CD Số 50 – SÓNG VỖ ĐÔI BỜ
Ngâm thơ Mặc Giang - 11 bài - viết về Cha Mẹ
01. Lời giới thiệu Ns Hồng Vân
02. Mái tranh nghèo Ns Đài Trang
03. Mẹ đã đi rồi Ns Phan Xuân
Thi
04. Nâng vành tang trắng Ns Hồng Vân
05. Một cành hoa dâng Mẹ Ns Thu Thủy
06. Đôi vành khô ứ đọng Ns Thúy Vinh
07. Tiếng nói không Cha Ns Ngô Đình Long
08. Vành tang Mẹ Ns
Đài Trang
09. Song Đường một đóa không tên Ns Phan
Xuân Thi
10. Một người đi Ns
Thu Thủy
11. Tôi không hứa và tôi
không làm được Ns Phan Xuân Thi
12. Sóng vỗ đôi bờ Ns
Hồng Vân
Mái tranh nghèo
Mẹ sinh ra một đàn con mấy
đứa
Trên quê nghèo ấp ủ tuổi còn
thơ
Miếng cơm rau, dưa muối dẫu
xác xơ
Vẫn đùm bọc cho đến ngày khôn
lớn
Mái tranh nghèo vẫn ngày ngày
khói gợn
Ruộng nương nghèo vẫn mấy
khoảnh khô cằn
Vá làm sao cho hết những khó
khăn
Nên đã bỏ đi, nơi nầy nơi nọ
Theo thời gian, đứa có chồng
có vợ
Nợ phu thê, rồi cháu cháu con
con
Mẹ già dần trên mảnh cũ héo
hon
Ngày qua ngày, ngóng nhìn ra
đầu ngõ
Nhìn thì nhìn, để rồi thương
rồi nhớ
Biết lâu lâu mới có đứa về
thăm
Đứa ở xa, giỏi lắm một đôi
năm
Đứa ở gần mới lân la lui tới
Đã biết vậy nhưng nhiều khi cũng nói
Nhớ lâu lâu về thăm mẹ nghe con
Nếu một mai sức của mẹ không còn
Lỡ có gì thì làm sao nhắm mắt
Của gian khó trên đường dài nghèo ngặt
Mấy mụn con đành cũng phải chia ly
Cả một đời, đâu còn lại được gì
Chỉ một mái tranh nghèo xa xưa ấy.
Tháng 7 –
2005
TNT Mặc Giang
Mẹ đã đi rồi
Ta nhớ câu, thất thập cổ lai
hy
Mấy mươi năm, trong đời đâu có dễ
Nhưng thưa mẹ, dù trăm năm cũng
thế
Hay ngàn năm, vẫn ảo ảnh phù
vân
Diễm phúc nhất cuộc đời, là
hai tiếng mẫu thân
Cao quí nhất cuộc đời, là hai
tiếng mẫu từ
Thương yêu nhất cuộc đời, là
hai tiếng mẹ thương
Nào có nghĩa gì đâu, kiếp người
ba vạn sáu
Bóng chiều xuống, nhẹ rơi bên
bờ giậu
Hoàng hôn về, nghiêng sóng vỗ
mênh mang
Mây nước ơi, có nghe tiếng âm
vang
Mẹ đi đâu, cuối phương trời
miên viễn
Tấm thân mẹ, nằm yên, bất động
Cổ quan tài, vĩnh biệt ngàn
thu
Đêm không trăng, mà, sao cũng
mịt mù
Con tìm mẹ, như đom đóm bay, đi
tìm ngõ tối
Mẹ đi đâu
Mẹ đi về đâu
Mẹ về một cõi nhiệm mầu
Lòng con mới thấu sắc màu
tang thương
Mẹ về một cõi mờ sương
Còn đâu mẹ hỡi, chiều vương nắng
chiều
Mẹ về một cõi tịch liêu
Còn đâu hai tiếng : mẹ yêu,
trong đời.
