Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
15,857,455
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250Logo-Hanh-Huong-AD-2019-tron-250

Đức Phật Sẽ Làm Gì, Về Chuyện Khủng Bố Tấn Công Ở Ba-Lê?

28 Tháng Mười Một 201511:53(Xem: 4033)
Đức Phật Sẽ Làm Gì, Về Chuyện Khủng Bố Tấn Công Ở Ba-Lê?

Đức Phật Sẽ Làm Gì, Về Chuyện Khủng Bố Tấn Công Ở Ba-Lê?
What Would Buddha Do About The Terrorist Attack In Paris?


Franz Metcalf & BJ Gallagher - Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến

Source-Nguồn: www.huffingtonpost.com - Bài Đăng Ngày 14/11/2015


Duc Phat se lam gi


Trong những ngày sắp tới, qua chuyện khủng bố tấn công những người dân vô tội, chúng ta sẽ có tràn ngập các quan điểm nói về những gì chúng ta nên làm. Chúng ta sẽ lắng nghe các quan điểm về chính trị, quan điểm về quân sự, quan điểm về truyền thông, và phản ứng mạnh mẽ của công chúng. Tuy nhiên, trong sự rối trí, trong sự buồn rầu, và trong nỗi đau khổ cùng cực của chúng ta, chúng ta cũng nên xem xét một quan điểm về tâm linh nữa.

 

Chúng ta cần có sự khôn ngoan trong việc dọn dẹp những cảm xúc của chúng ta, và tìm ra các cảm xúc khác để thay thế, qua các cuộc nổi dậy tấn công của khủng bố vào giai đoạn gần đây. Và trí tuệ của Đức Phật - dù đã có mặt từ 2500 năm trước - chắc chắn vẫn còn đang đứng vững vàng, qua sự thử thách của thời gian. Chúng ta hãy tự hỏi rằng: Đức Phật sẽ làm gì, về chuyện khủng bố tấn công ở Ba-Lê (Paris)?

 

Qua Lời Phật Dạy, chúng ta tìm thấy câu trả lời như sau:

 

(3) "Người kia chửi bới, đánh tôi. Lại còn lấn lướt, cướp hoài. Giận thay!". Ai mà nghĩ mãi điều này. Làm sao dứt bỏ được ngay hận thù.

(4) "Người kia chửi bới, đánh tôi. Lại còn lấn lướt, cướp hoài. Giận thay!". Ai không còn nghĩ điều này. Sẽ mau dứt bỏ được ngay hận thù.

(5) Khắp nơi trong cõi dương gian. Hận thù đâu thể xua tan hận thù. Chỉ tình thương với tâm từ. Làm tiêu oán hận, giải trừ hờn căm. Đó là định luật ngàn năm. (Kinh Pháp Cú, Kệ 3-5, Chuyển Dịch Thơ: Tâm Minh Ngô Tằng Giao)

 

Xung đột, thậm chí bạo lực, là một sự thật của cuộc sống, gây ra bởi lòng ham muốn và sự dính mắc. Vì vậy, dù chúng ta hết sức cố gắng để chấm dứt sự xung đột, và đây là một việc nên làm, tuy nhiên, chúng ta sẽ chẳng bao giờ thành công hoàn toàn. Điều mà chúng ta hoàn toàn có thể kiểm soát được, chính là phản ứng của chúng ta, đối với sự xung đột. Khi chúng ta bị tấn công, điều tự nhiênchúng ta muốn tấn công ngược trở lại, tuy nhiên, Đức Phật khuyên chúng ta nên đi xa hơnphản ứng đơn giản nầy. Khi người kia tấn công chúng ta, rồi chúng ta tấn công ngược trở lại, chúng ta đã tiếp tay với nghiệp tiêu cực của họ, và đơn giảnchúng ta đổ thêm dầu vào lửa, vì chúng ta đã gây ra nguy hiểm cho mọi người, kể cả cho chính bản thân mình. Chúng ta đã có nhiều bằng chứng về điều nầy, qua hàng ngàn sinh mạng của người Hoa Kỳ - và khoảng 1 triệu sinh mạng của người A-Phú-Hãn, và người Iraq - đã chết trong cuộc chiến trừng phạt của chúng ta kể từ ngày 11/9/2001. Osama bin Laden, và Saddam Hussein đã chết, tuy nhiên hơn bao giờ hết, nhiều người Hồi Giáo đã thù ghét chúng ta. Sự trả thù của chúng ta đã phải trả bằng một cái giá to lớn, không-thể-đếm được.

