Logo HHAD 2018 250
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
Bài Mới Nhất
View Counts
14,835,102
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250
hotels-Hoavouu

Tết Xưa

09 Tháng Hai 201807:37(Xem: 596)
Tết Xưa
                                                                                           TẾT XƯA
                          
                                                                                     Diệu Liên
Lý Thu Linh

Tết Xưa

 


   Với tuổi thơ, Tết bao giờ cũng là những ngày tuyệt vời nhất trong năm.  Nhất là ở một tỉnh nhỏ như quê tôi, chẳng có gì để giải trí ngoài hai cái rạp hát nhỏ.  Một rạp chuyên hát tuồng Ấn Độ mà mỗi lần đi xem, em gái tôi đều khóc nức nở như bị ai đánh.  Một rạp gần ga xe lửa mới cất sau, tối tân hơn, có ghế nệm và hay chiếu phim cao bồi cởi ngựa rượt đuổi mấy người da đỏ chạy trối chết.  Xem ra chúng tôi chỉ có chửng ấy cái để giáỉ trí suốt năm dài, nên Tết là một sự kiệnanh chị em chúng tôi luôn đợi chờ

   Gần Tết là thấy vui rồi.  Sự sửa soạn chờ đón một điều mình ước mơ chắc chắn sẽ đến là điều hạnh phúc hơn cả. Má tôi còn làm chúng tôi nôn nao thêm với sự chuẩn bị của bà.  Tám đứa con, tiền bạc thì tỉ lệ nghịch với số con, nên má phải lên kế hoạch đàng hoàng.  Trước hết má soạn coi quần áo chúng tôi còn gì, thiếu gì -kiểu người ta kiểm kê hàng hóa cuối năm như bây giờ.  Quần áo mấy đứa lớn cái nào còn ‘mơi mới’ là được má tuyển dụng liền.  Và như thế có nghĩa là sẽ có đứa không được có đồ mới.  Đứa trẻ thiếu may mắn đó sẽ được má tôi an ủi, “Cũ người mới ta.  Con mặc ra đường có ai biết đâu.  Còn mới lắm.  Để dành tiền, Tết má lì xì nhiều hơn cho...”  Là đứa đứng thứ năm trong gia đình, tôi thường phải lo không có áo mới ăn tết.  Tôi luôn ‘vái’ trời Phật cho mình được có áo mới.  Đúng là tuổi thơ, những ao ước sao mà bé nhỏ vô cùng.  Mà hạnh phúc cũng đâu thua kém chi những ước mơ to lớn hơn sau này như được bằng cầp, có xe hơi... 

   Không những xài đồ ‘sida’, má tôi còn lo trừ hao cho bao mùa Tết sặp tới nữa, nên bà dặn dò mấy cô thợ may trong xóm: “Cô may rồng rộng để năm tới em nó cũng còn mặc được.  Tết sau khỏi sắm.  Tết lo cái quần, cái áo cho tụi nó mệt lắm...”  May xong, mặc thử đứa nào cũng phụng phịu buồn.  Có nhiều cái áo mặc đến ba cái Tết mới thấy vừa, thì áo đã cũ.  Sau này khi anh Hai tôi đã có công ăn việc làm, nhà khá hơn, má tôi cũng không quen xa xỉ.  Khi nghe cô hàng vải khuyến mãi: “Cắt một lúc ba áo thì lợi hơn bác à”.  Má tôi ừ liền.  Kết cục là ba đứa con gái lúc nào cũng đỏ chót hoặc xanh lè, hoặc là một đống bông di động, ra đường ai cũng biết là chị em một nhà.  Không biết có lợi hay không nhưng đơn điệu và bị trêu chọc là điều chắc chắn

