Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Bài Mới Nhất trang Văn Học
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
20,141,683

Tuyển tập 117

Sunday, November 27, 201100:00(View: 10878)
Tuyển tập 117


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG


Tuyển tập 10 bài Số 117 - thơ Mặc Giang

(Từ bài số 1161 đến số 1170)

macgiang@y7mail.com; thnhattan@yahoo.com.au

 

01. Có bao giờ em hỏi ? 1161

02. Đừng quên có Mẹ trong đời 1162

03. Tìm Mẹ không lời 1163

04. Tặng phẩm Mẹ cho đời 1164

05. Tìm Mẹ đêm mơ 1165

06. Đóa hoa đạo đức 1166

07. Trái ngọt tình thương 1167

08. Bóng hình cóc khô ! 1168

09. Lệ đá đơm bong 1169

10. Chưa viết đã thành thơ 1170

 

Có bao giờ em hỏi ?

 

Khi nhìn lên đầu Cha

Có bao giờ em hỏi

Sao tóc Cha trắng hếu

Khi nhìn vào mắt Mẹ

Có bao giờ em hỏi

Sao mắt Mẹ quá sâu

Qua bao sông, em biết mấy cây cầu

Qua bao đường, em biết bao ngõ ngách

Khi nhìn vầng trán Cha

Em hình dung đỉnh núi

Khi ôm vòng tay Mẹ

Em mường tượng biển khơi

Cõi trần ai đập giũa cả một đời

Triều sóng bạc và núi rừng sương trắng

Khi sờ đôi chân Cha

Em thấy gì chai cứng

Khi sờ hai má Mẹ

Em thấy gì nhăn nheo

Chốn ba sinh, bao đồi thẳm dốc đèo

Cát đá còn xát xây, huống gì thân thể

Một đời Cha như thế

Một đời Mẹ như thế

Để làm gì, em có biết không em

Công Cha, ngàn đời, không thể quên

Nghĩa Mẹ, ngàn đời, luôn ghi nhớ

Chữ Hiếu kia, em không làm sao trả nổi

Chữ Ân kia, em không làm sao đáp đền

Cân tiểu ly, cũng không thể lượng phân

Xin nhắc em, một đôi lời, em nhé

Ngồi bên Cha, em ân cần khẽ nói

Cha có biết rằng, con thương Cha lắm không

Ngồi bên Mẹ, em mân mê, khẽ hỏi

Mẹ có biết rằng, con thương Mẹ lắm không

Không những nói “Công Cha như núi Thái Sơn”

Mà em nói, công Cha hơn muôn ngàn đỉnh núi

Không những nói “Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

Mà em nói, nghĩa Mẹ hơn muôn ngàn sông nước bao la

Bài hát nào, cũng kết thúc câu ca

Bài Cha Mẹ, vẫn còn vang mãi mãi.

 

Tháng 10 – 2008 

 

Đừng quên có Mẹ trong đời

 

Mẹ là tuyệt diệu tay tiên

Nâng niu cho em khôn lớn

Dù cho ngọc ngà châu báu

Đâu giàu hơn mẹ nghe em

 

Mẹ là một cõi tình thương

Chứa chan cho em sức sống

Dù cho đất trời cao rộng

Đâu bằng tình mẹ nghe em

 

Mẹ là nếp một mía lau

Ấm nồng nhà tranh bếp lửa

Dù cho ngô đồng hong lúa

Mạ non thoang thoảng hương cau

 

Mẹ là biển rộng sông sâu

Rạt rào mênh mông nước chảy

Dù cho hư vô không đáy

Lòng Mẹ đầy ắp vô cùng

 

Mẹ là núi cả non cao

Ngàn mây thênh thang lộng gió

Trăng sao khi mờ khi tỏ

Lòng Mẹ sáng tỏa vô ngần

 

Hỏi trời, trời cao bao lớn

Hỏi đất, đất rộng tới đâu

Đem chứa, không đầy mắt Mẹ

Đem so, tim Mẹ chưa tràn

 

Nhớ nghe, em đừng đánh mất

Đừng quên có Mẹ trong đời

Lỡ một ngày kia qua khỏi

Em còn gì nữa em ơi.

