Logo HHAD 2018 250
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
14,869,579
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250
hotels-Hoavouu

Lời Thầy Dạy

22 Tháng Tám 201508:30(Xem: 4632)
Lời Thầy Dạy
Lời Thầy Dạy

HT Thích Giác Nhiên

Loi Thay Day


Này đồ đệ lắng nghe Thầy chỉ dạy

Việc tu hành cố gắng hỡi này con

Con muốn tu cho đạo quả vuông tròn

Hãy vâng giữ, y lời Thầy dạy bảo.

 

Này con hỡi, cuộc đời đầy huyên náo

Khổ dương trần không thể kể cho cùng

Phật dạy rằng: suối giọt lệ dồn chung

Từ vô thỉ đến nay hơn nước biển.

 

Lòng bác ái nên Thầy đây nhủ khuyến

Khêu đèn từ, đuốc huệ dắt dìu con

Này con ôi ! Vạn vật chẳng thường còn

Mê chi mãi, chôn cuộc đời tươi thắm.

 

Con chẳng rõ nên con còn say đắm

Tưởng đâu rằng tuổi thọ mãi tồn sinh

Tưởng đâu rằng hạnh phúc mãi cho mình

Không, không phải, này con ôi nên rõ.

 

Ngôi Thái Tử, Sĩ Đạt Ta còn bỏ

Vào rừng non, tuyết lạnh để tu hành

Thấy cuộc đời toàn sanh tử bao quanh

Đau khổ mãi có chi đâu hạnh phúc ?!

 

Con chẳng rõ nên con còn chen chúc

Giành ngôi cao, lộc cả với giàu sang

Nghiệp con vay, con tạo đã muôn ngàn

Thầy thương xót nên Thầy tìm phương cứu.

 

Như con tỉnh, con mau mau tự hối

Thầy dắt đường, dẫn lối để con theo

Biết tu rồi, chẳng luận đến giàu nghèo

Hay già trẻ, nữ nam chi tất cả.

 

Này con hỡi ! cõi đời là tạm giả

Chẳng khác gì như tuyết gá cành cây

Chẳng khác gì như điển chớp mây bay

Hay tựa thể ngọn đèn treo trước gió.

 

Này con hỡi, lợi danh tài đâu có

Tần Thủy Hoàng hay Kiệt, Trụ còn chi ?

Sở Bá Vương và Tào Tháo ra gì ?

Nay chết mất, nhơ còn nêu thanh sử.

 

Lòng tham ác, chứa đầy kho tích trữ

Hỏi sống còn hưởng thụ mãi hoài chăng ?

Kìa Thạch Sùng, Vương Khải mấy ai bằng

Giàu tột bực thời xưa mà cũng chết !

 

Này con hỡi, con chớ nên mê mết

Chim tham ăn, sa vòng lưới tan hình

Cá tham mồi, vướng câu phải bỏ mình

Người tham lợi, sắc tài danh phải chết !

 

Con nên phủi bợn trần tâm cho hết

Huơ gươm lên chém lũ giặc trong lòng

đại hùng mới chiếm được kỳ công

Dầu gian khổ con gắng bền tâm nhé !

 

Thầy thương xót, nên Thầy trao gánh nhẹ

Con bền lòng, ráng sức gánh con ôi !

Bước đường tu là nghiệp quả phải nhồi

Thầy nếm đủ mùi đời chua, đắng, chát.

 

Có lắm lúc, chính Thầy đây muốn thác

Thấy đời sao, bạc bẽo lại hơn vôi

Thầy đem ân, đáp nghĩa để đền bồi

Gặp người lại, trả hờn và đáp oán.

 

Thầy cương quyết, không bao giờ chán nản

Ngày hôm nay mới dìu dắt các con

Này con ôi ! Đạo quả muốn vuông tròn

Gương Thầy đó, con noi theo nghe nhé.

