Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
15,514,386
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250

Tuyển tập 135

19 Tháng Chín 201200:00(Xem: 7079)
Tuyển tập 135


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG


Tuyển tập 10 bài Số 135 - thơ Mặc Giang

(Từ bài số 1341 đến số 1350)

 thnhattan@yahoo.com.au

 

01. Đừng tan tro bụi tâm hồn

02. Biên Hòa - Chợ Quán xác xơ

03. Ai thương Thầy Chùa

04. Nhớ chuyện Vân Tiên

05. Giấc ngủ quê hương (*)

06. Như cánh chim bay

07. Vọng cố hương

08. Tiếng vọng núi rừng

09. Thương cội tùng già

10. Ai Vua, ai Cọp!

 

Đừng tan tro bụi tâm hồn

 

Trăng sao kia nhấp nháy giữa lưng trời

Đom đóm nhỏ lập lòe soi đêm tối

Ai đánh động, khua thành đồng vách núi

Tiếng vô cùng lộng gió thét uy linh

Biển Đông trêu sóng Cá Kình

Trường Sơn cợt núi hỏi mình là ai

Gập ghềnh biển rộng sông dài

Ôm bong bóng nước phơi đài sắt son

Sỏi đá kia xây xát dẫu hao mòn

Đường trường xa vạn lý tri mã lực

Đèo heo hút chông chênh ngàn đáy vực

Núi liền đồi khiếp đảm vạn sơn khê

Đã non, thì phải nặng thề

Đã nước, thì phải sắt thề cùng non

Nếu không, nào ngại mất còn

Cơ đồ lịch sử ra hồn gì đâu

Tang thương mới thấm biểu dâu

Bọt bèo mới thấm bờ lau đá vàng

Đường nhựa nắng cháy chói chan

Mới thương đường đất cái quan thuở nào

Dù đi Bắc Đẩu, Nam Tào

Nhớ thương thôn dã trăng sao quê mình

Ngàn năm, trúc vẫn xinh xinh

Ngàn đời, tre vẫn thắm tình hương quê

Lối xưa còn đó, ai về

Đường xưa còn đó, lỗi thề chi nhau

“Ra đi nhớ trước nhớ sau

Nhớ nhà mấy cột nhớ cau ấy buồng”

Ra đi nhớ nước nhớ nguồn

Nhớ cây nhớ cội nhớ vuông chưa tròn

Lửa tàn còn chút sắt son

Đừng tan tro bụi tâm hồn Việt Nam.

 

Tháng 11 – 2009

 

Biên Hòa - Chợ Quán xác xơ!!!

 

Người ta đại lộ thênh thang

Còn mình tiểu lộ bò càn lăn quay

Chặt chân chưa đã, chặt tay

Bôi nhau chưa đã, xát mày trấu tro

Tưởng rằng bốn biển hải hồ

Nào ngờ chết dí ao hồ vũng sâu

Người ta đại lộ bắc cầu

Còn mình tiểu lộ bể đầu nhói tai

Thùng thình áo mão cân đai

Xong rồi ủm thủm nằm dài trùm chăn

Tâm can đeo đá nặng oằn

Tự tình dằng vặc vết hằn không pha

Người ta bốn biển là nhà

Còn mình nhân ngã ta bà chưa thôi

Núi cao thương nhớ đỉnh đồi

Cội nguồn xa xót sông ngòi biển khơi

Cũng mang một kiếp trong đời

Mà sao khô kiệt lở bồi không tan

Người ta đại lộ dọc ngang

Còn mình tiểu lộ bẽ bàng ngó nhau

Ngựa đau đày đọa con tàu

Trông qua xem lại một màu tiêu sơ

Tưởng rằng ngất ngưởng phất cờ

Nào ngờ lưng cọp vật vờ sởn gai

Người ta đại lộ đường dài

Còn mình tiểu lộ miệt mài trầm kha

Hình như chung một mái nhà

Mà sao sĩ nhục đẫy đà thế ni

Oan khiên nghiệp dĩ chứ gì

Tu tu rị rị lạ hì Tào Khê

Trần sa nhiễu loạn tứ bề

Một li không dứt đường về còn lâu

Người ta đại lộ dìu nhau

Còn mình tiểu lộ chì thau nhấn bùn

Thằng điên ngó lại thằng khùng

Biên Hòa - Chợ Quán lùng bùng ai hay

Biên Hòa - Chợ Quán khổ thay

Biên Hòa - Chợ Quán cho dày xác xơ!!!

