Logo Hanh Huong
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
Bài Mới Nhất
View Counts
13,946,619
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250
hotels-Hoavouu

Bố Tôi Là Một Vị Bồ Tát (song ngữ)

03 Tháng Chín 201515:23(Xem: 5864)
Bố Tôi Là Một Vị Bồ Tát (song ngữ)

BỐ TÔI LÀ MỘT VỊ BỒ TÁT 

Jon Turner

Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
(My Father, The Bodhisattva - Jon Turner)

Bố Tôi Là Một Vị Bồ Tát (song ngữ)

Bố Tôi Là Một Vị Bồ Tát

Bố tôi vừa mới mất. Cuối cùng, rồi chứng nghiện rượu của bố cũng phải đi đến hồi kết thúc. Bố là người đã nghiện rượu hơn 20 năm, nhưng tôi không nghĩ rằng, tôi đã hiểu được điều nầy nghiêm trọng như thế nào, khi bố còn sống. Tôi luôn tin rằng, một ngày nào đó bố sẽ ngừng uống rượu, rồi mọi chuyện sẽ trở lại "bình thường", giống như cũ. Giờ đây, đã đến lúc cái ảo tưởng đó, cùng theo bố xuống mồ.

Tôi đã không bao giờ có thể hình dung ra được, thân thể bố đã xuống dốc nhanh như thế. Bố đã già đi 40 tuổi, chỉ trong vòng 20 năm. Bố đã gầy đi bởi vì thiếu dinh dưỡng, nhưng cũng vì gương mặt say xỉn của bố, nên da mặt bố trông tệ hại vì do máu khó vận chuyển. Bố đã không đi dự đám cưới của tôi. Bố chưa bao giờ nhìn thấy các cháu nội, và từ giờ trở đi bố chẳng còn có cơ hội nào nữa. Bây giờ dù tôi muốn, hay tôi không muốn, tôi vẫn phải đối mặt với một sự thật. Cái chết, chính là vị thầy giáo vĩ đại.

Bố chưa bao giờ làm hại gì tôi về thể xác, tuy nhiên, theo tôi nghĩ phải sống chung với một người nghiện rượu là một sự khó khăn, về mặt tình cảm và cả về mặt tâm lý. Chuyện bố nghiện rượu luôn luôn không phải là xấu. Khi tôi còn trẻ, chuyện nầy là chuyện rất tốt, nhưng khi tôi đã lớn tuổi, và khi cơn nghiện rượu của bố trở nên tồi tệ, thì thời gian tốt đẹp ít xảy ra hơn. Vì tôi hãy còn nhớ chuyện tốt đã xảy ra trước đó, điều nầy đã làm cho tôi đối phó khó khăn, với những chuyện không tốt xảy ra sau nầy.

Tôi đã cố gắng cạnh tranh với bố, giống như hầu hết các cậu bé thường làm, nhưng lối sống của bố không thuận lợi gì cho bố, và bây giờ, lối sống nầy cũng không thuận lợi gì cho tôi. Bố là người chống lại Phật Giáo. Bố tin rằng tính người thì cố định, nên không ai có thể thay đổi tính tình, và bố chỉ tin vào những gì bố có thể nhìn thấy được, và chỉ có những người yếu đuối mới tham gia vào nhóm để giúp đỡ lẫn nhau.

Bố luôn nghĩ mình là "con sói cô độc." Tôi nghĩ rằng những niềm tin nầy đã ngăn cản bố, làm cho bố chẳng bao giờ nhìn nhận chứng nghiện rượu của mình.

Tôi đã tức giận với bố rất nhiều lần, nhiều đến nỗi tôi đã nằm mơ đấu tranh với bố, ngay cả lúc bố đã mất rồi. Nhiều lần trong một tháng, tôi đã choàng tỉnh từ những cơn ác mộng nói trên, và tôi đã cảm thấy vừa xấu hổ, và vừa thất vọng. Tôi cảm thấy xấu hổ, vì tôi đã có những cảm xúc tiêu cực, và tôi thất vọng vì tôi đã không thể giúp cho bố ngừng uống rượu.

