! Ngài đã phải kêu lên: “Lạ thay!
chúng sanh nào cũng có sẵn hạt giống trí tuệ và giác ngộ, mà sao
muôn ức kiếp vẫn lăn trôi trong sinh tử khổ đau?”
Vì lòng thương
tưởng chúng sanh nên Đức Phật đã từ chối nhập Niết Bàn khi Ma
Vương tới dụ. Ngài khẳng định ở lại Ta-bà để giáo hóa những
Phật-Sẽ-Thành. Đó là thông điệp từ bi nhất, rõ rệt nhất trong
đại nguyện của vị Phật-Đã-Thành.
Hơn hai mươi lăm
thế kỷ qua, chúng sanh cõi Ta-bà nhận được những gì nơi kho tàng
để lại?
Kinh Duy Ma Cật
có một chương giới thiệu về quốc độ Chúng Hương của Đức Phật
Hương Tích. Đó là một quốc độ cực kỳ trang nghiêm và thanh tịnh
vì nơi đó không có hàng Thanh Văn, Duyên Giác mà chỉ có chúng
Đại Bồ Tát ngồi nghe pháp bằng hương thơm chứ không bằng ngôn tự.
Những vị Bồ Tát ở nơi lý tưởng và đẹp đẽ như vậy làm sao không
sửng sốt khi nghe nói về cỏi Ta-bà uế nhiễm đầy những phiền não
khổ đau với muôn chúng sanh vô minh khó dạy mà Đức Phật Thích Ca
Mâu Ni đã phát nguyện ở lại giáo hóa!
Không chỉ ngưỡng
phục tâm đại bi của Đức Phật Thích Ca mà Chư Bồ Tát cõi Chúng
Hương còn kinh ngạc khi trưởng giả Duy Ma Cật giãi bầy là Chư Bồ
tát ở cõi Ta-bà phải thành tựu tám pháp mới vượt qua những
chướng ngại trên đường hoằng pháp. Trong tám pháp đó, có ba pháp
đầu là căn bản, gồm:
1- Làm lợi ích
chúng sanh không cầu báo đáp.
2- Chịu thay
chúng sanh hết thảy khổ não và hồi hướng công đức đã làm cho
chúng sanh.
3- Tâm bình
đẳng với chúng sanh, khiêm hạ, vô ngại.(*)
Ấy vậy mà không
thời nào không có những câu hỏi tiêu cực đầy ác ý của kẻ phàm
phu, nhất là trong thời mạt pháp này. Những câu hỏi mà thực
chẳng để hỏi, như: “Giáo lý Phật hay lắm! Nhiệm mầu lắm! Nhưng
sau Phật Thích Ca đã có ai thành Phật thêm chưa?”
Nếu được nghe,
tôi xin thưa:
- Dạ có, có nhiều
lắm! Rất nhiều Phật-Đã-Thành, mà bạn không nhìn thấy đó thôi.
Hãy gỡ cặp kính nghi hoặc xuống. Hãy lắng yên cái tâm phân biệt.
Hãy mở rộng lòng hẹp hòi vị kỷ. Hãy hít vào không khí bình an và
thở ra những oán kết hận thù. Hãy cho mà không chờ nhận. Hãy sẵn
sàng vì lợi ích người mà chẳng quản nhọc nhằn. Hãy chia xẻ áo
cơm khi biết có người đói lạnh. Hãy thương người như thương
chính ta… Hãy tạm thử ngần đó thôi, bạn sẽ ngạc nhiên thấy mình
thăng hoa, xung quanh bạn đều quá đẹp! qúa dễ thương!
Bạn ơi! Giây phút
nào bạn sống được như thế thì chính bạn đang là “Phật Đã Thành”
đó. Chỉ tiếc là chúng ta không sống với Phật tánh đó được lâu vì
tập khí tham sân si sâu dầy, nên từ “Phật Đã Thành” ta lại nhanh
chóng trở về “Phật Sẽ Thành!”.
Nhưng xin chớ vội
bi quan, vì giữ tâm thanh tịnh mà nhìn quanh, bạn sẽ cảm thấy
hoan hỷ và phấn khởi. Bạn thấy gì? Có phải giữa bao cảnh huống
đảo điên, bi đát, không bao giờ thiếu bóng những vị phát nguyện:
“Phục thỉnh Thế Tôn vị chứng minh. Ngũ trược ác thế thệ tiên
nhập” Bạch Đức Thế Tôn, xin Ngài chứng minh, đời ác năm
trược này, con xin thề vào trước. Những vị đó nguyện quên mình
cứu người, chịu đói cho người no, chịu lạnh cho người ấm, chịu
chết cho người sống?
Hãy nhìn kỹ, rồi
bạn có can đảm nói khác đi, rằng bạn không hề thấy như thế không?
Vậy, những vị đó
là ai?
Thưa bạn, tôi
tin, đó là những Bồ Tát, nương theo lời dạy của Đức Thích Ca Mâu
Ni, tiếp nối con đường cứu độ chúng sanh, xoa dịu những khổ đau
trầm thống của kiếp nhân sinh.
Đó là Pháp Thân
Phật, là những chúng sanh Đã, Đang và Sẽ thành Phật.
Nếu còn băn khoăn,
có lẽ bạn nên tự hỏi ngược lại, là thế giới đảo điên này sẽ tang
thương đến đâu, nếu thiếu vắng những Bồ Tát vị chúng sinh mà
hành Bồ-Tát-Hạnh?
NAM MÔ BỔN SƯ
THÍCH CA MÂU NI PHẬT.
Hạnh Chi
(Độc-Cư-Am. tháng tư, 2009)
(*)Kinh Duy Ma
Cật Sở Thuyết- TT Thích Tuệ Sỹ dịch