LỊCH SỬ
PHẬT GIÁO ẤN ĐỘ
Pháp
sư Thánh Nghiêm - Thích Tâm Trí dịch
Nhà
xuất Bản Phương Đông TP. HCM 2008
Mục
lục
Lời người dịch
Lời người
biên tập
Chương I:
Nguồn gốc
Tiết I: Ấn Độ và dân chúng
Tiết II: Tôn giáo ở Ấn Độ
Tiết III: Triết học Ấn Độ
Chương
II: Thích Ca Thế Tôn
Tiết I: Bối cảnh thời đại đức Thích Tôn
Tiết II: Sự giáng sinh và thành đạo của đức
Thích Tôn
Tiết III: Chuyển pháp luân
Tiết IV: Sự hành hóa của đức Thích Tôn và
giáo đoàn La hán đệ tử
Chương
III: Nguyên thỉ Phật giáo và Tam tạng thánh điển
Tiết I: Phật giáo nguyên thỉ
Tiết II: Cuộc kết tập tại thành Vương Xá
Tiết III: Cuộc kết tập tại thành Tỳ Xá Ly
Tiết IV: Thánh điển thời sơ kỳ
Chương
IV: Vua A Dục và Đại Thiên
Tiết I: Công sự của vua A Dục
Tiết II: Bộ phái Phật giáo và Đại Thiên
Chương V:
Sự phân chia bộ phái Phật giáo
Tiết I: Phân hệ và phân phái
Tiết II: Tư tưởng bộ phái
Chương
VI: Giáo nghĩa của Đại Chúng Bộ và Hữu bộ
Tiết I: Hai bộ phái căn bản
Tiết II: Sự phát đạt của A Tỳ Đạt Ma
Tiết III: Lược thuật khái quát luận Cu Xá
Chương
VII: Nghệ thuật Phật giáo vương triều vua A Dục và sau đó
Tiết I: Sự hưng suy của vương triều
Tiết II: Phật giáo với vua Ca Nhị Sắc Ca
Tiết III: Nghệ thuật Phật giáo Ấn Độ
Chương
VIII: Thời kỳ đầu của Phật giáo Đại thừa
Tiết I: Căn nguyên của Đại thừa Phật giáo
Tiết II: Sự hưng khởi của Đại thừa thời sơ kỳ
Tiết III: Kinh điển Đại thừa ở thời sơ kỳ
Chương
IX: Phật giáo Đại thừa hệ Long thọ và kinh điển của hệ này
về sau
Tiết I: Bồ tát Long Thọ
Tiết II: Người kế hậu của Long Thọ
Tiết III: Kinh điển Đại thừa sau Long Thọ
Chương X:
Phật giáo Đại thừa hệ Vô Trước
Tiết I: Bồ tát Vô Trước
Tiết II: Bồ tát Thế Thân
Tiết III: Các luận sư sau Thế Thân
Chương
XI: Vương triều Cấp Đa và Phật giáo sau vương triều này
Tiết I: Phật giáo dưới vương triều Cấp Đa
Tiết II: Phật giáo với vương triều Phạt Đàn
Na
Tiết III: Sự giao thiệp giữa Phật giáo với
ngoại đạo
Chương
XII: Từ thời Mật giáo thịnh hành đến Phật giáo cận đại
Tiết I: Uyên nguyên của Mật giáo
Tiết II: Sự hưng vong của Mật giáo
Tiết III: Phật giáo Ấn Độ thời cận đại
LỜI
NGƯỜI DỊCH
Ngày nay trên khắp các châu lục người ta
đều biết đến Phật giáo là tôn giáo được phát nguyên từ Ấn Độ.
Duy có điều để hiểu về quá trình hình thành, truyền bá và phát
triển của Phật giáo là như thế nào,thì phải cậy đến sử học.
Muốn hiểu lịch sử của một quốc gia, một tôn giáo v.v... điều cần
yếu là sự thật. Nhưng thế nào là sự thật? Nhất là sự thật lịch
sử. Bởi thường thì người ta hay đứng trên một quan điểm nào đó
để viết sử; nếu thiếu tinh thần khách quan và trách nhiệm, sự
thật của lịch sử cũng theo đó mà bị dị dạng!
