Logo HHAD 2018 250
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
14,699,057
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250
hotels-Hoavouu

Đá Biến Thành Ngọc

12 Tháng Mười Một 201506:04(Xem: 3756)
Đá Biến Thành Ngọc

ĐÁ BIẾN THÀNH NGỌC

Ni sư Như Đức giảng tại Viên Chiếu

                                                     
Đá Biến Thành Ngọc


"...Các con hy sinh một chút xíu, dễ thương một chút, nhẫn nhịn một chút xíu thì ngay trong đời sống này các con đang tập luyện một đức tính của ngọc."

Hôm nay Thầy sẽ nói chuyện với các con về đề tài "Đá biến thành ngọc". Sao gọi là đá biến thành ngọc?

Thầy mới đọc một cuốn sách và chính cuốn sách đó gợi ý cho Thầy buổi nói chuyện với các con hôm nay. Trong đó, tác giả đưa ra một hình ảnh rất bình thường, cụ thể về một hòn đá sỏi, lăn lóc vô tri giống như là một hòn đá màu xanh mà mình đi đạp thường ngày và không ai để ý tới nó.

Một hòn sỏi, một hòn đá cuội lăn lóc vô tri như thế hàng tỉ năm, mà nếu khôngphương tiện để chuyển hóa thì nó vẫn là đá sỏi không có giá trị. Nhưng nếu hòn đá đó có phương tiện, có điều kiện khích thích, hoặc rơi vào trong núi lửa, hoặc ở một điều kiện bị o ép, hoặc có một biến chuyển tận cùng thì chính nơi hòn đá sỏi đó sẽ xuất hiện một viên ngọc.

Điều này, tác giả nói rất có lý. Bởi vì các con biết cấu tạo của than đá và kim cương giống nhau, để than đá biến thành một viên kim cương phải trải qua thời gian tôi luyện rất lâu.

Vậy giá trị của hòn đá với viên ngọc khác nhau chỗ nào? Về độ bền chắc, ngọc không bao giờ vỡ vụn, phai màu và có thể dùng làm đồ trang sức. Còn đá sỏi thì bị bỏ lăn lóc, không ai để ý vì nó không có giá trị. Tác giả nói lên điều này để chỉ cái gì? Chúng ta là một chúng sanh bình thường giống như hòn đá sỏi không có giá trị gì hết, nhưng khi được tôi luyện, chuyển biến tận cùng như trong tình trạng bị nung nấu, trải qua nhiều khó khăn thì mới thành ngọc được. Chúng ta cũng vậy, là một chúng sanh bình thường, ham ăn mê ngủ, giận hờn thương ghét,... đủ thứ lăng xăng, lăn lócvô số thế kỷ, qua hàng tỉ tỉ năm trên trái đất này. Khi thì xuất hiệnhình dáng này, có lúc lại ở hình dáng khác, cứ làm hòn sỏi đá không có giá trị. Nhưng nếu biết tu tập, chịu khó tôi luyện, đưa mình vào trong những thử thách, hoặc dưới sức ép nào đó thì lâu dần cái chất đá cũng biến mất và chúng ta cũng trở thành viên ngọc. Phật, Bồ tát cũng chính từ chất đá mà biến thành ngọc.

Thầy nói như thế các con có hiểu được ý thầy hay không? Hiện tại chính là đang huấn luyện các con từ một viên đá sỏi thô sơ, dạy dỗ các con tu tập để chuyển biến dần dần và một ngày nào đó chất Phật trong các con, cũng như chất ngọc trong đá, sẽ xuất hiện và các con sẽ trở thành một vị Phật. Trong kinh nói rằng tất cả chúng ta đều có tính chất Phật, cũng giống như trong hòn đá sỏi vô tri có chất ngọc, vấn đề là biết huấn luyện hay không, chịu huấn luyện hay không? Có những hòn đá sỏi chịu sự nung nấu của núi lửa, nham thạch và chịu sự nóng chảy cả ngàn độ C. Các con cũng vậy, đang tuổi trẻ vô tư ham ăn mê ngủ, nếu không tự rèn luyện mình thì bao giờ mới thành tựu được chất ngọc đó. Các con đi sinh hoạt, học tập bị bắt giữ giới không sát sanh, trộm cướp, nói dối, uống rượu,... Ép các con trong điều kiện như thế để làm gì? Đó là điều kiện đầu tiên để huấn luyện. Chư Phật đưa ra giai đoạn huấn luyện tiên đó để thành tựu được dần dần chất ngọc trong con người chúng ta.