 

Câu hỏi là: Chúng ta đã học hỏi được gì, từ bài học quá khứ nầy? Có phải là một lần nữa, chúng ta lại chạy theo niềm đam mê của chúng ta, là chúng ta lại tấn công ngược trở lại, những người đã gây ra sự tàn bạo nầy ở Ba-Lê?

 

Đức Phật khuyên chúng ta, là tình hình nầy không đòi hỏi chúng ta phải trả bằng máu, mà chúng ta cần phải trả bằng tâm-từ-bi. Các vị Thầy, qua mọi thời đại, đã lặp lại lời nói khôn ngoan của Đức Phật, thí dụ như: Chúa Giê-su, Gandhi, Martin Luther King Jr., Đức Đạt Lai Lạt Ma, và nhiều người khác, trong các nền văn hóa khác nhau. Các vị lãnh đạo nầy đã không bao giờ dạy chúng ta sự yếu hèn, tuy nhiên, họ đã luôn luôn dạy chúng ta lòng thương yêu, và họ đã chiến thắng những kẻ thù to lớn hơn họ, như những kẻ khủng bố trong nước và ngoài nước, như nhóm al Quaeda, và nhóm ISIS.

 

Virgil, nhà thơ La-Mã, đã viết rằng "tình thương yêu chinh phục được tất cả." Bạn có thể nghĩ rằng, có nhiều điều tình thương yêu không-thể làm được, tuy nhiên, tình thương yêu thì hoàn toàn phù-hợp để chinh-phục được sự thù hận. Sự tàn bạo, sự trả thù - hiện nay, phản ứng nầy đang được ủng hộ bởi nhiều người - đã tạo ra một năng lượng thù hận to lớn.

 

Trong khi mặt khác, tình thương yêu tiếp nhận năng lượng của sự thù hận, rồi chuyển hóa nó. Sự thù hận không thể chiến-thắng được chính nó. Vì, sức mạnh của sự thù hận là sự-co-rút lại. Tình-thương-yêu chiến-thắng được chính nó, vì sức mạnh của tình-thương-yêu là sự-tăng-trưởng. Vì vậy, tình thương yêu có thể hiểu-biết được sự-thù-hận, và làm cho sự-thù-hận thu nhỏ lại, vì sự-thù-hận bị bao trùm trong môi-trường thương-yêu rộng lớn hơn. Dần dần, sự thù hận bị đánh bại, giống như là một hạt muối bị hòa tan, vào trong một ao nước ngọt. 

 

Nhà sư Phật Giáo, và cũng là triết gia Chandrakirti đã viết rằng, "Chúng tôi không tôn trọng những người hy sinh tài sản của họ, bởi vì rượu. Tôi tự hỏi, tại sao chúng ta tôn trọng những người hy sinh mạng sống của họ, bởi vì chiến tranh." Thật vậy, hy sinh mạng sống cho chiến tranh, thì khác biệt rất ít so với hy sinh mạng sống cho những bệnh nghiện rượu thuốc, có đúng không? Trong cả hai trường hợp, chúng ta đều chọn một điều gì đó thay-vì tình thương yêu, thay-vì nhân quyền, thay vì sức khỏe, thay vì mạng sống của chính chúng ta. Đây là một cuộc trao đổi bất lợi cho chúng ta.

