Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
19,051,717

Biển vọng hồn xa

Saturday, September 24, 201100:00(View: 7157)
Biển vọng hồn xa


Gió miên man thổi từ phía chân trời. Gió làm xôn xao mặt biển trong một ngày nắng ấm nơi vùng bão táp vừa đi qua. Xa xa, từng cánh buồm chao nghiêng rẽ sóng ra khơi, trông hệt như những con diều lớn đang cơn khát gió cứ lượn lờ qua lại rồi mất hút ngay dưới lớp mù sương lãng đãng...

Bờ biển buổi sáng thật yên tĩnh. Tôi đi lần ra cồn cát ngay phía trước cổng chùa. Nước rút làm cho bờ cát thoai thoải trải dài một màu trắng bạc lấp lánh. Để nguyên đôi chân trần, Tôi soải từng bước chậm rãi để tận hưởng hơi lạnh toát ra dưới làn cát mịn. Gió biển ban mai nghe mằn mặn cả mùi rong rêu sò ốc trôi dạt bám hờ bên ghềnh đá. Thoáng chút chạnh lòng, tôi quay nhìn về ngôi Tịnh Xá. Cả mặt dựng uy nghiêm ngày nào gần như đổ sập. Vẻ tan hoang trong ngày biển lặng vẫn không đủ sức để người giàu tưởng tượng như tôi thấy hết sự tàn phá ghê hồn mà gió bão vừa thôỉ qua một nơi vốn có tiếng là điểm du lịch ngàn phương lý tưởng này.

 Tôi về thăm biển khi cuộc sống cư dân làng chài đã trở lại bình thường. Mất mát đau thương nhưng người ta vẫn phải mưu sinh để tồn tại. Dân miền biển mà. Ý chí nghị lực đã bám sâu vào lòng cuộc sống rồi thì việc phải đối diện với sóng gió trùng dương là điều tất yếu. Suốt một đêm tôi không thể nào chợp mắt. Những câu chuyện thương tâm. Những lời kể rời rạc đứt khoảng cũng đúc kết thành một kho bi sử tình lâm ly giữa vùng bão tố. Cả tuần nay vị Sư trụ trì đã lập đàn tụng kinh siêu độ cho những vong linh vừa bỏ mình ngoài biển xa. Sư nói:_ Bờ biển này nổi tiếng thơ mộng bình yên. Cả mấy mươi năm chưa từng có bão lớn...Đâu ai nghĩ sự tàn phá lại kinh khủng như vậy...có lẽ luật nhân quả đã đến hồi báo ứng...

 Tôi không muốn lý giải luật nhân quả vào lúc này và với một khung cảnh quá nên thơ tuyệt vời như thế. Mà đã nói đến nhơn quả trả vay thì người ít niềm tin nhất cũng không thể phủ nhận. Nhưng xem ra…...có vẻ hơi bất công cho những cư dân vùng biển. Còn luận về luật bù trừ thì thiên hạ thời nay cũng không ngừng lên tiếng tranh luận. Tạo hóa đã mang tới cho con người cả một kho tàng đại dương trù phú thì cũng có thể gieo rắc mọi tai ương để dành lại những gì mà con người đôi lúc quá thờ ơ vung phí. Thôi thì đành vậy. Biển sâu thì sóng lớn, gió lộng thì mây trôi. Chuyện phù vân tan hợp là lẽ thường nhiên xưa nay rồi. Những cánh buồm ra khơi mang theo giấc mơ một đời người...bỗng chốc tan tành theo sóng gió.

