Logo HHAD 2018 250
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
14,863,219
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250
hotels-Hoavouu

Đại Dược Chữa Trị Bám Chấp Vào Ý Nghĩ Vế Sự Thực Các Giai Đoạn Thiền Định Về Tâm Giác Ngộ

14 Tháng Sáu 201200:00(Xem: 3006)
Đại Dược Chữa Trị Bám Chấp Vào Ý Nghĩ Vế Sự Thực Các Giai Đoạn Thiền Định Về Tâm Giác Ngộ

ĐẠI DƯỢC
CHỮA TRỊ BÁM CHẤP VÀO Ý NGHĨ VỀ SỰ THỰC
Các giai đoạn thiền định về tâm giác ngộ
SHECHEN GYALTSAP PEMA NAMGYAL
Matthieu Ricard chuyển dịch [sang tiếng Anh] tại tu viện Shechen, tỉnh Kham, Tây Tạng, ngày 9 tháng 7 năm 1988.


Nam mô Đạo sư Phật Bồ Tát
Kính lễ Chư Đạo sư, Phật và Bồ Tát!

Con xin cúi đầu đảnh lễ tất cả chư Đạo sư
Những bậc đã đạt đến giải thoát nguyên sơ tối thượng
Và với lòng từ bi vẫn trụ thế nơi đây,
Trong sâu thăm của luân hồi.

Ta sẽ giải thích cách thức làm sao phá hủy sự bám chấp vào ý nghĩ về sự thực
Với thứ đại dược, bồ đề tâm,
Tinh túy của con đường Đại thừa,
Con đường mà chư Phật và Bồ Tát đã du hành.

Hãy ghi nhớ điều này trong tâm khi gặp phải những khó khăn khủng khiếp
Trong cánh đồng rộng lớn của sự bám chấp vào các hình tướng của cuộc đời,
Vây quanh bởi những kẻ thù – các cảm xúc che chướng –
Con sắp bị lấy mất thứ tài sản tối thượngđức hạnh.

Mọi hiện tượng hiển bày trong sự trải rộng
Từ thời vô thủy;
Bởi điều này,
Tất cả hữu tình chúng sinh đều có thể đạt đến niết bàn.

Giống như có nước hoàn toàn trong sạch
Trên trái đất này,
Trong những cảm xúc che chướng,
Đã có sẵn trí tuệ nguyên sơ vĩ đại.

Các kinh điển giải thích về tánh không,
Và tất cả kim khẩu của các Đấng Chiến Thắng,
Nói về cách thức xua tan các cảm xúc che chướng.

Phật tánhhoàn toàn thanh tịnh.
Nó là chân như rộng lớn, an bình, không giả dối
Một sự trải rộng không pha trộn của sự thấu suốt;
Sự an bình nguyên sơ không khởi lên, không ngừng lại,
Niết bàn tự nhiên hiển bày.

Giống như dầu mè có ở khắp nơi trong hạt mè,
Tinh túy của mọi Đấng Thiện Thệ
Luôn hiện hữu và không tách biệt khỏi
Trạng thái cơ bản của mọi chúng sinh.

Bị che chướng bởi các ý nghĩ sai lầm về chủ thể và đối tượng,
Bị bao bọc bởi vỏ bọc về ba tập khí,
Giống như kho báu được giấu trong nhà của một người đàn ông nghèo,
Bản tánh này vẫn chưa được nhận ra.

Các cảm xúc che chướng và hành động sai lầm
Làm cho khổ đau trút xuống như mưa.
Từ thời vô thủy các con đã lang thang
Trên cánh đồng bao la của tồn tại, nơi mà có vẻ như thật nhưng lại không thật.
Chao ôi! Đó là sức mạnh của sự ngu dốt và nghiệp.

Khi đã lễ lạy hoàn toàn
Dưới gót sen của một bậc đạo sư chân chính,
Hãy lau sạch các lỗi lầm của việc bám chấp vào cái tôi
Bằng cam lồ các chỉ dẫn của ngài.