 

Bạn có thể phản đối (và những kẻ khủng bố cũng sẽ đồng ý với bạn) rằng chiến tranh sẽ dẫn đến một điều gì đó vượt qua chính nó, một cái gì to lớn hơn. Tuy nhiên, Đức Phật sẽ đặt ra các câu hỏi về nguyên nhân, và hậu quả của chiến tranh. "Cuộc chiến chống khủng bố" đã mang lại cho chúng ta điều gì? Chúng ta đi tìm hòa bình, nhưng chúng ta kiếm được chiến tranh; chúng ta đi tìm sự an toàn, và chúng ta kiếm được sự nguy hiểm; chúng ta đi tìm sự an ninh, và chúng ta kiếm được sự lo lắng.

 

Đây là lúc chúng ta cần phải hỏi: "So sánh giữa sự thù hận và tình thương yêu, điều gì sẽ tạo ra kết quả tốt đẹp hơn?" Thế giới sẽ cần có sự thay đổi, tuy nhiên, chúng ta không cần xử dụng bạo lực. Thế giới cần có các cơ sở vật chất căn bản, bệnh viện, nông nghiệp, và trường học. Tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ điều nầy. Chúng ta cũng cần phải thấy rằng, người nhận-được những lợi-ích nầy không cần phải mang sự khủng-bố đến người đã biếu-tặng họ. Chúng ta luôn luôn có phương cách xử dụng khác hơn là bạo lực.

 

Ngay lập tức, sau ngày 11/9/2001, Đức Phật cũng sẽ kêu gọi chúng ta cùng hiệp nhất. Đức Phật cũng sẽ kêu gọi mọi quốc gia, mọi tôn giáo, cùng đoàn kết chống lại bạo lực, cho dù họ là những kẻ khủng bố, hoặc là những người chống lại khủng bố. Điều nầy cũng không phải là quá muộn, vào lúc nầy. Ngày hôm nay, qua cuộc trổi dậy tấn công ở Ba-Lê, Đức Phật sẽ không kêu gọi chiến-tranh để mang lại sự đổ-máu, mà ngài sẽ kêu gọi lòng từ-bi, để chúng ta hiến-tặng máu cho người khác.

 

Điều nầy có phải là một thách thức khôn ngoan, hay không? Câu trả lời, là tất nhiên rồi. Đức Phật biết rằng, chúng ta chỉ là con người, và ngài cũng là con người, giống như chúng ta. Tuy nhiên, nếu chúng ta ôm lấy hận thù, bởi vì người khác đã làm tổn-thương chúng ta, thì điều nầy cũng giống như chúng ta tự-uống thuốc-độc, và hy-vọng người khác sẽ chết.

 

Chúng ta có thể, hoặc không thể tha thứ, tuy nhiên, chúng ta cần phải buông-xả lòng thù-hận, vì nếu không, chúng ta sẽ trở thành người-tù do chính lòng-thù-hận của chúng-ta, vì sống trong cái vòng-quay tàn-bạo, mà chúng ta gọi là sự-khủng-bố. Vì thế ngày hôm nay, cũng giống như ngày 11/9/2001, chúng ta cần phải dập tắt đi lửa hận thù, nhờ tưới lên bằng biển-nước của tình-thương-yêu. Mặc dù, đây là một việc làm chậm trễ, nhưng chắc chắn sẽ mang đến cho chúng ta hương vị ngọt ngào.

 

Source-Nguồn: http://www.huffingtonpost.com/bj-gallagher/what-would-buddha-do-abou_b_8563990.html



What Would Buddha Do About The Terrorist Attack In Paris

In the coming days, we will be deluged with views on what we should do about this assault on innocent citizens. We will hear political views, military views, media views, and intense public opinion. But in our anguish, grief, and confusion, let us consider a spiritual view as well.