   Đi chợ Tết cũng là một thú vui.  Tôi luôn giành đi theo chị Tư để xách giỏ phụ, vì ngày Tết không thể đi một giỏ được, ít nhất là hai hay ba.  Chị tôi lựa hàng, trả giá hay làm gì –mặc, tôi tha hồ ngó quanh quất ngắm người qua kẻ lại.  Những dãy nhà che tạm dưa chất đống, xanh rờn, mấy quả dưa bổ làm mặt, đỏ au.  Các gian hàng bánh mứt phất phới dây đủ màu sắc.  Mà cũng lạ, hằng ngày chợ vắng, bỗng nhiên mấy ngày Tết thì người mua đông đã đành mà người bán cũng thêm ra, như thể họ chỉ  dành những sản phẩm của mình cho ngày Tết.  Ai cũng có việc phải mua sắm.  Lúc nào thì nhịn được chứ tết thì dù nghèo cũng phải ráng có cặp dưa chưng trên bàn thờ, dăm miếng mứt để đãi bà con.  Ôi sao mà vui!  Tôi có cảm tưởng như bao nhiêu người lớn, nhỏ đều hóa trẻ con, chơi chung một trò chơi có tên là ‘ăn Tết’.

   Nhưng Tết không chỉ có ăn, còn có bao nhiêu việc phải làm.  Quét màng nhện.  Rửa nhà.  Chùi lư.  Lau bàn thờ, Giặt mền, phơi gối.  Lặt kiệu.  Bào hành...  Tôi không hiểu tại sao người ta cứ dồn hết mọi việc vào mấy ngày Tết để bù đầu với công việc.  Má tôi những ngày ấy giống như một nữ tướng.  Bà sắp xếp tất cả.  Chúng tôi từ lớn đến bé đều có việc của mình, đúng vai của mình.  Đứa lớn đi chợ, làm bếp, mấy đứa chính giữa làm thợ sai vặt.  Nhỏ nhất thì chỉ việc ngồi im trên phản, rút chân lên để mấy anh chị khác rửa nhà.  Đi chợ thì mua bao nhiêu ký thịt, bao nhiêu mứt, bao nhiêu nấm, tất cả khít khao với số tiền trong chiếc túi áo có gài kim gút cẩn thận của má.  Nói theo ngôn ngữ hiện đại là má tôi giống như cái máy tính đang xả ‘output’, và đầu ra đầu vào giống như nhau.  Mà những ngày ấy trẻ con ngoan ngoản làm sao.  Má nói gì, chúng tôi răm rắp làm theo, không hề dám hỏi tại sao, không hề chậm trễ khi thi hànhChúng tôi chạy tốc độ theo âm điệu giọng nói của má để đến chiều 30 Tết, khoảng ba, bốn giờ chiều, sau khi cúng rước ông bà là bắt qua lịch kiêng cữ của má tôi: Trong ba ngày tết, không quét nhà.  Không làm bể đồ.  Không gây gỗ.  Không khóc lóc, xị mặt...  Má nói, nếu không kiêng cữ, việc xui rủi gì lỡ xảy ra thí sẽ xảy ra suốt năm.  Chúng tôi sợ phải bị đòn suốt năm, nên không dám làm gì cho má giận trong mấy ngày Tết. 

   Đêm ba mươi có ai mà ngủ được ngoài mấy đứa con nít.  Mấy đứa lớn hoặc đi chùa với má, hoặc bắt ghế ngồi trước ngõ nghe pháo nổ đi đùng tứ nhà này qua nhà khác.  Đúng giao thừa là giây phút rộn ràng nhất khi đồng loạt pháo nổ vang rần như trống trận.  Tôi thường ao ước cho giây phút đó được kéo dài mãi mãi, vì qua đi giây phút ấy thì dường như niềm vui của tôi cũng vụt tắt.  Có khi buồn ngủ díu cả mắt, nhưng tôi cũng không dám đi ngủ, tiếc mùa xuân sắp qua.  Nhưng dẫu có ngủ cũng ngủ chập chờn, ngóng tiếng má tôi đi chùa về là choàng dậy đi rửa mặt, thay đồ mới để xếp hàng chúc Tết má.  Những bộ quần áo được ủi láng cóng treo trên dây xào, được nhẹ nhàng kéo xuống, mặc vào.   Mùi vải mới, hơi xuân lành lạnh, làm mát cả da thịt, khiến mấy đứa trẻ tỉnh cả ngủ, xô đầy nhau cười khúc khích mãi.  Má tôi sẽ ngồi lắng nghe từng lời chúc, miệng mỉm cười nhẹ, hình như có đượm nét buồn, rồi rút từng từng bao lì xì đỏ đưa tận tay mỗi đứa với lời dặn dò, năm mới thêm tuổi, phải ngoan ngoản, lễ phép, chăm học, siêng năng, ý tứ, vân vânvân vân.

