Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
15,846,763
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250Logo-Hanh-Huong-AD-2019-tron-250

Tuyển tập 144

06 Tháng Ba 201300:00(Xem: 6236)
Tuyển tập 144


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG


Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - Số 144

(Từ bài số 1431 đến số 1440)

thnhattan@yahoo.com.au

 

01. Nhờ Hội Vu Lan

02. Hoa Hồng muôn thuở

03. Cánh Hoa thiên thu

04. Ước vọng Vu Lan

05. Vin Cành Hoa Trắng

06. Hiếu Hạnh Phật Giáo

07. Hoa Trắng Thù Ân

08. Theo chân Đức Phật

09. Tịch diệu chơn thường

10. Huyền nhiệm Đạo Mầu

 

Nhờ Hội Vu Lan

 

Mỗi độ Vu Lan nhớ Mẹ hiền

Nhớ thương một mái ấm đoàn viên

Không sao có được từ khi ấy

Uống cạn biết bao nhiêu nỗi niềm

 

Mỗi độ Vu Lan bỗng nhớ nhà

Ôi chao nhớ quá nhũn lòng ta

Nhũn mềm như bún đời phiêu lữ

Quán trọ trần gian có đậm đà

 

Mỗi độ Vu Lan bỗng nhớ quê

Bao năm xa xứ vẫn chưa về

Chuông chùa vang vọng khi còn bé

Mấy chục năm trường tôi vẫn nghe

 

Nghe, để biết rằng Mùa Hiếu Hạnh

Cái Mùa Báo Hiếu của thiêng liêng

Một khi đã mất thì vô vọng

Hoa Trắng, trắng cành, trắng vĩnh miên

 

Nghe, để biết rằng Mùa Thắng Hội

Cái Mùa cứu độ mọi âm linh

Tôi xin kính cẩn thành tâm nhất

Trong đó có chung Cha Mẹ mình

 

Nhớ xưa, chính Đức Mục Kiền Liên

Đắc đạo chân thân thật diệu huyền

Vận dụng thần thông không cứu nổi

Còn tôi phước mỏng, tội vô biên

 

Chân thành đảnh lễ Đức Từ Bi

Phật Pháp nhiệm mầu, xin chứng tri

Cứu tế hàm linh và tất cả

Mẹ Cha thoát khỏi mọi A Tỳ

 

Nguyện cầu quy hướng Hội Vu Lan

Hiếu Hạnh hòa theo Ánh Đạo Vàng

Sống trọn vẹn con hiền cháu thảo

Từ bi thấm nhuận khắp nhân gian

 

Nguyện cầu quy hướng Đạo Bồ Đề

Đày ải lâu rồi đừng ngủ mê

Biển khổ quay đầu là bỉ ngạn

Đường xưa lối cũ dắt nhau về

 

Nương nhờ từ Pháp Hội Vu Lan

Pháp cổ trầm hùng đã vọng vang

Trên thấu thiên đường, dưới địa ngục

Chúng sanh thức tỉnh mọi nguy nàn

 

Thầm cảm thâm ân Đức Phụ Từ

Đàn con lạc lõng lại dễ duôi

Lang thang lặn hụp trong ba cõi

Đức Phật Từ Bi, mỉm miệng cười.

 

Tháng 6 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Hoa Hồng muôn thuở

 

Hai tay ôm ấp Hoa Hồng

Xin dâng cho Mẹ ấm nồng nghĩa ân

Còn Mẹ, diễm phúc vô ngần

Thiên Đường chẳng muốn, trần gian chẳng màng

Hoa Hồng đỏ thắm con mang

Tình thương của Mẹ chứa chan nhiệm mầu

Trả đời tất cả minh châu

Chỉ cần bên Mẹ, gục đầu ấp yêu

Nhìn Mẹ, không cần nói nhiều

Mà sao trời đất yêu kiều Mẹ ơi

Kìa trông ánh mắt Mẹ tôi

Ngàn sao lấp lánh, trăng soi thiên hà

Nhìn Mẹ bằng thịt bằng da

Kim ngân ẩn hiện, châu pha đong đầy

Con ôm diễm phúc trong tay

Để không vụt khỏi có ngày chia xa

Đừng có ngày ấy Mẹ nha

Dù ai đổi cả Ta Bà cũng không

Đừng có ngày ấy nghe hông

Dù ai đổi cả Tiên bồng chẳng cam

Mẹ còn, hơn cõi Thiên Đàng

Huống chi cái cảnh trần gian sá gì

Cuộc đời sung sướng quá đi

Tôi xin tất cả cũng vì Mẹ yêu

Mẹ yêu, cần nói chi nhiều

Nhìn Mẹ sẽ biết Mẹ yêu là gì

Mẹ yêu, cần nói nhiều chi

Ôm hai tay Mẹ, biết gì Mẹ Thương

Tôi xin đổi cả vô thường

Chỉ xin giữ lại Song Đường mà thôi

Tôi xin đổi cả đất trời

Chỉ xin giữ lại Mẹ tôi vô cùng

Hai tay nâng đóa Hoa Hồng

Hoa Hồng muôn thuở ấm lòng Mẹ Thương.

