Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
18,806,059

Kịch Hài: Đời Là Bể Khổ

Sunday, August 5, 201820:16(View: 1952)
Kịch Hài: Đời Là Bể Khổ
Kịch Hài: Đời Là Bể Khổ
Trần Thị Nhật Hưng

 

Một màn.

Khung cảnh: phòng khách một ngôi chùa.

Diễn viên: Ni cô, 3 Phật tử.

 

Lời giới thiệu 

Kính thưa Quí vị,

Thi sĩ Đoàn Như Khuê đã từng thốt lên:

“ Biển khổ mênh mông sóng ngập trời.

Khách trần chèo một chiếc thuyền chơi,

Thuyền ai ngược gió ai xuôi gió,

Chung cuộc rồi trong bể khổ thôi.”

Đúng như vậy. " ĐỜI LÀ BỂ KHỔ". Khổ đến từ tham, sân, si. Từ tình, tiền và nhiều thứ khác nữa mà Đức Từ Phụ đã luôn răn dạy chúng ta nhưng mấy ai nghe lời, do vậy, hôm nay trên sân khấu này, Quí vị sẽ chứng kiến một vài cảnh khổ trên thế gian thể hiện qua hài kịch "ĐỜI LÀ BỂ KHỔ" do …trình bày.

Đây, hài kịch " ĐỜI LÀ BỂ KHỔ" xin bắt đầu.

                                  ***

Ni cô(bước ra sân khấu): Thiệt tình. Đức Phật đã nói rồi: “Đời Là Bể Khổ„ sao đúng quá đi mất. Người tu như tôi đã dứt ái từ thân, vào cửa chùa ngày đêm chỉ biết kinh kệ để cầu giải thoát vậy mà cũng không thoát khổ. Tôi có hiểu gì về chuyện đời, yêu đương trai gái, hẹn hò tình tự nam nữ gì đâu mà mỗi lần Phật tử tới chùa, đôi khi còn nửa đêm, nửa hôm, điện thoại tới chùa dựng đầu tôi dậy kể lể khóc lóc, tâm sự đủ thứ rồi nhờ tôi …gỡ rối tơ lòng! Trời, tôi biết gì mà gỡ chứ?! Thôi, chúng sinh mà. Chúng sanh vô biên thề nguyện độ, tôi cũng phải hằng thuận thôi, bỏ chút thì giờgiải quyết. Giải quyết theo cái sự hỏng biết của mình, mà trong kiếp hiệp họ nói không chiêu thắng hữu chiêu đó. Đứng bên ngoài tình ái, mình mới tỉnh táo nhìn rõ vấn đề. Lắng nghe họ than, họ nói, để cho họ nguôi ngoai, vơi bớt khổ đau cũng là điều tốt, coi như mình thực hiện hạnh bố thí, bố thí…thời gian đó. Thiệt tình!

 

*(Một nữ Phật tử bước ra)

 

Phật tử nữ: A Di Đà Phật. Con chào ni cô. Ni cô khoẻ không?

Ni cô: A Di Đà Phật. Chào chị Yến. Tôi cũng thường thôi. Cám ơn chị.

Phật tử nữ: Cô, hôm nay con sắm ít hoa quả đến chùa lễ Phật rồi thăm cô luôn. Nhân tiện con kể chuyện này cho cô nghe.

Ni cô: Chuyện gì nữa đây? 

Pt nữ: Cũng cái ông chồng dở hơi đó cô.

Ni cô: Lại nữa. Không quên ổng được sao? Hãy buông đi cho bớt khổ.

PT nữ: Bao năm con buông rồi. Để cho ổng tự do tha hồ về Việt Nam nhởn nhơ với mấy con gà móng đỏ, mấy con nhền nhện, mấy con ma nữ đáng tuổi con cháu mình. Nhưng bây giờ,...bây giờ  …họ thấy con…hiền, họ làm tới, khổ cho con không chứ. 

