Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
15,506,741
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250

Tuyển tập 137

19 Tháng Chín 201200:00(Xem: 6672)
Tuyển tập 137


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG


Tuyển tập 10 bài Số 137 - thơ Mặc Giang

(Từ bài số 1361 đến số 1370)

 thnhattan@yahoo.com.au

 

01. Quán trọ vô thường

02. Biết thương Cha Mẹ

03. Quê hương yêu dấu

04. Nhớ mãi Tình Quê

05. Một tiếng Tình Quê

06. Chiêu hồn Lịch Sử

07. Từ tạ Song Đường

08. Không sao đánh đổi Tình Quê

09. Thăm cánh hoa này

10. Hoa Sen Tám Cánh

 

Quán trọ vô thường

 

Nếu ai cũng chọn an bình

Khổ đau để lại cho ai

Đường đời dễ gì bằng phẳng

Hoa hồng nào chẳng có gai

 

Nếu ai cũng chọn thanh nhàn

Não phiền để lại cho ai

Biết sống trong đời mới khó

Thế nhân ngày ngắn đêm dài

 

“Cái quay búng sẵn trên trời”

Lợi danh phú quý trò chơi

Đốt đèn trượng phu quân tử

Cổ kim gương sáng cho đời

 

Bức màn nhân ngã loanh quanh

Sương sa ngọn cỏ mong manh

Cửa tử vô thường vẫy gọi

Hết rồi một kiếp trôi nhanh

 

Biết chia nhau trong cái khổ

Biết chia nhau trong niềm vui

Cân bằng cuộc đời sướng khổ

Ai ai cũng có nụ cười

 

Cái bè danh lợi cong cong

Giả nhân giả tướng tréo tròng

Tiểu nhân lềnh khênh đón gió

Đại nhân thiên hạ khó tìm

 

Cuộc đời như một trò chơi

Trăm năm rồi cũng tiêu đời

Nghĩa trang xanh rì hoang lạnh

Một mai rồi cũng chơi vơi

 

Hoa thơm trong đời mới khó

Cỏ dại thật dễ lây lan

Một khi giã từ quán trọ

Ùn nhau chật ních suối vàng

 

Sao không giành nhau trên đó

Mà nay chui xuống dưới kia

Thẹn thùng thập thò lấp ló

Muộn rồi tội nghiệp thương chưa!

 

Tháng 3 – 2010

 

Biết thương Cha Mẹ

 

Khi em vừa mới sinh ra

Mẹ cắt núm nhau chôn đó

Cha cắt núm rốn chôn kia

Cho em có mặt ấy mà

 

Khi em vừa mới chào đời

Òa lên vang vang tiếng khóc

Mẹ cha chúm chím mỉm cười

Con tôi thương quá đi thôi

 

Chín tháng cưu mang đức mẹ

Ba năm bồng ẵm ơn cha

Sữa mẹ khô dần em khóc

Nhà nghèo cơm cháo xót xa

 

Lớn lên cho ăn cho học

Nuôi em khôn lớn nên người

Mẹ cha yếu già thở dốc

Biết bao công sức em ơi

 

Nuôi con suốt đời gian khó

Đâu phải ngày một ngày hai

Đất trời mênh mông còn nhỏ

Em ơi nhớ lấy ơn nầy

 

Cái tiếng con hiền cháu thảo

Tổ Tiên dạy dỗ ngàn xưa

Ngàn sau báo bổ chưa vừa

Em đừng tính năm tính tháng

 

Đầu nguồn nước không có cạn

Cuối sông nước chảy miệt mài

Công cha nghĩa mẹ hoa cài

Thắm tô bông hồng hiếu hạnh

 

Rừng non nhấp nhô đồi núi

Vũng sâu nghiêng ngửa lưng đèo

Công cha nghĩa mẹ đẳng đeo

Thương con tới khi nhắm mắt

 

Coi chừng dầu khô đèn tắt

Tìm lại không có được đâu

Mẹ cha gian khổ dãi dầu

Đừng để một mai quá muộn

 

Dặn nhau để thương để nhớ

Nghe em nghe chị nghe anh

Ngoài kia cửa biển gập ghềnh

Xạc xào gầm vang lệ đá.