Đi mãi mỏi chân, Tôi đến ngồi trên chiếc ghế xếp mà ai đó đặt sẵn. Bầu trời đang trong vắt bỗng như tối sầm lại. Khói mây mù che kín một góc trời xanh biếc. Sóng biển rì rào sao nghe có cả lời ai oán bi thương. Đang lúc mơ màng, tôi chợt thấy một thanh niên bước đến ngồi xuống đối diện bên tảng đá. Hắn có vẻ mặt xanh xao buồn thảm. Bộ quần áo dày màu cỏ úa rách tươm làm lộ rõ cả làn ra xám nâu của người miền biển. Hắn đưa mắt nhìn ra biển. Còn tôi thì lặng lẽ ngắm con người chẳng hiểu từ mặt đất chui lên hay từ cung trời rơi xuống. Trông hắn lạ lẫm và đáng thương sao sao... Chợt chàng trai quay qua nhìn tôi cất giọng khẻ khàng mà rắn rỏi:_ Tôi chẳng phải từ trời bay xuống hay dưới lòng đất trồi lên, mà ở tận ngoài tâm bão trở về. Thầy là người từ phương xa đến nên không biết... chứ ở đây chẳng ai xa lạ gì với thằng Lạc mồ côi này cả.

 Sống lưng tôi lạnh toát. Thoáng chốc cả cơ thể hâm hấp nóng ran như đang lên cơn sốt. Trời buổi sáng biển êm gió mát mà mồ hôi cứ đổ giọt, hơi thở dồn dập. Điều bình thường khi tiết trời đột ngột thay đổi hay vì câu chuyện thương tâm bất thường nơi vùng bão biển mà tôi vừa loáng thoáng nghe qua hồi chập tối. Cậu bé mồ côi tên Lạc từ vùng biển xa trôi dạt đến tận làng chài thanh bình này từ những ngày giông tố xa xưa, bỗng đâu được mọi người nhắc lại để cho câu chuyện thời hiện đại thêm thắt đôi phần liêu trai kỳ bí. Vào cái buổi sáng định mệnh ấy... những người đi biển sớm đã nhìn thấy một chiếc thuyền thúng dập dìu theo triều sóng gần kè đá. Ngỡ thuyền của dân đi biển bị cuốn trôi, họ lội đến xem... và thất thanh đứng lặng không tin cả vào mắt mình. Một đứa bé sơ sinh nằm yên trên đó. Đứa bé vẫn còn sống dù tay chân đã lạnh tím. Mọi người bế vội đứa bé đưa vào trạm xá của làng. Nó được cứu thoát. Và người ta bắt đầu cuộc tìm kiếm thân nhân trẻ thất lạc... Cả tháng trời biển động dữ dội. Nhiều làng chài nơi các vùng biển lân cận vừa trải qua những ngày tang thương bão táp. Ròng rã một thời gian dài... họ tìm đến các ngôi làng bị bão quét rồi cả đăng tin trên báo mà vẫn không có cha mẹ thân thuộc nào đến nhận lại con. Thế là Lạc- dân làng đã đặt tên cho thằng bé, được giao cho một phụ nữ góa chồng không con nuôi dưỡng. Cho đến năm mười hai tuổi Lạc lại mồ côi khi người mẹ nuôi lâm bịnh qua đời...

 Chàng trai có thân hình vạm vỡ lớn lên nơi vùng biển cát nhờ tấm lòng cưu mang của dân làng nên cũng tập tành theo người lớn học nghề đi biển. Cho đến khi kịp trưởng thành, Lạc chỉ biết làm bạn với gió biển mây ngàn, thỏa lòng với đời lãng tử phiêu du chẳng cần chi một bến bờ neo đậu. Rồi một lần, Lạc theo đám bạn chài vào quán trên phố hát hò vui chơi và làm quen với Thúy, con người chủ quán. Thúy xinh xắn nết na nên có nhiều chàng trai để ý theo đuổi. Nhưng Thúy chỉ thích Lạc. Hai người cũng đôi lần hẹn hò đi chơi và cảm thấy thật hạnh phúc vui vẻ mỗi lần gặp gỡ chuyện trò. Rồi Lạc lại theo bạn thuyền giông buồm vượt sóng ra khơi. Đợt đi biển ấy là lần đầu tiên Lạc biết lo sợ khi nhìn thấy biển động. Những cơn sóng dâng cao đã bao trùm hết niềm mơ ước chưa dám ngỏ thành lời của chàng trai trẻ từng bao phen tung hoành nơi biển cả.

 - Như vậy- Tôi cất tiếng hỏi mà nghe giọng mình rời rạc run lên:

- Cậu từ biển trở về và vẫn còn sống?... Dân làng đã lập bàn thờ cho cậu. Mấy hôm nay lại mời quý thầy về trai đàn chẩn tế...