Ni cô: Khổ làm sao?

PT nữ: Con nhỏ đó có bầu. Phải làm sao bây giờ hả cô?

Ni cô: Có bầu rồi thì... đẻ chứ sao.

PT nữ: Nếu đẻ ra phải liệu sao hở cô?

Ni cô: Đẻ ra thì nuôi chứ sao.

PT nữ: Ai nuôi mới được chứ?

Ni cô: Thì bố mẹ nó nuôi.

PT nữ: Cô nói chuyện huề vốn không hà.

Ni cô: Chứ làm sao bây giờ.

PT nữ: Không những nó đẻ, nuôi mà còn đòi đem sang đây nữa nè. Con rối trí quá không biết liệu sao.

Ni cô : Thì cứ cho qua.

PT nữ : Đem sang đây chướng mắt con làm sao con chịu đựng được. (cơn ghen nổi lên nghiến răng nghiến lợi nói) : Chúng nó mà sang đây lạng chạng con xé xác nó ra trăm mảnh…làm gỏi. Con băm vằm nó thành tương để…chấm rau muống. Con giã nó ra thành…chả lụa. Con…con…con…

Ni cô: Mô Phật, mô Phật. Tôi tính đúng 3 món rồi đó nha. (hạ giọng) : Chị Yến này, chị là Phật tử, không nên nói những lời ác khẩu như thế sẽ vướng khẩu nghiệp đó. 

PT nữ(nguôi ngoai): Dạ, con cũng biết. Mấy năm nay được sư cô giảng dạy, con nghe con cũng hiểu. Hằng ngày con cũng tụng kinh bái sám hồi hướng cho tất cả chúng sinh, chỉ trừ…cái con nhỏ vợ bé của ổng thôi hà. 

Ni cô (lắc đầu): Tôi cũng chịu thua thôi đó.

PT nữ: Sư cô ơi, nói thì nghe dễ lắm, chứ thực sự con khổ lắm, sư cô à. Tối nằm nghĩ tới hoàn cảnh của con, con tủi thân làm sao chịu đựng nổi.....hu..hu..hu. Con như vầy mà phải phòng không gối chiếc, nằm có một mình hà. Hu..hu..hu..Bây giờ con phải làm sao hở cô.

 

 

*(Vừa lúc đó một anh say rượu loạng choạng bước ra sân khấu)

 

Anh say (lè nhè): Đây là đâu? Đây là đâu? Cửa chùa hả? Sao tôi lại lạc lối đến nơi này? Phật ơi,…Phật ơi,...Bớ Phật. Phật ngủ rồi. Phật ơi, làm sao giết được người trong mộng? (hét): Làm sao…làm sao…(hạ giọng hát):

 

Làm sao giết được người trong mộng để trả thù duyên kiếp phũ phàng. Giết người đi, giết người đi, giết ngườitrong mộng đã bội thề. Giết người đi, giết người đi, giết người quên tình nghĩa phu thê. Giết người đi, giết người đi, giết người trong mộng…mơ!

 

 (hát xong quay sang Phật tử nữ)hét: Mày. Mày. Tao đưa mày sang đây. Có bao nhiêu tiền tao dành dụm, tao đưa hết cho mày. Mày gởi về Việt Nam cho gia đình mày mua đất xây nhà. Giờ tao thất nghiệp, trắng tay, mày bỏ tao theo thằng khác. Đời tao khốn nạn, khốn nạn quá mà! (nói xong lăn đùng nằm xuống sàn)

PT nữ: Trời, khổ thiệt. Anh Quang này hàng xóm với con đó cô. Không hiểu sao hôm nay ảnh say xỉn dữ vậy nè. Ảnh vốn tốt bụng hiền lành lắm sư cô à. Thôi, không sao đâu. Để ảnh nghỉ, lát nữa con gọi taxi chở ảnh về…nhà con, ý quên, về…nhà ảnh, nhà ảnh.

