Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
19,004,130

Tuyển tập 47

Sunday, November 27, 201100:00(View: 9769)
Tuyển tập 47


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - Số 47

(Từ bài số 461 đến số 470)

thnhattan@yahoo.com.au

 

Thuyền về bến cũ 461

Nếu không người thì cũng không ta 462

Đường hầm bỏ lại ! 463

Thân phận người nghèo khổ ! 464

Những em bé cơ cùng ! 465

Hỏi những hương hồn đã chết ? 466

Ếch nằm đáy giếng ! 467

Trung Nguyên khấn nguyện 468

Bốn mùa quốc quốc gia gia 469

Vỡ toang một tiếng ô hô ! 470

 

Thuyền về bến cũ

 Thơ nhạc * Tháng 8—2005

 

Sao người cố tìm quên

Sao người lại vô tình

Đang còn sống mà sao chối bỏ

Chuyện quê hương chuyện nước non mình

Sao người nỡ buông trôi

Sao người nỡ dập vùi

Trách hờn chi hương quê còn đó

Cho non sông thẹn mặt núi đồi

Thời gian nào đã qua

Thời gian nào chưa qua

Tiếp nối nhau qua từng thế hệ

Truyền trao nhau chuyện nước non nhà

Người còn nhớ bên sông

Cùng chia lúa ngô đồng

Nung cháy đen từ trong khói lửa

Tay trong tay nồng ấm bếp hồng

Hãy thức dậy đi anh

Hãy thức dậy đi em

Đã khổ đau đêm dài quá đủ

Nắng lên rồi ngày mới tươi xanh

Cùng xua những đêm đông

Cùng kết lại tấm lòng

Cho ân tình ngàn năm còn đó

Cho con tim chan chứa khơi dòng

Bắc nhịp cầu cảm thông

Ta nghe ấm cõi lòng

Mắt Mẹ già Biển Đông ngóng đợi

Mắt Cha già Núi Thái chờ trông

Anh không cố tìm quên

Tôi không cố vô tình

Anh và tôi cùng nhau tiến bước

Cùng đắp xây trên nước non mình

Tôi không cố quên người

Người đừng cố quên tôi

Nước sông Hồng rì rào sóng vỗ

Nước Cửu Long nhô nhấp vơi đầy

Nhớ Sài Gòn Hà Nội

Nhớ Miền Bắc Miền Nam

Cùng đưa nhau thuyền về bến cũ

Non sông nào cũng của Việt Nam.

 

*****

 

Nếu không người thì cũng không ta !

  Thơ nhạc * Tháng 8—2005

 

Một trăm năm quê hương nghiêng ngửa

Chín năm trường máu nhuộm thành sông

Hăm mốt năm xương chồng thành núi

Ba mươi năm nát ruột tơ lòng

 

Nhớ trăm con một bọc năm xưa

Năm ngàn năm lịch sử có thừa

Nước muôn sông ra khơi gặp biển

Chuyện của mình như thế, đủ chưa

 

Bọt sóng nào không có lao chao

Từ trùng dương cuồn cuộn đưa vào

Dù cuốn xoáy, lăn quay, đảo lộn

Đẩy vào bờ, sóng cũng hư hao

 

Đường trường xa dù nhiều ngõ, lối

Cũng dẫm qua từng một bước chân

Biết bao đường khi đi chưa tới

Đã vỡ toang, đắp vá bao lần

 

Một trăm năm, điêu tàn đổ nát

Lại chín năm, từng mảnh xác xơ

Hăm mốt năm, tơi bời khói lửa

Ba mươi lăm, lại tấp đôi bờ

 

Đừng nói nữa, ngày mai lại sáng

Đừng nói hoài, đêm tối sẽ qua

Sông nước kia, bao lần khô cạn

Núi non kia, biết mấy sơn hà

 

Một trăm năm nước chảy qua cầu

Chín năm dài cũng đã chìm sâu

Hăm mốt năm bụi tro tàn tích

Ba mươi năm, tại người tại ta !!!