 

Thầy nhắc lại lúc Thầy còn tuổi trẻ

Ham vui chơi, bỏ học trốn nhà trường

Hiền mẫu Thầy rầy dạy bởi xót thương

Thầy buồn lắm bởi giáo đa thành oán.

 

Nhưng sau đó, Thầy cố công học ráng

Được thành tài hiền mẫu có nhờ chăng

Vậy hôm nay đồ đệ cố siêng năng

Đừng trách móc, đừng buồn Thầy chi nhé !

 

Nay ngộ đạo, Thầy nhớ khi tuổi trẻ

Thầy ăn năn, Thầy hối hận vô cùng

Làm phiền lòng, Từ Mẫu khổ lao lung

Nay chữ giỏi, văn hay nhờ ai đó.

 

Nay đồ đệ, trách phiền Thầy sao khó

Khó mới nên, mới cố gắng con ôi !

Nếu dể duôi thì con cứ bỏ trôi

Ngày tháng lụn, năm tàn đà mau chóng !

 

Con tuổi trẻ, con không tu nhanh chóng

Con tuổi già, con không kíp tu sao?

Quỷ vô thường đâu có định hạng nào

Khi đến số nó liền sang tiếp dắt!

 

Thầy quả quyết, nên Thầy đây định chắc

Phước duyên con đã gieo tạo nhiều đời

Nên hôm nay Thầy chỉ dạy lắm lời

Con nên nhớ và luôn luôn ghi nhớ.

 

Nay Thầy chỉ một đôi lời bằng cớ

Đạo muốn thành con gắng luyện tánh tình

Diệt trừ tiêu những tội lỗi phát sinh

Cho thuần túy, thuần chơn hay thuần mỹ.

 

Này con hỡi! Thầy khuyên con nhớ kỹ

GIỚI làm đầu, con chớ bỏ đi nha

Phật, Thánh, Tiên nói Giới tợ thuyền bè

Con hơ hỏng, nhận chìm con vực thẳm.

 

ĐỊNH cần thiết, con phải nên suy gẫm

Phật ba đời thành tựu cũng nhờ đây

Định không chuyên, đạo quả khó tròn đầy

Nên con phải bền tâm mà cố gắng.

 

Còn HUỆ tánh, HUỆ tâm toàn đắc thắng

Mọi sự đều trở ngại của đời con

Này con ôi! Đạo quả muốn vuông tròn

Giới Định Huệ thiếu một phần chẳng được.

 

Chữ trai khiết ấy là phương diệu dược

Tập ăn lần chí những đến trường trai

Chữ trai đây là tinh khiết trong ngoài

Thân diệt dục thì tâm minh huệ sáng.

 

Điều này nữa con cũng nên phải ráng

Chữ nhẫn hòa, cố gìn giữ trong lòng

Nhẫn là điều dầu có họ nói không

Không nói có, mặc tình ai thêu dệt.

 

Con quyết tu, thì chi chi nhịn hết

Nhịn nhịn hoài, nhịn nhịn mãi con ôi !

Chẳng phải là nhịn có ba lần thôi

Mà nhịn mãi đến khi thành chánh giác.

 

Con nhịn được dầu thân con có thác

Thác thân con mà tâm được nhẹ nhàng

Cõi Tây phương con chắc chắn bước sang

Bằng con đọa Thầy nguyện ra chịu thế.

 

Thân con nhẫn, thì việc chi mặc kệ

Không sát sanh, trộm cắp với tà dâm

Dầu ai kia, có đánh đập chém đâm

Tìm cách tránh chớ đừng nên đáp lại.

 

Khẩu nhẫn nhịn là miệng không tranh cãi.

Lời khoe khoang, đâm thọc hoặc dối lừa

Chửi mắng người, bốn nghiệp miệng chẳng chừa

Gây quả báo, đời sau câm con nhé.

 

Ý nhẫn nại là không hay bắt bẻ

Chẳng tham lam, sân hận với si mê

Khẩu, ý, thân, con giữ được trọn bề

Ngôi chánh giác con cận kề bên gối.

