CD Ngâm thơ Mặc Giang - Đạo Pháp 5:
05-01. Bước đi rơi rụng mây ngàn – thơ MG – Ns Phan Xuân Thi
05-02. Ta cùng Em hiện hữu vô cùng - thơ MG – Ns Thúy Vinh
05-03. Một cái nhíu mày, nát Hai huyễn tượng – thơ MG – Ns Đoàn
Yên Linh
05-04. Tử Sinh hai nhịp vơi đầy – thơ MG – Ns Thùy Dương
05-05. Trung Nguyên khấn nguyện – thơ MG – Ns Bích Ngọc
05-06. Sám Hồi Đầu – thơ MG – Ns Hồng Vân
05-07. Tử Sinh cất bước rong chơi – thơ MG – Ns Bích Phượng
05-08. Vỡ toang một tiếng, ô hô ! – thơ MG – Ns Hồng Vân
05-09. Ta nhắm mắt thời gian còn đi mãi – thơ MG – Ns Thùy Dương
05-10. Chàng dũng sĩ ngày xưa – thơ MG – Ns Lý Bạch Huệ
Bước Đi, Rơi Rụng Mây Ngàn
Ngày tôi ra đời
Một ngày cuối năm
Để đón chào ngày mới
Cung nhịp thời gian khẽ gõ
Lù lù lao tới
Cái cũ ê chề, chất đống cho
xong
Cái mới thập thò, kẻ đợi
người mong
Dòng chuyển hóa, đã bày nên
thế đó !
Tôi mới sinh ra, è ò, quẹ quọ
Theo Tây thì chưa trọn một
ngày
Đông lắc đầu, nói thiệt cho
hay
Tính tới tính lui đã đầy hai
tuổi !
Dòng thời gian, đâu đầu đâu
cuối ?
Dòng tử sinh, đâu cuối đâu
đầu ?
Ngày lụn dần thì lại canh
thâu
Đêm đuối sức thì ngày xuất
hiện
Đò chưa dừng chuyến
Khách đã đến rồi
Con đò đưa đẩy
Sóng nước rẽ đôi
Bên lở bên bồi
Trôi bờ sinh diệt
Em có biết tại sao tôi ra đời
Vì ẩn đã lâu, nên đến ngày
tôi có mặt
Chưa nói năng gì
Mắt còn nhắm nghiền
Ngậm vú mẹ oe oe
Người thì bảo vừa mới sinh ra
Kẻ bấm đốt đã là hai tuổi
Cứ ngẫm đi em
Cái nào cũng đúng, cái nào cũng hay
Nếu nói phút với giây, chưa trọn một ngày
Nhưng năm nọ với kia thì hai chứ đâu phải một
Ngẫm nữa đi em !
Sự lộ diện của tôi, đâu bỗng chợt
Đâu phải tự nhiên mà có mặt trong đời
Chín tháng dài, từ bụng mẹ dưỡng nuôi
Từng giây phút, mẹ đã tiêu hao nhiều sinh lực
Dòng đời chưa dứt
Tôi còn đi cho cuối mức thời gian
Sinh tử thênh thang
Tôi cất bước cho tận cùng ngằn mé
Một kiếp này thôi, tôi nói cho em nghe
Tôi đã đón nhận sự tương sinh từ bụng mẹ
Vừa sinh ra lại tiếp nhận với đất trời
Kia tiếng cười, nọ tiếng nói buông lơi
Nhồi sinh lực nâng niu từ khi tôi có mặt
Ân với nghĩa thì một ngày cũng đầy cũng chật
Vậy mà tôi đón nhận đến nay rồi
Núi vẫn còn thấp, biển vẫn chưa sâu
Ân với nghĩa, lấy gì so sánh được ?
Tôi nói cho em nghe, tùy em tiến bước
Nhưng riêng tôi, thì thế đó em ơi !
Một ngày sinh ra, tôi còn nhớ trong đời
Dung tất cả, thử đất trời bao lớn ?
Chim chuyền bay lượn
Phớt bóng cành mai
Ngày một ngày hai
Tôi có trong đời
Và tôi đi mãi
Bước chân còn đó, dặm dài
Tử sinh còn đó, miệt mài tôi đi !!!
Tôi đi, đừng nói năng chi !
Tử sinh còn ngán ngại gì thời gian
Bước đi, rơi rụng mây ngàn
Bước về, ê ẩm không gian vô cùng.
