Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
19,003,948

Có Nhiều Cách Để Quét Dọn

Monday, June 29, 201512:26(View: 5472)
Có Nhiều Cách Để Quét Dọn
CÓ NHIỀU CÁCH ĐỂ QUÉT DỌN 

Gil Fronsdal - Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
Source-Nguồn: insightmeditationcenter.org
(The Many Ways To Sweep - Gil Fronsdal)

Có Nhiều Cách Để Quét Dọn


Có Nhiều Cách Để Quét Dọn 

"Vào lúc tôi 13 tuổi, gia đình tôi sai bảo tôi đi lên những vùng núi non chung quanh tu viện, đi tìm kiếm và hái những loại rau ăn được, để dùng cho bữa ăn tối. Những chuyến đi tìm rau hái là việc duy nhất tôi thích làm. Nếu không, tôi sẽ dùng mọi thủ đoạn để né tránh việc làm trong trang trại của gia đình tôi. Tôi hãy còn đi học, nhưng tôi nào có quan tâm gì đến việc học đâu; sự giận dữ trong tâm tôi chính là bức hàng rào cản trở tôi, và làm tôi không học hỏi được gì từ các giáo viên đang giảng dạy.

"Thỉnh thoảng, trong những chuyến tôi đi tìm rau hái, tôi đi ngang qua tu viện vào lúc những nhà sư đang ra ngoài sân quét lá, ở trên những con đường đi vào chùa. Lần đầu tiên tôi thấy các nhà sư làm việc, tôi đã say mê dõi mắt theo cách họ làm việc. Trong nhiều tháng sau đó, tôi thường dừng lại một lúc, để dõi mắt theo cách họ quét lá. Họ thường làm việc với nhau trong yên lặng, có hiệu quả nhưng trông họ dường như không có gì cố gắng, không có gì mệt nhọc.

"Rồi một ngày kia, một nhà sư đi tới chỗ tôi, rồi hỏi tôi đang làm gì ở những vùng núi non nầy.

Tôi cảm thấy như đang phòng thủ. Tôi bực mình khi có người muốn hiểu biết thêm về tôi. Vì thế, thay vì trả lời câu hỏi, tôi hỏi ngược lại là ông đang làm gì. Nhà sư mỉm cườitrả lời rằng ông đã được sai bảo đi quét lá, nên ông chỉ muốn làm cho hết thời gian, và chờ lúc quay trở về phòng, ông sẽ làm một giấc ngủ ngắn.

"Ngày hôm đó, khi tôi đi bộ về nhà, tôi suy nghĩ về câu trả lời của ông, và tôi đã cảm thấy rất vui vì ông không có vẻ gì khác biệt so với tôi. Khi tôi được yêu cầu làm bất cứ điều gì, trái tim tôi đã không bao giờ đặt trong việc làm, và thái độ của tôi là làm cho hết thời gian, và mong cho đến lúc tôi sẽ được miễn làm. Điều chắc chắn thích hợp với tôi là một giấc ngủ ngắn.

"Lần kế tiếp, trong những chuyến tôi đi tìm rau hái, tôi đi ngang qua tu viện, một nhà sư khác ngừng chổi đang quét, và nhà sư cũng lại hỏi tôi đang làm gì. Một lần nữa tôi bực mình vì câu hỏi; tôi cảm thấy như đời tư tôi bị xen vào. Tuy nhiên, lần này tôi không cảm thấy như đang phòng thủ. Tuy nhiên, một lần nữa tôi lại làm chệch hướng câu hỏi, bằng cách hỏi ông đang làm gì. Nhà sư trả lời rằng, ông đang làm việc phụ trội, với hy vọng là ông được cử vào làm nhà bếp, nơi mà mùa đông thì ấm áp, và dường như người đầu bếp nào cũng được nhấm nháp thêm một, hoặc hai cái bánh xôi nếp cất trong tủ.