   Sau khi ăn sáng, chúng tôi đi chúc Tết họ hàng, bà con láng giếng.  Đi tới đâu cũng chúc người ta sống lâu trăm tuổi, làm ăn phát đạt để được nhận bao lì xì.  Cả năm chỉ có mấy ngày này là lũ trẻ chúng tôi được giữ tiền riêng, nên ai cũng gói kỹ vào khăn tay, rồi bỏ túi, cài kim gút kỹ càng.  Chốc chốc lại lấy ra đếm đi, đếm lại, như thể nếu không dòm ngó, chúng sẽ bay hơi đi mất.

   Chắc ai cũng có những kỷ niệm về Tết như thế.  Đâu có gì mới lạ để nói.  Vâng, nếu tôi không từng có những năm tháng thiếu vắng không khí ngày Tết quê nhà, chắc tôi cũng chẳng bần thần mỗi khi nhớ lại những ngày Tết xưa.  Nhưng đã có hơn 20 mùa xuân, tôi không được thực sự ăn Tết, không được hít thở không khí Tết ở quê nhà.  Ngày Tết ở quê người, lúc nào tôi cũng cảm thấy quạnh quẻ, hiu hắt, dầu sau này có đông bà con qua định cư, cũng tổ chức nhiều hội chơi xuân đình đám, cũng áo dài thướt tha, cũng nhan sắc chuốt trao, nhưng tất cả chỉ đóng khung vào một không gian chật hẹp nào đó.  Ra khỏi chỗ ấy, người chung quanh sẽ nhìn ta bằng con mắt lạ lẫm.  Ta sẽ có cảm giác của người đóng tuồng, vừa vào một vai tuồng nào đó, rồi lại bước ra cuộc đời thực.  Chúng ta có thể có tất cả ở quê người, nhưng cái không khí Tết ở quê hương có phả được hơi xuân đến những miền băng giá ấy?  Cái vui trọn vẹn là cái vui chung với mọi người.  Cái vui trọn vẹn là cái vui được ăn Tết trên quê hương của mình!

 

