Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Bài Mới Nhất trang Văn Học
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
2,319,686,071,854,584,916

Trăng rằm nhớ Cuội

Thursday, September 29, 201100:00(View: 10529)
Trăng rằm nhớ Cuội

Kẻ mất búa nhìn đâu cũng thấy người trộm búa. Ừ! ai cũng hay nhìn cuộc đời qua lăng kính của mình. Chuyện anh Cuội theo đó sinh nhiều ngõ ngách nhiêu khê...

Thời thơ ấu, mẹ kể hàng chục lần chuyện anh Cuội ngồi gốc cây đa. Trăng lên, ngọn gió đu đưa in đậm dấu Cuội là mẹ lại kể.

2842976271_1863240183_z.jpg
Ảnh minh họa
Ngày xửa ngày xưa ở miền núi nọ, có anh tiều phu tên Cuội…

Một hôm, Cuội vào rừng sâu đốn củi, gặp phải một đàn cọp con, Cuội giết chết hết. Cọp mẹ trở về gầm thét dữ dội. Cuội sợ, nhảy tót lên cây ngồi đó. Trên cao nhìn xuống, Cuội thấy cọp mẹ nhai lá mớm con, cọp con hồi tỉnh. Thế là Cuội biết cây cải tử hoàn sinh mọc đâu. Đợi cọp dẫn con đi rồi, Cuội liền nhảy xuống bứng cây mang về, trồng ở phía Đông sau nhà. 

Nghe đi nghe lại cũng chỉ chừng đó nhưng không biết chán. Cái tuổi hồn nhiên với bao thắc mắc lạ kỳ. Rồi sao hả mẹ? Cải tử hoàn sinh là sao? Sao nó giết vợ mà không giết chồng? Ruột chó có giống ruột mình không mẹ? Biết bao nhiêu thứ trong đầu hỏi mẹ.

Tuổi đời bây giờ đã có, Phật pháp chất đầy một bụng, mọi thứ theo đó đổi thay. Thứ gì qua lăng kính của mình cũng mang hơi hướm triết lý dạy đời. Thứ gì cũng tự biến thành Phật pháp. Mất đi hương vị hồn nhiên thơ ngây. Cuội bây giờ không còn là Cuội cổ tích với những dại khờ hoang tưởng. Một anh Cuội được vận hành theo lối mòn sở tri

Cải tử hoàn sinh, thế gian này chưa thấy có. Chỉ là chuyện trên cung trăng. Phật từng nói với một người mất con: “Ta sẽ cứu con bà, với điều kiện bà phải tìm cho ta nắm tro tàn trong nhà chưa có người chết”. Trong cơn quẫn trí, người đàn bà vẫn cố chạy tìm. Tìm đâu? Con phải có cha, cha phải có ông, ông phải có cố. Không có nhà nào 7 đời liên tiếp sống đủ để còn gặp nhau. Chỉ cần làm bài tính nhẩm, đã thấy chuyện Phật đưa ra không thể tìm thấy. Cái nhân cải tử hoàn sinh đã không thì việc cải tử hoàn sinh làm sao có được? Vậy mà thời Cuội, cải tử hoàn sinh xuất hiện

Trên đường về nhà, Cuội gặp ông lão ăn mày nằm chết vỉa hè, Cuội liền ngắt lá cứu ông. Ông lão tỉnh dậy mừng rỡ dặn Cuội: “Cải tử hoàn sinh cứu người. Con gắng cứu đời…”. Còn dạy bí quyết cho Cuội giữ cây: “Tưới cây phải tưới nước trong. Nước mà không sạch cây dong lên trời. Nhớ chưa!”. Cuội cứ y thế mà làm.

Người chết, Phật không thể cứu cho sống, vậy mà Cuội ta có cây cải tử. Không ở cung trăng mới là chuyện lạ! Một thứ cung trăng người xưa chỉ để nhìn chơi, nhưng nay bay đến cung trăng là chuyện đã rồi. Bây giờ phải nói: “Cuội ôm gốc đa ngồi nơi… lỗ đen” mới đúng.