 

Bởi tại người, hay bởi tại ta

Bởi vì ai để nước non nhà

Kéo từng cơn xoay vần cuốn xoáy

Nếu không người thì cũng không ta.

 

*****

 

Đường hầm bỏ lại !

 Tháng 8—2005

 

Đường vào hầm, chỉ một đường độc đạo

Càng bước đi, càng tăm tối mịt mù

Muốn thoái lui thì cửa đã khép dù

Nên cuốn hút, lăn quay trong bóng tối

 

Nào là hang hóc, sình bùn, lầy lội

Nào là khí độc, đá tảng, hòn chồng

Nên phải núp chui, tránh né, cúi lòn

Vậy, mà còn va chạm u đầu, sức trán

 

Người đi trước đã muôn chiều khổ nạn

Kẻ theo sau, cũng lãnh đủ tứ bề

Cùng nhìn nhau, rầu nát ruột ê chề

Muốn thoát khỏi nhưng không tìm ra lối

 

Có tội không, trách ai tình ai tội

Có tội không, trách ai tội ai tình

Hết ê mặt thì chịu đựng xẫu mình

Cùng dãy giụa trong đường hầm tàn tạ

 

Ai mà chai lì gỗ đá

Ai mà gạch sỏi trơ trơ

Thủ thân, ù tạt, vật vờ

Ngột ngạt một hầm nghẹt thở

 

Đã quá đủ, chần chờ chi nữa

Đã quá thừa, lần lữa chi đau

Bụi tro đen đúa sắc màu

Mặt mày lem luốt làm nau mấy lần

“Thương người như thể thương thân”

Biết nhau đã lắm, phong trần chi nhau

Sao bằng cuốn quách bờ lau

Đường hầm bỏ lại mà mau ra ngoài

Một mai ai có đoái hoài

Cũng tàn tích cũ lở bồi mà thôi

Đường hầm rêu phủ lên ngôi

Phong sương tuế nguyệt một thời xa xưa

Điêu tàn, xơ xác, nắng mưa !!!

 

*****

 

Thân phận người nghèo khổ !

   Tháng 8—2005

 

Khi thiếu thốn mới hiểu người khốn khó

Khi chật vật mới thương kẻ gian nan

Khi lầm than mới thương cảnh cơ hàn

Khi cùng đường mới thương người hết chạy

 

Đã kẹt cứng thì làm sao cựa quậy

Đã hết phương thì đành phải bó tay

Đã mạt rệp thì ai dám cho vay

Giương mắt ếch ngó khung trời đen tối

 

Người ngoại cuộc thì lạm bàn dễ nói

Nói thì dễ nhưng có làm được gì

Nói cho nhiều rồi cũng chẳng có chi

Nói suông đuộc thì ai không biết nói

 

Không cơ hội thì làm sao thoát khỏi

Cái cô cùng nó nghiệt ngã lắm thay

Nó trống trơn, vậy mà lắm đọa đày

Biết bao người, cả cuộc đời chịu trận

 

Khi túng quẫn, thì túng càng thêm quẫn

Khi ngặt nghèo thì nghèo lại ngặt thêm

Nên nhiều khi họ muốn cố lãng quên

Nhưng giăng khắp bủa vây, thì làm sao quên được

 

Ngạn ngữ người xưa, đã từng nói trước

Người ngoài chăn, sao biết kẻ trong chăn

Người thong dong, sao hiểu kẻ nặng oằn

Chỉ may ra, là những người trong cuộc

 

Lửa không có, nói làm chi thắp đuốc

Dầu cạn khô, làm sao khơi ngọn đèn

Nên âm thầm, le lói tựa bóng đêm

Đời tăm tối biết bao giờ được sáng

 

Leo ghềnh qua ráng

Vượt dốc băng đèo

Chạy đi đâu nó cũng vẫn đeo theo

Ai hiểu được những con người nghèo khổ !!!

 

*****

 

Những em bé cơ cùng !

