Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
17,799,748
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250

Tình Thương Tạo Nên Thiên Đường

Sunday, October 13, 201907:56(View: 647)
Tình Thương Tạo Nên Thiên Đường
TÌNH THƯƠNG TẠO NÊN THIÊN ĐƯỜNG

Sri Dhammananda
Thích Trung Hữu dịch

Dây Trói Bền Chắc Nhất

Nếu nhìn kỹ, chúng ta sẽ thấy rằng cuộc đời là những nỗi khổ đau bất tận. Không khổ về thể chất thì cũng khổ về tinh thần. Không thể tìm thấy một người nào trên thế gian này mà không bị khổ.

Ngay cả những bậc gọi là Thánh nhân, mặc dù họ đã giải thoát về tinh thần nhưng vẫn phải chịu sự chi phối về mặt thể chất khi tứ đại bất hòa. Lão Tử nói rằng, “Ta có khổ là vì có thân. Nếu ta không có thân thì làm gì có khổ”. Còn triết gia người Đức Jacob Boehme thì văn chương hơn khi nói rằng, “Nếu lấy tất cả các ngọn núi làm giấy, tất cả các ao hồ làm mực, và tất cả cây rừng làm bút cũng không đủ để diễn tả hết nỗi khổ của thế gian”. Có thể nói rằng, cuộc sống không tách rời khổ đau. Mặc dù cũng có lúc chúng ta có được niềm vui khi những nhu cầu của ta được đáp ứng, ước vọng của ta được thỏa mãn, nhưng khi hạnh phúc ấy qua đi thì chúng ta lại trở lại với trạng thái khổ đau như là bản chất của cuộc sống. Cho nên, hình như hạnh phúc không nằm trong tay của kẻ có tiền mà nằm trong tay của những ai biết từ bỏ hoặc không ham muốn.

Mọi thứ đều bất toàn và thay đổi. Trong hạnh phúc đã có mầm đau khổ, trong thành công đã ẩn chứa nguy cơ thất bại và trong sự hài lòng vẫn mơ hồ điều gì không như ý. Khổ đau và hạnh phúc, thành công và thất bại, thỏa mãnthất vọng như là hai mặt của một thực thể, không thể có cái này mà không có cái kia. Con người gần như phải đấu tranh liên tục để tránh né khổ đau và tìm cầu hạnh phúc. Đó là lý do tại sao Đức Phật nói rằng, bao lâu con người còn chạy theo dục lạc thế gian thì họ vẫn không thể nào thoát được khổ đau. Hạnh phúc trọn vẹn không thể đến từ những điều kiện bên ngoài mà nó phải đến từ bên trong nội tâm. Chúng ta chỉ có thể đạt được hạnh phúc trọn vẹn khi tâm của chúng ta được hoàn toàn trong sạch khỏi những cấu uế của dục vọngphiền não.

Tại sao con người đau khổ và ai chịu trách nhiệm cho sự đau khổ đó? Đức Phật dạy rằng chính con người phải chịu trách nhiệm đối với bản thân họ. Con người đau khổ là do con người quá tham ái, bao gồm tham ái dục lạctham ái được tồn tại. Để đạt được những điều đó, con người đã gây ra tội lỗi. Và đau khổ là kết quả của tội lỗi đó. Phải trải qua hơn 25 thế kỷ, các nhà triết họctâm lý học hiện đại mới nhận ra rằng những gì Đức Phật nói là đúng. Một nhà thơ đã phân tích tình trạng tham ái của con người đối với thế giới như sau:

Con thiêu thân không biết chúng sẽ chết khi bay vào ánh đèn

Con cá không biết sự nguy hiểm khi đớp miếng mồi

Nhưng con người biết rất rõ sự nguy hiểm của dục lạc mà vẫn ngoan cố lao vào

Thật mê muội làm sao!