Lọt vô thế giới nhân duyên, thứ chi cũng phải theo nhân theo duyên mới vận hành được. Phật Đàthân kim cang bất tử, vậy mà thị hiệnthế giới ni cũng phải theo nhân theo duyên. Cũng sinh, cũng lão, cũng bệnh, cũng tử. Tuổi đời tám mươi cũng phải ra đi. Cải tử hoàn sinh đâu thể tồn tại không có điều kiện

Cò đi ăn đêm trượt chân té ngã, vẫn chỉ dặn dò: “Có sáo thì sáo nước trong, đừng sáo được đục…”. Giờ đến cải tử hoàn sinh, cũng dặn nước trong. Mấy thứ nhiễm ô chỉ mang con người đến chỗ nặng nề. Ô nhiễm nên bệnh. Hóa chó, hóa mèo, luân hồi sinh tử đều do nhiễm ô. Không bị nhiễm ô gọi là thanh tịnh. Tu tiên kéo dài tuổi thọ còn cần thanh tịnh, nói là cải tử hoàn sinh. Nó cần nước trong để sống. Như thân kim cang của Phật, phải có điều kiện tịnh thanh thì mới hiện thành

Cuội có cây thuốc quý, Cuội cứu không biết bao người. Nhưng không ai ở lại với Cuội như chú chó nhỏ. Nó thương Cuội lạ. Cuội đi đâu, nó theo đó. Rồi đến một ngày, ông phú hộ có người con gái đau nặng. Cuội lấy lá cải tử hoàn sinh cứu nàng. Nàng sống lạiđền ơn chàng. Cuội thành con rể phú ông.
 
Chuyện xưa thể hiện nhân quả rõ ràng tức tốc. Để lâu, con người quên mất thiện tâm. Làm lợi cho người mà người được lợi thì mình có lời. Cuội được vợ đẹp, trở nên giàu sang hạnh phúc. Bấy giờ đi đâu ở đâu cũng đủ bộ ba. Tiếng tăm cứu người của Cuội vang dội khắp vùng.

Nhưng… 

Thế gian vô thường, vui không thường hằng. Thế gian duyên khởi, phước họa tương sinh. Sống trong cuộc đời, mấy ai tránh được những phút lỡ làng? Thiện ác vây nhau, cái quả phước họa theo đó buộc nhau. Trong phước có họa, trong họa có phước. Sách Hoài Nam Tử bàn rằng: “Họa là gốc của phước. Phước là gốc của họa. Họa phước luân chuyển tương sinh. Sự thay đổi ấy không thể nhìn thấy. Chỉ có thể biết khi cái quả hiện hình”. 
Việc hiện hình ấy là vợ anh bị bọn cướp làm thịt. Không biết có phải là do cái nhân giết cọp ngày xưa? Đám cọp không chết là nhờ mấy lá cải tử hoàn sinh, còn nghiệp giết cọp của Cuội đã được ký sổ, thuộc tội cố sát còn gì! Chúng lôi ruột vợ quăng hết xuống sông cho Cuội hết đường dùng thuốc. Chơi chi mà ác! Dụng chi duyên khởi theo lối oan khiên mà tội. Nghiệp quả đã đến, ăn cướp cũng hóa khôn ngoan, biết dụng duyên khởi hại Cuội nữa kia. 

Mạng người là kết quả nhóm họp của 5 thứ: sắc, thọ, tưởng, hành, thức. Riêng phần sắc, cũng phải có đủ đầu, não, chân, tay v.v… Thiếu một thứ không thể thiếu thì nhân duyên làm người bình thường không thể thành. Cướp đem ruột vợ quăng hết xuống sông, Cuội kiếm không ra. Thế nên thân nàng còn đó, thuốc chàng sẵn đó mà đành bó tay. Mới hay làm gì cũng phải có lòng. Năng cứu hết lòng, sở cứu cũng phải có lòng. Không thì đành chịu. Coi như không đủ nhân duyên, sự đâu thành được.

Cuội khóc. Con chó thương chủ vô cùng, nó nói với Cuội cứ lấy bộ lòng của nó thay cho bà chủ... 

May nhờ con chó! Một nhân thiện đã gieo trong quá khứ, nay quả vừa chín. Nó cho Cuội bộ lòng thay vô cho đủ nhân duyên. Vợ Cuội hoàn sinh. Cuội mừng hết lớn. Té ra đâu đợi phải đến ngày nay, khoa học tiến bộ mới có mấy chuyện thay thay nối nối các bộ phận người. Chuyện có từ lâu. Xưa rồi há Cuội! Cái thời Cuội còn đốn củi xa xưa, không cần ruột người, chỉ cần ruột chó, cải tử hoàn sinh cũng thành, miễn đủ nhân duyên

Con chó thân tặng ruột rồi cũng được cái quả tốt đẹp. Cuội làm một bộ đồ lòng nặn bằng đất sét thế vô. Cải tử hoàn sinh đâu thể bỏ mặc một kẻ có lòng. Chó ta được cứu. Chủ tớ sum vầy. Chuyện nay thấy khó, vậy mà chú Cuội ngày xưa đã làm được tất. Cái phước cứu người đầy đủ, đủ duyên cái quả tốt lành liền tới, không mấy khó khăn. 