   Tháng 8—2005

 

Có những em bé,

Không bao giờ được mặc quần áo mới

Có những em bé,

Không bao giờ, ngậm cục kẹo, cắn cà rem

Chỉ đứng nhìn, rồi lấm lét phát thèm

Nuốt nước bọt, rồi quay đi chỗ khác

 

Thân xương xẩu, bọc làn da tái mét

Mũi thò lò, thụt thịt, có tội không

Giương mắt nhìn, chờ đợi những ngóng trông

Trông những gì, hỡi những em khốn khổ ???

 

Học là cái gì ! Nói làm chi sách vở !

Chưa ra khỏi nhà, làm sao biết mái trường !

Chỉ lâu lâu, mới có người mở rộng tình thương

Tẩm một chút như sương sa mỏng mảnh

 

Em chưa từng biết, cái gì là quà bánh

Em chưa từng nhìn, đủ mọi thứ đồ chơi

Vọc đất, bụi bay, ruồi muỗi, bu đầy !!!

Thống khổ, cơ cùng, ai thương, ai xót !!!

 

Chỉ mong sao, được ít nhiều chia sớt

Bớt tiêu pha, bớt chi phí những dư thừa

Thì các em, cũng sẽ được móc mưa

Đã chịu đựng quãng đường dài nắng hạn

 

Cá không nước, thì làm sao không chết cạn

Cái tuổi thơ, em biết khóc, không biết cười

Lòng vàng trang trải, ai người ?

Tình thương che chở, ai người thương em

Ai người thao thức từng đêm

Làm sao cứu hết những em cơ cùng

Xin người mở rộng bao dung

Xin người giải cứu cơ cùng cho em !!!

 

*****

 

Hỏi những hương hồn đã chết !

   Tháng 8—2005

 

Nơi nghĩa trang, những con người nằm xuống

Nơi tháp miếu, những hũ cốt tro tàn

Trông im lìm, không một chút âm vang

Đi đâu hết, hỡi những linh hồn quá vãng

 

Nếu suối vàng, là hồn bay thất tán

Sao lại nghe, có một cõi đi về

Hay mù mờ huyễn ảo tựa cơn mê

Thế tại sao có một lần sinh tử

 

Hay, chết là cắt đứt, không còn do dự

Đi, là đi luôn, về với vĩnh hằng

Những vấn vương, rơi rớt có còn chăng

Là tiếc nuối của những người ở lại

 

Tự xưa nay, đi là đi mãi mãi

Đi là đi, cho trọn cõi đi về

Như núi sông đã giã biệt sơn khê

Những phưởng phất như lam chiều vợn khói

 

Trầm hương quyện, hỡi hồn ai có đoái

Hãy hiện hình, chỉ điểm người trần gian

Chứ nếu chết, là trả lại mênh mang

Sao bi thiết, phũ phàng, thê lương quá

 

Sống một kiếp, để rồi tiêu tan cả

Sống một đời, để vĩnh biệt ngàn thu

Thà đừng mang, để không trả mịt mù

Còn nếu có, đâu là nơi sẽ đến

 

Mới ngày nào, những ân tình trìu mến

Mới ngày nào, những bịn rịn chia xa

Vậy mà khi bước đến cõi tha ma

Quên tất cả, như hoang tàn nghĩa địa

 

Hỡi những hương hồn, nhạt màu sắc tía

Tôi đang đứng đây, hãy hiện mau về

Sao cứ lặng thinh, chìm lắng lê thê

Xin hãy chỉ cho người sau được biết

 

Rồi một mai, dòng tử sinh oan nghiệt

Khi lìa đời, tôi sẽ biết đi đâu

Không lẽ mênh mang, im bặt, nhạt màu

Mờ dấu tích và phai tàn giá lạnh !!!

 

Ếch nằm đáy giếng !

