Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
15,814,629
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250Logo-Hanh-Huong-AD-2019-tron-250

Quan Âm Bồ Tát

14 Tháng Mười Hai 201300:00(Xem: 5760)
Quan Âm Bồ Tát


Tập thơ Quan Âm Bồ Tát

HT Thích Thuyền Ấn


quan_am_bo_tat_thuyen_an

 

Thơ

Thơ tôi nho nhỏ,

Hoa nở ven đồi.

Trăng vàng sáng tỏ,

Sao hiện đầy trời.

 

Xuân

Pháo nổ ta nghe lòng nổ vang

Muôn hoa rực rỡ đón Xuân sang

Thu Đông lui gót, Xuân bay đến

Mai nở say sưa tắm nắng vàng.

 

Quan Âm Bồ Tát

Lòng mơ nâng đóa sen vàng,

Quan Âm Bồ tát nhẹ nhàng ngự lên.

Không gian bát ngát mông mênh,

Biển khơi Bồ tát lênh đênh thuyền từ,

Cứu người đến bến vô dư,

Viên thành Phật quả chân như tỏa ngời.

Dù cho lửa cháy ngút trời,

Quan Âm vào đấy độ người trầm luân.

Dù cho biển khổ gian truân,

Quan Âm mang nặng lòng nhân cứu đời,

Quan Âm Bồ tát giữ lời nguyện xưa.

Dù cho bão tố đêm mưa,

Quan Âm Bồ tát vẫn chưa lui về.

Dù chìm biển ái sông mê,

Quan Âm vào đấy tìm bề cứu ra.

Dù cho khắp cõi Ta bà,

Điêu linh chìm ngập, hằng sa đọa đày,

Muôn ngàn hệ lụy đắng cay,

Quan Âm từ mẫu cứu ngay an lành.

Dù cho sự nghiệp tan tành,

Xác xơ đói khổ, năm canh ưu sầu,

Quan Âm vận dụng phép mầu,

Dẹp cơn đói khổ, sang giàu có ngay.

Dù cho sóng gió bủa vây,

Biển khơi bão tố Đông Tây hãi hùng,

Từ bi rộng lớn vô cùng,

Quan Âm cứu khổ hết lòng độ ra.

Trần gian dù lắm phong ba,

Chiến tranh bùng nổ can qua ngút trời,

Đó đây bom đạn tơi bời,

Quan Âm hiện đến cứu người khổ đau.

Ai ơi nên nhớ khuyên nhau,

Thành tâm trì niệm nguyện cầu Quan Âm.

Thiết tha kính cẩn nhất tâm,

Tháng năm cầu nguyện Quan Âm cứu đời.

 

Ta Bà Khổ

Ta bà khổ, Ta bà đầy khốn khổ

Vô minh trùm phủ nặng kiếp đau thương

Chơi vơi bến mê ngập sóng vô thường

Biển ái mênh mang tràn đầy bão tố

Trần lụy trót vương, vướng ngàn thống khổ

Rối như tơ, tháo gỡ mãi không ra

Càng keo sơn càng cay đắng thiết tha

Trời đất rộng, gông khổ đau kềm hãm!

Mùa Đông lạnh, từng đêm Đông ảm đạm

Nhìn tối tăm, nghe bi đát hoang vu

Bãi tha ma như địa ngục âm u

Hồn ai đó nằm chết trong lòng đất!

Lệ rưng rưng, tâm niệm “Nam mô Phật”

Mong thuyền từ cứu độ vạn sinh linh

Xin đức Thế Tôn rọi ánh quang minh

Mặt trời trí tuệ tỏa lên bừng sáng

Cho kiếp sống thế nhân ngời quang đãng

Vơi vơi đi khắc khoải vạn thương đau.

 

Kiếp Người

Thê lương lạnh kiếp luân hồi

Vô minh ngu tối trói người tử sinh

Gian truân đắng kiếp điêu linh

Sắc, tình, danh, lợi: ngục hình đau thương.

 

Cuộc Đời

Sắc đẹp, tình yêu, tiền tài, danh vọng

Dựng nên thiên thai hồn mộng tuyệt vời!

Chúng cũng cho người điêu đứng, tả tơi,

Chua xót, đắng cay, đọa đày, khổ lụy!

