Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Bài Mới Nhất trang Văn Học
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
19,035,511

Tuyển tập 45

Sunday, November 27, 201100:00(View: 12435)
Tuyển tập 45


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - Số 45

(Từ bài số 441 đến số 450)

thnhattan@yahoo.com.au

 

41 Gia cầmDã thú 441

42 Cá nước mặn—nước ngọt 442

43 Mái tranh nghèo xa xưa ấy ! 443

44 Chim bay vỗ cánh tầm không 444

45 Đi đâu cũng nhớ trở về ! 445

46 Trăm năm một kiếp con người 446

47 Miền Trung quê hương tôi 447

48 Miền Bắc quê hương tôi 448

49 Miền Nam quê hương tôi 449

50 Việt Nam quê hương tôi 450

 

 Gia cầmdã thú

 Tháng 07-2005

 

 “CON GÀ, CON VỊT chắc chiu

Mấy đời 'CON CHÓ' nâng niu 'CON MÈO'”

 Vài ba CON ỤT ỊT đeo

Chỉ chừng ngần ấy leo nheo, lào xào

 CON BÒ cày ruộng đồng cao

CON TRÂU đồng thấp ào ào bương đi

 Đường trường đã có NGỰA phi

VOI mang vác nặng có gì cần mang

 LẠC ĐÀ sa mạc mênh mang

DÊ, TRỪU đầy dẫy lang thang giữa trời

 Đu cây, bầy KHỈ vui chơi

Rừng khuya VƯỢN hú, những lời ghê gai

 Núi kia SƯ TỬ thượng đài

Núi nầy MÃNH HỔ anh tài sơn lâm

 CÁO, CHỒN lủi thủi âm thầm

Còn kia GẤU, SÓI lầm bầm kêu vang

 HƯƠU, NAI ngơ ngác thu vàng

Rừng khua lá thấp giậm tàn lá bay

 CON MANG, CON NGỖNG loay hoay

NGỰA RẰNG, TRÂU NƯỚC cũng dày trần lao

 HƯƠU CAO CỔ quá là cao

Chia cho RÙA, BỌ, NHIẾM cào xù lông

 Còn con TÊ GIÁC tồng ngồng

Còn TRĂN, còn RẮN uốn vòng xoáy ngang

 HEO RỪNG một lũ một đàn

Coi chừng HEO MỘT bẽ bàng lắm nghe

 CHUỘT ĐỒNG, CHUỘT NHẮC ai dè

CHUỘT NHÀ, CHUỘT CỐNG kéo bè quá tay

 CÀO CÀO, CHÂU CHẤU đêm ngày

VE SẦU, DẾ NHUỖI lạc bầy kêu la

 KỲ NHÔNG cản mũi KỲ ĐÀ

CÙ LẦN lủi thủi, SÓC ta lẹ làng

 Gia cầm, thú vật hai đàng

Một đàng hiền thục, một đàng đi hoang

 Có loài tuyệt chủng không còn

Có loài khan hiếm bảo tồn mai sau

 Vì mang thú tính hại nhau

Còn người nhân tính biết đau đỡ đần

 Khác nhau ở chỗ tánh nhân

Trần gian một cõi cũng lần lựa ai !

 

 

Cá nước mặn - nước ngọt

 Tháng 07-2005

 

 Thương không con CÁ LÒNG TONG

Thương không Con Tép trôi dòng lan man

 Lửng lơ, lơ lửng CÁ VÀNG

Từ sông ra biển dọc ngang giữa trời

 CÁ HEO, CÁ MẬP, CÁ VOI

Sóng cao biển thấp trùng khơi sá gì

 CÁ NGỪ, CÁ NỤC, CÁ PHI

CÁ HỒNG ửng chói, đen kì CÁ THU

 CÁ ĐUỐI, CÁ NƯỢT, lu bù

CÁ MÒI, CÁ MÚ, lù đù sao khôn

 Vượt qua biển mặn lên cồn

Thăm vùng nước ngọt ra hồn gì không

 CÁ ĐỒNG, CÁ RUỘNG, CÁ SÔNG

CÁ AO, CÁ LẠCH, long rong ven bờ

 CÁ TRÊ, CÁ LÓC, CÁ RÔ

CÁ SẶC, CÁ BỐNG, CÁ DỒ, ố ô

 CÁ TRẮNG, CÁ LUỐI, ra vô

CÁ CHẠCH, CÁ DIẾT bên bờ ruộng nương

 CÁ NGỰA phi bổng đường đường

CÁ CHÉP ghi lại, CÁ RỒNG lền khên

 Nước lớn theo nước đi lên

Nước ròng đi xuống, bỏ quên trên đồng

 Nước ngọt là cá ruộng, sông

Nước mặn là cá giữa dòng biển khơi

 Mặn-ngọt cho thắm cuộc đời

Đến khi hết thắm cuộc chơi lỡ làng

 Đem con bỏ chợ phũ phàng

Nước còn cá sống nước tan cá tàn

 Một thời ngang dọc dọc ngang

Đến khi nước hết, đơ man, há mồm

 Chết không có một nắp hòm

Nằm queo gắp, giẽ, xác hồn tiêu diêu

 Còn đâu bơi lội yêu kiều

Nhởn nhơ đã mất, lạc phiêu cá vàng.