Có điều, ruột chó không phải ruột người. Duyên dù đủ nhưng gọi là hoàn thiện thì không. Giống như cây chanh trồng trên đất khô, quả dù có nhưng uột èo thấy tội. Duyên dù đủ để hoàn sinh, nhưng nàng không thể bình thường mà ra tửng tửng. Cuội nói: “Có tiểu thì tiểu bên tây, chớ tiểu bên đông cây dong lên trời”. 
Đông đông, tây tây chữ nhớ chữ quên, nàng nhè chỗ cấm mà “tưới”. Cải tử hoàn sinh buồn đời bứng gốc. Cuội về đến nơi, chỉ kịp đu mình giữ cây, quên rằng sức người có hạn, trói gà không chặt lấy gì giữ cây. Bóng trăng từ đó in hình Cuội ngồi gốc đa. Không biết Cuội vui hay buồn, nhớ vợ hay không? 

Vướng vô nữ nhân ruột chó, con đường cải tử hoàn sinh coi như bứng gốc. Trở thành một chuyện giả tưởng chỉ có ở trên… lỗ đen. Thiệt buồn Cuội hả! Có tiếc hay không? 

Mê mải mà chi kiếp phù sinh
Cuội về an ổn chốn trăng lành
Độc hành độc bộ đời vô nhiễm
Dưới cội bồ đề quên nhớ thương.

Thấy trăng ngoài, nhớ trăng mình. Đừng mải mê theo kiếp phù sinh há nhỏ!