 

Tháng 6 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Cánh Hoa thiên thu

 

Con xin nâng đóa Hoa Hồng

Dâng lên cho Mẹ ấm lòng mẫu thân

Mẹ là cao cả từ ân

Cho con vững bước phong trần nhân gian

Mẹ là cao quý muôn ngàn

Cho con thước ngọc leo thang vào đời

Hoa Hồng một đóa tuyệt vời

Dâng lên cho Mẹ những lời Mẹ thương

« Mẹ là hoa, Mẹ là hương

Mẹ là nguồn cội tình thương nhiệm mầu »

Mẹ là vị ngọt nếp xôi

Vị thanh hoa bưởi, vị bồi hoa cau

Cho con từ thuở ban đầu

Để con vững lái con tàu nghĩa ân

Hoa Hồng dâng tặng Mẫu thân

Cuộc đời còn Mẹ phước phần nào hơn

Mẹ là dấu ngọc điểm son

Cho con châu thể tâm hồn trinh nguyên

Mẹ là mầu nhiệm tay tiên

Cho con trọn vẹn bình yên an lành

Hoa Hồng một đóa tinh anh

Xin dâng lên Mẹ lòng thành cháu con

Cuộc đời chẳng có gì hơn

Bằng hình bóng Mẹ vẫn còn trần gian

Con xin đánh đổi bạc vàng

Con xin đánh đổi cả ngàn thiên thu

Để cho còn Mẹ, dẫu dù

Trời long đất lở mây mù bủa giăng

Tình Mẹ không thể lượng cân

Càn khôn vũ trụ phù vân sá gì

Lòng Mẹ mà nhớ li ti

Hư vô trùm khắp khắc ghi chưa đầy

Nhân Mùa Hiếu Hạnh về đây

Xin dâng lên Mẹ, Hoa này thiên thu.

 

Tháng 6 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Ước Vọng Vu Lan

 

Mỗi Mùa Thắng Hội Vu Lan

Ai ai cũng cảm bàng hoàng tâm tư

Một năm man mác còn dư

Đến Mùa Thắng Hội thêm như thế này

Phải rồi Tháng Bảy mưa bay

Gió se se lạnh nỗi này tình kia

Mưa sa nhỏ giọt chia lìa

Công ơn Cha Mẹ hiện về giăng giăng

Hòa theo Tháng Bảy Mùa Trăng

Là Mùa Hiếu Hạnh nặng oằn thâm sâu

Ra bờ Ái Tử đầu cầu

Lăn tăn gợn sóng vũng nâu ru hời

Võng đưa kẽo kẹt à ơi

Cả hình bóng Mẹ một đời hiện ra

Vọng nghe trên ải sơn hà

Chim kêu quốc quốc gia gia canh trường

Cấu thành hình bóng quê hương

Có tình Phụ Tử vương vương cơ đồ

Kệ kinh trầm bỗng Nam Mô

Lung linh nghĩa địa cửa mồ tối om

Kìa Cha kìa Mẹ chúng con

Kìa anh kìa chị lon ton hiện về

Chờ Mùa Hiếu Hạnh nằm nghe

Rụng rơi trái chín não nề tấm son

Chùn sâu thẩm thấu tâm hồn

Động lên trí não lòng cồn ruột đau

Thương Mẹ thì Mẹ còn đâu

Thương Cha mấy lớp cỏ khâu xanh rì

Anh em mỗi kẻ phân ly

Ngày xa tháng vắng nói chi họ hàng

Tình quê một nỗi mênh mang

Tình non nghĩa nước lại càng lao lung

Nhện giăng quán trọ đóng khung

Ngẫm riêng mới thấy não nùng nghĩa ân

Công ơn sinh dưỡng Song Thân

Công ơn non nước ngàn cân ngập lòng

Hiếu kia đền đáp sao xong

Hạnh kia bù lấp sao mong cho cùng

Nương Mùa Hiếu Hạnh bao dung

Con hiền cháu thảo trĩu chùng lòng son

Chân thành thắp nén tâm hương

Dâng Mùa Hiếu Hạnh nhớ thương tôn thờ

Chắp tay niệm tiếng Nam Mô

Dâng Mùa Hiếu Hạnh đến giờ linh thiêng

Chứng tri con thảo cháu hiền

Dù cho muôn một đáp đền nghĩa ân

Trung nguyên tháng bảy hằng năm

Là Mùa Thắng Hội Vu Lan nhiệm mầu

Dù ai ở tận nơi đâu

Đến Mùa Báo Hiếu mau mau tựu về

Đàn tràng mở Hội đề huề

Cho tròn Hiếu Hạnh nguyện thề Vu Lan.