   Tháng 8—2005

 

Khi ngồi yên một mình trong phòng nhỏ

Đưa mắt nhìn vào vũ trụ bao la

Bỗng tôi nghe những cảm giác xót xa

Chợt nhớ câu “con ếch nằm đáy giếng”

 

Với đáy giếng, con ếch đã lắm chuyện

Chưa chắc gì đã biết hết phải không

Nên lại rên những tiếng nói hồng hênh

Thật bé nhỏ, hèn chi kêu uệch uệch

 

Ếch chỉ kêu những tiếng kêu rỗng tuếch

Chứ dám đâu “coi trời đất bằng vung”

Bỡi trời tròn làm lọt xuống một khung

Chứ ếch nào đã ví von như thế

 

Chỉ có tôi mới ngu ngơ quá tệ

Thật khù khờ mà cứ nghĩ tài hoa

Rồi dửng dưng tự đắc chỉ riêng ta

Ta là nhất, một ông trời nho nhỏ

 

Dẹp đi nghe, đừng khùng điên thế đó

Ngẫm lại mình, mới thấy đủ thứ ngu

Cũng giống như cái câu chuyện người mù

Cùng rờ voi, mà tranh nhau ỏm tỏi

 

Như con đóm lập lòe trong đêm tối

Như con ếch nằm đáy giếng nhỏ nhoi

Rồi đem so với những cái của tôi

Còn bé nhỏ hơn những gì bé nhỏ

 

Hãy đập cho tan vỡ

Cái vỏ bọc tháp ngà

Mới thấy cái bao la

Của mênh mông vũ trụ

 

Tỉnh giấc chưa, hay vẫn còn say ngủ

Hỡi con người khờ khạo của tôi ơi !

 

*****

 

Trung Nguyên khấn nguyện !

   Tháng 8—2005

 

Tháng Bảy Trung Nguyên

Xin thắp nén hương, bái tạ cửu huyền

Và bái tạ, tất cả những bậc tiền nhân Tiên Tổ

Trước đàn tràng, đã trang nghiêm thiết lễ

Xin linh thiêng, hãy chứng giám lai lâm

Khói hương bay quyền quyện khói hương trầm

Hồn thiêng hưởng, linh linh, hồn thiêng hưởng

Trước, bái tạ những bậc đường đường dẫn thượng

Sau, vọng cầu những chiến sĩ trận vong

Cùng đồng bào tử nạn khuất theo dòng

Cùng tất cả những oan hồn, uổng tử

Từ thủy lục, đến thiên tai, nạn dữ

Từ rừng thiêng, đến nước độc, mỏ hầm

Từ vực sâu, đến tận mọi không trung

Đến tất cả những đỏ đen, khủng bố

Khi còn sống, cõi trần gian đã khổ

Khi chết đi, cõi hư huyễn có đau

Hay ra sao mà man mác rầu rầu

Vờn vợn khói, mà không hề lên tiếng

Xin chắp tay, và chân thành khấn nguyện

Từ Cao Tằng, Tổ Phụ đến hồn thiêng

Từ lục thân, quyến thuộc, đến cửu huyền

Từ tử sĩ, đến cô hồn thất tán

Xin vượt thoát khỏi tam đồ, bát nạn

Xin mở toang mọi cửa ngục âm u

Xin xóa tan mọi vất vưởng mịt mù

Để thánh thoát cõi cao vời diệu vợi

Rồi soi xuống cõi trần gian khắc khoải

Gia hộ cho thế giới khỏi điêu linh

Gia hộ cho nhân loại được an bình

Cùng chung sống trong tình người cao đẹp

Dùng thánh đức dẹp tan bao sắt thép

Dùng tình thương xóa sạch mọi oán thù

Không còn những trầm luân, khổ ải, mịt mù

Chân thiện mỹ hãy cùng nhau chuyển hóa

Xin chắp tay cho Hoa Đàm nở rộ

Xin chắp tay cho kết tụ đài sen

Xin chắp tay cho sáng tỏa trước đèn

Cùng phủ phục Mùa Trung Nguyên khấn nguyện.

