PHƯƠNG CÁCH ĐẢN SANH CỦA CHƯ PHẬT
Thích Nữ Giới Hương
Theo Trường Bộ, Kinh Đại
Bổn Nhân Duyên (số 1), Đức Phật Thích Ca đã giảng về một số phương pháp thông
thường khi một thánh nhân đản sanh khác với một phàm phu bình thường tức loài
người chúng ta. Chẳng những Đức Phật Thích Ca trong thời hiện tại (thế kỷ thứ 5 trước công nguyên) mà chư
Phật trong quá khứ như Đức Phật Tỳ-bà-thi, Thi-khí, Tỳ-xá-bà, Câu-lưu-tôn,
Câu-na-hàm, Ca-diếp, vv… (cách đây vô số
kiếp) cũng có một số hiện tượng siêu xuất giống nhau khi các ngài vừa giáng
sanh ra khỏi bào thai của các thân mẫu. Các phương cách đản sanh của chư Phật đều
giống nhau như sự xuất hiện của các ngài giữa thế gian này đã cảm ứng đến thế
giới chư thiên và các loài khác; các ngài đều giáng sanh dưới gốc cây giữa
thiên nhiên bao la; các ngài đều từ hông mẹ bước ra và tuyên bố các ngài là bậc
thánh nhân chứ không phải loài người bình thường; các ngài đều có hảo tướng với
32 tướng tốt và 80 tướng phụ và thông điệp của các ngài ở đời là cứu khổ cho
chúng sanh. Đức Phật Thích Ca diễn tả cụ thể phương pháp đản sanh của chư Phật
trong quá khứ và hiện tại qua hình ảnh đầy màu sắc của Bồ Tát Tỳ-bà-thi và thân
mẫu của ngài.
Một là khi chư Phật đản sanh đã cảm ứng đến thế giới
chư thiên và nhiều loài khác. Đa phần loài người chúng ta ra đời thì được gia
đình, bà con quyến thuộc, bạn bè thân hữu của gia đình vui mừng hân hoan chào
đón chúng ta, còn chư Phật chẳng những được như thế mà các ngài còn cảm đến cả
thế giới chư thiên và nhiều loài biết đến, nên có nhiều hiện tượng khác lạ như
thiên hoa rơi xuống, mưa mạn đà la, lộng tràng phan đón rước, thiên nhạc tấu
khúc, trái đất rung chuyển và hào quang sáng chói rực rỡ khắp thế gian để chào
đón một bậc thánh nhân vừa giáng sanh. Đức Phật Thích Ca kể như sau:
“Đức Bồ-tát
Tỳ-bà-thi từ cõi trời Đâu-suất giáng thần vào thai mẹ, do hông phải mà vào,
chánh niệm không tán loạn. Ngay lúc ấy cõi đất rung chuyển; ánh sáng rực rỡ soi
khắp thế gian; những chỗ mặt trời mặt trăng không soi tới cũng đều mong nhờ chiếu
sáng. Chúng sinh chốn u minh nhờ đó được trông thấy lẫn nhau và tự biết mình hiện
đang sinh ở chỗ nào. Ánh quang minh đó lại soi đến cung điện Ma vương. Những chỗ
tối tăm thảy đều được chiếu sáng…
Bồ-tát
Tỳ-bà-thi lúc ở thai mẹ, chuyên niệm không tán loạn, thường có bốn vị thiên thần
tay cầm qua mâu, hộ vệ cho mẹ ngài, dẫu loài người hay loài phi nhân đều không
thể xâm phạm… Thân mẹ được an ổn, không có các não loạn, trí tuệ ngày càng
thêm. Mẹ tự xem thai mình thấy rõ thân Bồ-tát đủ các căn tốt đẹp như chất vàng
tía không chút tỳ tích, khác nào kẻ có mắt sáng, xem vào đồ lưu ly trong sạch,
thấy suốt cả trong ngoài không chút ngăn ngại.