 

We need wisdom in sorting out our feelings and our alternatives in the wake of this most recent terrorist attack. And the Buddha's wisdom - some 2500 years old - has certainly stood the test of time. Let us ask: What would the Buddha do in response to a terrorist attack?

 

In his teachings, we find the answer:

 

"He insulted me, he beat me, robbed me!"
Think this way and hatred never ends.
"He insulted me, he beat me, robbed me!"
Give this up and in you hatred ends.
Not by hate is hate defeated;
hate is quenched by love.
This is eternal law.
(Dhammapada 3-5)

 

Conflict, even violence, is a fact of life caused by desire and attachment. So striving to end conflict, while worthy, can never fully succeed. What we can fully control is our response to conflict. When we are attacked, it is natural to want to attack back, but the Buddha urges us to go beyond this simplistic reactivity. If we meet others' attacks with our own attacks, joining in their negative karma, we are simply adding fuel to the fire, and endangering everyone, including ourselves. We have ample evidence of this in the thousands of American lives - and the million Afghani and Iraqi lives - lost in our wars of retribution since 9/11. Osama bin Laden and Saddam Hussein are dead, but many Muslims hate us more than ever. Our revenge has come at an uncountable price.

 

The question is: Can we learn from this past? Or, are we going to succumb to our passions once again, and attack those who perpetrated this violence in Paris?

 

The Buddha counsels us it is not blood this situation demands; it is compassion. Wise teachers throughout the ages have echoed the Buddha's wisdom: Jesus, Gandhi, Martin Luther King Jr., the Dalai Lama, and many others in many cultures. These leaders have never taught weakness, but they have always taught love, and they have overcome greater foes than both home-grown domestic terrorists and foreign terrorists like al Qaeda and ISIS.

 

The Roman poet Virgil wrote "love conquers all." You may believe there are things love is not well-suited to conquer, but love is perfectly suited to conquer hate. Violence, retaliation - responses currently being advocated by many - add to the tremendous energy embodied in hatred.

 

Love, on the other hand, takes the energy of hate and redirects it. Hate cannot go beyond itself. It draws its strength from contraction. Love lives to go beyond itself, drawing its strength from expansion. Love can thus comprehend hate, integrating it into something larger. Slowly hate is defeated, as a grain of salt dissolves into the sweetness of a pond.

 

The Buddhist monk and philosopher Chandrakirti wrote, "We disrespect people sacrificing their possessions for liquor and such. I ask why we respect them for sacrificing themselves in war." Indeed, giving one's life to a war differs very little from giving it to an addiction? In both we choose something over love, over status, over health, even over life itself. It's a bad bargain.

 

You may object (and the terrorists would agree with you) that war leads to something beyond itself, something greater. But the Buddha would question both war's means and its ends. What has the "war on terror" brought us? We have looked for peace and found war; we have looked for safety and found danger; we have looked for security and found unease.

 

It is time to ask: "What worthy ends are not better achieved through love than through hate?" The world needs changing, but not through violence. The world needs infrastructure, hospitals, agriculture, schools. We all have seen this. We need also to see that people who get these things do not unleash terror upon those who give them. There is always another way than violence.

 

Immediately after 9/11, the Buddha would have called us to unity. He would have called all nations, all religions, to unite against violence, whether by terrorists, or against them. It is not too late. The Buddha calls today, in the wake of the attack in Paris. If the Buddha calls for blood, he calls for blood not shed by others, but given for them.

 

Is this a profound challenge? Of course. We are just human, as the Buddha knows - and as he was, too. But harboring hatred because others have hurt us is like swallowing poison and hoping others will die.

