Logo HHAD 2018 250
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
14,478,602
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250
hotels-Hoavouu

Tôn Giả Mục Kiền Liên

30 Tháng Tám 201709:10(Xem: 694)
Tôn Giả Mục Kiền Liên

Tôn Giả

MỤC KIỀN LIÊN

 MucKienLien

TRUYỆN THƠ:

Tâm Minh NGÔ TẰNG GIAO

 

Tôn Giả

MỤC KIỀN LIÊN

 

1- NGUYỆN CHỨNG THẦN THÔNG

 

Mục Kiền Liên vốn xuất thân

Con ông trưởng giả vô ngần giàu sang

Ông cha tu rất đàng hoàng

Nổi danh đạo đức xóm làng biết tên,

Nhưng bà mẹ thời luân phiên

Làm điều ác đức cho nên trong đời

Gây nhiều nghiệp nặng tày trời

Kiếp sau quả báo vào nơi đọa đày.

Riêng Mục Liên nổi tiếng thay

Thông minh, hiếu thảo lại đầy lòng nhân

Can trường, cương nghị, lạc quan

Thấy điều bất chính là can thiệp liền.

*

Trong tiền kiếp Mục Kiền Liên

Làm nghề chài lưới ở miền biển khơi

Bắt tôm bắt cá sinh nhai

Một hôm tâm niệm tức thời phát sinh

Rằng nghề này không tốt lành

Cho nên chàng đã quyết tình đổi thay

Và rồi sau đó ít ngày

Chợt chàng thấy một người hay đi về

Đó là đức Phật Bích Chi

An nhiên, tự tại, uy nghi tuyệt vời.

Chàng sinh tâm cung kính ngài

Một hôm cung thỉnh về nơi xóm nhà

Cúng dường cơm nước, hương hoa

Xong ngài hóa độ cho gia đình chàng,

Ngài không giảng pháp bình thường

Mà chuyên sử dụng con đường thần thông

Ngài bèn nhảy lên hư không

Xoay quanh phải trái, lộn vòng trước sau

Chàng nhìn khâm phục biết bao

Âm thầm thành kính nguyện cầu ước mong

Kiếp sau tu chứng thần thông,

Quả nhiên được thỏa nguyện trong đời này

Thần thông chứng đắc được ngay

Khi quy y Phật lòng đầy thiết tha.

 

2- BẮC CẦU ĐƯA PHẬT QUA SÔNG

 

Trong tăng đoàn Phật Thích Ca

Chứng thần thông giỏi tính ra lắm người

Mục Kiền Liên được đương thời

Suy tôn hạng nhất trong nơi tu hành,

Tai thầy nghe rõ âm thanh

âm thanh đó mặc tình gần xa,

Mắt thầy nhìn thấu suốt qua

Dù cho cảnh vật rất là khuất che,

Đường xa vạn dặm xá chi

Thầy đi khoảnh khắc tức thì tới nơi.

Trong việc hành hóa ở đời

Thầy luôn giúp Phật với tài thần thông.

*

Có lần dân chúng rất đông

Họp nhau bày tiệc cúng dường lớn lao

Mời bao giáo phái khác nhau

Thỉnh cả vua với biết bao đại thần

Tiệc thời dọn bên kia sông

Mục Kiền Liên đến dự phần đầu tiên

Lát sau nước bỗng dâng lên

Bao người ngoại đạo thấy liền chịu thua

Qua sông không được đành chờ,

Chợt đâu thầy thấy Phật và chư tăng

Từ phía xa, thầy vội vàng

Dùng thần lực để bắc ngang một cầu

Thế là ngoại đạo tranh nhau

Leo lên cầu trước có đâu ngại ngùng

Nhưng vừa đi đến nửa chừng

Thời cầu bị gãy vô cùng hiểm nguy

Mọi người rớt xuống sông kia

Kêu la cầu cứu thảm thê hãi hùng

Nhưng khi Phật tới bên sông

Thời cầu lại hiện ra vòng bên trên

Phật cùng tăng chúng bước lên

Còn người dưới nước nổi chìm dòng sâu

Thầy thương cảm vớt lên cầu

Cho theo gót Phật được mau qua bờ

Qua xong cầu lại bất ngờ

Hoàn toàn biến mất thật là lạ thay,

Tu sĩ ngoại đạo lúc này

Thảy đều tỉnh ngộ thấy ngay phần mình

Chỉ như bóng tối lung linh

Phật thời rạng ánh bình minh khắp miền.