"Không nói thêm bất cứ điều gì, tôi gật đầu chào ông, và tôi tiếp tục việc tìm kiếm và hái rau. Câu trả lời của nhà sưâm thanh vang dội trong tâm hồn tôi, bởi vì tôi cũng thích sự ấm áp, và chuyện ăn bánh xôi nếp cũng là chuyện tôi yêu thích, chuyện nầy chỉ đứng hạng số hai, sau giấc ngủ là chuyện tôi yêu thích số một.

"Lần kế tiếp, khi tôi đi ngang qua tu viện, một nhà sư thứ ba hỏi tôi cùng một câu hỏi. Lần nầy, tôi ngạc nhiên là tôi không cảm thấy như đang phòng thủ, và tôi cũng không còn bực mình vì lời yêu cầu. Tuy nhiên, tôi lại làm chệch hướng câu hỏi của ông, bằng cách tôi hỏi lại ông. Nhà sư giải thích rằng ông đang xem sự quét dọn như là một sự huấn luyện tinh thần để giúp ông vượt qua được sự giận dữ.

"Sau đó, khi chân tôi bước đi trên đường núi về nhà, mang theo cùng với túi rau, tôi cảm thấy một sự gần gũi, thân thuộc với nhà sư vừa rồi. Giống như tôi, trong lòng ông có sự giận dữ. Nhưng tôi cảm thấy bối rối, khi ông muốn vượt qua sự giận dữ, trong khi tôi lại cảm thấy chính sự giận dữ, đã bảo vệ chung quanh tôi.

"Một tuần sau đó, tôi lại đứng bên ngoài tu viện, dõi mắt theo những nhà sư đang quét dọn, một lần nữa. Tuy nhiên, lần nầy một nhà sư khác đến gặp tôi. Khi ông hỏi tôi đang làm gì, tôi nói lầm bầm về chuyện đi tìm rau hái. Tôi nghĩ ông đã không nghe tôi nói, bởi vì tiếng nói của tôi không rõ ràng, và rất nhỏ. Nhưng rồi tôi đã cố gắng tập trung sự can đảm, để hỏi ông đang làm gì. Ông trả lời rằng ông đang làm cho tu viện tốt đẹp, để tạo nguồn cảm hứng cho những người khác đến thực hành sự chuyển hóa tinh thần. Lúc đó, mắt tôi nhìn thật nhanh, xuống những con đường đã được quét dọn sạch sẽ, và tôi hiểu ra lý do thúc đẩy tôi dõi mắt theo từng bước chân của những nhà sư quét dọn, bởi vì, những nhà sư đã chuyển hóa những con đường, họ biến những con đường thành những cảm giác bình yên và an toàn trong tâm thức tôi.

"Lần sau đó, tôi đứng bên ngoài tu viện dõi mắt theo những nhà sư, người tôi như bị thu hút tiến đến nhà sư thứ năm, và trước khi ông hỏi tôi đang làm gì, tôi đã hỏi ông trước. Ánh mắt của ông nhìn tôi với sự tử tế. Ngừng một lúc lâu, trong sự im lặng và sự dễ chịu, ông giải thích rằng ông đang quét dọn để phục vụ cho mọi người đến thăm tu viện. Bằng cách thực tập nầy, ông hy vọng sẽ tìm thấy sự an lạc tột cùng.

"Lúc tôi rời tu viện ngày hôm đó, tôi suy nghĩ về câu trả lời của nhà sư. Tôi không hiểu những điều ông nói về sự phục vụ, cùng với sự an lạc, và tôi tin chắc rằng những điều nầy không có ý nghĩa, và không có giá trị gì đối với tôi.

