VU LAN MÙA
BÁO HIẾU
Cư
Sĩ Nguyễn Ðức Can
Thời
gian đi nhanh quá, thấm thoát đến nay đã mười một
năm lưu vong nơi xứ lạ quê người, cách xa quê nhà cả
nửa vòng trái đất, thế là cuộc đời tôi phải nhận nơi
đây làm quê hương thứ hai và có lẽ cũng là nơi gửi
nắm xương tàn ở một đất nước mà hàng triệu người
hiện đang muốn đến lập nghiệp. Mặc dầu nước
Mỹ là một nước hiện tại có đầy đủ về vật chất,
văn minh và dân chủ nhất thế giới, nhưng đối với tôi
và có lẽ hầu hết những người Việt Nam đã sinh ra và trưởng
thành nơi quê nhà đều cảm thấy buồn về phong tục, tập
quán của nhân dân Hoa Kỳ, nó trái ngược hẳn với dân tộc
Á Châu nói chung và truyền thống của dân tộc Việt Nam nói
riêng.
Ðường
lối giáo dục của Chính Quyền Hoa Kỳ chỉ nhắm vào Trí-Dục
và Thể-Dục mà không có phần Ðức Dục, ngược lại tập
quán của dân tộc Việt Nam từ ngàn xưa, các cụ tiền
nhân đã để lại một nền văn hoá hết sức phong phú nhất
là Ðức Dục, phải được đặt lên trên hết. Nền giáo
dục cuả Nho giáo, Lão giáo, Khổng giáo và Phật-giáo luôn
luôn lấy Ðức Dục làm đầu rồi mới đến Trí Dục và
Thể Dục. Do đó; mọi người trong lúc thiếu thời mới
cắp sách đến trường đã được học thuộc lòng câu đầu-
tiên là: “Tiên học lễ, hậu học văn” hay với những
lời khuyên dậy của Oâng Bà, Cha- Mẹ để lại là: “Có
Học mà không có Hạnh hoặc có Tài mà không có Ðức con người
đó sống cũng vô dụng đối với gia đình và xã hội”.
Những người con gái được giáo dục từ trong gia đình là
“Cái nết đánh chết cái đẹp”, phải lấy Tiết
Hạnh làm đầu, có nhan sắc đẹp lộng lẫy nhưng cái tính
nết lãng mạn, hỗn xược, ăn nói không nhu mì, nhã nhặn,
hiền hậu và ý tứ thì người đó cũng là những kẻ
bị mọi người khinh bỉ và ghép cho một danh từ là
“Con nhà vô giáo-dục” Cha Mẹ cũng hổ thẹn với
bạn bè, họ hàng và làng xóm.
Ðức
Phật đã dạy cho ta rằng “Hiếu Tâm tức là Phật Tâm,
Hiếu Ðạo vô phi Phật Ðạo” “Tâm hiếu là tâm Phật,
đạo hiếu là đạo Phật” vì vậy mà đạo Phật xác
định “cùng cực điều thiện, không có gì hơn hiếu”.
Trong nền giáo dục Việt Nam từ bao thế hệ trước
đây cũng đã đề cao chữ hiếu, mà ta khi còn thiếu thời,
cắp sách đến trường ta đã được học thuộc lòng bài
học :
Công
cha như núi thái sơn
Nghĩa
mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một
lòng thờ mẹ kính cha
Cho
tròn chữ hiếu mới là đạo con.
Thế
thì một người có chút lương tri, làm sao lại không biết
công ơn sinh thành, dưỡng dục cuả cha mẹ. Mỗi người chúng
ta chỉ có một cha, một mẹ sinh ra. Trong kinh nhà Phật
cũng đã truyền lại rằng: Từ vô lượng kiếp đến
nay, chúng ta lang thang trong nẻo luân hồi, bỏ thân này, nhận
thân khác, sinh đi sinh lại bao lần. Trong kinh Mục Liên Sám
Pháp, Ðức Phật đã nói “Trong con người ta có mười hai
bệnh, bệnh căn sâu nặng không được thấy Phật". A nan hỏi
Phật: Ðó là bệnh gì? Ðức Phật trả lời: “Không kính
cha mẹ, đó là một bệnh; ngu si tạo ác; đó là hai bệnh,
gian xảo điêu ngoa; đó là ba bệnh, lời nói hại người,
đó là bốn bệnh; hay tìm lỗi người, đó là bệnh thứ
năm; giết hại chúng sanh, căn bệnh thứ sắu; không biết
hổ thẹn, đó là bẩy bệnh; ham mê sắc dục, đó là bệnh
thứ tám; kiêu ngạo khinh người, đó là chín bệnh; phạm
tội không hối, là bệnh thứ mười; khen mình chê người,
là bệnh thứ mười một; không biết lợi hại, là bệnh thứ
mười hai”... Chúng ta nên tâm niệm lời Ðức Phật nêu
trên, để lấy đó làm kim chỉ nam cho mình, tự tu sửa
hàng ngày hầu loại trừ được những căn bệnh
như lời Phật dạy. Ta sẽ trở thành người tốt.