 

Tháng 10 – 2008

 

Tìm Mẹ, không lời !

 

Thì thầm hai tiếng Mẹ ơi

Bao nhiêu năm đã mồ côi lạnh lùng

Thái Bình đâu nữa biển đông

Mỗi khi nhớ Mẹ nghẽn lòng xót xa

Kỷ canh đâu nữa trăng ngà

Đêm sâu thấm lạnh sương pha canh trường

Tìm trong hai tiếng Mẹ thương

Bóng hình nhòa nhạt khói hương phai mờ

Muốn nghe hai tiếng ầu ơ

Ươm trang tuổi ngọc ấu thơ đầu đời

Muốn nghe tiếng hát ru hời

Ôm vòng tay Mẹ không lời thở than

Hỏi đâu nhất cõi trần gian

Đáp rằng có Mẹ, Thiên Đàng là đây

Hỏi đâu Cực Lạc phương tây

Đáp rằng có Mẹ, đong đầy thái hư

Ước mong chi nhất bây chừ

Đáp rằng gặp Mẹ là ừ ngay thôi

Thế thì leo vút đỉnh trời

Lao vào tận đáy A Tỳ dõi soi

Mẹ đâu, mẹ hỡi, mẹ ơi

Con đi tìm Mẹ, không lời vọng vang !

 

Tháng 10 – 2008

 

Tặng phẩm Mẹ cho đời

 

Tặng phẩm Mẹ trong cuộc đời lớn nhất

Cõi phiêu bồng ta chẳng ngại gió sương

Ta chỉ cần nghe tiếng nói Mẹ thương

Tiếng của con tim không bao giờ tư lự

 

Mẹ là bầu trời thanh thiên diệu vợi

Mẹ là trăng sao vằng vặc mây ngàn

Đốt đuốc tìm và đổi cả trần gian

Không có gì sánh được bằng từ mẫu

 

Mẹ là cung đàn không cần hòa tấu

Mẹ là bản nhạc không hát vẫn hay

Dù vầng dương dập tắt cả ban ngày

Còn có Mẹ thì đêm đen vẫn sáng

 

Nước có khô, biển trùng dương có cạn

Núi có mòn, đèo gió có tiêu sơ

mênh mông có khép cửa hư vô

Còn có Mẹ, ta vẫn còn tất cả

 

Không có Mẹ, là bầu trời sụp đổ

Không có Mẹ, là vũ trụ ngửa nghiêng

Nên Mẹ ơi, vô hậu khoáng tiền

Con đổi cả thiên thu xin Mẹ sống

 

Chỉ cần Mẹ, đời anh không trống rỗng

Chỉ cần Mẹ, đời chị biết tơ vương

Chỉ cần Mẹ, đời em biết yêu thương

Tặng phẩm Mẹ trên trần gian lớn nhất.

 

Tháng 10 – 2008

 

Tìm mẹ đêm mơ

 

Bên cầu Ái Tử từ ly

Kể từ thuở ấy mẹ đi không về

Sông dài nước chảy lê thê

Bước chân lững thững ven đê lạnh lùng

Bao nhiêu năm, mẹ chờ con mòn mỏi

Bấy nhiêu năm, con nhớ mẹ vô vàn

Mỗi chiều tàn, chim về tổ bay ngang

Con nhìn mãi cuối phương trời xa tít

Cánh chim bay, chở tình quê mất hút

Ánh tà dương khuất núi kéo hoàng hôn

Con lặng tìm vào góc nhỏ cô thôn

Hình bóng mẹ có khi mờ khi tỏ

Tóc mẹ trắng nơi quê nghèo khốn khó

Thân già nua còm cõi đội gió sương

Thế mà đầy ắp một biển tình thương

Tình tự rạt rào cao hơn đỉnh núi

Nước trên nguồn, chảy về xuôi cứ chảy

Dù sông sâu cạn kiệt sức con tàu

Mắt mẹ còn cô đọng giọt mưa ngâu

Nhỏ những giọt cuối cùng bờ sinh tử

Con kêu tiếng mẹ, trên đường phiêu lữ

Mẹ đã đi rồi, mất cả đời con

Dù cho núi kéo lên non

Non đi xuống biển, sóng cồn xa đưa

Dù cho nắng đổ thành mưa

Mưa rơi hết nước, nước chưa về nguồn

Dù cho tròn kéo thành vuông

Vuông chín mươi độ, kéo luôn không tròn

Bên cầu Ái Tử héo hon

Nước reo tê tỉ nghe hồn thêm đau

Con đi tìm mẹ ở đâu

Nghĩa trang khói lạnh thiên thu sương mờ

Con đi tìm mẹ đêm mơ

Cầm đôi tay mẹ nắm bờ hư vô.