 

Mái tranh nghèo xa xưa ấy !

 Tháng 07-2005

 

Mẹ sinh ra một đàn con mấy đứa

Trên quê nghèo ấp ủ tuổi còn thơ

Miếng cơm rau, dưa muối dẫu xác xơ

Vẫn đùm bọc cho đến ngày khôn lớn

 

Mái tranh nghèo vẫn ngày ngày khói gợn

Ruộng nương nghèo vẫn mấy khoảnh khô cằn

Vá làm sao cho hết những khó khăn

Nên đã bỏ đi, nơi nầy nơi nọ

 

Theo thời gian, đứa có chồng có vợ

Nợ phu thê, rồi cháu cháu con con

Mẹ già dần trên mảnh cũ héo hon

Ngày qua ngày, ngóng nhìn ra đầu ngõ

 

Nhìn thì nhìn, để rồi thương rồi nhớ

Biết lâu lâu mới có đứa về thăm

Đứa ở xa, giỏi lắm một đôi năm

Đứa ở gần mới lân la lui tới

 

Đã biết vậy nhưng nhiều khi cũng nói

Nhớ lâu lâu về thăm mẹ nghe con

Nếu một mai sức của mẹ không còn

Lỡ có gì thì làm sao nhắm mắt

 

Của gian khó trên đường dài nghèo ngặt

Mấy mụn con đành cũng phải chia ly

Cả một đời, đâu còn lại được gì

Chỉ một mái tranh nghèo xa xưa ấy.

 

 

Chim bay vỗ cánh tầm không

 Tháng 07-2005

 

Con chim nho nhỏ bay qua

Bay đi qua rồi biến mất

Đảo quanh ngóng nhìn quay quất

Trống không một khoảng lưng trời

 

Này con chim nhỏ kia ơi

Bay đi làm sao tìm lại

Hình còn xa rời mãi mãi

Bóng sao biết ngõ mà tìm

 

Nhưng mà thật có con chim

Mới vừa bay qua đó chứ

Ngập ngừng phút giây do dự

Nên bèn vói hỏi không gian

 

Đường đi có nhớ bên đàng

Con chim vừa bay qua đó

Không chút thì thầm nho nhỏ

Lại bèn hỏi bóng thời gian

 

Chỉ nghe một nỗi mênh mang

Giữa trời trống không lộng gió

Dẫu rằng đời như quán trọ

Vẫn còn thương tiếc bóng chim

 

Vỗ bay một cách im lìm

Không đâu còn lưu dấu tích

Bơ vơ tìm về cô tịch

Mênh mông tổ ấm chim đâu

 

Xanh xanh bát ngát một màu

Cuối chiều hoàng hôn tim tím

Lan man bụi mờ khói quyện

Chim bay vỗ cánh tầm không.

 

 

Đi đâu cũng nhớ trở về !

 Tháng 07-2005

 

Thong dong trời xanh mây trắng

Trời xanh mây trắng thong dong

Óng vàng rải nhẹ nắng hong

Bướm bay vườn rau đón gió

 

Một đàn trẻ thơ nho nhỏ

Kéo nhau chạy giỡn bông đùa

Tù tì khi được khi thua

Dỗi hờn nhìn nhau phúng phính

 

Nắng chiều đi về cuối đỉnh

Ráng chiều đổ bóng hoàng hôn

Khép dần một nẻo cô thôn

Đi vào hương thơm đồng nội

 

Ánh trăng nhô dần le lói

Kéo về nhè nhẹ thôn trang

Câu hò tiếng hát vang vang

Từng mái tranh nghèo khói quyện

 

Hương quê ươm tình lưu luyến

Thơm mùi đồng lúa trỗ bông

Thơ ngây như bé mục đồng

Tương lân như sông với bến

 

Kéo nhau kẻ đi người đến

Như từng mùa lúa đơm bông

Ngày kia cắt lúa bỏ đồng

Đất còn ươm ươm gốc rạ

 

Vậy mà còn đây tất cả

Bàn bạc như những đêm đông

Xa rồi vẫn nhớ vẫn trông

Quê nghèo thơm thơm đất mẹ

 

Bảo nhau thì thầm khe khẽ

Đi đâu cũng nhớ trở về.