 

*****

 

  Bài thơ 36 : Bốn mùa quốc quốc gia gia

  Tháng 8 * 2005

 

Tiếng kêu con quốc những đêm đông

Tuế nguyệt phong sương vẫn lạnh lùng

Năm tháng bọt bèo trêu sóng nước

Đêm ngày lau sậy cợt non sông

 

Tiếng kêu con quốc những đêm hè

Rỉ rả canh trường ai có nghe

Khuya khoắc tàn hơi còn réo gọi

Suối nguồn ủ dột động lòng khe

 

Con quốc buồn trông hỏi tiếng thu

Lam chiều mờ khói tỏa âm u

Im lìm cây cỏ buồn man mác

Trải mấy mùa thu vẫn mịt mù

 

Chạnh lòng con quốc gọi sang xuân

Xuân khứ xuân lai đã mấy tuần

Hoa lá khô tàn khem khép nụ

Sắc màu gờn gợn nét bâng khuâng

 

Những trải một năm đến bốn mùa

Nhiều năm đếm thử biết hay chưa

Thời gian kéo mãi mòn rơ cốt

Cỗ máy rịch tang chậm quá rùa

 

Cho nên con quốc nặng can qua

Hết tiếng nhưng lòng vẫn xót xa

Còn nước là còn con quốc quốc

Còn nhà còn gọi cái gia gia.

 

*****

 

Vỡ toang một tiếng ô hô !

  Tháng 8 * 2005

 

Mỗi người có một góc riêng

Chia nhau mọi chỗ khắp miền trần gian

 Còn tôi không góc lang thang

Nên đi thơ thẩn trên đàng phù sinh

 Núi đêm gió lộng lung linh

Rừng khuya thức giấc hỏi mình là ai

 Nhìn trông hải giác thiên nhai

Rong rêu vẽ lối trên đài thiên thư

 Một đời, nửa kiếp đã dư

Còn thêm nửa kiếp, thật ư, thế à

 Trăng treo năm tháng chưa già

Hoàng hôn khép núi chưa tà đầu non

 Mỗi người có một điểm son

Còn tôi không dấu nên mòn dặm băng

 Đường đi im bặt vết hằn

Đường về không gợn lăng tăng sóng cồn

 Đầu ghềnh, thác đổ gập ghềnh

Cuối sông nước chảy mông mênh vô bờ

 Thuyền du xơ mạn xác xơ

Phù sinh phiêu bạt bơ phờ phiêu du

 Tôi về gõ cửa thiên thu

Diễm huyền khép cánh mịt mù hư vô

 Vỡ toang một tiếng ô hô !

 