 

Ảo Mộng

Ảo mộng sắc không khuấy kiếp người

Hiển vinh phú quí Xuân hồng tươi

Giai nhân tuyệt sắc xinh như ngọc

Tắt thở tan vong hoa hết cười.

 

Vất Bỏ

Bả lợi danh điêu linh anh thế ấy

Mộng bá vương đày hùng kiệt tháng năm

Vất tất cả siêu thoát ngắm trăng rằm

Kiếp phù sinh tang thương, ngu, điên, dại.

 

Thức Tỉnh

Thức tỉnh lại, anh ơi dừng hẳn lại!

Khanh tướng chi? Tình ái lệ đầy vơi!

Vương bá công hầu bẫy lụy kiếp người

Buông bỏ hết đời anh ngời siêu thoát.

 

Kiếp Phù Sinh

Đống xương khô lạnh nằm trong đất

Kiếp phù sinhgiấc mộng sầu!

Oai như vươngcông hầu,

Chết rồi danh lợi còn đâu theo mình.

 

Phật Tánh

Phật tánh tuyệt vời trong ta sẵn có

Mê quên đi, phiêu bạt kiếp luân hồi

Bả lợi danh đày đọa khổ không thôi

Tỉnh ngộ lại ngay đây bờ giải thoát.

 

Khổ Đế

Từng tinh tú giống như từng giọt nước,

Trôi lênh đênh khắp biển rộng hư không.

Nào ai ngờ trong vũ trụ mênh mông,

Từng ngôi sao nổ tan chưa từng biết.

Từng kiếp người xuôi tay thầm lặng chết!

Từng đế vương oanh liệt nay còn đâu?

Từng độ thịnh suy “bãi bể nương dâu”

Từng triều đại vàng son điêu tàn đổ

Từng dịp biến thiên quả đất bùng nổ

Từng nền văn minh băng hoại tiêu tan

Từng trận chiến tranh lớn nhất thế gian

Từng lớp xương khô phơi đầy mặt đất.

Từng căm hờn sôi bùng lên uất uất

Từng nghìn năm buồn căm lặng trôi qua

Từng bông hoa rã cánh dưới trăng tà

Từng tuyệt thế giai nhân nằm tắt thở

Từng tỷ phú gia tài đùng tan vỡ

Từng núi vàng nối gót bỏ ra đi

Từng mối tình đầu thắm thiết mê ly

Từng túp lều tranh thơm bốc lửa cháy

Từng nức nở đêm trường không che đậy

Từng đau thương chua xót lúc chia phôi

Từng ca nhi lẻ bóng khóc đơn côi

Từng chiến hạm bắn nhau chìm đáy bể

Từng thắng bại ngập toàn bằng máu lệ

Từng vinh quang chuốc lấy vạn hận thù

Từng hiển hách mua oán vọng thiên thu

Từng xác chết nằm đơn côi quạnh quẽ

Từng anh hùng vung gươm thiêng cái thế

Từng vạn năng gây sông máu núi xương.

Xin các lãnh tụ các cường quốc xót thương

Cho nhân loại được tự do hạnh phúc

Cả thế giới thôi gông cùm tù ngục

Khắp hoàn cầu chấm dứt mọi chiến tranh

Để nhân loại sống thực sự an lành.

Chiều nay lạnh lòng nghe đau từng đoạn

Nhìn nghĩa trang lặng buồn trong gió thoảng

Ngàn muôn năm mây trắng vẫn còn bay.

 

Chơi Vơi

Người ta trong cuộc đời

Bọt nước trên biển khơi

Lênh đênh hằng sa kiếp

Trăng buồn trôi chơi vơi.

 

Đông về hoa tuyết rơi

Nghe gió buốt khắp nơi

Không gian chìm hoang vắng

Chim ngại bay lưng trời.

 

Luân hồi khổ rã rời

Thêm bom đạn tơi bời

Điêu linh và chết chóc

Xương trắng đó đây rơi.

 

Chua xót khó nên lời

Đời khổ lắm ai ơi

Cầu xin Phật cứu độ

 

Ngân Vọng

Chuông chùa ngân vọng không gian

Hồn nghe lắng dịu muôn ngàn đau thương

Thế gian vạn kiếp tơ vương

Trang nghiêm cảnh Phật ngát hương thoát trần.