 

Trăm năm một kiếp con người !

 Tháng 07-2005

 

 Trăm năm một kiếp con người

Nào ai hiểu hết khóc cười thế nhân

 “Đã mang lấy nghiệp vào than”

Làm người phải biết phong trần lắm nghe

 Một năm, bú, ngủ, quo que

Hai năm, bò, đứng, khóc nhè quá tay

 Ba năm, nũng nịu suốt ngày

Bốn năm, quậy, phá, mặt này nhớp nhơ

 Năm năm, bập bẹ i tờ 

Sáu năm, tập đọc u ơ vỡ lòng

 Bảy năm, chạy, giỡn, chơi rong

Tám năm, bắt bướm, nhảy vòng, đu dây

 Chín năm, bè bạn vui vầy

Mười năm học hỏi, nay nầy, mai kia

 Mười một, hơi lớn rồi kìa

Mười hai, tập bước lên rìa cấp hai

 Mười ba, rón rén tương lai

Mười bốn, nhổ gót, tóc mai ước thề

 Mười lăm, dệt mộng trong mê

Mười sáu, trăng tỏa đi về mến thương

 Mười bảy, ngắm ảnh, soi gương

Mười tám, từ giã mái trường cấp ba

 Mười chín, cất bước lân la

Hai mươi, thổi mộng trên đà thần tiên

 Hăm mốt, hơi biết truân chuyên

Hăm hai, hơi nếm những miền sơn khê

 Hăm ba, rẽ lối đường về

Hăm bốn, sóng nước con đê bến đò

 Hăm lăm, từng bước âu lo

Hăm sáu, phải sống sao cho đàng hoàng

 Hăm bảy, lần lửa tân toan

Hăm tám, bớt tiếng cười giòn ngày xưa

 Hăm chín, giảm bớt dây dưa

Ba mươi, nhi lập, có chưa với đời

 Ba mốt, hơi lắm đầy vơi

Ba hai, thuyền đã buông lơi mái chèo

 Ba ba, mặt nước eo sèo 

Ba bốn, càng thấm cánh bèo hợp tan

 Ba lăm, tiếng hát còn vang

Ba sáu, khẽ gảy cung đàn hòa ca

 Ba bảy, giảm thói kiêu sa

Ba tám, nên học mặn mà, trầm tư

 Ba chín, thuyền đã lắt lư

Bốn mươi, đứng tuổi, hơi dư nửa đời ?

 Bốn mốt, giảm bớt ăn chơi

Bốn hai, càng biết giữ lời giữ thân

 Bốn ba, đã mấy phong trần

Bốn bốn, vân cẩu phù vân đã nhiều

 Bốn lăm, trân quí, tin yêu

Bốn sáu, gìn giữ những điều giá gương

 Bốn bảy, mấy bước đường trường

Bốn tám, đã phủ phong sương mấy lần

 Bốn chín, bảo trọng, ân cần

Năm mươi, tuổi đã nhọc thân sức tàn

Năm mốt, xuống dốc đèo ngang

Năm hai, lối ngược, không can đảm nhiều

 Năm ba, đồi núi nguyên siêu

Năm bốn, hố thẳm, tiêu điều giá băng

 Năm lăm, leo đỉnh diễm hằng

Năm sáu, xuống biển, buồm căng cánh buồm

 Năm bảy, gát mái chiều hôm

Năm tám, lối ngõ đầu thôn, đi về

 Năm chín, tàn những cơn mê

Sáu mươi, tuổi đã ê chề trần gian

 Sáu mốt, ngán ngẫm dọc ngang

Sáu hai, gát lại bên đàng ngày mai

 Sáu ba, nhỏ giọt một hai

Sáu bốn, qua những đêm dài ngấn sương

 Sáu lăm, giã biệt muôn phương

Sáu sáu, tìm lại quê hương của mình

 Sáu bảy, dõi bóng theo hình

Sáu tám, trên nẻo về dinh đã gần

 Sáu chín, dừng lại bước chân

Bảy mươi tuổi đã, thế trần cổ lai

 Bảy mốt, đã bước lên ngai

Bảy hai, không lão, thì ai bây giờ

 Bảy ba, mắt yếu tai lờ

Bảy bốn, thân thể xác xơ, điêu tàn

 Bảy lăm, hết những cưu mang

Bảy sáu, giảm thiểu, không màng những chi

 Bảy bảy, đô cổ kinh kỳ

Bảy tám, nào muốn những gì nữa đâu

 Bảy chín, nhìn nước qua cầu

Tám mươi tuổi hạc, da mồi, tóc sương

 Tám mốt, hết tỏ, hết tường

Tám hai, lú lẫn, dọc đường bỏ quên

 Tám ba, lẩn thẩn hom hem

Tám bốn, còn biết kèm nhèm là may

 Tám lăm, Ông ở nơi đây ?