Mỗi
năm cứ gần đến ngày trăng tròn tháng 7 âm lịch và
cũng là cuối mùa hạ, bắt đầu sang thu, lá vàng rụng xuống,
lá xanh trồi lên, bông hoa lá bắt đầu chớm nở, sau một
mùa oi bức nóng nực của cái nắng mùa hè. Thời tiết
thay đổi, lòng người cũng đổi thay để chuẩn
bị lễ Vu Lan, đó là mùa báo ân cha mẹ, lễ VU LAN đã truyền
lại
từ ngàn xưa có Ðức Mục Kiền Liên là tiêu biểu, gương
mẫu, suốt cả nghìn đời mà Ðức Phật đã để lại cho
hàng Phật Tử lấy đó làm gương noi theo. Nhưng
bây giờ ngày lễ Vu Lan không còn là một đặc thù riêng của
người Phật Tử, mà là nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi người,
không phân biệt tôn giáo, đảng phái hay bất cứ một tổ
chức nào, từ các thánh hiền đến người thường dân, đã
là con người ai cũng có cha, mẹ sinh ra, chính cha, mẹ đã
san sẻ một phần mắu, thịt để tạo nên hình hài của mỗi
người con. Tình thương của cha mẹ đối với con là thứ
tình thương tuyệt vời, không bút nào tả xiết, không có
bất cứ tình thương nào trên cõi đời này có thể so sánh
được. Do đó; báo hiếu cha mẹ chính là nghĩa vụ cao
quý, thiêng liêng nhất, mà không nghĩa vụ nào bằng.
Dân
tộc Việt Nam từ ngàn xưa đã truyền lại, để nhắc
nhở cho các con cháu của các thế hệ sau này phải lấy
chữ “HIẾU” làm đầu, vì công ơn mẹ cha thăm thẳm như
trời cao, vằng vặc như sông dài, rực rỡ như mặt trời,
tỏ rõ như ánh trăng rằm. Lúc thiếu thời tôi đã đươc
học thuộc lòng các câu ca dao, truyền bá trong dân gian như
său:
“Ơn
cha cao như núi thái sơn
Ðức
mẹ hiền sâu rộng bể khơi
Dù
cho dâng cả một đời
Cũng
không trả được ơn trời sinh ra”.
Còn
có những câu ru con của các bà me :
dạy
con từ thuở còn thơ như :
“Ru
hời, ru hỡi, ru hơi
Công
cha như núi ngất trời
Nghĩa
mẹ như nước ở ngoài biển đông
Núi
cao, biển rộng mênh mông
Làm
con trước phải đền công sinh thành”.
Hay
là :
“Ðố
ai đếm đươc lá rừng
Ðố
ai đếm được mấy tầng trời cao
Ðố
ai đếm được những vì sao
Ðố
ai đếm được công lao mẹ hiền”.
Sẵu
đây người viết bài này xin ghi lại một đoạn truyền khẩu
trong thế kỷ thứ 10-13 về tình thương con qua Phạm Công Cúc
Hoa, với tác phẩm sâu xa và truyền cảm nhất. Tác phẩm đưa
ra cảnh tình mẫu tử, cảnh mẹ ghẻ, con chồng, cảnh hối
caỉ của kẻ ác độc đúng là:
Mấy
đời bánh đúc có xương
Mấy
đời dì ghẻ mà thương con chồng.