 

Tháng 6 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Vin Cành Hoa Trắng

 

Nhìn ai đó, đang cài bông hoa trắng

Tôi biết rồi, anh trắng cả thiên thu

Còn chị và em, trắng cả mịt mù

Cha Mẹ mất rồi, còn gì mà nói

 

Cài Hoa Trắng, là bầu trời khép lại

không gian đóng khung cửa yêu thương

thời gian gởi vĩnh viễn vô thường

Cha Mẹ mất rồi, là mất tất cả

 

Cài Hoa Trắng, màu xanh mờ lá mạ

Màu úa vàng, lúa chín khóc ruộng nương

Màu thu tím, cuốn lá rụng vương vương

Màu của những ai không còn Cha Mẹ

 

Cài Hoa Trắng, nhiều khi ta giật mình khe khẽ

Nằm mơ gì mà lệ đẫm đêm qua

Giọt lệ buồn hay giọt lệ châu pha

Gối đã trũng biết bao lần thương Cha nhớ Mẹ

 

Cài Hoa Trắng, ta ra đầu cửa bể

Hỏi Biển Đông sao sóng vỗ mù sương

Tiếng sóng kia không phải tiếng trùng dương

Mà là tiếng của vô cùng nhớ Mẹ

 

Cài Hoa Trắng, ta lên đầu quan ải

Hỏi Trường Sơn, núi Thái cao đến đâu

Ngó ngược lên chót vót cuối đỉnh đầu

Công đức Cha vẫn nhìn chưa thấy hết

 

Chứ không những chỉ đồng cao ruộng thấp

Chứ không những chỉ manh áo chén cơm

Vùng đất khô khan trâu kéo cõi còm

Lúa mạ hao gầy cày lên sỏi đá

 

Chứ không những chỉ nhà tranh gốc rạ

Mái quê nghèo khốn khó đãi nhiêu khê

Cho người dân tôi sống nỗi ê chề

Thiếu trước hụt sau hai mùa mưa nắng

 

Lại còn phải kinh qua bao thời chinh chiến

Khói lửa tơi bời dày xéo quê hương

Cho người dân tôi nát ruột đoạn trường

Đổ nước mắt dập vùi trong sự sống

 

Mỗi bước chân đi ta mang hình ảnh Mẹ

Mỗi bước chân đi, ta mang vóc dáng Cha

Trong thâm tâm luân lưu huyết thống đậm đà

Trong tình tự chứa chan tình Dân tộc

 

Chứ không có nghĩa dành riêng con trẻ

Không Cha không Mẹ, mới gọi mồ côi

Dù mình già cả, chết tới nơi rồi

Nhưng nghĩ đến Tông Đường, bỗng thấy đời lạc lõng

 

Áo cài Hoa Trắng

Trắng một cành hoa

Thức trắng đêm qua

Nằm ru gối mộng

 

Ôi Mùa Hiếu Hạnh

Khép cửa đơn côi

Trời đất rụng rơi

Ngân hà ngưng đọng

 

Thời gian nín thở

Không gian lặng thinh

Con đứng một mình

Ôm rêu Hiếu Hạnh

 

Cha không lên tiếng

Mẹ cũng xa mờ

Con đứng trơ vơ

Vin cành Hoa Trắng.

 

Tháng 6 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Hiếu Hạnh Phật Giáo

 

Hiếu đạo thường tình trong thế gian

Mong sao cha mẹ được bình an

Dưới hòa trên thuận và êm ấm

Đủ mặc đủ ăn sống nhẹ nhàng

 

Hiếu đạo thường tình của thế nhân

Mong sao cha mẹ sống dư phần

Giàu sang phú quý nhiều duyên phước

Để lại đời sau cho cháu con

 

Nhân tâm hiếu đạo của con người

Hạnh phúc, sang giàu, đẹp tốt tươi

Sung túc, dư thừa, và thọ hưởng

Phì gia, vinh thế, phải hơn đời

 

Mẹ Cha đắc thọ sống miên trường

Con cháu đầy đàn cùng vấn vương

Tráo đấu, lường đong, đãi phú quý

Hiền lương, thiện ác, ít cân lường

 

