Michael Faraday và gian phòng thí nghiệm nhỏ
Michael Faraday (1791 - 1867), là nhà hóa học, nhà vật lý người Anh. Nhà
nghèo ông gần như không được học qua một trường lớp chính quy nào,
nhưng vì cần cù hiếu học nên ông đã giành được rất nhiều thành tựu trong
lĩnh vực nghiên cứu khoa học. Thành quả trong lĩch vực hóa học quan
trọng nhất của ông là phát hiện ra Bengen (C6H6). Cống hiến lớn nhất
trong lĩnh vực điện tử học của ông là làm quay được mạch điện trong từ
trường của nam châm vĩnh cửu, đặt cơ sở cho việc chế tạo động cơ điện,
nó có ý nghĩa xuyên thời đại đối với việc lợi dụng điện năng của nhân
loại. Thành tựu cao nhất của ông là phát minh Định luật cảm ứng điện từ,
mở màn cho nhân loại đi từ thời đại hơi nước sang thời đại điện khí.
Gian phòng thí nghiệm nhỏ
Cuộc sống của chúng ta gắn liền với điện, đèn điện, ti vi, điện
thoại,... đều cần dùng tới điện. Điện đem lại cho con người ánh sáng,
đem lại mọi tiện lợi. Ai là người đầu tiên làm ra máy phát điện? Đó
chính là nhà khoa học lớn người Anh - Michael Faraday.
Lúc còn nhỏ gia đình nghèo, bố là thợ rèn, dưới Faraday còn 4 người em
nhỏ và không được học hành tử tế. Lúc 13 tuổi để kiếm tiền giúp gia đình
ông vào phụ việc ở một cửa hàng đóng sách ở Luân Đôn, chủ yếu là đưa
sách và báo. Chồng báo trên vai ông đi cùng các đường phố Luân Đôn. Lanh
lợi, thông minh lại rất lễ phép với mọi người, làm việc chịu khó, ông
chủ cửa hàng đóng sách rất thích ông, đã nhận ông vào học việc. Faraday
rất vui mừng, như vậy ông sẽ có dịp suốt ngày làm bạn với sách báo, có
thể học được nhiều điều.
Faraday ở trên gác xép của cửa hàng sách, hàng ngày ông có thể đọc được
rất nhiều sách thú vị, thí dụ "Một ngàn một đêm lẻ", những câu chuyện
trong đó đã hút hồn ông. Ông chủ hiệu sách là người rất tốt, ông cũng
thường cổ vũ Faraday đọc sách.
Một hôm Faraday đọc được cuốn sách có tên là "Đối thoại hóa học", sách
đã giới thiều rất nhiều tri thức hóa học thú vị, còn có nhiều thí nghiệm
nhỏ. Ông rất thích thú với những thí nghiệm kỳ lạ đó, nên cũng muốn tự
tay mình làm thử xem điều sách nói có đúng không. Thế là Faraday dùng
gác xép của mình đang ở làm phòng thí nghiệm nhỏ. Ông cần một số chai lọ
và một số bình đựng thủy tinh nhưng không có tiền để mua nên ông phải
nhặt chai lọ thủy tinh bỏ ở nhà thuốc, ông nhặt nhạnh những dây đồng nhỏ
và các tấm kẽm ở các đống rác thải ở các nhà máy. Hàng ngày, Faraday
đều miệt mài trong "lãnh địa" riêng của mình, làm thí nghiệm đã trở
thành việc làm thú vị nhât trong cuộc sống của ông.
Trong cuốn sách "Đối thoại hóa học" viết, thả một tấm kẽm vào trong axit
clohydric sẽ sinh ra một loại khí cháy được. Faraday làm theo sách, quả
nhiên có một loại khí cháy lên ngọn lửa màu xanh, trên thực tế thứ khí
có thể cháy đó chính là hidro. Có quyển sách nói, bọc một lớp giấy tráng
thiếc ngoài một chiếc chai thủy tinh, sau khi nạp điện sẽ phóng điện
mạnh. Để làm thí nghiệm này Faraday đã bỏ ra 6 pence để mua một cái chai
thủy tinh lớn và 7 pence mua giấy thiếc.
Ông đổ nước vào chai, cho một cái que bằng kim loại vào chai, như vậy là
có một điện cực đơn giản. Ông nạp điện cho chai nước, sau đó dùng một
dây đồng nhỏ cẩn thận nối que kim loại cắm trong chai với giấy thiếc,
khi dây đồng tiếp cận với que kim loại thì xuất hiện lóe sáng và còn
phát ra tiếng nổ "tạch, tạch", đúng là phóng điện! Faraday mừng rỡ, ông
dần dần nghiện thí nghiệm.
Những thí nghiệm của Faraday đã gây sự chú ý của ông bà chủ. Ông chủ
thấy Faraday rất lạ, hễ có dù là một đồng tiền lẻ cũng chạy ra phố với
ánh mắt khác thường. Bà chủ còn phát hiện muối ăn trong nhà bếp của họ
hết rất nhanh, thường thì liễn muối ăn nhỏ của họ dùng được khá lâu
nhưng gần đây chỉ 2 ngày gì đó đã hết rồi. Bà lấy làm khó hiểu, chuyện
gì xảy ra vậy? Sau này bà phát hiện ra Faraday đã lấy muối làm thí
nghiệm.
Đêm đêm tiếng vang "lẹt xẹt" phát ra từ căn gác xép trên lầu, còn có
những ánh sáng lạ, có một lần từ cửa sỏ bỗng phun ra mấy làn khói nồng
đặc. Bà chủ rất lấy làm lạ, nhưng vẫn không biết Faraday làm trò gì. Mọi
người xung quanh đều nói rằng đứa trẻ này mắc bệnh thần kinh, nửa đêm
cũng không ngủ.
Ông chủ hiệu đóng sách là người hết sức độ lượng, ông không hề trách
Faraday, ông biết đứa trẻ này cần cù hiếu học, sau này nhất định sẽ có
tiền đồ tốt đẹp. Và như vậy, trong vương quốc nhỏ bé của mình Faraday đã
tìm được tri thức và những hứng thú trong thí nghiệm để bước vào ngưỡng
cửa của khoa học.
"Không thể nói rằng tôi không trân trọng những vinh dự
này, hơn nữa thừa nhận nó rất có giá trị; nhưng chỉ có điều tôi chưa
từng làm việc vì mục tiêu nhằm đạt được những vinh dự đó"