Bởi các con cuối cùng đã đạt được
Thân người quý giá, tự do này,
Điều mà vô cùng khó khăn và đầy ý nghĩa,
Điều quan trọng là chuyển hóa thân người này ở một nơi cô độc
Không bám chấp vào cuộc đời này,
Thứ mà chẳng quan trọng lắm.

Ở giữa những đám mây của vô thườngảo mộng
Tia chớp của cuộc đời nhảy múa:
Con có chắc rằng ngày mai sẽ không chết?
Cái chết là không thể tránh được, vì thế hãy thực hành Pháp!

Từ thời vô thủy
Trong nhà tù của tồn tại,
Con đã chịu đựng sự trừng phạt của ba khổ đau.
Tuy nhiên con vẫn chẳng hề quan tâm – trái tim mục nát!
Bây giờ đã đến lúc phải chinh phục thành trì của đại lạc.

Hạnh phúc và khổ đau chỉ là sự hiển bày của nghiệp.
Con không thể nào tránh luật nhân quả,
Vì thế Đấng Chiến Thắng đã dạy.
Biết được điều này, hãy phân biệt một cách cẩn thận:
Tránh các ác hạnh; hoàn thành các thiện hạnh.

Nương tựa nơi hiện thân không dối lừa của mọi đấng quy y:
Tam Bảo vô song
Chỉ nghe đến danh hiệu này
Cũng đủ phá hủy thành trì của sự tồn tại.

Ai là người không biết xấu hổ trên thế giới này
Hơn người mà bỏ vào đại dương khổ đau của luân hồi
Tất cả những bà mẹ đã dịu dàng chăm sóc hắn từ vô thủy
Và thay vào đó lại nỗ lực về phía an bình của niết bàn cô độc?

Trong vô số kiếp,
Những bậc với trí tuệ tối thượng và những người thừa kế của các ngài,
Đã quán sát và phát hiện ra bằng trí tuệ vĩ đại của các ngài
Rằng chỉ riêng bồ đề tâm cao quý cũng vô cùng lợi lạc.

Nếu, trong số tất cả các con đường đến mục đích tối thượng,
Con dẫm lên con đường này và mở ra
Kho tàng của hai mục tiêu,
Con còn cần nhân chứng nào nữa?

Theo một trong hai truyền thống,
Phát bồ đề tâm như là một hứa nguyện và như một hành động;
Hãy nghiên cứu các giới nguyện, chi tiếtchính xác,
Chung và riêng,
nỗ lực đưa chúng vào thực hành.

Hãy xem sự khác biệt giữa chư Phật
Bậc đã hoàn thành sự lợi lạc vì người khác
Với chúng ta, những chúng sinh bình thường, mà mục tiêulợi lạc cho bản thân
Đừng từ bỏ tâm bồ đề, dù phải đánh đổi bằng mạng sống.

Bởi bồ đề tâm là gốc rễ thực sự
Của các hành động như đại dương của chư Bồ Tát,
Hãy biết rằng nó là mấu chốt của mọi tu tập,
Gốc rễ của Đại thừa.

Nếu con có tâm bồ đề, con sẽ đi trên con đường chân chính;
Tất cả mọi điều con làm, dù là hành động trung lập,
Sẽ biến thành thiện hạnh,
Và con sẽ không bao giờ trượt khỏi con đường của sự giải thoát hoàn toàn.

Không có bồ đề tâm, bất cứ điều gì con làm
Đều sẽ chỉ là con đường nhỏ hơn;
Thậm chí các hành động đức hạnh của con cũng sẽ làm cho luân hồi tồn tại,
Chứ đừng nói gì là các hành động trung lập hay hành động khác.
Bất cứ điều gì con làm, nó sẽ chỉ là khổ đau.

Vì thế con cần quán sát tâm không ngừng
Với sự hiện diện, ý thứcquan tâm.
Đừng bao giờ nghĩ rằng chỉ là một sự phá hỏng nhỏ bé
Khi phá các giới nguyện nhỏ.

Khi đã thỉnh cầu chư Phật và Bồ Tát,
Chú ý đến con,
Con đã mang trên người vũ khí là lời thề giải phóng mọi chúng sinh,
Bởi thế đã làm trời và người hoan hỉ.

