PHẬT THUYẾT ĐƯƠNG LAI BIẾN KINH
Tây Tấn Trúc Pháp Hộ Hán dịch
Như Hòa dịch
(Bộ
kinh này là kinh số 395, Đại Chánh Tân Tu Đại Tạng Kinh cuốn 12, thuộc
bộ Niết Bàn, do ngài Trúc Pháp Hộ, người xứ Nhục Chi dịch vào thời Tây
Tấn.)
Nghe như
thế này: một thời, đức Phật ở nước Xá Vệ, trong vườn
Kỳ Thọ Cấp Cô Độc, cùng các đại tỳ-kheo nhóm họp,
năm trăm tỳ-kheo và các Bồ Tát.
Lúc bấy
giờ, đức Thế Tôn bảo các tỳ-kheo:
- Trong đời
tương lai, sẽ có tỳ-kheo nhân vì có một pháp chẳng
thuận theo pháp giáo hóa, khiến cho pháp bị hủy diệt,
chẳng được lợi ích lâu dài. Thế nào là một pháp?
Chẳng giữ cấm giới, chẳng thể giữ tâm, chẳng tu trí
huệ, buông lung tâm ý, chỉ cầu tiếng tốt, chẳng
thuận đạo giáo, chẳng chịu siêng năng, kính mộ sự
nghiệp độ đời. Đó là một sự khiến cho pháp bị hủy
diệt.
Phật bảo
tỳ-kheo:
- Lại có
hai sự khiến pháp hủy diệt, những gì là hai?
Một: chẳng
giữ cấm giới, chẳng nhiếp tâm ý, chẳng tu trí huệ,
chứa vợ nuôi con, buông lung tâm ý, buôn bán kiếm
lợi để cùng chung sống.
Hai: đắm
chấp bè đảng, ghét kẻ kính pháp, muốn cho kẻ ấy bị
hãm đọa, cố làm [ra vẻ] nói năng tốt lành, thật ra
là dua dối, siểm nịnh. Trong phạm ác hạnh, ngoài giả
vờ thanh bạch.
Đấy là hai sự khiến
pháp hủy diệt.
Phật bảo
các tỳ-kheo:
- Lại có ba
sự khiến pháp hủy diệt, những gì là ba?
Một, đã
chẳng giữ cấm giới thì chẳng thể nhiếp tâm, chẳng tu
trí huệ.
Hai, tự đọc
văn tự, chẳng biết chấm câu, đem trên đặt xuống dưới,
lấy dưới đặt lên trên, đầu đuôi điên đảo, chẳng thể
hiểu nghĩa lý trọn vẹn đi về đâu, tự cho là đúng.
Ba, người
sáng suốt quở trách, chẳng tuân lời dạy, ngược lại
sân hận, bảo là [kẻ ấy] ghen ghét. Người biết nghĩa
thì ít, đa số chẳng phân biệt được, đều cho là đúng.
Đó là ba sự
khiến pháp hủy diệt.
Phật bảo
các tỳ-kheo:
- Lại có
bốn sự khiến pháp hủy diệt, những gì là bốn?
Một, trong
tương lai tỳ-kheo đã bỏ gia nghiệp, ở chỗ nhàn vắng
chẳng tu đạo nghiệp.
Hai, ưa
thích dạo chơi những chỗ náo nhiệt trong nhân gian,
qua lại trò chuyện, cầu ca-sa tốt, y phục năm màu.
Ba, nghe
cao nhìn xa, cho là khéo nhã, tự cho là đức độ cao
trọng, không ai bằng được, tự đem cái trí tạp nhạp
sánh cùng ánh sáng mặt trời, mặt trăng.
Bốn, chẳng nhiếp ba sự,
chẳng giữ căn môn, xen lộn phụ nữ, nói lời bóng bẩy,
hay nói ve vuốt đón ý để lấy lòng người, biến trong
thành đục, thân hạnh hoang loạn, bỏ phế chánh pháp.
Đó là bốn sự khiến pháp
hủy diệt.
Phật bảo tỳ-kheo:
- Lại có năm sự khiến
pháp hủy diệt. Những gì là năm?
Một, hoặc là có tỳ-kheo
vốn vì pháp nên xuất gia tu đạo, bỏ kinh giáo sâu,
Thập Nhị Nhân Duyên, Ba Mươi Bảy Phẩm, trí huệ huyền
hư thâm diệu của Phương Đẳng, trí độ vô cực, thiện
quyền phương tiện, không, vô tướng nguyện, ngay đến cả lễ tiết giáo hóa.