 

Tháng 3 – 2010

 

Quê hương yêu dấu

 

Quê hương ai không nhung nhớ

Đi đâu cũng muốn trở về

Dòng sông ôm ấp bờ đê

Bến cũ con đò đứng đợi

 

Quê hương không hờn không dỗi

Đất mẹ không chối từ ai

Đường xưa mở lối hoa cài

Lối về chờ trông bỏ ngõ

 

Dù ai đi đây đi đó

Xa xôi góc biển chân trời

Tình quê thăm thẳm đầy vơi

Chứa chan nỗi niềm cố quận

 

Ước mong trở về một chuyến

Đường dài ly cách chia phôi

Quê hương không phải đón mời

Không lẽ một đi đi mãi

 

Quê hương từ khi khôn lớn

Quê hương từ thuở chào đời

Đến nay vẫn thế không vơi

Lớn dần trong ta thì có

 

Quê hương con đường đất nhỏ

Quê hương con đường cái quan

Bụi tre khóm trúc đầu làng

Dấu tình in sâu nguyên vẹn

 

Ra đi không hò không hẹn

Nhưng về ai chẳng chờ mong

Như lúa chờ ngày trổ bông

Như mầm chờ xanh lá mạ

 

Sau hè thầm kêu tiếng má

Trước ngõ thầm gọi tiếng ba

Tạo thành vóc dáng thân ta

Ấp ủ nhà xưa ấm lạnh

 

Quê hương nào ai xa lánh

Hỏi ai không có quê hương

Hỏi ai không có tình thương

Dễ gì tìm quên khỏi nhớ

 

Quê hương cho ta hơi thở

Quê hương cho ta nụ cười

Quê hương ta mới làm người

Không ai có quyền xúc phạm

 

Quê hương cho ta vóc dáng

Quê hương cho ta hình hài

Quê hương không chối từ ai

Không ai có quyền đánh mất

 

Quê hương cho ta tư chất

Quê hương cho ta hành trang

Quê hương máu đỏ da vàng

Của người Việt Nam yêu dấu.

 

Tháng 3 – 2010

 

Nhớ mãi Tình Quê

 

“Đi đâu cũng nhớ quê nhà

Nhớ cơm dưa muối nhớ cà dầm tương”

Một câu ăm ắp tình thương

Một câu mà cả quê hương đong đầy

Dù cho đi đó đi đây

Quê hương mang nặng tháng ngày nào nguôi

Bởi vì nơi đó có tôi

Có anh có chị có người thân thương

Có cây cầu nhỏ bên đường

Có làng có xóm phố phường dấu yêu

Tình quê sầu mộng nâng niu

Tình người chan chứa chắt chiu giữ gìn

Hàng cây lối nhỏ bóng in

Xinh xinh trúc biếc xanh xanh tre vàng

Còn đây núm rốn đang mang

Núm nhau chôn đó họ hàng lục thân

Dù cho nay lữa mai lần

Quê nhà cố quận phong trần không phai

Đường về bóng đổ nghiêng dài

Nói ra lỗi hẹn một mai chưa tròn

Tình quê như đảo nhớ hòn

Như sông nhớ biển, như non nhớ rừng

Giật mình tỉnh mộng cây rung

Hồn quê chôn chặt tận cùng biết đau

Một mai còn có trước sau

Cam đâu hở quít, cau đâu mấy buồng

Để nghe một cõi tơ vương

Để nghe thấm thía tư lường hồn ta.

