Logo HHAD 2018 250
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
14,703,407
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250
hotels-Hoavouu

Có Nhiều Cách Để Quét Dọn

29 Tháng Sáu 201512:26(Xem: 4143)
Có Nhiều Cách Để Quét Dọn
CÓ NHIỀU CÁCH ĐỂ QUÉT DỌN 

Gil Fronsdal - Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
Source-Nguồn: insightmeditationcenter.org
(The Many Ways To Sweep - Gil Fronsdal)

Có Nhiều Cách Để Quét Dọn


Có Nhiều Cách Để Quét Dọn 

"Vào lúc tôi 13 tuổi, gia đình tôi sai bảo tôi đi lên những vùng núi non chung quanh tu viện, đi tìm kiếm và hái những loại rau ăn được, để dùng cho bữa ăn tối. Những chuyến đi tìm rau hái là việc duy nhất tôi thích làm. Nếu không, tôi sẽ dùng mọi thủ đoạn để né tránh việc làm trong trang trại của gia đình tôi. Tôi hãy còn đi học, nhưng tôi nào có quan tâm gì đến việc học đâu; sự giận dữ trong tâm tôi chính là bức hàng rào cản trở tôi, và làm tôi không học hỏi được gì từ các giáo viên đang giảng dạy.

"Thỉnh thoảng, trong những chuyến tôi đi tìm rau hái, tôi đi ngang qua tu viện vào lúc những nhà sư đang ra ngoài sân quét lá, ở trên những con đường đi vào chùa. Lần đầu tiên tôi thấy các nhà sư làm việc, tôi đã say mê dõi mắt theo cách họ làm việc. Trong nhiều tháng sau đó, tôi thường dừng lại một lúc, để dõi mắt theo cách họ quét lá. Họ thường làm việc với nhau trong yên lặng, có hiệu quả nhưng trông họ dường như không có gì cố gắng, không có gì mệt nhọc.

"Rồi một ngày kia, một nhà sư đi tới chỗ tôi, rồi hỏi tôi đang làm gì ở những vùng núi non nầy.

Tôi cảm thấy như đang phòng thủ. Tôi bực mình khi có người muốn hiểu biết thêm về tôi. Vì thế, thay vì trả lời câu hỏi, tôi hỏi ngược lại là ông đang làm gì. Nhà sư mỉm cườitrả lời rằng ông đã được sai bảo đi quét lá, nên ông chỉ muốn làm cho hết thời gian, và chờ lúc quay trở về phòng, ông sẽ làm một giấc ngủ ngắn.

"Ngày hôm đó, khi tôi đi bộ về nhà, tôi suy nghĩ về câu trả lời của ông, và tôi đã cảm thấy rất vui vì ông không có vẻ gì khác biệt so với tôi. Khi tôi được yêu cầu làm bất cứ điều gì, trái tim tôi đã không bao giờ đặt trong việc làm, và thái độ của tôi là làm cho hết thời gian, và mong cho đến lúc tôi sẽ được miễn làm. Điều chắc chắn thích hợp với tôi là một giấc ngủ ngắn.

"Lần kế tiếp, trong những chuyến tôi đi tìm rau hái, tôi đi ngang qua tu viện, một nhà sư khác ngừng chổi đang quét, và nhà sư cũng lại hỏi tôi đang làm gì. Một lần nữa tôi bực mình vì câu hỏi; tôi cảm thấy như đời tư tôi bị xen vào. Tuy nhiên, lần này tôi không cảm thấy như đang phòng thủ. Tuy nhiên, một lần nữa tôi lại làm chệch hướng câu hỏi, bằng cách hỏi ông đang làm gì. Nhà sư trả lời rằng, ông đang làm việc phụ trội, với hy vọng là ông được cử vào làm nhà bếp, nơi mà mùa đông thì ấm áp, và dường như người đầu bếp nào cũng được nhấm nháp thêm một, hoặc hai cái bánh xôi nếp cất trong tủ.