Tháng 3 – 2007
TNT Mặc Giang
Nâng Vành Tang Trắng
Mẹ ơi mẹ,
Lục thân quyến thuộc còn đây,
nhưng mà sao trầm lắng
Mẹ ơi mẹ,
Con hiền cháu thảo còn đây,
nhưng mà sao lặng thinh
Còn mẹ thì nằm yên, nằm chỉ một
mình
Nhắm mắt lại, không bao giờ mở
nữa
Còn đâu nữa, bóng mẹ hiền muôn
thuở
Còn đâu nữa, tình thương mẹ
thiêng liêng
Con nhìn mẹ mà nước mắt rưng
rưng
Cuộn thành dòng, hai hàng, lăn
trên má
Gió lay động thì thầm khua kẽ
lá
Sao lưa thưa ủ dột khóc trăng
vàng
Mẹ đã đi xa, cánh nhạn mây ngàn
Thế gian, trả lại trần gian
cho đời
Mẹ về một cõi xa xôi
Giã từ nhân ảnh lở bồi phù
sinh
Mẹ về một cõi vô thinh
Lắng nghe tiếng gọi một mình
thiên thu
Con tìm mẹ trong đêm mờ tăm tối
Bóng đơn côi, đom đóm thắp
canh trường
Vành áo nào thấm đượm ướt ngân
sương
Chan giọt lệ đầy vơi mòn mi mắt
Khói quyện trầm hương, vẽ hai
chữ vô thường, nghi ngút
Chiếc cầu hợp tan, gãy một nhịp
Ái Tử, biệt ly
Trăm năm còn lại được gì
Bờ dâu thăm thẳm, xanh rì trăm
năm
Nói chi đến nữa ngàn năm
Bên thềm băng giá lạnh căm xa
mờ
Mẹ ơi, như một giấc mơ
Đêm đêm tỉnh mộng, vật vờ hồn
đau
Mẹ ơi, chuông mõ kinh cầu
Nâng vành tang trắng trên đầu
rụng rơi.
Tháng 7 – 2007
TNT Mặc Giang
Một
Cành Hoa Dâng Mẹ
Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là thiêng liêng, là tất cả nhiệm mầu
Mẹ đã đi rồi, từ nay tìm mẹ ở đâu
Mây ngủ trên ngàn, bóng tối chìm sâu
Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là tình thương, là tất cả
cuộc đời
Mẹ đã đi rồi, thôi còn gì nữa
mẹ ơi
Con đi tìm mẹ, từng bước đơn
côi
Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là muôn sông, là biển cả rạt rào
Mẹ đã đi rồi, bầu trời mất hết trăng sao
Con đi tìm mẹ, bóng dáng hư hao
Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Mẹ là yêu thương, là cao quí khôn lường
Mẹ đã đi rồi, hương thờ nhả khói mờ sương
Có những đêm về, lành lạnh thê lương
Xin ngắt một cành hoa dâng mẹ
Hoa hỡi là hoa, hoa màu trắng hay màu hồng
Trắng đã phai nhòa, mà hồng đã chết màu bông
Con đứng một mình, tìm mẹ, đêm đông !!!
Tháng 5 –
2006
TNT Mặc Giang
Đôi vành khô ứ đọng !