Vì thế nếu bây giờ con lừa họ,
Tất cả chúng hữu tình này sẽ ra sao?

Người ta nói rằng nhờ sự kiên nhẫn
Thậm chí những con ong và ruồi cũng có thể đạt đến giác ngộ.
Tại sao con, một con người,
Lại có thể thiếu đi lòng dũng cảm?

Với sự quen thuộc,
Mọi thứ trở nên dễ dàng hơn;
Lặp lại những nỗ lực của con nhiều lần,
Con cần phải rèn luyện tâm mình.

Mặc dù ta chưa từng gây nguy hại dù là nhỏ nhất,
Kẻ thù của ta, sự bám chấp vào cái tôi,
Vẫn in sâu trong tâm ta từ thời vô thủy
giam hãm ta vào nhà tù khủng khiếp của tồn tại.

Nó giáng rất nhiều đòn tra tấn vào ta,
Nhưng thay vì thù ghét,
Ta đặt trọn niềm tin và nó và rơi vào tầm ảnh hưởng của nó.
Liệu tai ương nào, bất cứ một sự dối lừa nào
Tồi tệ hơn thế?

Đặt sự kiên nhẫn nhầm chỗ thì rất tồi tệ.
Khi đã lấy Tam Bảo làm sự hỗ trợ,
Cưỡi lên con ngựa của sự từ bỏ không thể thay đổi,
Mang trên mình vũ khí của tứ vô lượng tâm,
Và tích tập quân đội của sáu ba la mật,
Hôm nay, với vũ khí sắc bén của tánh khôngtừ bi,
Ta sẽ giết chết kẻ thù!

Nếu ta không phá hủy sự bám chấp vào cái tôi,
Nó sẽ tiếp tục tạo ra những sự dày vò bất tận
Của địa ngục Vô Gián và các địa ngục khác.
Ai minh mẫn lại có thể không làm như vậy?

Hãy quán sát nơi mà bản tánh của “cái tôi”
Đang trú ngụ và đi đến;
Con sẽ thấy rằng nó không hề sở hữu một sự tồn tại nhỏ bé nào.
Nó là kẻ thù mà, khi được chinh phục,
Sẽ không bao giờ khởi lên nữa.

Trong quá khứ, chư Bồ Tát tối thượng, oai hùng
Đạt đến hỷ lạc bằng cách chinh phục kẻ thù duy nhất này.
Biết rằng hiểm nguy và lợi lạc đều bất định,
Người không để kẻ thù này trốn thoát,
Là người thông minh nhất trong số những người thông minh,
Dũng cảm nhất trong những người dũng cảm.
Ai có thể sánh với người như thế?

Các Đấng Chiến Thắng trí tuệ
Thuyết giảng tám mươi tư nghìn giáo lý
Để chinh phục sự bám chấp vào cái tôi,
Được thuyết giảng phù hợp với căn cơ của từng chúng sinh.

Tất cả đều vì mục đích duy nhấtđiều phục sự bám chấp vào cái tôi.
Tùy thuộc vào căn cơ của chúng sinh,
Các cảm xúc che chướng có thể được đẩy lùi, chuyển hóa hay sử dụng.
Tuy nhiên, về bản chất, gốc rễ của tất cả
Đều là sự tu tập tối thượng: Bồ đề tâm.

Làm sao người ta có thể thực hành?
Không cho phép dây cương tự do hướng về các ý nghĩ thế tục
Thứ mà tạo ra luân hồi,
Hãy làm chủ chúng với sự tỉnh thức.
Hãy ghi lại tất cả các sân hận trong quá khứ
Và nghiền nát chúng bằng các phương thức đối trị:
Đó là từ bỏ các cảm xúc che chướng.

Sau đó để hoàn toàn tịnh hóa các hành động của con,
Giống như biến sắt thành vàng,
Với bồ đề tâm tương đối, hãy chuyển hóa ba đối tượng, ba độc và ba công đức cơ bản.