 Chàng trai bật lên tràng cười khô khan nghe khùn khục như tiếng sóng vỗ ầm ầm vào lúc biển động.

 - Vâng. Vì dân làng lập đàn chẩn tế cho nên...cho nên tôi mới trở về đây. Sự thật thì...bộ thầy không nhận ra một hồn ma đang nói chuỵên với mình sao?

 Tôi trố mắt, run bắn nhưng cố trấn tỉnh hỏi:

- Cái gì? ...Hồn ma? Làm gì có chuyện ma cỏ vào giữa ban ngày ban mặt thế này.

 Lạc cười. Lúc này nụ cười nhẹ nhàng như sương khói trên khuôn mặt trắng xanh mờ ảo:

- Biết nói với Thầy thế nào đây? Ở đời này bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra. Hôm ấy nơi vùng trú bão... những chiếc thuyền cá bị sóng đánh vỡ tan. Nhiều bóng người vật vả cố ngoi lên từ những con sóng dữ dội để tìm sự sống. Thuyền của tôi may mắn không bị bão nhấn chìm... Có thể tôi đã sống nếu cố lái thuyền quay về đất liền. Nhưng tôi đưa thuyền trở lại nơi những chiếc tàu bị chìm với mong muốn cứu được người sống sót. Tôi đã cứu được nhiều người. Trên đường trở về... trời đã nhá nhem, bỗng tôi nghe có tiếng kêu cứu. Qua ánh trăng nhờ nhờ, tôi trông thấy cánh tay dơ lên nơi cột bườm bị gãy của một con tàu đã chìm. Sóng gió vẫn hoành hành. Những người trên thuyền khuyên không nên quay lại vì rất nguy hiểm. Song tôi bất chấp. Làm sao đành tâm khi thấy người ta sắp chết. Khi đến nơi chúng tôi thả dây cho người kia bám leo lên. Sóng đánh mạnh và gió xoáy làm cho thân chiếc tàu lắc lư chao đảo. Cứu được người, do trời tối và một đợt sóng dâng cao lên làm cho tôi mất thăng bằng chới với ngã nhoài xuống biển. Mọi người hoảng loạn nhưng không thể làm gì được. Vả lại còn mấy chục sanh mạng trên tàu nên chẳng ai dám mạo hiểm vào lúc như thế. Tôi bị sóng cuốn ra xa mất hút. Không thể ngoi lên. Không kêu được một tiếng. Trước khi chìm hẳn, tôi thoáng thấy cha mẹ mình. Và có cả hình bóng người con gái mới quen...

 Lời kể rõ ràng mạch lạc với đầy đủ mọi chi tiết mà tôi đã nghe. Có điều... phải nghe lời tự thuật của người từ thế giới vô hình trở về, thấy rờn rợn như ở chốn âm cung lạnh giá. Dù hơi bấn loạn, nhưng tôi cũng ý thức ra mình là bực Chúng trung tôn, không lẽ lại đi sợ một hồn ma. Tôi vội hắng giọng dò hỏi:

- Qúy thầy về đây theo lời mời của Sư trụ trì lập đàn chẩn tế cầu siêu độ cho các vong linh. Cậu hiện thân về... chắc có điều gì chưa ổn...?

- Dạ không. Con trở về- Kẻ tự xưng là hồn ma bỗng đổi cách xưng hô- để thăm lại chốn cũ lần cuối trước khi đi đến một cõi đời khác. Ngày trước dân làng đã cứu vớt một đứa bé lạc loài và nuôi dưỡng cho đến ngày khôn lớn thì nay con cứu người mà bỏ mạng cũng là hợp theo lẽ sống làm người nơi trần thế... Đó cũng có thể cho là duyên số hay nghiệp lực trả vay với đời mà kinh Phật đã nói. Thầy là người tu hành, lại có duyên với người tử nạn, nên con muốn có ít lời giải bày... Vì cảm kích dân làng quá tôn vinh thờ phụng lại còn lập trai đàn cầu siêu độ cho vong linh, nên con mới trở về. Con được tái sinh thì ân đức sâu dày này hằng ghi tạc... Con chẳng biết nói gì hơn là cầu mong sóng gió luôn bình yên để mọi người cùng vui sống trong cảnh an lành no đủ... 