                              Diệu Liên Lý Thu Linh

                                      Tháng 2/ 1997

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 924)
Năm nay trời thiếu mưa, và sương mù cũng không nhiều như những năm mới đến cư ngụ tại thủ phủ Sacramento, bang California.
(Xem: 820)
Thông thường, đầu mùa xuân là lúc người ta ngừng lại mọi việc để tổng kết lại một năm đã qua, kiểm điểm những điều đã làm được và chưa làm được,
(Xem: 1321)
Chó vẫy đuôi mừng, vầng trăng thiện hạnh trùm khắp, từ bi toàn thân hỷ lạc.
(Xem: 1131)
Nếu Trái Đất mỗi ngày không múa điệu nghê thường lả lướt quanh Vầng Thái Dương rực rỡ thì có lẽ con người cũng chẳng chiêm ngưỡng được vẻ đẹp kỳ diệu của xuân hạ thu đông.
(Xem: 580)
Mỗi lần xuân đến, những tạp chí Phật giáo đây đó thường nô nức nhắc đến bài kệ thơ của Thiền sư Mãn Giác với những bài tụng ca, bình giảng thật vô cùng trân trọng.
(Xem: 1755)
Thời thanh xuân, tiếng nói trong trẻo, du dương; trung niên, tiếng trầm như sấm; lão niên, tiếng khàn đục như cối xay.
(Xem: 2403)
Hiện tại có tính bình đẳng cho tất cả mọi người. Dầu ở bất cứ nơi nào trên trái đất, dầu tôi và anh ở múi giờ khác nhau, người ta vẫn chung nhau một hiện tại.
(Xem: 2996)
Mỗi cuối năm khi hoa mai, hoa đào bắt đầu nở, khi ngoài trời vài cơn gió hiu hiu lạnh nhẹ nhàng lướt qua trên cành cây ngọn trúc, thì chúng ta biết là mùa Xuân đang về.
(Xem: 2534)
Năm cũ sắp sửa trôi qua với bao đổi thay của đất trời và con người, để đón nhận một mùa xuân mới tràn đầy hạnh phúc.
(Xem: 2129)
Đinh Dậu năm mới tới rồi, Trước thềm năm củ đôi lời chúc xuân, Bà con bạn hữu xa gần, Dồi dào sức khỏe lạc an đủ đầy
(Xem: 3676)
Vào đêm cúng Giao Thừa tại các Chùa Việt Nam cũng đồng lúc cử hành Lễ Khánh Đản của đức Phật Di Lặc, vị Phật tương lai...
(Xem: 4774)
Vẽ đẹp cao quý trong ngày xuân là mọi người có dịp làm mới lại những truyền thống văn hóa, đạo đứcdi huấn của tổ tiên...
(Xem: 4986)
Không biết tự bao giờ, mùa xuân được lấy làm biểu tượng của tâm hồn an lạcthanh tịnh.
(Xem: 5276)
Ngày xuân năm nay, chúng tôi sẽ đem đạo lý khuyến khích nhắc nhở tất cả Phật tử tinh tấn tu hành.
(Xem: 5467)
Nhân Tết con khỉ - Bính Thân, nên xin nói tản mạn về con khỉ, có liên hệ đến những ý tưởngquan niệm trong đạo Phật.
(Xem: 5679)
Không gì tuyệt đẹp hơn hình ảnh của mùa xuân, khi hoa đào hoa mai hé nở, khi những mầm xanh đang e ấp chờ đợi...
(Xem: 5175)
Năm cũ đã hết với bao đổi thay của đất trời và con người, để đón nhận một mùa xuân mới tràn đầy hạnh phúc.
(Xem: 5167)
Cảm ơn Xin cảm ơn Trời đất bốn mùa thay nhau chuyển đổi Xuân sinh, hạ trưởng Thu liễm, đông tàn
(Xem: 5826)
Vào thuở thịnh Đường, Lục tổ Huệ Năng ( 慧 能 638-713 ) sau khi đắc pháp với Ngũ tổ Hoằng Nhẫn ( 弘忍) và được truyền Y bát,
(Xem: 9249)
Bài này được viết vào khoảng tháng 11 năm 1991, có trong tác phẩm “Sân Trước Cành Mai,” xuất bản năm 1994.