 

Tháng 11 – 2009

Mặc Giang

 

Ai thương Thầy Chùa?

 

“Mấy đời bánh đúc có xương

Mấy đời Dì ghẻ mà thương con chồng”

Mấy đời, ngoại đạo, quạ giòng

Hội hè, đình đám lòng vòng chao tương

Mấy đời tráo đấu cân lường

Mấy đời giảo hoạt mà thương Thầy chùa

Xôi chè, chuối oản, nó lùa

Xong rồi ngoảnh mặt, nó bừa ra tro

Mình thì ôm cái mặt mo

Co đầu, rút cổ, thụt giò, phỏng tay

Thế thời, thời thế xưa nay

Chính em chính chị xéo giày nát tan

Thế nhân, nhân thế bẽ bàng

Mấy ai thương cảm đầu tròn áo vuông

Kéo màn, hết cảnh, xong tuồng

Nhà chùa đóng cửa, hậu trường te tua

Mấy đời nắng biết thương mưa

Thầy chùa mới biết thương chùa mà thôi

Thiều Nguyên khuất núi nghiêng đồi

Thanh Minh hụt hẫng đứng ngồi sao yên

Vũng sâu nặng trĩu ưu phiền

Trong ngoài ập phủ đảo điên tư nghì

Mấy đời bạc bẽo thương chì

Ô hay cửa Phật từ bi thăng trầm

Mấy đời ớt hiểm rau răm

Trộn thêm rau đắng tỏi hành, xé môi

Uống nước, còn nuốt chưa trôi

Bừng bừng mặt mũi đã đời biết chưa???

 

Tháng 11 – 2009

Mặc Giang

 

Nhớ chuyện Vân Tiên

 

Ngồi chơi nhớ chuyện Vân Tiên

Cụ Đồ tên Chiểu của miền Bến Tre

Đâu cần ông Phán, ông Nghè

Mà sao thiên hạ học, nghe quá chừng

Cái thời Pháp thuộc vẫy vùng

Tay sai, bán nước ùn ùn lên mây

Cụ mù, dạy học qua ngày

Giữ gìn quốc thể, bọn Tây đừng hòng

Cơm rau, dưa muối cũng xong

Chức tước, danh vị, Cụ quăng ra đường

Hễ ai sỉ nhục quê hương

Cụ Đồ một chữ cái phường vong nhân

Hễ ai sỉ nhục quốc dân

Cụ Đồ một chữ ngu đần ô danh

Hễ ai vân cẩu tranh giành

Cụ Đồ một chữ Đỏ - Xanh trên đầu

Hễ ai nhân ảnh tham cầu

Cụ Đồ một chữ không trâu thì bò

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn hại đạo, mặc đồ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn giảo hoạt, ném ngà chạy vô

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn nịnh hót, vất đồ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn danh lợi, chửi mà chạy vô

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn thủ đắc, phất cờ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn bất chính, ném cà chạy vô

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn điếm nhục, quật mồ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn nhân ngã, chết bà chạy vô

Vân Tiên cõng mẹ chạy vô

Gặp bọn mục hạ, chết mồ chạy ra

Vân Tiên cõng mẹ chạy ra

Gặp bọn tán tận, hết đà chạy vô

Nhớ thương Đình Chiểu cụ Đồ

Trẻ con lớn nhỏ hoan hô dậy trời

Chia hai sinh hoạt vui chơi

Câu câu chữ chữ muôn lời thật hay

Nếu cần, đối đáp suốt ngày

Câu kia chữ nọ khéo bày dễ thương

Cụ Đồ nay đã mục xương

Mỗi khi nhớ Cụ, thắp hương niệm tình

Vân Tiên lục bát tài tình

Câu sáu câu tám bóng hình quyện nhau

Vân Tiên có trước có sau

Dù văn hay võ, làu làu Vân Tiên.