 

Tháng 10 – 2008

 

Đóa hoa đạo đức

 

Đóa hoa đạo đức là hoa gì

Tìm khắp trần gian chẳng thấy chi

Tìm khắp chợ hoa, đều chẳng có

Chưa từng nghe nói đó hoa chi

 

Đóa hoa đạo đức là hoa chi

Ai biết, làm ơn chỉ giúp đi

Ai cũng lắc đầu, nghe lạ quá

Xưa nay chẳng biết đó hoa gì

 

Đạo đức đơm hoa, mới tuyệt kỳ

Mọc từ sân hận với mê si

Ươm phân phiền não, tưới ô uế

Mà kết thành hoa mới lạ hì

 

Này này lẳng lặng lắng tai nghe

Lục dục thất tình thoát biển mê

Sen nở lìa bùn sao kiếm được

hoa đạo đức, khó chi hè

 

Đóa hoa đạo đức nở từ tâm

Thánh thiện nguồn căn kết nội hàm

Bóng tối không còn mây khuất nữa

Đêm trong bừng tỏa ánh trăng rằm

 

Đóa hoa đạo đức nở trong lòng

Chốt khóa ngục tù đã mở thông

Bốn biển không giam bờ ốc đảo

Thỏng tay vào chợ bước thong dong

 

Đóa hoa đạo đức nở tâm hồn

Tự độ độ tha nhưng xả buông

Nhân ngã trống không, lìa bỉ thử

Hư vô đâu có trói càn khôn

 

Đạo đức do mình, hãy tạo đi

Tự ươm, tự bón, đừng lo gì

Vun phân, tưới nước thường xuyên vậy

Thơm ngát hương lành chớ khó chi

 

Nếu mình không có, chẳng ai cho

Đừng sống hoa hòe, xịt, trét, tô

Đừng bám bề ngoài mà vẽ phết

Da sần, mặt sũi, chóng tàn khô

 

Đóa hoa đạo đức ngát thanh lương

Độc thọ khai hoa vạn thọ hương

Như đóa vô ưu tuyệt diệu đó

Một phương lan tỏa đến muôn phương

 

Đóa hoa đạo đức thật không lường

Như nước cam lồpháp vương

Sắc sắc không không bừng bát nhã

Đến nhà, còn chận hỏi chi đường

 

Đóa hoa đạo đức ấy do anh

Do chị, do em, sống chí thành

Không khổ, không làm người khác khổ

Như mây trắng xóa giữa trời xanh

 

Đóa hoa đạo đức mỗi con người

Thân thiện hòa vang, kết đẹp tươi

Tiến bước trên con đường Tứ Thánh

Đóa hoa đạo đức mỉm môi cười.

 

Tháng 10 – 2008 

 

Trái ngọt tình thương

 

Trái ngọt tình thương xin tặng người

Chia nhau ấm lạnh sống vui tươi

Tương thân tương ái trong trần thế

Xoa dịu khổ đau nở nụ cười

 

Trái ngọt tình thương tặng cuộc đời

Ươm mơ hy vọng khắp nơi nơi

Tin yêu chan chứa tình nhân loại

Sự sống thăng hoa mãi đắp bồi

 

Trái ngọt tình thương trổ vạn đường

Nơi đâu cũng biết sống yêu thương

Ai ai cũng hóa hòa tương kính

Đạo đức từ bi tỏa bốn phương

 

Trái ngọt tình thương hết khổ sầu

Trần lao phiền não chảy qua cầu

Đừng khơi động nhịp si mê nữa

Lạc cảnh là đây chứ ở đâu

 

Trái ngọt tình thương đến mọi nhà

Mỗi người hiến tặng một bông hoa

Nụ hoa sẽ biết lan hương tỏa

Độc thọ danh hương vạn điểm hoa

 

