Thành ngữ Việt Nam có câu: “Thờ thì dễ, giữ lễ thì khó”, chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu đề tài ý nghĩa và tác dụng của lễ bái.
Trước hết, chúng ta phải hiểu thế nào là lễ? Thế nào là lễ bái?
Lễ, theo Tự điển Tiếng Việt của viện ngôn ngữ học Việt Nam, là phép
tắc phải tuân theo khi thờ cúng tổ tiên, quỷ thần, hoặc giao tế trong xã
hội. Nói một cách rộng rãi dễ hiểu hơn, đây là những quy tắc nhất định
của cung cách, đi đứng, nói năng trong Quan, Hôn, Tang, Tế, nhằm thể
hiện sự cung kính và bao gồm cả những phép lịch sự chào hỏi nhau để biểu
lộ sự thân thiện quen biết. Nó còn là một phương tiện đặc biệt để gây
tình cảm. Người dưới gặp người trên mà không biết chào hỏi là thiếu lễ
độ. Người trên không biết đáp lại lời chào của người dưới, thường bị
mang tiếng là hách dịch, khinh người.
Bái là sự cung kính biểu hiện ở thân
tướng, nghĩa là quỳ lạy, bằng cách hạ mình xuống trước những bậc Hiền
đức mà mình tôn kính. Lễ bái tiếng Phạn là Vandana, Tàu dịch âm là
Ban-đàm, còn gọi là Hòa nam, hoặc gọi là Na-mô Tất-yết-la. Có nghĩa là ý
tôn kính biểu hiện ra ở thân tướng, là lễ nghi cung cách với hình thức
cúi đầu quỳ lạy trước những bậc tiền nhân, Thánh đức mà mình đã đặt trọn
niềm tin quy ngưỡng hướng về, như lạy chư Phật, chư Hiền Thánh, như lạy
tổ tiên, cha mẹ, thầy tổ v.v...
Lễ bái là một đạo nghĩa nhằm tiêu biểu
cho ý chí tôn kính, để tỏ lòng tri ân và báo ân ngõ hầu trở thành những
con người hữu ích trong xã hội, để làm tròn bổn phận của con cháu tông
môn và để xứng đáng là đệ tử các bậc Thánh đức. Lễ bái còn là một phương
pháp tu để diệt trừ lòng ngã mạn cống cao, diệt trừ những phiền não,
nghiệp chướng.
Lễ bái là một nghi thức tín ngưỡng
thường thấy ở một số tín ngưỡng tôn giáo phương Đông. Khởi nguyên, lễ
bái biểu thị sự phục tùng, tôn kính tuyệt đối với các uy lực siêu nhiên,
đấng thần linh mà con người tôn thờ. Dần dần, tùy theo sự phát triển
của mỗi tôn giáo mà có những ý nghĩa khác nhau trong cách thức lễ bái. Ở
đây, chúng tôi không thể so sánh hết tất cả các hình thái nghi lễ mà
chỉ giới hạn tìm hiểu cách thức lễ bái của Khổng giáo và Phật giáo mà
thôi.
Theo truyền thống Việt Nam, dân tộc ta
phần đông chịu ảnh hưởng sâu đậm văn hóa Khổng giáo và Phật giáo. Do đó,
mỗi người dân đều chịu ảnh hưởng không ít cách lễ bái của hai tôn giáo
này. Thời xưa vua chúa đã quy định rõ ràng, mỗi người dân khi lễ bái
vua, quan, hiền thần, đình miếu thì phải áp dụng theo cung cách của
Khổng giáo và khi lễ bái Phật trời, Hiền thánh, Tổ tiên, ông bà v.v… thì
phải áp dụng theo cung cách của Phật giáo.
Cách lạy của Khổng giáo, trước hết con
người phải đứng thẳng là tiêu biểu cho cái uy của kẻ sĩ. Hai tay cung
thủ là tiêu biểu cho cái dũng của Thánh nhân. Trước khi lạy, hai tay
cung thủ đưa lên trán, kế đưa sang phải, rồi đưa phía trái là tiêu biểu
cho Tam tài (Trời, Đất và Người). Khi lạy, hai tay cung thủ chống lên
đầu gối chân mặt và quỳ chân trái xuống trước là tiêu biểu cho sự tôn
kính mà không mất tư thế cái uy dũng của kẻ sĩ. Cúi đầu xuống đất là
tiêu biểu cho sự cung kính những bậc mà mình đảnh lễ. Đó là cung cách và
ý nghĩa tổng quát lễ bái theo quan niệm của Khổng giáo.