(Xem: 4509)
Tết đã gần kề. Tết cổ truyền của dân tộc Việt Nam có cái chung nhưng cũng có những nét khác nhau tùy theo phong tục tập quán của từng vùng, miền.
(Xem: 4662)
Trong mùa xuân, thiên nhiên tự làm mới lại, con người cũng tự làm mới lại thân tâm mình, mọi vật đều cố gắng chuyển hóa thành mới, trong sạch, thanh tịnh.
(Xem: 8624)
Ngày hết Tết đến nhìn thấy còn những người đau khổ chung quanh thì lòng mình không thể dửng dưng...
(Xem: 4960)
Ngoài kia, từng cánh én đang tung tăng chao lượn, dòng người thì tấp nập ngược xuôi trong tà áo mới, trên gương mặt ai nấy hân hoan rạng ngời
(Xem: 2608)
Tôn Ngộ Không là một pháp sư, nhà sư, thánh nhân và chiến binh, có hình thể là một con khỉ, nhân vật được phỏng theo truyện dân gian từ thời nhà Đường.
(Xem: 8395)
Tình yêu như bát bún riêu. Bao nhiêu sợi bún bấy nhiêu sợi tình.
(Xem: 8812)
Khách thập phương rảo bước quanh sân chùa, ngắm nhìn cảnh vật, cội mai già, nụ mai còn hàm tiếu.
(Xem: 5520)
Cụm từ trên không biết có tự bao giờ…? Thế nhưng từ lâu cho đến tận ngày hôm nay, thật sự đã đi sâu thẳm vào
(Xem: 5176)
Khi cây mai vàng chưa kịp đưa hương Và bờ cỏ đương đổi màu hoang tái Bóng chiều nghiêng cánh én còn ái ngại Vẫn nghe lòng vời vợi bước xuân phương
(Xem: 4859)
Vẫn mang chiếc áo lỳ năm tháng cũ Vẫn chiều nay, Bên khung cửa hôm nào Ta nhấp nháp chung trà hương viễn xứ
(Xem: 5535)
Cành mai năm trước, cành đào bây giờ vẫn một sắc hương, cội mai già nỉ non bung ra từng hé nụ, hoa đào đón gió tưng bừng khoe sắc hương.
(Xem: 6332)
Hãy nhìn lại thật gần, thật kỹ, những gì đang có trong lòng bàn tay. Mùa xuân không ở đâu xa. Mùa xuân ở nơi ấy.
(Xem: 4621)
Tâm giống như con khỉ (kapicitta) là một thuật ngữ, đôi khi Đức Phật dùng để diễn tả các hành-vi lo-lắng, khuấy-động,
(Xem: 6207)
Tôi không có tham vọng viết nhiều về Thuyết tiến hóa cũng không tham vọng viết ra đây cuộc đời của Charles Darwin (1809-1882)
(Xem: 4943)
Năm mới, chúng ta đón chào một mùa xuân mới được nhiều phước lộc, và học thay đổi cách sống mới để làm đời mình thêm tươi vui, hạnh phúc.
(Xem: 6022)
Hiện nay, ở một số chùa có trưng bày tượng ba con khỉ trong sân chùa. Nhưng không phải ai cũng biết về nguồn gốc cũng như...
(Xem: 4569)
Thay đổi cuộc đời trong Năm mới chính là Làm mới chính mình, nuôi dưỡng suối nguồn hạnh phúc.
(Xem: 4977)
“Từ Thị Di Lặc” nghĩa là : người mang chủng tánh Từ Bi, rộng đức bao dung, hòa ái, êm dịu, luôn đem lại sự an lành hạnh phúc cho mọi người và cho cả cuộc đời.
(Xem: 6555)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam.
(Xem: 5786)
Dê là loài động vật hiền lành, gần gũi với đời sốngsinh hoạt của con người. Nó là một trong lục súc: ngựa, trâu, dê, chó, lợn, gà.
(Xem: 5500)
Vào dịp cuối năm, đầu năm, dương lịch hay âm lịch, có lẽ không có nhóm từ nào được mọi người dùng đến nhiều như là mấy chữ "Chúc mừng năm mới."
(Xem: 6140)