"Không nói thêm bất cứ điều gì, tôi gật đầu chào ông, và tôi tiếp tục việc tìm kiếm và hái rau. Câu trả lời của nhà sưâm thanh vang dội trong tâm hồn tôi, bởi vì tôi cũng thích sự ấm áp, và chuyện ăn bánh xôi nếp cũng là chuyện tôi yêu thích, chuyện nầy chỉ đứng hạng số hai, sau giấc ngủ là chuyện tôi yêu thích số một.

"Lần kế tiếp, khi tôi đi ngang qua tu viện, một nhà sư thứ ba hỏi tôi cùng một câu hỏi. Lần nầy, tôi ngạc nhiên là tôi không cảm thấy như đang phòng thủ, và tôi cũng không còn bực mình vì lời yêu cầu. Tuy nhiên, tôi lại làm chệch hướng câu hỏi của ông, bằng cách tôi hỏi lại ông. Nhà sư giải thích rằng ông đang xem sự quét dọn như là một sự huấn luyện tinh thần để giúp ông vượt qua được sự giận dữ.

"Sau đó, khi chân tôi bước đi trên đường núi về nhà, mang theo cùng với túi rau, tôi cảm thấy một sự gần gũi, thân thuộc với nhà sư vừa rồi. Giống như tôi, trong lòng ông có sự giận dữ. Nhưng tôi cảm thấy bối rối, khi ông muốn vượt qua sự giận dữ, trong khi tôi lại cảm thấy chính sự giận dữ, đã bảo vệ chung quanh tôi.

"Một tuần sau đó, tôi lại đứng bên ngoài tu viện, dõi mắt theo những nhà sư đang quét dọn, một lần nữa. Tuy nhiên, lần nầy một nhà sư khác đến gặp tôi. Khi ông hỏi tôi đang làm gì, tôi nói lầm bầm về chuyện đi tìm rau hái. Tôi nghĩ ông đã không nghe tôi nói, bởi vì tiếng nói của tôi không rõ ràng, và rất nhỏ. Nhưng rồi tôi đã cố gắng tập trung sự can đảm, để hỏi ông đang làm gì. Ông trả lời rằng ông đang làm cho tu viện tốt đẹp, để tạo nguồn cảm hứng cho những người khác đến thực hành sự chuyển hóa tinh thần. Lúc đó, mắt tôi nhìn thật nhanh, xuống những con đường đã được quét dọn sạch sẽ, và tôi hiểu ra lý do thúc đẩy tôi dõi mắt theo từng bước chân của những nhà sư quét dọn, bởi vì, những nhà sư đã chuyển hóa những con đường, họ biến những con đường thành những cảm giác bình yên và an toàn trong tâm thức tôi.

"Lần sau đó, tôi đứng bên ngoài tu viện dõi mắt theo những nhà sư, người tôi như bị thu hút tiến đến nhà sư thứ năm, và trước khi ông hỏi tôi đang làm gì, tôi đã hỏi ông trước. Ánh mắt của ông nhìn tôi với sự tử tế. Ngừng một lúc lâu, trong sự im lặng và sự dễ chịu, ông giải thích rằng ông đang quét dọn để phục vụ cho mọi người đến thăm tu viện. Bằng cách thực tập nầy, ông hy vọng sẽ tìm thấy sự an lạc tột cùng.

"Lúc tôi rời tu viện ngày hôm đó, tôi suy nghĩ về câu trả lời của nhà sư. Tôi không hiểu những điều ông nói về sự phục vụ, cùng với sự an lạc, và tôi tin chắc rằng những điều nầy không có ý nghĩa, và không có giá trị gì đối với tôi.