 

We may or may not forgive, but we must let go of revenge, otherwise we become prisoners of our own anger, and of the vicious cycle that is terrorism. As in 2001, so today, we must quench our hate in the waters of love. It's a slow business, but a sweet one.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 24)
Cuộc đời con người bị giới hạn giữa hai đầu sanh và chết. Cuộc đời giới hạn bởi sanh và chết ấy có ý nghĩa gì?
(Xem: 19)
Nguyên bản: Discovering how trouble starts and stops. Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma. Anh dịch: Jeffrey Hopkins, Ph. D. Chuyển ngữ: Tuệ Uyển
(Xem: 127)
Khó giữ được tâm an khi con người và thế giới chung quanh thường xuyên chuyển động, loạn động…
(Xem: 33)
Làm giàu chính đáng là việc khó đối với nhiều người. Nhưng khi khấm khá rồi mà biết an hưởng “không phóng dật, không tham đắm, không tạo những ác hạnh đối với chúng sinh” lại càng khó khăn hơn.
(Xem: 54)
Trong nhà thiền luôn nhắc mọi người, phải sống trở về với cái thực tại đang hiện hữu sáng ngời, đó là thiền chân thật.
(Xem: 94)
Theo nhận thức của số đông, bậc đạo sư phải là vị niên cao lạp trưởng, thâm niên tu hành. Trong khi Thế Tôn chứng đạo và hành đạo khi tuổi đời chỉ dưới bốn mươi đã gây ra dị nghị, phân vân cho không ít người.
(Xem: 140)
Có năm phương cách để đối trị sân hận. Chúng giúp xóa tận gốc rễ của sân hận. Đó là gì? Nếu sân nổi lên, cần làm như sau: vun trồng tâm từ, vun trồng tâm bi, vun trồng tâm xả…
(Xem: 127)
Điểm khởi đầu của hành trì Phật pháp là tĩnh tâm và giữ chánh niệm, nghĩa là luôn luôn ghi nhớ việc ý thức về cách mình đang hành động và nói năng với người khác,
(Xem: 378)
Tôn giáo xưa cổ phương Đông này đang giúp nhiều người phương Tây các nan đề tâm bệnh hiện đại. Tác giả: Olga Khazan. Dịch giả: Nguyên Giác
(Xem: 191)
Đức Phật có lần nhắc nhở các thầy rằng, những điều chúng ta cần hiểu và hành, thật ra chúng rất đơn giản và không nhiều, chỉ chừng như những lá cây trong một nắm tay nhỏ thôi.
(Xem: 160)
Thiền vẫn được coi là dành cho hàng có căn cơ bậc trung và thượng. Vì điều động tâm vọng động không phải là việc dễ dàng.
(Xem: 219)
Hoàng hôn. Rồi lại bình minh. Rồi lại một chiều vạt nắng kéo về phương tây. Chim bay mỏi cánh không đuổi kịp mặt trời. Góc trời sẫm tím như hối hả chìm sâu về phía trước.
(Xem: 404)
Nếu có chùa, và có cả đạo tràng… sẽ là tuyệt vời. Thực tế xây chùa dễ, xây dựng đạo tràng mới khó.
(Xem: 146)
Giáo sư, chuyên gia Phật học Rhys Davids cho rằng đạo Phật sở hữu hai lý tưởng lớn có thể được vận dụng để làm lợi lạc cho cuộc đời.
(Xem: 273)
Tạp Chí Hoa Đàm Số 5, với chủ đề “Phật Giáo với Dân Tộc”; “Thiền Trong Hành Động,” do Đạo Sinh dịch Việt; “Những Bước Thăng Trầm” do Phạm Kim Khánh dịch Việt; và “Bóng Bay Gió Ơi” của nhà văn Nguyễn Thị Khánh Minh