Cái nhìn của tôi về cuộc đời ngày càng trở nên thu nhỏ lại, và tăm tối hơn. Tôi đang rút mình ra khỏi thế giới bên ngoài. Linda, vợ tôi, hết sức lo lắng cho tôi, vì cô ấy không biết làm gì để giúp đỡ cho tôi được. Sau năm năm đau khổ, Phật Giáo đã tìm thấy tôi. Lúc ấy, tôi chỉ biết Phật Giáotôn giáo giúp cho con người được thăng bằng, và tôi cũng hiểu biết rằng đời sống của tôi đã hoàn toàn mất thăng bằng. Vì thế, khi tôi mua cuốn sách "Đánh Thức Đức Phật Bên Trong" viết bởi Lạt Ma Surya Das, và sau khi đọc xong một chương, tôi nhận biết ngay rằng, đây chính là điều tôi đã đi tìm kiếm suốt cuộc đời tôi. Quyển sách mà tôi đang đọc nầy, giống y hệt như là quyển sách mà do chính tôi viết ra. Quyển sách miêu tả tất cả những nguyên nhân làm tôi thất vọng.

Tất cả những sự đau khổ của tôi, là những vết thương do chính tôi tạo ra. Vì quá đau khổ, thời gian lúc nầy, với tôi, như dừng lại. Tôi biết con đường tôi phải đi, chính là Đạo Phật. Vì, tôi chẳng còn con đường nào khác nữa. Cuộc đời tôi phụ thuộc vào con đường nầy.

Sau khi tôi thực hành Phât Giáo và thiền định được hơn một năm, mọi chuyện bắt đầu cải thiện, nhưng những cơn ác mộng vẫn bền chí theo tôi. Và, tôi vẫn còn thù ghét bố tôi. Khi tôi bắt đầu đọc một quyển sách về thiền, và quyển sách nầy nói rằng nếu tôi chưa khóc trong lúc thiền định, thì tôi đã không thực hành thiền đúng đắn. Điều nầy làm tôi nhớ ra rằng, tôi đã không khóc trong vòng hơn 15 năm nay. Thậm chí, tôi đã không khóc khi bố tôi mất. Lúc đó, tôi chỉ cảm thấy tê cóng, như thể tôi không còn có cảm giác. Tôi đã tự thuyết phục chính tôi rằng, tôi đã không quan tâm về việc bố tôi mất, và nhìn theo bất cứ cách nào, điều nầy cũng không quan trọng, với tôi. Tôi không khóc chỉ là một triệu chứng, cho biết tôi đã bị cuộc đời đóng cửa.

Vì vậy, khi tôi bắt đầu tập thiền định về bố tôi, tôi bắt đầu khóc như một em bé. Thế rồi, tôi không những có thể tha thứ cho bố tôi, mà điều quan trọng hơn nhiều, là tôi có thể tha thứ cho chính tôi, vì tôi đã không giúp cho bố tôi ngừng uống rượu. Cái-tôi của-tôi đã tưởng-tượng rằng, một lời nói của tôi có thể làm cho bố tôi bỏ chứng nghiện rượu. Nay tôi đã hiểu được điều nói trên, và tôi tha thứ cho tôi.

Tôi cũng bắt đầu hiểu được rằng, cuộc đời bố tôi đã hoàn toàn bị chi phối bởi nhân duyên (nguyên nhânđiều kiện) và hậu quả, giống như tất cả mọi người. Bố tôi đã chưa bao giờ quyết định làm người nghiện rượu. Tôi biết bố tôi muốn làm một ông bố "tốt", và làm một người chồng "tốt". Bố chưa bao giờ uống rượu với mục đích làm tổn thương tôi, hoặc tự làm tổn thương chính mình. Tôi bắt đầu cảm thấy tội nghiệp, và thương cảm cho bố tôi. Bố đã lãng phí rất nhiều thời giờ vì nghiện rượu.

Sau đó, tôi bắt đầu nghiên cứu về Tánh-không. Tánh-không cho rằng không-có-sự-vật-nào có tự tánh riêng biệt. Không những sự vật là tánh-không, mà nhân-duyên cũng là tánh-không (nguyên nhânđiều kiện). Môt nhà văn nào đó đã can đảm nói rằng, nghiệp chỉ dành riêng cho những ai không-hiểu-biết-gì về tánh-không. Thế rồi, giống như một ngọn đèn bừng sáng lên trong tâm trí tôi. Tôi chẳng còn bị xác định là người con trai của một ông nghiện rượu, bởi vì dưới cái-nhìn-tánh-không tôi không-tốt, và tôi cũng không-xấu. Dưới cái-nhìn-tánh-không, tôi không-là-gì-cả. Tôi không phải là chủ-từ. Mà tôi chính là động-từ.