Tám sáu, Bà ở chỗ nầy, phải không ?

 Tám bảy, rã rợi thân còng

Tám tám, lẩy bẩy còn mong chi nào

 Tám chín, tay thấp, chân cao

Chín mươi, đại thọ, dễ nào mấy ai ?

 Chín mốt, may được lai rai

Chín hai, phong tước trên đài lão nhân

 Chín ba, như áng phù vân

Chín bốn, nhẹ hững như chân không còn

 Chín lăm, vuông sắp thành tròn

Chín sáu, gỗ đá vẫn còn trơ trơ

 Chín bảy, thôi một giấc mơ

Chín tám, xoáy nước cuốn cờ buông trôi

 Chín chín, quá một cuộc đời

Trăm năm, thế kỷ, hết lời thế nhân

 Trả đời lại gánh phong trần

Trả đời lại cuộc hồng trần phù sinh

 Buông tay, nhắm mắt, riêng mình

Trăm năm cuộc thế, bóng hình trăm năm !

 

Miền Bắc quê hương tôi

 Tháng 7-2005

 

Miền Bắc quê hương tôi

Từ thuở khai sinh, đã núi rừng hùng vĩ

Từ thuở nằm nôi, đã giòng giống Tiên Rồng

Đầu gối Trường Sơn, chân duỗi Biển Đông

Gắn bó, keo sơn, hy sinh, chịu đựng

Bắc, sáu tỉnh địa đầu, núi rừng gió lộng

Nam, vùng đất phì nhiêu, rộng mộ thênh thang

Dân quê tôi, phải nặng gánh giang san

Người quê tôi, phải đội trời đạp đất

Miền Bắc quê hương tôi

Mang tiết tháo tự muôn đời, bất khuất

Vác trung trinh tự muôn thuở, kiêu hùng

Gìn ngàn xưa, để giữ đến vô cùng

Luyện gai góc, để rèn gương son sắt

Luôn đi đầu nên trả giá quá đắt

Ghì kỷ cương nên đến lại về sau

Thuyền ngược xuôi, vững tay lái con tàu

Vượt bão táp, miễn về sông bến cũ

Miền Bắc quê hương tôi

Là cái nôi, đầu đời nhắn nhủ

văn vật, kiều diễm đan thanh

Là khai nguyên, vóc dáng tinh anh

Tự nguồn gốc và truyền trao thế hệ

Miền Ngược, Miền Xuôi, đi về không dễ

Đá tảng, hòn chồng, lăn lóc nhiêu khê

Năm ngàn năm, vẫn nguyên vẹn ước thề

Cho non nước vẫn đời đời, muôn thuở

Miền Bắc quê hương tôi

Mang điệu hát bi ai, làm sao không nhớ

Mang lời ca hoành tráng, làm sao không thương

Nên đi đâu, dù cách mấy đoạn đường

Nhớ Việt Nam, là nhớ cái nôi dân tộc

Cả Việt Bắc, là núi rừng đổ dốc

Cả Trung Du, là đèo kéo điệp trùng

Chạy về xuôi, cuối lưu vực sông Hồng

Ra tận biển, cho bềnh bồng sóng nước

Miền Bắc quê hương tôi

Hùng dũng, hiên ngang, quân thù khiếp phục

Khí tiết đường đường, muôn thuở soi chung

Lẫm liệt, hy sinh, chịu đựng tới cùng

Tiếp nối huy hoàng, rạng danh kim cổ

Miền Bắc ơi, quê hương tôi từ độ

Thuở khơi dòng, khai mở non sông

Nên đi đâu, lòng luôn nhớ dặn lòng

Thương cho những con người, ngàn năm văn vật

Miền Bắc quê hương tôi

Gian khó oằn vai, chung lưng đấu cật

Sông núi hiểm nghèo, chống đỡ lầm than

Đất nước hồn thiêng, ngang dọc dọc ngang

Nhưng rất chân tình, và giàu lòng mẫn cảm

Tiếng hát xa đưa, câu hò tản mạn

Khúc nhạc muôn đời, tình tự yêu thương

Ta mang tiếng hát lên đường

Ai người Miền Bắc quê hương của mình

Thương nhau như bóng thương hình

Nhớ nhau như nguyệt lung linh trăng vàng

Ta mang tiếng hát âm vang

Thương thương nhớ nhớ trên đàng ta đi !