Cuối cùng, khi đã thực hành bồ đề tâm tuyệt đối,
Hãy nhận ra rằng bất cứ điều gì khởi lên đều là sự hiển bày của pháp thân,
Bản tánh nguyên sơ, sự đơn giản không thể phá vỡ.
Không chút bám chấp, bất cứ điều gì khởi lên đều tự nhiên được giải phóng.
Trong vị bình đẳngđại không chối bỏ hay chấp nhận,
Hãy tiếp tục.

Ý nghĩa, sự bất khả phân nguyên thủy của trí tuệphương tiện thiện xảo,
Tánh không với từ bi như là bản chất cốt tủy của nó,
Cần phải được mang vào con đường.

Tuy nhiên, để dần đạt được sự vững chắc của tâm,
Người mới bắt đầu trước tiên cần thực hành bồ đề tâm tương đối.
Để làm được điều này, hãy nhớ rằng mọi hữu tình chúng sinh đều đã từng là mẹ con,
Hãy suy ngẫm về lòng tốt của họ và nghĩ cách đền đáp.

Hãy phát triển tâm từ và những phần còn lại trong tứ vô lượng tâm,
Đặc biệttâm bi vi diệu vĩ đại.

Khi đã thiền định dần dần về các đối tượng
Hướng về điều này có bốn thứ dễ dàng khởi lên,
Một cách tương đối, dễ dàng và không khó khăn,
Hãy rèn luyện trong bốn tâm vô lượng này thông qua các phương pháp khác nhau.

Bởi người ta không thể nào đánh giá tuyệt đối,
Con và tất thảy chúng sinh đều bình đẳng trong việc mong cầu hạnh phúc;
Con và tất thảy chúng sinh đều bình đẳng trong việc muốn tránh khổ đau.

Để quen với việc chăm lo cho người khác nhiều hơn bản thân,
Con cần hiểu điểm trọng yếukết hợp vào bản thân
Sự quán tưởng về chuyển hóa giữa ta và người,
Khi đang cưỡi trên con ngựa hơi thở.

Đừng đếm việc thực hành,
Cũng đừng đếm theo ngày, tháng hay năm.
Hãy hỏi liệu rằng sự tồn tại đúng đắn có được tạo ra hay không
Và hãy chân thành trong việc làm cho bồ đề tâm trở thành một phần
Bao trọn, rộng khắp và thiết yếu của con.

Để làm giảm bất cứ điều gì đối nghịch với thực hành này
củng cố sức mạnh cho điều gì ủng hộ nó,
Con cần, làm hết khả năng,
Tịnh hóa các che chướng, hoàn thành các tích lũy,
cầu nguyện liên tục hướng về Đạo sưTam Bảo,
Đặt trọn niềm tin của con vào các ngài.

Khi hạnh phúc của bản thân con tăng trưởng
Hay khi con đơn giản mong cầu hạnh phúc,
Con cần hiểu rằng thiện hạnh dẫn đến hạnh phúc.

Vì thế mọi lúc hãy tích tập năng lượng
Và hiến dâng trọn vẹn cho tất thảy hữu tình,
Cầu nguyện rằng hạnh phúc và các thiện hạnh của con
Sẽ trưởng dưỡng mọi chúng sinh.

Khi con thấy người khác làm việc tốt lành,
Hãy hoan hỉ từ tận trái tim
Không thù ghét hay ganh tỵ,
cầu nguyện rằng mọi người sẽ đều làm như thế.

Khi những thứ mông muốn trôi qua,
Hay khi con đương giản mong muốn thoát khỏi khổ đau,
Con cần hiểu rằng đây là bằng cớ
Rằng nguồn gốc của chúng, các ác hạnh, cần được tiêu trừ.
Tập hợp bốn sức mạnh,
Hãy tấn công kẻ phải chịu trách nhiệm: sự bám chấp vào cái tôi.

Hãy cầu nguyện rằng mọi sự suy đồilỗi lầm,
Thứ chính là nguồn gốc, điều kiện và kết quả
Của mọi khổ đau của vô số chúng sinh
Đều trổ lên trong con,
Và rằng mọi chúng sinh đều thoát khỏi những khổ đau của họ,
Điều không gì khác chính là kết quả của các ác hạnh của họ.