*****

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 293)
Ni cô quyết chí tu hành Cầu tìm giác ngộ lòng thành thiết tha Nên cô nhờ thợ tạc ra Một pho tượng Phật thật là uy nghi
(View: 605)
Đọc Thơ Phật Của Thi Sĩ Tâm Tấn - Viết về tập thơ “Cuối Đời Lọc Những Tinh Sương” của thi sĩ Tâm Tấn
(View: 324)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa Có hoàng tử nọ khi vừa sinh ra Tin lành tràn ngập quốc gia Vua, hoàng hậu với muôn nhà mừng vui,
(View: 292)
Miền Nam Ấn Độ một thời Cách thành Vương Xá chỉ vài dặm thôi Quê hương đó chính là nơi Thầy Xá Lợi Phất ra đời thuở xưa,
(View: 317)
Một chiếc nệm trắng tinh, Nếu chân bạn lấm lem. Mà bạn leo lên đó, Thì nệm cũng trở thành một tấm bùn nhơ.
(View: 286)
Dù ta không có bạc tiền Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người.
(View: 309)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
(View: 231)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời
(View: 320)
Có chàng chiến sỹ thuở xưa Tìm qua thăm hỏi thiền sư một lời: "Thiên đường, địa ngục đôi nơi Thực chăng hay chỉ nói chơi đặt bày?"
(View: 335)
Thuở xưa có một thanh niên Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh Là con một, đã trưởng thành Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai
(View: 290)
Có ông lãnh chúa vùng kia Một hôm cho thuộc hạ đi triệu mời Thỉnh hai vị khách tới chơi Hai thiền sư nọ là người tiếng tăm.
(View: 314)
Anh chàng Đại Lãng thuở xưa Có tài đô vật rất ư tuyệt vời Lại thêm sức mạnh hơn người, Khi trong nội bộ ngay nơi viện nhà
(View: 317)
Đoàn ca kịch nọ nổi danh Kiếm ăn đi khắp tỉnh thành làng thôn Diễn tuồng ác quỷ kinh hồn Tuồng "Quỷ La Sát" luôn luôn hãi hùng
(View: 488)
Một buổi sáng, Trời Mây trong xanh ngắt, Nắng tung tăng chào đón một ngày vui... Gió êm đưa tia nắng rộn niềm vui, Mặt Trời lên tỏa hào quang rực sáng...
(View: 546)
Hôm nay vào trước Cổng Chùa, Nhận Cành Hoa Trắng cài lên áo mình. Tâm Hương một nén ân tình, Kính dâng lên Mẹ muôn phần nhớ thương !
(View: 577)
Thi Hoá Kinh Trung Bộ 4 tập - Giới Lạc Mai Lạc Hồng
(View: 478)
Tuy là thầy của Nhật Hoàng Thiền sư vẫn thích lang thang du hành Ngài tuy đã rất nổi danh Vẫn làm khất sĩ dạo quanh khắp vùng.
(View: 531)
Cỏ cây, sinh vật thời xưa Đều cùng biết nói, lại vừa biết nghe Riêng loài người giỏi mọi bề Được tôn chúa tể chính vì trí khôn,
(View: 682)
Nguồn sức mạnh của trẻ thơ Chính là tiếng khóc bất ngờ kêu la. Nguồn sức mạnh của đàn bà Là cơn phẫn nộ bùng ra tức thời.
(View: 1817)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi
(View: 791)
Tất cả Pháp Thế Gian, Ta cần phải buông bỏ, Tín- Hạnh- Nguyện ghi nhớ. Thu nhiếp các Lục Căn, Giữ Tâm luôn thanh tịnh.
(View: 664)
Khi mà bạn có Mẹ hiền Chăm lo cho bạn ngày đêm an phần Những gì bạn muốn bạn cần Mẹ hoan hỉ giúp, xả thân chẳng phiền.
(View: 1451)
Mẹ mà nở những nụ cười Lúc nào cũng chiếu sáng ngời đẹp thay, Mẹ ôm ấp trong vòng tay Mang niềm vui tới bao ngày trong ta.
(View: 515)
Có hai phương cách thông thường Thực thi tôn giáo cõi dương trần này Một là hãy sống xa đây Xa nơi trần tục như thầy tu thôi
(View: 873)
Trời rạng muôn phương với trăng sao, Đất rung bảy lần cùng núi rừng, Người về rực rỡ vườn tuệ giác, Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
(View: 551)
Một người giàu có thuở xưa Tác phong đứng đắn lại thừa thông minh Cho nên các kẻ chung quanh Tỏ lòng thán phục, tỏ tình kính yêu