(Xem: 193)
Nói theo nhận thức kinh Phật, trần thế này không hẳn hoàn toàn là bể khổ, như người ta thường ví von: “biển khổ mênh mông sóng ngập trời”,
(Xem: 212)
Thiền duyệt có nghĩa là niềm vui trong thiền tập. Khi mới bắt đầu tập thiền, tôi tưởng muốn an tâm và phát triển định lực ta cần phải cố gắngvất vả ghê gớm lắm.
(Xem: 194)
Theo một số trường phái Phật giáo, Đức Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni lần đầu tiên Giác NgộẤn Độ vào thế kỷ thứ 6 trước Dương Lịch, qua sự thực hành con đường tu tập.
(Xem: 240)
Hiện tại có tính bình đẳng cho tất cả mọi người. Dầu ở bất cứ nơi nào trên trái đất, dầu tôi và anh ở múi giờ khác nhau, người ta vẫn chung nhau một hiện tại, ai cũng nói lúc này là bây giờ.
(Xem: 703)
Con ngườimột phần nhỏ của một tổng thể, mà chúng ta gọi là “Vũ Trụ,” phần này bị hạn chế trong thời giankhông gian.
(Xem: 609)
Thế gian có hai sở y, hoặc có hoặc không, bị xúc chạm bởi thủ. Do bị xúc chạm bởi thủ nên hoặc y có hoặc y không.
(Xem: 722)
Trung tuần tháng 12 năm 2018, tôi đọc trên báo, thấy lá thư của Ông Einstein được bán đấu giá với số tiền khủng 2,892,500 dollars
(Xem: 557)
Bút hiệu Mộc Đạc nghe lạ, nhưng hiển nhiên là không dính gi tới chuyện thơ dài hay ngắn, hay hay dở, vui hay buồn, thế sự thực tế hay khoa học viễn tưởng
(Xem: 543)
Muốn tìm được con đường thì cần phải đọc chi tiết toàn bản văn, suy nghiệm những lý lẽ mới thấy được tư tưởng của cổ đức phát tiết ra ngoài hiện thực thiên nhiên
(Xem: 480)
Trời có lúc nắng lúc mưa, người có lúc may mắn hoặc xui xẻo. Nhưng không có cái gì tự dưng sinh ra hay mất đi, tất cả đều có lý do của do của nó.
(Xem: 487)
Nhà sư Phật giáo sống như thế nào sau cánh cửa thiền? Đây là điều mà người bình thường cả Đông lẫn Tây đều khó có điều kiện được biết.
(Xem: 437)
Sự sống vẫn luôn tiếp diễn trong từng khoảnh khắc, bốn mùa thay lá, xuân đến xuân đi, mỗi phút giây đều tuần hoàn vô tận.
(Xem: 383)
Tất cả các tôn giáo ra đời điều vì mục đích phục vụ đời sống tâm linh, tính ngưỡng cho con người.
(Xem: 385)
Bài viết này trước hết sẽ giải thích sự nối kết mật thiết giữa lòng vị thahạnh phúc và sau đó xem xét chứng cứ khoa học mà nó chỉ ra sự tương thuộc giữa hai khía cạnh quan trọng này trong xã hội loài người.
(Xem: 370)
Đầu năm mới, người thế gian mừng tuổi nhau với mong ước gặp điều tốt đẹp may mắn, làm ăn phát tài thăng tiến.
(Xem: 1345)
Nhà sư Nhật bản Kenjitsu Nakagaki đang tìm cách thuyết phục người Tây Phương về ý nghĩa của chữ Vạn (Swastica) mà người Nhật gọi là manji.
(Xem: 486)
Johann Wolfgang von Goethe (1749-1832) là một văn sĩ, thi sĩ, kịch tác gia, khoa học gia, triết gia, chính tri gia, nói chung là một nhà thông thái lừng danh nhất của nước Đức
(Xem: 360)