Cho nên, muốn thành một viên ngọc không đơn giản, thì chúng ta muốn thành Phật cũng không đơn giản. Tu tập để từ bỏ những cái dở xấu của mình.

Chúng ta có ba cái dở, phát ra từ miệng là một, hành động là hai và trong ý tưởng là ba. Phát ra từ miệng gọi là khẩu, phát ra hành động gọi là thân, trong tư  tưởng gọi là ý. Như vậy, chúng ta huấn luyện chúng ta qua ba tiêu chuẩn này. Qua miệng là không nói những lời vô ích, xấu dở, độc ác: qua mắt là không nhìn những điều phi pháp, như thấy người ta gây nhau, đánh nhauchúng ta thích thú, đứng lại nhìn coi ai thắng thua. Qua miệng là trong khi giao tiếp nên nói những điều dễ thương, đáng yêu, không nói lời ác, xúi dục người, không nói để mất lòng nhau. 

Huấn luyện Phật tử đầu tiên là huấn luyện trên cái miệng. Quý Thầy, Quý Cô và các anh chị dạy các con hát múa cũng là huấn luyện cái miệng. Thầy không cấm cản các con trên phương diện giải trí, các con có quyền vui chơi theo tuổi trẻ, theo ý thích của mình. Nhưng nếu đã là Phật tử, nếu đã được đi tu học Phật pháp thì các con khi sử dụng ngôn ngữ, khi sử dụng cái miệng của mình các con phải lưu tâm. Lúc nói chuyện với bạn bè cũng phải lưu tâm lời nói của mình. Lời nào tốt lời nào dễ thương thì mình nói, còn lời nào có tính cách hơi ác chút xíu thì đừng nên nói. Có một chú nhỏ, có thói quen là luôn nói những lời xấu, những lời xúi quẩy. Có ông hàng xóm ăn tân gia mừng nhà mới, ông mời hết người quen tới. Chú nhỏ này cũng là hàng xóm nên cũng được mời. Trước khi đi ba nó dặn là đừng nói gì hết vì biết nó hay nói những lời không tốt đẹp. Nó hứa với ba nó là không nói gì hết về ba nó yên tâm cho nó tới dự tiệc. Tới bữa tiệc từ đầu tới cuối nó không nói câu nào. Nhưng trước khi quay về nó lại nói một câu: " Sáng giờ tôi không nói gì hết, nhưng mai mốt nhà này có cháy thì đừng đổ thừa cho tôi. "

Đức Phật biết chúng tathói quen về miệng rất nhạy nên dạy cái miệng trước. Một tuần lễ có một ngày tu học của các con cũng để huấn luyện cái miệng. Tụng kinh Bát Nhã nè, đọc lời sám hối nè, rồi đọc lời phát nguyện,... Đôi lúc ở dưới thầy nghe các con đọc rất là hăng hái... Nhiều khi các con tụng nhưng không hiểu ý nghĩa, nhưng vì sao bắt phải tụng như thế? Để cho các con có một thói quen, đưa lời Phật dạy, lời kinh để các con đọc theo, tụng theo, hát theo, nói chuyện theo. Hoặc khi học Phật pháp với các cô cũng học những điều tốt, những điều thân thiện thương yêugiá trị, vun đúc huấn luyện các con vô một đường để dần dần chuyển hóa. Chuyển hóa từ lời nói đến hành động. Ban đầu thích đánh nhau, cãi nhau,... nhất là con nít, ưa bảo vệ ý kiến của mình, hễ cho cái gì đúng thì nhất định là đúng, đứa kia nói không đúng là mình cãi liền, đó là điều bình thường.