 

3- CÙNG PHẬT TƯƠNG KIẾN

TRONG THIỀN ĐỊNH

 

Một lần thầy Mục Kiền Liên

Cùng Xá Lợi Phất ngồi thiền phương Nam

Hai thầy ở tại Trúc Lâm,

Phật thời phương Bắc xa xăm khác miền

Ngài ở tu viện Kỳ Viên.

Đêm nay thầy Mục Kiền Liên lại thiền

Thầy luôn luôn tu học thêm

Rất là tinh tấnchuyên cần hoài

 Trong khi thiền định bữa này

Có điều thắc mắc nên thầy tìm qua

Tới miền phương Bắc nẻo xa

Trước là thăm Phật sau là học thêm

Nhờ Ngài chỉ dạy suốt đêm

Cho dù xa cách đôi miền Bắc Nam

thần thông thầy giỏi giang

Thiên nhãn, thiên nhĩ dễ dàng phát huy

Nên dù thầy chẳng cần đi

Vẫn hầu chuyện Phật bất kỳ ở đâu.

Thầy Xá Lợi Phất hôm sau

Nghe xong ca ngợi với bao chân thành

Cả hai bạn đạo tu hành

Cũng là bạn học thắm tình! Hiếm thay!

 

4- AI THẤN THÔNG BẬC NHẤT

 

Đức Phật thuyết pháp một ngày

Chư tăng tụ họp hôm nay đông người

Thầy Xá Lợi Phất vắng thôi

Phật truyền một vị tới nơi mời về

Nơi thành Xá Vệ xa kia,

Thầy Mục Liên được cử đi thỉnh mời

Tuy rằng xa cách đôi nơi

Nhờ thần thông giỏi thầy thời quản chi,

Hai thầy gặp gỡ cận kề

Thầy Xá Lợi Phất có gì vội đâu

Bày trò trắc nghiệm cùng nhau

Lấy ra dải áo ném mau xuống thềm

Nhờ thầy Mục Liên lượm lên

Kết dây dài chắc và bền kể chi,

Thầy Xá Lợi Phất tức thì

Cột dây quanh núi Tu Di mấy vòng,

Thầy Mục Liên dùng thần thông

Dễ dàng dở núi lên không khó gì.

Thầy Xá Lợi Phất thâu về

Quanh pháp toà Phật dây kia cột vào,

Lần này dù cố biết bao

Thầy Mục Liên khó thể nào chuyển lay

Pháp toà Phật vững chắc thay,

Thầy Xá Lợi Phất nhân đây nói rằng:

“Chúng ta thần lực giỏi giang

Trổ tài lay chuyển dễ dàng Tu Di

Nhưng pháp toà Phật uy nghi

Không làm sao nhích được đi chút nào

Hôm nay thử nghiệm xem sao

Nhận chân thần lực từ bao lâu rồi

Chúng ta về hầu Phật thôi

Sư huynh bay trước, tôi thời theo đi!”

 

Thầy Mục Liên vội trở về

Thần thông sử dụng nên chi lẹ làng

Tới nơi thầy thật ngỡ ngàng

Thấy thầy Xá Lợi Phất sang đây rồi

Đi sau, tới trước lạ đời

Ở bên cạnh Phật đang ngồi thảnh thơi.

Phật giải thích cho hai người:

“Thần thông bậc nhất trong nơi tăng đoàn

Thầy Mục Liên vượt trội hơn

Chỉ vì thầy chẳng vội vàng quay lui,

Còn thầy Xá Lợi Phất thời

Là người trí tuệ lớn ai sánh cùng!”

 

 

5- DỜI NÚI HÓA ĐỘ NGOẠI ĐẠO

 

Thầy Mục Liên giỏi thần thông

Một lần được phái đến vùng xa xăm

Nơi đây dân chúng, vua, quan

Đều theo ngoại đạo bao năm nay rồi

Nhiều người ngoại đạo cũng tài

Cũng thần thông giỏi nên người theo tin.

Tới vương quốc rộng lớn trên

Thầy nhìn xuống chợt thấy liền đám đông

Ngồi vòng quanh núi giữa đồng

Đang dùng thần lực để cùng hè nhau

Mong di chuyển quả núi cao

Thần thông ngoại đạo có đâu tầm thường.