Theo
học giả Ðào Duy Anh và Ðặng Thái Mai (tư liệu Văn Học
Bình Dân 1976) thì truyện này dựa theo một truyền thuyết
Aán Ðộ thời Raja Varman đệ tam. Nàng Cúc-Hoa bị bạo bệnh,
lâm chung để lại 2 đưá con thơ dại : Một trai tên là Tấn
Lực, còn một gái tên là Nghi Xuân. Trong khi Phạm Công được
Vua Lý (?) đưa đi trấn nhiệm ở vùng thượng du (sách chép
lại tại Cao Bằng) để đánh dẹp loài thảo khấu, cường
độ thường quấy phá, trong khi đó người vợ kế (là Tào
Thị) ở nhà, thì lại hành hạ hai đứa con chồng quá tàn
nhẫn. Hai trẻ không chịu nổi, đành bỏ nhà ra đi. Nhưng
đi đâu? Chúng còn quá nhỏ dại. Nghi Xuân, Tấn Lực quá
bé thơ, său 10 ngày lang thang, đói khổ thì tìm ra ngôi mộ
của mẹ mình ngày trước. Tâm sự của đôi trẻ thật
đáng thương tâm :
“Ðoái
nhìn thấy mả Cúc Hoa
Ngậm
ngùi nhớ mẹ - Châu sa ròng ròng.”
Hai
anh em chỉ còn biết ngồi khóc ròng, hết canh một, thì bỗng
nhiên, có sự kiện xảy ra :
“Cúc-Hoa
phách quế, hồn ma,
Lòng
thương con dại ai hoài xót xa
Bên
mồ : Nàng hiện hồn ra,
Oâm
con, than thở, xót xa tấm lòng.
Bấy
lâu, mẹ những nhớ trông,
Con
ơi ! Có biết mẹ trong mả này !”
Hai
anh em Nghi Xuân - Tấn Lực bèn kể tất cả đàu đuôi câu
truyện cho mẹ nghe. Từ khi mẹ chết, Phạm Công lấy Tào Thị.
Rồi thái độ khắc nghiệt, ác độc cuả người dì ghẻ.. ”Ăn
thì bữa đói bữa không. Suốt ngày hành hạ ra nông nỗi này!”
Cúc
Hoa đau xót vô cùng :
“Cúc
Hoa nghe nói, lệ sa !
Nhìn
đôi con dại, nghĩ mà đớn đău ...
Bồng
con cho bú hồi lâu,
Càng
thương con trẻ –
càng
sầu tình xưa.”
Chẳng
bao lâu, mẹ con bịn rịn, thì thời gian cũng đã trôi qua.
Trời cũng vừa lúc sáng - Cúc Hoa đành phải giã từ :
“Chúc
con, ở lại bình an,
Mẹ
về Âm cảnh đôi đàng cách xa.
Tấn
Lực - Nghi Xuân bấy lâu nay xa cha, thiếu tình mẹ, nay lại
được gặp (dù chỉ là hồn mẹ hiện về) vuốt ve âu yếm,
thì không muốn xa cách nữa :
“
Nghi Xuân ôm mẹ khóc oa,
Mẹ
ơi, sao nỡ, chối mà bỏ đi !”
Thời
gian đã hết. Cúc Hoa không thể nào lưu lại. Nàng đành giỗ
con :
“Hai
con quay mặt trở ra
Cho
mẹ bắt chí, rồi mà chia ly
Hai
con vâng lệnh một khi,
Cúc
Hoa vội vã, biến thì mất tung”.
Hai
con Nghi Xuân - Tấn Lực thì vậy. Ðến cả Phạm Công
chồng nàng cũng được báo mộng :
“Chàng
ơi ! sao bỏ lời thề ,
Hai
con thơ dại, lất lê dọc đường
Suốt
ngày hành khất thảm thương
Ai
gây nên nỗi đoạn trường thế kia ?
Phạm
Công đã hiểu mọi sự: Chính Tào Thị đã đầy đọa, hành
hạ hai đứa con mình :
“Trẻ
thơ, có tội tình chi.
Cớ
sao ăn ở bất nghì thế kia.