Cho nên các con buồn, vui, khóc, cười hoặc là nói xấu, nói ác, thêu dệt nói dối cũng là chuyện bình thường, không có gì quan ngại. Nhưng cái bình thường đó là cái bình thường của viên sỏi chưa được thành ngọc. Mà huấn luyện, dạy dỗ các con từ lúc nhỏ cho tới lớn là để đưa các con vào nề nếp. Nề nếp, khuôn khổ đôi lúc cũng là cái bó buộc nhưng đó là cái chất để huấn luyện, chuyển hóa. Dần dần các con thấy rằng mình nói câu này không được, làm tâm lý Phật tử của mình hơi bị trái ngược, không nên nói. Đôi lúc, hành động muốn đánh, muốn đập hoặc giết chết cái gì đó, nếu chưa thọ giới mình làm theo thói quen thì được, nhưng khi làm xong cảm thấy có cái gì đó bứt rứt. Chính thói quen nhìn lại của các con là cái chất huấn luyện.

Quá trình tu tập của mình rất lâu, một chúng sanh bình thường còn nhiều cái dở xấu như vậy, cho đến lúc biến chuyển đá thành ngọc lâu vô cùng. Khi đem viên ngọc lên soi, người ta nhìn biết là ngọc đã qua quá trình bao nhiêu tỷ năm, phải chịu những huấn luyện gì và trong đó có những chất gì. Chúng ta cũng vậy, từ một con người còn ngu dại chưa biết gì hết, chúng ta tu học Phật pháp, huấn luyện qua ba cách. Miệng không nói lời ác, không nói dối, thân luôn luôn trung thực ngay thẳng không làm điều ác, không trộm cắp, ý luôn luôn vừa làm xấu, nghĩ xấu mình biết liền, mình dừng, đó là trí tuệ, đó là điểm căn bản sâu nhất của chúng ta. Huấn luyện các con là huấn luyện trên thân và miệng trước. Thân dạy chắp tay lễ Phật hoặc sám hối ngồi thiền, miệng thì dạy học Phật pháp, nói theo Phật pháp. Các con dự một buổi ăn trưa ở Qúa đường theo quý thầy có thấy khó chịu không? Ở nhà đói là mình xúc tô cơm ra gốc cây ngồi ăn liền? Mà có ngon không? Đảm bảo là có. Tại sao bắt các con phải ăn Qúa đường đàng hoàng? Cho mỗi đứa một tô cơm ra gốc cây phải khỏe hơn không? Không phải nhọc nhằn xếp bát đũa, đứa này ngồi khít đứa kia; trước khi ăn phải tụng chư Phật, Bồ tát; ăn xong lại còn phải tụng hồi hướng, Bát Nhã,... rất là nhiêu khê. Phải không? Nhưng cái đó cũng là huấn luyện. Khi hiểu rõ điều này, các con sẽ thấy rằng, mình tự nguyện làm những nghi thức này với tất cả tâm thích thú. Vì sao? Vì đây là cách  huấn luyện để phát triển chất ngọc trong người chúng ta. Khi phát triển được chất ngọc trong con người của mình thì lúc đó có nghĩa mình là Bồ tát, là Phật. Nếu thầy không nói chỗ này, mấy đứa con sẽ thấy những nghi thức ở trong chùa hoặc nghi lễ mà các cô hướng dẫn các con, đôi lúc chỉ làm cho lấy có, làm mà không biết mình làm để làm gì, phiền phức quá. Nhưng đó là điều rất quan trọng.

Ngày xưa, có một vị thầy đi xuất gia. Thầy có cô em gái cũng đi tu. Sau đó bà mẹ bị bệnh, cô em về thăm. Con gái bao giờ cũng có hiếu hơn và tánh hay mít ướt nên nghe nói ba mẹ bệnh là săn sóc, cái đó cũng tốt, chứ con trai thì để đi chơi một chút đã về nhà sau. Cô em về trước chăm sóc mẹ và nhắn ông anh là mẹ bệnh rất nặng, thầy phải về thăm mẹ. Thầy này là người luôn luôn chăm chỉ thiền quán tu tập theo lời dạy của Phật. Một khi đã cách ly gia đình rồi thầy chỉ chăm chăm ở trong rừng ngồi thiền thôi. Và thầy nhắn lời lại cho cô em: " Anh đang ngồi thiền định theo đúng lời dạy của Phật nên không thể về thăm mẹ được. Nhưng anh có lời hồi hướng như thế này: 'Từ khi xuất gia cho đến giờ anh chưa bao giờ nói dối, nếu lời này là đúng và lời này có năng lực thì bệnh của mẹ sẽ được lành. ". Chỉ một câu nói đơn giản thôi. Khi thầy chuyển câu nói đó cho người em, quả nhiên bà mẹ lành bệnh. 