Tôi vẫn nhớ những bàn tay vẩy
vẩy
Tiễn tôi đi, từ ngày đó, lâu
rồi
Bóng nhỏ dần rồi mất hút xa
xôi
Còn đọng lại chưa nhòa trong
ký ức
Chiếc xe chạy bon bon về phía trước
Tôi đứng yên nhìn ngược lại phía sau
Cho đến khi biên biếc chỉ một màu
Khép nhỏ lại cuối khung trời thăm thẳm
Tôi ngồi yên nghe tâm tư trĩu nặng
Hình dung nơi khi đến sẽ ra sao
Mang từ ly trong nhung nhớ
rạt rào
Từ ngày đó, xa dần, xa mãi
mãi
Tôi vẫn nhớ những bàn tay vẩy
vẩy
Của ngày nào tiễn biệt bước
tôi đi
Theo thời gian gõ những nhịp
chia ly
Của từng nốt trên cung đàn
còn mất
Biết bao người đã đi về với
đất
Biết bao người tắm gội bụi
trần gian
Nợ nhân sinh mỗi kẻ bước lên
đàng
Mang nghiệp dĩ vào đời cùng
duyên, số
Tôi vẫn nhớ chuyến ra đi ngày
đó
Đến hôm nay đã một quãng
đường dài
Còn nằm yên trong ký ức chưa
phai
Nhưng trụ diệt cỡi vô thường
biến hoại
Cánh cửa tử khép chân trời
vời vợi
Cánh cửa sinh mở mặt mới tinh
mơ
Những bàn tay vẩy vẩy thật xa
mờ
Và ngày đó vẫn còn đây thăm
thẳm
Ngồi một mình ở một nơi thanh
vắng
Tôi lục ra trong gói cũ hành
trang
Một chuyến đi đã biền biệt
muôn ngàn
Bỗng ươn ướt đôi vành khô ứ
đọng !
Tháng 6 – 2005
TNT Mặc Giang
Tiếng nói Không Cha
Từ ngày tôi mất cha, như nhà
không có nóc
Gót tôi sỏi đá phong trần, đâu
còn gót đỏ như son
Cát bụi phù sa, không còn bóng
cả che thân
Dọc đường sương gió, không còn
tựa nương ấm lạnh
Cha ơi Cha, đường trần gian,
con đường nào phải tránh
Đường thế nhân, con đường nào
phải đi
Con đường nào, không làm hổ tông
ti
Con đường nào, không làm đau
thất tổ
Cha ơi Cha, sống trong đời,
con không ngại gì gian khó
Vào trường đời, con không ngại
gì đắng cay
Nghĩ đến Cha, thỉnh thoảng con
nghe ngọn gió heo may
Nghe cô độc giữa đồi cao gió
hú
Có khi, con nhìn mây trời vẫn
vũ
Có khi, con nhìn sóng vỗ triều
dâng
Nhân ảnh kia, ai vẽ nét phù vân
Tang thương này, ai be bờ dâu
thẳm
Chống đôi tay, đỡ bồ hòn
trong trái đắng
Dẫm đôi chân, mòn sỏi đá phết
rong rêu
Và con nghe thấm thía tiếng
nhiễu điều
Hồn dân tộc, lộng hồn thiêng
sông núi
Đường đi chưa mỏi
Bóng xế chưa tàn
Con sẽ đi, từ vĩ tuyến giăng
ngang
Và đi hết giữa hoành – tung
trụ vũ.
Tháng 7 – 2007
TNT Mặc Giang
Vành Tang Mẹ
Vành tang mẹ, là bầu trời sụp
đổ
Vành tang mẹ, là vùng đất ngửa
nghiêng
Còn đâu tiếng mẹ, thiêng liêng
Con đi tìm mẹ, giữa miền đơn
côi
Còn đâu tiếng mẹ, mẹ ơi
Con đi tìm mẹ, xa xôi vọng về
Tử sinh, là một cơn mê
Tìm hình bóng mẹ, bốn bề biển khơi
Vành tang mẹ, ôi một vành tang trắng
Vành tang mẹ, ôi, trắng cả đời con
Mồ côi, tìm nẻo mỏi mòn
Đơn côi, tìm chốn héo hon cuối đời
Tạ từ, tiếng nói không lời
Con đi tìm mẹ, chơi vơi vô thường
Tạ từ, một bến yêu thương
Con đi tìm mẹ, trên đường bơ vơ
Sống, là cõi có hình có tướng
Chết, là về vạn nẻo không không
Ai đem nước đổ về sông
Sông đi ra biển, biển trông về nguồn
Còn đâu, hai chữ tròn vuông
Tròn còn không có, hỏi vuông làm gì
Vành tang mẹ, hỏi còn chi
Vành tang mẹ, hỏi còn gì, Mẹ ơi !