Đặc biệt, bất cứ khi nào bất cứ cảm xúc ngũ độc nào,
Hay bất cứ tám mối bận tâm thế tục nào khởi lên
Hãy nắm lấy nó với sự hiện diện tươi mới của tâm.

Như một bài tập tinh thần để xua tan sự bám chấp vào cái tôi,
Hãy nhớ lại mọi lần bạn đã làm sai.

Đầu tiên hãy nghĩ về tất cả các cảm xúc che chướng
ý nghĩ rằng chúng sinhhiện tượng thực sự tồn tại,
Điều tạo ra những chướng ngại cho sự khao khát cao hơn
Của mọi chúng sinh nói chung và hành giả Pháp nói riêng,
Và những khó khăn và nghịch duyên khởi lên từ đó.

Sau đó hãy tích tập chúng lại với sự hít vào của con,
Tan hòa nó vào sự bám chấp vào cái tôi của con,
phá hủy tai họa chính nó.
Hãy tập hợp vào điểm trọng yếu
Lòng quyết tâm mãnh liệt tiêu trừ sự bám chấp vào cái tôi
Cùng với phương thức đối trị của nó
thực hành thiền định ngăn chặn nó,

Đây là điều mà đẩy thực hành tiến xa.
Mặc dù có vẻ không quan trọng, nó là điểm vô cùng mấu chốt
mang đến sự tiến bộ vĩ đại nhất trên con đường.
Đây là sự rèn luyện tâm tương đối.

Người ta nói rằng,
“Cũng là thiện hạnh vô cùng,
Trong việc mong muốn chữa trị cơn đau đầu êm ái nhất của một chúng sinh.
Tại sao lại không mong muốn xua tan
Mọi khổ đau của tất thảy chúng hữu tình?”

Khi con quen với điều này,
Hãy phát triển bồ đề tâm tuyệt đối.
Mọi hình tướng có thể nhận ra được, hiện tượng bên ngoài và bên trong,
Đều như giấc mơ và ảo mộng
Trong quá khứ, chúng không tồn tại,
Cuối cùng chúng sẽ không tồn tại,
Và ở giữa chúng xuất hiện thông qua một chuỗi các nhân duyên.

Mặc dù chúng xuất hiện,
Từ vô thủy mọi hiện tượng đều không hề tồn tại thực sự;
Về bản chất, chúng không phải vật chất,
Chúng cũng không duy trì.
Sự hiển bày là các thân và trí tuệ,
Nhưng bản tánh tuyệt đối thì không bao giờ thay đổi:
Như nó vẫn là, bởi thế nó vẫn sẽ là.

Không biết điều này, những chúng sinh thơ dại
Hành xử với các hiện tượng như thể chúng là rắn chắc và thực sự.
Bởi thế đã bắt đầu một chuỗi các gắn bó và thù ghét
Và các khổ đau to lớn của sự tồn tại này – một trò giả vờ không hề tồn tại!

Những nguồn gốc đầy sức mạnh chính là sự ngu dốt
Và cho rằng chúng sinhhiện tượng thực sự tồn tại,
Khi điều này trở thành tập khí,
Sự tồn tạiđiều kiện khởi lên.

Theo các bản kinh và lời chỉ dẫn cốt tủy của bậc Đạo sư,
Những chúng sinh may mắn, người mong muốn tự do
Đầu tiên cần phải làm quen
Với sự không tồn tại của chúng sinhhiện tượng.

Bám chấp vào ý nghĩ rằng cái tôi thực sự tồn tại
Là việc nghĩ rằng “Tôi” là một thực thể thực sự
Và dẫn đến một nỗi sợ sai lầm
Của năm uẩn dễ hỏng.

Nếu người ta quán sát một cách thích hợp
Bộ ngũ uẩn này,
Thứ mà rất nhiều và lại vô thường,
Như tia chớp, thác nước và đèn bơ,
Họ sẽ thấy rằng, như việc nhầm một sợi dây thừng là con rắn,
Cái tôi không gì khác ngoài sự nhận thức sai:
không tồn tại, hoàn toàn không tồn tại về bản chất.