 

Tháng 3 – 2010 

 

Một tiếng Tình Quê

 

“Quê tôi nghèo lắm ai ơi

Mùa đông thiếu áo hè thời thiếu ăn”

Nói lên không phải than thân

Cũng chẳng trách phận cơ bần gian lao

Dù nghèo nhưng sống thanh cao

Nặng ân nặng nghĩa tơ hào chi ai

Chẳng qua cái nạn thiên tai

Đất cày sỏi đá khổ dài thế thôi

Trắng tay chưa đủ vá bồi

Lũ lụt lại đến dập vùi nhiêu khê

Dân tôi mang nặng tình quê

Miếng cơm manh áo vỗ về có nhau

Quê nghèo trắng dã buồng cau

Đã chôn núm rốn, núm nhau đầu đời

Mới cho muối mặn mềm môi

Mới cho núi thẳm biển khơi điệp trùng

Ở đâu cũng mến nhau cùng

Đi đâu cũng nhớ Miền Trung đượm tình

Nói ra một tiếng quê mình

Như in dấu ngọc bóng hình xa xưa

Quê tôi chan nắng đổ mưa

Chan khoai độn sắn cho vừa lòng nhau

Đi đâu nhớ trước nhớ sau

Trở về như bước nhịp cầu ái ân

Dù cho tắm gội phong trần

Như vàng thử lửa luyện thân sá gì

Sông dài biển rộng thầm thì

Núi cao hố thẳm tư nghì thắm tô

Mới thành răng rứa tê mô

Nẫu sao kệ nẫu chớ chê nẫu hè

Cũng đừng théc méc chi nghe

Nói ra một tiếng tình quê đủ “rầu”!

 

Tháng 3 – 2010

 

Chiêu hồn Lịch Sử

 

Chiêu hồn lịch sử linh thiêng

Anh hùng liệt nữ Tổ Tiên hiện về

Gia trì non nước sơn khê

Ngàn năm sông núi vẹn thề núi sông

Chiêu hồn Mẹ hỡi Biển Đông

Cha ơi, núi Thái giống dòng Rồng Tiên

Chở che trên khắp mọi miền

Cháu con Lạc Việt đoàn viên thái bình

Không còn thống nỗi điêu linh

Núi xương sông máu vặn mình kêu đau

Da vàng máu đỏ một màu

Mà sao thử lửa làm nau rợn hồn

Cát kia còn ụ bên cồn

Đá kia còn dựng kê hòn chờ mong

Mưa sa đợi nắng đem hong

Con thoi đợi chỉ tơ hồng tâm đan

Chớ đâu đập giũa nát tan

Cạn tình ráo máng ê càn nhiễu nhương

Chiêu hồn lịch sử xót thương

Lóe lên dấu ngọc vẽ đường mà đi

Mắt nào chẳng khép bờ mi

Lòng nào chẳng động tư nghì ruột gan

Nhìn trông ngọn cỏ bên đàng

Phất phơ trước gió mơ màng trời xanh

Nhìn trông chiếc lá treo cành

Đẳng đeo cuốn héo dỗ dành chồi non

Chiêu hồn lịch sử sắt son

Chở che gia hộ trường tồn Việt Nam

Vàng thau lẫn lộn mới chàm

Kinh qua vượt thoát bao hàm điểm tô

Nói ra một tiếng cơ đồ

Ngàn năm máu cạn xương khô chất chồng

Nói ra một tiếng núi sông

Xuống biển kéo cát, bắt còng lên non

Kết thành quốc túy quốc hồn

Cha ông xây dựng cháu con giữ gìn

Thầm thì sóng vỗ đầu ghềnh

Xa xa nước chảy mông mênh sông dài

Việt Nam dấu ngọc trang đài

Sử vàng lối cỏ hoa cài thiên thu.

 

Tháng 3 – 2010

Mặc Giang

 

Từ tạ Song Đường

 