 

Chữ hòa giảipháp môn tuyệt đối

Con nên cần gìn giữ được chu toàn

Thân con hòa là con được bình an

Hòa anh chị là trọn tình cốt nhục.

 

Gia hòa hiệp là gia thường thủ túc

Quốc hòa đồng là quốc thạnh dân an

Thế giới hòa là thế giới thanh nhàn,

Từ cá thể đến đồng bào xã hội.

 

Chữ hòa hiệp con đừng nên biến đổi

Ngũ tạng hòa thì thân được vẹn an

Âm dương hòa linh dược đắc kim toàn

Diên hồng kết mới kết thành XÁ LỢI.

 

Thủy hòa hiệp Niết-bàn kia mới tới

Vậy hòa đây là Đạo đó con ôi !

Con không hòa thì đạo quả sao tròn

Nên con phải hòa tâm và hiệp trí.

 

Thầy giảng dạy những đôi lời thâm thúy

Đạo đắc thành cũng ở tại nơi con

Này con ôi ! Đạo quả muốn vuông tròn

Con nên giữ nhẫn hòa làm cội gốc.

 

Thầy nhắc đến, lệ trào dâng Thầy khóc

Đời không hòa, nên cốt nhục tương tàn…

Đời không hòa, nên nhà cửa tiêu tan…

Đời không hiệp, nên đồng bào tương sát.

 

Đời không hiệp, đời mới gây tội ác

Đời chia phân, đời mới có đấu tranh

Đời chia ly, mới chen lấn giựt giành

Thầy thương quá, nhưng Thầy vô phương cứu.

 

Con hữu phước, đa duyên quây quần tựu

Tựa gối Thầy được chỉ dạy khuyên răn

Con cố sao giữ tâm được thăng bằng

Thương vạn vật, chúng sanh trong hoàn vũ.

 

Lòng bác ái con dưỡng nuôi đầy đủ

Đức từ bi con phải tập cho thuần

Tánh đại đồng con điêu luyện cho nhuần

Trí huệ sáng con phải khêu cho sáng.

 

Này con hỡi ! cuộc đời con có ngán

Ngán, sao con chẳng chịu bước chân đi ?

Ngán, sao con mê mết mãi làm gì ?

Nước tới ngực, con nhảy sao cho khỏi !

 

Danh với lợi là xích xiềng cột trói

Bao anh hùng đắm lụy bởi tài hoa

Chữ ái tình tiêu tan hết cửa nhà

Sắc xinh đẹp làm hư thân hoại thể.

 

Gương thuở trước, ôi lắm điều tác tệ

Trụ say mê Đắc Kỷ phải thiêu mình

Lữ Bố vì háo sắc nỡ đoạn tình

Rút gươm lụi ngang hông cha uổng tử.

 

Ôi ! gương trước thiếu chi người hung dữ

Và đương nay thiếu chi kẻ bạo tàn

Ở trên đời lắm kẻ quá nghinh ngang

Vì cũng bởi tham tài, danh, lợi, sắc.

 

Tình phụ tử họ nỡ đành đoạn cắt

Nghĩa đệ huynh họ chẳng kể là gì

Một màu da họ có tưởng là chi

Một nòi giống họ nào đâu nghĩ tới.

 

Ôi ! Nhắc đến, lòng Thầy đau lắm hỡi !

Màn vô minh, che lấp cả thân người

Đời văn minh giữa thế kỷ hai mươi

Văng xương máu, văng tan tành túi bụi.

 

Đã như vậy mà người sao lầm lũi

Tự đem mình nạp mạng gấu, hùm, lang

phải chăng bởi nghiệp lực bạo tàn

Vay nhiều kiếp nên bây giờ phải trả?

 

Con hữu hạnh nên gặp ngay đường cả

Gặp bạn hiền, Thầy sáng dắt dìu con

Con gắng tu cho đạo quả vuông tròn

Hầu đáp nghĩa công sanh thành cha mẹ.