 

Hạt Bụi

Đem gói trọn cả ba ngàn thế giới

Bỏ gọn vào trong hạt bụi huyền

Cầm núi Tu-di đập nát A-tỳ

Gửi hết chúng sinh lên thiên đường ở.

 

Bình Minh Dậy

Một sáng tinh sương trời vắng mây

Nhẹ nhàng trăng ngủ Trường sơn tây

Rạng Đông ưu ái bình minh dậy

Đêm tối tan rồi không có đây.

 

Ta Nghe

Ta nghe hồn vỡ làm đôi,

Trăng vàng trắc ẩn bồi hồi trên không.

Ta nghe nức nở trong lòng,

Trăng vàng trầm lặng cảm thông nhiệm mầu.

Ta nghe hồn chết đêm thâu,

Trăng vàng tha thiết nguyện cầu cho ta.

 

Trăng Vàng

Trăng vàng rụng xuống suối mơ,

Hai con hạc trắng ngẩn ngơ lưng trời,

Trăng vàng nũng nịu tuyệt vời,

Hai con hạc trắng chẳng rời bồng lai.

 

Lung Linh

Suối mơ bóng nguyệt lung linh

Hồn còn mang nặng ân tình Như Lai

Trả lui giấc mộng thiên thai

Cho con hạc trắng bồng lai bay về.

 

Ngắm Trăng

Trời xuống trần gian du ngoạn chơi

Gặp anh hàn sĩ ngắm trăng cười

Hỏi rằng anh khổ hay hoan lạc?

Anh vẫn nhìn trăng rất thảnh thơi.

 

Anh già hay trẻ nói ta nghe

Ta sẽ vì anh mà chở che

Nói thẳng với ta điều ước nguyện

Mau lên kẻo muộn, để ta về.

 

Nhìn trời hàn sĩ mắt như sao

Thăm thẳm suy tư ngoảnh lại chào

Tôi kẻ hàn sinh tìm sức sống

Từ mười bảy tuổi đã gian lao.

 

Kẻ ác hại tôi, phá phách tôi

Không cho tôi tiến tự lâu rồi

Chẳng nề gian khổ tôi vùng dậy

Ước nguyện vun bồi đạo pháp thôi.

 

Kẻ ác lưu manh lại rất hăng

Phá tôi, tôi lặng như trăng rằm

Trời cao vươn dậy lòng soi sáng

Bền chí sách đèn qua tháng năm.

 

Từ tuổi thơ ngây khi Mẹ tôi

Chia tay vĩnh biệt có trao lời:

“Con kiên chí học cho thành đạt,

Hoằng đạo lan truyền khắp mọi nơi.”

 

Ghi tạc vào tim ý Mẹ hiền

Đạp lên gian khổ, dẹp oan khiên

Nếm bao cay đắngđen bạc

Vùng dậy mỉm cười say bút nghiên.

 

Trăng ngắm nhìn tôi, tôi ngắm trăng

Đêm nay trời sáng ánh trăng rằm

Đạo mầu Phật Tổ truyền lan mãi

Là nguyện lòng tôi qua tháng năm.

 

Đố Ai

Đố ai liễu thoát tử sinh,

Tôi xin trao trọng tâm tình chân như.

Đố ai không vướng ưu tư,

Tôi xin dắt đến vô dư Niết bàn.

Đối ai sạch nghiệp trần gian,

Tôi đưa về chốn lạc bang liên trì.

Đố ai chứng pháp vô vi,

Tôi xin đốt nát A tỳ ngay cho.

Đối ai quên hẳn âu lo,

Tôi ban hạnh phúc ấm no suốt đời.

Đối ai trọn kiếp vui cười,

Tôi cho lên sống trên trời với tiên.

Đối ai trút hết lụy phiền,

Tôi xin giải thoát oan khiên bây giờ.

Đối ai lòng chẳng vương tơ,

Tôi mời trăng xuống tặng thơ tuyệt vời.

Đố ai phát nguyện cứu đời,

Tôi xin bái phục dâng lời tán dương.

Đố ai rủ bỏ ghét thương,

Tôi tôn người ấy: Thánh vương thoát trần.

Đối ai dứt tuyệt tham sân,

Tôi xem là bực vĩ nhận đại hùng.

