Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
19,003,807

Tuyển tập 03

Sunday, November 27, 201100:00(View: 12500)
Tuyển tập 03


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - Số 03

(Từ bài số 21 đến số 30)

thnhattan@yahoo.com.au

 

Một chuyến giã từ 21

Dòng sông, tôi gọi tên em 22

Mừng khánh thọ một vị Thầy 23

Từng cuộc hành trình 24

Viết cho anh 25

Tôi chỉ là Một Ông Thầy Tu 26

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam 27

Tôi là Người Mắt Cườm 28

Cuộc sống Người Cùi 29

Em bé mồ côi 30

 

Một Chuyến Giã Từ

Cảm tác một chiều đông 2002

Để tặng cho những ai trong từng chuyến giã từ.

 

Tối hôm nay

Đang ngồi trên máy bay

Động cơ chuyển

Tôi biết mình đã giã từ một chuyến

Đường lên máy bay như lên đò vĩ tuyến

Bóng tối ơi đừng lưu luyến đêm dài

Người phi tiêu đang ra dấu một hai

Nương cánh sắt lăn quay trên sạn đạo

Tôi nhắm mắt nghe gì không diễm ảo !

Tôi mơ màng nhưng có thấy gì đâu !

Bóng tối chìm sâu

Vang động tinh cầu

Cánh sắt vẫn lao mình vút tới

Bồng bềnh mây gọi

Lơ lửng trăng sao

Còn không tay vẫy tay chào

Còn không ai hỡi nao nao dạ sầu

Ngày qua rồi lại qua mau

Nào ai nắm được sắc màu thời gian ?

Người về góp nhặt ly tan

Người đi rơi rụng cung đàn biệt ly

Qua cầu xin chận nước đi !

Thâu canh xin chận trăng nhô đỉnh đầu !

Nước ơi đừng vội qua cầu !

Trăng ơi đừng vội đêm thâu chưa tàn !

Trời đất mênh mang

Tôi thu mình trong góc nhỏ

Biển gọi mây ngàn

Tôi cỡi sóng vượt đi

Cung đàn nghe tiếng biệt ly

Tâm tư nghe tiếng lỡ thì thời gian

Tiếc không một tiếng gọi ?

Buồn không một lời chào ?

Giữa phút giây đang tới

Quay lộn cả trăng sao

Người đi về đến nơi nào

Người quay mạnh bước mà sao khóc thầm

Nghe quay quắt dập dồn hơi thở

Nghe nghẹn ngào khép mở giọt khô

Mà sao sóng vỗ tràn bờ ?

Mà sao nặng trĩu hững hờ bước đi ?

Mỗi ly biệt, biệt ly là thế đó !

Phút biệt ly tìm lại khó muôn vàn

Nếu biết vầy tôi không vội bước ngang

Nhìn lặng lẽ cho tới khi mờ lối

Thời gian đi không đợi

Thời gian đến không chờ

Một khi đà vụt tới

Đành chấp nhận trơ vơ

Nước đi hai ngả còn chờ

Sông đi hai ngả còn mơ cuối dòng

Người đi thôi thế là xong

Người về thôi thế buồn không đêm dài

Đưa tay tìm bắt nhạt phai

Một tan hợp nữa cũng dài tháng năm !!!

 

Dòng Sông, Tôi Gọi Tên Em 

Tháng 12 - 2002

 

Dòng sông tôi gọi tên em

Nước xanh in bóng êm đềm thời gian

Nước không rẽ sóng đôi hàng

Sông nào uốn khúc bẽ bàng bờ lau

Nước ơi đừng có đi mau

Sông ơi đừng cạn cho tàu ngược xuôi

 

Dang rộng bàn tay lên bờ xuôi ngược

Xây lại ngân hà bên cầu ô thước

Nới rộng thời gian, làm hẹp lại không gian

Khép kín đợi chờ mong mỏi của nhân gian

Dù thương đau đừng đập vỡ cây đàn

Dù không gảy và cây đàn không lên tiếng

Dòng sông xưa sao không về một chuyến

Bến đò ngang dù lối cũ rêu xanh

 

Nước xưa yên lặng trong lành

Không vương sóng gợn không tranh gió lùa

Lợi danh rao bán không mua

Ngàn vàng ế ẩm dư thừa mà thôi

Nhìn trông sỏi đá lên ngôi

Ngàn xa rủ bóng lên đồi trinh nguyên

Nhìn trông thấp thoáng con thuyền

Trùng khơi sóng bạc bóng thuyền còn đây

Nhìn trông én liệng truông mây

Én chưa mỏi cánh phủ dày hơi sương

Nhìn trông loáng ánh tà dương

Gợn soi nhòa nhạt khói hương lên màu

Nhìn trông lối trước cửa sau

Cỏ cây rợp bóng con tàu lại qua

Nhìn trông ngày lại ngày qua

Thời gian nào gõ nhịp xa nhịp gần

Nhìn trông một áng phù vân

Lửng lơ khắp chốn phong trần sá chi

Trên đường tôi đã bước đi

Đừng vương cát bụi đừng suy lượng nhiều

Tôi không nói tiếng nâng niu

Tôi không lượm lặt chắc chiu giữ gìn

Tôi còn nhịp thở không xin 

Đến khi lịm tắt tôi tìm bước sau

Ngàn xưa sông vẫn một màu

Trầm trầm mặc mặc ngàn sau cũng là

Từng không vọng tiếng lan xa

Cây in bóng nước hoa sa lững lỡ

Cuộc đời tôi một câu thơ

Câu thơ dù tắt, chưa mờ nhân gian

Cuộc đời tôi một âm vang

Âm vang dù tắt, không màng bóng đêm

Sông xưa đó vẫn êm đềm

Đưa tay vốc nước vãi rèm phù vân

Nghe trong sóng vỗ gieo vần

Âm theo tiếng bóng theo hình ngàn năm

Dù ai mượn tiếng thánh nhân

Tôi xin mượn tiếng thế gian tôi dùng

Dù ai oanh liệt trung trinh

Tôi xin muôn kiếp bóng hình nhỏ nhoi

Nổi trôi vạn nẻo luân hồi

Bồng bềnh muôn hướng nhưng tôi vẫn còn

 

Một điểm son, muôn đời xin ghi mãi

Một dấu hài, vạn thuở vẫn chưa pha

Đôi tay nâng một cành hoa

Ngàn sao lấp lánh ngân hà rụng rơi

Đôi chân một bước trong đời

Tử sinh nín thở, hết lời nỉ non

Sông xưa bến cũ vẫn còn !!!

 ***

 

Mừng Khánh Thọ Một Vị Thầy

Cảm tác sau 30 phút máy bay cất cánh.

Kết thúc lúc máy bay chưa hạ cánh

Tuyến đường Brisbane - Adelaide .

Tối thứ bảy 14-6-2003 

 

Một kiếp nhân sinh

Nương bước luân hồi

Thất thập cổ lai

Dễ được mấy người

Dù không bảo, đó cũng là niềm vui Khánh Thọ

Nghe nói khẽ “Tình Thầy Trò nho nhỏ”

Nhưng tiếng đã thành lời theo gió lan xa

Nói nhỏ nhau nghe tiếng tốt ấy mà

Chúc tụng vui mừng Ngài Pháp Hoa phương trượng

Cây tốt cành tươi muôn chim về qui hướng

Biển rộng sông sâu bao nhiêu nước cũng vừa

Khiêm từ, dung chứa là đức độ của người xưa

Phụng sự, dấn thân là mẫu mực nay đâu khác !

Nam Úc đông về thêm tươi mát

Pháp Hoa phương trượng bảy mươi năm

Đất Quảng lừng danh miền nước Việt

Như Huệ nguyệt trung tựa trăng rằm

Tùng bách bốn mùa luôn xanh biếc

Lâm Tế muôn đời rạng tông môn

Ngàn xưa lưu dấu vẫn còn

Ngàn sau tô điểm sắc son chẳng nhòa

Đông về mà lá mà hoa

Tây nương ! Thân gởi ! Kính hòa dễ sao ?

Thời gian ngó lại xem nào

Đã rung dấu ngọc trăng sao lu mờ !

Hôm nay ngẫm lại tưởng như mơ

Đã trải một đời như bài thơ tuyệt tác

Tôi không hát

Tôi không ca

Chỉ xin ghi vài dấu nét

Hiệu trưởng bồ đề,

chánh đại diện Quảng Đà, Trung Việt pháp sư

khắp vùng đất nước, không thiếu không dư

Hội chủ Giáo hội,

lãnh đạo một châu, Hội đồng hải ngoại

Bảy mươi năm âm vang dù không nói

Đức cao dày hữu xạ tự nhiên hương

Tôn túc uy nghiêm Như Huệ đường đường

Pháp quyến môn đồ vừa thương vừa kính

Nhạc khúc huy hoàng là vầng thơ không vịnh

Cỡi trời mây, tôi đâu có tính chi !

Ngồi yên không đến mà đi

Bóng đêm nên ngóng Những Vì Trăng Sao !!!

Xem như chẳng nói câu nào

Tâm tư mượn bút kính chào ngày vui

Hân hoan Khánh Thọ bảy mươi

Chia niềm hoan lạc một người mến thương

Như là như thể pháp vương

Huệ là biển tuệ trên đường tôi đi

Rạng ngời ánh đạo từ bi

Một đời như thế cũng vì lắm nghe

Bảy mươi năm vẫn còn e !

Bảy mươi năm nữa, ai dè ! biết đâu ?

Mới hay đạo pháp nhiệm mầu.

 

Từng Cuộc Hành Trình

Viết trên đường bay Adelaide – Brisbane * 6-2003 *

 

Từng cuộc hành trình

Tôi thường chọn những chuyến đi sớm nhất

Hay những chuyến đi rơi rớt sau cùng

Tôi muốn làm một người khách độc hành

Lững thững bước đi không ai chào ai vẫy !

Nơi tôi đến biết sao hay vậy

Nơi tôi về không thấy không hay

Dù đêm khuya hay mới chớm ban ngày

Trong xa lạ, tôi ung dung bước tới

Có những sân ga, chưa ai chờ ai đợi

Có những bến xe đò, năm ba người mới tới lai rai

Hay những phi trường, chỉ còn người một người hai

Trong cuốn hút mênh mông, tôi là người có mặt !

Thu về hiu hắt

Đông rét căm căm

Xuân cười khoe sắc

Hạ dắt điêu tàn

Tôi đi từ cõi lang thang

Bước chân đã mỏi dọc ngang lối về

Tôi đi không hẹn không thề

Cuộc đời đã mỏi bốn bề chưa tan

Tôi đi không một âm vang

Nhạc rung không tiếng lên đàn không dây

Tôi đi chưa đó chưa đây

Tôi về hoa lá cỏ cây đổi màu

Tôi đi không trước không sau

Tôi về ngày cũ đêm sâu lụn tàn

Tôi nghe vũ trụ buông màn

Khép hờ cánh cửa muôn ngàn lại qua

Tôi nghe âm vọng gần xa

Từng sinh vật núp dưới nhà tử sinh

Như từng cuộc hành trình

Ai bảo rằng đi đến !

Điểm cuối chỉ một mình

Ai bảo đó hồi qui !

Nhà ga không đến không đi

Bến xe không đỗ, cớ chi vẫy chào ?

Đường bay xẻ lối trăng sao

Thuyền không xẻ nước chống sào đợi ai ?

Quay lại một đường dài

Từ khi tôi có mặt

Đánh thoắt một ngày mai

Tôi lặng yên nhắm mắt

Thử hỏi, đến có ai dắt ?

Thử hỏi, đi có ai chờ ?

Từng đến đi như từng một cơn mơ

Choàng tỉnh dậy mới dật dờ

Có khi nhớ có khi không

tỏ mờ, đầu đuôi, gốc ngọn !!!

Có những chuyến đi thật sớm

Có những chuyến về thật khuya

Tôi thương những con tàu

Tôi thương những sân ga

Cứ lững thững đến đi nhưng không phải là nhà

Khách đi vội

Bỏ lại con tàu và nhà ga trống rỗng !!!

Vũ trụlồng lộng

Cũng không đón một ai !

Thời gian dù ngắn dài

Cũng không chờ không đợi !

Uïc ịch, ù ù, boong boong, vút tới

Vểnh tai nghe, đâu ai vẩy ai chào ?

Cây lay, gió chạy, bay nhảy trăng sao

Giờ phút đó nếu sẩy một tai biến nào

Tôi là người có mặt

Nhưng là kẻ độc hành trên lộ trình đưa đẩy

Xưa và nay, biết bao lần đã vậy

Tử và sinh

Có thì thấy, không có cũng chẳng ai trông

Nhẹ hơn một mảnh tơ hồng

Bèo hơn một bọt trôi sông mịt mờ

Cuộc đời tôi, một giấc mơ !

Mượn thân hư huyễn trôi bờ tử sinh

Cuộc đời tôi, một bóng hình !

Mờ mờ nhạt nhạt lung linh dặm trường

Cuộc đời tôi, một ngân sương !

Màn đêm chưa tắt, soi đường chẳng ra ?

Tàu ơi, còn nhớ sân ga !

Xe ơi, còn nhớ bến xa bến gần !

Thuyền đâu rẽ nước chia phân !

Máy bay đâu xé nổi vầng không gian !

Đời tôi cũng vậy không màng !!!

 

Viết Cho Anh

Viết cho Người đã gây đổ nát

Chùa Pháp Hoa, Nam Úc ngày 26-6-2003.

 

Chiều Thứ Năm ngày hai mươi sáu tháng sáu

Năm hai ngàn lẻ ba

Một tai ương đã ập phủ Chùa Pháp Hoa

Nghe chấn động như tim mình rỉ máu !

Đối nghịch ? Hận thù ? Cuồng si ? Nổi quặu ?

Bày mưu ? Tính kế ? Phẫn nộ ? Hờn căm ?

Dù sao ??? Cớ sự đã làm

Nhìn trông đổ nát, có cam không nào !

Làm sao chẳng biết làm sao ?

Vì đâu gây nỗi thảm sầu thế ni ?

Làm chi ! Như thế mà chi ?

Có nghe tiếng nói lương tri khóc thầm ?

Bầu ơi cùng Bí một giàn

Bí Bầu sao nữa, một giàn mà thôi !

Nào là Phật đứng ! Phật ngồi !

Và bao nhiêu nữa, ôi thôi thế này !

Người thanh niên Việt Nam ơi ???

Dù sao, anh cũng đã ra tay

Ba mươi mấy tuổi, chỉ một ngày !

Hai mươi mấy năm gầy dựng, chỉ phút giây !

Sự thể đã thế này

Nói chi nữa thêm đau

Có nghe nước mắt đổi màu !

Có nghe lòng dạ càu nhàu ruột gan !

Có nghe tiếng nói âm vang !

Có nghe giọt lệ lưng tràn bờ mi !

Tôi không buồn anh

Tôi không trách anh

Tôi chỉ trách một giây phút cuồng si

Anh đã bị cuốn hút thì còn chi nói nữa ?

Đổ nát rồi ! Làm sao cứu chữa ?

Tan hoang rồi !

Đổ tình đổ tội cũng chẳng tới đâu ?

Ngựa đau nên cả một tàu

Cỏ còn bỏ đấy, thảm sầu thương nhau

Người Việt Nam ơi, nghĩ mà đau !

Xưa nay đâu có xỏ xâu thế này !

Đất Mẹ Việt Nam ơi !

Người ta nói, con cháu Mẹ rất hay !!!

Tông Tổ Rồng Tiên ơi !

Người ta nói,

Chúng con mang dòng giống họ muốn thơm lây !

Vậy mà có một người con

Cũng tóc đen máu đỏ da vàng

Mà sao có vẻ lạc đàn

Mất đi cả tính người

Đã làm một hành động xưa nay chưa có ???

Thử nhìn lại ! Quay đầu ! Sẽ rõ !

Không luận là Đông Tây, Nam Bắc, cổ kim

Đốt lên ngọn đuốc mà tìm

Nhà thờ, thánh thất, chùa chiền, phải không ?

Người ta cố gắng vun trồng

Đời đời tiếp nối chưa xong ấy mà

Chưa ai đập phá tiêu ma ?

Chưa ai gây nỗi kêu ca thế này ?

Dù anh có tỉnh có say

Tỉnh say cũng biết tỉnh say vậy mà

Dù anh bị ám quỷ ma

Quỷ ma cũng nể chỗ xa chỗ gần

Người điên cũng nể quỷ thần

Người ngu cũng biết lựa lần người khôn

Hỏi rằng ai dại ai khôn ?

Đã làm như vậy dại khôn ích gì ?

Một mình anh cứ nghĩ đi !

Một câu xin hỏi, cớ gì hở anh ?

Rách mà vớ được chiếu manh

Đói mà vớ được của dành của cho

Một mình anh, quắp co ro

Vắt tay lên trán, dày vò không anh !

Xin anh cố gắng an lành

Bình tâm nghĩ lại, dỗ dành lao chao

Một mình anh, cứ thì thào

Nghe trong thổn thức “tôi sao thế này ?”

Tỉnh đi đừng cứ lăn quay

Kéo dài chi lắm, đọa đày nghe anh !

Một tiếng nói, thật an lành

Còn hơn gỗ đá rêu xanh được gì !

Nghe từ ngưỡng cửa Từ Bi

Cành dương rửa sạch, tội gì hở anh !

Tôi nghe, dù thật mong manh

Tâm tư anh khóc, long lanh lệ trào

Tôi nghe, dù thật chiêm bao

Làm mà dám nói, tự hào mấy ai ???

Đời người khi đúng khi sai

Đúng sai biết sửa, ai ai cũng mừng

Đừng quay như cái bung xung

Người điên mà bảo người khùng sao nghe !

Phật, Trời là chỗ chở che

Lầm đường lạc lối, quay về nghe anh !

Chúc anh giấc ngủ yên lành !!!

 

Tôi Chỉ Là MỘT ÔNG THẦY TU

Trọng Đông 2003

 

Tôi chỉ là một ông Thầy tu

Với tiếng chuông tiếng mõ thâm u 

Tránh khỏi những mây mù thấp cao danh lợi

Chức vụ, địa vị, quyền uy không màng tới

Bát phong phe phẩy tựa gió thoảng mây bay

Tương chao dưa muối cỡi theo tháng với ngày

Vẫn tự tại đơn sơ như từ ngày tôi có mặt

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, quê mùa cạn cợt

Phủ lớp nâu sồng áo vải xa xưa

Tránh những tranh chấp, xảo thuật hơn thua

Thong dong rảo bước giữa bốn mùa

Chân đạp đất, đầu nhìn cao giữa trời xanh mây trắng

Lột xác trinh nguyên, gội mình mưa nắng

Góp nhặt ba rừng giáo lý, trắng tay

Đức Phật ngồi yên, bất động, không lay !

Thánh Tổ bặt hình, không vang, không tiếng !

Vũ trụ càn khôn, không cùng không nguyện

Nghe, biết, thấy, làm, vô tác vô tâm

Bước chân đi giữa gió mát trăng rằm

Đếm lại được mấy đồi xanh ngọn cỏ ?

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, nhỏ nhoi kham khổ

Góp nhặt lá vàng trên những con đường sỏi đá quanh co

Đói ăn, khát uống, mệt nghỉ, ngáy kho kho

Kinh luân trống rỗng, lúa thóc thủng bồ

Đưa không nhận, đẩy không cho

Đường không đến, nẻo không đi, không thêm không bớt

Chim hót, bướm bay, ếch nhái ọt ẹt, chật ních đồng gò

Chưa làm loang lổ trên hành tinh xanh rách nát

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, lạnh co nóng quạt

Dọ giẫm, lần mò lối cũ tích xưa

Nhìn những thềm hoang rêu phủ dư thừa

Nhòa bóng thời gian trải dài thế kỷ

Đâu là những vàng son ! uy nghi tuyệt mỹ !!!

Đâu là những cơ ngơi ! đồ sộ huy hoàng !!!

Còn không loang lổ còn không ?

Còn không loang lổ chất chồng phong sương ?

Ô kìa ? Phật Giáo - Quê Hương

Biển dâu mấy độ, tang thương mấy lần ?

Đưa tay vá lại phù vân

Đan tâm vá lại phong trần biển dâu

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, tóc bạc mái đầu

Những sợi đen nhiều xen kẽ điểm sương, nên trắng

Tôi đi trên những con đường quê trống vắng

Nghe tâm tư trĩu nặng

Giang sơn gấm vóc năm ngàn năm

Gia tài Phật Giáo hai ngàn năm

Bóng tối thủng dần, đôi mắt chăm chăm

Màn đêm chợt tắt, hừng đông ló dạng

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, đôi tay chống nạn

Đỡ vòm trời oan nghiệt phủ quê hương

Đẩy vô minh dày xéo làng quê, thành thị, phố phường

Cho Phật Giáo với Quê Hương

Đầy sức sống trong tình thương dịu ngọt

Tôi chỉ là một ông Thầy tu, cà thò cà thọt

Trông thật khù khờ, hiền giả quá ngu

Lặng tìm từ cõi thâm u

Lòa lên ánh chớp mây mù trần gian

Lặng tìm từ cõi mơ màng

Vẽ lên dấu ngọc leo thang trở về

Lặng tìm từ cõi u mê

Rung chuông đánh thức, đã về hay chưa ?

Gật gù tôi dạ tôi thưa

Đời tôi ư hữ !!! Thầy Chùa thế thôi !!!

 

Tôi Chỉ Là Một Người Việt Nam 

Trọng Đông 2003

 

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Trên quê hương máu đỏ da vàng

Dòng giống Rồng Tiên, con cháu Lạc Hồng

Từ thuở bình minh của các Vua Hùng

Gìn giữ, dựng xây đã năm ngàn năm văn hiến

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Trên quê hường đất nước Ba Miền

Bắc Nam Trung một dãi nối liền

Từ cao nguyên cho tới đồng bằng

Khắp vòm trời, núi sông, và biển cả

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Của những nơi đất cày lên sỏi đá

Gạo thóc chua cay đẫm mồ hôi lúa mạ

Những bác nông phu tàn tạ nắng sớm mưa chiều

Phó thác cuộc đời trên thân phận hẩm hiu

Đôi mắt cằn khô trên đôi bờ thăm thẳm

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Trên những cánh đồng trù phú phì nhiêu

Gạo trắng trăng thanh, phong cảnh mỹ miều

Nam nữ gái trai lớn nhỏ dập dìu

Làng trên xóm dưới câu hát tiếng cười

Đời sống ấm no, ít nặng mùi cay đắng

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Tắm gội đồng xanh lúa nắng tre vàng

Trải tấm thân trên những lối dọc đường ngang

Nhìn những khổ đau, rách nát, điêu tàn

Nhìn những đổi thay, thương hải, tang điền

Nhìn những vết thương cay xé chưa liền

Dày xéo, chất chồng trên hình cong chữ “S”

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Đếm những ngu ngơ, khù khờ, ngốc nghếch

Nhặt những lá xanh, lá úa, lá vàng

Ngẫm những sử xanh oanh liệt phi thường

Ngẫm những tấm gương lẫm liệt oai hùng 

Ôi đất nước Việt Nam !

Là quê hương tôi đó

Ôi nòi giống Rồng Tiên !

Là con cháu da vàng

Ai gieo rắc lầm than !

Tôi vá đắp mía đường

Ai gieo rắc tham tàn !

Tôi gìn giữ yêu thương

Tiếng kêu gọi quê hương

Chỉ mong đợi tình thương và sức sống

Khắp thôn dã phố phường

Tôi xin nguyện làm người sống với quê hương

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Không tiếp tay xương máu hận thù

Không van xin cặn bã mịt mờ

Không ngửa nghiêng theo gió dật dờ

Miếng đỉnh chung quyền uy danh vọng

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Đất nước tôi không cần ai chọn lựa ?

Trải thảm nhung sẫm màu xám đỏ trắng đen

Dựng rong rêu nào chủ nào quyền ?

Bắt dân tôi :

Phải khúm núm, khoanh tay, gục đầu, cúi mặt

Cây gãy củ hư mà sao quá đắt !

Tinh hoa, cốt cách lại úng hơn bèo !

Gia tài Tổ quốc lại để mốc meo !

Nào dế, nào mèo lên cơn phe phẩy !

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Xin mãi mãi là người Việt Nam từ ấy :

Của quê hương biển rộng sông dài

Của cha ông chan chứa tình người

Chỉ cho nhau tiếng hát câu cười

Cho sức sống và tình thương trổi dậy

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Quê hương tôi hãy để nguyên như vậy !!!

Xấu tốt thiếu thừa cũng của Việt Nam

Dù một năm hay đã cả năm ngàn năm

Cũng là gấm vóc giang sơn

Cũng là của cháu con, non sông nước Việt

Ai hay biết, ai người không hay biết ?

Anh là ai ?

Chị là ai ?

Và, Em là ai ?

Xin hãy trả lời

Tôi chỉ là Một Người Việt Nam

Quê hương biển rộng sông dài

Trăm năm cũng chẳng đổi thay

Ngàn năm cũng chẳng đổi thay một ngày

Một ngày là cả xưa nay

Hỏi rằng ai đó ? Tôi này : Việt Nam .

 

Tôi là NGƯỜI MẮT CƯỜM

Sáng tác nhằm mục đích Cứu Trợ Người Mắt Cườm tại VN

Tháng 9-2003

 

Tôi là người mắt cườm

Phủ mờ thân phận

Chỉ thấy thật gần

Không thấy được xa

Tôi ước mong đôi mắt sáng thôi mà

Nhưng mắt đã có cườm thì làm sao sáng được !

Lúc còn nhỏ rõ sau rõ trước

Tuổi càng già nửa thấy nửa không

Phận đuổi đeo nào vợ nào chồng

Di truyền lại thêm con thêm cháu

Cả cuộc đời mượn cơm trả gạo

Cái nợ lần mượn cháo trả cơm

Cái hẩm hiu, ai cũng ngó cũng dòm

Nghèo cú đế trời chê đất chán

Ở trường học thua bè thua bạn

Ra trường đời thiếu trước hụt sau

Áo quần đắp vá đủ màu

Cơm canh dưa muối chén đầy chén lưng

Vợ thì mua gánh bán bưng

Chồng thì làm mướn có chừng vậy thôi

Nhà tranh con đứng cháu ngồi

Vì cườm mà khổ ba đời ai hay ?

Mở mắt cho to, nhưng vì cườm choán chỗ

Giữa ban ngày, nhưng vì cườm nên ngỡ ban đêm

Nghe người ta diễn tả con mắt sáng mà thèm !

Cái diễm phúc bình thường,

nhưng người mắt cườm đâu có được !

Riêng phận tôi cườm, sao cũng mặc

Có dè đâu, cái nợ vợ chồng lần lượt tới con

Nồi nào vung nấy, ráng cho được vuông tròn

Nhưng đời dài ra, nên bồ hòn chồng chất

Bồ hòn là chi ? Mà lòng tôi đầy, chật !!!

Cay đắng vì cườm từ thuở tôi mang

Mới sinh ra đã thua họ thua hàng

Nói chi nữa đến làng trên xóm dưới

Bóng tối giăng ngang màn đêm bủa lưới

Vì mắt cườm, lại càng thua thiệt biết bao

Chỉ “SÁNG, MỜ” đã khổ thế nào ?

Còn nói chi đến cuộc đời, nhân tình, thế thái ??? 

Người mắt cườm ơi !

Mình tâm sự nhau nghe

Xin đừng trách tôi và đừng ái ngại

Phận tôi mắt cườm biết bao khổ ải

Ai người mắt cườm cũng vậy mà thôi !

Vừa mới lớn lên, họ thì thầm nhau

Mình đã mắc cỡ rồi

Huống chi bao nhiêu cái khổ ở đời,

biết sao mà nói !!!

Ngẫm phận mình đắng cay mòn mỏi

Rồi chồng, rồi vợ, rồi con

Cột, trói thương thân !!!

Vì cườm mà khổ bao lần

Vì cườm chồng chất nợ nần xưa nay

Vì cườm đeo đuổi tháng ngày

Cả đời khốn khổ thương thay hở cườm ???

Nghe đâu chữa được mắt cườm

Có con mắt sáng, có còn hơn không ?

Chữa con ! chữa vợ ! chữa chồng !

Một đồng không có ! Tiền không thế này ???

Mình già đã khổ xưa nay

Ráng dành ráng dụm, có ngày cho con

Bớt ăn, bớt uống, bỏ lon

Xuống sông tát biển, lên non bắt còng

Vợ thì mượn gánh trả đong

Chồng thì mưa nắng vén giồng ngô khoai

Ngồi đây than trách cũng hoài

Mượn thêm không được họ đòi nợ xưa

Con ơi đừng có hỏi thưa

Lâu nay dành dụm cũng chưa đủ mà !

Một ngày mai nữa không xa ???

Cho con mắt sáng cho cha mẹ mừng

Còn cha, còn mẹ, ĐỪNG !!! ĐỪNG !!!

Lo con trước đã, tới chừng mẹ cha

Mai kia mốt nọ ấy mà ???

 

Cuộc Sống NGƯỜI CÙI

Sáng tác nhằm mục đích kêu gọi cứu trợ Người Cùi tại Việt Nam

Tháng 10 – 2003

 

Thương thay thân phận người cùi

Cả đời lê lết nhủi chui thế này

 Đất trời bao lớn nào hay

Người cùi quanh quẩn tháng ngày trong khung

 Lết lê mòn mỏi một vùng

Lết ra ngao ngán, lạnh lùng lết vô

 Lết mòn vỏ lớp làm mo

Dày thêm lớp nữa lết cho hết đời

 Lết mòn kiếp sống rã rời

Lết mòn thân phận tơi bời ruột gan

 Lết lê nước mắt hai hàng

Lết reo nhân thế động lòng ban cho

 Lết theo chế độ cân đo

Khẩu phần qui định đói no chịu đời

 Lết mong thiên hạ gặp thời

Thi nhau từ thiện cứu đời, tới lui

 Lết chờ Ngày Hội Ngày Vui

May ra được ngửi chút mùi thơm tho

 Lết mong thế giới đầy bồ

Cho thêm manh áo, bộ đồ che thân

 Lết cho cứu tế xoay vần

Một Ngày VUI NHỎ, phong trần bao năm

 Ai ơi quanh chỗ tôi nằm

Mùi thơm “ô uế”, muỗi mòng “ca vang”

 Tôi mang kiếp sống phũ phàng

Vợ chồng con cái cũng quàng theo tôi

 Tay chân phong, hủi, phì, lòi

Rớt dần, ngắn bớt, lìa, còi, thân đau

 Cùi khô, cùi ướt, cùi màu

Cùi thân, cùi phận, cùi nhau, cùi lì

 Đã cùi mà lại biết đi

Ăn dần thân thể chết thì mới thôi

 Hôm qua, cái đó của tôi

Hôm nay nó rớt, chớ đòi của ai

 Nhìn xem thì biết đây này

Hôm qua còn ngón, hôm nay không còn

 Cho tôi xin lại “héo mòn”

Cả lon, cả hộp khô dần của tôi

 Dù cho nó thúi nó hôi

Thúi hôi, hôi thúi, thúi hôi chút mà !

 Cũng là của Mẹ của Cha !!!

Của Anh của Chị, cả Nhà của Tui !!!

 Ai ơi ! Thế giới người cùi

Loi nhoi, lúc nhúc, nhủi chui một tàu

 Một tàu cùi hủi khổ đau

Chở cho hết kiếp con tàu tang thương

 Một tàu cùi hủi không đường

Quay qua quẩn lại thê lương tháng ngày

 Một tàu cùi hủi đắng cay

Đắng cay chồng chất phủ dày tháng năm

 Người đời bay nhảy xa xăm

Người cùi lê lết chỗ nằm không xa

 Người đời trời đất bao la

Người cùi đầy ắp một nhà đóng khung

 Người đời non biển vẫy vùng

Người cùi một khoảnh chia chung thân tàn

 Người đời ngày một cao sang

Người cùi co lại đầu mình tứ chi

 Người đời chạy nhảy đứng đi

Người cùi bò, lết, nằm ì một nơi

 Tôi đâu có trách ông trời !

Thân tôi tôi chịu kêu trời với ai !

 Tôi đâu có dám kêu nài !

Ai cho ? Xin cảm ơn dài tình thương !

 Tôi xin : một kiếp chán chường

Đừng rao đừng bán đừng vương người thường ?

 Tôi xin : một kiếp đau thương

Cùi ơi, cùi hỡi !!! Đừng vương người ngoài ?

 NGƯƠI MÀ NẾU CÓ LÔI THÔI !!!

NGƯỜI TA XA LÁNH KHỔ ĐỜI NGHE CHƯA !!!

 Xin nhân giandư thừa

Nhỏ lòng từ ái đẩy đưa người cùi

 Xin nhân gian mãi an vui

Thương một thế giới, tới lui để nhờ

 Xin nhân gian đẹp như mơ

Thương một thế giới mịt mờ tối tăm

 Nhân gian hát hội trăng rằm

Người cùi hát hội tháng năm rã rời

 Nhân gian xin cứ vui chơi

Người cùi lủi thủi hết đời mà thôi

 XIN TRỜI GIỌT NẮNG LẺ LOI !!!

XIN NGƯỜI GIỌT LỆ NHỎ NHOI CHỐN NÀY !!!

 NGƯỜI CÙI KHỔ LẮM AI HAY ???

 

EM BÉ MỒ CÔI

 Sáng tác nhằm cứu trợ. * 2003 *

 

 Em mang một kiếp con người

 Em mang một kiếp không vui

 Em mang tiếng khóc chào đời

 Em mang cuộc sống lẻ loi

 

 Em là em bé mồ côi

Nổi trôi từ độ nằm nôi khóc nhè

 Ngay từ tấm bé oe oe

Bèo trôi không bến, lúa mè không ươn

 Ngẫm rằng dưới đất chui lên

Trên trời rớt xuống bồng bềnh muôn nơi

 Vừa mang tiếng khóc chào đời

Không cha không mẹ cạn lời ai lo

 Người ta sữa mẹ thơm tho

Trong vòng tay mẹ ngủ cho yên lành

 Còn em không mẹ, bò quanh

Tay nâng bình nhựa cũng đành vậy thôi

 Người ta có mẹ, ru hời

Em không có mẹ nằm nôi liếc nhìn

 Người ta có mẹ, đòi xin

Em không có mẹ, lặng nhìn, chờ cho

 Người ta có mẹ, ấm no

Em không có mẹ, co ro một mình

 Người ta có mẹ đẹp xinh

Em không có mẹ, muỗi mòng thò ra

 Người ta có mẹ, khóc la

Em không có mẹ, khóc la ăn đòn

 Em nghe những tiếng ví von

Hoa rơi lá rụng mà còn là may

 Rồi em theo tháng với ngày

Theo bè theo bạn đến nay những là

 Không cha không mẹ không nhà

Không anh không chị không bà không con

 Trèo lên cửa ải tìm non

Xuống sông tìm biển da mòn thịt thau

 Một tiếng cha, nghe mà đau

Một tiếng mẹ, gợn đủ màu mồ côi

 Tiếng cha tiếng mẹ xa xôi

Tiếng anh tiếng chị ôi thôi lưng tròng

 Mồ côi còn có chi mong

Một thân trôi nổi theo dòng mênh mông

 Tiếng cha tiếng mẹ trống không

Tiếng anh tiếng chị đêm đông lạnh lùng

 Mồ côi những trẻ chơi chung

Kết vòng tay lớn ai cùng mồ côi

 Mồ côi ai nỡ phân đôi !

Cùng trong bọn trẻ đứng ngồi một bên

 Mồ côi thế giới chưa quên

Tình người chưa cạn thế nên mới còn

Voi thì ăn cỏ già non

Mồ côi mà bỏ có còn hay không ?

 Tuổi thơ em chẳng bông hồng

Hồng còn không có trắng trông có gì ?

 Trắng hồng gợn những biệt ly

Em không cha mẹ biết gì mẹ cha !

 Mẹ là tiếng nói chưa ra

Cha là tiếng nói cha à, cha ơi !

 Phận mồ côi, khóc hay cười

Khóc ai dành dỗ, cười thời ai nghe !

 Ai ơi tiếng hát câu vè

Mẹ cha anh chị thèm nghe quá chừng !

 Từng không én liệng chiều xuân

Én bay mặc én, xuân chừng không hoa !

 Lớn lên em ráng làm hòa

Hòa vào trường học, và hòa tuổi thơ

 Hòa vào thế giới hững hờ

Hòa vào nhân thế không chờ đợi ai

 Rồi em sách vở dùi mài

Lớn lên nhờ của bòn chài ban cho

 Thử tìm cội cũ cây to

Thử tìm gốc gác lần mò cho em

 Trong nhà thương họ giở xem

Bên phòng hộ tịch cũng kèm một câu

 Một câu không có đuôi đầu

“Vô danh”, cha mẹ biết đâu mà tìm

 Họ chúc em được bình yên

Tìm cha tìm mẹ lên miền hoang vu

 Nước mắt em, ứa hoen mờ !

Hoen lên đỉnh núi, mờ bờ thùy dương !

 Em mang giọt lệ đau thương

Từng bước chân, đếm trên đường đơn côi

 Nghe cay ! đăng đắng bờ môi

Nghe tim ! nằng nặng nhức nhoi kiếp người

 Mồ côi em cũng cười tươi

Tươi trong cái héo xa xôi đáy lòng

 Mồ côi nào dám ước mong

Quanh em đã ẩn cái vòng chữ không !!!

 Xuân tàn hạ chứa thu đông

Cho em được sống theo dòng thời gian

 Người ta có họ có hàng

Cho em sống giữa nhân gian bốn bề

 Người ta no ấm phủ phê

Cho em nguyện sống Lời Thề nhớ ân

 Ân nuôi dưỡng của thế nhân

Ân Thầy, ân bạn, ân gần, ân xa

 Ân mang bốn bể là nhà

Xin đừng han hỏi : Em là Mồ Côi !

 Em ơi đừng khóc em ơi !!!

Cho tôi xin hỏi, ai người thương em ???

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 291)
Ni cô quyết chí tu hành Cầu tìm giác ngộ lòng thành thiết tha Nên cô nhờ thợ tạc ra Một pho tượng Phật thật là uy nghi
(View: 605)
Đọc Thơ Phật Của Thi Sĩ Tâm Tấn - Viết về tập thơ “Cuối Đời Lọc Những Tinh Sương” của thi sĩ Tâm Tấn
(View: 324)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa Có hoàng tử nọ khi vừa sinh ra Tin lành tràn ngập quốc gia Vua, hoàng hậu với muôn nhà mừng vui,
(View: 292)
Miền Nam Ấn Độ một thời Cách thành Vương Xá chỉ vài dặm thôi Quê hương đó chính là nơi Thầy Xá Lợi Phất ra đời thuở xưa,
(View: 317)
Một chiếc nệm trắng tinh, Nếu chân bạn lấm lem. Mà bạn leo lên đó, Thì nệm cũng trở thành một tấm bùn nhơ.
(View: 286)
Dù ta không có bạc tiền Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người.
(View: 309)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
(View: 231)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời
(View: 320)
Có chàng chiến sỹ thuở xưa Tìm qua thăm hỏi thiền sư một lời: "Thiên đường, địa ngục đôi nơi Thực chăng hay chỉ nói chơi đặt bày?"
(View: 335)
Thuở xưa có một thanh niên Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh Là con một, đã trưởng thành Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai
(View: 290)
Có ông lãnh chúa vùng kia Một hôm cho thuộc hạ đi triệu mời Thỉnh hai vị khách tới chơi Hai thiền sư nọ là người tiếng tăm.
(View: 314)
Anh chàng Đại Lãng thuở xưa Có tài đô vật rất ư tuyệt vời Lại thêm sức mạnh hơn người, Khi trong nội bộ ngay nơi viện nhà
(View: 317)
Đoàn ca kịch nọ nổi danh Kiếm ăn đi khắp tỉnh thành làng thôn Diễn tuồng ác quỷ kinh hồn Tuồng "Quỷ La Sát" luôn luôn hãi hùng
(View: 488)
Một buổi sáng, Trời Mây trong xanh ngắt, Nắng tung tăng chào đón một ngày vui... Gió êm đưa tia nắng rộn niềm vui, Mặt Trời lên tỏa hào quang rực sáng...
(View: 546)
Hôm nay vào trước Cổng Chùa, Nhận Cành Hoa Trắng cài lên áo mình. Tâm Hương một nén ân tình, Kính dâng lên Mẹ muôn phần nhớ thương !
(View: 577)
Thi Hoá Kinh Trung Bộ 4 tập - Giới Lạc Mai Lạc Hồng
(View: 478)
Tuy là thầy của Nhật Hoàng Thiền sư vẫn thích lang thang du hành Ngài tuy đã rất nổi danh Vẫn làm khất sĩ dạo quanh khắp vùng.
(View: 531)
Cỏ cây, sinh vật thời xưa Đều cùng biết nói, lại vừa biết nghe Riêng loài người giỏi mọi bề Được tôn chúa tể chính vì trí khôn,
(View: 682)
Nguồn sức mạnh của trẻ thơ Chính là tiếng khóc bất ngờ kêu la. Nguồn sức mạnh của đàn bà Là cơn phẫn nộ bùng ra tức thời.
(View: 1817)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi
(View: 791)
Tất cả Pháp Thế Gian, Ta cần phải buông bỏ, Tín- Hạnh- Nguyện ghi nhớ. Thu nhiếp các Lục Căn, Giữ Tâm luôn thanh tịnh.
(View: 664)
Khi mà bạn có Mẹ hiền Chăm lo cho bạn ngày đêm an phần Những gì bạn muốn bạn cần Mẹ hoan hỉ giúp, xả thân chẳng phiền.
(View: 1451)
Mẹ mà nở những nụ cười Lúc nào cũng chiếu sáng ngời đẹp thay, Mẹ ôm ấp trong vòng tay Mang niềm vui tới bao ngày trong ta.
(View: 515)
Có hai phương cách thông thường Thực thi tôn giáo cõi dương trần này Một là hãy sống xa đây Xa nơi trần tục như thầy tu thôi
(View: 873)
Trời rạng muôn phương với trăng sao, Đất rung bảy lần cùng núi rừng, Người về rực rỡ vườn tuệ giác, Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
(View: 551)
Một người giàu có thuở xưa Tác phong đứng đắn lại thừa thông minh Cho nên các kẻ chung quanh Tỏ lòng thán phục, tỏ tình kính yêu
(View: 1345)
Cuộc đời ảo giác giấc mộng dài, Lao đao chuốc khổ để làm chi? Suốt ngày say khướt bên chén rượu, Mình ta ngất ngưỡng mái hiên ngoài.
(View: 805)
Cầu mong đại dịch chóng qua thôi Thế giới giờ đây điêu đứng rồi Phố xá đìu hiu đều đóng cửa Thôn quê lặng lẽ thảy im hơi
(View: 652)
Lời Kinh Đêm càng vút cao cao mãi, Tỏa lan vào ánh sáng khắp Không Gian... Mỗi Câu Kinh tràn ý nghĩa Ngọc Vàng, Bây cao mãi, hòa tan vào Vũ Trụ....
(View: 659)
Thiền sư tinh tấn tu hành Cho nên đạo hạnh nổi danh khắp vùng Bà con ca tụng vô cùng Ngài nêu gương sáng soi chung cho đời.
(View: 1372)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filise, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm.
(View: 660)
Nước kia có một ông vua Nghe lời đồn đãi khó ưa về mình Ngoài đời có kẻ phê bình Rằng mình bạo ngược, tính tình tàn hung
(View: 983)
Lại thêm một ngày cho cuộc đời. Lại thêm một ngày cho em, Lại thêm một ngày cho anh, Lại thêm một ngày cho những người còn sống trên cõi đời này.
(View: 714)
Nợ nước thù chồng nặng cả hai Cùng em chia sẻ bước chông gai Sơn hà dựng lại, dân ghi đức Vương bá xây nền quốc chính ngôi
(View: 1145)
Nguyện Cầu Đức Phật Dược Sư, Chữa cho Thế Giới bớt dần dịch căn,
(View: 1062)
Một năm Thầy Hư Vân về Kê Túc, Để tịnh tu, giao Hội cho Cao Tăng... Tại đây, Thầy tu sửa Chùa Hưng Vân... Chùa La Thuyên, tỉnh Hạ Dương cho hoàn chỉnh
(View: 1105)
Ta cứ ngỡ tuổi già toàn tẻ nhạt, Ngại bốn mùa năm tháng lướt qua nhanh,
(View: 610)
Nơi miền bắc Ấn Độ xưa Trong vương quốc nọ có vua trị vì Giúp vua là vị quan kia Có tài định giá những gì bán buôn
(View: 1209)
Bạn ơi, Muốn sống hạnh phúc thì xin bạn: Đừng đem chuyện hàng xóm vào gia đình. Đừng đem chuyện đường phố vào nhà. Đừng đem chuyện cộng đồng vào những bữa cơm.
(View: 1029)
Tuyển tập song ngữ “Thơ Thiền Lê-Nguyễn Zen Poems” đã góp một phần rất tuyệt vời khi đưa ra ánh sáng một phương diện khác của ảnh hưởng Thiền tại Việt Nam...
(View: 1055)
Xuân về khắp chốn rộn tin vui Mở cửa mừng Xuân rạng ánh cười Phú quý Xuân sang nguồn cội thắm Vinh hoa Tết đến nghĩa tình tươi
(View: 1275)
Kỷ Hợi qua, Canh Tý đến nhanh, Ba Mươi Tết, thanh thản, yên bình, Bánh chưng xanh, quả, hoa bầy sẵn, Chuẩn bị dâng cúng Phật đầu năm.
(View: 901)
Thêm một mùa Xuân chốn viễn phương. Nhớ về quê cũ trắng canh trường!
(View: 1141)
Thức chờ năm mới gió đượm hương trà nửa khuya tóc trắng một đời sắp qua.
(View: 1561)
Rừng Sala giữa cây Song Thọ, Lúc nửa đêm, Phật sắp Niết Bàn, Không khí quá trang nghiêm yên tịnh, Các Đệ Tử ngồi kín chung quanh.
(View: 1316)
Trong chuyến đi, Hành Hương Thăm Đất Phật. Đến Sông Hằng rồi Lộc Uyển xanh tươi, Tiếp theo là Thánh Tích Phật xa xôi... Rồi sau đến Nalanda hoang phế!
(View: 901)
Nhân vào ngày Lễ Tạ Ơn Chúng ta cảm tạ vô vàn thành tâm Những lời cầu nguyện quanh năm, Tạ ơn gia cảnh muôn phần yêu thương,
(View: 1177)
Tờ mờ sáng tinh sương, Gậy, nón lá, lên đường, Ai không khỏe ở lại ! Vì Leo núi đường trường,
(View: 1094)
Một ngày mới tôi về thăm Phật Tích. Bao lâu rồi trông đợi đến hôm nay. Thời gian qua tâm tư ngóng từng ngày. Đủ duyên lành cùng nhau thăm Đất Phật
(View: 1056)
Ở Ba La Nại thời xưa Có nhà giàu nọ rất ưa bạc bài Ông thường chơi với một người Cũng mê bài bạc, tứ thời ăn thua
Quảng Cáo Bảo Trợ