 

Tháng 11 – 2009

 

GIẤC NGỦ QUÊ HƯƠNG

 

Mười năm lẻ ta xa miền nước ngọt

Xa ruộng vườn ôm ấp bóng cây xanh

Dòng kênh nhỏ lục bình trôi man mác

Khói lam hòa hơi thở quyện mái tranh

 

Miền đất sống những ngày ta khôn lớn

Cơm đồng quê hạt lúa chín mộng vàng

Công cha ta với tháng ngày tần tảo

Và mẹ hiền chín tháng đã cưu mang

 

Khơi mạch sống tươi màu bên nương rẫy

Nước quê nghèo pha lẫn vị phèn chua

Tình đầm ấm bên trời xanh thơ ấu

Không tị hiềm ngoài lời nói phân bua

 

Trong hơi thở nghe tình thêm khắn khít

Gió thanh bình âm hưởng khúc dân ca

Đồng ruộng xanh cánh cò in trăng trắng

Nắng trên cành lau lách cũng thiết tha

 

Mười năm lẻ ta chưa về quê cũ

So tuổi mình trong hiện tại mà thương

Cứ muốn nghe trong đời hơi thở

một lần xin giấc ngủ quê hương.

 

LÊ NGUYÊN CHÂU

(bài này QH biết đã khoảng 15 năm)

 

Như cánh chim bay

 

Đã mười năm xa quê hương biền biệt

Hai mươi năm, còn gì nữa xa quê

Ba mươi năm, thôi, nói nữa chi hè

Thắp đom đóm lập lòe soi viễn xứ

 

Ta nhớ lắm, mái nhà tranh bếp lửa

Ta thương lắm, tiếng tí tách củi khô

Bóng mẹ già chiều tối đợi con về

Rồi cả nhà ấm no cơn đói lạnh

 

Ta nhớ lắm, bác nông phu nặng gánh

Ta thương lắm, dân quê vụ ngày mùa

Dưới đồng sâu, em cấy lúa đỡ mưa

Trên đồng cạn, anh tay cày chống nắng

 

Dân quê nghèo nhưng tình sâu nghĩa nặng

Tiếng tự tình vang xóm dưới thôn trên

Nơi chôn nhau, ta đâu biết mà quên

Nhưng núm rốn, mẹ cắt ra từ đó

 

Qua mười năm, tưởng rằng quên dần nhớ

Hai mươi năm, thêm chồng chất sao quên

Ba mươi năm, rong rêu phủ bên thềm

Gió hiu hắt mỗi đêm về vẫy gọi

 

Cõi trời quê phơi phương đài mòn mỏi

Chốn tha phương mờ mịt kiếp không nhà

Càng thương thêm tiếng nói của quê cha

Càng nhớ thêm tiếng tự tình đất mẹ

 

Cánh chim bay, dễ gì về tới tổ

Dù bay về, tổ cũ tìm đâu ra

Phải không chim sao vội vỗ bay xa

Nhanh đi nhé, kẻo hoàng hôn khuất núi!

 

Tháng 11 – 2009

Từ bài Giấc ngủ quê hương của Lê Nguyên Châu

do Thầy QH tặng, tôi viết bài này.

Mặc Giang

 

Vọng cố hương

 

Ta viết bài thơ vọng cố hương

Khi xa mới biết kiếp tha phương

Quê nhà một cõi trời cô đọng

Thăm thẳm hồn đau nát đoạn trường

 

Những ai mang kiếp sống xa nhà

Mới thấu lòng thương hình bóng cha

Nhớ mái quê nghèo nơi đất mẹ

Lá me chi lắm những la đà

 

Ve kêu não nuột mỗi trưa hè

Thương quá đi thôi, một tiếng Me

Nhớ quá đi thôi, tình phụ tử

Gập ghềnh sóng vỗ nước chìm khe

 

Khi xa mới thấu những tư lường

Sung sướng gì nghe tiếng cố hương

Lại bắt băng ngang tình cố quận

Một thương kéo nhớ đến ngàn thương

 