Tiếng Ơn Cha, lung linh hồn Núi Thái

Tiếng Nghĩa Mẹ, rào rạc nước Biển Đông

Mà nghe sóng vỗ trong lòng

Leo đồi gió hú buồn trông đỉnh đèo

Rong rêu tựa vách cheo leo

Ngàn năm sương lạnh eo sèo bèo mây

Ta mang một tấm thân nầy

Ơn cha nghĩa mẹ đong đầy tình thâm

Sau hè rau húng rau răm

Bên hông rau đắng trước thềm rau cay

Đầu đường đan kín cỏ may

Bước quanh lối ngõ gió lay bụi mờ

Đếm trong từng tiếng đơn cô

Gõ lên cung nhịp dại khờ hồn đau

Quê nghèo trắng mấy mùa cau

Xác xơ gốc rạ sắc màu tầm không

Ra rừng nhặt lá diêu bông

Lên non tát biển xuống sông bắt còng

Tiếng Ơn Cha, giọt mồ hôi muối mặn

Tiếng Nghĩa Mẹ, lệ khép mắt sầu vương

Đếm trong vụn vỡ tình thương

Chôn trong tim thẳm trên đường từ ly

Đầu cầu Ái Tử thầm thì

Cuối sông nước chảy một đi vạn lìa

Nghĩa trang mờ khói mộ bia

Gắn trên giá lạnh đổ về tịch liêu

Còn đâu mà nói chín chiều

Ngõ sau cửa trước tiêu điều hợp tan

Vọng khua tiếng nói muộn màng

Song Đường từ tạ gió ngàn bay bay.

 

Tháng 3 – 2010

 

Không sao đánh đổi Tình Quê

 

Quê nhà vạn lý mù sương

Xát xây sỏi đá trên đường ta đi

Ra đi dù có là gì

Không sao đánh đổi biệt ly một đời

Trăng ngàn le lói dặm soi

Tình quê réo rắt gởi đồi thê lương

Mà nghe nát ruột tư lường

Chôn sâu hai tiếng quê hương đáy lòng

Lối về bỏ ngỏ hoài mong

Như sương sáng sớm đem hong nắng chiều

Quê nhà một mái cột xiêu

Tường tre vách lá chín chiều tiêu sơ

Ra đi từ đó đến giờ

Thời gian chi nữa mịt mờ tháng năm

Ba mươi nào đợi chi rằm

Xuân thu đông hạ lạnh căm bốn mùa

Phớt qua như ngọn gió lùa

Nửa đời vật vạ được thua bại thành

Vèo trông phù phiếm lợi danh

Đâu bằng thanh thản trong lành nhà quê

Nhưng sao bỏ ngỏ đường về

Bởi đành nên đoạn mải mê đêm dài

Trùng trùng bóng tối lên ngai

Hòn chồng đá tảng lối cài bủa giăng

Leo đồi thế kỷ nhục nhằn

Lao linh thức hệ vết hằn thâm sâu

Chông gai hầm hố lấp cầu

Trường ca điệu lý thuẫn mâu be bờ

Quê nhà cố quận đêm mơ

Giật mình thức dậy mịt mờ bóng đêm.

 

Tháng 3 – 2010

 

Thăm cánh hoa này

 

Cho ta thăm cánh hoa này

Bỏ quên vũng tối hao gầy ra sao

Mưa sa gió táp đưa vèo

Núi cao hố thẳm đèo heo hút lồng

Hoa kia nguyên vẹn thanh trong

Thủy ngân còn gợn, nước sông còn gàu

Hoa kia nguyên vẹn sắc màu

Ngày lên không vướng đêm thâu không màng

Cho ta thăm cánh hoa này

Đã lâu không biết mặt mày ra sao

Lên trời còn hỏi trăng sao

Xuống đất còn hỏi phóng lao chi hè

Nghe trong một tiếng im re

Hiện ra bốn hướng tứ bề sắc không

Ẩn vào nhẹ tựa lông hồng

Chim bay đáy nước dòng sông vô tình

Tìm ta chẳng thấy được mình

Không ta thì hỏi bóng hình ở đâu

Cho ta thăm cánh hoa này

Đừng buồn chi nhé lâu nay thế nào

Thức rồi, sao hỏi chiêm bao

Còn mê ngủ ngáy ào ào thế thôi

Hoa kia nguyên vẹn tuyệt vời

Không xa bến cũ không rời nhà xưa

Hoa kia nguyên vẹn thượng thừa

Không tàn cát bụi gió lùa thời gian

Ta nâng một cánh hoa vàng

Gởi trong diệu hữu muôn ngàn thiên thư.