Các con thấy năng lực của lời nói, năng lực của tâm, đó là năng lực của viên ngọc, rất trong sáng. Viên ngọc trong sáng đó giá trị vô cùng, nên một vị thầy tu tập và chỉ nói một câu như thế thôi, chỉ hồi hướng như thế thôi là bà mẹ được lành bệnh.

Thầy nói như vậy để các con thấy, lời nói của mình rất là quan trọng, có thể đưa đến khổ đau hoặc an lạc hạnh phúc, là từ trong cái năng lực của chúng ta. Mỗi người, mỗi người đều có năng lực rất mạnh, chỉ vì các con không biết sử dụng, hoặc là tiêu hủy những năng lực đó theo những cái thú vui, theo những cái chơi đùa... không có ích lợi. Nếu biết gom những năng lực đó lại, các con có thể làm cho thế giới được hạnh phúc và nhất là với những người thân yêu của mình, trong gia đình của mình. Nếu giữ giới thật nghiêm túc, không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối và không sử dụng những chất gây nghiện, thì như thế, các con đã tựu thành cái năng lực của ngọc nơi chính các con rồi. Đừng nghĩ những điều này là vô bổ, là tầm thường vì thầy thấy những người trẻ có rất nhiều năng lực mà nếu biết áp dụng cái năng lực đó để đưa đến cái an vui, an lạc trong xã hội thì rất tốt.

Thí dụ như các con có một lòng thương yêu, có tâm tốt, chỉ cần một người bạn của mình đang buồn, đang bất an hay gặp phiền phức chuyện gì, người đó đến than thở với mình, thì tự nhiên khi đó các con khởi lên một niệm thương, an ủi khuyên dỗ theo cách thường của các con thôi, " không có gì buồn, mọi việc rồi nó cũng sẽ qua " hoặc " bạn cứ bình tĩnh đi " ... chẳng hạn. Lời nói của các con nếu phát xuất từ năng lượng thật trong tâm sẽ đem đến cho người bạn đó sự an lạc hiện tại liền. Và đó chính là điều kiện sống của chúng ta. Điều này các con có thể thực hành được. Khoan nói các chuyện các con có thể thành Phật. Hoặc là nói mấy con thành Phật chắc các con không dám đâu. Làm sao mà mình thành Phật liền được. Thật ra trong các con có năng lượngthành Phật chỉ là phát huy năng lượng đó trọn vẹn, rộng rãi vô cùng tận tới tất cả mọi chúng sanh. Bây giờ, trong phạm vi rất nhỏ của mình, chỉ là một em bé, một thiếu nữ, một thiếu niên đang độ tuổi mới lớn và không biết sử dụng năng lượng của mình như thế nào. Năng lượng của mấy con là những năng lượng của tuổi trẻ, nếu biết đưa nó vào huấn luyện trở thành những năng lượng tốt đẹp thì thế giới an ổn biết bao. Nhưng mà đâu có được đâu. Như mấy đứa nhỏ bây giờ thích đua xe, mười một mười hai giờ đêm còn chạy ngoài đường, công an cản còn chưa nổi, không thể nào đổi cái năng lượng đó được. Cho nên uổng là như thế. Và các con luôn luôn sở hữu những năng lượng rất là tốt đẹp. Tuổi trẻ như các con bảo thức khuya, bảo nhảy lên đọt cây,... làm cái gì cũng được. Đó là gì? Đó là năng lượng chính thật của các con. Nhưng mà phải trải qua sự huấn luyện, vun đúc và phải được hướng dẫn. Do đó, bổn phận của quý thầy, quý cô là hướng dẫn các con sử dụng năng lượng của chính mình. Những năng lượng tốt đẹp tích tụ đó để làm những việc lợi ích. Nhưng đôi lúc, bị huấn luyện các con sẽ cảm thấy có rất nhiều cái bực bội khó chịu, giống như thỏi vàng đun trong lửa. Lửa mà thử vàng phải đúng độ thì mới biết được vàng thật. Vàng thật thì phải chịu được sự nung nấu đó. Các con phải chịu được những nung nóng, những chế định, những hạn chế của giới luật để tự rèn luyện mình. Ban đầu, các con được trao giới luật rất là ít, chỉ có năm điều thôi. Trong năm điều kiện đó các con làm với tất cả thâm tâm, làm với tất cả sự tự nguyện, với năng lực yêu thích của chính mình thì sẽ tạo được một nguồn năng lượng tốt. Khi các con hướng năng lượng đó đến vật gì, đến với ai, đến với bất cứ công việc gì thì sẽ được thành tựu.