Xuân đến Xuân đi nghi Xuân hết Hoa tàn hoa nở chỉ là Xuân. Xuân lai Xuân khứ nghi Xuân tận Hoa lạc hoa khai chỉ thị Xuân.
(Xem: 394)
Khi con người lạc hậu còn đi bộ. Rồi lần lần biết cưỡi ngựa, cưỡi trâu. Rồi lần hồi thông minh tìm ra hơi nước, Rồi máy bay, xe lửa, xe hơi.
(Xem: 464)
Essence of the Heart Sutra: The Dalai Lama’s Heart of Wisdom Teachings” (Tinh Yếu Tâm Kinh: Cốt Lõi Lời Đức Đạt Lai Lạt Ma Dạy Về Trí Tuệ) – tác giả ghi là Tenzin Gyatso The Fourteenth Dalai Lama.
(Xem: 465)
Nhân gian thường không hiểu trong Duyên có Nợ và trong Nợ có Duyên cho nên đã tách biệt Duyên và Nợ.
(Xem: 479)
Tứ nhiếp pháp là bốn phương pháp Bồ-tát dùng để nhiếp hóa chúng sinh, khiến họ khởi tâm cảm mến, rồi dẫn dắt họ vào Phật đạo,
(Xem: 819)
Câu thần chú lạc đề, lạc quẻ “Án ma hôm, bát mê khuya“ của bà lão thành tâm cũng có đủ thần lực sai khiến những hạt đậu nhảy từ bên này sang bên kia
(Xem: 567)
Như quý vị biết hạnh phúc được cảm nhận qua nhiều khía cạnh và góc độ khác nhau, nhưng chung quy lại, hạnh phúc được cảm nhận ...
(Xem: 655)
Mù tỏa Lô sơn sóng Triết giang, Khi chưa đến đó hận muôn vàn. Đến rồi về lại không gì lạ, Mù tỏa Lô sơn sóng Triết giang.
(Xem: 674)
Mười câu chuyện sức mạnh của chân thật và nguyện cầu chân lý - Trích từ Tiểu Bộ Kinh Nikàya, Tâm Tịnh cẩn tập
(Xem: 583)
Những lúc như thế, hình ảnh khoảng sân cát trắng và lũ nhỏ ê a hiện lên trước mắt tôi lãng đãng y hệt như từ một giấc mơ nhiều ngàn đêm trước.
(Xem: 481)
Trong lời dạy của đức Phật, đất luôn là ẩn dụ quan trọng để Ngài sử dụng trong việc dạy dỗ hàng đệ tử học theo hạnh của đất.
(Xem: 471)
Đã có không ít những bài nghiên cứu về sự tương đồng giữa Duy thức học của Thế Thân và Phân tâm học của Sigmund Freud.
(Xem: 728)
Cư sĩ Nguyên Giác vừa cho xuất bản cuốn Kinh Nhật Tụng Sơ Thời mà theo sự nghiên cứu của các học giả đây là những lời dạy (kinh) cổ xưa nhất của Đức Phật
(Xem: 537)
Lòng từ bi trong Đạo Phật được định nghĩa như nguyện ước tất cả mọi chúng sanh được thoát khỏi khổ đau.
(Xem: 546)
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã hết một năm. Tự hỏi, một năm trôi qua chúng ta đã làm được những gì?
(Xem: 680)
Cuối năm 1978, sau khi thành lập Hội Sinh Viên và Kiều Bào Phật tử Việt Nam tỵ nạn tại Đức, chúng tôi xúc tiến ngay việc viết báo để đi in bằng lối Photocopy.
(Xem: 624)
Ngày nay Phật Giáo đã đi vào sinh hoạt thường nhật của người dân Mỹ một cách sâu rộng, từ những giờ phút thực hành Thiền trong quân đội, sở cứu hỏa, ty cảnh sát, trường học và công tư sở đến phương thức trị liệu tâm lý trong y học.
(Xem: 691)
Đôi khi trong đời người ta, viết văn chỉ vì nhu cầu thôi thúc chứ thực ra nhà văn chưa chắc đã nắm vững một số kỹ thuật hoặc nguyên tắc viết văn. Ngay chính bản thân tôi cũng rơi vào trường hợp như vậy.
Quảng Cáo Bảo Trợ