Cứ mỗi độ xuân về, chắc chắn ai trong chúng ta cũng đều cảm thấy có một chút gì khiến cho cõi lòng bâng khuâng, xao xuyến trước cảnh vật thiên nhiên...
(Xem: 6147)
Chính nương vào nhị đế mới có thể thi thiết phương tiện thiện xảo để độ mình, độ người và xiển dương Chánh Pháp.
(Xem: 6847)
Nguyện đem lòng thành kính, gởi theo đám mây hương, Phưởng phất khắp mười phương, cúng dường ngôi Tam bảo.
(Xem: 5578)
Ước vọng của con người luôn là những gì tốt đẹp, sung túc và dài lâu, cần phải đạt được trong một tương lai gần nhất.
(Xem: 7926)
Mọi người lăng xăng chúc nhau những điều tốt đẹp nhất và tất cả dường như đều quên mất là đầu năm ngoái mình cũng đã từng chúc nhau như thế.
(Xem: 8679)
Tết là ngày lễ hội lớn nhất trong năm, là dịp để mọi người đều hớn hở và đặt tất cả những niềm hy vọngước mơ của mình vào tương lai.
(Xem: 5943)
Giật mình nhìn lên bệ, Cứ ngỡ rằng trong mơ: Pho tượng Phật đi vắng. Ngoài kia xuân đã về.
(Xem: 6510)
Những ngày đầu xuân, thay vì chào đón mùa xuân mới bằng nụ cười tươi mát, chúng ta lại bắt đầu bằng sự sợ hãi, âu lo vì: năm nay là năm tuổi!... Thiện Ý
(Xem: 7764)
Ở quê anh mới tới đây, Việc quê anh biết đổi thay thế nào. Hôm đi, trước cửa buồng thêu, Cây mai mùa lạnh nở nhiều hoa chưa?... Hoang Phong
(Xem: 38217)
Đêm nay ngày lành Nguyên Đán Giờ nầy phút thiêng Giao thừa. Tuân lệ cổ tục ngày xưa Mở cửa nghinh Xuân tiếp phước. Truyền thừa di phong thuở trước...
(Xem: 6291)
Năm ngựa đến. Người ta hay chúc nhau "mã đáo thành công“. Mã là ngựa, đáo là đến nơi, ngựa đến thì thành công đến... Nguyên Đạo Văn Công Tuấn
(Xem: 8059)
Chúc phúc là ứng xử văn hóa nhằm sẻ chia và gửi gắm những ước mơ hay khát vọng sống thanh cao, thánh thiện... Chúc Phú
(Xem: 7627)
Từ chiều ba mươi, bàn thờ Phật ở mỗi nhà đã sạch sẽ, nhiều hoa tươi, trái cây; người nghèo chỉ cần thành kính dâng lên ly nước trong cũng khiến chư Phật hết lời khen ngợi... Nhụy Nguyên
(Xem: 5986)
Tết Nguyên Đánlễ hội lớn nhất trong các lễ hội truyền thống Việt Nam từ hàng ngàn đời nay, là điểm giao thời giữa năm cũ và năm mới... Ngọc Nữ
(Xem: 7005)
Hễ muốn có lộc thì phải gieo nhân. Một khi nhân đã gieo trồng thì tương lai cảm quả sẽ không sai khác, trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu... Tịnh Thủy
(Xem: 6464)
Nụ cười của Ngài thực là lạ! Cười gì mà căng hết cả đường gân sớ thịt của khuôn mặt. Cười gì mà phô ra ngoài hết tất cả hàm răng, cả đầu lưỡi... Hạnh Phương
(Xem: 17454)
Noi gương Hưng Đạo, Quang Trung, Chúng ta không thể mất vùng Hoàng Sa, Nam Quan Bản Dốc ngời ngời, Hao mòn một tất tội đời khó dung... Đào Chiêu Vọng
(Xem: 6796)
Tìm kiếm mùa xuân ở đâu xa, An lạc nào hơn xuân trong nhà, Hàm tiếu nụ cười Xuân Di Lặc, Hành nụ cười này, Xuân trong ta... Thích Viên Giác; TVG PhiLong
(Xem: 6192)
Báo Chánh Pháp có mặt để góp phần giới thiệu đạo Phật đến với mọi người... Nguyện san Chánh Pháp - Số Xuân 2014
Quảng Cáo Bảo Trợ