Nếu ai bỏ mất tiếng quê hương

Sống cũng thừa thôi kiếp mộng thường

Lưu lạc lung linh hồn nghĩa địa

Bụi mờ đan kín cỏ phơi sương

 

Ai ai cũng có một quê hương

Vẫn biết ra đi, biệt dặm trường

Chim chóc còn mong về tổ ấm

Làm người ray rức vọng tơ vương

 

Nắm lên chút đất của quê cha

Nặng trĩu trên tay bóng mẹ già

Một cõi trời quê tràn khối óc

Trong lòng sâu thẳm tiếng gia gia

 

Quê hương tôi viết, đừng nghe đau

Bạc trắng hoa cau, hỏi mấy màu

Vạn dặm trường xa, hỏi mấy nhịp

Vàng lên cát đá bãi nương dâu.

 

Tháng 11 – 2009

Mặc Giang

 

Tiếng vọng núi rừng

 

Ta đứng giữa rừng khuya khua gió núi

Tiếng uy linh vang vọng bốn phương trời

Hỡi núi rừng kỳ vĩ của ta ơi

Ai đánh đổ nổi thành đồng vách núi

 

Khi đêm đến, rùng rợn thêm bóng tối

Khi ngày lên, khiếp đảm thêm điệp trùng

Ai vô đây, bé nhỏ giữa núi rừng

Bước từng bước rụt rè trong kinh dị

 

Ngước mỏi ót chưa qua đầu đỉnh núi

Cúi mỏi cổ chưa nhìn hết hố sâu

Lại còn đèo, còn dốc nữa, ôi thôi

Đừng giỡn mặt nghe, hỡi thế nhân bé bỏng

 

Trời còn sợ mỗi đông về giá lạnh

Đất còn kinh mỗi hạ đến khô khan

Tím cho tím lòng, tím ngắt thu sang

Xuân mỉm nụ, cho trần gian dễ thở

 

Tội nghiệp không, hỡi những ai Thế Lữ

Một ly sơn cả kiếp nhớ thương rừng

Nhớ đồi non nghiêng vách núi điệp trùng

Hát trăng sao lộng ngân hà xao quyến

 

Vũ trụ kia, một khi ta lên tiếng

Tiếng vang rền đẩy nhịp kéo nhau đi

Khua thanh âm ngân vọng đến kiêu kỳ

Cho rừng núi thêm uy linh cao cả.

 

Tháng 11 – 2009

Mặc Giang

 

Thương Cội Tùng Già

 

Thương thay cho cội tùng già

Ngồi trơ gốc cội giữa nhà trần gian

Nhìn ra lối dọc đường ngang

Trông vào bốn vách khép màn đóng khung

Tùng ơi tùng hỡi là tùng

Bách ơi là bách cùng chung phận nầy

Nghe tùng ngất ngưởng trời mây

Nào hay một cõi niềm tây ngỡ ngàng

Nghe bách vượt bóng thời gian

Nào hay phớt gió mây ngàn thế thôi

Được mang tiếng quý trong đời

Bốn mùa chết đứng chịu trời ai hay

Nói ra xấu mặt hổ mày

Âm thầm heo hút nỗi này tình kia

Buồn trông cánh nhạn chiều về

Chim hồng bạt gió tứ bề xa bay

Cội tùng một gốc khô cây

Đất trơ đá cuội xát xây thân tàn

Cao chi, cho lắm phong trần

Trọng chi, cho lắm cơ cần tim đau

Xanh xanh cũng chỉ một màu

Cõi cằn cũng chỉ bàu nhàu bèo mây

Cội tùng trông bách thương thay

Thế gian ai muốn thân nầy tặng cho.

 

Tháng 11 – 2009

Mặc Giang

 

Ai vua, ai cọp !

