QUAN HỆ GIỮA TRUYỀN THÔNG VÀ GIÁO PHÁP
Trong một số bài viết
trước, chúng tôi đã có dịp tìm hiểu và giới thiệu những đóng góp của
truyền thông hiện đại đối với hoạt động hoằng pháp, lợi sinh, hỗ trợ tu
tập… của đạo Phật. Truyền thông hiện đại được xem là phương tiện mới để
đưa Phật pháp đến với đông đảo Tăng Ni Phật tử và nhân sanh. Nhưng
truyền thông không chỉ đơn thuần là một phương tiện. Phương tiện không
phải tách rời hoàn toàn nội dung mà nó chuyên chở. Phương tiện có tác
dụng nhất định đối với nội dung mà nó truyền tải. Trường hợp truyền
thông hiện đại đối với đạo Phật đang được tìm hiểu ở đây cũng thế.
PHẬT GIÁO KHÔNG PHẢI LÀ MỘT THỰC THỂ TĨNH TẠI, BẤT BIẾN
Sự phát triển của tư
tưởng Phật giáo đã được báo trước từ ngay khi đức Phật còn tại thế.
Chúng ta đều biết đến thí dụ nắm lá trong tay mà Ngài đã nói với đệ tử.
Giáo pháp không phải chỉ trong tay Ngài, mà là cả một khu rừng. Nhưng
nắm lá trong tay ngài là điều cần thiết cho con người, cho xã hội lúc
đó.
Phật tử đời sau không thể
trói buộc tư tưởng mình trong nắm lá đó, mà do nhu cầu phát triển tất
yếu phải hướng về rừng cây. Đại thừa Phật giáo ra đời cũng từ ý hướng
đó. Sự ra đời và phát triển của các bộ luận cũng là sự phát triển theo
hướng tìm vào rừng cây. Đạo Phật đã không tự trói mình vào các bộ kinh
Nikaya, tức là không dừng lại ở những chiếc lá. Hai mươi lăm thế kỷ của
đạo Phật ở mấy chục quốc gia trên 1/3 quả địa cầu đã nói lên điều đó.
Ngày nay, kho tàng tư
tưởng Phật giáo không chỉ là kinh, mà là một số sách có số lượng lớn hơn
hàng chục ngàn lần. Tư tưởng Phật giáo là một sinh thể, tăng trưởng
sinh sôi, không phải là một hòn đá thờ tĩnh tại bất biến.
Điều vừa kết luận ở trên
còn thể hiện rõ ở cách định nghĩa giáo pháp từ đức Phật. Trong kinh Viên
giác, ngài khẳng định rõ: “Tất cả giáo lý chỉ có giá trị như ngón tay
chỉ mặt trăng, đừng lầm lẫn ngón tay là mặt trăng”.
Giáo pháp là phương tiện,
mà phương tiện đương nhiên chỉ là cái để phục vụ, nó thay đổi tùy thuộc
vào đối tượng, không gian, thời gian, hoàn cảnh. Và khi đã nói đến vai
trò của thời gian, hoàn cảnh đối với phương tiện, tức là ta đã nói đến
tác động của truyền thông đối với giáo pháp. Đó là một hiện thực khách
quan cần nhận diện. Hoàn cảnh thay đổi tất yếu dẫn đến sự thay đổi của
“phương tiện”, mà ở đây là giáo pháp.
Sự phát triển của truyền
thông hiện đại với báo in, báo điện tử, truyền hình… chắc chắn sẽ làm
cho sự phát triển tư tưởng Phật giáo khác hẳn với 1000 năm trước, mà
đúng ra, chỉ là một trăm năm trước, hay vài chục năm trước. Đây là một
vấn đề rất lớn cần được đầu tư nghiên cứu qui mô. Ở đây chúng tôi chỉ
xin nêu một số phác thảo.
TRONG QUÁ KHỨ, TRUYỀN THÔNG GÓP PHẦN PHÁT TRIỂN ĐẠO PHẬT VỀ MẶT TƯ TƯỞNG
Tư tưởng Phật giáo có thể
nhìn nhận thành hai bộ phận: bản thân tư tưởng và sự truyền bá tư
tưởng. Môi trường truyền bá tư tưởng thay đổi tất yếu dẫn đến sự biến
đổi trong hoạt động tư tưởng. Ở đây, truyền thông đi theo hướng phát
triển, do vậy, đóng góp chủ yếu của nó cũng ở việc thúc đẩy sự phát
triển của tư tưởng.