 

Ơn dạy của Thầy khuyên cặn kẽ

Ân đàn na, ân tín chủ nhiều công

Ân bao la, khắp thế giới đại đồng

Ân vạn loại và chúng sanh muôn một.

 

Giờ đại định, Thầy quán soi thấu tột

Lòng các con, ai có chí hay không ?

Ráng tu con, kẻo trễ muộn Thầy trông

Đêm tới sáng, Thầy ngồi chờ con mãi…

 

“Lời vàng tiếng ngọc gởi về con

Đạo đức bền tâm giữ vẹn tròn

Dầu cách xa Thầy muôn vạn dặm

Gìn lòng son sắt sánh bằng non”.

Viết tại Tịnh xá Ngọc Đồng (Hòa Đồng)
ngày 23-3 năm Nhâm Dần (1962)

Thích Giác Nhiên

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 51)
Sương sa vạn vật gợi tình quê, Lắng nhẹ trần gian, nghĩa đạo kề. Đường tuệ sáng, trăng soi dáng núi, Cảnh tâm trong, gió lộng hương đê
(Xem: 110)
Kiếp xưa nhờ đủ phước duyên Hướng tâm tu Phật muộn phiền biến tan Ta không tham nhiễm thế gian Cuối đời nhắm mắt chẳng ràng buộc chi.
(Xem: 138)
Bây giờ mùa đã chớm vào Đông Mây trắng mù giăng, trắng ngõ lòng ! Thăm thẳm chiều xa buồn cánh nhạn Hắt hiu đời quạnh nhớ mênh mông.!
(Xem: 106)
Quê hương trời Việt bao la Chan hoà khắp cả trong ta kiếp nào Tình yêu hương thắm ngọt ngào Như nguồn suối chảy dạt dào quanh năm.
(Xem: 579)
Kính Mừng Thọ 70 tuổi HT Thích Như Điển tổng hợp những bài viết cho Hoà Thượng Phương Trượng
(Xem: 236)
U nhàn, cảnh tịch, gợi nhàn thêm, Lặng tiếng hưu nai, vắng bóng thềm. Mù núi lạnh, gió lay khóm trúc, Mịt trăng mờ, mây phủ sương đêm.
(Xem: 185)
Tại nơi tịnh xá Trúc Lâm Thành Ba La Nại, mùa Xuân đã về Đất trời tĩnh lặng bốn bề Muôn hoa phô sắc sum suê trên cành
(Xem: 373)
Từ tâm giúp đỡ cứu thương đời, Tĩnh lặng lòng an rạng mắt môi. Niệm Phật tham thiền nên gắng tấn, Sát Sanh hại vật hãy xa rời.
(Xem: 171)
Vùng kia có một ông tăng Giỏi nghề họa sỹ nên thường vẽ thuê Tiền công tính đắt khỏi chê Khách hàng trả trước, khó bề thiếu ông
(Xem: 310)
Bát quan trai giới xuất gia, Một ngày trọn đủ ngọc ngà sánh chi, Gieo duyên tu Pháp từ bi, Tám điều giới cấm tường tri rõ ràng.
(Xem: 188)
Tu hành biếng nhác mãi thôi Cho nên vẫn bị luân hồi tử sanh, Rồi than Phật chẳng độ mình Trách luôn Phật Pháp chẳng linh, chẳng mầu!
(Xem: 351)
Rời xa lậu nghiệp chớ làng nhàng, (*) Tham ái thêm nhiều khổ lụy mang. Việc đến luôn chăm tâm chẳng buộc, Chuyện qua mãi khuất dạ không ràng.
(Xem: 225)
Trùng dương biển thắm gió ngàn khơi, Ánh giác rạng soi ngập đất trời. Trực nhận chơn tâm xa bể đắm, Hằng nghe diệu pháp cạn châu rơi.
(Xem: 239)
Cảm Đức Từ Bi phước lớn Một lòng hướng Phật chuyên tu Xoá tan cuộc đời tăm tối Mở tung cánh cửa ngục tù.