Suốt đời tận tụy kiếp nhân sinh

Địa vị, quyền uy với lợi danh

Tranh đoạt, gian tham và cố thủ

Thời gian đâu nữa nói hư vinh

 

Mấy chốc thoi đưa đã yếu già

Đó là chưa kể bịnh tình đa

Nghĩa trang đã lắm mồ hoang lạnh

Còn lấn chen nhau, cãi, khóc, la

 

Phật rằng, như thế mới thường tình

Lục đạo, tam đồ lụy chúng sinh

Nước mắt nhiều hơn bốn biển lớn

Lộn nhào trong bóng dáng vô minh

 

Phật rằng, ta tạm mấy lời khen

Cháu thảo con hiền khá đáp đền

Đã hết cuộc đời bên quán trọ

Nhà xưa không biết cho nên quên

 

Chư Thiên tuổi thọ thật không lường

Thụ hưởng dư thừa rớt vãi vương

Phước cạn, đức khô, còn đọa xuống

Huống chi nhân thế lắm tai ương

 

Đạo Hiếu cao siêu, Phật tỏ bày

Lắng nghe cho kỹ, kể từ nay

Hành trì cẩn mật và truyền lại

Kim cổ dung thông không đổi thay

 

Đạo Hiếu Thế Tôn thì khác nhiều

Sống thời tu tập, chết tiêu diêu

Không sa tro bụi căn nhà lửa

Hát khúc vô sanh đỉnh nguyên siêu

 

Đạo Hiếu Như Lai, Phật dạy rằng

Quá thời Cha Mẹ được siêu thăng

Sống thời làm phước bồi tâm đức

Tam thế nhàn cư mới vĩnh hằng

 

Đạo Hiếu của ta vô thượng thừa

Ba đường sáu nẻo cứ ra vô

Chúng sanh tất cả đều con một

Đưa đến Niết Bàn, khá biết chưa

 

Đó là Hiếu Hạnh tuyệt trần gian

Thánh đức từ bi của Đạo Vàng

Vạn loại sinh linh đều tế độ

Liên hoa chín phẩm tọa an ban.

 

Tháng 6 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Hoa Trắng Thù Ân

 

Bông Hoa Trắng đang cài trên chiếc áo

Mắt rưng rưng và lệ thắm mềm môi

Lặng nhìn thôi và không nói một lời

Sao kỳ lạ hỡi người trong nhân thế

 

Hoa Màu Trắng, là màu gì như thế

Em biết rồi, nói chi nữa thêm đau

Chị biết rồi, nói chi nữa thêm sầu

Anh biết rồi, nói chi nữa, ân hận

 

Hoa Màu Trắng, là màu của cam phận

Đeo một lần, là gắn cả thiên thu

Mang một lần, là gắn cả mịt mù

Thầm cầu nguyện thiết tha Mùa Hiếu Hạnh

 

Hoa Màu Trắng, là màu của câm nín

Không còn Cha một tiếng để mà kêu

Không còn Mẹ để nũng nịu kèo nhèo

Đổi cả trần gian cũng không bao giờ tìm được

 

Hoa Màu Trắng, là màu của bất hạnh

Không còn Cha, để núp bóng Song Đường

Không còn Mẹ, để tắm gội yêu thương

Đổi cả bạc vàng cũng không bao giờ mua được

 

Hoa Màu Trắng, là màu của vĩnh biệt

Màu tạ từ, màu vĩnh viễn, màu thiên thu

Anh, chị, và em, sẽ không có nụ cười

Khi nhìn người ta cài Hoa Hồng Trên Áo

 

Hoa Màu Trắng, chia sẻ cơn áo não

Chắp tay cầu Mùa Thắng Hội Vu Lan

Cửa A Tỳ, hãy rộng mở thênh thang

Để con hiền cháu thảo đền ơn trong muôn một

 

Hoa Màu Trắng, diễn tả cho cùng tột

Chữ nghĩa của thế gian, cho cạn hết ngôn từ

Công Đức Sinh Thành, vẫn chỗ thiếu chỗ dư

Cho nước mắt cứ chảy, cho hoa cài trên áo

 

Hoa Màu Trắng, cho tôi xin khép lại

Mùa Báo Hiếu về, Thắng Hội Vu Lan

Nguyện cầu sinh linh vạn loại siêu thăng

Trong đó có Cha Mẹ, và cửu huyền Thất Tổ

 

Hoặc lục thân quyến thuộc, những ai quá cố

Đến chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn, thập loại cô hồn

Hay bởi thiên tai, nạn tai, sơn hà hải địa oan vong

Cũng được nương nhờ Mùa Vu Lan Hiếu Hạnh

 