Thầy bèn đáp xuống nhẹ nhàng

Hạ gần tới núi nhưng chân của thầy

Không hề chạm đỉnh núi này

Thế mà đủ chặn núi ngay lại rồi

Hết di động, núi ngưng thôi

Nhóm người ngoại đạo tức thời hoảng kinh

Nhận ra thầy giữa mây xanh

Họ bèn lên tiếng bất bình kêu la

Rồi gom thần lực tăng gia

Cùng di chuyển núi nhưng mà lạ thay

Xô hoài núi chẳng lung lay

thần thông giỏi lâu nay phô bày.

Đang lo chẳng lẽ bó tay

Chợt đâu họ thấy bóng thầy trên cao

Vung tay! Núi bỗng biến mau!

Còn trơ đất phẳng! Nhiệm màu lắm thay!

Thế là họ cảm phục thầy

Nghĩ rằng đạo hạnh sâu dày bao la

 

Lại thêm trí tuệ cao xa

Mới làm được việc xảy ra vừa rồi

Cùng nhau tất cả mọi người

Xin làm đồ đệ, thốt lời thành tâm.

Thầy Mục Liên từ trên không

 Từ từ hạ xuống ôn tồn nói ngay:

“Nếu mà quý vị hôm nay

Muốn theo Phật pháp thì ngày mai đây

Tôi xin giới thiệu bậc thầy

Đó là đức Phật! Ngài đầy từ bi

Hãy mau đến xin quy y

Chắc Ngài thâu nhận! Có chi ngại ngùng!”

Đám người ngoại đạo vui mừng

Theo về cửa Phật hết lòng từ đây.

 

6- HÓA ĐỘ CHO LIÊN HOA SẮC

 

Trên đường khất thực một ngày

Trời chiều thầy Mục Liên quay trở về

Khi ngang qua cánh rừng kia

Bị người thiếu phụ rất chi bất ngờ

Chặn bên đường như đợi chờ

Miệng cười duyên dáng, lẳng lơ đưa tình

Phô ra quyến rũ thân hình

Như chào mời vị tu hành đi ngang.

Thấu nhìn tâm ý của nàng

Thầy ngừng chân lại nghiêm trang dạy rằng:

“Phần bà quả thật đáng thương

Xác thân đã chẳng theo đường sạch trong

Lại thêm mờ tối tâm hồn

Chính vì nhan sắc tội nguồn phát ra

Nặng nề nghiệp chướng sâu xa

Hãy mau thức tỉnh đi mà hoàn lương!”

Lời khuyên rộn rã âm vang

Như là xuyên thấu tâm can con người

Bà ta chợt tỉnh ngay thôi

Tuôn đôi dòng lệ, thốt lời than van:

“Thưa con tội lỗi vô vàn

Vết thương quá khứ ngập tràn thương đau

Muốn hồi tâm lại đã lâu

Mong ai cứu vớt có đâu dễ dàng!”

Thầy bèn an ủi nhẹ nhàng:

“Ăn năn, sám hối là đường phải theo

Dù cho tội lỗi quá nhiều

Nương vào Phật pháp sẽ tiêu trừ liền!”

An lòng, thiếu phụ xưng tên

Liên Hoa Sắc khắp miền nổi trôi:

“Lúc con mười sáu tuổi đời

Lập gia đình với một người chồng kia,

Cha con sau đó chết đi

Mẹ con còn trẻ chẳng nề tà tâm

Cùng chồng con bà thông dâm,

Con vừa sinh cháu gái, thầm khóc thương

Trẻ thơ bỏ lại nhà chồng

Con ra đi với cõi lòng đớn đau,

Rồi con lấy người chồng sau

Chàng thường buôn bán, đi lâu, vắng nhà

Mới đầu tưởng làm ăn xa

Sau này mới khám phá ra chuyện buồn

Chàng đưa vợ bé âm thầm

Giấu ngay nơi chỗ bán buôn của chàng,

Con tìm tới xem mặt nàng

Để rồi tê tái ngỡ ngàng héo hon

Đó là con gái của con

Với người chồng trước! Chẳng còn hồ nghi!