Giáo pháp của Đức Phật chỉ ra rằng cuộc sống của con người rất ngắn ngủi. Cho nên hành động của chúng ta cần phải thật chánh niệm, tỉnh giácthận trọng để tự cứu lấy mình. Trong Trưởng lão Tăng kệ bài kệ như sau:

Con người đã không biết rằng

Trần gian chỉ là quán trọ

Nếu họ biết được điều đó

Thì họ không cần phải gây sự và chịu đựng khổ đau.

Thế giới là một bãi chiến trường vĩ đại. Sự tồn tại không là gì cả ngoài những cuộc chiến triền miên. Nguyên tử chống lại nguyên tử, hạt nhân chống với hạt nhân. Và đầu óc của con người lại là một bãi chiến trường vĩ đại nhất. Con người nếu không thể hòa bình với chính bản thân họ thì cũng không thể hòa bình với thế giới bên ngoài, và những cuộc chiến tranh liên tiếp nổ ra để che giấu thực tế chiến tranh đang xảy ra bên trong con người.

Con người không ngừng cầu nguyện cho hòa bình nhưng chiến tranh sẽ không thể dừng lại trong thế giới đau thương này cho đến khi nào sự xung đột trong tâm con người chấm dứt. Dưới cái nhìn của Đức Phật thì chúng sinh đang run rẩy như những con cá trong dòng nước cạn, con thỏ dính chân vào bẫy sập. Tuy vậy, do sự thúc đẩysai khiến của tham dụccon người đấu tranh với nhau. Người này lừa gạt hay đàn áp người kia, và đến lượt họ trở thành nạn nhân bị lừa gạt và đàn áp của thế lực khác nữa. Cứ thế tạo thành cái vòng luẩn quẩn rất là vô nghĩa.

Khi một đứa trẻ nhìn các cầu thủ đá banh trên sân. Nó nói với mẹ rằng các cầu thủ đang đánh nhau chỉ vì một trái banh. Tại sao không đưa cho mỗi cầu thủ một trái banh để họ không đánh nhau nữa. Trái banh không đáng để cho người ta phải đổ mồ hôi để giành lấy như vậy. Và những món lợi trên thế giancon người đang đánh nhau để giành đó, dưới con mắt của bậc Thánh thì cũng chỉ như trái banh mà thôi. Nhưng thử hỏi nếu đưa cho mỗi người một trái banh thì họ có ngừng đánh nhau hay không? Có thể là không. Vì tâm họ bất anđánh nhau là cách để né tránh sự bất an đó.

Lịch sử thế giới kể cho chúng ta nghe rằng sự phân biệt chủng tộc và màu da, sự cuồng tíntham vọng quyền lực chính trị và kinh tế đã tạo ra vô số thảm họa và khổ đau cho nhân loại. Những người tham vọng quyền lực và kinh tế bị đắm chìm trong cơn say của ganh tỵtham lam. Họ luôn gây khổ đau cho người khác rồi biện minh cho hành động tàn bạo đó của mình bằng những mỹ từ như tôn giáo, hòa bình, công bằng. Chúng ta đang sống trong một thế giới mà con người đến với nhau bằng niềm tin giả tạo. Sự thống nhất, hòa hợp chỉ là vẻ bề ngoài nhưng trong lòng thì ai cũng có mưu tính cho lợi ích của riêng cá nhân hay quốc gia mình. Nhưng chúng ta đâu biết rằng những gì chúng ta cho là quan trọng, thề sẽ quyết tâm làm cho bằng được đó, cũng chỉ là một vở tuồng trên sân khấu trần gian mà thôi. Như bài thơ sau đây đã diễn tả:

Chúng ta sống, làm việc và ước mơ

Ai cũng vạch ra kế hoạch cho đời mình

Thỉnh thoảng chúng ta khóc

Thỉnh thoảng chúng ta cười

Và như thế tháng ngày đi qua.