Hoa Màu Trắng, cho tôi xin được gắn

Gắn một lần, chứ không dám nữa đâu

Bởi từ nay, và mãi mãi về sau

Anh chị và em, hãy tự gắn, chứ không cần ai gắn nữa

 

Kể từ đó, ta về hoang đảo nhỏ

Khép khung trời đóng cửa tiếng Mẹ Cha

Mỗi một năm, Mùa Báo Hiếu đi qua

Ta lại gắn thêm một lần Hoa Trắng

 

Kể từ đó, ta về căn quán trọ

Của cuộc đời nhiễm thể kiếp phù sinh

Nguyện pháp giới không còn Tam đồ, Lục đạo điêu linh

Để nước mắt của con người, của tình dữ vô tình

Biến thành nước Cam Lồ thanh lương giải thoát

 

Đó, là ý nghĩa siêu tuyệt Vu Lan Thắng Hội cao nhất

Đó, là ý nghĩa nêu gương Hiếu Hạnh Mục Kiền Liên

Bao nhiêu tầng địa ngục còn giải cứu, chứ đừng nói hoàng tuyền

Và, ta sẽ sung sướng mỉm cười

Màu Hoa Trắng là màu Thù Ân cao cả.

 

Tháng 6 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Theo chân Đức Phật

 

Ôi nhớ làm sao thuở Phật tiền

Y vàng rợp sắc trong Nhà Thiền

Tăng Ni đệ tử đồng câu hội

Kiết Hạ An Cư pháp bảo viên

 

Ba tháng An Cư trụ một nơi

Giới trường đã mở đâu cần mời

Tăng Ni tự động xin tìm đến

Trưởng tử Như Lai tự biết thôi

 

Thúc liễm thân tâm rèn giới đức

Trau dồi tánh thể luyện chơn kinh

Nguyện Báo Phật ân gìn huệ mạng

Truyền lưu thế thế độ mê tình

 

Nhập thế, thật ra xuất thế thời

Con thuyền Bát Nhã đã ra khơi

Châu du bốn biển trong trần thế

Cứu độ sinh linh, vớt vạn loài

 

Xuất nhập phi thường chuyển hóa duyên

Mau mau khách lữ bước lên thuyền

Xa rời biển khổ trầm luân mãi

Bờ Giác đây rồi ngự diệu liên

 

Hoa Sen thơm ngát tỏa phương đài

Hành giả du phương khách vãng lai

Mặt mũi xưa nay đâu diện mục

Minh châu rực sáng tựa ban mai

 

An Cư Kiết Hạ luyện châu thân

Giới đức tinh nghiêm tánh thể chân

Đã đến nhà rồi đừng hỏi nữa

Hư không đom đóm tựa phù vân

 

Lông rùa sừng thỏ chẳng can chi

Lìa ngữ lìa ngôn nắm ý hì

Bản sở không xa rời tự tánh

Tâm như khai mở lý huyền vi

 

Chuyện xưa gió động phướng tơi bời

Tứ chúng nhìn đi ai có lời

Phướng động hay cho rằng gió động

Chẳng vì phướng gió bởi tâm thôi

 

An Cư là thế mới Cư An

Lạc đạo cư trần vốn Lạc Bang

Lục độ bản hoài tùy thế nhập

Thật ra xuất thế bất thời khan

 

Trưởng tử Như Lai rõ ý này

Ba rừng giáo lý nắm trên tay

Phật trao tâm ấn từ đây vậy

Tổ Tổ truyền thừa chẳng đổi thay

 

Có xưa mới có đến ngày nay

Nay giữ mai gìn chẳng đổi thay

Thế thế thời thời nhưng bất biến

Truyền lưu quá khứ tận tương lai.

 

Tháng 6 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Tịch diệu chơn thường

 