Bám chấp vào ý nghĩ rằng mọi hiện tượng thực sự tồn tại
Là bám chấp vào ý nghĩ về chủ thể và đối tượng.
Mọi đối tượng người ta nhận thấy, hiện tượng bên ngoài và bên trong,
Đều là những hình tướng ảo mộng đến từ tập khí.

Như sự lầm lạc có thể nhìn thấy,
Như bóng của mặt trăng trên nước, và như những nhận thức sai lầm,
Khi không được quán sát, chúng được cho là đúng;
Khi được quán sát, sẽ thấy rằng chúng chẳng là gì.

Hiện tượng không phải thực thể định rõ
Như là các nguyên tử và từng giây
Bởi thế con cần phải kết luận rằng chủ thể và đối tượng
Không thể được cho là tồn tại dù thế nào.

Bằng cách tiếp tục quay bánh xe điều tra,
Con sẽ đạt được sự tin chắc
Vào sự không tồn tại của cả chúng sinhhiện tượng
Và sẽ đến lúc con đạt đến sự chắc chắn
Rằng cả hai sự thật,
Sự khởi lên ảo mộng của các hiện tượng duyên khởi
tánh không đều hoàn toàn thoát khỏi những giả định,
Không hề trái ngược, mà, về bản chất là một.

Khi mọi nhận thức khẳng định sự tách biệt
Giữa hình tướngtánh không sụp đổ,
Sự quán sát sẽ đi đến cùng.
Sau đó mục đích của những nguyên nhân khái niệm là gì?

Tánh không là phương thức đối trị cho mọi tri kiến,
Nhưng nếu người ta bám chấp vào khái niệm tánh không,
Như thuốc xổ biến thành thuốc độc
Nó trở nên vô hiệu.

Như hai chiếc que được chà xát với nhau
Bị thiệu dụi trong ngọn lửa mà chúng tạo ra,
Phương thức đối trị tự nó cũng sẽ biến mất.

Hãy an trú trong sự liên tục của sự đơn giản nguyên sơ,
Điều chính là bản tánh tuyệt đốiduy trì từ thời vô thủy,
Trạng thái tự nhiên, sự trải rộng được ban tặng với ba cánh cửa của giải thoát:
Tánh không, sự thiếu vắng các đặc điểm, và sự thiếu vắng ý muốn.

Sau đó con sẽ thấy Phật tánh chiếu toảm
Trong đó mọi sự giả dốitác phẩm của tâm
Đều an bình trong sự trải rộng tối thượng.

Trống rỗng về bản chất, nó thoát khỏi chủ nghĩa bất diệt;
Có thể nhận thấy trong sự hiển bày, nó thoát khỏi chủ nghĩa hư vô.
Mặc dù người ta vì thế xem xét hai khía cạnh này,
Nó là bản tánh cơ bản mà trong đó
Mọi ý niệm về nhận thức nhị nguyên đều được giải phóng trong hư không của chính chúng:
Không thể nghĩ bàn, không thể miêu tả, được hiểu bởi riêng trí tuệ,

Không trộn lẫn về bản chất,
Được nhìn thấy mà không cần nhìn,
Như khi nhìn đăm đăm vào hư không kim cương,
Nó được gọi là “nhìn thấy vũ trụ của sự tuyệt đối.”

Không có điều gì cần xua đuổi
Cũng không có thứ gì dù là nhỏ nhất cần phải thêm vào
Nhìn một cách hoàn hảo vào chính sự hoàn hảo,
Nhìn thấy sự hoàn hảo, người ta được giải phóng hoàn toàn.

Khi những vật có thể sờ thấy và những vật không thể sờ thấy
Ngừng hiển bày trong tâm,
Trong sự trống vắng của các thay thế khác,
Không hề có những quan niệm, đó là sự an bình trọn vẹn.