 

Ta có nghe câu Một rừng không hai cọp

Thế mới gọi là Chúa tể sơn lâm

Để cho núi rừng huyền bí uyên thâm

Tăng kỳ vĩ giữa đất trời cao rộng

 

Có những khi gầm gừ, vươn vai, thét rống

Có những khi lầm lũi, khép kín, âm u

Cho rừng sâu thêm hun hút mịt mù

Cho núi thẳm thêm cao kỳ rùng rợn

 

Nghe tiếng cọp, ai mà không phát ớn

Giữa núi rừng, ai không khiếp uy linh

Có biết đâu, cọp cô độc một mình

Cả đêm ngày trầm ngâm vua một cõi

 

Lỡ sinh ra, biết làm sao thoát khỏi

Sung sướngmang tiếng gọi sơn lâm

Chúa gì chúa, chỉ có chúa âm thầm

Sống thui thủi một mình trong cô độc

 

Ta có nghe câu Gần vua như gần cọp

Vua dễ gì gần gũi với dân thường

Cọp dễ gì bầu bạn khách tương lân

Tiếng thì có nhưng làm sao có miếng

 

Lỡ làm vua, nên cân đai chịu trận

Lỡ làm cọp nên khoác bộ rằn ri

Lột xác ra vốn thật chẳng có gì

Cũng một đống bầy nhầy khốc khô lở lói

 

Vua gì mà vua, cọp gì mà cọp

Biết bao nhiêu ông vua, thèm cuộc đời dân giã quá đi thôi

Biết bao nhiêu con cọp, xót xa cho thân phận núi đồi

Ai có hiểu, và ai không có hiểu???

 