"Lần kế tiếp, tôi đến thăm tu viện cũng là lần cuối cùng. Tôi có một cảm giác không quen thuộc khi tôi đi bộ lên núi. Ngay trước khi tôi đến tu viện, tôi nhận ra rằng tôi đang mong muốn nhìn thấy những nhà sư, một lần nữa. Tôi cảm thấy có một nguồn ánh sáng ấm áp của sự vui mừng, cùng với sự dự đoán là tôi sẽ gặp được điều tôi đang đi tìm kiếm. Lúc tôi đến tu viện, tôi bước ngay lên gặp nhà sư già, người mà đang đặt hết tâm trí vào việc quét dọn, rồi tôi hỏi ông đang làm gì.

"Lời nói của ông, giống như giòng suối tinh khiết, đã gội rửa sạch sẽ thân tâm tôi: "Em hỏi về tôi à? Tôi chẳng làm gì cả. Sự-nhận-biết-về-cái-tôi của tôi đã bị quét sạch đi, từ ngày rất xa xưa rồi. Giờ đây, không còn "cái Tôi" để làm gì cả. Bây giờ, sự sống tỉnh thức di chuyển qua tấm thân tôi, qua trái tim tôi, qua ý nghĩ tôi, và qua mồm miệng tôi. Không có ai quét, không có những con đường để quét, và không có bụi đất để phủi đi." Tôi đã choáng váng vì câu trả lời của ông, và trước khi tôi kịp trả lời, ông đưa cho tôi cây chổi, và ông bước ra đi. Tôi đã sống ở đây, tại tu viện nầy, kể từ ngày hôm ấy."  

 

The Many Ways To Sweep 

“When I was 13, my family would send me up to the mountains around the monastery to collect edible plants for our evening meal. These foraging trips were the only work I enjoyed doing. Otherwise, I tried every trick I could to avoid work on my family’s farm. I was still in school but it held no interest for me; my anger was a welcome barrier to learning anything the teacher was teaching.

“Occasionally, during my foraging trips, I would pass by the monastery while the monks were out sweeping the leaves from the many pathways. The first time I saw the monks working, I was mesmerized in watching them going about their work. For many months after, I would often stop awhile to watch them sweep. They went about their work silently and with an efficiency that seemed effortless.

“Then one day, a monk walked up to me and asked what I was doing in the mountains. I became defensive. I resented anyone who tried to get to know me. So, instead of answering the question, I countered by asking what was he doing. The monk smiled and answered that he had been told to sweep and that he was just killing time until he could return to his room for a nap.

“As I walked home later that day, I thought about his answer and was glad that he did not seem any different than me. When I was required to do anything my heart was never in it and my attitude was that I was passing time until I could be excused. Taking a nap was certainly preferable.

“The next time I passed the monastery on one of my foraging trips, another monk stopped his sweeping and also asked what I was doing. Again I resented the question; it felt like an intrusion. However, this time I did not feel as defensive. But again I deflected the question by asking what he was doing. He answered that he was doing extra work in hopes of being assigned to the kitchen which was warm in the winter and always seemed to have one or two extra sweet rice cakes in the cupboard for the cooks to nibble on.

“Without saying anything, I nodded and left to continue my foraging. The monks answer resonated with me since I too liked to be warm and eating sweet cakes was one of my favorite activities, second only to sleeping.

“The next time I passed the monastery, a third monk asked me the same question. This time I was surprised I wasn’t defensive or resentful of being asked. However, again I deflected the question back to him. He explained that he was sweeping as a spiritual discipline to help him overcome his anger.

“Later, as I walked the mountain trail with my bag of plants, I felt a kinship with this monk. Like me, he had anger. But I was perplexed that he would want to overcome it, because I felt my anger protected me.

“A week later, I was again outside the monastery watching the monks sweep. Yet another monk came up to me. When he asked me what I was doing, I mumbled something about collecting plants. I doubt he could hear me, for my voice was so faint. But I did muster up some strength to ask him what he was doing. He replied he was beautifying the monastery so that others might be inspired in their work of spiritual transformation. I glanced down the well-swept paths and realized that one reason I was compelled to watch the monks sweep was that they seemed to be transforming the paths into something that made me feel calm and safe.