Trái ngọt tình thương đến mọi nơi

Châu thành, thôn dã, hay xa xôi

Hễ đâu, đức nghĩa tình sâu nặng

Ở đó, hết than khổ cuộc đời

 

Mong đời biết kết trái tình thương

Từ một lan đi khắp nẻo đường

Phú quý giàu nghèo đều thể hiện

Thiên Đàng nào khác với Tây Phương

 

Trái ngọt tình thương quý hóa thay

Vậy mà tìm kiếm đó hay đây

Nào ngờ hạnh phúc trên tay vậy

Xuất phát tâm hồn ai có hay

 

Đã biết rồi thì vui sống đi

Hết đau hết khổ hết sầu bi

Không ai không oán không oan trái

Trái ngọt tình thương thật diệu kỳ

 

Đã biết rồi thì hiến tặng nhau

Thân sơ xấu tốt chẳng cơ cầu

Vô tư bình đẳng cùng chia sẻ

Trái ngọt tình thương hóa nhiệm mầu.

 

Tháng 10 – 2008

 

Bóng hình cóc khô !

 

Lâu đài đá cuội lêu bêu

Mà sao lặn hụp lều bều mà chi

Bùn nhơ quện cáu đen sì

Mà sao trây trét ly kỳ là sao

Không thang, trèo đỉnh tột cao

Hèn chi chống đỡ kêu gào lăn quay

Lao thuyền, thủng đáy sóng lay

Hèn chi hớt hãi thảm thay bãi sầu

Chưa qua, chặt đứt nhịp cầu

Rong rêu bèo bọt xỏ xâu mang về

Đồng thuyền đồng hội phớt lê

Đong trong thiên hạ tứ bề than van

Cũng hia cũng mão sắc vàng

Sặc mùi tục tử sài lang sói chồn

Đường đường cũng trục cũng tròn

Sặc mùi nham nhở bồ hòn dao găm

Mắt thời nhắm mở lim dim

Mà lòng sôi sục nổi chìm trần lao

Miệng thời mượn tiếng thanh tao

Mà tâm chất chứa ba đào hư danh

Trên thời núp bóng cha lành

Dưới thời đạp đổ tơ mành ra tro

Hớt ha hớt hãi thập thò

Kéo ra đắp lại nát bừa chiếu manh

Trèo trên đồi núi đoạn đành

Mà nghe thấm thía ngọn ngành tóc tang

Sâu vào biển cả mênh mang

Mà nghe sóng bạc vang vang đầu ghình

Hốt vơ nhồi nhét riêng mình

Rồi la tiếm vị tiếm danh biếm đời

Độc quyền độc đoán độc ngôi

Rồi la dân đứng dân ngồi tự do

Độc chuyên độc chế độc cho

Khâm tuân bảo chớ, lò mò khâm tuân

Đó là giáo chỉ giáo ban

Giống như pháp lệnh không tuân trảm đầu

Thật là đảo lộn con tàu

Thế kỷ hăm mốt chớ đâu hông hoàng

Hông hoàng, hoang hỗng, hồng hoang

Cái thời ở lỗ ăn lông, hổng bằng

Vậy mà bát nháo lăng quăng

Kéo bè kéo lũ lằng quằng cóc khô

Núp hang, con cóc nhảy vô

Xình xang, con cóc kéo cờ nhảy ra

Phải không cái cõi ta bà

Dành riêng những kẻ quỷ ma ba đầu

Hay là ngục tốt ngục trâu

Ma Vương ngất ngưởng tóm thâu A Tỳ

Bùn nhơ quện cáu đen sì

Mà sao trây trét ly kỳ là sao

Ngã nhân đá cuội hư hao

Mà sao bỉ thử chiêm bao đeo mình

Bào cho nát bã nhục vinh

Đẽo cho xây xát bóng hình cóc khô. 