Tháng 11 – 2009

Mặc Giang

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 217)
Ngàn năm mây núi xa xăm Sương mờ bao phủ trăng rằm chiếu soi Người Xưa trên đỉnh mây trôi Khách thiền lặng lẽ giữa đồi ai qua?
(Xem: 178)
Ngày không giết hại Đêm lại cầu kinh Thọ mạng lâu dài Sống vui tương kính.
(Xem: 107)
Lối nhỏ qui dần niệm cõi hương… (*) Ngày qua lặng ngắm những cung đường… Nào rên khổ cực nơi trần thế, Dẫu nhận thờ ơ cảnh hí trường!
(Xem: 106)
Tôi ngơ ngác nhìn trời cao biển rộng, Bước vào đời như giọt nước hân hoan. Nghe chim hót trên tàng cây lá mộng, Dưới chân tôi nắng óng ánh huy hoàng!
(Xem: 100)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền
(Xem: 176)
Biết tha thứ là bước đầu tu học Tự thương mình không làm khổ tha nhân Sống hài hoà luôn trân quý tình thân Đức khiêm tốn chẳng có gì thua thiệt.
(Xem: 122)
Đầu năm xin chúc mọi nhà Sống vui tu tập thuận hoà hiếu chơn Chúc cho tình nghĩa keo sơn Cùng nhau hành thiện tránh hờn dối nhau
(Xem: 120)
Cung nghinh Kỷ Hợi chén men nồng CHÚC cả dương trần vẫy nạn xong TÂN phúc tùy duyên hằng thỏa dạ XUÂN an đối cảnh chẳng vương lòng
(Xem: 144)
Niệm Phật tham thiền nghiệp chuyển lay, Niềm vui trí tuệ hiển chan đầy Hương hoa kính ý cung minh đến Lễ nhạc thành tâm đón thiện lai
(Xem: 123)
Nhà vua Giới Đức thời xưa Tiếng tăm phúc đức nhân từ vang xa Vua cho xây sáu căn nhà Làm nơi phát thực phẩm ra giúp đời
(Xem: 182)
Trong ngôi thiền viện thuở xưa Đứng đầu là một thiền sư lâu đời Lìa trần tuổi chín mươi hai Danh ngài viện chủ khó ai sánh cùng,
(Xem: 225)
CHÚC mùa xuân thắm trải ngàn hoa, CHÚC cả nhân gian được thái hòa. CHÚC nhớ nguồn xưa, luôn rõ cội, CHÚC nhìn cảnh mới, mãi thương nhà.
(Xem: 178)
Tôi muốn nói lên một lời cảm tạ Dịp xuân về nhớ lại mái chùa xưa Bên tách trà toả sáng pháp Đại Thừa Xin nguyện hướng về con đường Giác Ngộ.
(Xem: 159)
Cuộc đời là cõi không hoa Tỉnh trong giây phút gọi ta trở về Xin luôn tâm niệm từng lời Những câu Phật dạy muôn đời chẳng quên.
(Xem: 146)
Mây chùng ngõ vắng thoảng hơi sương, Vách đá cheo leo kẻ ngại đường. Tĩnh lặng trầm xông lơi cõi đắm, Mơ màng khói tỏa lạnh đời vương.
(Xem: 159)
Già lam lẳng lặng mát hương thiền Lá cỏ vươn mầm loáng thoáng nghiêng Học đạo bên Thầy nương ngộ tánh Sống thời cạnh chúng biết tùy duyên
(Xem: 222)
XUÂN về cảnh vật ánh dương ngời, XUÂN chúc ngày thêm sáng nụ cười. XUÂN vững tình thương xây nghĩa thắm, XUÂN giàu nghị lực mở lòng tươi.
(Xem: 170)
Duyên Tam Bảo một đường thẳng tiến Nợ trần gian xin bỏ lại sau Ngày đêm tích đức thiện cao Phát huy Bi Trí khát khao hướng lành.
(Xem: 168)
Xuân về thắm đẹp rực đào mai Mở cửa mừng xuân tháo buộc cài Ngắm cảnh xuân ngời tan bụi khói Nhìn xuân nắng rạng sạch rào gai
(Xem: 131)
Tiền tài sương đọng giọt khuya sớm Danh vọng sóng trào bọt trước sau Thôi hãy mừng Xuân! Vui hiện tại! An nhiên ngắm nước chảy qua cầu.
(Xem: 140)
Bình minh rực rỡ sắc tươi hồng Tiếng đại hồng chung vọng cửa Không Trong Điện nhang thơm bay phảng phất Trên Trời mây thắm lượn phiêu bồng
(Xem: 200)
Mùa Xuân Di Lặc rạng ngời Muôn người hoan hỉ tươi cười bên nhau Nắng mai ấm cả vườn đào Tình người luôn vẫn đẹp màu thời gian
(Xem: 171)
Danh mà chi Lợi mà chi Cuộc đời đến lúc cũng ra đi Con quỷ vô thường rình ẩn núp Đừng nên chậm trễ phút quy y.
(Xem: 244)
Năm mới quyết tâm đổi mới Văn Tư Tu niệm chẳng quên Nguyện lòng theo chân Thầy Tổ Vui trong ánh đạo vững bền.
(Xem: 225)
Di Đà Pháp Hội thật trang nghiêm Lễ Phật tụng kinh thắp nến nguyền Rạng ánh từ quang soi cõi thế Ngời vòng tuệ nguyệt chiếu nhân thiên