 Một cơn gió lạnh thổi qua làm Tôi giật mình tỉnh thức. Vừa chợp mắtánh nắng đã lên cao. Lúc này nơi phía bờ biển đã đông người. Mặt biển luôn sinh động với nhiều màu sắc của một ngày mới gần như muốn khỏa lấp mọi tàn tích thương đau những ngày qua. Hít một hơi thở dài để chứng thật mình vẫn còn tĩnh táo, tôi đưa mắt dò xét xung quanh. Tảng đá nhỏ trước mặt vẫn im lìm vắng lặng... Dường như bóng ma chàng trai tên Lạc đã lẫn theo dòng người xuôi ra biển mất rồi. Không biết ngoài tôi thì có ai nhìn thấy. Nhưng đó chỉ là giấc mơ thôi mà. Bồi hồi nghĩ ngợi... tôi chẳng hiểu mình từ cõi mộng bước ra hay vẫn sống trong cảnh thật mà tâm trí lại vọng tưởng nên bao điều...

 Trên đoạn đường trở về, tôi đã gặp những đoàn y vàng, y nâu đến dự buổi lễ hoàn mãn trai đàn chẩn tế. Cúi nhìn xuống chân...lại phát hiện nhiều sinh vật biển đang nằm phơi mình trên mấy đụn cát. Hình như hôm nay chúng cũng dự cảm được điều khác lạ. Trong ánh nắng của sớm ban mai, một thế giới sinh linh bé nhỏ cũng biết tận hưởng cuộc sống qua từng giây phút bình yên hiện hữu...

Mặt đất bỗng trở nên thâm diệu hơn khi tiếng tụng kinh vọng hồn đồng điệu vang lên.