Ni cô: Trong cơn say mà anh lạc lối đến chùa và còn kêu Phật tức là tâm anh đã có Phật rồi. Anh có duyên với Phật đó. Thôi, cứ để anh ngủ, lát dậy mình nói chuyện. 

 

*(Giữa lúc đó một ông lão chống gậy run rẩy bước ra)

 

Ông lão: A Di Đà Phật. Chào ni cô. Hôm nay rằm tôi đến chùa lễ Phật rồi xin cô bát cơm chay đây. Ở nhà ngồi ăn một mình, buồn quá ! 

Ni cô: Chào cụ. Cụ mạnh khỏe chứ ạ? Con cháu cụ đâu mà để cụ ăn một mình?

Ông lão (thở ra): Cô cũng biết đó. Con cái ở đây trưởng thành chúng dọn ra ở riêng hết. Mỗi lần nhắc đến là buồn…thúi cả ruột đây cô.

Ni cô: Tôi xin lỗi cụ, vô tình chạm nỗi buồn của cụ. Nhưng cụ ơi. Cụ trọng tuổi rồi, cụ cố giữ gìn sức khỏe đi chùa lễ Phật, buông bỏ hết chuyện phiền não của thế gian, chuẩn bị đời sau cho mình là vừa.

Ông lão: Cô nghĩ coi. Tôi dù trọng tuổi, mới có ..28, à quên 82, nhưng tôi đâu có…già đâu, mạnh như vầy nè, bắp thịt như trai tráng vậy đó. Tâm hồn trẻ trung, yêu thơ, yêu nhạc. Tình yêu lai láng. Mùa hè vừa rồi, tôi về Việt Nam, tôi…rinh được một con bé 25 tuổi mang sang đây để vui hưởng tuổi già. Vậy mà, vậy mà…thằng cháu nội của tôi nó cuỗm mất. (nhấn mạnh): Thằng cháu nội nghe cô chứ không là thằng con trai tôi đâu nghen cô. Nghĩ mà tức lộn ruột lộn gan vậy hà.

Phật tử nữ: Thì cũng người nhà của ông chứ ai vô. Đúng là « Trâu già thích gặm cỏ non ! ».

Ông lão(xít xoa) : Chứ sao. Chà, chà, nhắc đến cỏ non, sao mà tui thấy nó…mềm, nó…ngon, nó..ngọt, nó..thơm làm sao đâu. Nhắc đến còn chảy nước miếng. Chứ cỏ già, nhai…dai nhách, nuốt sao vô?!

Phật tử nữ: Dạ đúng rồi. Nhất là với hàm răng…giả, phải không cụ ?

Ông lão: Chứ sao !

Ni cô: Cụ ơi. Cụ đã trọng tuổi rồi mà cụ còn lưu luyến chữ « ái » như vậy, thì cháu nội cụ còn trai trẻ làm sao thoát được lửa tình. Tôi khuyên cụ.  Trong đạo Phật, chữ ái  là gốc rễ của khổ đau. Cụ nên dứt ái, thì sẽ dứt khổ đó cụ.

Ông lão: Dạ, tôi cũng biết. Nhưng mà đâu có dễ đâu sư cô. Cũng từ từ đã cô. Cũng phải đợi thời gian. Chứ niềm đau trong tim còn nóng hổi, chắc một năm, hai năm mới nguôi được.

Ni cô: Dạ vâng. Tôi cầu nguyện cho cụ vượt qua được oan gia trái chủ.

( Vừa lúc đó, anh say tỉnh dậy)

Anh say(nhìn quanh quất): Ủa, đây là đâu vậy? Sao tôi lại nằm ở đây. Cửa chùa hả? Có ni cô nữa kìa.

Ni côTôi là ni trưởng rồi, chứ không phải ni cô. Tôi mới được thăng chức tuần qua đó.