Bỏ nhà con lại ra đi

Biến thành dâm nữ, tiếc gì tấm thân

Nhắm đàn ông trả thù luôn

Lấy tiền của kẻ xa gần đi ngang

Đời con tội lỗi hoang đàng

Làm sao sám hối dễ dàng được đây?”

Liên Hoa Sắc nói đến đây

Nấc lên súc động vẻ đầy thương tâm.

 

Thầy Mục Liên giọng ân cần:

“Nếu bà quyết chí dấn thân cửa Thiền

Học theo Phật pháp ngay liền

Thời bà sẽ hưởng bình yên cuộc đời

Hoàn toàn được giải thoát thôi

Ung dung, tự tại, an vui tâm hồn

Xin bà hãy theo tôi luôn

Về ra mắt Phật rồi còn quy y!”

*

Thầy Mục Liên giỏi nhiều bề

Giỏi khi hóa độ, giỏi về thần thông,

Liên Hoa Sắc xuất gia xong

Bốn năm sau đó vô cùng vẻ vang

Thần thông đệ nhất giỏi giang

Ở bên phái nữ, trong hàng ni sư.

 

7- NGUYÊN DO NGÀY LỄ VU LAN

 

Thầy Mục Lìên nhớ thuở xưa

Mẹ thầy viên tịch kể như lâu rồi

Giờ này không biết nổi trôi

Chốn nào chẳng rõ! Thầy thời lo thay!

Trong khi thiền định hôm nay

Thầy quán chiếu thấy mẹ đầy khổ đau

Dưới vùng ngạ quỷ thẳm sâu

Héo khô, tiều tụy, thảm sầu lắm thay

Cổ thì nhỏ như kim may

Vẻ đang đói khát lâu ngày thiếu ăn,

Thầy thương xót mẹ vô vàn

Bèn đưa bình bát lại gần dâng cơm

Mẹ mừng bốc bỏ miệng luôn

Cơm chưa tới miệng, lửa tuôn khói trào

Mẹ đâu ăn được chút nào

Thầy nhìn thấy vậy nghẹn ngào đớn đau

Biết bà nặng nghiệp từ lâu

Sức thầy không đủ, dễ đâu cứu bà

Thầy bèn bái kiến Phật Đà

Xin Ngài chỉ cách để mà cứu nguy

Phật bèn dạy, giọng từ bi:

“Phải nhờ thần lực tăng, ni giúp mình

Toàn thể đại chúng nhiệt tình

Cùng nhau chú nguyện sẽ thành công thôi

Tiêu trừ nghiệp chướng lâu đời

Mẹ thầy sẽ thoát khỏi nơi đọa đày.

Ngày Rằm tháng Bảy tới đây

Là ngày “tự tứ” mùa này từ xưa

Tăng, ni mãn khóa an cư

Cùng nhau chú nguyện rất ư nhiệm màu

Giúp người quá vãng đã lâu

Tiêu tan nghiệp chướng, khổ đau bao ngày,

Giúp người còn sống đời này

Được nhiều phước báu hưởng ngay hiện tiền

Lòng hiếu thảo quý vô biên

Hãy theo phương pháp kể trên thực hành!”

Thầy nghe Phật, vui thật tình

Đến ngày “tự tứ” tâm thành theo ngay

Y lời Phật dạy mới đây

Thỉnh mời đại chúng chung tay góp phần

Cùng chú nguyện cho mẫu thân

Quả nhiên bà mẹ hưởng luôn phước lành

Rời nơi ngạ quỷ hôi tanh

Khổ đau thảm cảnh thoát nhanh được liền.

*

Kể từ đó thầy Mục Liên

Đem lời Phật dạy lưu truyền nhân gian

Lập ra lễ hội “Vu Lan”

Vào ngày “tự tứ” hằng năm cổ truyền

Tỏ lòng hiếu thảo đáp đền

Công Cha, nghĩa Mẹ như triền non cao

Như nguồn nước chảy dạt dào

Sinh thành, dưỡng dục xiết bao nhọc nhằn,

Vu Lan lễ hội hằng năm

Thầy Mục Liên được người dân tôn sùng

Ngoài tài “đệ nhất thần thông”

Còn là “đại hiếu” vô cùng nổi danh.