“The next time I stood outside the monastery watching the monks, I was drawn to walk over to a fifth monk, and before he could ask me what I was doing, I asked him. He looked at me with kind eyes. After what seemed like a long but soft silence, he explained that he was sweeping to be of service to all who used the monastery. Practicing in this way, he hoped to find ultimate peace.

“As I left the monastery that day, I thought his answer strange. I didn’t understand what he meant by service and by peace, and I certainly couldn’t see how these had any value for me.

“The next time I visited the monastery was the last time. I had an unfamiliar feeling as I walked up into the mountains. Just before I reached the monastery, I realized that I was looking forward to seeing the monks again. I felt a warm glow of gladness in anticipation of what I would find. When I arrived at the monastery, I walked right up to an old monk who seemed absorbed in his sweeping, and I inquired what he was doing.

“His words washed over me like cleansing water: “Me? I am not doing anything. My self-consciousness was swept away long ago. There is no ‘I’ that does anything. Now the awakened life moves through my body, my heart, my mind, and my mouth. No one sweeps, there are no paths to sweep, and there is no dirt to brush away.” I was stunned by his answer and before I could respond, he handed me the broom and walked away. I have been here at the monastery ever since.”

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 52)
Trong khi thực hành thiền quán, hành giả thường hay vướng vào năm chướng ngại, mà thuật ngữ Phật học gọi là
(Xem: 29)
Nhóm Tỳ-kheo được vô lậu giải thoát sau khi nghe Tỳ-kheo do Bồ-tát Văn-thù-sư lợi biến hóa ra giảng giải cho về pháp giới thể tánh.
(Xem: 87)
Pháp Như Thật là pháp thực hành thuộc về Thiền Huệ, nhưng tại sao lại cần phải thực hành pháp Như Thật? Tại sao phải học Thiền Huệ?
(Xem: 81)
Mẹ Hiền, hai tiếng nầy nghe thân thương, êm ái, ngọt ngào biết bao. Nghe mãi không nhàm, nghe hoài không chán.
(Xem: 78)
Tôi hiểu ngay là cả nhà, mỗi người đều đang dán mắt và bấm bấm, quẹt quẹt vào mặt kính cái smartphone của mình.
(Xem: 131)
Trong quan hệ 12 nhân duyên, nhân vì xúc (căn tiếp xúc trần) nên sinh thọ (cảm giác vui, khổ và trung tính), nhân vì thọ nên sinh ái (yêu ghét)...
(Xem: 140)
Nguyên bản: Gaining favorable condition for the time of death; Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma; Anh dịch và hiệu đính: Jeffrey Hopkins, Ph. D.; Chuyển ngữ: Tuệ Uyển
(Xem: 228)
Bùi Giáng là nhà thơ, là dịch giả, là nhà bình luận văn học. Ông sinh ngày 17 tháng 12/1926 tại huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam; từ trần ngày 7 tháng 10/1998 (thọ 71 tuổi) tại Sài Gòn
(Xem: 111)
Để đạt đến pháp giới vốn là pháp giới thể tánh, vốn là pháp giới bạch tịnh này, kinh điển thường dạy VănTư-Tu.
(Xem: 188)