"Lần kế tiếp, tôi đến thăm tu viện cũng là lần cuối cùng. Tôi có một cảm giác không quen thuộc khi tôi đi bộ lên núi. Ngay trước khi tôi đến tu viện, tôi nhận ra rằng tôi đang mong muốn nhìn thấy những nhà sư, một lần nữa. Tôi cảm thấy có một nguồn ánh sáng ấm áp của sự vui mừng, cùng với sự dự đoán là tôi sẽ gặp được điều tôi đang đi tìm kiếm. Lúc tôi đến tu viện, tôi bước ngay lên gặp nhà sư già, người mà đang đặt hết tâm trí vào việc quét dọn, rồi tôi hỏi ông đang làm gì.

"Lời nói của ông, giống như giòng suối tinh khiết, đã gội rửa sạch sẽ thân tâm tôi: "Em hỏi về tôi à? Tôi chẳng làm gì cả. Sự-nhận-biết-về-cái-tôi của tôi đã bị quét sạch đi, từ ngày rất xa xưa rồi. Giờ đây, không còn "cái Tôi" để làm gì cả. Bây giờ, sự sống tỉnh thức di chuyển qua tấm thân tôi, qua trái tim tôi, qua ý nghĩ tôi, và qua mồm miệng tôi. Không có ai quét, không có những con đường để quét, và không có bụi đất để phủi đi." Tôi đã choáng váng vì câu trả lời của ông, và trước khi tôi kịp trả lời, ông đưa cho tôi cây chổi, và ông bước ra đi. Tôi đã sống ở đây, tại tu viện nầy, kể từ ngày hôm ấy."  

 

The Many Ways To Sweep 

“When I was 13, my family would send me up to the mountains around the monastery to collect edible plants for our evening meal. These foraging trips were the only work I enjoyed doing. Otherwise, I tried every trick I could to avoid work on my family’s farm. I was still in school but it held no interest for me; my anger was a welcome barrier to learning anything the teacher was teaching.

“Occasionally, during my foraging trips, I would pass by the monastery while the monks were out sweeping the leaves from the many pathways. The first time I saw the monks working, I was mesmerized in watching them going about their work. For many months after, I would often stop awhile to watch them sweep. They went about their work silently and with an efficiency that seemed effortless.

“Then one day, a monk walked up to me and asked what I was doing in the mountains. I became defensive. I resented anyone who tried to get to know me. So, instead of answering the question, I countered by asking what was he doing. The monk smiled and answered that he had been told to sweep and that he was just killing time until he could return to his room for a nap.

“As I walked home later that day, I thought about his answer and was glad that he did not seem any different than me. When I was required to do anything my heart was never in it and my attitude was that I was passing time until I could be excused. Taking a nap was certainly preferable.

“The next time I passed the monastery on one of my foraging trips, another monk stopped his sweeping and also asked what I was doing. Again I resented the question; it felt like an intrusion. However, this time I did not feel as defensive. But again I deflected the question by asking what he was doing. He answered that he was doing extra work in hopes of being assigned to the kitchen which was warm in the winter and always seemed to have one or two extra sweet rice cakes in the cupboard for the cooks to nibble on.

“Without saying anything, I nodded and left to continue my foraging. The monks answer resonated with me since I too liked to be warm and eating sweet cakes was one of my favorite activities, second only to sleeping.

“The next time I passed the monastery, a third monk asked me the same question. This time I was surprised I wasn’t defensive or resentful of being asked. However, again I deflected the question back to him. He explained that he was sweeping as a spiritual discipline to help him overcome his anger.

“Later, as I walked the mountain trail with my bag of plants, I felt a kinship with this monk. Like me, he had anger. But I was perplexed that he would want to overcome it, because I felt my anger protected me.

“A week later, I was again outside the monastery watching the monks sweep. Yet another monk came up to me. When he asked me what I was doing, I mumbled something about collecting plants. I doubt he could hear me, for my voice was so faint. But I did muster up some strength to ask him what he was doing. He replied he was beautifying the monastery so that others might be inspired in their work of spiritual transformation. I glanced down the well-swept paths and realized that one reason I was compelled to watch the monks sweep was that they seemed to be transforming the paths into something that made me feel calm and safe.