Đối ai thấy Phật trong lòng,

Tôi xin truyền ý dung thông nhiệm mầu.

Đối ai ngộ đạo thâm sâu,

Tôi xin hỏi thử rằng đâu bồ đề?

Đố ai diệt trọn si mê,

Tôi xin chỉ rõ nẻo về chân tâm.

 

Người Và Tôi

Người sờ soạng với lợi danh hư huyễn,

Tôi lắng sâu vào thế giới tâm linh.

Người chìm đắm trong dục vọng muôn hình,

Tôi phiêu du khắp chân trời giải thoát.

Người đa mang tham sân si đọa lạc,

Tôi luyện lòng bằng trí tuệ từ bi.

Người ngựa xe vàng ngọc chẳng thiếu gì,

Tôi lánh xa chốn hồng trần huyên náo.

Người những tưởng công khanh là phước báo,

Tôi thấy rằng vương bá chính oan khiên.

Người mơ chiếm cả thế giới đảo điên,

Tôi buông bỏ trọn trần gian hệ lụy.

Người nhiệt cuồng mê vinh hoa phú quí,

Tôi đắm hồn say thế giới Phật tâm.

Người lao mình vào tội ác sai lầm,

Tôi ngày đêm tinh tu theo pháp Phật.

Thế Tôn xưa bỏ ngai vàng, điện ngọc,

Xa vợ con, vất phú quí trần gian,

Cầm bình bát sống giải thoát tâm an,

Quyết tìm phương cứu chúng sinh hết khổ.

Hằng sa đau thương từ bi nguyện độ,

Trầm luân vùi ngợp điêu đứng đắng cay.

Lục đạo nổi chìm phiêu bạt đó đây,

Đức Mâu Nichúng sinh cứu thoát,

Vào rừng sâu đạo mầu quyết thông đạt,

Đêm đêm về trầm lặng với trăng sao,

Đạo bồ đề Ngài năm tháng khát khao,

Tìm cho ra, cứu nguy Ta bà khổ.

Đêm thành đạo lúc sao mai lộ,

Đức Thế Tôn chứng Vô thượng bồ đề.

Cứu chúng sinh thoát bể khổ sông mê

Tắm Niết bàn reo vui bờ giác ngộ.

Người và tôi cùng xin Phật cứu độ,

Người và tôi cúi đầu lễ Như Lai,

Người và tôi tu giải thoát trần ai.

 

Huyền Trang Đại Sĩ

Kính cẩn kỷ niệm công đức xả thân hoằng đạo của Huyền Trang pháp sư, và kính tặng những vị xuất gia đã tự nguyện hiến trọn đời mình phục vụ chánh pháp.

 

Không, nhất quyết phải đi

Vương pháp? Chết ngại gì [1]

Đạo mầu đang mờ thế,

Yên sống để mà chi?

 

Ngựa ơi! Dũng tiến ta cùng ngươi,

Dưới ánh bình minh rực chiếu ngời,

Ta ước làm sao truyền đạo cả,

Lan tràn bừng chói đến muôn đời.

 

Trập trùng núi biếc ngựa người đi,

Vượt ải băng sông ai dám bì?

Ngày ẩn đêm đi ôm chí cả,

Hiên ngang lặng tắm nắng Gô-bi.[2]

 

Dũng mãnh vượt qua bao dặm đường,

Hy-ma[3] hùng vĩ thẹn che sương,

Đến đây lòng đã lâng lâng nhẹ

Bão cát còn đâu nỗi đoạn trường.

 

Lan-đà[4] truy ngộ thực kỳ duyên,

Học đạo nơi đây với Giới Hiền,

Diệu pháp sau khi đã thấu triệt,

Từng phen chấn động cả Tây thiên.[5]

 

Quê cũ về đây bủa đạo vàng,

Vua Đường nghinh tiếp điện Nghi Loan,[6]

Pháp mầu thỉnh vấn, oai hùng đáp,

Làm thỏa người nghe tợ tiếng đàn.

 

Tiếng đàn diệu pháp trỗi ngân vang,

Chỉ nẻo người đi đến Niết bàn,

Giục trống, thượng cao cờ chánh pháp,

Hoa đàm hương vị hẳn chưa tan.