 

8- THẦN THÔNG

KHÔNG CHỐNG LẠI ĐƯỢC

NGHIỆP LỰC

 

Quê hương đức Phật đản sinh

Ca Tì La Vệ cấm thành thương yêu

Một ngày gặp chuyện hiểm nghèo

Lưu Li vua của nước Kiều Tát La

Đem quân xâm lược đánh qua

Phật nghe tin thấy nước nhà lâm nguy

Ngài bèn ngồi chắn đường đi

Hào quang tỏa rộng, uy nghi vô vàn,

Vua Lưu Li tiến đến gần

Tỏ ra tôn kính, ngại ngần tiến quân,

Tới lui tất cả ba lần

Ý đồ xâm lược trong tâm chẳng dừng

Hình như muốn trả thù chung

Từ bao kiếp trước đã từng đấu tranh.

Đức Phật quán chiếu sự tình

Nhận ra nghiệp quả cấu thành trước đây

Thích Ca bộ tộc giờ này

Tới thời quả báo chịu ngay mọi bề

Về nguồn tội lỗi xưa kia

Giữa hai bộ tộc nguyện thề thù nhau

Nhân quả nghiệp báo đã lâu

Phải cần kết thúc trước sau một lần

Và Ngài quyết định lui chân

Để cho vua nọ tiến quân vào thành

Xua quân vây kín xung quanh

Ca Tì La Vệ thôi đành thảm thương!

 Thầy Mục Liên nào chịu ngưng

Nghĩ nên sử dụng thần thông lúc này

Cứu nhân dân ở trong đây

Thầy liền tìm cách vội bay vào thành

Chọn năm trăm vị tinh anh

Thành phần ưu tú nổi danh đương thời

Bỏ vào bình bát xong xuôi

Bay ra thoát nạn tới nơi an toàn

Nhưng nhìn lại thời kinh hoàng

Thấy trong bình bát ngập tràn máu tươi

Năm trăm người biến mất rồi

Bấy giờ thầy mới tức thời ngộ ra

Những lời Phật dạy sâu xa

Vấn đề trả nghiệp quả là không sai

Thần thông chẳng giúp được ai

Một khi quả báo mình thời bó tay

Dù cho tài giỏi lâu nay

Cũng thua nghiệp lực tới ngày phát sinh.

 

9- TUẪN GIÁO

 

Mục Liên tôn giả nhiệt tình

Hoằng dương chánh pháp tâm thành lâu nay

Tạo công đức lớn lao thay

Tiếp tay đức Phật bao ngày tháng qua

Cho nên ngoại đạo gần xa

Nổi lòng hiềm khích, tỏ ra thù hằn,

Họ từng hại Phật nhiều lần

Nhưng đều thất bại muôn phần chua cay

Mục tiêu chuyển hướng giờ đây

Vào người đệ tử là thầy Mục Liên,

Rình rập ngày, theo dõi đêm

Chờ cơ thuận tiện sẽ liền ra tay.

Mục Liên tôn giả một ngày

 Đi ngang ngọn núi nơi đây cao vời

Tu sĩ ngoại đạo đông người

Thuộc phái Lõa Thể rình nơi núi này

Rắp tâm phục kích lâu nay

Từ trên đỉnh núi ra tay hại thầy

Hè nhau xô đá xuống ngay

Đá rơi ào ạt khiến thầy tử vong

Nhục thân nhừ nát thảm thương

Nhưng phường ngoại đạo sợ không xuống liền

Ba ngày chẳng dám đến bên

Sợ thần lực của thầy nên ngại ngùng.

Tin tôn giả bị mệnh chung

Được loan truyền đến hoàng cung trong ngày

Vua A Xà Thế nơi đây

Đùng đùng nổi giận lệnh ngay triều đình

Tìm hung thủ phái Lõa Hình

Bắt về trị tội! Tình hình thảm thay!

Mấy ngàn tu sĩ phái này

Bị ném vào hầm lửa gây kinh hoàng.

Về phần đại chúng tăng đoàn

Vì cùng thương tiếc, ngỡ ngàng than van:

“Thầy Mục Liên giỏi vô vàn

Thần thông đệ nhất, ai ngang tài thầy

Sao không tránh thoát nạn này

Để phường ngoại đạo ra tay hại thầy?”