Thầy xin nói điều này là một điều rất thật, cũng giống như lời hồi hướng của vị thầy nói rằng chưa từng nói dối bao giờ. Dạy các con học những điều này, rốt cuộc thầy mong ước gì nơi các con? Cũng giống như Thầy mong ước nơi chính quý Thầy, Quý Cô là gì? Chịu tất cả những huấn luyện để có thể biến mình từ đá sỏi thành một viên ngọc. Chúng ta sống vô lượng đời sống, hết đời này qua đời khác, mỗi đời mỗi đời huấn luyện một chút, giống như viên đá chịu huấn luyện thì lâu dần sẽ trở thành ngọc. Bây giờ, thầy hạ thấp tiêu chuẩn xuống một chút xíu, không bắt buộc các con phải biến thành ngọc. Trong cuốn sách đó tác giả có nói như thế này: Một cây cỏ dại cũng biết cách nở hoa. Bây giờ người ta không yêu cầu mình biến đá thành ngọc mà chỉ yêu cầu mình biết cách nở hoa. Một cọng cỏ dại rất vô danh, rất bình thường cũng có thể nở hoa được. Mặc dù cái hoa của nó không ai để ý, nhưng cái nở hoa đó chính là gì? Chính là lúc đó con người mình cũng đang thăng hoa. Bây giờ, các con không phải thực hiện việc khó khăn là biến thành ngọc liền mà các con đang sống với một tình trạng, với một cơ thể tuổi trẻ bình thường, hãy làm một cọng cỏ bình thường nhưng biết cách nở hoa. Nở hoa là gì? Là lúc tâm mình đang dở xấu chuyển nó thành tốt đẹp. Cho nên một cọng cỏ rất vô danh tiểu tốt, yếu ớt nhưng nó có hoa cũng dễ thương vô cùng. Chính các con đang tìm cách để cho mình đẹp hơn, đẹp hơn là nhờ tâm của chính mình. Mặt mày, tay chân, da dẻ của các con cũng có thể là hơi nổi mụn một chút, hơi đen đen một chút, tóc tai hơi bùm xùm một chút. Nhưng cái đẹp là ở trong tâm.

Cho nên, tu học Phật là để tập cho tâm của mình bỏ dần. Thí dụ mình có cái tánh ích kỉ. Mình có hai cây viết mà người ta muốn mượn một cây mình nói cây viết tôi hư rồi. Mình nói cây viết hư có nghĩa không phải cây viết hư mà tâm mình hư. Thí dụ, người ta nói mình có rảnh không phụ dùm tôi cái này một chút, mình nói tôi không rảnh, chẳng hạn vậy. Thì lúc đó là chưa nở hoa. Giờ sinh hoạt chung với nhau, thấy huynh đệ nào đang làm việc không kịp, mình vào phụ giúp một chút xíu, đó là lúc các con đang nở hoa. Và nở hoa như thế cũng là một cách làm cho mình tốt hơn, dễ thương hơn. Các con có muốn mình dễ thương không? Muốn dễ thương hay muốn dễ ghét? Hay là các con muốn giống cái thằng nhỏ mà nói ra một câu người ta muốn té xỉu? Không, phải không?