Hai, trái lại tu tập
những kinh nhỏ nhoi, nhánh lá, nông cạn, những câu
tạp nhạp, những hạnh thế tục, nên để kinh điển của
hàng Vương Giả làm loạn nguồn đạo, thích giảng những
sự nghiệp, những việc đời dễ hiểu đó cốt lấy lòng
người khiến họ hoan hỷ, nhân đó có được danh văn.
Ba, người mới nghe pháp,
kẻ hiểu biết kém, tưởng đó là bí quyết mầu nhiệm,
bậc thông đạt sâu xa chẳng cho là hay.
Bốn, trời, rồng, quỷ
thần chẳng coi đó là vui, trong lòng buồn bực, miệng
nói như thế này: “Đại pháp sắp diệt nên đến nỗi như
thế, bỏ việc giáo hóa diệu pháp, trái lại tuyên nói
những câu tạp nhạp”. Chư thiên đẫm nước mắt, nhanh
chóng bỏ đi.
Năm, do vậy pháp dần
dần thấy bị bỏ phế, không người tinh ròng tu tập.
Đó là năm sự khiến pháp
hủy diệt.
Phật bảo tỳ-kheo:
- Sau khi ta diệt độ,
có mười lăm loại tà sự như thế khiến pháp bị hủy
diệt, đáng đau buồn thay!
Nếu có tỳ-kheo chân
thật muốn học đạo, hãy vứt bỏ những thứ trang sức
choáng lộn, chẳng cầu danh văn, chất phác, giữ lòng
chân thành, tuyên truyền chánh pháp)
Giảng giải kinh điển
hay đẹp và giáo pháp sâu xa của Phật, chớ có nhiều
lời, căn cứ theo những gì kinh nói, đừng bỏ chánh cú,
lời ít trúng nhiều, chẳng mất ý Phật.
Áo thô, cơm dở, được
tốt chẳng mừng, được xấu chẳng ghét, cơm áo tốt xấu
tùy lòng người thí, chẳng vì đó mà mừng hay giận.
Thâu tóm thân miệng ý,
giữ các căn môn, chẳng trái lời Phật dạy.
.Nghĩ mạng rất giống bó
đuốc, lờ mờ thoáng qua giống như trong mộng thấy,
tỉnh giấc chẳng biết về đâu, cái nạn tam đồ chẳng
thể tính kể, siêng tu Phật pháp giống như cứu đầu
cháy.
Ngũ Giới, Thập Thiện,
Lục Độ tột bậc, Tứ Đẳng, Tứ Ân, trí huệ thiện quyền
đều có thể chuyên ròng tu tập, tuy Phật chẳng ở đời,
xuất gia tu đạo, chẳng uổng phí cái học, bình cái
tâm mình, nghĩ thương hết thảy, mười phương nhờ ơn,
Phật nói như thế.
Các tỳ-kheo vừa buồn
vừa mừng, đến trước Phật, quy y, làm lễ mà đi.
Phật Thuyết Đương
Lai Biến Kinh hết
_________________________________________________________
Phật
Thuyết Đương Lai Biến Kinh
Văn như thị: nhất thời, Phật
tại Xá Vệ quốc, Kỳ Thọ, Cấp Cô Độc viên, dữ đại
tỳ-kheo chúng câu, tỳ-kheo ngũ bách cập chư Bồ Tát.
Nhĩ thời Thế Tôn cáo chư tỳ-kheo:
- Đương lai chi
thế, đương hữu tỳ-kheo, nhân hữu nhất pháp bất tùng
pháp hóa, linh pháp hủy diệt, bất đắc trường ích. Hà
vị vi nhất? Bất hộ cấm giới, bất năng thủ tâm, bất
tu trí huệ, phóng dật kỳ ý, duy cầu thiện danh, bất
thuận đạo giáo, bất khẳng cần mộ độ thế chi nghiệp.
Thị vi nhất sự linh pháp hủy diệt.
Phật cáo tỳ-kheo:
- Phục hữu nhị
sự, linh pháp hủy diệt, hà vị vi nhị?
Nhất, bất hộ cấm
giới, bất nhiếp kỳ tâm, bất tu trí huệ, súc thê
dưỡng tử, phóng tâm tứ ý, cổ tác trị sanh, dĩ cộng
tương hoạt.
Nhị, bạn đảng tương trước, tắng phụng pháp giả, dục
linh hãm đọa, cố vi ngôn nghĩa, vị chi du siểm, nội
phạm ác hạnh, ngoại dương thanh bạch.
Thị vi nhị sự,
linh pháp hủy diệt.
Phật cáo chư tỳ-kheo:
- Phục hữu tam sự linh pháp hủy diệt, hà vị vi tam?
Nhất, ký bất hộ
cấm giới, bất năng nhiếp tâm, bất tu trí huệ.