31-12-2003
TNT Mặc Giang
Ta cùng Em, Hiện hữu
vô cùng
Quãng đường hai mươi năm
Dòng thời gian, em có nghe
Ta đứng gọi trên lưng đồi
Một phần năm thế kỷ
Tên của em
Nhân duyên nào đưa đẩy
Ánh sáng chín tầng mây
Nương theo màu ngũ sắc
Từ Phật Đản đến Vu Lan
Năm một ngàn chín trăm tám mươi hai
Em mở mắt chào đời
Mang tiếng gọi Chánh Quang
Thanh thiên như thể trăng ngàn
Huyền vi như thể đạo vàng chân tâm
Hiện sinh nào có kiếm tầm
Em là chân thể uyên thâm bóng hình
Trên, Đấng Cha Lành gia hộ
Mười phương Chư Phật tán
thành
Bồ Tát, Long Thiên chứng giám
Dưới, Thầy trò, Phật tử
Như một vườn hoa lá tươi xanh
Anh chị em chan chứa tình lam
Nắm chặt bàn tay vun vén
Thì thầm to nhỏ
Tiếng khóc tiếng cười
Những buồn vui, sướng khổ,
chịu đựng, hy sinh
Những dẫu hờn, mến thương, ưu
phiền, oán trách
Nhưng tấm lòng còn đó
Trái tim còn đây
Tất cả vì em, cho em và cho
cả mọi người
Tang thương từ độ luân hồi
Khổ đau từ độ nằm nôi khóc
nhè
Võng đưa kẽo kẹt à ơ
Mẹ ru con ngủ, ngủ ờ, con ơi
!
Cam lồ giọt nước đầy vơi
Cành dương vẫy nhẹ cho đời
sạch trong
Sông xưa nước vẫn khơi dòng
Con đò bến cũ chờ mong đưa
người
Nhớ câu chín bỏ làm mười
Sao như tùng bách xanh tươi
bốn mùa
Ngàn vàng không tốn tiền mua
Minh châu sẵn có chưa hề bớt
thêm
Vén lên rũ sạch bên thềm
Trùng dương bóng bạc đầu
ghềnh kêu vang
Từ bi hòa điệu cung đàn
Từ tâm hòa nhịp vô vàn yêu
thương
Mai chiều ngọn cỏ còn vương
Ngàn sao lấp lánh ngấn sương đêm dài
Nghe không em !
Đạo đời trĩu nặng hai vai
Biết không em !
Vì đời phụng hiến nào phai lời nguyền
Dấu xưa luôn nhớ mãi
Bóng xưa chẳng nhạt nhòa
Từng bước chân đi mãi
Đời đẹp tựa như mơ
Vì em, là chú là bác
Là anh là chị là tôi
Và tuổi thơ
Đã có tự bao giờ
Từ vô lượng kiếp
Đến tận mai sau
Trên lộ trình sinh tử
Sáu nẻo xuống lên
Ta cùng em
Như bóng theo hình
Như vang theo tiếng
Như ánh Đạo vàng
Mở đường chân chánh
Thì sá gì,
mười năm !
hai mươi năm !
ba mươi năm !
Ta cùng em hiện hữu vô cùng !
Kỷ niệm 20 năm.Trọng đông 2002 - Nhâm Ngọ
TNT Mặc Giang
Một cái nhíu mày, Nát hai huyễn tượng
Thời gian không vắng
Không gian không không
Đi giáp mấy vòng
Đường tròn không kín
Cây xanh non, chưa trổ bông, nào lo trái chín
Thuở bình minh, chưa hé nắng, nào ngại bóng chiều
Chờ đêm khuya, gõ từng tiếng nguyên siêu
Để đánh thức cõi âm u mở cửa
Thiên Thần an giấc điệp, kê đầu gối tựa
Hồn ma chập chờn bay, ảnh hiện sắc thân
Đưa tay nắm bắt phù vân
Xây đài trên gác phong trần ném chơi
Ra đứng giữa trùng khơi
Cỡi phong ba chận sóng
Ra đứng đầu tiếng vọng
Khép chặt mọi thinh âm
Chợt nghe tiếng thì thầm
Của trùng trùng vạn hữu
Nhận diện những vi sinh chưa tựu
Điểm mặt những bóng dáng đã thành
Gom góp từng hạt bụi vờn quanh
Hỏi có gì liên hệ
Nếu ngậm câm, giáng một chùy vụn vỡ
Nếu mở lời, giộng một búa thất kinh
Cõi hư vô, bỗng choáng váng, giật mình !
Chốn hư huyễn, bỗng rụng rời, nín thở !