 

Miền Trung quê hương tôi

 Tháng 7-2005

 

Miền Trung quê hương tôi

Ruộng quắn khô cằn, đất cày lên sỏi đá

Một nắng hai sương, giọt mồ hôi lã chã

Cơm độn ngô khoai, từ thuở mới chào đời

Những khó nghèo, đập giũa con người tôi

Theo thời gian, thường già hơn trước tuổi

Miền Trung quê hương tôi

Miền thùy dương, biển ngàn khơi gió gọi

Sóng điệp trùng, xô đẩy kéo bờ xa

Dãy Trường Sơn nghiêng rừng thấp mặn mà

Đèo cao cả vắt đỉnh đồi dịu vợi

Vừa lớn lên đã nghe tiếng mẹ gọi

Bước vào đời lại thẩm thấu lời cha

Nhớ không con, luôn thương nước thương nhà

Dù có trải thời kỳ nào cũng vậy

Miền Trung quê hương tôi

Đất hẹp người đông nên đi đâu cũng thấy

Mang nặng vác đau nhưng miệng thắm môi cười

Một bước đến rồi, muôn bước sẽ không nguôi

Khổ cực trăm chiều, nhưng giàu tình giàu nghĩa

Sống đậm đà, ngọt ngào như đường lau vị mía

Lòng thanh tao, hiền dịu như dừa nõn hương cau

Mắt hằn sâu, luôn chứa đựng một màu

Tâm dũng khí, nhuộm thanh thiên sông núi

Miền Trung quê hương tôi

Đất khô cằn một đời cặm cụi

Sỏi đá mòn đập dũa gian lao

Sóng nhấp nhô lòng chẳng xôn xao

Biển gầm thét không hề khiếp phục

Lại nhớ câu, sông có khúc người có lúc

Lại nghe câu, khi lên dốc lúc xuống đèo

Đá dẫu mòn nhưng lòng dạ đẳng đeo

Sông dù cạn nhưng muôn đời không đổi

Miền Trung quê hương tôi

Một nguyện ước, vẹn câu thề mãi mãi

Hai truân chuyên, trọn gánh vác hy sinh

Ba gian lao, rèn đức tính trung trinh

Bốn khó nhọc, luyện can trường nghị lực

Trên đồi dốc hay tận cùng đáy vực

Vẫn ngẩng đầu, và bước tới hiên ngang

Mỗi bước đi là lẫm liệt đàng hoàng

Không khép nép, hay gục đầu cúi mặt

Miền Trung quê hương tôi

Vốn khổ nghèo nên không e khúc ngặt

Dẫm chông gai nên không ngại gió sương

Càng gian truân càng bảo bọc hổ tương

Càng hiểm hốc càng giẫm mềm sỏi đá

Miền thùy dương, ôi mến thương chi lạ

Sóng rạt rào, ôi ngát đượm tình quê

Núi ven non, ấp ủ vẹn ước thề

Sông ven biển, cưu mang tình non nước

Ai có về Miền Trung

Cho tôi xin gởi trước

Thăm con người, và thăm cả Miền Trung

Hẹn lòng hai chữ thủy chung

Trọn tình non nước tận cùng mới thôi

Cho tôi mang cả cuộc đời

Để thương để nhớ ai người Miền Trung !

 

 

Miền Nam quê hương tôi

 Tháng 7-2005

 