 

Tháng 3 – 2010 

 

Hoa Sen Tám Cánh

 

Hoa Sen tám cánh em mang

Tâm như sáng tỏa trên đàng em đi

Nhìn đời ánh mắt từ bi

Nói năng ký xuất nghĩ suy tỏ tường

Hoa Sen Tám Cánh em nương

Ba ngôi Tam Bảo pháp vương nhiệm mầu

Ngăn sông cách núi hố sâu

Mở lòng trắc ẩn, bắc cầu lại qua

Hoa Sen Tám Cánh thiết tha

Em mang dấu ngọc vào nhà Như Lai

Gồm thâu quá khứ vị lai

Sống trong hiện tại hoa mai trổ rồi

Cây xanh đâm ngọn thêm chồi

Hoa thơm thêm nhụy tô bồi tương lân

Hoa Sen Tám Cánh ân cần

Thời thời khắc khắc chuyên tâm tu hành

Sen vàng sen trắng sen xanh

Liên Trì Hải Hội vẫy cành thùy dương

Em mang đạo lý lên đường

Em mang chánh pháp yêu thương muôn loài

Du thuyền Bát Nhã ra khơi

Cứu người hoạn nạn độ đời trầm mê

Nhà xưa đã có lối về

Ba đường sáu nẻo mải mê lâu rồi

Hoa Sen Tám Cánh em ơi

Ưu Đàm thơm ngát, mỉm cười trao tay

Đạo vàng sáng tỏ hơn ngày

Không còn đêm tối đọa đày trần lao

Em mang hoa ấy đi nào

Đóa hoa tự tánh nhập vào pháp thân

Em mang hoa ấy chuyên cần

Ngàn năm hiện hữu trăng rằm thiên thu.

 