*

Phật bèn lên tiếng dạy ngay:

“Thầy Mục Liên đã từng hay biết rằng

Một khi nghiệp báo vương mang

Thần thông cũng chẳng dễ dàng vượt qua

Thầy dùng huệ nhãn nhận ra

Trong tiền kiếp thuở xưa xa của mình

Đã từng mang tội sát sinh

Làm nghề đánh cá, tôm quanh biển ngoài

Chọn nghề này để sinh nhai

Khiến nhiều mạng sống từng bày chết oan,

Còn trong kiếp khác hiện thân

Là chồng nhu nhược bất nhân vô cùng

Nghe lời cô vợ dữ hung

Đem cha mẹ bỏ vào rừng hoang vu

Mặc cho ác thú, gió mưa

Dù cho bệnh hoạn, già nua, tật nguyền

Và nhiều nhân xấu tạo thêm

Trong bao tiền kiếp luân phiên tái hồi

Nay thầy muốn chấm dứt thôi

Nghiệp xưa muốn trả xong xuôi một lần,

Khi xuất gia cũng quyết tâm

Nguyện đem sinh mạng dấn thân giúp đời

Hoằng dương chánh pháp cao vời

Nên nay mãn nguyện nhập nơi Niết Bàn!”

Mọi người cảm động nguyện thầm

Noi gương tôn giả muôn phần kính yêu.

 

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(10- 2012)

__________________________

 

Tham khảo:

“MƯỜI VỊ ĐỆ TỬ LỚN CỦA PHẬT”

Nguyên tác Hán văn: Tinh Vân Pháp Sư

Dịch: Hạnh Cơ - Hiệu đính: Tịnh Kiên

 

Tranh vẽ:

“THẬP ĐẠI ĐỆ TỬ PHẬT THÍCH CA”