Này, này, đừng cắt cớ
Lộ huyền bí xưa nay
Một cái nhíu lông mày
Nát tan hai huyễn tượng.
Tháng
04-2005
TNT Mặc Giang
Tử sinh, hai nhịp vơi đầy
Trong
tích tắc, biết bao nhiêu sự chết
Chứ
đâu cần một đêm với một ngày
Chứ
đâu cần một tháng với một năm
Chỉ
nói riêng loài người, chứ chưa nói loài khác
Sự
sống chết như trùng trùng hòa nhạc
Bản
trường thiên trên vạn nẻo vô thường
Bản
u hoài trên muôn hướng thê lương
Sống
và chết, gảy cung đàn bất tận
Mỗi
cá thể, tùy theo duyên, cơ, phận
Kiếp
trăm năm dù nay thiếu mai thừa
Tử
thần im, cõi sống còn dây dưa
Tử
thần gọi, một đi không trở lại
Người
đang chết, đột nhiên, không kịp ngoáy
Người
đang sống, sờ sững trong phút giây
Rồi
phớt qua, như gió thoảng mây bay
Lại
tiếp tục hành trình reo nhân thế
Nhịp
sống chết vẫn dửng dưng ngạo nghễ
Gõ
vi vu từng âm điệu du dương
Xé
tâm can và nát ruột tình thương
Hai
âm điệu tử sinh rung rung mãi
Sâu
thăm thẳm cho tận cùng khổ ải
Cao
vô ngần cho thấu đến chân mây
Tử
sinh hai nhịp vơi đầy
Cung đàn sống chết, còn
đây vô thường !
Tháng 9-2005
TNT Mặc Giang
Trung Nguyên khấn nguyện
Tháng Bảy Trung Nguyên
Xin
thắp nén hương, bái tạ cửu huyền
Và bái
tạ, tất cả những bậc tiền nhân Tiên Tổ
Trước
đàn tràng, đã trang nghiêm thiết lễ
Xin
linh thiêng, hãy chứng giám lai lâm
Khói
hương bay quyền quyện khói hương trầm
Hồn
thiêng hưởng, linh linh, hồn thiêng hưởng
Trước,
bái tạ những bậc đường đường dẫn thượng
Sau,
vọng cầu những chiến sĩ trận vong
Cùng
đồng bào tử nạn khuất theo dòng
Cùng
tất cả những oan hồn, uổng tử
Từ
thủy lục, đến thiên tai, nạn dữ
Từ
rừng thiêng, đến nước độc, mỏ hầm
Từ vực
sâu, đến tận mọi không trung
Đến
tất cả những đỏ đen, khủng bố
Khi
còn sống, cõi trần gian đã khổ
Khi
chết đi, cõi hư huyễn có đau
Hay ra
sao mà man mác rầu rầu
Vờn
vợn khói, mà không hề lên tiếng
Xin
chắp tay, và chân thành khấn nguyện
Từ Cao
Tằng, Tổ Phụ đến hồn thiêng
Từ lục
thân, quyến thuộc, đến cửu huyền
Từ tử
sĩ, đến cô hồn thất tán
Xin
vượt thoát khỏi tam đồ, bát nạn
Xin mở
toang mọi cửa ngục âm u
Xin
xóa tan mọi vất vưởng mịt mù
Để
thánh thoát cõi cao vời diệu vợi
Rồi
soi xuống cõi trần gian khắc khoải
Gia hộ
cho thế giới khỏi điêu linh
Gia hộ
cho nhân loại được an bình
Cùng
chung sống trong tình người cao đẹp
Dùng
thánh đức dẹp tan bao sắt thép
Dùng
tình thương xóa sạch mọi oán thù
Không
còn những trầm luân, khổ ải, mịt mù
Chân
thiện mỹ hãy cùng nhau chuyển hóa
Xin
chắp tay cho Hoa Đàm nở rộ
Xin
chắp tay cho kết tụ đài sen
Xin
chắp tay cho sáng tỏa trước đèn
Cùng
phủ phục Mùa Trung Nguyên khấn nguyện.