Anh say: Dạ,con xin lỗi. Con là phàm phu làm sao hiểu được. Vừa rồi con say quá. Nếu có lời nào xúc phạm, xin mọi người tha lỗi cho nha.

Ni côAnh à. Không ai chấp nhất gì đến người say đâu. Trong cơn say mà anh còn biết tới chùa tức là anh có duyên với Phật, điều đó quí hóa vô cùng. Vẫn hơn nhiều người tỉnh mà có chịu đến chùa đâu, đôi khi tâm cũng không có Phật nữa.Từ nay mời anh đến chùa thường nha.

Anh say: Dạ.

Ni cô(ni cô nhìn hết mọi người, nói): Thưa các đạo hữu. Các đạo hữu cũng thấy đóĐời là bể khổ. Mỗi người đều có một nỗi khổ khác nhau. Nếu chúng ta không giải quyết được, tốt hơn hết nên chấp nhận, rồi với thời gian, cái gì cũng sẽ qua. Nhất là, nếu các đạo hữu biết tu tập, sẽ chuyển hóa phiền não thành bồ đề. Cửa chùa lúc nào cũng rộng mở để đón những kẻ trầm luân muốn tìm về bến giác. Đạo Phậtđạo từ bi, luôn ban vui cứu khổ mà. Với lại, các đạo hữu đến chùa, sau khi tụng kinh, niệm Phật, chúng ta quây quần dùng bát cơm chay có phải hạnh phúc lắm không. Cho nên, trong những ngày tới, mời các đạo hữu luôn tới chùa nha. 

Bây giờ đã đến giờ hành lễ, xin mời tất cả vào chánh điện để chúng ta bắt đầu tụng kinh. Xin mời.

                                     

Trần thị Nhật Hưng

 

 

 

 