Tuy nhiên, một ngày kia khi tôi đi ra ngoài, chạy bộ, tôi cứ suy nghĩ về một câu nói trong đầu "Bố thì xấu, Phật Giáo thì tốt"; liên tục cùng với mỗi bước chân đi. Tại làm sao một chuyện thật xấu xa, lại có thể dẫn đến một chuyện thật tốt đẹp. Đây là lúc tôi hiểu rõ ràng rằng, bố tôi chính là người dẫn đường, cho tôi đến với Đạo Phật. Tôi đã nhận được một món quà tặng quan trọng nhất từ bố tôi: đó là niềm tin về tôn giáo. Suốt đời tôi, tôi sẽ nhớ ơn bố tôi. Vì, bố là vị Bồ Tát của tôi.

Bây giờ, tôi có thể hiểu rõ ràng về con người thật của bố tôi, bố là người đàn ông tranh đấu để sống còn trên cuộc đời nầy. Tôi đã chẳng còn giận dữ bố tôi. Tất cả mọi cơn giận dữ trong tôi, cùng với tất cả mọi cơn ác mộng, bây giờ, đã đi qua hết rồi.

Nam Mô A Di Đà Phật.

My Father, The Bodhisattva

My father had just died. His drinking had finally come to an end. He had been an alcoholic for over 20 years but I don’t think I ever realized just how serious it was while he was alive. I always believed that he would one day stop drinking and everything would return to "normal" again. Now it was time for that delusion to die as well.

I never really saw how quickly he was going down hill. He had aged 40 years in 20. He was very skinny due to malnutrition but he was also pie faced due to bad circulation. He did not come to my wedding. He had never seen his grandchildren and now he never would. Now whether I wanted to or not I had to face it. Death is the great teacher.

My father never harmed me physically but living with an alcoholic is hard both emotionally and psychologically. It wasn’t always bad. When I was young it was very good but as I got older and the alcoholism got worse the good times were less frequent. Knowing how it used to be and how it could have been seemed to make it even harder to deal with.

I tried to emulate my father like most boys do but his way of life hadn’t worked for him and now it wasn’t working for me either. He was the antithesis of Buddhism. He believed that no one ever changes, that you only believe in what you can see and only weak people join groups. He thought of himself as the "lone wolf." I think these beliefs prevented him from ever seeing his alcoholism.

I was so angry at my father that I even dreamed about fighting with him after he was already dead. I would wake up several times a month from these nightmares feeling both ashamed and frustrated. I was ashamed that I had these negative feelings and frustrated that I was unable to stop my father from drinking.

My life was becoming smaller and darker every day. I was retreating from the world. My wife Linda was very, very worried about me and didn’t know how to help me. After five years of suffering, Buddhism found me. All I knew about Buddhism was that it had something to do with balance and I knew that my life was completely out of balance. So I bought the book "Awakening the Buddha Within" by Lama Surya Das and within one chapter I realized that this is what I had been looking for my entire life. It was as if I had written the book I was reading. It described all the causes of my frustrations.

The suffering was all due to self inflicted wounds. Time stood still. I knew I had to follow Buddhism. There was no other path to follow. My life depended on it.

After practicing Buddhism and meditating for over a year things began to improve but the nightmares persisted. I still hated my father. I began reading a book on meditation and it said if you haven’t cried while meditating then you aren’t doing it right. It was then that I realized that I hadn’t cried in over 15 years. I couldn’t even cry when my father had died. I was merely numb. I had convinced myself that I didn’t care that he was dead and that it didn’t matter anyway. Not crying was just another symptom of being closed off to life.

So I began to meditate on my father and I started crying like a baby. Not only was I able to forgive him but more importantly I was able to forgive myself for not being able to stop him from drinking. I realized that it was my ego that thought one sentence from me could stop his drinking.

I also began to see that my father was overwhelmed by causes and conditions just as we all are. He never decided to be an alcoholic. I know he wanted to be a "good" father and husband. He never drank to hurt me or to hurt himself for that matter. I began to feel sorry for my father. He wasted much of his life.

I then began to study Emptiness. The notion that nothing has an independent self-nature. Not only are objects empty but so are their causes and conditions. One writer boldly stated that karma is for those who are ignorant of emptiness. Then in a flash it hit me. I was no longer defined as the son of an alcoholic, just as I am not inherently good or inherently bad. I am not inherently anything. I am not a noun. I am a verb.