Sau khi kết thúc đời sống hiện tại, chúng ta sẽ theo nghiệp mà thọ sinh vào cảnh giới tương ứng.
(Xem: 146)
Muốn thấy Phật thì Tâm phải như gương sáng. Thấy hết, biết hết mà không bao giờ khởi niệm.
(Xem: 152)
Công việc được hoàn tất tốt đẹp qua sự hưởng ứng và trợ giúp của quý Phật tử tại địa phương và các anh chị em huynh trưởng và đoàn sinh Gia Đình Phật Tử tại Đức Quốc.
(Xem: 239)
Nhiều Kinh điển Đại thừa (Mahayana Sutras)/Kinh điển Phật giáo Phát triển đã giảng 3 phương pháp thiền quán để đạt đến giải thoát, đó là ba cánh cửa của giải thoát.
(Xem: 244)
Kính Mừng Thọ 70 tuổi HT Thích Như Điển tổng hợp những bài viết cho Hoà Thượng Phương Trượng
(Xem: 162)
Xuất gia là tu hạnh giải thoát. Tự mình tu để được giải thoát,đồng thời hướng dẫn chỉ dạy cho người khác tu cùng giải thoát nữa.
(Xem: 280)
Một trong những biệt tài thuyết pháp của Thế Tôn là dùng hình ảnh để ví dụ minh họa chothính chúng dễ hiểu, dễ cảm nhận vấn đề Ngài muốn nói.
(Xem: 272)
Những ngày cuối hạ oi bức, không làn gió thoảng. Cây cối trơ ra như những tượng đá trong vườn thần chết. Mọi thứ như dừng đứng để chờ đợi một phép lạ.
(Xem: 154)
Bà mẹ già ngồi ở băng ghế sau chiếc xe hơi bỏ mui màu đỏ sậm đang rẽ quặt xuống xa lộ. Bà ghì chặt lấy cái giỏ đồ ...
(Xem: 166)
Đạo đức là nền tảng luân lý mà bất kỳ thời đại nào cũng cần phải xây dựng, cũng cố và phát triển.Con người nếu khôngđạo đức thì không dùng được.
(Xem: 229)
Hôm nay nhân đọc bản dịch từ Phạn văn ra Việt ngữ nầy của Giáo Sư Lê Tự Hỷ, chúng tôi vô cùng hoan hỷ vì rằng đây là những tài liệu rất bổ ích cần phải tham khảo
(Xem: 144)
Những ngày cuối hạ oi bức, không làn gió thoảng. Cây cối trơ ra như những tượng đá trong vườn thần chết.
(Xem: 265)
Những người chưa vào đạo Phật, hoặc chưa hiểu đạo Phật, thường nghĩ rất sai lầm, tưởng rằng đạo Phật là một đạo chán đời, bi quan...
(Xem: 229)
Bạn có thể cho con cái bạn sống trong một căn nhà to lớn, ăn uống đầy đủ ngon lành, lại học chơi cả đàn dương cầm...
(Xem: 401)
Học Phật là một công cuộc bền bỉ và trường kỳ, mà đơn vị để đo đạc ấy phải tính bằng “hằng-hà-sa kiếp sống” cũng như...
(Xem: 258)
Mọi sinh vật có thật đâu Thảy đều “vô ngã”, “ta” nào là “ta” Trí người nếu hiểu rõ ra Thoát ly phiền não cho xa tức thời, Theo đường thanh tịnh tuyệt vời.
(Xem: 231)
Bà Thanh Đề là mẹ của ngài Mục Kiền Liên (cũng gọi là Mục Liên), Bà tính tình tham lam,độc ác, không tin Tam Bảo, tạo ra nhiều tội lỗi...
(Xem: 366)
Tu thiền (Bhavanã Jhãna) Phật giáo là tiến trình tu tập, hành trì miên mật một pháp môn nào đó để kinh nghiệm trực tiếp trên ...
(Xem: 216)
Trong nhiều bài kinh từ Hán tạng cho đến Pali tạng, Đức Phật tán thán hạnh hiếu dưỡng cha mẹcông ơn ...
(Xem: 218)
Bút Phật không thủ chấp Mà vẫn ngát tâm hương Trong muôn ngàn ý tưởng Toả sáng lẽ Chơn Thường .
(Xem: 255)
Viên thành đạo nghiệp Tây Âu quốc. Giác ngộ chúng sanh đạo lý truyền.
(Xem: 219)
