Trong bản tâm của mỗi chúng sinh vốn có đầy đủ đức tính trong sạch và
sáng suốt nhưng do bụi trần cấu uế che phủ, nên bản tính uyên nguyên
sáng suốt ấy chưa có cơ hội hiển bày. Như ánh sáng của mặt trăng xưa nay
vẫn thường soi chiếu nhưng vì mây che phủ nên vạn vật bị chìm trong màn
đêm, và đến khi mây tạnh trời quang thì khắp không gian đều được sáng
tỏ.
Cũng vậy, khi ngọn đèn tuệ giác ở trong tâm ta được
thắp sáng thì bóng tối vô minh không còn. Lúc bấy giờ, niềm an lạc và
hạnh phúc chân thực luôn hiện hữu trong ta, và lan tỏa đến mọi người.
Chúng ta vừa kỷ niệm Phật đản, ngày Đức Thế Tôn thị
hiện ra giữa cuộc đời này, để chỉ cho nhân loại thấy rõ giá trị đích
thực của sự sống và giúp cho tất cả chúng sinh vượt thoát phiền não, khổ
đau. Hình ảnh Đức Phật sơ sinh biểu tượng cho tuệ giác ở trong tâm thức
của chúng ta phát khởi. Đức Thế Tôn từng dạy rằng: "Tất cả chúng sinh
đều có Phật tính. Ta là Phật đã thành và chúng sinh là Phật sẽ thành".
Nghĩa là, trong bản tâm của mỗi người đều có trí tuệ giác ngộ và sẽ
thành Phật. Nhưng vì ta bị tham lam, giận hờn và si mê trói buộc, sai
khiến cho nên tuệ giác "đáng tôn quý" ấy chưa có cơ hội để biểu hiện.
Nay nhờ có phước duyên gặp được Chánh pháp và thực hành theo lời Phật
dạy, nên tâm trí ta được thắp sáng và thấy rõ bản chất sinh động của
cuộc đời.
Thắp sáng đèn trí tuệ
Tỏa chiếu khắp thế gian
Thấy rõ ràng muôn pháp
Thôi tìm kiếm Niết bàn.
Thật vậy, khi còn ở trong bóng tối của vô minh ái dục
thì ta chẳng thấy được sự vận hành tất yếu của các pháp, nên bị bản ngã
dễ dàng điều động và sai sử nhưng khi có ánh sáng trí tuệ soi chiếu thì
niềm an vui và hạnh phúc tự biểu hiện, và ta không cần phải chạy đi tìm
kiếm ở một nơi nào khác.
Sở dĩ con người chịu nhiều khổ đau và sinh tử luân
hồi trong lục đạo, là do cái tôi ở nơi chính mình tạo ra. Bởi khi ta
sống trong thất niệm thì cái tôi hay bản ngã ấy sẽ sinh khởi và chi phối
toàn bộ đời sống sinh hoạt của bản thân đồng thời tạo ra phiền não cho
những người chung quanh.
Sống thuận theo bản ngã, tức là ta đi ngược lại với
lẽ thật của cuộc đời và sự vận hành của nhân duyên, nghiệp quả. Bởi thói
quen của bản ngã là chọn lựa, chiếm hữu, muốn duy trì những gì mà nó ưa
thích, tham muốn. Trong khi thực trạng của cuộc sống thì khác hẳn luôn
sanh diệt, vô thường. Mỗi người hiện hữu trên cõi đời này, ai mà chẳng
bị ốm đau, bệnh tật? Cho dù chúng ta có đầy đủ của cải vật chất đến mấy
thì cũng không thể nào tránh khỏi được bệnh hoạn, đó là một sự thật hiển
nhiên. Thế nhưng, người ta vẫn cứ mong cầu cho cơ thể của mình đừng bị
bệnh tật và được trẻ trung mãi mãi. Nếu sự mong cầu ấy được thành tựu,
thì cớ sao con người vẫn cứ bị ốm đau, già nua và tàn hoại theo thời
gian? Như vậy, mọi tính toán của bản ngã đều trái ngược lại với dòng
biến chuyển sinh động của các pháp trong đời sống. Đám mây trắng thì cứ
thong dong bay lơ lửng trên bầu trời, dòng nước vẫn êm ả đêm ngày chảy
ra biển khơi, cây cối thì ra hoa kết trái và úa tàn theo chu kỳ của nó.
Vạn vật luôn luôn thay đổi theo tiến trình tất yếu để làm nên sự sống.
Cũng giống như khi ta làm nhiều công việc, thì cơ thể sẽ bị mệt mỏi và
căng thẳng, do đó ta cần nghỉ ngơi để lấy lại sức khỏe. Nhưng nếu ta
không biết lắng nghe và cảm thông sự nhu cầu ấy của cơ thể, mà lại cố
gắng để làm thêm nữa, nhằm thỏa mãn những gì mà bản ngã ưa thích, mong
muốn thì chỉ đem lại sự mệt mỏi và bất an cho thân tâm. Còn hạnh phúc,
điều ta luôn mong mỏi lại nghìn trùng xa cách.