(Xem: 232)
Ngày xưa có một ông sư Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần Nhiều năm tu tập qua dần Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền...
(Xem: 271)
Hiểu rõ luôn vui cùng chốn ấy… Thôi thì hổng giận cả trần đây… Như làn gió mỏng, duyên đà trẩy… Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây…
(Xem: 230)
Ôi ! Người Mẹ của tôi Bốn ngàn năm nổi trôi Sụt sôi lòng căm hờn Thù ngoài cùng giặc trong
(Xem: 231)
Bóng cha xưa dưới bầu trời nắng sớm Như thiên thần đang dạo giữa cõi tiên Và quê hương rất đẹp cảnh thiên nhiên Có những cánh đồng thơm mùa lúa trổ
(Xem: 299)
Ở trong tịnh xá Kỳ Hoàn Nơi thành Xá Vệ hương ngàn thênh thang Cỏ cây rực rỡ ánh vàng Phật ngồi thuyết pháp cho hàng chư Thiên.
(Xem: 333)
Bát cơm chén nước mẹ trao Nuôi con khôn lớn công lao dưỡng từ Cuộc đời mẹ chẳng gì dư Bao năm khổ cực không từ gian nan .
(Xem: 519)
Bao mùa lá rụng vẫn buồn thê, Giọt nắng lung linh gợi nhớ về. Bỏ hết xuân thời Mẹ nỡ kể, Theo cùng tuổi hạc Người còn lê.
(Xem: 245)
Mấy thu con chưa gặp mẹ, Lòng nghe buồn mênh mông, Ở đây cuộc đời sôi động, Sầu dâng nghiêng ngã trong lòng
(Xem: 260)
Nhớ về cha, một buổi chiều, Bôn ba thân hạc dắt dìu các con, Kỷ niệm xưa nhớ mỏi mòn, Hoa rơi nước chảy đưa con về nguồn
(Xem: 311)
Tình yêu của Mẹ tuyệt vời Như hòn đảo giữa biển đời mênh mông Biển bao la, rộng muôn trùng.
(Xem: 462)
Sống chỉ là tạm gởi Chết mới thật trở về Ta về nơi cửa Phật Bỏ lại đời nhiêu khê .
(Xem: 460)
Nếu con có thể dâng lên Biếu cho Mẹ quý Mẹ hiền kim cương Đền bù mỗi giọt lệ vương Mẹ thường than khóc vì thương con mình.
(Xem: 318)
Khỉ kia nhiều vợ, lắm con Thuở xưa tụ họp ở luôn vùng này Thật là đông đúc vui vầy Khỉ cha cai trị cả bầy từ lâu
(Xem: 377)
Mẹ Quan Âm muôn đời cứu khổ Biết ơn Ngài ta lắng lòng nghe Dù cho gió cuốn mây che Niệm Ngài nhớ mãi thuyền ghe đến bờ .
(Xem: 333)
Thân tướng đẹp cuộc đời Thầy lại ngắn Nét tươi cười rộng đẹp cả con tim Thế gian này đâu phải dễ kiếm tìm Bậc Thiền Đức sống tu hành tịnh vắng .
(Xem: 571)
Tâm ta đẹp do tu mà có Trải rộng lòng đừng khó làm chi Tự mình cất bước mà đi Thoát vòng mê chấp sầu bi chẳng còn .
(Xem: 249)
Xưa rời cung điện ra đi Giờ đây thành đạo trở về thăm cha Hai mươi năm thoáng trôi qua Quê hương Đức Phật Thích Ca đón người
(Xem: 672)
Tu tâm hiển hiện, ánh vàng sen, Chướng nghiệp lìa xa, lặng đảo điên. Mù khử, hận tiêu, tâm định tĩnh, Đục trừ, sân hết, ý an yên.
(Xem: 722)
Nàng thu vừa gõ cửa Chân rón rén qua thềm Đêm qua hồn hoa cúc Cựa mình tạ từ sen.