(View: 1345)
Cuộc đời ảo giác giấc mộng dài, Lao đao chuốc khổ để làm chi? Suốt ngày say khướt bên chén rượu, Mình ta ngất ngưỡng mái hiên ngoài.
(View: 805)
Cầu mong đại dịch chóng qua thôi Thế giới giờ đây điêu đứng rồi Phố xá đìu hiu đều đóng cửa Thôn quê lặng lẽ thảy im hơi
(View: 652)
Lời Kinh Đêm càng vút cao cao mãi, Tỏa lan vào ánh sáng khắp Không Gian... Mỗi Câu Kinh tràn ý nghĩa Ngọc Vàng, Bây cao mãi, hòa tan vào Vũ Trụ....
(View: 659)
Thiền sư tinh tấn tu hành Cho nên đạo hạnh nổi danh khắp vùng Bà con ca tụng vô cùng Ngài nêu gương sáng soi chung cho đời.
(View: 1372)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filise, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm.
(View: 660)
Nước kia có một ông vua Nghe lời đồn đãi khó ưa về mình Ngoài đời có kẻ phê bình Rằng mình bạo ngược, tính tình tàn hung
(View: 983)
Lại thêm một ngày cho cuộc đời. Lại thêm một ngày cho em, Lại thêm một ngày cho anh, Lại thêm một ngày cho những người còn sống trên cõi đời này.
(View: 714)
Nợ nước thù chồng nặng cả hai Cùng em chia sẻ bước chông gai Sơn hà dựng lại, dân ghi đức Vương bá xây nền quốc chính ngôi
(View: 1145)
Nguyện Cầu Đức Phật Dược Sư, Chữa cho Thế Giới bớt dần dịch căn,
(View: 1062)
Một năm Thầy Hư Vân về Kê Túc, Để tịnh tu, giao Hội cho Cao Tăng... Tại đây, Thầy tu sửa Chùa Hưng Vân... Chùa La Thuyên, tỉnh Hạ Dương cho hoàn chỉnh
(View: 1105)
Ta cứ ngỡ tuổi già toàn tẻ nhạt, Ngại bốn mùa năm tháng lướt qua nhanh,
(View: 610)
Nơi miền bắc Ấn Độ xưa Trong vương quốc nọ có vua trị vì Giúp vua là vị quan kia Có tài định giá những gì bán buôn
(View: 1209)
Bạn ơi, Muốn sống hạnh phúc thì xin bạn: Đừng đem chuyện hàng xóm vào gia đình. Đừng đem chuyện đường phố vào nhà. Đừng đem chuyện cộng đồng vào những bữa cơm.
(View: 1029)
Tuyển tập song ngữ “Thơ Thiền Lê-Nguyễn Zen Poems” đã góp một phần rất tuyệt vời khi đưa ra ánh sáng một phương diện khác của ảnh hưởng Thiền tại Việt Nam...
(View: 1055)
Xuân về khắp chốn rộn tin vui Mở cửa mừng Xuân rạng ánh cười Phú quý Xuân sang nguồn cội thắm Vinh hoa Tết đến nghĩa tình tươi
(View: 1276)
Kỷ Hợi qua, Canh Tý đến nhanh, Ba Mươi Tết, thanh thản, yên bình, Bánh chưng xanh, quả, hoa bầy sẵn, Chuẩn bị dâng cúng Phật đầu năm.
(View: 901)
Thêm một mùa Xuân chốn viễn phương. Nhớ về quê cũ trắng canh trường!
(View: 1141)
Thức chờ năm mới gió đượm hương trà nửa khuya tóc trắng một đời sắp qua.
(View: 1562)
Rừng Sala giữa cây Song Thọ, Lúc nửa đêm, Phật sắp Niết Bàn, Không khí quá trang nghiêm yên tịnh, Các Đệ Tử ngồi kín chung quanh.
(View: 1316)
Trong chuyến đi, Hành Hương Thăm Đất Phật. Đến Sông Hằng rồi Lộc Uyển xanh tươi, Tiếp theo là Thánh Tích Phật xa xôi... Rồi sau đến Nalanda hoang phế!
(View: 901)
Nhân vào ngày Lễ Tạ Ơn Chúng ta cảm tạ vô vàn thành tâm Những lời cầu nguyện quanh năm, Tạ ơn gia cảnh muôn phần yêu thương,
(View: 1177)
Tờ mờ sáng tinh sương, Gậy, nón lá, lên đường, Ai không khỏe ở lại ! Vì Leo núi đường trường,
(View: 1095)
Một ngày mới tôi về thăm Phật Tích. Bao lâu rồi trông đợi đến hôm nay. Thời gian qua tâm tư ngóng từng ngày. Đủ duyên lành cùng nhau thăm Đất Phật
(View: 1056)
Ở Ba La Nại thời xưa Có nhà giàu nọ rất ưa bạc bài Ông thường chơi với một người Cũng mê bài bạc, tứ thời ăn thua
Quảng Cáo Bảo Trợ