Miền Nam quê hương tôi

Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh

Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình

Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh

Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa

Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa

Cuộc sống trong lành, gió mát trăng thanh

Lồng lộng mênh mang, mây trắng trời xanh

Kiều diễm mộng mơ, tranh thêu gấm vóc

Miền Nam quê hương tôi

Đất trời cho, ít trải qua gai góc

Của bát ngàn, ít thấm vị trầm kha

Sống thật chân, nên tình nghĩa đậm đà

Đời non trẻ, ba trăm năm lịch sử

Người Miền Nam, như câu hò tình tự

Dân Miền Nam, như tiếng hát đầu đời

Như con cò, bay lả lướt thảnh thơi

Như con cá, nhởn nhơ trên sóng nước

Miền Nam quê hương tôi

Sống đơn sơ như cây tràm cây đước

Luôn vỗ về như thuyền đậu bên đê

Tóc buông vai, xỏa một mái ước thề

Hồn êm đẹp, thuở hẹn hò niên thiếu

Môi mỉm cười, kết nụ hoa hàm tiếu

Mộng bình thường, dệt màu tím hoa sim

Tình nồng nàn như máu chảy về tim

Thật bình dị nhưng kiêu sa diễm tuyệt

Miền Nam quê hương tôi

Vốn bao dung không nặng nề tiểu tiết

Vốn khiêm từ không câu nệ hơn thua 

Lợi danh chi, hoa trái sẵn bốn mùa

Nhân ảnh chi, những hơn thua phù phiếm

Đất Miền Nam như con tàu vĩ tuyến

Để cho người Miền Bắc, với Miền Trung

Chỗ dừng chân và vui sống thong dong

Sau những chuỗi đầy gian truân xuôi ngược

Miền Nam quê hương tôi

Dù đi sau nhưng đã được về trước

Ba trăm năm như hiện thể thanh bình

Cho cả quê hương, đất nước của mình

Bông hoa đẹp đã ngàn năm xây dựng

Đất êm ả, đá mềm chân cứng

Ngọc viễn đông, có sẵn bạc vàng

Ngày đang lên, đợi đêm ngủ chưa tàn

Trăng chiếu rọi, chờ hoàng hôn chưa tắt

Miền Nam quê hương tôi

Nước mặn đồng chua, nhưng lúa mùa dư dật

Gạo thóc đầy sân, nắng ấm đã đem phơi

Miền Nam quê của tôi ơi

Tôi mang tiếng hát đầu đời lớn lên

Miền Nam đi dễ khó quên

Như sông bến nước mon men bên đường

Hò đưa tiếng nhạc du dương

Như bông lúa sớm vương vương nắng chiều

Cầu tre lắt lẻo cầu kiều

Người đi kẻ đến dập dìu lại qua

Tôi mang tiếng hát lời ca

Bập bùng bếp lửa mọi nhà Miền Nam

Tôi mang khúc nhạc lên đàng

Lúa reo gió nắng Miền Nam chan hòa

Miền Nam là lá là hoa

Như thêu nến ngọc kết tòa thiên thư !

Miền Nam, quê của tôi ơi !

 

Việt Nam quê hương tôi !

 Tháng 7-2005

 

Việt Nam tổ quốc tôi

Của giòng giống Lạc Hồng, năm ngàn năm văn hiến

Khai quốc, an bang, tạo lập quê hương

Đã tận xa xưa, từ thuở Hùng Vương

Cho đến hôm nay, trải dài lịch sử

Nét đẹp đầu đời, quê hương tình tự

Lưu vực sông Hồng, vùng đất phôi sinh

Giòng giống Rồng Tiên, lượn khúc uốn mình

Thành mảnh dư đồ, hình cong Chữ S

Việt Nam đất nước tôi

Một dân tộc hiền hòa, nhưng trung kiên bất khuất

Trọng đức hiếu sinh, nhưng quật khởi quật cường

Ngoài, chống ngoại xâm. Trong, dựng yêu thương

Như tình nghĩa đồng bào, như anh em một bọc

Xương trắng chất chồng, cao hơn đỉnh dốc

Máu đỏ thấm sâu, hơn biển hơn sông

Vì nước vì dân, trên dưới một lòng

Hồn thiêng khói quyện, cờ bay phất phới

Việt Nam quê hương tôi

Dân tộc kiêu hùng, ngẩng đầu đi tới

Trí dũng có thừa, ngang dọc dọc ngang

Nhứt hô bá ứng, bảo vệ giang san

Sạch bóng ngoại xâm, đời đời oanh liệt

Một, cố thủ, muôn người như một

Hai, cầm canh, giữ thế an toàn

Ba, quyết tiến, sử tích huy hoàng

Bốn, khải hoàn, bài ca chiến thắng

Việt Nam dân tộc tôi

Tay trong tay, lòng bên lòng sâu nặng

Biển có lay, và núi có thể dời

Nhưng Việt Nam, vẫn một khối tuyệt vời

chân lý, không có gì chuyển được

Vỗ Biển Đông, cuộn cao hơn sóng nước

Tựa Trường Sơn, bền vững hơn núi non

Rèn tâm lực, sáng chói hơn sắt son

Luyện chí khí, đất trời còn rúng động

Việt Nam, đồng bào tôi

Hồn tươi đẹp, còn hơn thêu ước mộng

Sống hữu tình, còn hơn dệt ươm mơ

Xây gấm vóc, còn hơn những bài thơ

Trông cẩm tú, còn hơn tranh diễm ảo 

Noi thánh đức, để tô bồi vương đạo

Rọi hiền nhân, để dè bỉ bá quyền

Hòa thiện mỹ nên đẹp cả ba Miền

Ươm chơn thể nên người người sáng lạng

Việt Nam, người dân tôi

Trọng bằng hữu, nên kết thân bốn biển

Trọng tương lân, nên bầu bạn năm châu

Vốn đường đường, nên bất cứ nơi đâu

Biết xử sựcông bằng giao tế

Dù một người, hay muôn người cũng thế

Dù một năm, hay đến cả muôn năm

Vẫn thanh thiên vằng vặc tựa trăng rằm

Vẫn chói lọi huy hoàng vang kim cổ

Ta bước đi, quê hương ta đó

Hỡi những người Việt Nam ta ơi

Hãy truyền trao, đón nhận, mỉm cười

Việt Nam rạng rỡ sáng ngời

Việt Nam muôn thuở, của người Việt Nam.