Tháng 3 –
2007
TNT Mặc Giang
Song Đường, Một Đóa
Không Tên
Sắc thắm muôn hoa là sắc hoa trời đất
Xuân hạ thu đông là biến chuyển bốn mùa
Càn khôn kia, không thể sánh Ơn Cha
Trời đất kia, không thể so Đức Mẹ
Ngày Mẹ mất, đất trời sụp đổ
Ngày Cha đi, vũ trụ ngửa nghiêng
Công cha nghĩa mẹ thiêng liêng
Cho con gởi khắp mọi miền đơn côi
Công cha nghĩa mẹ tuyệt vời
Cho con ghi nhớ trọn đời không quên
Vũ trụ kia, một cõi mông mênh
Trời đất kia, lặng thinh trống rỗng
Còn tình mẹ, đong đầy, không chỗ trống
Còn ơn cha, chan chứa, không
chỗ dư
Vũ trụ kia, một cõi thái hư
Trời đất kia, khi nghiêng khi
ngửa
Ân của cha, ân cao muôn thuở
Đức của mẹ, đức rộng muôn đời
Trăm năm cũng chẳng chút vơi
Ngàn năm cũng chẳng một lời
thiệt hơn
Càn khôn, thành, trụ, hoại,
không
Đất trời xoay chuyển hao mòn thời
gian
Công cha, nào nghĩa bạc vàng
Đức mẹ, nào nghĩa kim hoàng bụi
lau
Hoa nào rồi cũng phai màu
Sánh sao một đóa minh châu
Song Đường
Dù đi muôn hướng ngàn phương
Dù đi trên khắp nẻo đường trần
gian
Sao còn mờ, trăng vàng còn ngại
Đèn còn lu, đèn tỏ dõi soi
Tấm Gương, khi trong khi đục, đổi dời
Đóa Hoa Song Đường thỉ chung bất biến
Xin tặng em một bông hoa, không tên không tuổi
Xin tặng anh một bông hoa, không tuổi không tên
Đóa Hoa Song Đường, vi diệu thênh thênh
Tan tất cả nỗi quên,
Chỉ còn trong nỗi nhớ !!!
Tháng 7 – 2007
TNT Mặc Giang
Một Người Đi
Người ra đi, cõi phiêu bồng đâu
đó
Cửa không gian, như vắng bóng
người ơi
Cửa thời gian, treo bức mành
khép mở
Gió phất phơ, reo kẽ lá không
lời
Người ra đi, khung trời còn
nhung nhớ
Những ngày qua, nhuộm vạc
nắng pha sương
Những hôm nay, loang loang
màu tim tím
Bóng hình ai, ghi nhòa nhạt
bên đường
Người ra đi, những ngày xa xưa
đó
Của một thời dĩ vãng vẫn chưa
phai
Cát bụi bay, xạc xào khua sỏi
đá
Gợi hồn ai, nhắm mắt thức đêm
dài
Người cất bước, cuộc đời chưa
bỏ ngõ
Dòng sông xưa, nhịp sóng vỗ đôi
bờ
Mỗi lần qua, thêm một lần
nhung nhớ
Nước thì thầm ấp ủ bến sông mơ
Vạc đầu hôm buông thả
Dế rỉ rả canh khuya
Ngân vang trôi về nỗi nhớ
Mênh mang hình bóng chưa mờ
Giữa dòng đời muôn ngả
Trôi những nẻo xa khơi
Lá vàng buông lả chả
Phơi gió bụi không lời.
Tháng 10 – 2006
TNT Mặc Giang
Tôi không hứa, và tôi không làm được !