An Cư Kiết Hạ giới trường

Tăng Ni tứ chúng muôn phương tựu về

Bảo ban sách tấn vỗ về

Bước lên bờ giác, bến mê xa rời

Đèn tâm đã mở khai rồi

Đuốc tuệ thắp sáng thời thời dõi soi

Ra đi vì đạo cứu đời

Ra đi vì đạo cứu người trầm luân

Lục độ vạn hạnh dấn thân

Chúng sanh khổ hải ân cần thiết thi

Thân sơ bất luận làm chi

Người con của Đạo Từ Bi nhiệm mầu

Nơi nào cần gọi ở đâu

Châu thành đồng nội xa xôi không màng

Nơi nào cần gọi lên đàng

Khó khăn chẳng ngại gian nan chẳng sờn

Bởi nhờ Kiết Hạ điểm son

An Cư sở ngộ thường chơn hiển bày

Giới chuyên, đó chính là Thầy

Diện mục, đó chính mặt mày xưa nay

Đã cầm bửu bối trên tay

Bảo châu như ý tháng ngày tiêu dao

Lợi tha, phát nguyện đi nào

Như Lai áo mặc đi vào trần gian

Đâu đâu cũng nhuận Đạo Vàng

Đâu đâu cũng thấm lời ngàn pháp vương

Con thuyền Bát Nhã thanh lương

Nhập lưu Tứ Thánh lên đường độ sanh

Đền ơn Phật Tổ Cha Lành

Chúng con phát nguyện chân thành khắc ghi

Vì đời, nhủ Đức Từ Bi

Vì đạo, phụng hiến ra đi vô cùng.

 

Tháng 6 – 2010

TNT Mặc Giang

 

Huyền nhiệm Đạo Mầu

 

Chớ hỏi ngày mai ta ở đâu

Hôm nay chính thị chẳng tìm cầu

Có nhân có quả xưa nay vậy

Quá khứ tương lai đó Thoại Đầu

 

Chớ hỏi ngày mai như thế nào

Trước sân đã nở một cành đào

Tới nhà còn hỏi đường chi nữa

Chiếc gậy trên tay nện mấy hèo

 

Bảo châu như ý cầm trên tay

Tự tại thong dong theo tháng ngày

Vào chợ thõng tay buông tất cả

Ruộng đâu vướng bận hỡi trâu cày

 

Mất ngưu nên hớt hãi tìm ngưu

Ngưu mất vòng tròn chẳng vết lưu

Tịch lắng châu viên hoàn tánh thể

Ngưu còn ngưu mất chẳng cần ngưu

 

Hoàn nguyên Bản sở tọa phương đài

Gánh vác nhưng không để dính vai

Hạnh nguyện cưu mang không ngã chấp

Sen Vàng hàm tiếu diệu liên khai

 

Đạo tuyệt siêu nhiên mới Đạo Vàng

Cha Lành một thuở đã An Ban

Người con Đức Phật nên Thủ Ý

Phàm Thánh đồng cư tịnh độ nhàn

 

Sống đời phụng sự thoát trầm mê

Cứu độ chúng sanh mau trở về

Lạc lối lầm đường chi thống nỗi

Nhà Xưa đích thị Đạo Bồ Đề

 

Bồ Đề Lan Nhã Đạo Tràng đây

Tứ chúng đồng đăng câu hội này

Báo Phật đền ơn vi diệu pháp

Vì đời phụng hiến, ôi lành thay

 

Phật ân cao cả sâu dày

Chúng con phát nguyện từ nay lưu truyền

Ra đi khắp chốn mọi miền

Sen Vàng hiến tặng diệu liên cho đời

Đạo mầu huyền nhiệm ai ơi…

 