Tháng 8-2005
TNT Mặc Giang
Sám Hồi Đầu
Đệ tử chúng con ngay từ độ
Cõi huyền vi mở cửa sắc không
Đã đeo mang nghiệp dĩ chất
chồng
Trôi lăn mãi sáu đường sinh
tử
Vì ba độc không ngăn điều dữ
Vì ngã nhơn xa lánh điều lành
Nên mê mờ trí giác tinh anh
Trầm luân mãi đêm dài tăm tối
Đường thánh đức thênh thang
không tới
Nẻo chúng sinh nghẽn lối lại
về
Mãi hơn thua tranh chấp muôn
bề
Gây oan nghiệt đọa đày gian
khổ
Nay nhờ được đạo mầu tỏ ngộ
Ban Đức Từ hóa độ mười phương
Chúng con nương đạo lý chơn
thường
Chắp tay nguyện trước đài
Điều Ngự
Chúng con nguyện xa lìa đường
dữ
Chúng con nguyện dứt nẻo vô
minh
Đã từ lâu quên mất tánh linh
Xin sám hối hồi đầu bỉ ngạn
Chúng con nguyện đạo vàng tỏa
rạng
Hoa Vô Ưu bừng nở nơi nơi
Hoa Từ Bi thơm ngát muôn đời
Cứu chúng sinh trong đường
lục đạo
Bồ Tát nguyện, noi gương uyên
áo
Bồ Tát hạnh, gìn giữ tinh
chuyên
Vận Vô Tâm đi khắp mọi miền
Dụng Diệu Hữu hoằng khai Phật
đạo
Chúng con nguyện Mười phương
Tam Bảo
Nhủ thùy từ phổ chiếu an bang
Nhủ thâm ân chấn tích trùng
quang
Đại Thánh Đức, từ bi gia hộ.
Tháng 8-2005
TNT Mặc Giang
Tử Sinh Cất Bước Rong Chơi
Tôi đã thấy em từ khi mới ra
đời
Tôi đã thấy em từ khi biết
khóc biết cười
Em có mặt cùng tôi khắp mọi
nơi nơi
Em luôn ở cùng tôi, nhưng
không bao giờ lên tiếng
Tôi đã lớn lên, bươn chải qua
nhiều biến chuyển
Bước phiêu du, đã đập giũa
tôi trên khắp dặm trường
Em nhìn tôi như một người
lãng tử đáng thương
Em thấy tôi đi, nhưng không
hề oán trách
Em có biết không ?
Cuộc đời đưa đẩy tôi qua
nhiều ngõ ngách
Phong trần vùi dập tôi bao
nẻo chông gai
Hầm hố, đắng cay, góc cạnh,
dùi mài
Thực nghiệm thêm cho cõi Diêm
Phù nhiễm thể
Để đề tác những trận đồ,
phương kế
Để dự phòng những sơ hở, thâm
u
Để chằng thêm cho lưới khổ ải
mịt mù
Để chịt thêm cho dây trần ai
oan nghiệt
Mỗi con người, thêm một nét
tang thương còn khuyết
Mỗi sinh vật, thêm một điểm
bèo bọt chưa thành
Cho bức tranh vân cẩu xoáy
trục lộn quanh
Nhiều tầng lớp dọc ngang, mấy
ai bứt phá
Tôi thấy rồi em, có chi đâu
lạ
Tự con người bày vẽ mà thôi
Tự chính tôi ngưng, động, tô,
bồi
Chứ không ai có quyền, và
không ai quyết đoán
Vậy mà xưa nay vào tù ra khám
Cửa ngục kia, không một xích
gông cùm
Do trò đời bày những cuộc
chơi chung
Mỗi kẻ bày một trò và không
hề ngán ngẩm
Chỉ tới lúc cơ hồ đã thấm
Chỉ tới khi đuối sức tàn hơi
Trách cho nhau và hận cả cuộc
đời
Hay phó thác, gục đầu trước
bước tường duyên kiếp
Sóng vỗ trường giang ba thời
chuyển tiếp
Người đẩy ta xô, khởi động
phong ba
Xuống lên, xuôi ngược, lại
qua
Vì người một lẽ, vì ta với
mình
Giẫm cho nát cõi tử sinh
Đạp cho nát cõi hư vinh diêm
phù
Gót tiên phớt nhẹ thiên thu
Cỡi qua biển đục mây mù trần
gian
Đưa tay nhấc phiếm cung đàn
Ngân lên một tiếng vang vang
đất trời
Tử sinh cất bước rong
chơi.
Tháng 8-2004
TNT Mặc Giang
Vỡ toang một tiếng, ô hô !