“The next time I stood outside the monastery watching the monks, I was drawn to walk over to a fifth monk, and before he could ask me what I was doing, I asked him. He looked at me with kind eyes. After what seemed like a long but soft silence, he explained that he was sweeping to be of service to all who used the monastery. Practicing in this way, he hoped to find ultimate peace.

“As I left the monastery that day, I thought his answer strange. I didn’t understand what he meant by service and by peace, and I certainly couldn’t see how these had any value for me.

“The next time I visited the monastery was the last time. I had an unfamiliar feeling as I walked up into the mountains. Just before I reached the monastery, I realized that I was looking forward to seeing the monks again. I felt a warm glow of gladness in anticipation of what I would find. When I arrived at the monastery, I walked right up to an old monk who seemed absorbed in his sweeping, and I inquired what he was doing.

“His words washed over me like cleansing water: “Me? I am not doing anything. My self-consciousness was swept away long ago. There is no ‘I’ that does anything. Now the awakened life moves through my body, my heart, my mind, and my mouth. No one sweeps, there are no paths to sweep, and there is no dirt to brush away.” I was stunned by his answer and before I could respond, he handed me the broom and walked away. I have been here at the monastery ever since.”

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 13)
Con đường xưa…! và con đường nay bây giờ có khác gì không nhỉ? Có những lúc mình đi trên con đường sỏi đá chông gai
(View: 49)
Khi loài người chúng ta bắt đầu giải quyết mọi vấn đề, chúng ta không quan tâm theo một phương cách cẩn thận chu đáo
(View: 75)
Theo truyền thống Phật giáo Nguyên Thủy y cứ theo lịch Ấn Độ cổ đại, bắt đầu Vũ Kỳ An Cư (Vassavāsa) từ ngày 16
(View: 119)
Có lần một vị Bà La Môn hỏi Đức Phật, Thưa Ngài! Biết có kiếp sau hay không mà Ngài khuyên răn chúng tôi làm thiện.
(View: 198)
Ngôi chùa tọa lạc lưng chừng ngọn núi, sau rừng sồi, cũng tương tự như bao ngôi chùa nhỏ, xa nơi đô thị
(View: 164)
Kẻ cai ngục, dù nơi nhà tù lớn hay nhỏ, xa hay gần, kẻ đó cũng không thể thoát khỏi chu kỳ sinh, lão, bệnh, tử được.
(View: 306)
Nay kính cẩn ghi những lời này, xin gửi đến quý Phật tử nào may mắn Cha, Mẹ còn mạnh khỏe thì đó là phước lớn không gì sánh được trên cõi đời này.
(View: 223)
Lịch sử thật là muôn hình vạn trạng, các Sử gia lại càng biến hóa khôn lường.
(View: 142)
Thế Tôn từng dạy, những ai đến với giáo pháp của Ngài là để thấy chứ không phải để tin. Chính quan điểm đúng đắn, sự thấy biết chính xác sẽ dẫn đường cho tư duy và hành động đúng đắn, hướng đến Chân Thiện Mỹ...
(View: 228)
Cuộc đời con người chỉ mấy mươi năm thôi mà có biết bao nhiêu chuyện xảy ra.
(View: 268)
Sự vô thường, tuổi già và bệnh tật không bao giờ hứa hẹn với bất cứ ai. Bất cứ khi nào chúng đến, chúng sẽ đến mà không một lời báo trước.