However, one day while I was out running I kept thinking "Dad bad, Buddhism good"; back and forth with every step. How can something so bad lead to something so good. That is when it became clear that my father had led me to Buddhism. He had given me the most important thing one can receive: spirituality. I will be forever grateful to him. He is my bodhisattva.

Now I can see my father as he truly was, a man struggling to make it in the world. I am no longer angry with my father. It is all gone now, both the anger and the nightmares.

Namu Amida Butsu.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 154)
Mặc dù Đức Phật đã xuất hiện trên hành tinh trái đất màchúng ta đang có mặt cách nay 2.642 năm về trước, và hiện nay đang bước sang thập niên thứ 2 ...
(Xem: 260)
Có nhiều câu hỏi về tái sanh thường được nêu ra đối với các Phật tử. Có tái sanh không? Nếu có, có thể nhớ chuyện kiếp trước không? Cái gì tái sanh? Có thân trung ấm hay không?
(Xem: 1273)
Nhân ngày lễ vía Xuất gia của Đức Phật, nhằm vào ngày mồng Tám tháng Hai mỗi năm, tôi xin tóm lược lại một vài sự kiện mà trong Kinh Phật Bản Hạnh đã ghi lại để làm quà cho tất cả quý Phật Tử xa gần.
(Xem: 600)
Năm nay trời thiếu mưa, và sương mù cũng không nhiều như những năm mới đến cư ngụ tại thủ phủ Sacramento, bang California.
(Xem: 1043)
Chó vẫy đuôi mừng, vầng trăng thiện hạnh trùm khắp, từ bi toàn thân hỷ lạc.
(Xem: 866)
Nếu Trái Đất mỗi ngày không múa điệu nghê thường lả lướt quanh Vầng Thái Dương rực rỡ thì có lẽ con người cũng chẳng chiêm ngưỡng được vẻ đẹp kỳ diệu của xuân hạ thu đông.
(Xem: 910)
Lòng từ bi nhân ái, tiếng Tây Tạng là Tse wa (rtse ba) là một thuật ngữ nói lên tình mẫu tử và nỗi âu lo vô biên của chư Phật đối với mỗi chúng sinh.
(Xem: 1279)
Thời thanh xuân, tiếng nói trong trẻo, du dương; trung niên, tiếng trầm như sấm; lão niên, tiếng khàn đục như cối xay.
(Xem: 922)
Đây là một quyển sách khác thường của Đức Đạt-lai Lạt-ma phân tích bản chất của thiền định thật chi tiết và sâu sắc.
(Xem: 723)
Thiền nhân và thi nhân đều có thể sáng tạo thơ hay. Thơ của các thiền sư thường là sự phóng thích chút bản ngã cuối cùng, nên nó không sanh từ vọng tưởng.
(Xem: 802)
Cũng như Phật Đản, để phù hợp với cuộc sống, sinh hoạt tại hải ngoại, Vu Lan cũng không còn là ngày mà là mùa. Từ giữa tháng 7 kéo dài cho đến cuối tháng 9 khắp năm châu đâu đâu cũng tưng bừng lễ hội Vu Lan
(Xem: 877)
Luyện tập thiền định có thể làm giảm tình trạng căng thẳng tâm thần, các xúc cảm tiêu cựccải thiện giấc ngủ, các hiệu ứng này có thể tạo ra các tác động tích cực đối với quá trình lão hóa của não bộ.
(Xem: 1456)
Dưới đây là một bài giảng ngắn của Lạt-ma Denys Rinpoché, một nhà sư người Pháp. Ông sinh năm 1949, tu tập theo Phật giáo Tây Tạng từ lúc còn trẻ
(Xem: 752)
Hàng năm, từ trung tuần tháng 12 dương lịch, các tự viện khắp nơi đều hoan hỷ chuẩn bị tổ chức các khóa tu để cúng dường lễ vía Đức Phật A Di Đà, vị Phật đã phát 48 đại nguyện cứu độ chúng sanh