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 14)
Trước khi qua đời, một Thiền Sư dạy chúng đệ tử rằng: “Con à, có những điều thầy mong con ghi nhớ:
(View: 222)
Cơm tù kính cẩn tay nâng, Cúng dường bậc Tối Thắng Tôn Giác Toàn, Thế gian máu hận ngập tràn, Bát dâng, mà lệ hàng hàng tuôn rơi ! …
(View: 96)
Thân tứ đại là đất, nước, lửa, gió, khi đã trút hơi thở cuối cùng thì cũng trở về với tứ đại, chẳng còn gì để suy viễn ở tương lai.
(View: 122)
Như chúng ta thấy, sự tức giận là sức mạnh tinh thần bất thiện dẫn con người vào những hoàn cảnh khó chịu và đau khổ khác nhau.
(View: 144)
Đạo Phật vốn là tôn giáo vô ngã, phá chấp, không có tín điều, và tuyệt đối tôn trọng sự thực;
(View: 149)
Sự khác biệt giữa "Trời" và "Thượng đế" dường như là một điều thắc mắc trong tâm trí của nhiều người.
(View: 169)
Có lần khi nói về tám thức tâm vương trong Duy thức học, một người hỏi rằng “con người lo sợ là do thức nào?”.
(View: 359)
Lửa. Lửa lại bùng cháy trên những cánh rừng bạt ngàn miền tây. Khói cuồn cuộn, lan xa hàng nghìn dặm, kéo qua tận miền đông.
(View: 146)
Một trong những đặc trưng khu biệt của văn học Phật giáo với những dòng văn học khác chính là ở cách sử dụng ngôn ngữ nghệ thuật.
(View: 181)
Con đường xưa…! và con đường nay bây giờ có khác gì không nhỉ? Có những lúc mình đi trên con đường sỏi đá chông gai
(View: 199)
Khi loài người chúng ta bắt đầu giải quyết mọi vấn đề, chúng ta không quan tâm theo một phương cách cẩn thận chu đáo
(View: 174)
Theo truyền thống Phật giáo Nguyên Thủy y cứ theo lịch Ấn Độ cổ đại, bắt đầu Vũ Kỳ An Cư (Vassavāsa) từ ngày 16
(View: 262)
Có lần một vị Bà La Môn hỏi Đức Phật, Thưa Ngài! Biết có kiếp sau hay không mà Ngài khuyên răn chúng tôi làm thiện.
(View: 313)
Ngôi chùa tọa lạc lưng chừng ngọn núi, sau rừng sồi, cũng tương tự như bao ngôi chùa nhỏ, xa nơi đô thị
(View: 266)
Kẻ cai ngục, dù nơi nhà tù lớn hay nhỏ, xa hay gần, kẻ đó cũng không thể thoát khỏi chu kỳ sinh, lão, bệnh, tử được.
(View: 411)
Nay kính cẩn ghi những lời này, xin gửi đến quý Phật tử nào may mắn Cha, Mẹ còn mạnh khỏe thì đó là phước lớn không gì sánh được trên cõi đời này.
(View: 332)
Lịch sử thật là muôn hình vạn trạng, các Sử gia lại càng biến hóa khôn lường.
(View: 216)
Thế Tôn từng dạy, những ai đến với giáo pháp của Ngài là để thấy chứ không phải để tin. Chính quan điểm đúng đắn, sự thấy biết chính xác sẽ dẫn đường cho tư duy và hành động đúng đắn, hướng đến Chân Thiện Mỹ...
(View: 292)
Cuộc đời con người chỉ mấy mươi năm thôi mà có biết bao nhiêu chuyện xảy ra.
(View: 325)
Sự vô thường, tuổi già và bệnh tật không bao giờ hứa hẹn với bất cứ ai. Bất cứ khi nào chúng đến, chúng sẽ đến mà không một lời báo trước.
(View: 333)
Trên đời này có rất nhiều người thường hay nhắc đến hai chữ “họa và phước” khẳng định là chúng ta ai ai cũng đều hiểu cả.
(View: 256)
Có bốn pháp vật thực là đoàn thực, xúc thực, tư niệm thựcthức thực. Nhờ bốn thực ấy làm duyên, trợ sanh và nuôi dưỡng cho nên ...
(View: 309)
Theo lăng kính Phật giáo, bệnh được tồn tại dưới 3 hình thức, đó là thân bệnh, tâm bệnh và nghiệp bệnh.
(View: 453)
Triết Học Phật Giáo và Những Luận Đề -
(View: 664)
Đọc Thơ Phật Của Thi Sĩ Tâm Tấn - Viết về tập thơ “Cuối Đời Lọc Những Tinh Sương” của thi sĩ Tâm Tấn
(View: 300)
Người đệ tử Phật chân chính, ngoài việc tu tập giới định tuệ để hướng đến viên mãn phước và trí, thành tựu giác ngộ giải thoát cho tự thân,
(View: 301)
Đạo Phật ra đời và phát triển đến nay cũng đã hơn hai mươi lăm thế kỷ, ban đầu từ miền bắc Ấn Độ, sau đó lan truyền toàn xứ Ấn và phát triển sang các nước Trung Á, Nam Á, Bắc Á… và đến Âu, Mỹ hôm nay.
(View: 699)