Lời: Thái Thuận - Tranh: Trường Quán

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 41)
Bát cơm chén nước mẹ trao Nuôi con khôn lớn công lao dưỡng từ Cuộc đời mẹ chẳng gì dư Bao năm khổ cực không từ gian nan .
(Xem: 177)
Bao mùa lá rụng vẫn buồn thê, Giọt nắng lung linh gợi nhớ về. Bỏ hết xuân thời Mẹ nỡ kể, Theo cùng tuổi hạc Người còn lê.
(Xem: 67)
Mấy thu con chưa gặp mẹ, Lòng nghe buồn mênh mông, Ở đây cuộc đời sôi động, Sầu dâng nghiêng ngã trong lòng
(Xem: 64)
Nhớ về cha, một buổi chiều, Bôn ba thân hạc dắt dìu các con, Kỷ niệm xưa nhớ mỏi mòn, Hoa rơi nước chảy đưa con về nguồn
(Xem: 111)
Tình yêu của Mẹ tuyệt vời Như hòn đảo giữa biển đời mênh mông Biển bao la, rộng muôn trùng.
(Xem: 201)
Sống chỉ là tạm gởi Chết mới thật trở về Ta về nơi cửa Phật Bỏ lại đời nhiêu khê .
(Xem: 281)
Nếu con có thể dâng lên Biếu cho Mẹ quý Mẹ hiền kim cương Đền bù mỗi giọt lệ vương Mẹ thường than khóc vì thương con mình.
(Xem: 158)
Khỉ kia nhiều vợ, lắm con Thuở xưa tụ họp ở luôn vùng này Thật là đông đúc vui vầy Khỉ cha cai trị cả bầy từ lâu
(Xem: 201)
Mẹ Quan Âm muôn đời cứu khổ Biết ơn Ngài ta lắng lòng nghe Dù cho gió cuốn mây che Niệm Ngài nhớ mãi thuyền ghe đến bờ .
(Xem: 165)
Thân tướng đẹp cuộc đời Thầy lại ngắn Nét tươi cười rộng đẹp cả con tim Thế gian này đâu phải dễ kiếm tìm Bậc Thiền Đức sống tu hành tịnh vắng .
(Xem: 291)
Tâm ta đẹp do tu mà có Trải rộng lòng đừng khó làm chi Tự mình cất bước mà đi Thoát vòng mê chấp sầu bi chẳng còn .
(Xem: 109)
Xưa rời cung điện ra đi Giờ đây thành đạo trở về thăm cha Hai mươi năm thoáng trôi qua Quê hương Đức Phật Thích Ca đón người
(Xem: 240)
Tu tâm hiển hiện, ánh vàng sen, Chướng nghiệp lìa xa, lặng đảo điên. Mù khử, hận tiêu, tâm định tĩnh, Đục trừ, sân hết, ý an yên.
(Xem: 195)
Nàng thu vừa gõ cửa Chân rón rén qua thềm Đêm qua hồn hoa cúc Cựa mình tạ từ sen.
(Xem: 124)
Tiền thân Đức Phật một thời Từng là chú khỉ sống nơi khu rừng Thân hình to lớn hào hùng Xiết bao mạnh mẽ, vô cùng thông minh,
(Xem: 217)
Bảy mươi năm, những thăng trầm dâu bể, Thầy vẫn đi, mang đuốc tuệ sảng soi, Giáo Pháp truyền trao, mệt mỏi chẳng nàn, Để gần gũi chúng con hàng Phật Tử.
(Xem: 206)
Mùa An Cư Tăng Ni hội tụ Hướng tâm về giới hạnh trang nghiêm Chuyển đưa giáo pháp con thuyền Y vàng thanh tịnh kết duyên thiện lành .
(Xem: 226)
Tình cha cao vời vợi, Như núi Thái non bồng. Như trời cao thăm thẳm, Giữa vũ trụ mênh mông.
(Xem: 356)
Ta là ai mà xem thường quả báo Ngày qua ngày tạo nghiệp bất thiện thôi Rồi vướng trong vòng cuốn của luân hồi Khổ càng khổ ôi muôn ngàn đau khổ .
(Xem: 331)
Tôi muốn sống ở tuổi đời còn lại Nương con thuyền Bát Nhã vượt bờ mê Bao bão to sóng gió cũng chẳng hề Lòng kham nhẫn không bao giờ lùi bước .
(Xem: 171)
Thiền sư hướng dẫn học thiền Bao nhiêu đệ tử khắp miền về đây Một anh chàng trong nhóm này Đêm thường lén dậy chuồn ngay ra ngoài
(Xem: 233)
Thời gian lẳng lặng thoi đưa Thoắt qua thoắt lại bốn mươi năm vừa Nhớ lại ngày ấy năm xưa Một chín bảy bảy đẩy đưa xứ người
(Xem: 288)
Lâu rồi chẳng thấy Tịnh Viên đâu. Có phải tơ duyên chuyển niệm đầu ? Nhớ thuở sum vầy nơi cửa trước, Hoài khi vắng vẻ chốn vườn sau.
(Xem: 366)
Xin các Ngài hãy cùng nhau cứu xét Mở rộng lòng ngàn con trẻ đáng thương Đem tình yêu thắp sáng một con đường Cho các cháu cả niềm vui đoàn tụ .
(Xem: 418)
Một lời nói thiếu lòng từ ái Đêm về nằm ngủ chẳng thấy yên Khi lòng thất niệm đảo điên Biết bao đau khổ não phiền khởi lên .
(Xem: 212)