(Xem: 1061)
Sống trong thời đại văn minh, con người cần phải học hỏi để theo kịp trào lưu tiến bộ trong nhiều lãnh vực như Y học, Não học, Tâm lý học, Địa chấn học, Thiên văn học, Vũ trụ học v.v
(Xem: 1053)
Trong số các phương pháp thực hành tâm linh, thiền chánh niệm (còn gọi thiền tỉnh thức, thiền minh sát) là một lựa chọn của số đông người.
(Xem: 1209)
Hãy chấp nhận các kinh nghiệm của bạn, ngay cả các kinh nghiệm bạn ghét.
(Xem: 1097)
Tu tập tự thân chính là công phu quan trọng nhất trong toàn bộ cái gọi là Phật giáo.
(Xem: 908)
Thiền sư Ajaan Fuang Jotiko, sinh năm 1915 tại tỉnh Chanthaburi, Đông nam Thái Lan (gần biên giới Campuchia).
(Xem: 1302)
Lời Thầy thường dạy, lại bàng bạc không gian “Ta là tiếp nối của Tổ Tiên, Ông Bà, Cha Mẹ. Các Ngài ở trong ta và ta ở trong các Ngài...
(Xem: 1387)
Dường như con người có thể phát tiết ra khả năng kỳ lạ để thích ứng với môi trường và hoàn cảnh sống mà có lẽ chính họ đôi khi cũng không ngờ.
(Xem: 1253)
Mỗi người con của Phật xin hãy tinh tấn tu học để báo đáp thâm ân Tam Bảo; báo đáp ơn sinh thành dưỡng dục; nổ lực góp phần vào xây dựng cộng đồng nhơn loại...
(Xem: 1287)
Khởi đầu, thiền định là một phương pháp tu luyện tâm thức (bhāvanā), bắt nguồn từ Ấn Độ cách đây vài ngàn năm, phát triển chủ yếu trong...
(Xem: 1445)
Chỉ vài phút tập tỉnh thức trong các việc nhỏ đời thường, sau này sẽ trở thành những hành trang Phật giáo cực kỳ quý giá cho các em vào đối mặt cuộc đời.
(Xem: 1671)
Trong kinh có một câu chuyện xảy ra làm đau lòng mọi người khi đức Phật còn tại thế. Một người vì quá tham tàn, bạo ngược, bất chấp cả tình cha con...
(Xem: 2747)
Nơi biển khơi ngàn con sóng bạc đầu, hay trên cánh đồng xanh lúa chín rì rào đâu đâu cũng thấy hiện thân nỗi binh an khắp tất cả.
(Xem: 1651)
Kyabje Lama Zopa Rinpoche giải thích cách phát khởi thực chứng về các giai đoạn của đường tu giác ngộ trong Khóa Tu Kopan Thứ Mười Hai...
(Xem: 2125)
Một hiện thể độc nhất, này các Tỷ-kheo, một nhân thể phi thường trác việt khi xuất hiệnthế gian, sự xuất hiện ấy đem lại hạnh phúc cho...
(Xem: 2142)
Không dễ tìm được một chúng sinh nào chưa từng một lần trong quá khứ là mẹ của ngươi…
(Xem: 2511)
Ngày 4-5 vừa qua, Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc António Guterres đã gởi đi Thông điệp nhân Ngày Vesak 2641 (2017)
(Xem: 1543)
Bài này chỉ giới thiệu sơ sài đôi nét độc đáo của bản dịch Việt thơ chữ Hán của Trần Nhân Tông...
(Xem: 2546)
Bước chân ban đầu là bước chân khai mở con đường vượt thoát những phiền não, ràng buộc của kiếp sống...
(Xem: 2244)
Khi một hiện hữu làm linh hiện ý nghĩa hiện sinh trọn vẹn của nó, cả ba ngàn đại thiên thế giới đều rung động.
(Xem: 1507)
Cảnh sát là một nghề căng thẳng hơn rất nhiều nghề khác trong đời thường. Đôi khi, buổi sáng ra đi, không chắc gì buổi chiều đã toàn vẹn trở về.
(Xem: 2421)