 

Gian truân hề! Sá chi.

Vinh quang hề! Kể gì.

Lớn lao hề! Chí cả.

Bao la hề! Từ bi.

 

 

Phật tử Quảng Minh kính tưởng nhớ và niệm ân đến Hòa thượng Thích Thuyền Ấn mà đánh máy tập thơ “Quan Âm Bồ Tát” mà Hòa thượng sáng tác khi còn ở Tổ đình Ấn Quang.

Trình bày và chép thơ bởi Quảng Minh.



[1] Trước khi lên đường Tây du, Huyền Trang pháp sư bị vua hạ chiếu cấm ngăn. Nhưng nặng lòng với việc phục hưng chánh pháp, Ngài vẫn quả quyết lên đường, không ngại ngùng tai biến.

[2] Gô-bi (Gobi): Tên của bãi sa mạc nằm khoảng giữa Mông CổTây Tạng. Nắng nơi đây và cát chốn này, đã vùi chôn biết bao du khách thương gia.

[3] Hy-ma (Himalaya): Hy Mã Lạp Sơn, tên một dãy núi ở châu Á, phân chia tiểu lục địa Ấn Độ khỏi cao nguyên Tây Tạng.

[4] Lan-đà (Nalanda): Na-lan-đà, tên của một Đại tùng lâm lớn nhất ở Ấn Độ. Huyền Trang học đạo nơi đây.

[5] Tây thiên: Tên gọi xứ Ấn Độ.

[6] Khi Huyền Trang pháp sư vừa về nước, vua Đường Thái Tông nghinh tiếp Ngài tại điện Nghi Loan, để thỉnh vấn về đạo pháp.

quan_am_bo_tat_thuyen_an_2

Nghe tuyển tập 2 CD Thơ và Nhạc "Ngàn Năm Còn Đó"