Lễ bái theo quan niệm của Phật giáo có
phần khác biệt về cung cách cũng như về ý nghĩa so với Khổng giáo. Riêng
về ý nghĩa và giá trị lễ bái được rất nhiều kinh luận đề cập đến. Phật
giáo quan niệm, vì sự sùng kính ân đức vô lượng, trí tuệ vô biên của chư
Phật mà hàng Phật tử đã biểu lộ sự thành kính ấy qua hình thức lễ bái
và noi theo gương sáng của chư Phật, chư Hiền thánh để phát triển hạnh
lành, tiến tu đạo nghiệp đạt được trí tuệ giải thoát như các Ngài. Trong
nhân quả của sự tôn kính thì “kính thầy sẽ được làm thầy”.
Sự lễ bái cũng là phương pháp tu để diệt
trừ sự cống cao, ngã mạn – bản chất con người chúng ta lúc nào cũng
luôn tự cao tự đắc, vênh váo nghênh ngang, xem “cái tôi” của mình là
trung tâm vũ trụ. Đó là tánh xấu khiến mọi người chán, xa lánh làm tiêu
mòn công đức. Chúng ta ý thức được điều này, vì tự mình thấy mình không
sánh kịp các Ngài, biết mình thấp kém tài đức nên phải kính lạy Phật,
Bồ-tát và các bậc tôn túc để diệt trừ tâm ngã mạn thì tự nhiên tánh ngạo
mạn từ từ biến mất. Ngoài ra, lễ bái còn là pháp hành căn bản mà người
con Phật phải hành trì tinh tấn để giải thoát các nghiệp chướng mà chúng
ta đã gây tạo từ nhiều đời nhiều kiếp. Trong Phật giáo, có nhiều cách
lễ bái.
Theo sách Đại Đường Tây Vực Ký, quyển 2,
ghi rằng: Ấn Độ có chín cách lễ bái được gọi là “Tây Trúc cửu nghi”.
Chín cách lễ bái đó như sau:
1. Phát ngôn úy vấn lễ: Mở lời thưa hỏi.
2. Phủ thủ thi kính lễ: Cúi đầu biểu thị sự cung kính.
3. Cử thủ cao ấp lễ: Đưa tay cao vái chào.
4. Hiệp chưởng bình cung lễ: Chắp tay ngang vái chào.
5. Khuất tất lễ: cúi gập đầu gối.
6. Trường quy lễ: Quỳ nằm dài ra.
7. Thủ tất cứ địa lễ: Tay và gối quỳ sát.
8. Ngũ luân câu khuất lễ: Năm vóc co lại.
9. Ngũ thể đầu địa lễ: Năm vóc gieo xuống đất.
Trong kinh Pháp Hoa, chúng ta thấy có một đoạn miêu tả về những cách lễ trên:
“Hoặc có người lễ bái
Có người chỉ chấp tay
Cho đến giơ một tay
Có người lại cúi đầu
Để cúng dường tượng Phật
Sẽ thấy Phật vô lượng
Tự thành đạo Vô thượng”.