Không nhận ra điểm trọng yếu này,
Đóng chắt vào tâm
Với những giả tạo tinh thần không phải sự tĩnh lặng;
Tạo ra những ranh giới kiến thức cũng không phải thấu suốt.

Nhận ra một cách hoàn hảo bản tánh tối thượng thậm thâm,
Không chút giả tạo nào,
Là ví dụ về trí tuệ nguyên thủy.

Vượt lên điều này, trí tuệ tuyệt đối tối thượng
Cánh đồng của sự hiểu của các bậc tối thắng
Bậc đã đạt đến trạng thái thống nhất,
Ý nghĩa của sự hợp nhất nguyên sơ của sự thấu suốt –
Thứ mang đến trí tuệ và sự tĩnh lặng của
Việc duy trì sự liên tục của trạng thái tự nhiên,
Sẽ được nhận ra bởi sức mạnh của các chỉ dẫn cốt tủy của bậc Đạo sư.

Các kinh nghiệm thiền định bị vấy bẩn bởi ý niệm về sự tồn tại thực sự,
hỷ lạc, thấu suốt hay không suy nghĩ,
Đều là lừa dối và đánh lừa.
Nếu con bám chấp mọi thứ là thực sự, con sẽ trưởng dưỡng luân hồi
Và sẽ không bao giờ vượt khỏi tam giới.

Vì thế, với phương tiện thiện xảo,
Hãy an trú trong sự đơn giản, buông bỏ mọi thứ
Trong trái thái thoát khỏi việc cho rằng mọi thứ là thực,
Trong đó người nhận ra, bậc đã nhận ra và sự nhận ra
Trở nên không thể tách rời, như nước rót vào nước.

Đây là bản tánh cơ bản vượt khỏi lời nói hay kiến thức,
Ý nghĩa tuyệt đối, sự hoàn hảo siêu việt của trí tuệ,
Điều này chỉ có thể được nhận ra thông qua tánh giác của mỗi người.
Hãy quyết tâm hiểu được điều này!

Tóm lại, như Đấng Bảo hộ Atisha từng dạy,
“Trong sự tuyệt đối, không có sự phân biệt;
Không có hiện tượng điều kiện cũng không có hiện tượng tuyệt đối.
Khi đối mặt với tánh không, không có sự phân biệt, chẳng có gì hết.

“Nhận ra điều này mà không có sự chứng ngộ
Được gọi một cách đơn giản là “nhìn thấy tánh không,”
Nhìn thấy cái không thể nhìn thấy,
Bởi thế nó được nói trong các kinh điển rộng lớn nhất rằng
Không có thứ gì để thấy, không có ai để nhin,
Không có khởi đầu, không có kết thúc,
An bình.

“Hoàn toàn vượt khỏi “thực sự ở đó” và “không thực sự ở đó,”
Thoát khỏi sự phân chia và các điểm liên quan,
Nó không ngừng, không duy trì,
Không đến, không đi.
Nó không thể diễn tả bằng lời.

“Nó không thể được diễn tả; nó không thể bị đánh giá;
Nó không bao giờ thay đổi và không bao giờ tồn tại như một thực thể rắn chắc.
Một vị yogi người chứng ngộ điều này
Đã tự giải thoát khỏi hai bức màn: bức màn của các cảm xúc che chướng
Và bức màn che đậy tất cả mọi thứ mà được biết.”
Đó là điều Đức Atisha đã dạy trong Bước vào hai sự thật.

Tám phẩm tánh của sự hiểu sự thật tuyệt đối
Được giảng giải trong các kinh điển
Tất cả đều tự nhiên đi đến Đại toàn thiện
Bằng cách chỉ ra bản tánh chân thật của tâm,
Điều đạt được thông qua trao truyền trực tiếp
Ảnh hưởng bởi sự gia trì của bậc Đạo sư.
Điều đó không nằm trong phạm vi của tâm bình phàm,
Và những người chuyên về những ý nghĩ lan man
Sẽ không thể nhận ra nó.
“Sự thật tuyệt đối, khởi lên từ chính nó,
Được nhận ra chỉ thông qua niềm tin.”
Đó là điều được chỉ dạy.