của Cố HT Thích Thuyền Ấn


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 69)
Người giúp ta ta xin nhớ mãi Ân nghĩa đền quyết dứt niệm THAM Lòng không cầu khẩn than van Nương theo Chánh pháp thanh nhàn kết duyên.
(Xem: 94)
Ngày xưa có một ông vua Thích chơi bài với tế sư trong triều Mỗi khi súc sắc được gieo Vua thường lên giọng nói theo câu này
(Xem: 263)
Đạo thâm diệu ngày đêm quán chiếu Đừng hửng hờ giao phó thần linh Đời mình mình tự cứu mình Nhờ Thầy chỉ đạo hành trình sáng soi.
(Xem: 1822)
Mùa Xuân, Gối Mộng Ru Thơ Ru Em, Áo trắng bên bờ ly tao Ru hời, tiếng Mẹ Ca Dao Bốn mùa mưa nắng dạt dào Tình Thương...
(Xem: 102)
Kính Lậy Ngài Đấng Cha Hiền nhân loại Vầng trượng quang chiếu rọi sáng đêm trường Là bình minh thanh khiết ánh chiêu dương Con Kính Thành, Quỳ dâng Lời Sám Hối !
(Xem: 136)
Hai nhà buôn thuở xa xưa Vẫn thường liên lạc thư từ với nhau Ông già thành thị rất giàu Ở Ba La Nại từ lâu đời rồi
(Xem: 182)
Chánh Pháp muôn đời soi rạng ý Khai thông tâm thức vượt thời gian Bỏ thói kiêu căng cùng ảo tưởng Thấu triệt cội nguồn tánh hiển quang.
(Xem: 968)
Ngàn năm mây núi xa xăm Sương mờ bao phủ trăng rằm chiếu soi Người Xưa trên đỉnh mây trôi Khách thiền lặng lẽ giữa đồi ai qua?
(Xem: 513)
Ngày không giết hại Đêm lại cầu kinh Thọ mạng lâu dài Sống vui tương kính.
(Xem: 412)
Lối nhỏ qui dần niệm cõi hương… (*) Ngày qua lặng ngắm những cung đường… Nào rên khổ cực nơi trần thế, Dẫu nhận thờ ơ cảnh hí trường!
(Xem: 359)
Tôi ngơ ngác nhìn trời cao biển rộng, Bước vào đời như giọt nước hân hoan. Nghe chim hót trên tàng cây lá mộng, Dưới chân tôi nắng óng ánh huy hoàng!
(Xem: 366)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền
(Xem: 397)
Biết tha thứ là bước đầu tu học Tự thương mình không làm khổ tha nhân Sống hài hoà luôn trân quý tình thân Đức khiêm tốn chẳng có gì thua thiệt.
(Xem: 309)
Đầu năm xin chúc mọi nhà Sống vui tu tập thuận hoà hiếu chơn Chúc cho tình nghĩa keo sơn Cùng nhau hành thiện tránh hờn dối nhau
(Xem: 301)
Cung nghinh Kỷ Hợi chén men nồng CHÚC cả dương trần vẫy nạn xong TÂN phúc tùy duyên hằng thỏa dạ XUÂN an đối cảnh chẳng vương lòng
(Xem: 328)
Niệm Phật tham thiền nghiệp chuyển lay, Niềm vui trí tuệ hiển chan đầy Hương hoa kính ý cung minh đến Lễ nhạc thành tâm đón thiện lai
(Xem: 287)
Nhà vua Giới Đức thời xưa Tiếng tăm phúc đức nhân từ vang xa Vua cho xây sáu căn nhà Làm nơi phát thực phẩm ra giúp đời
(Xem: 382)
Trong ngôi thiền viện thuở xưa Đứng đầu là một thiền sư lâu đời Lìa trần tuổi chín mươi hai Danh ngài viện chủ khó ai sánh cùng,
(Xem: 407)
CHÚC mùa xuân thắm trải ngàn hoa, CHÚC cả nhân gian được thái hòa. CHÚC nhớ nguồn xưa, luôn rõ cội, CHÚC nhìn cảnh mới, mãi thương nhà.
(Xem: 357)
Tôi muốn nói lên một lời cảm tạ Dịp xuân về nhớ lại mái chùa xưa Bên tách trà toả sáng pháp Đại Thừa Xin nguyện hướng về con đường Giác Ngộ.
(Xem: 356)
Cuộc đời là cõi không hoa Tỉnh trong giây phút gọi ta trở về Xin luôn tâm niệm từng lời Những câu Phật dạy muôn đời chẳng quên.
(Xem: 338)
Mây chùng ngõ vắng thoảng hơi sương, Vách đá cheo leo kẻ ngại đường. Tĩnh lặng trầm xông lơi cõi đắm, Mơ màng khói tỏa lạnh đời vương.
(Xem: 331)
Già lam lẳng lặng mát hương thiền Lá cỏ vươn mầm loáng thoáng nghiêng Học đạo bên Thầy nương ngộ tánh Sống thời cạnh chúng biết tùy duyên
(Xem: 386)
XUÂN về cảnh vật ánh dương ngời, XUÂN chúc ngày thêm sáng nụ cười. XUÂN vững tình thương xây nghĩa thắm, XUÂN giàu nghị lực mở lòng tươi.
(Xem: 362)
Duyên Tam Bảo một đường thẳng tiến Nợ trần gian xin bỏ lại sau Ngày đêm tích đức thiện cao Phát huy Bi Trí khát khao hướng lành.