 

Tháng 11 – 2008

Mặc Giang

 

Lệ đá đơm bông

 

Khổ đau mà mỉm môi cười

Như hoa biết gắn nụ tươi treo cành

Mắt mà thiếu chất long lanh

Sao không khô cứng trên vành mi đau

Tim mà không nhỏ giọt châu

Sao nghe rung cảm cơ cầu trần ai

Chưa chi, than vắn thở dài

Nhìn kia, bao kẻ miệt mài trầm kha

Chưa chi, than vãn kêu ca

Nhìn kia, bao kẻ đẫy đà phong sương

Thuyền du trong biển tình thương

Mới chia thống khổ trăm đường trần gian

Đàn không tích tịch tình tang

Làm sao có tiếng cung đàn ngân vang

“Đã đày vào kiếp phong trần”

Đừng chui ốc đảo bình an riêng mình

Đã đày vào kiếp tử sinh

Đừng mơ mộng mị lao linh xa vời

Khổ đau, mới thấm cuộc đời

Không đau không khổ khóc cười mà chi

Cuộc đời không khổ mới kỳ

Nhân sinh không khổ, lạ hì, biết không

Sống sao đẹp dạ đẹp lòng

Dù cho sương bạc còn hong nắng chiều

Sống sao nhịp thở tim yêu

Dù cho trổi khúc cầu kiều rung dây

Hoa hồng rón rén cành gai

Kẻo đau hương nhụy phương đài ươm bông

Không lạnh, sao có mùa đông

Không khô, sao có hạ nồng chói chang

Không cười, sao có xuân sang

Không tím, sao có thu vàng chờ ai

Đường đi bước ngắn bước dài

Lối về mới trổ hoa cài hoài trông

Đẹp thay lệ đá đơm bông !

 

Tháng 11 – 2008

 

Chưa viết đã thành thơ

 

Đừng ngại ngùng em nhé

Chưa viết đã thành thơ

Khi ngòi bút chưa khô

Còn kia trang giấy trắng

 

Chữ nghĩa đừng có rặn

Tự lưu xuất vô cùng

Vo tròn trong nắp vung

Sao thấy trời cao rộng

 

Vần thơ đừng có đóng

Bay bổng giữa mây ngàn

Đừng câu nệ điệu vần

Hồn Thi ca khô cứng

 

Kìa, hư vô trống rỗng

Sao nắm bắt tầng không

Nước cứ chảy trôi dòng

Sẽ nhập lưu đại hải

 

Hát ca trên đồi núi

Vang động khắp trùng dương

Chỗ nào không có đường

Hỏi chi không có nẻo

 

Ao thu nước trong trẻo

Hồ thu nước trong veo

Cá đánh động chân bèo

Lung linh hồ thu nguyệt

 

Trăng khi tròn khi khuyết

Thơ có ngắn có dài

Cửa khi đóng khi cài

Vần thơ ta khép lại.

 