Khi
Bồ-tát Tỳ-bà-thi từ trời Đâu-suất giáng thần vào thai mẹ, chuyên niệm không tán
loạn, khiến tâm mẹ lúc nào cũng thanh tịnh, không có các dục tưởng, không bị lửa
dục thiêu đốt. Mẹ Ngài giữ trọn năm giới, phạm hạnh thanh tịnh, thuần tín và
nhân từ, thành tựu mọi điều lành, an lạc không sợ hãi và khi thân hoại mệnh
chung, được sanh cõi trời Đao-lợi.
Lúc
Bồ-tát Tỳ-bà-thi sinh ra, chư thiên ở phía trên, giữa hư không, tay cầm lọng trắng,
quạt báu, để ngăn che lạnh, nóng, gió, mưa, bụi bặm…; có hai suối nước, một ấm,
một mát, tự nhiên ở dưới đất tuôn ra, để cúng dường tắm rửa cho Bồ tát…
Bồ-tát khi sanh ra mắt ngài có thể nhìn
thấy suốt một do-tuần và âm thanh của Ngài trong suốt êm dịu hòa nhã như tiếng
chim ca-la-tần-già. Ấy là pháp thường
của chư Phật.”
Hai là chư Phật đều
giáng sanh dưới gốc cây trong khung cảnh thiên nhiên bao la và thân mẫu của các
ngài đều không ngồi hay nằm mà đứng nương vịn vào thân nhánh hoa để các thánh
nhi từ bên hông phải bước ra dễ dàng. Chúng ta là loài người và được sinh ra từ
tử cung của mẹ nên tư thế của các bà mẹ trong Bảo Sanh viện là phải nằm để thai
nhi dễ chun đầu ra và các bà mẹ phải nằm để thai nhi không bị rơi xuống đất.
Còn các thân mẫu của thánh nhân hình như biết được mình đang may mắn bão dưỡng
một thánh thai của thế gian và cách đi ra của thánh thai sẽ khác với thai nhi
nên các bà tự biết phải đứng lên, vịn vào nhánh cây để các thánh nhân tự tại nhẹ
nhàng từ hông phải bước ra như Đức Phật Thích Ca kể rằng:
“Bồ-tát Tỳ-bà-thi lúc sanh, do hông phải của mẹ mà ra, chuyên niệm không
tán loạn. Khi ấy mẹ Bồ-tát tay vin cành cây, không ngồi không nằm, có bốn thiên
thần bưng nước hương đứng trước mẹ mà thưa rằng: “Tâu Thiên mẫu, nay Ngài sanh
thánh tử, chớ có ưu lo.
Bồ-tát
Tỳ-bà-thi lúc sanh, do hông phải của mẹ mà ra, chuyên niệm không tán loạn, thân
Ngài thanh tịnh không bị ô nhiễm bởi các thứ ô uế. Ví như kẻ có mắt sáng, liệng
hạt minh châu sáng sạch lên lụa trắng, thấy rõ cả hai đều không làm bẩn nhau,
vì cả hai đều sạch. Bồ-tát ra khỏi thai cũng như vậy. Đó là pháp thường của chư
Phật.”
Ba là khi chư Phật vừa
đản sanh thì câu tuyên ngôn đầu tiên là các ngài giới thiệu các ngài chính là bậc
thánh nhân xuất hiện ở đời với mục đích chỉ ra con đường hạnh phúc cho nhân loại
như Đức Phật Thích Ca kể như sau:
“Bồ-tát
Tỳ-bà-thi khi sanh, do hông phải của mẹ mà ra, chuyên niệm không tán loạn. Ngài
từ hông phải ra, vừa đến đất, không cần người đỡ, liền đi bảy bước, ngó khắp bốn
phương, rồi đưa tay lên trời nói rằng: ‘Trên trời dưới đất, duy Ta là tôn quý’,
Ta sẽ cứu độ chúng sanh khỏi sinh, già, bệnh, chết. Ấy là thường pháp của chư
Phật.”