Tháng 6 – 2010

TNT Mặc Giang

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 140)
Người giúp ta ta xin nhớ mãi Ân nghĩa đền quyết dứt niệm THAM Lòng không cầu khẩn than van Nương theo Chánh pháp thanh nhàn kết duyên.
(Xem: 165)
Ngày xưa có một ông vua Thích chơi bài với tế sư trong triều Mỗi khi súc sắc được gieo Vua thường lên giọng nói theo câu này
(Xem: 302)
Đạo thâm diệu ngày đêm quán chiếu Đừng hửng hờ giao phó thần linh Đời mình mình tự cứu mình Nhờ Thầy chỉ đạo hành trình sáng soi.
(Xem: 2137)
Mùa Xuân, Gối Mộng Ru Thơ Ru Em, Áo trắng bên bờ ly tao Ru hời, tiếng Mẹ Ca Dao Bốn mùa mưa nắng dạt dào Tình Thương...
(Xem: 118)
Kính Lậy Ngài Đấng Cha Hiền nhân loại Vầng trượng quang chiếu rọi sáng đêm trường Là bình minh thanh khiết ánh chiêu dương Con Kính Thành, Quỳ dâng Lời Sám Hối !
(Xem: 150)
Hai nhà buôn thuở xa xưa Vẫn thường liên lạc thư từ với nhau Ông già thành thị rất giàu Ở Ba La Nại từ lâu đời rồi
(Xem: 206)
Chánh Pháp muôn đời soi rạng ý Khai thông tâm thức vượt thời gian Bỏ thói kiêu căng cùng ảo tưởng Thấu triệt cội nguồn tánh hiển quang.
(Xem: 978)
Ngàn năm mây núi xa xăm Sương mờ bao phủ trăng rằm chiếu soi Người Xưa trên đỉnh mây trôi Khách thiền lặng lẽ giữa đồi ai qua?
(Xem: 532)
Ngày không giết hại Đêm lại cầu kinh Thọ mạng lâu dài Sống vui tương kính.
(Xem: 424)
Lối nhỏ qui dần niệm cõi hương… (*) Ngày qua lặng ngắm những cung đường… Nào rên khổ cực nơi trần thế, Dẫu nhận thờ ơ cảnh hí trường!
(Xem: 368)
Tôi ngơ ngác nhìn trời cao biển rộng, Bước vào đời như giọt nước hân hoan. Nghe chim hót trên tàng cây lá mộng, Dưới chân tôi nắng óng ánh huy hoàng!
(Xem: 389)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền
(Xem: 410)
Biết tha thứ là bước đầu tu học Tự thương mình không làm khổ tha nhân Sống hài hoà luôn trân quý tình thân Đức khiêm tốn chẳng có gì thua thiệt.
(Xem: 314)
Đầu năm xin chúc mọi nhà Sống vui tu tập thuận hoà hiếu chơn Chúc cho tình nghĩa keo sơn Cùng nhau hành thiện tránh hờn dối nhau
(Xem: 310)
Cung nghinh Kỷ Hợi chén men nồng CHÚC cả dương trần vẫy nạn xong TÂN phúc tùy duyên hằng thỏa dạ XUÂN an đối cảnh chẳng vương lòng
(Xem: 334)
Niệm Phật tham thiền nghiệp chuyển lay, Niềm vui trí tuệ hiển chan đầy Hương hoa kính ý cung minh đến Lễ nhạc thành tâm đón thiện lai
(Xem: 316)
Nhà vua Giới Đức thời xưa Tiếng tăm phúc đức nhân từ vang xa Vua cho xây sáu căn nhà Làm nơi phát thực phẩm ra giúp đời
(Xem: 412)
Trong ngôi thiền viện thuở xưa Đứng đầu là một thiền sư lâu đời Lìa trần tuổi chín mươi hai Danh ngài viện chủ khó ai sánh cùng,
(Xem: 434)
CHÚC mùa xuân thắm trải ngàn hoa, CHÚC cả nhân gian được thái hòa. CHÚC nhớ nguồn xưa, luôn rõ cội, CHÚC nhìn cảnh mới, mãi thương nhà.
(Xem: 389)
Tôi muốn nói lên một lời cảm tạ Dịp xuân về nhớ lại mái chùa xưa Bên tách trà toả sáng pháp Đại Thừa Xin nguyện hướng về con đường Giác Ngộ.
(Xem: 392)
Cuộc đời là cõi không hoa Tỉnh trong giây phút gọi ta trở về Xin luôn tâm niệm từng lời Những câu Phật dạy muôn đời chẳng quên.
(Xem: 369)
Mây chùng ngõ vắng thoảng hơi sương, Vách đá cheo leo kẻ ngại đường. Tĩnh lặng trầm xông lơi cõi đắm, Mơ màng khói tỏa lạnh đời vương.
(Xem: 360)
Già lam lẳng lặng mát hương thiền Lá cỏ vươn mầm loáng thoáng nghiêng Học đạo bên Thầy nương ngộ tánh Sống thời cạnh chúng biết tùy duyên
(Xem: 417)
XUÂN về cảnh vật ánh dương ngời, XUÂN chúc ngày thêm sáng nụ cười. XUÂN vững tình thương xây nghĩa thắm, XUÂN giàu nghị lực mở lòng tươi.
(Xem: 396)
Duyên Tam Bảo một đường thẳng tiến Nợ trần gian xin bỏ lại sau Ngày đêm tích đức thiện cao Phát huy Bi Trí khát khao hướng lành.