Mỗi người có một góc
riêng
Chia nhau mọi chỗ khắp
miền trần gian
Còn tôi không góc lang thang
Nên đi thơ thẩn trên
đàng phù sinh
Núi đêm gió lộng lung linh
Rừng khuya thức giấc
hỏi mình là ai
Nhìn trông hải giác thiên nhai
Rong rêu vẽ lối trên
đài thiên thư
Một đời, nửa kiếp đã dư
Còn thêm nửa kiếp, thật
ư, thế à
Trăng treo năm tháng chưa già
Hoàng hôn khép núi chưa
tà đầu non
Mỗi người có một điểm son
Còn tôi không dấu nên
mòn dặm băng
Đường đi im bặt vết hằn
Đường về không gợn lăng
tăng sóng cồn
Đầu ghềnh, thác đổ gập ghềnh
Cuối sông nước chảy
mông mênh vô bờ
Thuyền du xơ mạn xác xơ
Phù sinh phiêu bạt bơ
phờ phiêu du
Tôi về gõ cửa thiên thu
Diễm huyền khép cánh
mịt mù hư vô
Vỡ
toang một tiếng ô hô !
Tháng 8-2005
TNT Mặc Giang
Ta nhắm mắt, thời gian còn đi mãi !
Ta biết rồi, thời gian ghê
gớm lắm
Ta nghe rồi, tiếng nói của
thời gian
Lững lờ trôi để lại nét điêu
tàn
Mưa nắng gội, rong rêu xanh
mấy lớp
Và cứ thế, mỗi hợp tan tan
hợp
Đã khác nhau, mỗi tan hợp hợp
tan
Lá xuân xanh, hạ nắng, đến
thu tàn
Đông lành lạnh, co mình nhìn
trôi nổi
Mới đó, mà những tàn khô qua
khỏi
Mới đó, mà đeo đẳng những úa
già
Ta nhìn ta, tìm lại tháng ngày qua
Gió hiu hắt, vi vu reo tuế nguyệt
Sỏi đá nào cũng bào mòn thi thiết
Cát bụi nào cũng vùi dập xác xơ
Mọi tế bào cùng xô đẩy từng phút từng giờ
Thân tàn tạ đã trơ vơ đồi cao đỉnh dốc
Thời gian, như gió thoảng mây bay phút chốc
Vũ trụ, cũng ngửa nghiêng vật đổi sao dời
Huống chi, một kiếp phù sinh ngắn ngủi trong đời
Ba vạn sáu, có gì, bóng câu qua cửa sổ
Kiếp trần thế trả vay nhiều gian khổ
Nợ ba sinh vay trả biết bao
lần
Cái già nua trang điểm lên
tấm thân
Nét cằn cỗi lại càng thêm nổi
bật
Ta ngồi đây điểm mặt
Nhìn lại bóng thời gian
Gom góp những điêu tàn
Phơi dọc đường gió bụi
Hoàng hôn xuống, bóng chiều
hôm vẫy gọi
Rủ nhau về, vén nhẹ bức màn
đêm
Thôi đi nghe, tiếng nói của
thời gian
Ta nhắm mắt, thời gian còn đi
mãi !
Tháng 6-2005
TNT Mặc Giang
Chàng dũng sĩ ngày xưa …
Chàng dũng sĩ ngày xưa
khi xuống núi
Để cứu đời bằng cái
kính chiếu yêu
Đi tới đâu, ma quỉ hiện
quá nhiều
Cứ cứu mãi cứu hoài,
không chấm dứt
Càng lâu ngày, chàng
đâm ra ngờ vựt
Người nhân gian trông
đẹp đẽ bề ngoài
Nhưng bên trong, kỳ ngộ
quá đi thôi
Nếu như thế, mắt trần
làm sao biết
Nói và làm, cả một trời
cách biệt
Ngoài và trong, xa vạn
lý không lường
Thì làm sao tránh oan
trái đau thương
Tranh giã huyễn cùng
thi nhau sơn phết
Kính chiếu yêu, rọi soi
từng tì vết
Đưa phớt qua, sự thật
hiện nguyên hình
Nên lòng chàng ngất
ngưởng bã tôn vinh
Lòng khấp khởi tự hào
và mãn nguyện
Một ngày kia, chàng
quay về một chuyến
Hai cửa tùng, cánh
khép, mở không ra
Những ngày xưa, cửa tự mở
kia mà
Nay dùng sức, vẫn không
sao mở được
Chàng vô cùng kinh ngạc
Xuống dòng suối cam
tuyền
Từ cái kính thiêng
liêng
Chàng trở thành ma quỉ
Cõi hồng trần, sao oan
khiên thế nhĩ
Tưởng cứu đời, bị đời
cứu mất tiêu
Chàng giật mình, vội
thốt lên tiếng kêu
Bỡi chiếu nhân, nhưng bẵng quên chiếu kỷ !!!
Tháng 9-2005
TNT Mặc Giang