(Xem: 267)
Tiền thân Đức Phật một thời Từng là chú khỉ sống nơi khu rừng Thân hình to lớn hào hùng Xiết bao mạnh mẽ, vô cùng thông minh,
(Xem: 314)
Bảy mươi năm, những thăng trầm dâu bể, Thầy vẫn đi, mang đuốc tuệ sảng soi, Giáo Pháp truyền trao, mệt mỏi chẳng nàn, Để gần gũi chúng con hàng Phật Tử.
(Xem: 349)
Mùa An Cư Tăng Ni hội tụ Hướng tâm về giới hạnh trang nghiêm Chuyển đưa giáo pháp con thuyền Y vàng thanh tịnh kết duyên thiện lành .
(Xem: 514)
Tình cha cao vời vợi, Như núi Thái non bồng. Như trời cao thăm thẳm, Giữa vũ trụ mênh mông.
(Xem: 598)
Ta là ai mà xem thường quả báo Ngày qua ngày tạo nghiệp bất thiện thôi Rồi vướng trong vòng cuốn của luân hồi Khổ càng khổ ôi muôn ngàn đau khổ .
(Xem: 597)
Tôi muốn sống ở tuổi đời còn lại Nương con thuyền Bát Nhã vượt bờ mê Bao bão to sóng gió cũng chẳng hề Lòng kham nhẫn không bao giờ lùi bước .
(Xem: 306)
Thiền sư hướng dẫn học thiền Bao nhiêu đệ tử khắp miền về đây Một anh chàng trong nhóm này Đêm thường lén dậy chuồn ngay ra ngoài
(Xem: 347)
Thời gian lẳng lặng thoi đưa Thoắt qua thoắt lại bốn mươi năm vừa Nhớ lại ngày ấy năm xưa Một chín bảy bảy đẩy đưa xứ người
(Xem: 883)
Lâu rồi chẳng thấy Tịnh Viên đâu. Có phải tơ duyên chuyển niệm đầu ? Nhớ thuở sum vầy nơi cửa trước, Hoài khi vắng vẻ chốn vườn sau.
(Xem: 538)
Xin các Ngài hãy cùng nhau cứu xét Mở rộng lòng ngàn con trẻ đáng thương Đem tình yêu thắp sáng một con đường Cho các cháu cả niềm vui đoàn tụ .
(Xem: 722)
Một lời nói thiếu lòng từ ái Đêm về nằm ngủ chẳng thấy yên Khi lòng thất niệm đảo điên Biết bao đau khổ não phiền khởi lên .
(Xem: 338)
Dốc đá ven đường tiến thẳng non, Sương chùng suối róc cảnh chon von. Qui chơn thấy lẽ không tìm ngọn, Lập hạnh vun đời vẫn nguyện con.
(Xem: 303)
Bố thường ít nói: “Yêu con!” Mặc dù tình cảm sẵn luôn tràn đầy Tuy nhiên đôi chữ nhỏ này Rất là khó nói để thay tiếng lòng.
(Xem: 357)
Cha chúng tôi rất nhọc nhằn Tay luôn làm lụng, tâm hằng lo toan Tạo cho cuộc sống chu toàn Chúng tôi được hưởng bình an vô cùng.
(Xem: 494)
Bà kia bồng đứa con thơ Dừng chân hóng mát bên bờ hồ sen Thấy tay con trẻ lấm lem Mẹ bèn múc nước hồ đem rửa liền
(Xem: 560)
Tôi có một dòng máu Theo suối từ triền non Luân lưu dòng Lạc Việt Xuôi chảy hòa biển Đông Tôi có một mầu da Đượm vàng đất phù sa Giải giang sơn chữ S Ơn dựng nước Ông Cha
(Xem: 1225)
Cuộc đời ai cũng như ai Ai ăn thì nấy được đầy bụng no Đừng vay thì chẳng phải lo Tháng ngày thư thái đắng đo chẳng còn .
Quảng Cáo Bảo Trợ