Thầy tóm tắt lại vấn đề, biến đá thành ngọc hoặc làm một cây cỏ nở hoa là quyền của các con, bỏ bớt những cái bon chen, phân biệt, những cái ưa thích để được khỏe khoắn hơn. Các con hy sinh một chút xíu, dễ thương một chút, nhẫn nhịn một chút xíu thì ngay trong đời sống này các con đang tập luyện một đức tính của ngọc. Các con hiểu không? Mình tập luyện đức tính của ngọc, mặc dù biết là hy sinh một chút, nhẫn nhịn một chút, như ai chơi gác mình, nói xấu mình, mình có thể bỏ qua được. Điều này rất là đau không dễ gì làm, nhưng nếu các con làm được là đang huấn luyện cho mình đức tính của ngọc. Các con phải thấy như thế. Khi tập quen rồi, đời này được ở trong môi trường huấn luyện như thế, thầy bảo đảm là cái chất ngọc, cái năng lượng tốt của các con sẽ phát huy. Bởi vì làm Bồ tát hay làm người tốt chỉ là phát huy năng lượng của mình, phát huy tính chất tốt của mình mà thôi. Và tất cả những cái tốt ấy có thích làm hay không là tùy ý mình, mình tự chọn lựa, không ai ép được. Quý Thầy, Quý Cô chỉ là người hướng dẫn, gợi ý. Các con thấy điều này mình thích mình làm được, làm cho nó tốt đẹp, thì đó là các con đang đi trên con đường chuyển hóa, đang biến chuyển mình, đang đưa chất sỏi đá, đưa những cái dở xấu của mình biến thành tính chất tốt. Tu học chỉ là như thế mà thôi. Hôm này Thầy nói chuyện với các con tới đây là đủ rồi. Đó là cái ước mơ của thầy, cũng là điều tâm nguyện của Quý Thầy, của Quý Cô, mong rằng các con nhận ra được, biết rằng mình có năng lượng có thể chuyển hóa để tốt đẹp hơn, bỏ dần những cám dỗ, những thú vui, những cái dở xấu để mình cảm thấy hài lòng với chính mình. Khi nào thấy mình tốt đẹp thì tự nhiên các con hài lòng, các con vui lắm. Và khi nào thấy mình dở thì tự nhiên trong mình có cái bứt rứt, bởi vì nó là bản chất tự nhiên của mình.