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 25)
Giáo pháp hay kinh điển là lời dạy của Đức Phật, đó là chân lý, là sự thật, là những gì Đức Phật chứng ngộ, khám phá và tuyên thuyết, mang lại sự an lạc giải thoát cho người hành trì.
(View: 104)
Theo tác giả, nước là trung tâm của mọi nguyên tố (element) trên trái đất. Không có nước là không có sự sống. Cho đến nay không có bất cứ vật thể gì tồn tại được nếu thiếu nước.
(View: 107)
Khúc đàn Khổng-Vọng-Vi là tiếng khóc của Đức Khổng Tử, tiếc thương người đệ tử thân yêu Nhan Hồi, mệnh yểu mà chết sớm khi tuổi còn thanh xuân.
(View: 141)
Đó là bài học đầu tiên đại-sư Zuigan Goto dạy cho người đệ tử ông vừa thâu nhận, sau này chính là thiền-sư Soko Morinaga, nổi tiếng của xứ Phù Tang.
(View: 95)
Trọn câu mở đầu là: “Nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì, nhưng nửa sự thật thì không phải là sự thật !”
(View: 77)
Bài tán dạy rằng, với công đức đầy đủ, Ngài nhìn khắp chúng sanh bằng đôi mắt từ ái, sẵn sàng đáp lại tiếng kêu thương. Trước biển phước vô lượng như thế, chúng con đều cung kính đảnh lễ.
(View: 197)
... những hành giả sơ phát tâm nên học theo gương tu học của người xưa là lập chí kiên định, đức tin mạnh mẽ không lui sụt, và hành trì liên tục không xao lãng trong tứ oai nghi: Đi - Đứng - Nằm - Ngồi.
(View: 92)
Đại dịch coronavirus bùng phát lần nữa tại Việt Nam, Hoa Kỳ và hầu hết các nước trên thế giới. Tính tới tuần lễ đầu tháng 8/2020, thế giới có gần 700,000 người chết vì đại dịch
(View: 103)
Trong kinh có ghi lại lời cảnh giác của Đức Phật, Ngài đã từng nói rằng: “Phàm tất cả chúng sinh còn lên xuống trong ba cõi, lăn lộn trong sáu đường thì...
(View: 397)
Khổ đau bao trùm cả nhân loại, cả thế giới. Đó là một sự thật, không ai có thể chối cãi.
(View: 333)
Chúng ta đơn thuần cứ nghĩ bệnh là do thể trạng sức khỏe không thuận không tốt, do đề kháng yếu nên vi khuẩn vi rút từ môi trường tác động vào cơ thể mà sinh bệnh.
(View: 261)
Phái đoàn các vị Lệ-xa ở Tỳ-xá-ly khi đi đến Đức Phật đang ngự trong vườn xoài Am-bà-bà-lê được xem như biểu tượng của sự xa hoa, sang trọng, quý phái bậc nhất đương thời.
(View: 219)
Trong cuộc sống đời thường có nhiều người vì phải đối diện với những bế tắc, khổ đau cùng cực không thể vượt qua được để rồi tìm đến cái chết
(View: 248)
Chưa có khi nào Phật cười to như thế, cười sảng khoái, “cười hùng mạnh như vua sư tử…”
(View: 349)
Hỏi “đi tu là đi đâu?” nghe có vẻ dư thừa. Tuy nhiên không phải ai cũng có thể trả lời được câu hỏi này.
(View: 269)
Trong thuật ngữ nhà Phật, không có từ tiêu diệt, triệt tiêu, loạt trừ, khống chế, áp đặt, cấm đoán…
(View: 297)
“Sống” và “chết” với giáo lý vô ngã
(View: 238)
Đại lâm, Mahā-vana, là khu rừng phụ cận thành Tỳ-xá-li, Trung Ấn, còn gọi Kūṭāgara-śalā, tức Trùng-các giảng đường, hay ...
(View: 262)
Đức Phật khi tuổi đã 80, sắp nhập Niết-bàn mà vẫn thực hành an cư là một trong những tấm gương sáng ngời cho người xuất gia hậu thế.
(View: 594)
Sống trong cuộc đời cũng thế. Từ nhỏ cho tới lúc trưởng thành, chúng ta luôn chịu ảnh hưởng bởi "hiệu ứng đám đông".
(View: 317)
Vạn pháp do tâm tạo, cũng do tâm mà có khởi có diệt. Ví như nỗi buồn phiền sinh khởi là do tâm chấp vào sự vật, sự việc xảy ra
(View: 302)
Đức Đạt Lai Lạt Ma, Tenzin Gyatso, là lãnh tụ tinh thần và thế quyền của dân tộc Tây Tạng.
(View: 241)
Lòng bi mẫn toàn cầu có nghĩa là mở rộng phạm vi quan tâm của chúng ta vượt ra ngoài ...
(View: 291)
Trong kinh điển có rất nhiều bộ kinh quý, kinh nào cũng là tối thắng thừa, là vua của các kinh vì nương theo