Tinh thần tu chứng, cũng như phụng sự tha nhân xây dựng quê hương đất nước, Phật Giáo Việt Nam đã khẳng định sự hiện hữu của mình hơn 2000 năm trên suốt dòng lịch sử của dân tộc Việt...
(Xem: 2779)
Thiền định là phép tu tập chủ yếu của Phật giáo, có thể xem là "cột trụ" chống đỡ cho toàn bộ Phật giáo nói chung.
(Xem: 2082)
Hiện tại có tính bình đẳng cho tất cả mọi người. Dầu ở bất cứ nơi nào trên trái đất, dầu tôi và anh ở múi giờ khác nhau, người ta vẫn chung nhau một hiện tại.
(Xem: 2604)
Mỗi cuối năm khi hoa mai, hoa đào bắt đầu nở, khi ngoài trời vài cơn gió hiu hiu lạnh nhẹ nhàng lướt qua trên cành cây ngọn trúc, thì chúng ta biết là mùa Xuân đang về.
(Xem: 2227)
Năm cũ sắp sửa trôi qua với bao đổi thay của đất trời và con người, để đón nhận một mùa xuân mới tràn đầy hạnh phúc.
(Xem: 3215)
Vào đêm cúng Giao Thừa tại các Chùa Việt Nam cũng đồng lúc cử hành Lễ Khánh Đản của đức Phật Di Lặc, vị Phật tương lai...
(Xem: 2721)
Trong các khóa thiền tập của chúng ta, các thiền sinh phải tập chú niệm trong cả bốn tư thế đi, đứng, ngồi, nằm...
(Xem: 4496)
Vẽ đẹp cao quý trong ngày xuân là mọi người có dịp làm mới lại những truyền thống văn hóa, đạo đứcdi huấn của tổ tiên...
(Xem: 3626)
Cộng đồng Phật giáo chỉ là một nhóm thiểu số tại Cuba. Dù vậy, họ vẫn đang có những bước đi lặng lẽ thơ mộng và trang nghiêm tại đảo quốc xinh đẹp này.
(Xem: 2579)
Đức Phật dạy chúng ta nhìn bất cứ điều gì xuất hiện trước mắt cũng phải nhận biết rằng: sự vật không trường tồn.
(Xem: 3941)
Bài Thuyết Trình Ngày Về Nguồn - Hiệp Kỵ Lịch Đại Tổ Sư Lần Thứ 10 tại Tu Viện Phổ Đà Sơn, Ottawa, Canada ngày 07 – 09 tháng 10, 2016
(Xem: 2415)
hật giáo truyền nhập Tây tạng được xem như chính thức từ vua Srong-btsan sGam-po (569–649?/605–649 Tl?); nhưng phải đợi hơn một thế kỷ sau, dưới triều vua...
(Xem: 15878)
Giáo, Lý, Hạnh, Quả là cương tông của Phật pháp. Nhớ Phật, niệm Phật, thật là đường tắt để đắc đạo. Xưa kia, tu pháp nào cũng đều đủ cả bốn điều này.
(Xem: 2976)
Thiền Vipassana là một phương pháp để giúp chúng ta có được một đời sống nội tâm lành mạnh, an lạc.
(Xem: 3226)
Ngày lễ Vu Lan trong Đạo Phật là ngày “Phật Hoan Hỷ”, ngày “Tự Tứ”. Tăng, Ni tập trung vào sự tu niệm và thỉnh cầu những bậc...
(Xem: 2654)
Kể từ khi Phật giáo du nhập vào nước ta, đến thế kỷ II thì Phật giáo đã định hình và phát triển khá mạnh mẽ, nhất là đã có...
(Xem: 3399)
Có nhiều phương pháp giúp chúng ta giảm bớt đau khổ tạm thời. Khi các bạn gặp đau khổ, các bạn đổi hướng chú ý của ...
(Xem: 2858)
Một hôm, Tôn giả Xá Lợi Phất đi trì bình khất thực trong thành Vương Xá, khi ngang qua...
(Xem: 3000)
Tôi nhớ mãi một buổi chiều, Mẹ ngồi bên thềm sân, Cúi xuống, thoang thoáng một nét buồn.
(Xem: 3756)
Phật dạy chúng ta tu thiền định cốt để buông xả các niệm tạp loạn, tâm lặng lẽ thanh tịnh. Theo kinh Nguyên thủy Phật dạy...
(Xem: 4699)
Ngày Lễ Phật Đản Visak là ngày quan trọng nhất đối với tất cả Phật tử trên toàn thế giới. Đây là ngày...
(Xem: 4487)
Cách đây hơn 2.600 năm, vào ngày trăng tròn tháng Tư, tại vườn ngự uyển Lumbini, thành Kapilavastu...