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 326)
Ni cô quyết chí tu hành Cầu tìm giác ngộ lòng thành thiết tha Nên cô nhờ thợ tạc ra Một pho tượng Phật thật là uy nghi
(View: 648)
Đọc Thơ Phật Của Thi Sĩ Tâm Tấn - Viết về tập thơ “Cuối Đời Lọc Những Tinh Sương” của thi sĩ Tâm Tấn
(View: 351)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa Có hoàng tử nọ khi vừa sinh ra Tin lành tràn ngập quốc gia Vua, hoàng hậu với muôn nhà mừng vui,
(View: 324)
Miền Nam Ấn Độ một thời Cách thành Vương Xá chỉ vài dặm thôi Quê hương đó chính là nơi Thầy Xá Lợi Phất ra đời thuở xưa,
(View: 354)
Một chiếc nệm trắng tinh, Nếu chân bạn lấm lem. Mà bạn leo lên đó, Thì nệm cũng trở thành một tấm bùn nhơ.
(View: 336)
Dù ta không có bạc tiền Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người.
(View: 340)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
(View: 257)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời
(View: 351)
Có chàng chiến sỹ thuở xưa Tìm qua thăm hỏi thiền sư một lời: "Thiên đường, địa ngục đôi nơi Thực chăng hay chỉ nói chơi đặt bày?"
(View: 365)
Thuở xưa có một thanh niên Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh Là con một, đã trưởng thành Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai
(View: 315)
Có ông lãnh chúa vùng kia Một hôm cho thuộc hạ đi triệu mời Thỉnh hai vị khách tới chơi Hai thiền sư nọ là người tiếng tăm.
(View: 340)
Anh chàng Đại Lãng thuở xưa Có tài đô vật rất ư tuyệt vời Lại thêm sức mạnh hơn người, Khi trong nội bộ ngay nơi viện nhà
(View: 334)
Đoàn ca kịch nọ nổi danh Kiếm ăn đi khắp tỉnh thành làng thôn Diễn tuồng ác quỷ kinh hồn Tuồng "Quỷ La Sát" luôn luôn hãi hùng
(View: 508)
Một buổi sáng, Trời Mây trong xanh ngắt, Nắng tung tăng chào đón một ngày vui... Gió êm đưa tia nắng rộn niềm vui, Mặt Trời lên tỏa hào quang rực sáng...
(View: 563)
Hôm nay vào trước Cổng Chùa, Nhận Cành Hoa Trắng cài lên áo mình. Tâm Hương một nén ân tình, Kính dâng lên Mẹ muôn phần nhớ thương !
(View: 594)
Thi Hoá Kinh Trung Bộ 4 tập - Giới Lạc Mai Lạc Hồng
(View: 505)
Tuy là thầy của Nhật Hoàng Thiền sư vẫn thích lang thang du hành Ngài tuy đã rất nổi danh Vẫn làm khất sĩ dạo quanh khắp vùng.
(View: 550)
Cỏ cây, sinh vật thời xưa Đều cùng biết nói, lại vừa biết nghe Riêng loài người giỏi mọi bề Được tôn chúa tể chính vì trí khôn,
(View: 695)
Nguồn sức mạnh của trẻ thơ Chính là tiếng khóc bất ngờ kêu la. Nguồn sức mạnh của đàn bà Là cơn phẫn nộ bùng ra tức thời.
(View: 1847)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi
(View: 830)
Tất cả Pháp Thế Gian, Ta cần phải buông bỏ, Tín- Hạnh- Nguyện ghi nhớ. Thu nhiếp các Lục Căn, Giữ Tâm luôn thanh tịnh.
(View: 683)
Khi mà bạn có Mẹ hiền Chăm lo cho bạn ngày đêm an phần Những gì bạn muốn bạn cần Mẹ hoan hỉ giúp, xả thân chẳng phiền.
(View: 1474)
Mẹ mà nở những nụ cười Lúc nào cũng chiếu sáng ngời đẹp thay, Mẹ ôm ấp trong vòng tay Mang niềm vui tới bao ngày trong ta.
(View: 522)
Có hai phương cách thông thường Thực thi tôn giáo cõi dương trần này Một là hãy sống xa đây Xa nơi trần tục như thầy tu thôi
(View: 879)
Trời rạng muôn phương với trăng sao, Đất rung bảy lần cùng núi rừng, Người về rực rỡ vườn tuệ giác, Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
(View: 568)
Một người giàu có thuở xưa Tác phong đứng đắn lại thừa thông minh Cho nên các kẻ chung quanh Tỏ lòng thán phục, tỏ tình kính yêu