Dốc đá ven đường tiến thẳng non, Sương chùng suối róc cảnh chon von. Qui chơn thấy lẽ không tìm ngọn, Lập hạnh vun đời vẫn nguyện con.
(Xem: 191)
Bố thường ít nói: “Yêu con!” Mặc dù tình cảm sẵn luôn tràn đầy Tuy nhiên đôi chữ nhỏ này Rất là khó nói để thay tiếng lòng.
(Xem: 210)
Cha chúng tôi rất nhọc nhằn Tay luôn làm lụng, tâm hằng lo toan Tạo cho cuộc sống chu toàn Chúng tôi được hưởng bình an vô cùng.
(Xem: 309)
Bà kia bồng đứa con thơ Dừng chân hóng mát bên bờ hồ sen Thấy tay con trẻ lấm lem Mẹ bèn múc nước hồ đem rửa liền
(Xem: 389)
Tôi có một dòng máu Theo suối từ triền non Luân lưu dòng Lạc Việt Xuôi chảy hòa biển Đông Tôi có một mầu da Đượm vàng đất phù sa Giải giang sơn chữ S Ơn dựng nước Ông Cha
(Xem: 705)
Cuộc đời ai cũng như ai Ai ăn thì nấy được đầy bụng no Đừng vay thì chẳng phải lo Tháng ngày thư thái đắng đo chẳng còn .
(Xem: 380)
Ra đi lòng vẫn muốn về Thăm ngôi chùa cũ tràn trề nắng mưa Hàng cây bụi chuối đong đưa Mẹ già ngồi ngắm ruộng dưa chín mùa .
(Xem: 308)
Đệ tử Phật vẫn một lòng thẳng tiến Luôn bảo tồn hình tượng Phật trang nghiêm Cuộc đời Ngài bi trí đủ uy nghiêm Xin nhớ rõ đừng mang tâm phỉ báng .
(Xem: 282)
Sơ sanh bảy đóa sen nâng Phật từ Đâu Suất giáng trần độ sinh Mười phương trời đất chuyển mình Cùng hoà âm nhạc đón trình Như Lai
(Xem: 408)
Trang sách quý nghĩa tình thêm cao quý Từ tấm lòng dâng hiến đạo huyền sâu Tuổi đã cao mà tâm trí vẫn tiếp thâu Nguồn Phật Pháp nhiệm mầu qua tu tập .
(Xem: 492)
Dương trần đã xuống chịu nhiều đau, Mãi lộn theo vòng chẳng biết đâu? Hiểu rõ vong tồn như bụi khói, Nom tìm được mất chỉ tằm dâu.
(Xem: 409)
Ngày xưa có một bầy nai Cùng nhau vui sống giữa nơi non ngàn Nai già khả kính, khôn ngoan Lại thêm khéo léo, giỏi giang, làm thầy
(Xem: 692)
Bàn tay diệu pháp Phật trao Là dòng trí tuệ khổ đau chẳng còn Thong dong trời biển nước non Như tình mây nước trăng tròn sáng trong .
(Xem: 524)
Quê hương mưa nắng dậm trường Gánh gồng mẹ Việt trên đường nuôi con Bây chừ con đã lớn khôn Bỏ quên bà Mẹ lưng còm vai cong .
(Xem: 503)
Quê hương tôi hai mùa mưa nắng Bao cảnh đời cách biệt quá xa Người thì giàu có xa hoa Kẻ thì rau muối cũng qua tháng ngày .
(Xem: 343)
Hãy giơ tay vẫy chào, Ông Mặt Trời vừa thức giấc. Để sáng soi và ban sự sống cho đời. Chỉ cần ông ấy ngủ yên thôi. Thì trái đất sẽ biến thành đất chết.
(Xem: 469)
Hãy yêu Mẹ lúc này đây Khi mình chung sống vui vầy một nơi Đừng chờ khi Mẹ qua đời Rồi con mới tỏ những lời yêu thương Khắc vào nền đá hoa cương Mộ bia lạnh lẽo khó vương tình người.
(Xem: 346)
Ở Ba La Nại thuở xưa Vua và hoàng hậu rất ư vui mừng Vừa sinh hoàng tử đầu lòng Đã bao ngày tháng cầu mong chuyện này.
(Xem: 267)
Nhớ Thầy Nhân Mùa Phật Đản Sinh Lần Thứ 2637 - Tưởng niệm Ngài Thích Quảng Đức và Pháp nạn 63
(Xem: 427)
Mẹ như Bồ Tát hiện giữa đời Yêu thương bằng cả một nụ cười Ngàn kiếp con xin đền đáp trả Nguyện sống tu hành thoát khổ vơi .
(Xem: 332)
Thiêng liêng mầu nhiệm ánh dương tràn , Ban rải tình thương đến muôn vàn, Diễn giảng kinh vàng lan khắp chốn, Hoàng dương chánh pháp dứt kêu than.
(Xem: 353)
Điều Ngự Trượng Phu xuất thế gian, Vô ưu mừng rỡ tỏa non ngàn. Tỳ Ni thị hiện sen nâng bước, Lộc Uyển quảng bày đạo khởi lan.
(Xem: 463)
Ly cà phê mỗi sáng Ta lặng ngồi nhớ ghi Qua bao lời Phật dạy Chuyển bước đẹp từ bi .
(Xem: 426)
Tháng năm thành kính cúng dường Nhân ngày Phật Đản dọn đường quét tâm Kiên trì hành Pháp chuyên thâm Kính quy Tam Bảo chẳng lầm được đâu .
(Xem: 336)
Ngày xưa ở tại nước kia Có bà goá phụ Đề Vi rất giàu Chồng thời chết đã từ lâu Lại không con cái, u sầu mãi thôi
Quảng Cáo Bảo Trợ