Nhiều người biết thầy Minh Đạo là một nhà thư pháp có nét chữ phóng khoáng với những phong cách đặc thù không lẫn với ai được.
(Xem: 283)
Nguyên tác: Preparing to Die; Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma; Anh dịch và hiệu đính: Jeffrey Hopkins, Ph. D. Chuyển ngữ: Tuệ Uyển
(Xem: 278)
Người tu hành lấy Nhẫn nhục làm sức mạnh. Nhẫn nhục là nhẫn về thân, khẩu, ý.
(Xem: 316)
“Về đâu, khi giông bão?” chính là câu hỏi cho cơn bão tâm, âm thầm mà cực kỳ dữ dội!
(Xem: 366)
Chủ nhật, 27 tháng 5, vợ chồng và con chúng tôi cùng bốn người bạn đến Chùa Hương Sen dự lễ Phật Đản. Đây là lấn đầu tiên chúng tôi đến Hương Sen.
(Xem: 529)
Tu là để SốngTỉnh Thức, và sống tỉnh thứclối sống thoát ly khỏi thân phận của ếch ngồi đáy giếng, tù đó có được tự dohạnh phúc thực thụ.
(Xem: 265)
Lý do đơn thuần chỉ vì việc học; nên chư Tăng Ni kẻ đến người đi, suốt một thời gian dài như thế, nay mới là thời điểm bắt đầu cho việc hoạt động phật sự tại đây trở thành nề nếp, quy cũ.
(Xem: 333)
Từ xa xưa có câu để lại là " đức năng thắng số", vậy đức năng ở đây được hiểu như thế nào? và cái gì tạo ra số và số được thể hiện ra sao?
(Xem: 257)
Nguyên bản: Liberation from Fear; Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma; Anh dịch và hiệu đính: Jeffrey Hopkins, Ph. D. Chuyển ngữ: Tuệ Uyển
(Xem: 307)
Hiện nay trên thế giới có rất nhiều người thích việc sát sinh và có rất ít người tôn trọng sự sống.
(Xem: 213)
Đệ nhất Ban Thiền Lạt Ma đã viết mười bảy thi kệ mà người Tây Tạng thường tập trung quán chiếu trong đời sống hàng ngày về sự chết. Đức Đạt Lai Lạt Ma
(Xem: 248)
Văn nghệ trong khoá tu học Phật pháp Âu Châu lần thứ 30 năm 2018
(Xem: 326)
Thật quan trọng để tỉnh thức về sự chết – để quán chiếu rằng ta sẽ không sống mãi trên cuộc đời này.
(Xem: 184)
Tôi thật sự cảm thấy vinh dự lớn để nói chuyện với quý vị. Đặc biệt tại trường đại học, vì đây là trường Đại học Bombay rất nổi tiếng.
(Xem: 267)
Thượng võ, có nhiều nghĩa. Trong danh từ, nghĩa đơn giản là đề cao, ưa thích võ thuật. Nhưng tĩnh từ, có nghĩa là tâm hồn cao thượng của người đã sống được võ đạo, nghĩa là tử tế, công bằng, không gian lận.
(Xem: 394)
Những gì không phải của mình thì nên buông hết, chẳng nên nắm giữ làm gì, buông hết mới được an vui.
(Xem: 173)
Chúng tôi rất ngạc nhiên vì trong khi nghiên cứu, đối khảo kinh điển Phật giáo từ Pāli và Hán tạng, đã phát hiện nhiều trường hợp tương đồng giữa ngôn ngữ Pāli và tiếng Việt.
(Xem: 424)
Người không hiểu đặt câu hỏi “Tại sao cá đã bắt lên rồi lại đem thả, như thế có giả tạo không?; “Sao không đem tiền cho người nghèo mà đi cứu mấy con cá?”
(Xem: 335)
Người học Phật hẳn ai cũng từng nghe biết thuật ngữ vô minh, nghĩa đensi mê, tối tăm. Ngược lại với vô minh là minh, tức tuệ giác, sáng tỏ.
(Xem: 390)
Theo như lời dạy thì trong bất cứ một hoàn cảnh nào, dù có thể là ngay giữa những khó khăn hay khổ đau, chúng ta cũng vẫn có thể tu tập được.
Quảng Cáo Bảo Trợ