Được biết người Ấn Độ thời ấy - thời đức Phật tại thế - họ không
quan tâm đến việc ghi chép các biến cố xảy ra của đất nước họ;
đúng hơn, họ không có khái niệm về việc ghi chép lịch sử biên
niên. Theo họ, những biến cố của biên niên sử chỉ là chuyện nhất
thời và mau chóng qua đi,và nó chẳng giúp được gì trong việc
thiền quán tư duy và khổ tu để sớm giải thoát kiếp người vô
thường giả tạm này, mục đích nhắm tới và cũng là mối bận tâm của
họ là tìm về cội nguồn an tịnh của thế giới tâm linh, đó là thể
nhập về với đại thể của Phạm thiên nơi cõi vĩnh hằng. Do đó, mà
trong cả nghìn năm, lịch sử của đất nước Ấn Độ “cơ hồ như tờ
giấy trắng”. Phật giáo Ấn Độ cũng ở trong xu hướng đó.
Trước năm 1975, ở miền Nam Việt Nam cố Hòa thượng Thích Thanh
Kiểm có viết một cuốn Lịch sử Phật giáo Ấn Độ. Nay chúng
tôi dịch bộ sử này của pháp sư Thánh Nghiêm là nhằm cung cấp
thêm nguồn sử liệu cho việc học tập và nghiên cứu của các vị
Tăng Ni sinh, và các giới độc giả. Đây là bộ Thông sử - sử mang
tính phổ thông - chứ không chuyên khảo như cuốn The
Historical Budda của tiến sĩ người Đức, ông H.W.Schumann, và
được Trần Phương Lan dịch với tựa Đức Phật Lịch Sử.
Nhận thấy pháp sư Thánh Nghiêm viết bộ Thông sử này với nguồn sử
liệu hết sức phong phú, trong đó có những sự kiện mà bình thường
không thể đọc đến được.
Sở dĩ chúng tôi dịch bộ sử này là nhờ sự cổ vũ và động viên của
quí Đạo lữ và bằng hữu sau khi đọc bản dịch Lịch sử Phật Giáo
Tây Tạng của chúng tôi. Chúng tôi cũng được anh Thanh Nguyên
- một người chuyên việc ấn loát kinh sách - đề nghị là nên tiếp
tục dịch trọn bộ thông sử của pháp sư Thánh Nghiêm. Bộ Thông sử
này gồm bốn quyển: Lịch Sử Phật Giáo Ấn Độ, Lịch Sử Phật Giáo
Trung Quốc Khái Thuyết, Lịch Sử Phật Giáo Tây Tạng, Lịch Sử Phật
Giáo Nhật Bản - Hàn Quốc. Theo anh “ngài Thánh Nghiêm là một
học giả lớn của Phật giáo Trung Hoa, nên bộ sử do ngài viết chắc
chắn có giá trị nhất định của nó”.
Chúng tôi xin hồi hướng công đức của hai Phật tử đã hoan hỷ cúng
tịnh tài để in ấn tặng tập sách này.
Sau cùng, xin thưa là bản thân chúng tôi tuy có học chữ Hán,
nhưng không phải là dịch giải chuyên nghiệp. Do đó, không sao
tránh khỏi sai sót, kính mong thức giả niệm tình chỉ giáo.
Viết tại chùa An Dưỡng
Thôn Thái Thông, xã Vĩnh Thái, TP. Nha Trang
Mùa Phật Đản - 2552.
Tâm Trí cẩn chí.