(View: 334)
“Vô niệm" là không vọng niệm. Hãy để cho những tư tưởng, tình cảm của bạn tự nhiên đến và đi; đừng gắn cho chúng bất kỳ ý nghĩa nào
(View: 318)
Trước khi diệt độ, Đức Phật đã ban bố những di huấn quan trọng cho các đệ tử về sau nương tựa tu hành.
(View: 337)
Trong cuộc sống vô thường của kiếp sống nhân sinh thì nghiệp quả luôn đi đôi song hành với kiếp sống của con người.
(View: 362)
Tâm là vô hình, không thể dùng ngôn ngữ mà biết được, tâm liên kết với thân xuất xa bảy cửa ngõ là
(View: 311)
Mùa mưa là mùa chư Tăng Ni bắt đầu thực hiện phận sự an cư.
(View: 546)
Thuở ấy nơi thành Ca Tỳ La Vệ của xứ Ấn Độ nhiều tín ngưỡng, nhiều giai cấp và nhiều bất công, đấy là nơi lý tưởng cho họ sinh ra và gặp nhau để nối mối lương duyên kết thành vợ chồng trong kiếp cuối cùng
(View: 427)
Có vẻ như con người thời nay càng lúc càng trở nên lười biếng, thụ động; nhất là từ khi nhân loại bước vào kỷ nguyên tin học, truyền thông liên mạng
(View: 305)
Âm thanh tụng Tâm Kinh thì thầm lan toả trong trời đất, làn sóng âm nhè nhẹ xao xuyến xuyên thấm vào lòng người và cả phi nhân.
(View: 445)
Ngàn năm, Giọt nước có buồn không Sao vẫn long lanh Dưới ánh hồng
(View: 400)
Chúng ta cần biết mục đích thật sự của Đạo Phật là gì, Đạo Phật không như những Tôn giáo khác hay...
(View: 354)
Người con Phật phải tin tưởng sự tái sanh trong sáu nẻo luân hồi.
(View: 417)
Hiện tại trên thế giới có hai truyền thống Phật giáo lớn, đó là Phật giáo Nam tông (Nam truyền) và Phật giáo Bắc tông (Bắc truyền).
(View: 481)
Tại sao chúng ta lại để mất thì giờ đánh giá những tranh luận thị phi của người khác, trong khi Đức Phật dạy lời di huấn cuối cùng rằng...
(View: 483)
Mỗi ngày trong cơ thể ta đều có những tế bào cũ chết đi và những tế bào mới sinh ra nhưng có bao giờ chúng...
(View: 419)
Khi tiếp xúc với ngoại cảnh (lục căn tiếp xúc với lục trần) thì người chưa có tu tập gì cả sẽ bị hoàn cảnh đó chi phối hoàn toàn.
(View: 373)
"Tự do" là một thuật ngữ ngày nay thường nghe nói đến trong mọi lãnh vực: xã hội, chính trị, luật pháp, tín ngưỡng, ngôn luận,
(View: 370)
Truyện tích kể rằng sau khi đi một vòng châu du hoằng Pháp ở các làng mạc, Đức Phật trở về tịnh xá,
(View: 369)
Người Phật tử tu hạnh Bồ Tát ngoài mười điều thiện, phải tu tập pháp “Lục Độ Ba La Mật”.
(View: 346)
Ngày mới xuất gia, tôi cứ say sưa nhìn quý Thầy đắp chiếc y vàng có nhiều ô ngang dọc như thửa ruộng và nhất là
(View: 289)
Tiếng khánh réo rắt ngân dài và lan toả trong không gian như những vòng sóng tròn, càng loang xa vòng tròn càng lớn, bao trùm cả đất trời.
(View: 405)
quan điểm cho rằng, chết là hết và cũng có quan điểm cho rằng con người tồn tại mãi mãi từ kiếp sống này đến kiếp sống khác.
(View: 391)
Triết lý Phật giáo, chủ yếu giúp con người thoát khổ, đã chỉ ra chính sự nhớ nghĩ quá khứ, tiếc nuối ký ức, chìm đắm trong hồi tưởng chuyện đã qua làm cho con người rơi vào bất an, phiền não, khổ đau.
(View: 455)
Tâm thế gian là tâm tràn đầy ham muốn ích kỷ, những ai luôn sống với tâm này sẽ huân tập nhiều tập khí, lậu hoặc gọi chung là nghiệp.
(View: 331)
Thế gian này hiện hữu trong mối tương quan tương duyên. “Cái này có nên cái kia có. Cái này không nên cái kia không.
(View: 432)
Đàn chim bay ngang phố. Xao xác tiếng cánh vỗ. Con quạ già trên nhánh cây hè phố ngước nhìn một lúc, rồi im lặng sà xuống đất
(View: 388)
Con người ta, kể cả Đức Phật, Bồ Tát, La Hán hay thánh tăng khi còn sống thì vẫn phải đi đây đi đó,
Quảng Cáo Bảo Trợ