“Tôi được sinh ra đời là nhờ vào một ân sủng đầy sự thương yêu của con người và tạo vật. Sự thương yêu ấy có cả chính bản thân tôi..."
(View: 444)
Chúng ta thường nghe tới nhóm chữ “tri kiến như thật.” Tức là biết và thấy như thật. Câu hỏi là: Đức Phật dạy gì về biết và thấy như thật?
(View: 620)
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh ngắt sương khô, Não người thay buổi chiều thu, Ngàn lau khóm bạc lá ngô đồng vàng
(View: 348)
Chúng ta đã biết phải làm gì đối với cha mẹ, dù có hay không có sự yêu cầu: hãy thương kính và làm gì đó để biểu hiện niềm thương kính ấy khi cha mẹ còn sống
(View: 320)
Ngày xửa ngày xưa, dưới chân Hy Mã Lạp Sơn có một vương quốc trù phú tên gọi Thắng Man. Dù là một vương quốc giàu mạnh nhưng...
(View: 373)
Trong Kinh Pháp Cú có một số bài khá phong phú đề cao chánh phápchánh pháp đóng một vai trò rất quan trọng...
(View: 812)
Đức Đạt Lai Lạt Ma Đời Thứ 14, vị lãnh đạo tinh thần của Phật Giáo Tây Tạng, đã sống lưu vong tại Ấn Độ kể từ năm 1959 khi chế độ Cộng Sản tại Trung Quốc xua quân xâm chiếm Tây Tạng...
(View: 504)
Thuở xưa, có một đạo sư tên là Araka, người đã thoát ly sự thèm khát dục vọng. Đạo sư này có hàng trăm đệ tử.
(View: 781)
Chúng ta thường nghe “tạo nhân nào hưởng quả nấy”, mà kỳ thật, đời sống của cộng đồng người trên thế giới hôm nay, được xem nhưthành quả của một đời sống mang tính tương tác tương thọ liên hệ từ quá khứ đến hiện tại.
(View: 271)
Ảnh hưởng của Phật giáo ở Châu Á nói riêng, toàn thế giới nói chung là đậm nét và sâu sắc.
(View: 330)
Quả vị Sa-môn hay bốn quả Sa-môn, bốn quả Thanh văn, bốn quả Thánh gồm Sơ quả Tu-đà-hoàn (Dự lưu, Thất lai)
(View: 413)
Này A Nan, cũng như một cái cây, nếu nghiêng về phía nào, thì khi người ta đốn ngã nó sẽ đỗ về phía đó (trọng lực), một chúng sanh sau khi chết cũng sẽ theo nghiệp mà đi như thế ấy.
(View: 366)
Giáo pháp hay kinh điển là lời dạy của Đức Phật, đó là chân lý, là sự thật, là những gì Đức Phật chứng ngộ, khám phátuyên thuyết, mang lại sự an lạc giải thoát cho người hành trì.
(View: 387)
Theo tác giả, nước là trung tâm của mọi nguyên tố (element) trên trái đất. Không có nước là không có sự sống. Cho đến nay không có bất cứ vật thể gì tồn tại được nếu thiếu nước.
(View: 521)
Khúc đàn Khổng-Vọng-Vi là tiếng khóc của Đức Khổng Tử, tiếc thương người đệ tử thân yêu Nhan Hồi, mệnh yểu mà chết sớm khi tuổi còn thanh xuân.
(View: 533)
Đó là bài học đầu tiên đại-sư Zuigan Goto dạy cho người đệ tử ông vừa thâu nhận, sau này chính là thiền-sư Soko Morinaga, nổi tiếng của xứ Phù Tang.
(View: 507)
Trọn câu mở đầu là: “Nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì, nhưng nửa sự thật thì không phải là sự thật !”
(View: 388)
Bài tán dạy rằng, với công đức đầy đủ, Ngài nhìn khắp chúng sanh bằng đôi mắt từ ái, sẵn sàng đáp lại tiếng kêu thương. Trước biển phước vô lượng như thế, chúng con đều cung kính đảnh lễ.
(View: 613)
... những hành giả sơ phát tâm nên học theo gương tu học của người xưa là lập chí kiên định, đức tin mạnh mẽ không lui sụt, và hành trì liên tục không xao lãng trong tứ oai nghi: Đi - Đứng - Nằm - Ngồi.
(View: 377)
Đại dịch coronavirus bùng phát lần nữa tại Việt Nam, Hoa Kỳ và hầu hết các nước trên thế giới. Tính tới tuần lễ đầu tháng 8/2020, thế giới có gần 700,000 người chết vì đại dịch
(View: 346)
Trong kinh có ghi lại lời cảnh giác của Đức Phật, Ngài đã từng nói rằng: “Phàm tất cả chúng sinh còn lên xuống trong ba cõi, lăn lộn trong sáu đường thì...
(View: 598)
Khổ đau bao trùm cả nhân loại, cả thế giới. Đó là một sự thật, không ai có thể chối cãi.
(View: 609)
Chúng ta đơn thuần cứ nghĩ bệnh là do thể trạng sức khỏe không thuận không tốt, do đề kháng yếu nên vi khuẩn vi rút từ môi trường tác động vào cơ thể mà sinh bệnh.
Quảng Cáo Bảo Trợ