Thì
thôi cắt nghĩa xướng tuỳ,
Nếu
không cải tính, còn gì gia phong! Tào Thị phải cho người
đi tìm hai đứa con chồng trở về, thay đổi cách cư xử,
nếu muốn xum họp với Phạm Công. Thật ra, tất cả các tác
phẩm tình cảm trên thế giới, không có một tác phẩm nào
diễn tả tình cảm của người mẹ đối với con sâu sắc
và tràn đầy tình thương như vậy. Vu Lan mùa
Báo Hiếu, đây là cơ hội để cho các con cháu, mỗi năm
một lần báo hiếu mẹ cha, người Mỹ họ có ngày Father’s
day, Mother’s day, còn Việt Nam mình có cả một mùa Vu Lan để
báo ân Ông Bà, Cha Mẹ, mà còn là dịp để thực hiện
các công-đức khác bằng cách xin lễ cầu siêu ở các
chùa cho các vị tiền nhân quá vãng được siêu sinh, tịnh-độ,
vĩnh viễn thoát khỏi cảnh trầm luân, và những người còn
sống được Trượng thừa công đức, Tam bảo gia ân,
thân tâm khang thái, gia đình thịnh vượng, được sống trong
cảnh yên vui hạnh phúc. Ngoài ra, cũng trong mùa báo hiếu,
mọi người phải phát tâm cúng dường. Về công đức cúng
dường Ðức Phật đã dậy khá rõ ràng trong kinh Vu-Lan. Tôi xin dẫn giải một vài đoạn để quý độc giả cùng
suy ngẫm và noi theo :”Ðức Phật đã huấn thị cho Vua Ba
Tư Nặc, khi vua bạch với ngài: Bạch Thế Tôn từ nay
con cấm người ngoại đạo vào lãnh thổ cuả con, con xin cúng
dường chư tăng tất cả những thứ cần dùng“. Phật
dạy: “Ðại Vương đừng nói như vậy, cho các sinh vật
khác còn được phước huống chi là cho người ngoại đạo,
hãy cho đúng lúc, cho với tâm thanh tịnh, cho một cách giải
thoát chứ không cần được phước báo hay trả ơn, cho
để được niết bàn chứ không cầu sinh cõi trời, cho rồi
đem cái công đức ấy hồi hướng cho tất cả mọi loài,
mọi người chứ không cầu riêng cho mình”.
Ðức
Phật còn dậy cho Sư Tử Trưởng Giả về phước báo của
hạnh bố thí bình đẳng, khi ông đến bạch với ngài: ”Bạch
Thế Tôn con nghe Thế Tôn dạy hãy bố thí bình đẳng,
do đó khi bố thí con không có lòng lựa chọn phải trái, cao
thấp, con cúng dường và bố thí cho tất cả, hễ ai giữ
được giới thì phước báu vô cùng, ai phạm giới thì tự
chịu tai họa, con chỉ nghĩ ai cũng phải ăn mới sống. Ðức Phật; “Ðó là cái nguyện rộng rãi, cái tâm bố thí
của Bồ Tát Trưởng Giả đã theo đúng đường lối của
hạnh Bồ Tát, hãy bố thí bình đẳng thì phước đức
vô tận.”
Theo
quan niệm của người Việt Nam bình dân cho là :
Tu
đâu không bằng tu nhà.
Thờ
Cha kính Mẹ mới là chân Tu..
Trong
dân gian cũng đã truyền tụng tình mẫu tử như sau :
Mẹ
cho con tất cả
Hết
quãng đời tuổi xanh
Cả
thương yêu dịu ngọt
Rộng
hơn biển ttrời xanh.
Trên
đây tôi dẫn giải mấy đọan của Ðức Phật truyền dậy
cho các hàng Phật Tử liên quan đến ngày lễ Vu Lan và một
vài quan niệm theo dân gian Việt Nam. Vậy chúng ta là hàng
Phật Tử phải lấy đó làm kim chi nam cho bản ngã đã
có trong tâm đạo, để thực thi cho cuộc đời cuả mình.
Ðây
cũng là một dịp để cho mọi người con có dịp đền đáp
công ơn sinh thành và dưỡng dục cuả Mẹ Cha và cũng có cơ
hội biểu lộ tinh thần hiếu thảo. Mọi người chúng ta dốc
lòng làm tròn bổn phận của người con hiếu hạnh./.
Cư
Sĩ Nguyễn Ðức Can
Tel
& Fax : (714) 896-0786
E-Mail
: ndcan2000@yahoo.com
Source: thuvienhoasen