(View: 267)
Trên đời này có rất nhiều người thường hay nhắc đến hai chữ “họa và phước” khẳng định là chúng ta ai ai cũng đều hiểu cả.
(View: 218)
Có bốn pháp vật thực là đoàn thực, xúc thực, tư niệm thực và thức thực. Nhờ bốn thực ấy làm duyên, trợ sanh và nuôi dưỡng cho nên ...
(View: 276)
Theo lăng kính Phật giáo, bệnh được tồn tại dưới 3 hình thức, đó là thân bệnh, tâm bệnh và nghiệp bệnh.
(View: 408)
Triết Học Phật Giáo và Những Luận Đề -
(View: 605)
Đọc Thơ Phật Của Thi Sĩ Tâm Tấn - Viết về tập thơ “Cuối Đời Lọc Những Tinh Sương” của thi sĩ Tâm Tấn
(View: 277)
Người đệ tử Phật chân chính, ngoài việc tu tập giới định tuệ để hướng đến viên mãn phước và trí, thành tựu giác ngộ giải thoát cho tự thân,
(View: 264)
Đạo Phật ra đời và phát triển đến nay cũng đã hơn hai mươi lăm thế kỷ, ban đầu từ miền bắc Ấn Độ, sau đó lan truyền toàn xứ Ấn và phát triển sang các nước Trung Á, Nam Á, Bắc Á… và đến Âu, Mỹ hôm nay.
(View: 670)
“Tôi được sinh ra đời là nhờ vào một ân sủng đầy sự thương yêu của con người và tạo vật. Sự thương yêu ấy có cả chính bản thân tôi..."
(View: 416)
Chúng ta thường nghe tới nhóm chữ “tri kiến như thật.” Tức là biết và thấy như thật. Câu hỏi là: Đức Phật dạy gì về biết và thấy như thật?
(View: 563)
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh ngắt sương khô, Não người thay buổi chiều thu, Ngàn lau khóm bạc lá ngô đồng vàng
(View: 306)
Chúng ta đã biết phải làm gì đối với cha mẹ, dù có hay không có sự yêu cầu: hãy thương kính và làm gì đó để biểu hiện niềm thương kính ấy khi cha mẹ còn sống
(View: 288)
Ngày xửa ngày xưa, dưới chân Hy Mã Lạp Sơn có một vương quốc trù phú tên gọi Thắng Man. Dù là một vương quốc giàu mạnh nhưng...
(View: 306)
Trong Kinh Pháp Cú có một số bài khá phong phú đề cao chánh phápchánh pháp đóng một vai trò rất quan trọng...
(View: 752)
Đức Đạt Lai Lạt Ma Đời Thứ 14, vị lãnh đạo tinh thần của Phật Giáo Tây Tạng, đã sống lưu vong tại Ấn Độ kể từ năm 1959 khi chế độ Cộng Sản tại Trung Quốc xua quân xâm chiếm Tây Tạng...
(View: 431)
Thuở xưa, có một đạo sư tên là Araka, người đã thoát ly sự thèm khát dục vọng. Đạo sư này có hàng trăm đệ tử.
(View: 647)
Chúng ta thường nghe “tạo nhân nào hưởng quả nấy”, mà kỳ thật, đời sống của cộng đồng người trên thế giới hôm nay, được xem nhưthành quả của một đời sống mang tính tương tác tương thọ liên hệ từ quá khứ đến hiện tại.
(View: 235)
Ảnh hưởng của Phật giáo ở Châu Á nói riêng, toàn thế giới nói chung là đậm nét và sâu sắc.
(View: 283)
Quả vị Sa-môn hay bốn quả Sa-môn, bốn quả Thanh văn, bốn quả Thánh gồm Sơ quả Tu-đà-hoàn (Dự lưu, Thất lai)
(View: 356)
Này A Nan, cũng như một cái cây, nếu nghiêng về phía nào, thì khi người ta đốn ngã nó sẽ đỗ về phía đó (trọng lực), một chúng sanh sau khi chết cũng sẽ theo nghiệp mà đi như thế ấy.
(View: 309)
Giáo pháp hay kinh điển là lời dạy của Đức Phật, đó là chân lý, là sự thật, là những gì Đức Phật chứng ngộ, khám phátuyên thuyết, mang lại sự an lạc giải thoát cho người hành trì.