(Xem: 236)
Giác Hạnh chùa quê đượm nét thiền Lá vàng từng chiếc nhẹ bay nghiêng Tăng nhân dưỡng đức trì Kinh tạng Tục khách quy tâm hướng Phật duyên
(Xem: 303)
Tu hành vượt thoát tử sinh Nhờ ân Tam Bảo biết mình ở đâu Cội nguồn Diệu Pháp thâm sâu Ngẫm suy là bước khởi đầu từ đây.
(Xem: 285)
Những con đường mặt đất hoang vu Tôi đến cùng hoa cỏ mộng du Gió thổi mãi muôn triều sóng vỗ Đường linh hồn biển động thiên thu.
(Xem: 271)
Tiết lạnh sương tràn thấm dạ ai? Non cao người vắng có chi cài Chim buồn ngại hót nên đồi vắng Gió thoảng mây loang quyện dãi dài
(Xem: 261)
Mây chùng ngõ vắng thoảng hơi sương, Vách đá cheo leo kẻ ngại đường. Tĩnh lặng trầm xông lơi cõi đắm, Mơ màng khói tỏa lạnh đời vương.
(Xem: 246)
Ngày xưa có một ông vua Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời Sinh con trai đủ trăm người Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương
(Xem: 870)
Khóa Tu Báo Ơn năm nay, Chúng con tu tập những ngày mùa đông, Tại Chùa Tam Bảo ấm nồng, Pháp thoại chia sẻ với lòng lạc an
(Xem: 230)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi
(Xem: 271)
Tôi muốn nói lời xin lỗi Cho lòng nhẹ bớt ưu tư Đêm về ngủ ngon thẳng giấc Dưới vầng trăng sáng diệu từ.
(Xem: 426)
Cuối năm ngồi tính sổ đời, Phong ba bão táp thôi thời chán ngây, Từ miền đông đến miền tây, Đâu đâu cũng có chuyện nầy chuyện kia.
(Xem: 310)
Khởi niệm mong cầu chẳng ít chi Sống đạo hành thâm khó thể bì Tham vấn minh sư khai tuệ nhãn Đoạn trừ mê vọng dứt ngu si
(Xem: 313)
Tiếng mõ huyền vi tiếng mõ nào, Trời thơ hoa mở cánh xôn xao Từ Cung Đâu Suất ngời hương đạo Thoảng giấc mơ đời cánh gió trao.
(Xem: 411)
Bao giờ ta biết thương nhau Cho niềm vui mãi ngày nào còn đây Bao giờ ta biết ngừng gây(điều ác) Dù cho nhắm mắt đẹp ngay nấm mồ Bao giờ ta biết cơ đồ(sự nghiệp)
(Xem: 394)
Pháp Phật khai thông dòng bế tắc Sạch bóng vô minh thoát nỗi buồn Sáng đẹp cõi lòng hương toả khắp Duyên Pháp nguyện hành dứt bỏ buông.
(Xem: 308)
Nơi miền Bắc Ấn Độ xưa Thành Ba La Nại có vua trị vì Nhà vua có vị quan kia Rất là khôn khéo ai bì được ngang
(Xem: 365)
Nhật Tụng Sơ Thời cốt tuỷ kinh Trực chỉ nhân tâm hiển tánh mình Xa lìa khái niệm thông đạt ý Giải thoát tâm hồn đẹp tánh linh
(Xem: 368)
Một hôm đạo sĩ A La Trên đường khất thực ghé qua một nhà Chuyên buôn vàng bạc, ngọc ngà Giàu sang tột bực, xa hoa tuyệt vời.
(Xem: 304)
Nhật Mộng Đồ Huyễn bên tai còn vang vọng Lời của Thầy như tiễn bước hoàng hôn Tiếng chuông chùa nghe sâu lắng tâm hồn Tôi ngồi đó mà lòng như sống dậy.
(Xem: 384)
Màn đêm phủ xuống cảnh mờ sương, Ánh nguyệt lung linh rọi nẻo đường Gió nhẹ vờn lay hồ sóng gợn Mây lành tỏa quyện núi đồi vương
(Xem: 551)
Xuân đi xuân đến để xuân sang, Xuân rãi hương hoa khắp muôn ngàn, Xuân vẫn là xuân, xuân bất tận, Thế thái nhân tình hợp rồi tan...
(Xem: 320)
Uất hận làm chi ở kiếp này Khởi niệm tâm từ chuyển bước ngay Mang dòng đuốc tuệ đem soi sáng Thoát nghiệp si mê rõ tháng ngày.
(Xem: 223)
Xưa trong làng nhỏ vùng quê Có ông đánh trống chuyên nghề lâu nay Một hôm ông được cho hay Tại Ba La Nại nơi đây ăn mừng
(Xem: 431)
Tôi mơ cõi nước Ta Bà Miễn sao cuộc sống chan hoà tình thương Lòng không sầu muộn vấn vương Vui niềm xả bỏ đoạn trường bủa vây.
(Xem: 498)
Xan tham tật đố hãy thầm buông, Diệu pháp thường nghe thoát não buồn. Kệ ngọc siêng trì gìn nghĩa cội, Kinh vàng gắng tụng giữ ân nguồn.
(Xem: 470)
Tôi mơ cõi nước của Đức Phật Di Đà, Nơi không có con người gian dối. Không có qủy ma, Cho nên cây trái ở đây cũng mang vóc dáng thật thà.
Quảng Cáo Bảo Trợ