(Xem: 359)
Xuân về thắm đẹp rực đào mai Mở cửa mừng xuân tháo buộc cài Ngắm cảnh xuân ngời tan bụi khói Nhìn xuân nắng rạng sạch rào gai
(Xem: 323)
Tiền tài sương đọng giọt khuya sớm Danh vọng sóng trào bọt trước sau Thôi hãy mừng Xuân! Vui hiện tại! An nhiên ngắm nước chảy qua cầu.
(Xem: 356)
Bình minh rực rỡ sắc tươi hồng Tiếng đại hồng chung vọng cửa Không Trong Điện nhang thơm bay phảng phất Trên Trời mây thắm lượn phiêu bồng
(Xem: 400)
Mùa Xuân Di Lặc rạng ngời Muôn người hoan hỉ tươi cười bên nhau Nắng mai ấm cả vườn đào Tình người luôn vẫn đẹp màu thời gian
(Xem: 388)
Danh mà chi Lợi mà chi Cuộc đời đến lúc cũng ra đi Con quỷ vô thường rình ẩn núp Đừng nên chậm trễ phút quy y.
(Xem: 453)
Năm mới quyết tâm đổi mới Văn Tư Tu niệm chẳng quên Nguyện lòng theo chân Thầy Tổ Vui trong ánh đạo vững bền.
(Xem: 428)
Di Đà Pháp Hội thật trang nghiêm Lễ Phật tụng kinh thắp nến nguyền Rạng ánh từ quang soi cõi thế Ngời vòng tuệ nguyệt chiếu nhân thiên
(Xem: 437)
Giác Hạnh chùa quê đượm nét thiền Lá vàng từng chiếc nhẹ bay nghiêng Tăng nhân dưỡng đức trì Kinh tạng Tục khách quy tâm hướng Phật duyên
(Xem: 543)
Tu hành vượt thoát tử sinh Nhờ ân Tam Bảo biết mình ở đâu Cội nguồn Diệu Pháp thâm sâu Ngẫm suy là bước khởi đầu từ đây.
(Xem: 516)
Những con đường mặt đất hoang vu Tôi đến cùng hoa cỏ mộng du Gió thổi mãi muôn triều sóng vỗ Đường linh hồn biển động thiên thu.
(Xem: 487)
Tiết lạnh sương tràn thấm dạ ai? Non cao người vắng có chi cài Chim buồn ngại hót nên đồi vắng Gió thoảng mây loang quyện dãi dài
(Xem: 485)
Mây chùng ngõ vắng thoảng hơi sương, Vách đá cheo leo kẻ ngại đường. Tĩnh lặng trầm xông lơi cõi đắm, Mơ màng khói tỏa lạnh đời vương.
(Xem: 444)
Ngày xưa có một ông vua Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời Sinh con trai đủ trăm người Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương
(Xem: 1070)
Khóa Tu Báo Ơn năm nay, Chúng con tu tập những ngày mùa đông, Tại Chùa Tam Bảo ấm nồng, Pháp thoại chia sẻ với lòng lạc an
(Xem: 414)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi
(Xem: 469)
Tôi muốn nói lời xin lỗi Cho lòng nhẹ bớt ưu tư Đêm về ngủ ngon thẳng giấc Dưới vầng trăng sáng diệu từ.
(Xem: 608)
Cuối năm ngồi tính sổ đời, Phong ba bão táp thôi thời chán ngây, Từ miền đông đến miền tây, Đâu đâu cũng có chuyện nầy chuyện kia.
(Xem: 512)
Khởi niệm mong cầu chẳng ít chi Sống đạo hành thâm khó thể bì Tham vấn minh sư khai tuệ nhãn Đoạn trừ mê vọng dứt ngu si
(Xem: 513)
Tiếng mõ huyền vi tiếng mõ nào, Trời thơ hoa mở cánh xôn xao Từ Cung Đâu Suất ngời hương đạo Thoảng giấc mơ đời cánh gió trao.
(Xem: 611)
Bao giờ ta biết thương nhau Cho niềm vui mãi ngày nào còn đây Bao giờ ta biết ngừng gây(điều ác) Dù cho nhắm mắt đẹp ngay nấm mồ Bao giờ ta biết cơ đồ(sự nghiệp)
(Xem: 610)
Pháp Phật khai thông dòng bế tắc Sạch bóng vô minh thoát nỗi buồn Sáng đẹp cõi lòng hương toả khắp Duyên Pháp nguyện hành dứt bỏ buông.
(Xem: 519)
Nơi miền Bắc Ấn Độ xưa Thành Ba La Nại có vua trị vì Nhà vua có vị quan kia Rất là khôn khéo ai bì được ngang
(Xem: 564)
Nhật Tụng Sơ Thời cốt tuỷ kinh Trực chỉ nhân tâm hiển tánh mình Xa lìa khái niệm thông đạt ý Giải thoát tâm hồn đẹp tánh linh
(Xem: 577)
Một hôm đạo sĩ A La Trên đường khất thực ghé qua một nhà Chuyên buôn vàng bạc, ngọc ngà Giàu sang tột bực, xa hoa tuyệt vời.
(Xem: 487)
Nhật Mộng Đồ Huyễn bên tai còn vang vọng Lời của Thầy như tiễn bước hoàng hôn Tiếng chuông chùa nghe sâu lắng tâm hồn Tôi ngồi đó mà lòng như sống dậy.
Quảng Cáo Bảo Trợ