“Tôi không hứa và tôi không
làm được”
Khi Mẹ tôi còn sống ở trong
đời
Mẹ nói rằng, không lẽ đi là
một chuyến mù khơi
Đi là đi, không hẹn ngày trở
lại
Đã bao năm, rồi nhiều năm, đi
mãi
Thời gian trôi, rồi lại cứ
trôi qua
Trăng dù non, nhưng tuổi Mẹ
úa già
Sao một chuyến về thăm, xa
dịu vợi
Bên đầu giây, Mẹ ngập ngừng
khẽ nói
Khi con đi, Mẹ biết đã xa rồi
Trong cuộc đời, Mẹ đã nếm đủ
thôi
Còn một nỗi, sẽ không yên, lỡ
khi nhắm mắt
Ngọn đèn mờ, trước khi tàn,
sắp tắt
Dầu cạn khô, còn ẩm ướt ngấm
tim
Ráng kéo làn hơi, leo lét,
lim dim
Bừng chút sáng muộn màng lìa
bấc lửa
Mẹ cũng thế, mái tranh nghèo,
tựa cửa
Ngày từng ngày cho cuộc sống
dần qua
Nghĩ chuyện gần, rồi lại nhớ
chuyện xa
Những gì còn và những gì đã
mất
Có một người con ở đâu xa lơ
xa lắc
Những trông mong mà chẳng
thấy con về
Tôi thưa rằng để mai mốt, Mẹ
nghe !
Mẹ tôi cười và hình như buồn
lắm
Ngọn đèn kia bỗng phựt lên, tắt
ngấm
Mẹ của tôi cũng nhắm mắt lìa
đời
Thôi thế là xong, còn gì nữa
Mẹ ơi !
“Tôi không hứa, và tôi không
làm được”
Trong cuộc đời, cái gì đi, cứ
đi tới trước
Trong cuộc đời, cái gì lùi,
cứ lùi lại phía sau
Tang thương nhiều để thấm
những biển dâu
Thương nhớ Mẹ nhưng ngàn xa,
vĩnh viễn !
Một ngày mai, sẽ về thăm một
chuyến
Cố nhiên là về, dù không hẹn
thời gian
Tôi sẽ đến bên mộ Mẹ tôi
Nhìn với mây ngàn
Nhìn với không gian
Nhìn dưới suối vàng
Mẹ ơi Mẹ, con đã về đây !
“Con không hứa, và con không
làm được” !!!
Tháng 10 – 2004
TNT Mặc Giang
Sóng vỗ đôi bờ
Hai bờ đại dương
Hai mảnh tinh cầu
Một cõi quê nhà, đành đoạn chìm
sâu
Đâu rồi, nơi cắt rốn chôn
nhau
Đâu rồi, nơi quê cha đất tổ
Mang thân phận, tha phương khách
thổ
Kiếp lưu đày, mờ mịt trùng khơi
Quê cha, lời nói nghẹn lời
Đất mẹ, se thắt da mồi tóc sương
Dấu mờ, khép kín quê hương
Bờ rêu thấm lạnh, nhớ thương
lên màu
Xa xa nhìn mấy nhịp cầu
Biển khơi sóng vỗ, chìm sâu
muôn trùng
10 năm, chưa có điểm cuối cùng
20 năm, chưa băng qua điểm mốc
30 năm, thuyền viễn xứ vẫn
phiêu du
Mỗi năm, qua một mùa thu
Ba mươi năm đã mấy thu lá vàng
Lá nào theo gió bay ngang
Lá nào vùi dập bên đàng rêu
xanh
Tâm can vướng nhện tơ mành
Đoạn trường mấy khúc treo cành
tàn khô
Hồn ai thổn thức dưới mồ
Hồn ai khắc khoải trên bờ ly
tan
Đường kia, kinh tuyến băng
ngang
Đường này, vĩ tuyến bẽ bàng
biển dâu
Quê người không có mưa ngâu
Mà sao thấm cả thịt thau da gầy
Quê người không có mưa bay
Mà sao thấm cả nỗi này tình
kia
Dòng sông mấy khúc phân chia
Núi non mấy nẻo xa lìa sơn khê
Còn đâu là lối đi về
Còn đâu là lối lê thê dặm trường
Tiếng quê hương, gởi lên đồi gió hú
Tiếng tự tình, gởi xuống hố tịch băng
Bóng thời gian mờ sương gió rêu phong
Bóng không gian giữa đôi bờ sóng vỗ.
Tháng 7 –
2007
TNT Mặc Giang