(Xem: 4065)
Theo truyền thống Phật Giáo, nói về các thời điểm nhất định, thí dụ như Sự Ra Đời Và Sự Giác Ngộ Của Đức Phật, có một nguồn ánh sáng...
(Xem: 3997)
Vẫn như mọi năm, tháng Tư âm lịch ngày trăng tròn là ngày kỉ niệm Đức Phật đản sanh. Theo truyền thống Phật giáo thì ...
(Xem: 3921)
Xin chia buồn cùng tang quyến và cầu nguyện hương linh Đạo hữu Thiện Mẫn Nguyễn Minh Cần vãng sanh Cực Lạc Quốc
(Xem: 4044)
Đức Phật được Liên Hiệp Quốc tôn vinh là nhà văn hóa lớn của nhân loại của 25 thế kỷ qua, hẳn là ...
(Xem: 3472)
Hạnh phúc thay, Đức Phật ra đời. Hạnh phúc thay, bài giảng Phật Pháp đúng đắn. Hạnh phúc thay, Tăng Đoàn hòa hợp.
(Xem: 5325)
Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTN Âu Châu kính gởi đến Chư Tôn Đức Tăng Ni và Phật tử
(Xem: 3860)
Thế Tôn, bậc tôn quý nhất, đấng Giác ngộ duy nhất, tối tôn ở đời. Bởi chỉ có thành tựu tuệ giác vô ngã, kết quả của thiền quán mới ...
(Xem: 4418)
Bảy bước đi liên tòa kết nụ Chỉ đất trời thượng hạ tuyên ngôn "Như Lai vô thượng chí tôn Thân này kiếp chót vĩnh tồn vô sanh"
(Xem: 3666)
Pháp môn Tịnh-độ là một trong 84 vạn pháp môn mà Đức Phật Thích-Ca "phương tiện" chỉ bày cho thập phương chúng sanh kể cã cõi ta-bà nầy hành trì để giải thoát "sanh tử-luân hồi"
(Xem: 12344)
Đại Lễ Phật Đản Phật Lịch 2560 do Giáo Hội PGVNTN Hoa Kỳ và các chùa tại địa phương tổ chức vào ngày 01.05.2016 tại Mile Square Park, 16801 Euclid Street, Fountain Valley 92708
(Xem: 3856)
Thiền, Tịnh, Mật được xem là ba pháp môn tu truyền thống của Phật giáo Việt Nam xưa nay.
(Xem: 3200)
Chánh niệm không phải chỉ là một ý tưởng tốt, một triết lý hoặc một tôn giáo theo nghĩa đen, mà là áp dụng một cách sống.
(Xem: 4758)
Thông Bạch Phật Đản 2016 - Phật Lịch 2560 của Chánh Văn Phòng HĐCM GHPGVNTN Hoa Kỳ
(Xem: 3526)
Phật Đản là ngày sinh của Đức Phật. Theo như trong kinh Phật đã dạy: “Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh”,
(Xem: 3473)
‘Tào khê thuỷ’ (曹溪水) hay ‘Tào Khê’ là đại từ chỉ định về Lục tổ Huệ Năng, cũng chỉ cho dòng suối trí tuệ Phật giáo.
(Xem: 3656)
Chúng ta có hai cách giao lưu với thế giới nội tâm và với thế giới bên ngoài. Một: Tâm cảm thọ (Sensing mind) trực tiếp qua giác quan như ...
(Xem: 3693)
“Thị hiện Đản sanh”, là cụm từ được chỉ chung cho tất cả các bậc Thánh nhân, chư Phật, Bồ Tát khởi lên ý niệm tự phát nguyện...
(Xem: 4119)
Dòng đời cứ cuồn cuộn hay lặng lẽ mãi miết trôi, và mọi cảm nhận tiếp thụ của con người vẫn cứ lan chảy bất tận theo thời gian.
(Xem: 5104)
Phương cách tốt nhất giúp ta tỉnh giác khi hành Thiền là ta biết giữ hơi thở trong tâm.
(Xem: 4316)
Hãy tụng kinh Kim cương nhiều lần. Thầy cũng sẽ cầu nguyện, trì tụng và hồi hướng cho con ngay bây giờ.
(Xem: 5830)
Thân thị Bồ đề thọ, Tâm như minh cảnh đài, Thời thời cần phất thức, Vật sử nhá trần ai.
(Xem: 3808)
Theo giáo lý Tịnh Độ Phật A Di Đà là vị Phật ánh sáng luôn soi chiếu thông suốt mọi cảnh giới, tiếp dẫn chúng sanh vãng sanh.