Có thể nói, trong Phật
giáo sự phát triển của tạng Luận gắn liền với sự phát triển của kỹ thuật
in ấn, tức là bước phát triển mới quảng bá tư tưởng. Trong từ “luận” đã
hàm nghĩa có yếu tố truyền thông. Luận không chỉ là cần có người tiếp
nhận, mà còn cần đến hoạt động phản hồi, bàn bạc, trao đổi. Luận là
trước tác và phổ biến trước tác về tư tưởng Phật giáo.
Sự
phát triển của kỹ thuật là giấy và khắc in tất yếu đã đưa tới bước phát
triển luận trong hoạt động tư tưởng Phật giáo, và sau đó là bước phát
triển “sách”. “Sách”, “lục” là bước phát triển tiếp theo của luận. Quá
trình đó diễn tiến trong nhiều thế kỷ và gia tăng đột biến vào đầu thế
kỷ XX, khi mà kỹ thuật in ấn phát triển vượt bậc cho phép việc in ấn
xuất bản trở nên dễ dàng, thuận tiện, rẻ tiền, gia tăng vượt bậc số
lượng ấn bản.
Ở phương Tây, một số nhà
nghiên cứu lịch sử đạo Cơ Đốc đã cho rằng sự phát triển của tư tưởng Tin
Lành cải cách cũng gắn liền với sự phát triển kỹ thuật in sắp chữ. Việc
phát minh ra máy in đã là động lực và môi trường cho tư tưởng Tin Lành
cải cách lan rộng ở Tây Âu thời trung đại, đồng thời cũng gián tiếp làm
phong phú tư tưởng cải cách đạo Cơ Đốc, thông qua việc thúc đẩy phổ biến
các trước tác cải cách.
TRUYỀN THÔNG HIỆN ĐẠI VÀ TƯ TƯỞNG PHẬT GIÁO
Khả năng lớn lao của
truyền thông hiện đại trong việc quảng bá tư tưởng vừa đóng góp, đồng
thời, cũng vừa tạo ra những vấn đề lớn đối với sự phát triển của tư
tưởng Phật giáo. Có thể nói, nó là con dao hai lưỡi.
Những khó khăn của việc
in ấn thời khắc bản tạo thành một sự thanh lọc tất yếu đối với việc phát
triển và phổ biến tư tưởng Phật giáo. Trong giai đoạn việc truyền bá tư
tưởng Phật giáo được thực hiện bằng việc ghi chép trên lá, thì chủ yếu
chỉ có lời Phật dạy phổ biến bằng phương tiện truyền thông này.
Đến khi kỹ thuật khắc bản
ra đời, tác giả những xuất bản phẩm Phật giáo là những vị Bồ-tát, Thánh
tăng, Cao tăng. Đó đã là một bước mở rộng. Đến nay, thì bất cứ ai cũng
có thể xuất bản tác phẩm “Phật học” của mình, viết báo, mở web, viết
blog... Các vị sư trẻ, các cư sĩ cũng có thể “thuyết pháp”, rồi phổ biến
chương trình audio video thuyết pháp của mình bằng nhiều hình thức như
bán, tặng, phát lên Internet…
Trong sự bùng nổ truyền
thông đó, hầu như không còn khái niệm thanh lọc từ phương tiện. Điều gì
đi sẽ kèm với sự phát triển này? Chắc chắn mọi người trong chúng ta đều
có thể tiên đoán.
Cùng với sự phát triển
truyền thông, tư tưởng Phật giáo đang đi vào một khúc quanh mới. Chắc
chắn, phương tiện mới sẽ hình thành những nội dung mới, và theo đó là
những vấn đề mới.
Tuy nhiên, chúng ta vẫn
lạc quan. Trong lịch sử, truyền thông và tư tưởng Phật giáo luôn luôn
đồng hành trong sự phát triển. Những lợi ích mà truyền thông mang lại và
luôn luôn lớn hơn những vấn đề mà nó gây ra cho Phật giáo. Điều quyết
định là làm sao chúng ta khai thác những lợi ích, thúc đẩy sự phát triển
của tư tưởng Phật giáo, đồng thời giải quyết những vấn đề phát sinh từ
đó.
(TS Pháp luân 55)