Vì thế hãy nắm lấy sức mạnh quan trọng của lòng sùng mộ
Nhận thấy bậc Đạo sưPháp thân.
Hãy an trú trong sự đơn giản nguyên sơ không gián đoạn,
Và con sẽ thấy ý nghĩa cốt tủy.

Nếu con bỏ lỡ điểm trọng yếu này
thỏa mãn tin tưởng rằng con sẽ không rơi vào con đường ngoại đạo,
Hay tuyên bố rằng con không khẳng định gì,
Hay bám chấp vào tánh khônghư vô trống không,
Đó không phải con đường Trung Đạo.

Nếu con không thể phá hủy được sự bám chấp tinh thần
Về tri kiến vật chất
Con sẽ trượt xa khỏi con đường Trung Đạo.
Vì thế hãy trưởng dưỡng sự giải phóng khỏi bám chấp và mọi cấu trúc tinh thần.

Thiền gia được gọi là vĩ đại mà không thể nhận ra điều này,
Lo sợ rằng thực hành của họ sẽ chỉ dẫn đến cái chết,
Đang ích kỷ tra tấn bản thân.
Điểm cốt tủy ở đây là gì?
Điểm cốt tủy của việc nắm bắt việc đến và đi của các ý nghĩ?

“Tánh giác tỉnh thức là điều gì đó vượt khỏi các thức,”
“Pháp thân vượt khỏi thức thông thường,”
“Giải phóng khỏi mọi kiến thức điều kiện,”
Ta tiếc rằng không điều nào kể trên
Được thực sự lắng nghe bởi chúng sinh bình thường
ý nghĩa vẫn chưa được dùng đến,
Nhưng ta sẽ không nói quá nhiều về nó.

Mọi chúng sinh đều có Phật tánh
Và vì thế họ đều có nguyên nhân của Phật quả.
Bởi thế hãy xem họ là thanh tịnh
xem xét lòng tốt lớn lao của họ.

Giữa những thời thực hành,
Hãy phát triển sự bố thí và các ba la mật khác,
Không có ba qua niệm
Hãy hồi hướng về giác ngộ vĩ đại.
Đó là cách thức tuyệt vời để hợp nhất hai tích lũy.

Vì thế con đường của Bồ đề tâm
Trong đó, cả sự thật tương đốituyệt đối đều là một –
Tánh không với cốt tủy của từ bi
con đường làm hài lòng Các Đấng Chiến Thắng.

Thiền định về điều đó liên tục và chẳng mấy chốc,
Khi các che chướng ngăn cản Phật tánh được dọn sạch,
Con sẽ đạt đến danh hiệu giác ngộ.

Khi đã đạt được các phẩm tánh thanh tịnh, tuyệt vời,
Các hoạt động hiển bày không ngừng, có mặt khắp nơi và hoạt động giác ngộ tự nhiên,
Con sẽ hành xử như đấng bảo hộ của chúng sinh dưới mọi vòm trời.

Bởi thế, ta Padma Vijaya, đã uống cạn những lời chỉ dẫn từ các bậc trì giữ truyền thừa vĩ đại, đã quán sát chúng một chút và giờ đây, đã trải nghiệm chúng một chút, theo lời thỉnh cầu của một Đạo hữu tôn quý, ta ban ra lời giải thích ngắn gọn này.

Bằng công đức này, nguyện cầu bồ đề tâm cao quý
Được khởi lên trong dòng tâm thức của tất thảy chúng sinh.
Nguyện cầu cho họ thấy được sự thật tuyệt đối bị che giấu
Diện mạo chính xác của Phật tánh.

Matthieu Ricard chuyển dịch [sang tiếng Anh] tại tu viện Shechen, tỉnh Kham, Tây Tạng, ngày 9 tháng 7 năm 1988.

Mọi công đức có được nhờ bản dịch này xin hồi hướng tất thảy hữu tình chúng sinh.
Mọi sai sót là lỗi của người dịch, xin sám hối trước chư Đạo sưdòng truyền thừa cao quý.
Tuệ Tạng

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
Quảng Cáo Bảo Trợ