Thôi hôm nay học tới đây nghỉ. Chúc các con một ngày vui vẻ.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 22)
Nhóm Tỳ-kheo được vô lậu giải thoát sau khi nghe Tỳ-kheo do Bồ-tát Văn-thù-sư lợi biến hóa ra giảng giải cho về pháp giới thể tánh.
(Xem: 82)
Pháp Như Thật là pháp thực hành thuộc về Thiền Huệ, nhưng tại sao lại cần phải thực hành pháp Như Thật? Tại sao phải học Thiền Huệ?
(Xem: 73)
Mẹ Hiền, hai tiếng nầy nghe thân thương, êm ái, ngọt ngào biết bao. Nghe mãi không nhàm, nghe hoài không chán.
(Xem: 70)
Tôi hiểu ngay là cả nhà, mỗi người đều đang dán mắt và bấm bấm, quẹt quẹt vào mặt kính cái smartphone của mình.
(Xem: 124)
Trong quan hệ 12 nhân duyên, nhân vì xúc (căn tiếp xúc trần) nên sinh thọ (cảm giác vui, khổ và trung tính), nhân vì thọ nên sinh ái (yêu ghét)...
(Xem: 133)
Nguyên bản: Gaining favorable condition for the time of death; Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma; Anh dịch và hiệu đính: Jeffrey Hopkins, Ph. D.; Chuyển ngữ: Tuệ Uyển
(Xem: 227)
Bùi Giáng là nhà thơ, là dịch giả, là nhà bình luận văn học. Ông sinh ngày 17 tháng 12/1926 tại huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam; từ trần ngày 7 tháng 10/1998 (thọ 71 tuổi) tại Sài Gòn
(Xem: 107)
Để đạt đến pháp giới vốn là pháp giới thể tánh, vốn là pháp giới bạch tịnh này, kinh điển thường dạy VănTư-Tu.
(Xem: 182)
Sau khi kết thúc đời sống hiện tại, chúng ta sẽ theo nghiệp mà thọ sinh vào cảnh giới tương ứng.
(Xem: 145)
Muốn thấy Phật thì Tâm phải như gương sáng. Thấy hết, biết hết mà không bao giờ khởi niệm.
(Xem: 152)
Công việc được hoàn tất tốt đẹp qua sự hưởng ứng và trợ giúp của quý Phật tử tại địa phương và các anh chị em huynh trưởng và đoàn sinh Gia Đình Phật Tử tại Đức Quốc.
(Xem: 235)
Nhiều Kinh điển Đại thừa (Mahayana Sutras)/Kinh điển Phật giáo Phát triển đã giảng 3 phương pháp thiền quán để đạt đến giải thoát, đó là ba cánh cửa của giải thoát.
(Xem: 243)
Kính Mừng Thọ 70 tuổi HT Thích Như Điển tổng hợp những bài viết cho Hoà Thượng Phương Trượng
(Xem: 160)
Xuất gia là tu hạnh giải thoát. Tự mình tu để được giải thoát,đồng thời hướng dẫn chỉ dạy cho người khác tu cùng giải thoát nữa.
(Xem: 278)
Một trong những biệt tài thuyết pháp của Thế Tôn là dùng hình ảnh để ví dụ minh họa chothính chúng dễ hiểu, dễ cảm nhận vấn đề Ngài muốn nói.
(Xem: 270)
Những ngày cuối hạ oi bức, không làn gió thoảng. Cây cối trơ ra như những tượng đá trong vườn thần chết. Mọi thứ như dừng đứng để chờ đợi một phép lạ.
(Xem: 151)
Bà mẹ già ngồi ở băng ghế sau chiếc xe hơi bỏ mui màu đỏ sậm đang rẽ quặt xuống xa lộ. Bà ghì chặt lấy cái giỏ đồ ...
(Xem: 161)
Đạo đức là nền tảng luân lý mà bất kỳ thời đại nào cũng cần phải xây dựng, cũng cố và phát triển.Con người nếu khôngđạo đức thì không dùng được.
(Xem: 228)
Hôm nay nhân đọc bản dịch từ Phạn văn ra Việt ngữ nầy của Giáo Sư Lê Tự Hỷ, chúng tôi vô cùng hoan hỷ vì rằng đây là những tài liệu rất bổ ích cần phải tham khảo
(Xem: 141)
Những ngày cuối hạ oi bức, không làn gió thoảng. Cây cối trơ ra như những tượng đá trong vườn thần chết.
(Xem: 259)
Những người chưa vào đạo Phật, hoặc chưa hiểu đạo Phật, thường nghĩ rất sai lầm, tưởng rằng đạo Phật là một đạo chán đời, bi quan...
(Xem: 224)
Bạn có thể cho con cái bạn sống trong một căn nhà to lớn, ăn uống đầy đủ ngon lành, lại học chơi cả đàn dương cầm...
(Xem: 399)
Học Phật là một công cuộc bền bỉ và trường kỳ, mà đơn vị để đo đạc ấy phải tính bằng “hằng-hà-sa kiếp sống” cũng như...
(Xem: 257)
Mọi sinh vật có thật đâu Thảy đều “vô ngã”, “ta” nào là “ta” Trí người nếu hiểu rõ ra Thoát ly phiền não cho xa tức thời, Theo đường thanh tịnh tuyệt vời.
(Xem: 223)