Ngoài chín cách lạy trên đây, người Ấn
Độ còn có nhiều cách lễ bái khác nhau, tùy theo phong tục của mỗi nơi mà
có sự khác biệt với nhau về cung cách như: Lễ bái đứng một chân quỳ lạy
(Tồn cử lễ); bước một bước lễ một lạy (Khởi cư lễ); lễ một lạy rồi đi
nhiễu ba vòng về phía bên hữu của Phật hoặc bảo tháp (Hữu nhiễu tam thất
lễ); lễ bằng cách ngồi cúi đầu lạy (Tạ lễ). Riêng về Phật giáo Việt
Nam, phần đông Phật tử đều áp dụng theo phương pháp Ngũ thể đầu địa (năm
vóc sát đất) trong khi lễ bái. Đây là một phương pháp tiêu biểu cho tâm
ý tôn kính cao đẹp nhất trong các cung cách lễ bái. Khi lễ bái, đầu
tiên Phật tử phải đứng ngay thẳng trước tượng Phật cho trang nghiêm và
khép hai chân vào nhau để lấy lại sự an tâm thanh tịnh, đồng thời kiểm
thúc tâm ý không để chao động vọng tưởng. Ngay lúc đó, đôi mắt nhìn lên
tượng Phật, quán tưởng các tướng tốt và quán niệm những đức hạnh cao quý
của đức Phật, bày tỏ nguyện vọng chân chính của mình hầu mong Phật
chứng minh. Hai tay chắp lại là biểu thị thân tâm hiệp nhất để nói lên
sự nhất tâm cung kính của mình và để hai tay trước ngực là tiêu biểu ý
nghĩa Ấn tâm. Chắp tay đưa lên giữa chặng mày (cử án tề mi) thể hiện sự
cung kính và tiêu biểu cho ý nghĩa tâm nguyện của mình được dung thông
đến chư Phật, rồi xướng câu: “Năng lễ sở lễ tánh không tịch, cảm ứng đạo
giao nan từ nghì, ngã thử đạo tràng như đế châu, thập phương chư Phật
ảnh hiện trung...” và lạy theo nguyên tắc Ngũ thể đầu địa - “Đầu diện
tiếp túc quy mạng lễ”. Ngửa lòng bàn tay ra giống như đóa hoa sen nở, ta
tưởng tượng như đức Phật đang đứng trên đóa sen kết thành bởi hai bàn
tay và ta đặt trán mình lên lòng bàn chân của đức Phật, đồng thời nằm
mọp xuống để biểu thị sự cung kính tâm thành quy ngưỡng, nương tựa.
Phật giáo cho rằng, người Phật tử ngoài
sự lễ bái chư Phật, chư Bồ-tát, chư Hiền Thánh Tăng ra còn phải tưởng
niệm ân đức cao dày của các Ngài và phát nguyện suốt đời hướng về các
Ngài để tiến tu đạo nghiệp, nên được gọi là quy mạng lễ.
Trong kinh Tăng Nhất A Hàm, đức Phật dạy:
“Thiện Nghiệp đã lễ trước
Đầu tiên không lỗi lầm
Cửa giải thoát trống không
Đây là nghĩa lễ Phật
Nếu người muốn lễ Phật
Vị lai và quá khứ
Nên quán pháp trống
không
Đây là nghĩa lễ Phật.”
Nhân thừa Phật giáo chia lễ bái ra làm 7
cách lạy. Bảy cách lạy này do ngài Tam tạng Pháp sư Lặc Na phân chia
ra, trong sách Pháp Uyển Châu Lâm có nói rõ về nguyên nhân và hoàn cảnh
vì sao phải chia ra 7 cách lạy này:
1. Ngã mạn lễ: Nghĩa là lạy với tâm ngã
mạn, tâm kiêu căng. Người lạy Phật hoặc lạy ông bà, tổ tiên vì hoàn cảnh
bắt buộc phải hành lễ, nhưng thâm tâm của họ không muốn lạy, do đó họ
lạy với cử chỉ ngạo nghễ, thái độ kiêu căng, không chút nào lễ độ cung
kính cả. Hoặc có người cậy thế ỷ quyền cao chức trọng, thẹn khi chào hỏi
người kém hơn mình, tâm không dựa vào phép tắc lễ nghi. Tuy có lễ bái
nhưng tâm chạy theo ngoại cảnh. Đầu họ lạy không sát đất và họ đứng lên
cẩu thả cho qua chuyện. Họ sợ mất thể diện với bạn bè và sợ dơ bẩn quần,
nên buộc lòng phải lễ bái theo kiểu Ngã mạn để bạn bè khỏi chê trách
mình là kẻ bất hiếu, bất nghĩa, bất trung, bất tín. Cách lạy đó gọi là
Ngã mạn lễ.
2. Cầu danh lễ: Nghĩa là lạy xướng họa
cầu danh. Những người lạy vì mong cầu danh vọng, quyền tước qua sự chú ý
và ngợi khen của cấp trên, cũng như lấy lòng quần chúng để được ủng hộ;
khi có cấp trên cũng như có đông người thì họ siêng năng lễ lạy để cho
mọi người khen mình là người siêng năng có đạo đức. Thật ra thâm tâm của
họ không có chút gì tín thành cả; oai nghi thô vụn, thân tâm cung kính
dối trá. Thấy người thì thân nhẹ lạy mau, người đi thì thân tâm mệt mỏi,
biếng nhác giải đãi trong việc lễ lạy. Cách lạy này gọi là Cầu danh lễ.