LỜI NGƯỜI BIÊN TẬP
Ba tác phẩm lớn viết về sử Phật giáo của
sư phụ Thánh Nghiêm, đó là: Ấn Độ Phật giáo Sử, Tây Tạng Phật
Giáo Sử và Nhật - Hàn Phật Giáo Sử. Nguyên ba tác
phẩm trên trước đây được viết chung thành một bộ với tên gọi:
Thế Giới Phật Giáo Thông Sử, và do Đông Sơ Xã - tiền thân
của Pháp Cổ Văn Hóa xuất bản và phát hành rộng rãi vào năm 1969
Nhờ vào bối cảnh học thuật tinh nghiêm, vào công phu tu chứng
sâu dày, vào lý niệm giáo dục quảng bác, cộng với Bồ đề bi
nguyện vô cùng thâm thiết của sư phụ, mới có được sự thành tựu
vừa bao quát về nhiều mặt, vừa mang đặc tính độc đáo của bộ
sách. Sách có nội dung sâu sắc về ý tưởng, dễ hiểu về ngôn từ,
sử liệu phong phú hoàn chỉnh, khảo chứng tinh xác rõ ràng, văn
bút ưu mỹ lưu loát, nhờ đó mà sách được sự hoan hỷ đón nhận của
đại chúng cả trong và ngoài Phật giáo một cách phổ biến. Sách
cũng nhận được sự trọng thị cũng những lời bình sâu sắc, tốt đẹp
của giới học thuật. So với những sách cùng loại thì đây quả là
bộ sách “hy hữu nan đắc” (ít có khó được). Trước đây sách được
tái bản nhiều lần, năm 1963 sách mới được đưa vào Pháp Cổ Toàn
Tập.
“Thông Sử” nguyên là bộ sách có bài tựa nghiêm cẩn, mạch
lạc rõ ràng, chia ra chương mục khiến người đọc ưa thích, và coi
đây là một trước tác được kết cấu hoàn chỉnh giữa ba bản sách.
Vì vậy, một mặt Pháp Cổ Văn Hóa cố gắp đáp lại sự nhiệt liệt
hưởng ứng của đa số độc giả, mặt khác nhân vào biến thiên của
thời đại, theo đó tạo ra phương tiện ưa thích đọc cho độc giả.
Do đó, mới đem bộ sách của sư phụ theo thứ tự biên chép mới lại
cho thật hoàn chỉnh, rồi tùy theo địa khu mà chia thành ba sách.
Sự phân chia này vẫn tuân theo diện mạo của sách mà giới độc giả
đã biết qua. Việc làm này cũng là nhằm thỏa mãn yêu cầu của
người đọc.
Sư phụ Thánh Nghiêm từng nói đối với tôn giáo vừa có nguồn gốc
lâu đời, vừa có tính “bác đại tinh thâm” thì nên có sự hiểu
biết tường tận, đầy đủ. Muốn vậy, có thể dựa vào sử học để có
được sự hiểu biết như vừa nêu quả không còn gì tốt hơn.
Phật giáo phát nguyên từ Ấn Độ hơn hai nghìn năm trước, về sau
do nhân duyên biến hóa lưu chuyển mà Phật giáo có sự phân chia
bộ phái. Sự khai triển của Phật giáo Đại thừa kết hợp với các
dân tộc có nền văn hóa khác nhau đưa đến sự xuất hiện nhiều
trình độ hiểu biết Phật giáo rất đặc sắc. Điều đó không chỉ là
do quá trình phát triển của tôn giáo, mà điều đó còn mang ý
nghĩa chân chính về văn hóa và tư tưởng của nhân loại, xét về
mặt lịch sử phát triển.
Theo sử liệu viết tay phong phú và khách quan, cộng với kiến
giải qua bút pháp đặc biệt độc đáo của sư phụ Thánh Nghiêm, thì
đây đúng là một bộ sách hay được kết hợp giữa lịch sử, học thuật
và tôn giáo trong nền văn hóa Phật giáo. Bộ sách lấy hoàn cảnh
của xã hội, sự biến thiên của thời đại làm bối cảnh. Lấy hoạt
động của giáo đoàn, tư tưởng của giáo lý làm “kinh tuyến”.
Như vậy sách không chỉ dành cho tín đồ Phật giáo có thêm sự hiểu
biết về tôn giáo mình, mà còn giúp cho giới nhân sỹ thuộc mọi
giai tầng xã hội có thêm sử liệu để nghiên cứu. Có thể nói, bất
luận là người đọc ở trong bối cảnh nào khi đọc xong bộ sách này
cũng đều cảm thấy hoan hỷ, vừa ý.
Tàm quý đệ tử: Trương Nguyên Long.
Viết tại chùa Nông - Thiền, giữa mùa hạ năm 1997.