Bà Thanh Đề là mẹ của ngài Mục Kiền Liên (cũng gọi là Mục Liên), Bà tính tình tham lam,độc ác, không tin Tam Bảo, tạo ra nhiều tội lỗi...
(Xem: 366)
Tu thiền (Bhavanã Jhãna) Phật giáo là tiến trình tu tập, hành trì miên mật một pháp môn nào đó để kinh nghiệm trực tiếp trên ...
(Xem: 214)
Trong nhiều bài kinh từ Hán tạng cho đến Pali tạng, Đức Phật tán thán hạnh hiếu dưỡng cha mẹcông ơn ...
(Xem: 216)
Bút Phật không thủ chấp Mà vẫn ngát tâm hương Trong muôn ngàn ý tưởng Toả sáng lẽ Chơn Thường .
(Xem: 254)
Viên thành đạo nghiệp Tây Âu quốc. Giác ngộ chúng sanh đạo lý truyền.
(Xem: 217)
Nhiều người biết thầy Minh Đạo là một nhà thư pháp có nét chữ phóng khoáng với những phong cách đặc thù không lẫn với ai được.
(Xem: 282)
Nguyên tác: Preparing to Die; Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma; Anh dịch và hiệu đính: Jeffrey Hopkins, Ph. D. Chuyển ngữ: Tuệ Uyển
(Xem: 278)
Người tu hành lấy Nhẫn nhục làm sức mạnh. Nhẫn nhục là nhẫn về thân, khẩu, ý.
(Xem: 316)
“Về đâu, khi giông bão?” chính là câu hỏi cho cơn bão tâm, âm thầm mà cực kỳ dữ dội!
(Xem: 364)
Chủ nhật, 27 tháng 5, vợ chồng và con chúng tôi cùng bốn người bạn đến Chùa Hương Sen dự lễ Phật Đản. Đây là lấn đầu tiên chúng tôi đến Hương Sen.
(Xem: 528)
Tu là để SốngTỉnh Thức, và sống tỉnh thứclối sống thoát ly khỏi thân phận của ếch ngồi đáy giếng, tù đó có được tự dohạnh phúc thực thụ.
(Xem: 264)
Lý do đơn thuần chỉ vì việc học; nên chư Tăng Ni kẻ đến người đi, suốt một thời gian dài như thế, nay mới là thời điểm bắt đầu cho việc hoạt động phật sự tại đây trở thành nề nếp, quy cũ.
(Xem: 331)
Từ xa xưa có câu để lại là " đức năng thắng số", vậy đức năng ở đây được hiểu như thế nào? và cái gì tạo ra số và số được thể hiện ra sao?
(Xem: 257)
Nguyên bản: Liberation from Fear; Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma; Anh dịch và hiệu đính: Jeffrey Hopkins, Ph. D. Chuyển ngữ: Tuệ Uyển
(Xem: 305)
Hiện nay trên thế giới có rất nhiều người thích việc sát sinh và có rất ít người tôn trọng sự sống.
(Xem: 213)
Đệ nhất Ban Thiền Lạt Ma đã viết mười bảy thi kệ mà người Tây Tạng thường tập trung quán chiếu trong đời sống hàng ngày về sự chết. Đức Đạt Lai Lạt Ma
(Xem: 247)
Văn nghệ trong khoá tu học Phật pháp Âu Châu lần thứ 30 năm 2018
(Xem: 325)
Thật quan trọng để tỉnh thức về sự chết – để quán chiếu rằng ta sẽ không sống mãi trên cuộc đời này.
(Xem: 184)
Tôi thật sự cảm thấy vinh dự lớn để nói chuyện với quý vị. Đặc biệt tại trường đại học, vì đây là trường Đại học Bombay rất nổi tiếng.
(Xem: 265)
Thượng võ, có nhiều nghĩa. Trong danh từ, nghĩa đơn giản là đề cao, ưa thích võ thuật. Nhưng tĩnh từ, có nghĩa là tâm hồn cao thượng của người đã sống được võ đạo, nghĩa là tử tế, công bằng, không gian lận.
(Xem: 394)
Những gì không phải của mình thì nên buông hết, chẳng nên nắm giữ làm gì, buông hết mới được an vui.
(Xem: 172)
Chúng tôi rất ngạc nhiên vì trong khi nghiên cứu, đối khảo kinh điển Phật giáo từ Pāli và Hán tạng, đã phát hiện nhiều trường hợp tương đồng giữa ngôn ngữ Pāli và tiếng Việt.
(Xem: 422)
Người không hiểu đặt câu hỏi “Tại sao cá đã bắt lên rồi lại đem thả, như thế có giả tạo không?; “Sao không đem tiền cho người nghèo mà đi cứu mấy con cá?”
(Xem: 332)
Người học Phật hẳn ai cũng từng nghe biết thuật ngữ vô minh, nghĩa đensi mê, tối tăm. Ngược lại với vô minh là minh, tức tuệ giác, sáng tỏ.
(Xem: 378)
Theo như lời dạy thì trong bất cứ một hoàn cảnh nào, dù có thể là ngay giữa những khó khăn hay khổ đau, chúng ta cũng vẫn có thể tu tập được.
(Xem: 209)
Người con Phật nghĩ gì về án tử hình? Đứng về phương diện cá nhân, rất minh bạch rằng không Phật tử nào ủng hộ án tử hình.
Quảng Cáo Bảo Trợ