(Hai cách lạy vừa trình bày trên là hành
động dối trá, không thể có nơi người đạo đức chân chánh. Sở dĩ Pháp sư
Lặc Na nêu ra là nhằm mục đích ngăn ngừa chúng ta).
3. Thân tâm cung kính lễ: Nghĩa là người
lễ lạy phải thể hiện thân và tâm đều cung kính. Do thân tâm cung kính
không nghĩ đến việc khác, kính cẩn cúng dường tình không chán đủ. Lễ lạy
bằng sự tha thiết chí thành cả thân và tâm vì họ có đức tin trong sự lễ
lạy nên sự cảm ứng của họ rất dễ dàng giao cảm với chư Phật, với Thánh
hiền, với ông bà Tổ tiên. Thân tâm cung kính là cách lạy cơ bản trong
Phật giáo về mặt sự tướng, hay nói cách khác về mặt hình thức mà người
xuất gia và tại gia phải hành trì nghiêm túc.
Thân tâm cung kính lễ, công đức tuy lớn
nhưng thật sự chưa phải là mục đích cứu cánh trong lễ bái. Thân tâm cung
kính lễ chỉ là phương tiện nhờ đó mà hành giả tiếp tục tiến đến lãnh
vực Thánh giáo lễ của các bậc Thánh chúng về mặt lý tánh không cảm thấy
trở ngại.
4. Phát trí thanh tịnh lễ: Lạy phát trí
thanh tịnh, nghĩa là hành giả tu tập thiền quán cho đến khi trí tuệ
thanh tịnh phát sanh từ nơi chơn tâm là Thánh trí, chứ không phải trí
tuệ phát sanh từ thức tâm. Trí tuệ phát sanh từ thức tâm thuộc về nơi mà
phàm trí còn bị giới hạn bởi căn và trần. Trái lại, Thánh trí đã thoát
ra vòng cương tỏa của cả hai. Trong phép lạy này, hành giả phải thấu
suốt rằng: cảnh giới của chư Phật đều hiện bày từ nơi chân tâm và trí
tuệ thanh tịnh của mình cũng phát sanh từ bản tâm thanh tịnh. Cho nên
người lễ bái một đức Phật tức là lạy tất cả chư Phật trong mười phương
không ngăn ngại. Lạy một lạy tức là lạy tất cả pháp giới, vì Pháp thân
của Phật dung thông.
5. Biến nhập pháp giới lễ: Lạy khắp vào
pháp giới. Nghĩa là trong phép lạy này, hành giả phải tận dụng trí tuệ
tự quán thân, tâm cùng tất cả pháp giới, từ hồi nào đến giờ không rời
pháp giới. Pháp giới tánh tức là thể tánh của vạn pháp biến mãn khắp thế
giới và thường trụ bất diệt. Pháp giới tánh là nơi chư Phật thường an
trụ để hiện thân hóa độ chúng sanh. Hành giả thực hiện phép lạy này là
quán chiếu thân và tâm nơi chính mình biến nhập vào pháp giới tánh của
vạn pháp một cách dung thông, giống như bác sĩ sử dụng quang tuyến X
(X-ray) rất lớn chiếu vào thân thể con người và năng lượng quang tuyến X
thấu suốt xuyên qua thân thể người không chút ngăn ngại. Đó mới là lạy
theo phương pháp Biến nhập pháp giới lễ.
6. Chánh quán lễ: Lạy chánh quán nghĩa
là quán chiếu Phật tự tâm của chính mình không duyên cảnh khác. Trong
phép quán này, hành giả lễ lạy đức Phật ngay nơi tự tâm của mình, chứ
không duyên đức Phật nào khác, vì tất cả chúng sanh từ xưa đến nay, đều
sẵn có Phật tánh viên mãn, bình đẳng, chân giác.