Chân Hiền Tâm

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 71)
Trong rất nhiều phương pháp giảng dạy thì phương pháp định hướng tư tưởng được đức Phật chú trọng sử dụng trong lời dạy của mình.
(View: 89)
Đức Phật dạy về nhân quả thật rõ ràng. Ai gây nhân tạo mười loại nghiệp bất thiện thì chịu quả đi đến ác xứ, không thể đổi khác được.
(View: 223)
Bình đẳng giới và trao quyền cho phụ nữ hiện đang được xem là yếu tố quan trọng đối với sự tiến bộ kinh tế, xã hội và dân chủ
(View: 163)
Buông là một triết lý nhân sinh của nhà Phật. Triết lý đề cao năng lực và trí tuệ cá nhân trên con đường vạn dặm dứt bỏ luân hồi nghiệp báo “trở thành Thánh Nhân (ariya savaka)”.
(View: 153)
Phước đức là những việc làm lành thiện được làm ở bên ngoài hình tướng như bố thí, cúng dường, từ thiện, giúp ích cho mọi người…
(View: 161)
Phật tử chân chính là người theo Phật, yêu quý Ngài, kính trọng giáo pháp của Ngài và đi theo con đường...
(View: 192)
Thói đời, chúng ta thường hay nghe mọi người than rằng: “Kiếp nhân sinh của ta, là gì - ra sao?”
(View: 155)
Đức Phật dạy được làm người là khó. Mong sao mọi người hiểu được Chánh pháp, cố gắng tu dưỡng để ít nhất được tái sinh trời, người.
(View: 183)
Phật tử chân chính là người theo Phật, yêu quý Ngài, kính trọng giáo pháp của Ngài và đi theo con đường Tám Bước Cao Quý mà Đức Phật đã trải qua biết bao gian khổ mới tìm được.
(View: 571)
Người giữ giới không sát sanh được Thiện thần bảo hộ, tai ách tiêu trừ, tuổi thọ dài lâu, con cháu hiếu thảo hiền lương, mọi chuyện đều may mắn tốt đẹp.
(View: 157)
Phật Giáo đã có mặt trên quê hương Việt Nam kể từ thời bình minh dựng nước của 2000 năm trước.
(View: 135)
Nhà thơ, nhà văn nổi tiếng người Đức Hermann Hesse có lần viết trong tác phẩm “Siddhartha” rằng: “Cả hai đều lắng nghe dòng nước, đối với họ đó không chỉ là dòng nước, mà còn là âm ba của cuộc sống, tiếng nói của cái đang là, tiếng nói của cái sắp là.”
(View: 199)
Chúng ta sinh ra và lớn lên trong cuộc đời này nhưng không phải ai cũng hiểu được nhờ đâu mà ta sinh ra hay mất đi và vì nhân duyên gì mà ta khổ đau hay hạnh phúc?
(View: 190)
Phật Giáo đã có mặt trên quê hương Việt Nam kể từ thời bình minh dựng nước của 2000 năm trước.
(View: 212)
Nếu một người có nghị lực, tâm trí, trong sáng trong suy nghĩ, lời nói và việc làm một cách cẩn trọng và cân nhắc, kiềm chế các giác quan của mình, kiếm sống theo Luật (Dhamma) và không vô tâm, thì danh vọng và tài lộc của người có tâm đó đều đặn tăng lên.
(View: 240)
"Một thời Đức Phật du hóa tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng, vườn Cấp Cô Độc. Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
(View: 201)
Hạnh “bố thí” là một trong sáu hạnh của Bồ-tát làm phương tiện đưa đạo vào đời, đem lại niềm vui và xoa dịu nỗi đau của chúng sanh.
(View: 246)
Từ nơi cao rộng mới thấy bao quát toàn cảnh bên dưới. Nào là núi, nào là rừng. Núi xa thì màu nhạt đi, núi gần thì sậm màu đất đá. Rừng thưa thì thấy cả những đường mòn quanh co xuyên qua các thảm lá mục và những tảng đá phong rêu; rừng sâu thì chỉ xanh một màu lá.
(View: 187)
Trong kinh Thừa tự pháp, đức Phật dạy hàng đệ tử nên thừa tự giáo pháp của Ngài chứ không nên thừa tự tài vật của Ngài.
(View: 192)
Người xưa thường nói: “Chúng ta chỉ có thể kiểm soát được hành động, nhưng không thể kiểm soát được kết quả” Xin Hãy Buông Gánh Nặng Xuống.
(View: 181)
Dù những vật hữu tình hay vô tình đều có cội nguồn hình thành, lá rụng về cội, nước chảy về nguồn.
(View: 204)
Khi bàn về cái tôi, người ta thường nói hóm hỉnh rằng: trong cuộc sống, cái tôi mà thệm dấu nặng thì thành TỘI; cái tôi huyền thì thành TỒI; và cái tôi sắc thì thành.. TỐI.
(View: 235)
Muốn đi vào con đường giải thoát an vui thì phải đi qua con đường vô ngã, phải giải trừ, phải giảm nhẹ tình chấp ngã, không đường nào khác.
(View: 226)
Tôi chưa từng chứng kiến sự ra đi của bất cứ ai. Trước khi mẹ tôi trở nên quá yếu, tôi chưa từng thấy ai bệnh nặng cả.
(View: 324)
xuất gia hay tại gia, giàu hay nghèo, nam hay nữ, trẻ hay già cũng đều phải biết điều tiết, chế ngự tâm mình.