(Xem: 326)
Xuân về thắm đẹp rực đào mai Mở cửa mừng xuân tháo buộc cài Ngắm cảnh xuân ngời tan bụi khói Nhìn xuân nắng rạng sạch rào gai
(Xem: 290)
Tiền tài sương đọng giọt khuya sớm Danh vọng sóng trào bọt trước sau Thôi hãy mừng Xuân! Vui hiện tại! An nhiên ngắm nước chảy qua cầu.
(Xem: 327)
Bình minh rực rỡ sắc tươi hồng Tiếng đại hồng chung vọng cửa Không Trong Điện nhang thơm bay phảng phất Trên Trời mây thắm lượn phiêu bồng
(Xem: 380)
Mùa Xuân Di Lặc rạng ngời Muôn người hoan hỉ tươi cười bên nhau Nắng mai ấm cả vườn đào Tình người luôn vẫn đẹp màu thời gian
(Xem: 370)
Danh mà chi Lợi mà chi Cuộc đời đến lúc cũng ra đi Con quỷ vô thường rình ẩn núp Đừng nên chậm trễ phút quy y.
(Xem: 449)
Năm mới quyết tâm đổi mới Văn Tư Tu niệm chẳng quên Nguyện lòng theo chân Thầy Tổ Vui trong ánh đạo vững bền.
(Xem: 422)
Di Đà Pháp Hội thật trang nghiêm Lễ Phật tụng kinh thắp nến nguyền Rạng ánh từ quang soi cõi thế Ngời vòng tuệ nguyệt chiếu nhân thiên
(Xem: 432)
Giác Hạnh chùa quê đượm nét thiền Lá vàng từng chiếc nhẹ bay nghiêng Tăng nhân dưỡng đức trì Kinh tạng Tục khách quy tâm hướng Phật duyên
(Xem: 531)
Tu hành vượt thoát tử sinh Nhờ ân Tam Bảo biết mình ở đâu Cội nguồn Diệu Pháp thâm sâu Ngẫm suy là bước khởi đầu từ đây.
(Xem: 505)
Những con đường mặt đất hoang vu Tôi đến cùng hoa cỏ mộng du Gió thổi mãi muôn triều sóng vỗ Đường linh hồn biển động thiên thu.
(Xem: 479)
Tiết lạnh sương tràn thấm dạ ai? Non cao người vắng có chi cài Chim buồn ngại hót nên đồi vắng Gió thoảng mây loang quyện dãi dài
(Xem: 474)
Mây chùng ngõ vắng thoảng hơi sương, Vách đá cheo leo kẻ ngại đường. Tĩnh lặng trầm xông lơi cõi đắm, Mơ màng khói tỏa lạnh đời vương.
(Xem: 436)
Ngày xưa có một ông vua Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời Sinh con trai đủ trăm người Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương
(Xem: 1064)
Khóa Tu Báo Ơn năm nay, Chúng con tu tập những ngày mùa đông, Tại Chùa Tam Bảo ấm nồng, Pháp thoại chia sẻ với lòng lạc an
(Xem: 405)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi
(Xem: 462)
Tôi muốn nói lời xin lỗi Cho lòng nhẹ bớt ưu tư Đêm về ngủ ngon thẳng giấc Dưới vầng trăng sáng diệu từ.
(Xem: 608)
Cuối năm ngồi tính sổ đời, Phong ba bão táp thôi thời chán ngây, Từ miền đông đến miền tây, Đâu đâu cũng có chuyện nầy chuyện kia.
(Xem: 503)
Khởi niệm mong cầu chẳng ít chi Sống đạo hành thâm khó thể bì Tham vấn minh sư khai tuệ nhãn Đoạn trừ mê vọng dứt ngu si
(Xem: 507)
Tiếng mõ huyền vi tiếng mõ nào, Trời thơ hoa mở cánh xôn xao Từ Cung Đâu Suất ngời hương đạo Thoảng giấc mơ đời cánh gió trao.
(Xem: 601)
Bao giờ ta biết thương nhau Cho niềm vui mãi ngày nào còn đây Bao giờ ta biết ngừng gây(điều ác) Dù cho nhắm mắt đẹp ngay nấm mồ Bao giờ ta biết cơ đồ(sự nghiệp)
(Xem: 595)
Pháp Phật khai thông dòng bế tắc Sạch bóng vô minh thoát nỗi buồn Sáng đẹp cõi lòng hương toả khắp Duyên Pháp nguyện hành dứt bỏ buông.
(Xem: 507)
Nơi miền Bắc Ấn Độ xưa Thành Ba La Nại có vua trị vì Nhà vua có vị quan kia Rất là khôn khéo ai bì được ngang
(Xem: 557)
Nhật Tụng Sơ Thời cốt tuỷ kinh Trực chỉ nhân tâm hiển tánh mình Xa lìa khái niệm thông đạt ý Giải thoát tâm hồn đẹp tánh linh
(Xem: 567)
Một hôm đạo sĩ A La Trên đường khất thực ghé qua một nhà Chuyên buôn vàng bạc, ngọc ngà Giàu sang tột bực, xa hoa tuyệt vời.
(Xem: 481)
Nhật Mộng Đồ Huyễn bên tai còn vang vọng Lời của Thầy như tiễn bước hoàng hôn Tiếng chuông chùa nghe sâu lắng tâm hồn Tôi ngồi đó mà lòng như sống dậy.
Quảng Cáo Bảo Trợ