Nhị, tự độc văn
tự, bất thức cú đậu, dĩ thượng trước hạ, dĩ hạ trước
thượng, đầu vĩ điên đảo, bất năng giải liễu nghĩa
chi sở quy, tự dĩ vi thị.
Tam, minh giả ha
chi, bất tùng kỳ giáo, phản hoài sân hận, vị tương
tật đố, thức nghĩa giả thiểu, đa bất biệt lý, hàm
vân vi thị.
Thị vi tam sự,
linh pháp hủy diệt.
Phật cáo chư
tỳ-kheo:
- Phục hữu tứ sự
linh pháp hủy diệt, hà vị vi tứ?
Nhất, tương lai
tỳ-kheo dĩ xả gia nghiệp, tại không nhàn xứ, bất tu
đạo nghiệp.
Nhị, hy du nhân
gian, hội náo chi trung, hành lai đàm ngôn, cầu hảo
ca-sa, ngũ sắc chi phục.
Tam, cao thính
viễn thị, dĩ vi ỷ nhã, tự dĩ cao đức, vô năng cập
giả, dĩ tạp toái trí, tỷ nhật nguyện chi minh súc dã.
Tứ, bất nhiếp tam sự, bất hộ căn môn, hành phụ nữ
gian, tuyên văn sức từ, đa ngôn ngẫu hợp, dĩ động
nhân tâm, sử thanh biến trược, thân hạnh hoang loạn,
chánh pháp phế trì.
Thị vi tứ sự,
linh pháp hủy diệt.
Phật cáo tỳ-kheo:
- Phục hữu ngũ sự, linh pháp hủy diệt, hà vị vi ngũ?
Nhất, hoặc hữu tỳ-kheo, bổn dĩ pháp cố, xuất gia tu
đạo, phế thâm kinh giáo, thập nhị nhân duyên, tam
thập thất phẩm, Phương Đẳng thâm diệu huyền hư trí
huệ, trí độ vô cực, thiện quyền phương tiện, không,
vô tướng nguyện, chí hóa chi tiết.
Nhị, phản tập tạp cú thiển mạt tiểu kinh, thế tục
hạnh cố, vương giả kinh điển loạn đạo chi nguyên,
háo giảng thử nghiệp, dị giải thế sự, thú đắc nhân
tâm, linh kỳ hoan hỷ, nhân trí danh văn.
Tam, tân văn pháp nhân, thiển giải chi sĩ, ý dụng
diệu quyết, thâm đạt chi sĩ, bất dụng vi giai.
Tứ, thiên long quỷ thần bất dĩ vi hỷ, tâm hoài ấp
thích, khẩu phát tư ngôn: “Đại pháp dục diệt, cố sử
kỳ nhiên, xả diệu pháp hóa, phản tuyên tạp cú”. Chư
thiên lưu lệ, tốc thệ nhi khứ.
Ngũ, do thị chánh pháp sảo sảo kiến xả, vô tinh tu
giả.
Thị vi ngũ sự, linh pháp hủy diệt.
Phật cáo tỳ-kheo:
- Ngô diệt độ hậu, hữu thử tà sự thập ngũ chi loại,
linh pháp hủy diệt, nhất hà thống tai.
Nhược hữu tỳ-kheo dục đế học đạo, khí quyên ỷ sức,
bất cầu danh văn, chất phác thủ chân, tuyên truyền
chánh pháp.
Phật chi nhã điển, thâm pháp chi hóa, bất dụng đa
ngôn, án bổn thuyết kinh, bất xả chánh cú, hy ngôn
lũ trúng, bất thất Phật ý.
Thô y thú thực, đắc mỹ bất cam, đắc thô bất ố, y
thực hảo xú, tùy thí giả ý, bất dĩ sân hỷ.
Nhiếp thân khẩu ý, thủ chư căn môn, bất vi Phật giáo.
Niệm mạng thậm cự, hoảng hốt dĩ quá, như mộng sở
kiến, giác bất tri xứ, tam đồ chi nạn, bất khả xưng
kế, cẩn tu Phật pháp, do cứu đầu nhiên.
Ngũ Giới, Thập Thiện, Lục Độ vô cực, Tứ Đẳng Tứ Ân,
trí huệ thiện quyền, hàm khả tinh hành, tuy bất trị
Phật thế, xuất gia vi đạo, học bất đường quyên, bình
kỳ bổn tâm, mẫn niệm nhất thiết, thập phương mông ân,
Phật thuyết như thị.
Chư tỳ-kheo bi hỷ, tiền tự quy Phật, tác lễ nhi khứ.
Phật Thuyết Đương Lai Biến Kinh hết
Cư sĩ Liên Hương gửi
Source: thuvienhoasen