7. Thật tướng bình đẳng lễ: Lạy thật
tướng bình đẳng nghĩa là trong phép lễ này, hành giả dùng trí tuệ quán
chiếu thật tướng của vạn pháp đều thể hiện một cách bình đẳng, không sai
biệt. Không có nhân ngã bỉ thử, tức là người lễ bái không thấy mình lạy
và người để cho mình lạy. Nói một cách khác, người thực hành phép lễ
này là dùng trí tuệ quán chiếu thật tướng vạn pháp để nhận thấy rằng:
mình và người, thể và dụng, phàm và thánh thảy đều vắng lặng không hai
(đều nhất như). Bồ-tát Văn Thù dạy rằng: “Năng lễ sở lễ tánh không
tịch”, nghĩa là thể tánh của mình đang lạy và thể tánh của người để mình
lạy thảy đều vắng lặng và bình đẳng.
(Bốn cách lạy: Phát trí thanh tịnh, Biến
nhập pháp giới, Chánh quán và Thật tướng bình đẳng là những pháp môn
thuộc về lý lễ bái của các bậc Đại thừa Bồ-tát thường tu tập để thể nhập
vào pháp giới tánh của chư Phật).
Qua những phương cách lễ bái trên đây,
chúng ta thấy Thân tâm cung kính lễ chính là pháp môn quan trọng, là
điều kiện tất yếu của người hiếu nghĩa, tín tâm để tỏ bày lòng tri ân và
báo ân. Thân tâm cung kính lễ là phương tiện cần thiết để làm gạch nối
giữa chư Phật và tâm linh con người qua sự nguyện cầu gia hộ. Phương
pháp lễ lạy này lại còn là nền tảng căn bản của chúng ta trên con đường
tiến tu đạo nghiệp để được chứng ngộ qua bốn cách lễ của Thánh giáo. Vậy
chúng ta nên cố gắng thực hành cho đúng pháp.
Ngoài ra, chúng ta có thể tham khảo pháp
thực tập ba cách lạy trong sách Thiền Môn Nhật Tụng năm 2000, do Đạo
Tràng Mai Thôn biên tập. Chúng tôi xin phép lược trích về ba cách lạy
trong sách ấy.
Lạy thứ nhất: Năm vóc sát đất, con tiếp
xúc với Tổ tiên và con cháu của con trong hai dòng tâm linh và huyết
thống. (chuông, lạy xuống) Con có Tổ tiên tâm linh của con là Bụt, các
vị Bồ-tát và các vị Tổ sư qua các thời đại, trong đó có các bậc sư
trưởng của con đã qua đời hay còn tại thế. Các vị đang có mặt trong con,
các vị đã truyền trao cho con những hạt giống bình an, trí tuệ, tình
thương và hạnh phúc nhờ liệt vị mà con có được một ít vốn liếng của an
lạc, tuệ giác và từ bi... Tổ tiên tâm linh và Tổ tiên huyết thống của
con cũng như con cháu tâm linh và huyết thống của con, đều đang có mặt
trong con. Con là họ, họ là con, con không có một cái ta riêng biệt; tất
cả đều có mặt trong một dòng sinh mệnh đang diễn biến mầu nhiệm.
Lạy thứ hai: Năm vóc sát đất, con tiếp
xúc với mọi người và mọi người đang có mặt với con giờ này trong sự
sống. (chuông, lạy xuống) Con thấy con là sự sống mầu nhiệm đang dàn
trải trong không gian. Con thấy con liên hệ mật thiết tới mọi người và
mọi loài; tất cả những hạnh phúc và khổ đau của mọi người và mọi loài là
những hạnh phúc và khổ đau của chính con... Con thấy con trong tất cả
các vị và tất cả các vị trong con.
Lạy thứ ba: Con buông bỏ hình hài và thọ
mạng. (chuông, lạy xuống) Con thấy được thân tứ đại này không đích thực
là con, con không bị giới hạn trong hình hài này. Con là tất cả dòng
sinh mạng tâm linh và huyết thống từ ngàn xưa liên tục diễn biến tới
ngàn sau...
Ở trên, chúng ta đã tìm hiểu sơ qua ý nghĩa của sự lễ bái, còn tác dụng và lợi ích của lễ lạy thì thế nào?
Tác dụng và lợi ích của sự lễ lạy xét về
phương diện y học: Khi khấu đầu làm lễ, toàn bộ các chi trong cơ thể
đều vận động, lại thêm vào sự chuyên chú về tinh thần tình cảm, động tác
khoan thai, không những có thể giải tỏa sự căng thẳng tinh thần mà còn
có thể làm cho gân cốt thả lỏng, máu huyết lưu thông. Trong khi làm lễ,
tâm ý chân thành, ý thức và động tác đều theo chỉ dẫn của tâm linh, tất
cả những cái đó đều có lợi cho sức khỏe và có tác dụng phòng trừ tật
bệnh.