(View: 238)
Có người nói tu không cần học Phật Pháp cũng được, chỉ cần học một pháp môn nào đó rồi chuyên tu pháp môn đó thì kết quả còn tốt hơn học nhiều pháp môn mà không chuyên tu.
(View: 214)
Phật tử, chúng ta phải hằng ngày tự thân tu tập, tụng kinh, niệm Phật, ngồi thiền để tự cải tạo tâm mình theo hướng chân, thiện, mỹ.
(View: 328)
Đừng đặt nặng vấn đề sống, chết. Đừng nghĩ đến điều đó. Chỉ cần thanh lọc tâm trí của bạn, thì điều đó sẽ an bài tất cả mọi thứ.
(View: 226)
Trụ là ở chùa; Trì là gìn giữ trông nom chùa. Nghĩa là đối với sự uỷ thác của thập phương tín thí, nhân dân sở tại phải hết tâm, hết sức.
(View: 269)
Đã xuất gia thì không ai là người ác cả, ác Tỷ kheo dùng để chỉ cho những người xuất gia tiến bộ chậm, chưa chuyển hóa các tập khí xấu ác của chính mình.
(View: 252)
Quốc gia nào cũng vậy, bên cạnh những cái đẹp vẫn có cái xấu. Nếu cái tốt nhiều, cái xấu ít thì không đáng lo ngại.
(View: 539)
Trong cuộc sống thường ngày có nhiều người rất dễ rơi vào tình trạng đau khổ, bởi vì có quá nhiều áp lực, nhiều gánh nặng, nhiều ưu tư, nỗi buồn trong lòng.
(View: 316)
Những thành bại, được mất, hơn thua, tranh đoạt, tham vọng và thù hận v.v… sẽ chẳng có giá trị gì nếu như gần kề với cái chết.
(View: 377)
Theo Thế Tôn, người tu mà không có lòng tin thiện pháp là một biểu hiện của bần cùng.
(View: 217)
Cây phong đầu ngõ đã dần dần chuyển sắc lá. Lá vàng chen lá xanh. Lác đác vài chiếc lá phong chỉ mới úa vàng đã rơi quanh gốc, không theo tiến trình sinh trụ hoại diệt của thiên nhiên.
(View: 399)
Các vị thiền sư tu tập theo pháp Phật khẳng định rằng tuy tâm khônghình dáng nhưng chúng ta có thể phân biệt được lúc nào tâm khỏe mạnh và lúc nào tâm bệnh hoạn.
(View: 362)
Hôm trước, tôi có chia sẻ một phương cách để đối trị vọng tưởng, tâm chạy đi lang thang chỗ này chỗ kia bằng cách...
(View: 338)
Khi có một điều không may mắn, bất như ý xảy đến thì đa phần chúng ta đều nghĩ và thậm chí đổ lỗi là do nghiệp.
(View: 336)
Buông bỏ tất cả để tu hành vốn không bị xem là ích kỷ, thậm chí đó là cao thượng nhưng rũ bỏ trách nhiệm trước một thực trạng gia đình ngổn ngang là không thể chấp nhận, đáng bị phê phán.
(View: 375)
Pháp luân nghĩa là bánh xe Phật pháp. Dhamma trong tiếng Pali (Nam Phạn) có nghĩa là Pháp Bảo, lời dạy từ Đức Phật.
(View: 340)
Nghiệp nói cho đủ là nghiệp quả báo ứng, tức đã gây nhân thì có kết quả tương xứng, và quả đến sớm hay muộn khi hội đủ nhân duyên, hội đủ điều kiện.
(View: 792)
Đây là một lời dạy phù hợp với cái nhìn sâu sắc cốt lõi của Phật giáo: rằng chúng ta đau khổ bởi vì chúng ta tin rằng chúng ta có một cái tôi.
(View: 320)
Một nhóm sinh viên đến chùa để tìm hiểu về đạo Phật và kiến trúc chùa nhằm phục vụ cho chương trình học. Có một em tự giới thiệu mình là tín đồ của đạo Thiên Chúa.
(View: 345)
Duyên khởi cho bài viết này là từ một bản tin BBC News có nhan đề “Thiền định chánh niệm có thể khiến con người xấu tính đi?”
(View: 358)
Đời người như một giấc chiêm bao, sinh-lão-bệnh-tử là điều hiển nhiên không ai tránh khỏi, cuối con đường bóng xế ngả chiều ta rời bỏ nơi đây với bàn tay không.
(View: 383)
Đức Phật không phải là một vị Thượng đế, vậy thì tại sao giáo huấn của Ngài là một tôn giáo và tại sao Phật tử tôn thờ Ngài như Thượng đế?
(View: 353)
Xưa nay, nhân loại vẫn mơ ước một thứ ngôn ngữ chung, một thứ ngôn ngữ trực tiếp phản chiếu và thông diễn mọi sắc thái của thực tại sống động
(View: 382)
Giáo pháp tứ y trong đạo Phậtgiáo pháp nói về bốn phương pháp thực tập sự nương tựa (y cứ) dẫn đến giác ngộ giải thoát.
(View: 380)
Giáo pháp của Đức Phật tuyên thuyết là một sự trải nghiệm sinh động mang tính ứng dụng rất thiết thực chứ không phải là những giáo thuyết
(View: 645)
Duyên khởi cho bài viết này là từ một bản tin BBC News có nhan đề “Thiền định chánh niệm có thể khiến con người xấu tính đi?”— và từ một số cuộc nghiên cứu khác đã giúp chúng ta có cái nhìn đa diện hơn về Thiền chánh niệm, một pháp môn nhà Phật đang thịnh hành khắp thế giới.
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM