Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Bài Mới Nhất trang Văn Học
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
20,141,532

Tuyển tập 25

Sunday, November 27, 201100:00(View: 12472)
Tuyển tập 25


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - Số 25

(Từ bài số 241 đến số 250)

thnhattan@yahoo.com.au

 

41 Xin chắp tay, cho hận thù chấm dứt ! 241

42 Xin chắp tay, cho hòa bình trở lại ! 242

43 Âm vang Hồn Tử Sĩ ! 243

44 Đổ thành Chuyện, Ngày xưa Ngày xửa ! 244

45 Những nấm mồ không tên tuổi ! 245

46 Không biết sống, nghĩa là Xuân Đã Chết ! 246

47 Tìm sự sống nhưng đi vào Cõi Chết ! 247

48 Tôi nhắm mắt, thu mình căn gác nhỏ ! 248

49 Đất Trời sao lắm phũ phàng ! 249

50 Tiếng gõ của thời gian 250

 

 Xin Chắp Tay, Cho Hận Thù Chấm Dứt !

 Tháng 12-2004

 

Xin chắp tay, cho hận thù chấm dứt !

Đừng gieo chi cái chết đến dân lành

Sống phập phồng trong cái sống mong manh

Không biết phút giây nào banh thây ngã gục

Xin chắp tay, cho bạo tàn thủ thúc !

Đừng gieo chi những kinh khiếp hãi hùng

Ngấn lệ nào không ray rứt dây rung

Sao không động một chút tâm thương hại

Xin chắp tay, cho khủng bố dừng lại !

Đừng gieo chi những cái chết vô tình

Có làm được gì, đổ nát điêu linh

Một xã hội lạnh tanh như cõi chết

Xin chắp tay, cho hờn căm rửa hết !

Hãy lắng nghe tiếng nói của khóc thương

Hãy lắng nghe tiếng nói của thê lương

Giữa người sống và những người nằm xuống

Xin chắp tay, khơi máu hồng đến muộn !

Vẫn còn hơn máu lạnh phủ tanh hôi

Bao đau thương, bao thống khổ nhiều rồi

Sao không thấu những điêu tàn, quạnh quẽ

Xin chắp tay, dung tình cho những kẻ !

Đã rắp tâm làm cay xé con người

Đã rắp tâm giết chết những nụ cười

Của trái tim, của tình thươngđồng loại

Mấy chục năm rồi, còn chi để nói

Hận thù nào, đã mang lại cho ai

Khủng bố nào, mở cửa được ngày mai

Mà chỉ lẫn lộn hai đường : là người hay dã thú

Mấy chục năm rồi, còn chi chưa đủ

Khủng bố chỉ là ác quỷ rữa thối tha

Khủng bố chỉ là hình nộm đội thây ma

Cứ thử hỏi :

Người dân của các ngươi, có đồng tình không đã

Nếu đồng tình, lại càng thêm quái lạ

Nếu không đồng tình, hãy dừng lại ngay đi

Đừng dã tâm đeo mặt nạ cuồng si

Khi nhân loại không có ai chấp nhận

Lưng đeo Thánh lận

Tay toát thanh gươm

Cú vọ lườm lườm

Nhe nanh cuồng bạo

Xin hãy hồi tâm, bỏ giáo

Chắp tay, quỳ dưới Thánh Đường

Xá tội, hoàn lương

Lên đường phục thiện.

 

  Xin Chắp Tay, Cho Hòa Bình Trở Lại !

 Tháng 12-2004

 

Xin chắp tay, cho hòa bình trở lại

Đừng gieo chi những tranh chấp hận thù

Đừng gieo chi những tang tóc mịt mù

Đừng hiếp đáp, gây ra nhiều oan ức

Xin chắp tay, cho chiến tranh chấm dứt

Cho con người tránh khỏi cảnh đao binh

Không còn nghe đạn bom, chết chóc, điêu linh

Thắng hay bại, những trò chơi khói lửa

Xin chắp tay, cho an bình mở cửa

con người, ai cũng muốn bình an

Chứ không ai, lại muốn cảnh lầm than

Vậy mà sao chẳng thời nào có được ?

Xin chắp tay, cho hòa chung nguyện ước

Tay đan tay, cho cuộc sống thái hòa

Tâm đan tâm, cho lòng nở bông hoa

Ánh bình minh xóa đêm mờ tăm tối

Xin chắp tay, cho tình thương mở lối

Cho con người đồng vọng nói tin yêu

Cho hoàng hôn còn đẹp cảnh những chiều

Cho nhân loại cùng đắp xây sự sống

Xin chắp tay, cùng nêu cao ước vọng

Nhân loại từ nay, sẽ chấm dứt chiến tranh

Thế giới từ nay, sẽ được sống an lành

Không còn nữa đạn bom, đổ tài nguyên, đua vũ khí

Tài nguyên đó, xây cho đời ý vị

Đắp những điêu tàn, vá những đổ nát đau thương

Hàn những vỡ toang, gắn những tang tóc thê lương

Chinh chiến xưa nay, khi kết thúc

Để lại biết bao nhiêu tàn dư tệ hại

Xin chắp tay, cho tình người nối lại

Xin chắp tay, cho nhân loại gần nhau

Xin chắp tay, cho thế giới hết thương đau

Vì những tranh chấp uy quyền

Hay vì những bạo tàn thù hận.

 

 

  Âm Vang Hồn Tử Sĩ !

 Tháng 12-2004

 

Một buổi chiều, tôi viếng thăm nghĩa trang quân đội

Từ nghĩa trang, tôi thấy mặt mũi khắp mọi chiến trường

Từ nghĩa trang, tôi thấy trên mọi vùng đất quê hương

Nơi đâu cũng có cảnh chiến chinh

Nơi đâu cũng có người gục ngã

Một buổi chiều, tôi vẳng nghe hương hồn tượng đá

Nên biết được anh, qua hình ảnh mộ bia

Từ cuộc chiến nào, anh đã vội xa lìa

Bỏ bè bạn, bỏ những người thân yêu ở lại

Anh ra đi, vì một lằn đạn xuyên qua, tê tái

Nên anh đi, cùng những đồng đội đã hy sinh

Anh đi về một cõi âm linh

Gát tay súng, giã từ vũ khí

Từng hàng mộ bia, quên dần thế kỷ

Bỗng tôi nghe những âm vọng lạnh lùng

Anh nằm xuống, đời anh đã cáo chung

Đất ôm thân anh, một dấu nét rêu mờ chiến sử

Thịt xương nào, phơi chiến hào, chiến sự

Đạn bom nào, xuyên nát ruột, nát gan

Anh nằm yên khi cuộc chiến chưa tàn

Cho đến khi kết thúc, thêm bao người ngã gục

Nghĩa trang quân đội !

Tàn tích chiến tranh !

Ai vinh danh ?

Ai vinh nhục ?

Anh là thân trai, theo tiếng gọi quê hương

Anh là nam nhi, theo tiếng gọi lên đường

Tổ quốc lâm nguy, anh ra đầu chiến tuyến

Cờ bay, khói quyện

Anh nằm xuống, cho quê hương, chứ không phải cho ai

Tôi đến thăm anh, nghe tiếng nói tuyền đài

Hồn tử sĩ vi vu

Theo hồn thiêng dân tộc

Thịt da anh, trả về cho đất

Máu xương anh, trả lại núi sông

Tôi đến thăm anh

Một buổi chiều hè mà sao giống chiều đông

Trong lành lạnh tâm can

Trong tro bụi điêu tàn

Còn lại nét âm vang, hồn tử sĩ !

 

Đổ Thành Chuyện Ngày Xửa Ngày Xưa !

 Tháng 12-2004

 

Ai cũng nghe, ít nhiều về cổ tích

Ở nơi đây, xin nhắc chuyện thạch sùng

Tin hay không từ câu chuyện mông lung

Nhưng ai không nghe, tiếng thằn lằn chắt lưỡi ???

Ngồi đâu đó những phút giây rã rượi

Chỉ một mình mình, lạc ngõ cô liêu

Biết đâu, ta sẽ đồng vọng tiếng kêu

Như tiếng thạch sùng, một thuở nào, tiếc nuối !

Tội không, hỡi con thạch sùng mê muội

Nếu chuyện kia là sự thật hiển bày

Để nhà ngươi mãi chắt lưỡi đêm ngày

Tiếc những gì chưa vẹn toàn kiếp trước ?

Này nhé, ta xin chỉ cho ngươi một chước

Nếu hài lòng, ngươi sẽ tự an vui

Có nghe không mà ngươi có vẻ ngậm ngùi

Còn ngậm ngùi, là lòng ngươi chưa thỏa !

Kìa ! Hãy nhìn ngọn đèn kia đang tỏa

Ngươi sống theo ngươi, mà ta sống theo ta

Ngày hôm nay, không phải của hôm qua

Cái đang có, nhưng ngày mai sẽ mất

Mất, không có nghĩa là còn mất

Mà mất nghĩa là, sự đời của chung, không phải của riêng ta

Cho nên khi sống, tạm gọi là nhà

Mà lúc chết, thì ta không còn nữa

Mỗi một kiếp trong một đời chuyên chở

Cứ sống đi, cho trọn, thế là xong

Như ngươi hôm nay, sống được cũng khó lòng

Còn tiếc gì kiếp trước, mà nằm kia chắt lưỡi !!!

Lửa hồng ấm sưởi

Thẩm thấu tâm can

Dù có âm vang

Tiếng kêu như thế

Chứ thạch sùng, đâu tiếc gì, kể lể

Đó chỉ là chuyện cổ tích mà thôi

Để lý giải cho qua, đủ mọi thứ trên đời

Đổ thành chuyện ngày xưa, ngày xửa !!!

 

Những Nấm Mồ Không Tên Tuổi !

 Tháng 12-2004

 

Tôi chợt thấy giữa rừng già tiết đọng

Nấm mộ không tên, chôn đã bao lâu

Và chỉ vùi chôn, lấp vội, không sâu

Nên mưa gió đã xói mòn, ló dạng !

Trên tấm áo bị thủng nhiều vết đạn

Có lẽ người này chết không được yên lành

Khi quê hương mịt mù khói lửa chiến tranh

Bom nổ, đạn bay, vô tình xuyên phá

Chiến tranh nào, không trả giá !

Bom đạn nào, không nổ vang !

Khói lửa nào, không điêu tàn !

Thịt xương nào, không tan nát !

Người nằm đó, phong sương mờ gió cát

Hồn phiêu du, lạc lõng bụi mù bay

Cùng những hồn đơn vất vưởng đêm ngày

Chết và vùi lấp, không ai hay biết

Những nấm mồ hoang, kể sao cho xiết

Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu

Từ đồi cao, cho đến hố thẳm, đồng sâu

Chết và lấp vội, lạnh lùng trong khói lửa

Chinh chiến dài, đằng đẵng, còn chi nữa

Nên biết bao người, lấp vội, không tên

Theo thời gian đi vào thế giới lãng quên

Những người thân bặt âm, nên cho rằng mất tích

Có những đêm cô tịch

Chợt nhớ nấm mồ hoang

Lòng thổn thức bàng hoàng

Xin chắp tay khấn nguyện 

Người chết âm thầm, không họ không tên, không thân không quyến

Người chết lạnh lùng, chôn vội chôn vàng, không khói không hương

Hồn bơ vơ, lưu lạc chốn thê lương

Đếm cây cỏ bên rừng hoang quạnh quẽ

Quê hương mình biết bao nhiêu những kẻ

Chết nghẹn ngào, và lấp vội ai hay

Uï đất kia, ai biết được đêm ngày

Dần tan biến một hình hài cát bụi

Người chết đi, biết gì không, tiếc nuối

Người chết đi, biết gì không, kêu thương

Nhưng nơi đây, hồn ai đó vấn vương ?

Phảng phất mãi những nấm mồ không tên tuổi !!!

 

Không biết sống, nghĩa là Xuân Đã Chết !

  Tháng 12-2004

 

Không ai chờ mà sao xuân vẫn đến

Không ai tiễn mà sao xuân vẫn đi

Thử nhìn xem xuân có nghĩa là gì

Cho xuân đến, xuân đi, xuân tàn, xuân rụng

 

Trong ước vọng có nghĩa là xuân mộng

Trong tin yêu có nghĩa là xuân mơ

Trong xa xôi có nghĩa là xuân chờ

Trong ngóng trông có nghĩa là xuân đợi

 

Xuân đang đến cho người người khoe áo mới

Xuân đang về cho ai ai cũng dấu nụ cười khô

Cho cỏ cây, hoa lá đồng hẹn bao giờ

Cùng rực rỡ, khoe muôn màu muôn sắc

 

Cùng nhau đón khi xuân đang có mặt

Cùng nhau vui khi có sẵn xuân về

Cùng nhau mừng cho ước vẹn xuân thề

Cùng nhau chúc cho thềm xuân tươi đẹp

 

Thời gian hỡi, lòng xuân đâu có hẹp

Không gian ơi, nụ xuân đâu có tàn

Mỗi một mùa khi tuần tự băng ngang

Thì xuân đến, và xuân còn mãi mãi

 

Xuân còn đó, xuân đi, xuân trở lại

Cho lá hoa thay màu mới đeo cành

Cho khung trời cùng vần vũ tươi xanh

Cho nhân thế niềm tin yêu hy vọng

 

Xuân đang đến, gió xuân về lồng lộng

Xuân đang đi, mang hương sắc phai tàn

Cho muôn loài cùng sống cõi trần gian

Biết trân quý, ươm mầm cho nhựa sống

 

Xuân là xuân, cho thềm xuân hoa mộng

Xuân là xuân, cho xuân thắm hoa cười

Xuân là xuân, cho xuân của mọi người

Không biết sống, nghĩa là xuân đã chết ! 

 

Tìm sự sống, nhưng đi vào cõi chết !

  Tháng 12-2004

 

Người đã chết trên núi thẳm

Người đã chết giữa rừng sâu

Người đã chết ở ven đồi

Người đã chết tận xa xôi

Người đã chết giữa đại dương

Người đã chết dưới biển đông

Người đã chết bỡi chìm xuồng

Người đã chết bỡi bàn tay hải tặc

Tìm đường sống, sao con đường quá đắt

Không những trả bằng bạc tiền

Mà trả bằng cả tánh mạng, hy sinh

Chốn ngàn xa, mờ hương khói lung linh

Hồn câm lặng, giữa mù khơi bát ngát

Dòng thời gian là lâu đài sương bạc

Bến không giandinh thự rêu xanh

Đã chìm sâu những tiếng nất, không đành

Tìm sự sống nhưng đi vào cõi chết

Chết dã man, chết lạnh lùng, không dấu vết

Biển há mồm, rừng nuốt trửng, bặt thinh âm

Hàng trăm người, hàng ngàn người, nín âm thầm

Biển với rừng, bắt hai nhịp hắt hiu, làn gió hú

Tôi vẫn nhớ chuyện đã qua, dù đã cũ

Chuyện mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm

Và mờ xa, xa đến những xa xăm

Xa hơn nữa, những con người đã tan biến hình hài, bất hạnh !

Ngày vụt tắt, nghe tiếng chim gãy cánh

Đêm chìm sâu, nghe tiếng dế nỉ non

Ra đi, để rồi biệt tích, chẳng còn

Không một lời vĩnh biệt với người thân ở lại

Bóng đom đóm lập lòe trong đêm tối

Hiu hắt thành lời, ghi nét đau thương

Của người dân tôi, và của quê hương

Chết vào những năm nào, ai quên lãng !

 

Tôi nhắm mắt, thu mình căn gác nhỏ !

 Tháng 12-2004

 

Tôi nhắm mắt, thu mình căn gác nhỏ !

Để nhìn trông những người sống hẩm hiu

Để nhìn trông những người gìn giữ chắt chiu

Mà cả cuộc đời vẫn nghèo cùng, túng thiếu

 

Tôi nằm yên, co mình trên manh chiếu

Để thấy những người đói lạnh thiếu ăn

Mò mẫm trên mảnh vườn đất đá cõi cằn

Lăn lóc mãi trong cô cùng ngõ tối

 

Tôi muốn nhìn bóng đèn mờ le lói

Để thấy những vùng heo hút âm u

Những bản, làng sương gió mịt mù

Sống lây lất như thời xưa hoang dại

 

Tôi muốn nhìn vào khoảng không tê tái

Để thấy những người xương xẩu bọc da

Thân thể tong teo, bụng chướng đẫy đà

Cùng nheo nhóc trong túp lều bé nhỏ

 

Tôi nhắm mắt để hình dung cho rõ

Những con người bất hạnh, đáng thương thay

Thế giới văn minh của thời đại hôm nay

Vẫn có nhiều nơi bần cùng, đói nghèo, thất học

 

Tôi nhắm mắt để nghe trong tiếng khóc

Của những con người mỏi mắt kêu thương

Của những con người trong cảnh thê lương

Thử đến đó, làm sao ta sống nổi 

 

Tôi nhắm mắt và tôi không muốn nói

Bỡi, có làm được gì cho họ hơn đâu

Tôi chỉ xin chia, niềm an ủi thâm sâu

Đến những nơi tận cùng, của những người bất hạnh

 

Gió khuya về lành lạnh

Bóng tối vẫn chìm sâu

Xin bắc một nhịp cầu

Trên đường xa dịu vợi

 

Những vùng đói nghèo bao giờ thoát khỏi

Thống khổ cơ cùng, thiếu mặc thiếu ăn

Lòng xót xa còn kéo xuống nặng hoằng

Xin chia xẻ trong tình thương nhân loại.

 

Đất Trời sao lắm phũ phàng !

* Sáng tác để kêu gọi cứu trợ * 27-12-2004

 

Ngày hăm sáu, tháng mười hai, năm hai ngàn lẻ tư

Bốn ngày cuối năm, tính lại còn dư

Một cơn động đất dậy trời, dưới lòng biển cả

Động đất ngay trên đất liền, đã nhiều tai họa

Động đất dưới lòng biển cả, mới tá hỏa tam tinh

Biến thành trận hồng thủy, giận dữ cựa mình

Trào biển động, sóng phủ đầu, tràn ngập

Những vùng ven biển tơi bời, vùi dập

Từ một quốc gia, đến năm bảy quốc gia

Tiếng cứu người, tiếng cứu trợ, tiếng mất tích, khóc la

Tiếng chết chóc, tiếng kêu thương, tiếng kinh hoàng, bão thổi

Rồi gió mưa, rồi nghiêng ngửa, rồi cuốn chìm, trôi nổi

Rồi trào dâng, rồi tan nát, rồi nước xoáy, vỡ bờ

Những thắng cảnh, những phố phường ven biển, đẹp như mơ

Giờ như cơn ác mộng, hoành hành, đổ nát

Từ cơn chấn động trùng khơi xuất phát

Sóng thần dâng tràn ngập Sumatra, Thái Lan

Rồi Nam Dương, Mã Lai, Ấn Độ, Tích Lan

Đâu đâu cũng hoảng hốt, kinh hoàng

Đâu đâu cũng nổi trôi, nghiêng ngửa

Nước đổ trút thì còn chi nói nữa

Nước triều dâng thì đứng ngó, tới đâu

Cứ nhìn kia, nước cuốn, trút, phủ đầu

Ôi ngán ngẫm, hỡi những cơn hồng hồng thủy thủy

Biển giận dữ, bạo tàn hơn ác quỷ

Sóng thần lao, đói khát hơn ác ma

Không những nuốt con người

Mà còn nuốt cả phố sá, cửa nhà

Nuốt tất cả, cuốn trôi vào lòng biển cả

Nuốt không được, thì dập vùi tơi tả

Đổ nát tan tành, thúi rữa tợ thây ma

Trời hỡi trời ! Có nghe tiếng kêu la

Đất hỡi đất ! Khổ con người quá thế

Buồn trông cửa bể

Chỉ thoáng mấy hôm

Biển động căm hờn

Đất trời dậy sóng

Biển hỡi biển ! Hãy dừng cơn biển động

Triều hỡi triều ! Hãy ngưng sóng triều dâng

Con người quá đỗi phong trần

Đất trời quá đỗi, đến ngần thế sao

Thôi cơn sóng cả ba đào

Thôi cơn thịnh nộ, biết bao oán hờn

Còn gì nói nữa thiệt hơn

Tan hoang, đổ nát, sóng cồn đẩy đưa

Còn gì nói nữa nắng mưa

Nhân gian khốn khổ, hay chưa hỡ trời

Thương thay, vật đổi sao dời !

Thương thay, khốn khổ cuộc đời trần gian !

Đất trời sao lắm phũ phàng !!!

 

Tiếng Gõ Của Thời Gian !

 Tháng 12-2004

 

Khi xuân đến cho ngàn cây xanh lá

Cây cỏ xinh tươi đâm lộc nẩy chồi

Đến lúc tàn khô, già úa thay ngôi

Vàng rơi rụng, vờn vờn bay lả chả

 

Khi xuân đến, muôn hoa thơm cỏ lạ

Nét mong manh, bừng nở nụ, đơm bông

Vàng đỏ trắng xanh lợt đậm ửng hồng

Rồi xuống sắc chỉ còn màu sậm tím

 

Khi xuân đến, đua vờn, chim bay lượn

Tiếng líu lo, thay nhau hót, chuyền cành

Nắng hoen vàng cho mây trắng trời xanh

Chiều buông xuống, hoàng hôn, về tổ cũ

 

Khi xuân đến, nhân gian cùng nhắn nhủ

Cùng mừng vui, chờ mùa mới xuân sang

Rồi trôi theo chiếc bóng của thời gian

Tuổi trẻ đi qua, tuổi già chồng chất

 

Khi xuân đến, hỏi xuân còn hay mất

Xuân rằng xuân, xuân cứ đến, xuân đi

Tuổi già thêm, già thêm nữa, còn gì

Tay chống gậy, mắt mờ, nhìn lộc thọ

 

Rồi xuân đến, tai lờ, nghe không rõ

Xuân đến rồi, xuân đến nữa, phải không

Ta đã già như gỗ đá trỗ bông

Nghe xuân đến, như cây khô, lay gốc

 

Thế mới biết thời gian là điểm mốc

Ta biết rồi, tiếng gõ của thời gian

Mỗi mùa xuân, cứ như thế băng ngang

Xuân chưa đến, ta đã về nguồn cội !

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 78)
Khi Phật giáo lần đầu du nhập vào Trung Quốc, những người nắm giữ quyền lực không chỉ dần tin và thực hành theo Phật giáo mà họ cũng cố gắng kiểm soát nó.
(View: 329)
Phật giáo Tây Tạng đã trải qua những thời kỳ thăng trầm gắn với những biến cố lịch sử làm thay đổi đời sống con người và xã hội.
(View: 869)
Hình ảnh con trâu tượng trưng cho tâm ý của chúng sinh. Mỗi người ai cũng đều có một con “trâu tâm" của riêng mình.
(View: 1001)
Đông đã qua rồi xuân ở đây Vườn xuân hoa nở nắng xuân đầy Xuân tâm rạng chiếu mầm xuân dậy Ánh nguyệt ngời soi tuệ nghiệp xây
(View: 804)
Chúng ta đã quen với thể loại thơ Thiền sáng tác nhiều thế kỷ trước từ các ngài Trần Nhân Tông, Tuệ Trung Thượng Sỹ, Hương Hải…
(View: 592)
Cầu cho Nước Mỹ an lành, Hùng mạnh bác ái dẫn đầu Năm Châu, Tự Do lan tỏa địa cầu, Nhân dân hạnh phúc, yên an, thái bình...
(View: 774)
Nơi thành Xá Vệ xưa kia Vợ chồng nhà nọ rất chi là giàu Vì cha ông họ từ lâu Chết đi để lại đời sau gia tài.
(View: 962)
Bốn người bạn thuở xa xưa Môn sinh trường học trầm tư vùng này Cùng nhau quán tưởng hàng ngày, Một hôm cam kết từ nay thi tài
(View: 797)
Gia đình điền chủ thời xưa Có con trai nọ mới vừa sinh ra Đẹp lòng mẹ, hài lòng cha Khi chàng khôn lớn cả nhà vui tươi.
(View: 851)
Bốn chín ngày đêm nhập định thiền Kiết già phu tọa cạnh bờ thiêng Thân tâm khế hợp điều hơi thở Ý tứ hài hoà quán pháp duyên
(View: 804)
Thành Xá Vệ nước Ấn xưa Có ông trưởng giả rất ư là giàu Tính tình hào hiệp từ lâu Sẵn lòng bố thí trước sau mọi nhà
(View: 980)
Thiền sư cất túp lều tranh Một mình ẩn dật tu hành rừng sâu Thị thành xa lánh từ lâu Tâm hồn thanh thản, đạo mầu kiên trinh.
(View: 885)
Trong vương quốc nọ thuở xưa Có chàng hoàng tử mới vừa sinh ra Vua cha cùng với hoàng gia Đón mừng quý tử thật là vui tươi,
(View: 1070)
Nắng chiều rơi rụng ven Sông. Lơ thơ tơ nắng nhuộm hồng bờ vai, Đò chiều cập bến đợi ai ? Mái chèo khắc khoải ngày dài đợi mong...!
(View: 1105)
Như Lai lẳng lặng chốn dương trần, Phóng rọi quang từ thoát khổ luân. Hóa giải nhiêu đường qua chín cõi, (**) Soi cùng khắp nẻo ứng ba thân.(*)
(View: 1167)
Từ ngày lọt lòng mẹ, Tôi biết thở một mình, Thuở bé nằm trong nôi, Tôi biết khóc gọi mẹ.
(View: 889)
Ngày xưa ở tại nước kia Có bà goá phụ Đề Vi rất giàu Chồng thời chết đã từ lâu Lại không con cái, u sầu mãi thôi
(View: 920)
Trong vương quốc nọ thuở xưa Có chàng hoàng tử mới vừa sinh ra Vua cha cùng với hoàng gia Đón mừng quý tử thật là vui tươi,
(View: 905)
Thực tại được biết chắc sau này Của những gì trước đây được tưởng tượng bởi vô minh
(View: 997)
Đêm tịnh huệ tọa thiền thu huyền mộng Giữa biển đời sóng dội gió bão giông! Hồn vũ trụ ngân vang khuya thạch động Hạt cát reo theo thế giới đại đồng...
(View: 944)
Lái buôn tên gọi Tàu Dư Mỗi năm gần Tết thường ưa mang hàng Đi xa, đến một xóm làng Bán buôn quen biết đã hằng bao năm
(View: 3504)
Thuở xưa đức Quán Thế Âm Chọn nơi đây chốn sơn lâm tuyệt vời Mở mang Phật pháp giúp đời Đạo tràng xây dựng cho người tu tâm,
(View: 1038)
Ngày xưa ở một ngôi làng Nhiều người có của giàu sang vô cùng Ông kia giàu nhất trong vùng Có nhiều vàng bạc chứa trong nhà mình.
(View: 878)
Ngày xưa ở một ngôi chùa Trụ trì là một thiền sư lâu đời Thầy tu từ thuở thiếu thời Cùng ngày với chú heo nuôi trong chùa
(View: 851)
Người ta kể chuyện ngày xưa Có người trông giống thầy tu vô cùng Cột đầu, bện tóc, hở lưng Mặc đồ rách rưới, sống vùng hoang vu
(View: 882)
Ngày xưa ở tại nông thôn Có gia đình nọ sống luôn thuận hòa Nuôi hai bò trong trại nhà Lông màu hung đỏ, mượt mà, dịu êm
(View: 940)
Lời quê một chút gọi là, Ân sư - hiền mẫu - sơn hà sáng soi
(View: 1105)
Xin gửi tặng độc giả xa gần hai bài thơ của nữ thi sĩ người Mỹ Louise Glück (1943-), vừa đoạt giải Nobel Văn chương, ngày thứ năm vừa qua, 08.10.20.
(View: 1305)
Sống ĐẠO vui đời có áng THƠ, Tâm bình học ĐẠO chảy dòng THƠ. THƠ hay nguyện lớn, cần nương ĐẠO, ĐẠO cả rộng bàn, dựa ý THƠ.
(View: 1105)
Trước bàn thờ Phật trang nghiêm Đèn hay nến thắp sáng lên ánh hồng Con thầm cầu nguyện trong lòng Mong sao giác ngộ, thoát vòng u mê
(View: 1479)
Giòng sông nào đưa ta về tĩnh lặng? Cơn gió nào thổi cuốn não phiền đi? Cỏ và cây in dấu bước chân đi, Ngồi nơi đây, trú an trong tỉnh thức.
(View: 1423)
Pháp Phật viên dung vạn cõi hòa, Người trời liễu ngộ, lặng niềm ca. Tu chơn phá động qui đường chánh, Niệm ảo ghiền tham đến nẻo tà.
(View: 1208)
A Na Luật được sinh ra Ở trong vương tộc rất là nổi danh Thật thà, hoạt bát, thông minh Múa ca, âm nhạc quả tình tinh thông
(View: 3054)
Ở bên sườn núi thuở xưa Có ngôi chùa nhỏ với sư rất già Lông mày sư tựa tuyết pha Chòm râu cước trắng mượt mà đẹp thay,
(View: 2597)
Trong ngôi thiền viện thuở xưa Đứng đầu là một thiền sư lâu đời Lìa trần tuổi chín mươi hai Danh ngài viện chủ khó ai sánh cùng,
(View: 1337)
Ni cô quyết chí tu hành Cầu tìm giác ngộ lòng thành thiết tha Nên cô nhờ thợ tạc ra Một pho tượng Phật thật là uy nghi
(View: 1790)
Đọc Thơ Phật Của Thi Sĩ Tâm Tấn - Viết về tập thơ “Cuối Đời Lọc Những Tinh Sương” của thi sĩ Tâm Tấn
(View: 1283)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa Có hoàng tử nọ khi vừa sinh ra Tin lành tràn ngập quốc gia Vua, hoàng hậu với muôn nhà mừng vui,
(View: 1613)
Miền Nam Ấn Độ một thời Cách thành Vương Xá chỉ vài dặm thôi Quê hương đó chính là nơi Thầy Xá Lợi Phất ra đời thuở xưa,
(View: 1353)
Một chiếc nệm trắng tinh, Nếu chân bạn lấm lem. Mà bạn leo lên đó, Thì nệm cũng trở thành một tấm bùn nhơ.
(View: 1527)
Dù ta không có bạc tiền Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người.
(View: 1314)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
(View: 1147)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời
(View: 1405)
Có chàng chiến sỹ thuở xưa Tìm qua thăm hỏi thiền sư một lời: "Thiên đường, địa ngục đôi nơi Thực chăng hay chỉ nói chơi đặt bày?"
(View: 1265)
Thuở xưa có một thanh niên Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh Là con một, đã trưởng thành Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai
(View: 1264)
Có ông lãnh chúa vùng kia Một hôm cho thuộc hạ đi triệu mời Thỉnh hai vị khách tới chơi Hai thiền sư nọ là người tiếng tăm.
(View: 1302)
Anh chàng Đại Lãng thuở xưa Có tài đô vật rất ư tuyệt vời Lại thêm sức mạnh hơn người, Khi trong nội bộ ngay nơi viện nhà
(View: 1267)
Đoàn ca kịch nọ nổi danh Kiếm ăn đi khắp tỉnh thành làng thôn Diễn tuồng ác quỷ kinh hồn Tuồng "Quỷ La Sát" luôn luôn hãi hùng
(View: 1216)
Một buổi sáng, Trời Mây trong xanh ngắt, Nắng tung tăng chào đón một ngày vui... Gió êm đưa tia nắng rộn niềm vui, Mặt Trời lên tỏa hào quang rực sáng...
(View: 1228)
Hôm nay vào trước Cổng Chùa, Nhận Cành Hoa Trắng cài lên áo mình. Tâm Hương một nén ân tình, Kính dâng lên Mẹ muôn phần nhớ thương !
Quảng Cáo Bảo Trợ