(Xem: 3747)
Chánh niệm tỉnh giác (Satisampajanna) là một thuật ngữ Phật học ngụ ý một nếp sống thanh thản an lạc trong đời sống sinh hoạt hàng ngày.
(Xem: 4685)
Không biết tự bao giờ, mùa xuân được lấy làm biểu tượng của tâm hồn an lạcthanh tịnh.
(Xem: 4945)
Ngày xuân năm nay, chúng tôi sẽ đem đạo lý khuyến khích nhắc nhở tất cả Phật tử tinh tấn tu hành.
(Xem: 5188)
Nhân Tết con khỉ - Bính Thân, nên xin nói tản mạn về con khỉ, có liên hệ đến những ý tưởngquan niệm trong đạo Phật.
(Xem: 5287)
Hai bài kệ dưới đây trích trong Lục Tổ đàn kinh rất nổi tiếng trong giới Thiền học, được phổ biến, giảng luận không biết bao nhiêu là giấy mực...
(Xem: 4895)
Thiền Tôngpháp môn nguyên thủy và cốt tủy do Đức Phật dạy.
(Xem: 5373)
Không gì tuyệt đẹp hơn hình ảnh của mùa xuân, khi hoa đào hoa mai hé nở, khi những mầm xanh đang e ấp chờ đợi...
(Xem: 4885)
Năm cũ đã hết với bao đổi thay của đất trời và con người, để đón nhận một mùa xuân mới tràn đầy hạnh phúc.
(Xem: 4863)
Cảm ơn Xin cảm ơn Trời đất bốn mùa thay nhau chuyển đổi Xuân sinh, hạ trưởng Thu liễm, đông tàn
(Xem: 5412)
Vào thuở thịnh Đường, Lục tổ Huệ Năng ( 慧 能 638-713 ) sau khi đắc pháp với Ngũ tổ Hoằng Nhẫn ( 弘忍) và được truyền Y bát,
(Xem: 8052)
Bài này được viết vào khoảng tháng 11 năm 1991, có trong tác phẩm “Sân Trước Cành Mai,” xuất bản năm 1994.
(Xem: 4192)
Tết đã gần kề. Tết cổ truyền của dân tộc Việt Nam có cái chung nhưng cũng có những nét khác nhau tùy theo phong tục tập quán của từng vùng, miền.
(Xem: 4362)
Trong mùa xuân, thiên nhiên tự làm mới lại, con người cũng tự làm mới lại thân tâm mình, mọi vật đều cố gắng chuyển hóa thành mới, trong sạch, thanh tịnh.
(Xem: 13526)
Chúng ta thường nghe nói thế gian là biển khổ, bởi thế gian vui ít khổ nhiều. Nhưng trong chỗ vui đó, rốt cuộc cũng không tránh được khổ.
(Xem: 7585)
Ngày hết Tết đến nhìn thấy còn những người đau khổ chung quanh thì lòng mình không thể dửng dưng...
(Xem: 20554)
Niệm Phật tức là tham thiền không phải hai pháp, ngay lúc niệm Phật, trước tiên phải buông bỏ hết thảy các thứ vọng niệm, tạp loạn phiền não, tham, sân, si...
(Xem: 9922)
Thân của ta hôm nay thật là mong manh như bọt nước, niệm niệm sanh diệt không dừng. Lại sống trong ngôi nhà lửa không an ổn, sao mà cứ tỉnh bơ không chịu quán sát cho kỹ...
(Xem: 4669)
Ngoài kia, từng cánh én đang tung tăng chao lượn, dòng người thì tấp nập ngược xuôi trong tà áo mới, trên gương mặt ai nấy hân hoan rạng ngời
(Xem: 7420)
Tình yêu như bát bún riêu. Bao nhiêu sợi bún bấy nhiêu sợi tình.
(Xem: 7848)
Khách thập phương rảo bước quanh sân chùa, ngắm nhìn cảnh vật, cội mai già, nụ mai còn hàm tiếu.
(Xem: 5249)
Cụm từ trên không biết có tự bao giờ…? Thế nhưng từ lâu cho đến tận ngày hôm nay, thật sự đã đi sâu thẳm vào
(Xem: 4943)
Khi cây mai vàng chưa kịp đưa hương Và bờ cỏ đương đổi màu hoang tái Bóng chiều nghiêng cánh én còn ái ngại Vẫn nghe lòng vời vợi bước xuân phương
Quảng Cáo Bảo Trợ