Thực ra, tất cả các pháp đến và đi trong đời sống
này, có thể là thuận hay nghịch, khổ hay vui v.v… đều tuân theo nguyên
lý vận hành tất nhiên của dòng nhân quả nghiệp báo mà mỗi người tự tạo
ra. Vì thế, người nào biết sống thuận theo sự vận hành của pháp tức là
không còn rơi vào chấp thủ của bản ngã, người ấy xứng đáng được Đức Phật
tán thán, ngợi khen, là người tiếp nhận được Chánh pháp. Do đó, trước
khi nhập Niết bàn, Thế Tôn có căn dặn rằng:
"Này Ananda, nếu có Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ni, cư sĩ nam
hay cư sĩ nữ nào thành tựu Chánh pháp và tùy pháp, sống chơn chánh trong
Chánh pháp, hành trì đúng Chánh pháp, thời người ấy kính trọng, tôn
sùng, đảnh lễ, cúng dường Như Lai với sự cúng dường tối thượng. Do vậy,
này Ananda, hãy thành tựu Chánh pháp và tùy pháp, sống chơn chánh trong
Chánh pháp và hành trì đúng Chánh pháp. Này Ananda, các người phải học
tập như vậy" (Kinh Đại Bát Niết Bàn).
Sống thuận theo sự vận hành của pháp, tức là ta không
đem cái chủ ý, kiến thức, quan niệm v.v... của mình để áp đặt lên "thực
tại đang là". Khi có sự việc gì đến với mình, thì căn cứ vào hiện thực
ấy để giải quyết, xong rồi liền buông. Cũng giống như đôi bàn tay vậy,
nó có khả năng cầm nắm và làm tất cả mọi công việc, nhưng đến khi làm
xong việc thì buông ra chẳng cần nắm giữ lại cái gì trong tay cả. Nhờ
vậy nên đôi bàn tay mới rảnh rang và có thể làm được tất cả mọi công
việc. Đó là sự khéo léo, thông minh và diệu dụng của đôi bàn tay!
Mỗi khi ta sống trọn vẹn với từng diễn biến đang xảy
ra của thân tâm mình và hoàn cảnh đương tại thì sẽ phát hiện ra được ý
đồ tạo tác của bản ngã. Những kiến thức, quy ước, điều lệ, thói quen
phản ứng của bản ngã được xây dựng từ bấy lâu nay, đều bị rơi rụng và
tan biến bởi nhờ sự soi chiếu của tuệ giác. Quy trình dựng lập của chúng
vô cùng tinh tế và thiện xảo; ngay trong mỗi giây phút ở hiện tại, ta
chỉ cần thiếu sự định tĩnh và không rõ biết là mình đang làm gì thì toàn
bộ hành động, nói năng và suy nghĩ sẽ rơi vào ý đồ của bản ngã tham,
sân, si. Lúc bấy giờ, cho dù ta phấn đấu để hoàn thành mọi công trình
lớn lao đến mấy, nhưng nếu ta không có tuệ giác để soi chiếu vào mỗi
hành động mà mình đang làm thì công việc đó đôi khi chỉ là để phục vụ
cho một bản ngã tinh tế và thâm sâu hơn, mà lắm lúc ta không hề hay
biết!
Do đó, hình ảnh Đức Phật đản sinh là biểu trưng cho
tuệ giác vô ngã vốn có ở nơi mỗi chúng ta. Và người phát huy được tuệ
giác thì sẽ biết sống tùy thuận với sự biến chuyển thăng trầm của cuộc
đời, mà chẳng hề bị bất cứ điều kiện hay hoàn cảnh nào ràng buộc và sai
khiến. Nhờ đó người ấy vẫn sống trong cuộc đời đầy ô trược, uế nhiễm
nhưng tâm hồn vẫn ung dung và tự tại để cứu giúp cho mình và người thoát
khổ, đạt đến an vui.
Để phát huy tuệ giác và sống tùy duyên thuận pháp thì khi tiếp xúc
với mọi hoàn cảnh, chúng ta chỉ cần lặng lẽ quan sát sự sinh khởi và
diễn biến của chúng mà không cần phải gia tâm thêm bớt hay loại trừ điều
gì cả. Hay nói cách khác, đừng để cho bản ngã xen vào cắt xén và làm
méo mó cái thực tại "bây giờ và ở đây". Hãy buông xuống mọi ý niệm, cho
dù đó là ý niệm muốn thành Phật, thì ngay khi đó tuệ giác tự động soi
chiếu, như ngọn đèn được thắp sáng lên giữa căn phòng trong đêm tối. Và
mỗi khi trong tâm được thanh tịnh, thấy rõ ràng các pháp thì cho dù bạn
sống bất cứ ở nơi đâu và hoàn cảnh nào, cũng đều được an bình và tự tại.
Viên Ngộ