Tháng 11- 2008 

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 79)
Khi Phật giáo lần đầu du nhập vào Trung Quốc, những người nắm giữ quyền lực không chỉ dần tin và thực hành theo Phật giáo mà họ cũng cố gắng kiểm soát nó.
(View: 329)
Phật giáo Tây Tạng đã trải qua những thời kỳ thăng trầm gắn với những biến cố lịch sử làm thay đổi đời sống con người và xã hội.
(View: 870)
Hình ảnh con trâu tượng trưng cho tâm ý của chúng sinh. Mỗi người ai cũng đều có một con “trâu tâm" của riêng mình.
(View: 1001)
Đông đã qua rồi xuân ở đây Vườn xuân hoa nở nắng xuân đầy Xuân tâm rạng chiếu mầm xuân dậy Ánh nguyệt ngời soi tuệ nghiệp xây
(View: 804)
Chúng ta đã quen với thể loại thơ Thiền sáng tác nhiều thế kỷ trước từ các ngài Trần Nhân Tông, Tuệ Trung Thượng Sỹ, Hương Hải…
(View: 592)
Cầu cho Nước Mỹ an lành, Hùng mạnh bác ái dẫn đầu Năm Châu, Tự Do lan tỏa địa cầu, Nhân dân hạnh phúc, yên an, thái bình...
(View: 774)
Nơi thành Xá Vệ xưa kia Vợ chồng nhà nọ rất chi là giàu Vì cha ông họ từ lâu Chết đi để lại đời sau gia tài.
(View: 962)
Bốn người bạn thuở xa xưa Môn sinh trường học trầm tư vùng này Cùng nhau quán tưởng hàng ngày, Một hôm cam kết từ nay thi tài
(View: 797)
Gia đình điền chủ thời xưa Có con trai nọ mới vừa sinh ra Đẹp lòng mẹ, hài lòng cha Khi chàng khôn lớn cả nhà vui tươi.
(View: 851)
Bốn chín ngày đêm nhập định thiền Kiết già phu tọa cạnh bờ thiêng Thân tâm khế hợp điều hơi thở Ý tứ hài hoà quán pháp duyên
(View: 804)
Thành Xá Vệ nước Ấn xưa Có ông trưởng giả rất ư là giàu Tính tình hào hiệp từ lâu Sẵn lòng bố thí trước sau mọi nhà
(View: 980)
Thiền sư cất túp lều tranh Một mình ẩn dật tu hành rừng sâu Thị thành xa lánh từ lâu Tâm hồn thanh thản, đạo mầu kiên trinh.
(View: 885)
Trong vương quốc nọ thuở xưa Có chàng hoàng tử mới vừa sinh ra Vua cha cùng với hoàng gia Đón mừng quý tử thật là vui tươi,
(View: 1070)
Nắng chiều rơi rụng ven Sông. Lơ thơ tơ nắng nhuộm hồng bờ vai, Đò chiều cập bến đợi ai ? Mái chèo khắc khoải ngày dài đợi mong...!
(View: 1105)
Như Lai lẳng lặng chốn dương trần, Phóng rọi quang từ thoát khổ luân. Hóa giải nhiêu đường qua chín cõi, (**) Soi cùng khắp nẻo ứng ba thân.(*)
(View: 1167)
Từ ngày lọt lòng mẹ, Tôi biết thở một mình, Thuở bé nằm trong nôi, Tôi biết khóc gọi mẹ.
(View: 890)
Ngày xưa ở tại nước kia Có bà goá phụ Đề Vi rất giàu Chồng thời chết đã từ lâu Lại không con cái, u sầu mãi thôi
(View: 920)
Trong vương quốc nọ thuở xưa Có chàng hoàng tử mới vừa sinh ra Vua cha cùng với hoàng gia Đón mừng quý tử thật là vui tươi,
(View: 905)
Thực tại được biết chắc sau này Của những gì trước đây được tưởng tượng bởi vô minh
(View: 998)
Đêm tịnh huệ tọa thiền thu huyền mộng Giữa biển đời sóng dội gió bão giông! Hồn vũ trụ ngân vang khuya thạch động Hạt cát reo theo thế giới đại đồng...
(View: 944)
Lái buôn tên gọi Tàu Dư Mỗi năm gần Tết thường ưa mang hàng Đi xa, đến một xóm làng Bán buôn quen biết đã hằng bao năm
(View: 3505)
Thuở xưa đức Quán Thế Âm Chọn nơi đây chốn sơn lâm tuyệt vời Mở mang Phật pháp giúp đời Đạo tràng xây dựng cho người tu tâm,
(View: 1038)
Ngày xưa ở một ngôi làng Nhiều người có của giàu sang vô cùng Ông kia giàu nhất trong vùng Có nhiều vàng bạc chứa trong nhà mình.
(View: 878)
Ngày xưa ở một ngôi chùa Trụ trì là một thiền sư lâu đời Thầy tu từ thuở thiếu thời Cùng ngày với chú heo nuôi trong chùa
(View: 852)