(View: 361)
Theo tác giả, nước là trung tâm của mọi nguyên tố (element) trên trái đất. Không có nước là không có sự sống. Cho đến nay không có bất cứ vật thể gì tồn tại được nếu thiếu nước.
(View: 474)
Khúc đàn Khổng-Vọng-Vi là tiếng khóc của Đức Khổng Tử, tiếc thương người đệ tử thân yêu Nhan Hồi, mệnh yểu mà chết sớm khi tuổi còn thanh xuân.
(View: 493)
Đó là bài học đầu tiên đại-sư Zuigan Goto dạy cho người đệ tử ông vừa thâu nhận, sau này chính là thiền-sư Soko Morinaga, nổi tiếng của xứ Phù Tang.
(View: 462)
Trọn câu mở đầu là: “Nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì, nhưng nửa sự thật thì không phải là sự thật !”
(View: 361)
Bài tán dạy rằng, với công đức đầy đủ, Ngài nhìn khắp chúng sanh bằng đôi mắt từ ái, sẵn sàng đáp lại tiếng kêu thương. Trước biển phước vô lượng như thế, chúng con đều cung kính đảnh lễ.
(View: 582)
... những hành giả sơ phát tâm nên học theo gương tu học của người xưa là lập chí kiên định, đức tin mạnh mẽ không lui sụt, và hành trì liên tục không xao lãng trong tứ oai nghi: Đi - Đứng - Nằm - Ngồi.
(View: 356)
Đại dịch coronavirus bùng phát lần nữa tại Việt Nam, Hoa Kỳ và hầu hết các nước trên thế giới. Tính tới tuần lễ đầu tháng 8/2020, thế giới có gần 700,000 người chết vì đại dịch
(View: 318)
Trong kinh có ghi lại lời cảnh giác của Đức Phật, Ngài đã từng nói rằng: “Phàm tất cả chúng sinh còn lên xuống trong ba cõi, lăn lộn trong sáu đường thì...
(View: 567)
Khổ đau bao trùm cả nhân loại, cả thế giới. Đó là một sự thật, không ai có thể chối cãi.
(View: 556)
Chúng ta đơn thuần cứ nghĩ bệnh là do thể trạng sức khỏe không thuận không tốt, do đề kháng yếu nên vi khuẩn vi rút từ môi trường tác động vào cơ thể mà sinh bệnh.
(View: 438)
Phái đoàn các vị Lệ-xa ở Tỳ-xá-ly khi đi đến Đức Phật đang ngự trong vườn xoài Am-bà-bà-lê được xem như biểu tượng của sự xa hoa, sang trọng, quý phái bậc nhất đương thời.
(View: 354)
Trong cuộc sống đời thường có nhiều người vì phải đối diện với những bế tắc, khổ đau cùng cực không thể vượt qua được để rồi tìm đến cái chết
(View: 432)
Chưa có khi nào Phật cười to như thế, cười sảng khoái, “cười hùng mạnh như vua sư tử…”
(View: 546)
Hỏi “đi tu là đi đâu?” nghe có vẻ dư thừa. Tuy nhiên không phải ai cũng có thể trả lời được câu hỏi này.
(View: 438)
Trong thuật ngữ nhà Phật, không có từ tiêu diệt, triệt tiêu, loạt trừ, khống chế, áp đặt, cấm đoán…
(View: 463)
“Sống” và “chết” với giáo lý vô ngã
(View: 354)
Đại lâm, Mahā-vana, là khu rừng phụ cận thành Tỳ-xá-li, Trung Ấn, còn gọi Kūṭāgara-śalā, tức Trùng-các giảng đường, hay ...
(View: 399)
Đức Phật khi tuổi đã 80, sắp nhập Niết-bàn mà vẫn thực hành an cư là một trong những tấm gương sáng ngời cho người xuất gia hậu thế.
(View: 787)
Sống trong cuộc đời cũng thế. Từ nhỏ cho tới lúc trưởng thành, chúng ta luôn chịu ảnh hưởng bởi "hiệu ứng đám đông".
Quảng Cáo Bảo Trợ