Tháng 3 – 2010

TNT Mặc Giang

macgiang@y7mail.com 

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 86)
Ngàn năm mây núi xa xăm Sương mờ bao phủ trăng rằm chiếu soi Người Xưa trên đỉnh mây trôi Khách thiền lặng lẽ giữa đồi ai qua?
(Xem: 157)
Ngày không giết hại Đêm lại cầu kinh Thọ mạng lâu dài Sống vui tương kính.
(Xem: 95)
Lối nhỏ qui dần niệm cõi hương… (*) Ngày qua lặng ngắm những cung đường… Nào rên khổ cực nơi trần thế, Dẫu nhận thờ ơ cảnh hí trường!
(Xem: 105)
Tôi ngơ ngác nhìn trời cao biển rộng, Bước vào đời như giọt nước hân hoan. Nghe chim hót trên tàng cây lá mộng, Dưới chân tôi nắng óng ánh huy hoàng!
(Xem: 99)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền
(Xem: 170)
Biết tha thứ là bước đầu tu học Tự thương mình không làm khổ tha nhân Sống hài hoà luôn trân quý tình thân Đức khiêm tốn chẳng có gì thua thiệt.
(Xem: 118)
Đầu năm xin chúc mọi nhà Sống vui tu tập thuận hoà hiếu chơn Chúc cho tình nghĩa keo sơn Cùng nhau hành thiện tránh hờn dối nhau
(Xem: 117)
Cung nghinh Kỷ Hợi chén men nồng CHÚC cả dương trần vẫy nạn xong TÂN phúc tùy duyên hằng thỏa dạ XUÂN an đối cảnh chẳng vương lòng
(Xem: 138)
Niệm Phật tham thiền nghiệp chuyển lay, Niềm vui trí tuệ hiển chan đầy Hương hoa kính ý cung minh đến Lễ nhạc thành tâm đón thiện lai
(Xem: 123)
Nhà vua Giới Đức thời xưa Tiếng tăm phúc đức nhân từ vang xa Vua cho xây sáu căn nhà Làm nơi phát thực phẩm ra giúp đời
(Xem: 179)
Trong ngôi thiền viện thuở xưa Đứng đầu là một thiền sư lâu đời Lìa trần tuổi chín mươi hai Danh ngài viện chủ khó ai sánh cùng,
(Xem: 219)
CHÚC mùa xuân thắm trải ngàn hoa, CHÚC cả nhân gian được thái hòa. CHÚC nhớ nguồn xưa, luôn rõ cội, CHÚC nhìn cảnh mới, mãi thương nhà.
(Xem: 178)
Tôi muốn nói lên một lời cảm tạ Dịp xuân về nhớ lại mái chùa xưa Bên tách trà toả sáng pháp Đại Thừa Xin nguyện hướng về con đường Giác Ngộ.
(Xem: 157)
Cuộc đời là cõi không hoa Tỉnh trong giây phút gọi ta trở về Xin luôn tâm niệm từng lời Những câu Phật dạy muôn đời chẳng quên.
(Xem: 143)
Mây chùng ngõ vắng thoảng hơi sương, Vách đá cheo leo kẻ ngại đường. Tĩnh lặng trầm xông lơi cõi đắm, Mơ màng khói tỏa lạnh đời vương.
(Xem: 152)
Già lam lẳng lặng mát hương thiền Lá cỏ vươn mầm loáng thoáng nghiêng Học đạo bên Thầy nương ngộ tánh Sống thời cạnh chúng biết tùy duyên
(Xem: 211)
XUÂN về cảnh vật ánh dương ngời, XUÂN chúc ngày thêm sáng nụ cười. XUÂN vững tình thương xây nghĩa thắm, XUÂN giàu nghị lực mở lòng tươi.
(Xem: 167)
Duyên Tam Bảo một đường thẳng tiến Nợ trần gian xin bỏ lại sau Ngày đêm tích đức thiện cao Phát huy Bi Trí khát khao hướng lành.
(Xem: 166)
Xuân về thắm đẹp rực đào mai Mở cửa mừng xuân tháo buộc cài Ngắm cảnh xuân ngời tan bụi khói Nhìn xuân nắng rạng sạch rào gai
(Xem: 129)
Tiền tài sương đọng giọt khuya sớm Danh vọng sóng trào bọt trước sau Thôi hãy mừng Xuân! Vui hiện tại! An nhiên ngắm nước chảy qua cầu.
(Xem: 139)
Bình minh rực rỡ sắc tươi hồng Tiếng đại hồng chung vọng cửa Không Trong Điện nhang thơm bay phảng phất Trên Trời mây thắm lượn phiêu bồng
(Xem: 196)
Mùa Xuân Di Lặc rạng ngời Muôn người hoan hỉ tươi cười bên nhau Nắng mai ấm cả vườn đào Tình người luôn vẫn đẹp màu thời gian
(Xem: 170)
Danh mà chi Lợi mà chi Cuộc đời đến lúc cũng ra đi Con quỷ vô thường rình ẩn núp Đừng nên chậm trễ phút quy y.
(Xem: 244)
Năm mới quyết tâm đổi mới Văn Tư Tu niệm chẳng quên Nguyện lòng theo chân Thầy Tổ Vui trong ánh đạo vững bền.
(Xem: 225)
Di Đà Pháp Hội thật trang nghiêm Lễ Phật tụng kinh thắp nến nguyền Rạng ánh từ quang soi cõi thế Ngời vòng tuệ nguyệt chiếu nhân thiên