Người ta kể chuyện ngày xưa Có người trông giống thầy tu vô cùng Cột đầu, bện tóc, hở lưng Mặc đồ rách rưới, sống vùng hoang vu
(View: 882)
Ngày xưa ở tại nông thôn Có gia đình nọ sống luôn thuận hòa Nuôi hai bò trong trại nhà Lông màu hung đỏ, mượt mà, dịu êm
(View: 940)
Lời quê một chút gọi là, Ân sư - hiền mẫu - sơn hà sáng soi
(View: 1107)
Xin gửi tặng độc giả xa gần hai bài thơ của nữ thi sĩ người Mỹ Louise Glück (1943-), vừa đoạt giải Nobel Văn chương, ngày thứ năm vừa qua, 08.10.20.
(View: 1305)
Sống ĐẠO vui đời có áng THƠ, Tâm bình học ĐẠO chảy dòng THƠ. THƠ hay nguyện lớn, cần nương ĐẠO, ĐẠO cả rộng bàn, dựa ý THƠ.
(View: 1105)
Trước bàn thờ Phật trang nghiêm Đèn hay nến thắp sáng lên ánh hồng Con thầm cầu nguyện trong lòng Mong sao giác ngộ, thoát vòng u mê
(View: 1479)
Giòng sông nào đưa ta về tĩnh lặng? Cơn gió nào thổi cuốn não phiền đi? Cỏ và cây in dấu bước chân đi, Ngồi nơi đây, trú an trong tỉnh thức.
(View: 1423)
Pháp Phật viên dung vạn cõi hòa, Người trời liễu ngộ, lặng niềm ca. Tu chơn phá động qui đường chánh, Niệm ảo ghiền tham đến nẻo tà.
(View: 1208)
A Na Luật được sinh ra Ở trong vương tộc rất là nổi danh Thật thà, hoạt bát, thông minh Múa ca, âm nhạc quả tình tinh thông
(View: 3055)
Ở bên sườn núi thuở xưa Có ngôi chùa nhỏ với sư rất già Lông mày sư tựa tuyết pha Chòm râu cước trắng mượt mà đẹp thay,
(View: 2597)
Trong ngôi thiền viện thuở xưa Đứng đầu là một thiền sư lâu đời Lìa trần tuổi chín mươi hai Danh ngài viện chủ khó ai sánh cùng,
(View: 1337)
Ni cô quyết chí tu hành Cầu tìm giác ngộ lòng thành thiết tha Nên cô nhờ thợ tạc ra Một pho tượng Phật thật là uy nghi
(View: 1790)
Đọc Thơ Phật Của Thi Sĩ Tâm Tấn - Viết về tập thơ “Cuối Đời Lọc Những Tinh Sương” của thi sĩ Tâm Tấn
(View: 1283)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa Có hoàng tử nọ khi vừa sinh ra Tin lành tràn ngập quốc gia Vua, hoàng hậu với muôn nhà mừng vui,
(View: 1614)
Miền Nam Ấn Độ một thời Cách thành Vương Xá chỉ vài dặm thôi Quê hương đó chính là nơi Thầy Xá Lợi Phất ra đời thuở xưa,
(View: 1353)
Một chiếc nệm trắng tinh, Nếu chân bạn lấm lem. Mà bạn leo lên đó, Thì nệm cũng trở thành một tấm bùn nhơ.
(View: 1527)
Dù ta không có bạc tiền Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người.
(View: 1314)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
(View: 1147)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời
(View: 1406)
Có chàng chiến sỹ thuở xưa Tìm qua thăm hỏi thiền sư một lời: "Thiên đường, địa ngục đôi nơi Thực chăng hay chỉ nói chơi đặt bày?"
(View: 1265)
Thuở xưa có một thanh niên Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh Là con một, đã trưởng thành Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai
(View: 1264)
Có ông lãnh chúa vùng kia Một hôm cho thuộc hạ đi triệu mời Thỉnh hai vị khách tới chơi Hai thiền sư nọ là người tiếng tăm.
(View: 1302)
Anh chàng Đại Lãng thuở xưa Có tài đô vật rất ư tuyệt vời Lại thêm sức mạnh hơn người, Khi trong nội bộ ngay nơi viện nhà
(View: 1267)
Đoàn ca kịch nọ nổi danh Kiếm ăn đi khắp tỉnh thành làng thôn Diễn tuồng ác quỷ kinh hồn Tuồng "Quỷ La Sát" luôn luôn hãi hùng
(View: 1216)
Một buổi sáng, Trời Mây trong xanh ngắt, Nắng tung tăng chào đón một ngày vui... Gió êm đưa tia nắng rộn niềm vui, Mặt Trời lên tỏa hào quang rực sáng...
(View: 1229)
Hôm nay vào trước Cổng Chùa, Nhận Cành Hoa Trắng cài lên áo mình. Tâm Hương một nén ân tình, Kính dâng lên Mẹ muôn phần nhớ thương !
Quảng Cáo Bảo Trợ