Tác dụng và lợi ích của sự lễ bái trong
kinh điển: đức Phật đã chỉ giáo rất rõ ràng. Kinh Tăng Nhất A Hàm,
quyển 24 có ghi: Cung kính lễ Phật sẽ được 5 phần công đức:
1. Đoan chánh: Nghĩa là người lễ bái,
thường chiêm ngưỡng dung nhan và tướng hảo của đức Phật liền khởi niệm
hoan hỉ và phát tâm mơ ước mong cầu. Nhờ nhân duyên đó, họ qua kiếp sau
có thể hưởng được tướng mạo đoan trang tốt đẹp (Ngũ trược chúng sanh
linh ly cấu, đồng chứng Như Lai tịnh Pháp thân).
2. Hảo thinh: Nghĩa là người lễ bái xưng
tụng hồng danh của chư Phật. Nhờ nhân duyên đó đời sau họ sẽ được tiếng
nói lảnh lót trong trẻo tốt đẹp (Niệm Phật nhứt thanh, phước tăng vô
lượng. Lễ Phật nhứt bái tội diệt hà sa).
3. Đa tài bảo: Nghĩa là người lễ bái
thường dâng hoa, đốt đèn v.v... để cúng dường các đức Như Lai. Nhờ nhân
duyên đó đời sau hưởng nhiều tiền của vật báu.
4. Sanh Trưởng giả gia: Người lễ bái đem
tâm không chấp trước, chắp tay, quỳ gối, chí thành lễ Phật. Nhờ nhân
duyên đó, đời sau họ được sanh vào nhà giàu sang, quý tộc.
5. Sanh Thiện xứ thiên thượng: Nghĩa là
nhờ công đức lễ bái các đức Như Lai, người lễ bái sẽ được sanh vào các
cõi lành, hoặc các cõi Trời.
Tóm lại, lễ bái không phải là hành động
thấp hèn làm mất phẩm cách con người, gợi lên dấu ấn phong kiến. Trái
lại, lễ bái chính là một đạo nghĩa, một nghĩa cử rất cao đẹp của những
người sống có văn hóa. Đối với tổ tiên, người hiếu hạnh cần phải lễ bái
để tỏ lòng cung kính. Đối với Thánh hiền, tín đồ chân chánh cần phải lễ
bái để thể hiện đức tính khiêm cung trong tu tập đạo lý Giác ngộ. Lễ bái
nhằm giao cảm với bề trên và tạo nên chất liệu để xóa bỏ mọi dị biệt
ngăn cách chia rẽ trong đoàn thể. Lễ bái tạo ra sự lễ phép và thân thiện
không chia rẽ nhằm thêm bạn bớt thù tạo ra một xã hội thanh bình an
lạc.
Trong xu thế hướng về cội nguồn văn hóa
dân tộc, chúng ta nên phát huy truyền thống lễ bái vì đây là những thuần
phong mỹ tục. Lễ bái là tinh hoa, là nét đẹp trong đời sống sinh hoạt
văn hóa tâm linh. Khi xa quê, khi tuổi cao tác lớn, khi có người thân
qua đời chừng ấy chúng ta sẽ thấy việc lễ bái với những động tác quỳ
xuống, đứng thẳng lưng, rồi quỳ xuống là cần thiết biết dường nào! Nó
thay cho những lời nói, những lời phát biểu, những cảm tưởng dông dài,
đây gọi là tấm lòng thành của mình.
Lễ bái có ý nghĩa là báo ơn, tạ ơn với
cung cách quy ngưỡng hướng về, cũng như noi gương đức hạnh cao quý và ý
chí siêu thoát của các bậc tôn kính để tu tập. Người lễ bái mong cầu sau
này kế thừa xứng đáng sự nghiệp của tiền nhân trên con đường giác ngộ
khổ đau sanh tử. Lễ bái là một nét đẹp văn hóa có ý nghĩa giáo dục sâu
sắc, cho nên trong mỗi người Phật tử không thể thiếu nghĩa vụ với nghi
cách lễ bái cao đẹp này.
Thích Thánh Minh