(Xem: 235)
Giác Hạnh chùa quê đượm nét thiền Lá vàng từng chiếc nhẹ bay nghiêng Tăng nhân dưỡng đức trì Kinh tạng Tục khách quy tâm hướng Phật duyên
(Xem: 301)
Tu hành vượt thoát tử sinh Nhờ ân Tam Bảo biết mình ở đâu Cội nguồn Diệu Pháp thâm sâu Ngẫm suy là bước khởi đầu từ đây.
(Xem: 284)
Những con đường mặt đất hoang vu Tôi đến cùng hoa cỏ mộng du Gió thổi mãi muôn triều sóng vỗ Đường linh hồn biển động thiên thu.
(Xem: 269)
Tiết lạnh sương tràn thấm dạ ai? Non cao người vắng có chi cài Chim buồn ngại hót nên đồi vắng Gió thoảng mây loang quyện dãi dài
(Xem: 261)
Mây chùng ngõ vắng thoảng hơi sương, Vách đá cheo leo kẻ ngại đường. Tĩnh lặng trầm xông lơi cõi đắm, Mơ màng khói tỏa lạnh đời vương.
(Xem: 239)
Ngày xưa có một ông vua Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời Sinh con trai đủ trăm người Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương
(Xem: 863)
Khóa Tu Báo Ơn năm nay, Chúng con tu tập những ngày mùa đông, Tại Chùa Tam Bảo ấm nồng, Pháp thoại chia sẻ với lòng lạc an
(Xem: 228)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi
(Xem: 267)
Tôi muốn nói lời xin lỗi Cho lòng nhẹ bớt ưu tư Đêm về ngủ ngon thẳng giấc Dưới vầng trăng sáng diệu từ.
(Xem: 424)
Cuối năm ngồi tính sổ đời, Phong ba bão táp thôi thời chán ngây, Từ miền đông đến miền tây, Đâu đâu cũng có chuyện nầy chuyện kia.
(Xem: 308)
Khởi niệm mong cầu chẳng ít chi Sống đạo hành thâm khó thể bì Tham vấn minh sư khai tuệ nhãn Đoạn trừ mê vọng dứt ngu si
(Xem: 311)
Tiếng mõ huyền vi tiếng mõ nào, Trời thơ hoa mở cánh xôn xao Từ Cung Đâu Suất ngời hương đạo Thoảng giấc mơ đời cánh gió trao.
(Xem: 408)
Bao giờ ta biết thương nhau Cho niềm vui mãi ngày nào còn đây Bao giờ ta biết ngừng gây(điều ác) Dù cho nhắm mắt đẹp ngay nấm mồ Bao giờ ta biết cơ đồ(sự nghiệp)
(Xem: 392)
Pháp Phật khai thông dòng bế tắc Sạch bóng vô minh thoát nỗi buồn Sáng đẹp cõi lòng hương toả khắp Duyên Pháp nguyện hành dứt bỏ buông.
(Xem: 307)
Nơi miền Bắc Ấn Độ xưa Thành Ba La Nại có vua trị vì Nhà vua có vị quan kia Rất là khôn khéo ai bì được ngang
(Xem: 359)
Nhật Tụng Sơ Thời cốt tuỷ kinh Trực chỉ nhân tâm hiển tánh mình Xa lìa khái niệm thông đạt ý Giải thoát tâm hồn đẹp tánh linh
(Xem: 365)
Một hôm đạo sĩ A La Trên đường khất thực ghé qua một nhà Chuyên buôn vàng bạc, ngọc ngà Giàu sang tột bực, xa hoa tuyệt vời.
(Xem: 303)
Nhật Mộng Đồ Huyễn bên tai còn vang vọng Lời của Thầy như tiễn bước hoàng hôn Tiếng chuông chùa nghe sâu lắng tâm hồn Tôi ngồi đó mà lòng như sống dậy.
(Xem: 379)
Màn đêm phủ xuống cảnh mờ sương, Ánh nguyệt lung linh rọi nẻo đường Gió nhẹ vờn lay hồ sóng gợn Mây lành tỏa quyện núi đồi vương
(Xem: 549)
Xuân đi xuân đến để xuân sang, Xuân rãi hương hoa khắp muôn ngàn, Xuân vẫn là xuân, xuân bất tận, Thế thái nhân tình hợp rồi tan...
(Xem: 317)
Uất hận làm chi ở kiếp này Khởi niệm tâm từ chuyển bước ngay Mang dòng đuốc tuệ đem soi sáng Thoát nghiệp si mê rõ tháng ngày.
(Xem: 223)
Xưa trong làng nhỏ vùng quê Có ông đánh trống chuyên nghề lâu nay Một hôm ông được cho hay Tại Ba La Nại nơi đây ăn mừng
(Xem: 429)
Tôi mơ cõi nước Ta Bà Miễn sao cuộc sống chan hoà tình thương Lòng không sầu muộn vấn vương Vui niềm xả bỏ đoạn trường bủa vây.
(Xem: 498)
Xan tham tật đố hãy thầm buông, Diệu pháp thường nghe thoát não buồn. Kệ ngọc siêng trì gìn nghĩa cội, Kinh vàng gắng tụng giữ ân nguồn.
(Xem: 470)
Tôi mơ cõi nước của Đức Phật Di Đà, Nơi không có con người gian dối. Không có qủy ma, Cho nên cây trái ở đây cũng mang vóc dáng thật thà.
Quảng Cáo Bảo Trợ