(View: 1364)
Cuộc đời ảo giác giấc mộng dài, Lao đao chuốc khổ để làm chi? Suốt ngày say khướt bên chén rượu, Mình ta ngất ngưỡng mái hiên ngoài.
(View: 831)
Cầu mong đại dịch chóng qua thôi Thế giới giờ đây điêu đứng rồi Phố xá đìu hiu đều đóng cửa Thôn quê lặng lẽ thảy im hơi
(View: 664)
Lời Kinh Đêm càng vút cao cao mãi, Tỏa lan vào ánh sáng khắp Không Gian... Mỗi Câu Kinh tràn ý nghĩa Ngọc Vàng, Bây cao mãi, hòa tan vào Vũ Trụ....
(View: 674)
Thiền sư tinh tấn tu hành Cho nên đạo hạnh nổi danh khắp vùng Bà con ca tụng vô cùng Ngài nêu gương sáng soi chung cho đời.
(View: 1400)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filise, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm.
(View: 682)
Nước kia có một ông vua Nghe lời đồn đãi khó ưa về mình Ngoài đời có kẻ phê bình Rằng mình bạo ngược, tính tình tàn hung
(View: 1000)
Lại thêm một ngày cho cuộc đời. Lại thêm một ngày cho em, Lại thêm một ngày cho anh, Lại thêm một ngày cho những người còn sống trên cõi đời này.
(View: 731)
Nợ nước thù chồng nặng cả hai Cùng em chia sẻ bước chông gai Sơn hà dựng lại, dân ghi đức Vương bá xây nền quốc chính ngôi
(View: 1158)
Nguyện Cầu Đức Phật Dược Sư, Chữa cho Thế Giới bớt dần dịch căn,
(View: 1075)
Một năm Thầy Hư Vân về Kê Túc, Để tịnh tu, giao Hội cho Cao Tăng... Tại đây, Thầy tu sửa Chùa Hưng Vân... Chùa La Thuyên, tỉnh Hạ Dương cho hoàn chỉnh
(View: 1125)
Ta cứ ngỡ tuổi già toàn tẻ nhạt, Ngại bốn mùa năm tháng lướt qua nhanh,
(View: 616)
Nơi miền bắc Ấn Độ xưa Trong vương quốc nọ có vua trị vì Giúp vua là vị quan kia Có tài định giá những gì bán buôn
(View: 1245)
Bạn ơi, Muốn sống hạnh phúc thì xin bạn: Đừng đem chuyện hàng xóm vào gia đình. Đừng đem chuyện đường phố vào nhà. Đừng đem chuyện cộng đồng vào những bữa cơm.
(View: 1045)
Tuyển tập song ngữ “Thơ Thiền Lê-Nguyễn Zen Poems” đã góp một phần rất tuyệt vời khi đưa ra ánh sáng một phương diện khác của ảnh hưởng Thiền tại Việt Nam...
(View: 1068)
Xuân về khắp chốn rộn tin vui Mở cửa mừng Xuân rạng ánh cười Phú quý Xuân sang nguồn cội thắm Vinh hoa Tết đến nghĩa tình tươi
(View: 1282)
Kỷ Hợi qua, Canh Tý đến nhanh, Ba Mươi Tết, thanh thản, yên bình, Bánh chưng xanh, quả, hoa bầy sẵn, Chuẩn bị dâng cúng Phật đầu năm.
(View: 916)
Thêm một mùa Xuân chốn viễn phương. Nhớ về quê cũ trắng canh trường!
(View: 1160)
Thức chờ năm mới gió đượm hương trà nửa khuya tóc trắng một đời sắp qua.
(View: 1581)
Rừng Sala giữa cây Song Thọ, Lúc nửa đêm, Phật sắp Niết Bàn, Không khí quá trang nghiêm yên tịnh, Các Đệ Tử ngồi kín chung quanh.
(View: 1327)
Trong chuyến đi, Hành Hương Thăm Đất Phật. Đến Sông Hằng rồi Lộc Uyển xanh tươi, Tiếp theo là Thánh Tích Phật xa xôi... Rồi sau đến Nalanda hoang phế!
(View: 912)
Nhân vào ngày Lễ Tạ Ơn Chúng ta cảm tạ vô vàn thành tâm Những lời cầu nguyện quanh năm, Tạ ơn gia cảnh muôn phần yêu thương,
(View: 1185)
Tờ mờ sáng tinh sương, Gậy, nón lá, lên đường, Ai không khỏe ở lại ! Vì Leo núi đường trường,
(View: 1103)
Một ngày mới tôi về thăm Phật Tích. Bao lâu rồi trông đợi đến hôm nay. Thời gian qua tâm tư ngóng từng ngày. Đủ duyên lành cùng nhau thăm Đất Phật
(View: 1075)
Ở Ba La Nại thời xưa Có nhà giàu nọ rất ưa bạc bài Ông thường chơi với một người Cũng mê bài bạc, tứ thời ăn thua
Quảng Cáo Bảo Trợ