Bốn là khi chư Phật vừa
đản sanh, đều có các tướng sư và đạo sĩ đến xem tướng và khi thấy các thánh
nhân đều có đủ 32 tướng tốt và 80 tướng phụ, đều tiên đoán rằng nếu các ngài xuất
gia thì sẽ thành bậc giác ngộ, thầy của trời người. Còn nếu là tại gia thì sẽ
làm bậc Chuyển Luân Thánh Vương như một vị tướng sư trình tâu lên vua Bàn-Đầu
là:
“Người
có tướng này (32 tướng đẹp và 80 tướng phụ) sẽ có hai con đường, chắc chắn
không nghi ngờ. Nếu tại gia thì sẽ làm Chuyển luân Thánh vương, trị vì bốn châu
thiên hạ, đủ bốn thứ quân binh, dùng chánh pháp trị dân, không thiên lệch; thi
ân khắp thiên hạ, tự nhiên có bảy thứ báu qui tụ, có ngàn người con dũng kiện
hay dẹp trừ ngoại địch, không cần dùng đao binh mà thiên hạ thái bình. Còn nếu
xuất gia học đạo thì sẽ thành bậc Chánh giác, đầy đủ mười hiệu là Như-Lai, Ứng-Cúng, Chánh Biến-Tri, Minh Hạnh-Túc, Thiện-Thệ,
Thế-Gian Giải, Vô-Thượng Sĩ, Điều-Ngự Trượng-Phu, Thiên-Nhơn Sư, Phật Thế-Tôn”.
Như vậy, chúng
ta thấy có rất nhiều điềm cát tường hiện ra khi một bậc thánh nhân đản sanh. Nếu
các ngài chọn làm tại gia thì sẽ trở thành bậc Chuyển Luân Thánh Vương, trị vì
khắp bốn châu thiên hạ với sự giàu có thịnh vượng, của cải vật chất phong phú,
binh hùng tướng mạnh và danh tiếng lẫy lừng mà thế gian mong muốn; nhưng các
ngài đã từ bỏ các hạnh phúc ngũ dục đó để tìm một hạnh phúc cao thượng và giải
thoát khổ miên viễn cho tất cả chúng sanh, tức là tìm con đường xuất gia học đạo,
làm một mẫu mực đạo đức cho thế gian, một bậc thầy của trời người, một bậc tối
tôn tối thượng giữa thế gian này. Cho nên sự xuất hiện của các ngài là một điểm
sáng cho nhân loại noi theo, để thoát khỏi cảnh khổ trong sáu đạo. Vì thế, thật
vô vàn may mắn và phước báo cho chúng ta gặp được Tam Bảo (Phật Pháp Tăng), được
dự lễ Phật đản để chào đón một thánh nhân, một vị cứu tinh của nhân loại đã ra
đời.
Khi
đấng Lưỡng túc sanh
Đi
thong thả bảy bước
Ngó
bốn phương rồi nói
Sẽ
dứt khổ sinh tử.
Ngay
lúc mới sanh ra
Đã
không ai sánh bằng
Tự
xét gốc sinh tử
Thân
này thân tối hậu.
Có thể chúng ta
khó tin những điềm cát tường tốt lành này, nhưng đó là sự thật. Vì các ngài là
thánh nhân, chứ không phải người thường như trí thường của loài người chúng ta
có thể hiểu được. Đức Phật khuyên chúng ta nhân Ngày Lễ Mừng Phật Đản, chào đón
một thánh nhân giáng sanh thì chúng ta nên trau dồi giới-định-tuệ để tự mình thoát
khổ cho mình và người và một khi chúng ta giải thoát và khai sáng trí tuệ thì tự
nhiên những hiện tượng siêu suất phi thường của các thánh nhân như pháp thông
thường đản sanh của các ngài đây tự chúng ta cũng sẽ liễu ngộ ra.
Kính chúc quý Phật
tử một mùa Khánh đản đầy trong sáng và an lạc.
Nam Mô Đẩu Xuất Giáng Trần, Lâm Tì Ni Thị Hiện,
Ta Bà Giáo Chủ, Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.