Người ta luôn nói về sự bấp bênh của cuộc sống. Làm sao chúng ta có thể sống an vui trong một thế giới bấp bênh như thế? Các nhà khoa học thì tìm cách chinh phục tự nhiên, trong khi các triết gia tôn giáo thì khuyên con người nên sống hài hòa với tự nhiên. Chúng ta không thể thay đổi hết các điều kiện tự nhiênxã hội theo ý ta muốn, nhưng chúng ta có thể thay đổi bản thân mình để phù hợp với điều kiện bên ngoài. Nói cách khác, nếu chạy theo vật chất thì chúng ta sẽ không bao giờ cảm thấy đủ. Đủ hay thiếu không nằm chỗ ta có tài sản nhiều hay ít mà ở chỗ ta có bằng lòng với những gì mình đang có hay không. Chủ nghĩa vật chất làm con người tha hóa xuống tình trạng thú vật, trong khi tôn giáo làm cho con người trở nên cao quýthánh thiện. Trong vương quốc của vật chất, con người trở thành nô lệ cho các ham muốn giác quan. Và do đó, một cách tự nhiên, người ta không thích đối diện với sự thật của cuộc đời mà chỉ thích ru ngủ mình bằng những nhận thức giả tạo, sự mơ mộng và tưởng tượng về sự chắc chắn hay an vui của cuộc đời. Điều này cũng giống như người ta tin tưởng rằng Thượng đế có thể cứu được người ta khỏi bệnh nhưng bác sĩ thì kê toa.

Thái độ của Đức Phật về quyền lựcdục lạc thế gian được diễn tả qua câu nói sau đây: “Hơn cả thống trị trái đất, hơn cả đi lên thiên đường là sự chứng nhập vào dòng Thánh”. Vật chất không thể nào thỏa mãn được lòng tham không đáy của con người, do đó mà anh ta không bao giờ cảm thấy thỏa mãn. Theo Đức Phật thì thế giới dựa trên xung đột, cạnh tranh, bất mãnvô thường. Ngài nói rằng thành côngthế gian là một chuyện, còn có được cứu độ hay không là chuyện khác.

Trong cuộc sống, nếu bạn muốn có một cuộc đời bình yên và hạnh phúc thì bạn cũng phải cho phép người khác được như vậy. Nếu bạn làm được như vậy thì bạn đã làm cho cuộc đời này phần nào đáng sống hơn. Trừ khi và cho đến khi bạn hướng dẫn được cuộc sống của bạn theo những nguyên tắc cao thượng đó thì bạn mới mong có được bình yên và hạnh phúc. Bạn không thể mong đợi sự bình yên và hạnh phúc từ trên trời rơi xuống chỉ nhờ vào cầu nguyện. Nếu bạn hành động theo các nguyên tắc đạo đức bằng cách nâng cao nhân phẩm, bạn có thể tạo ra thiên đường ngay nơi cõi đời này. Ngược lại, bạn cũng có thể tạo ra địa ngục ngay bây giờ nếu bạn chà đạp các giá trị nhân văn. Bởi do không biết cách sống phù hợp với quy luật tự nhiên nên chúng ta thường hay mắc phải sai lầmvấp ngã. Nếu ai cũng cố gắng kính trọng và không làm tổn hại tha nhân thì con người có thể hưởng thụ niềm hỷ lạc của thiên đường ngay nơi đây, hơn là hy vọng sẽ có được sau khi chết. Thật không cần thiết phải tạo ra thiên đường để thưởng cho đức hạnh cũng như tạo ra địa ngục để phạt cái xấu xa. Đức hạnh hay xấu xa tự nó là phần thưởng hay hình phạt dù có tôn giáo hay không. Muốn thiết lập một xã hội tốt đẹp, mọi người phải biết bao dung những lỗi lầm đồng thời tùy hỷ với hạnh phúcthành công của người khác. Và tình thương đối với tất cả chúng sinh là thứ duy nhất để tạo ra thiên đường tại thế gian.

Sri Dhammananda
Thích Trung Hữu lược dịch

 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 20)
Chu Lợi Bàn Đặc và Ma Ha là hai anh em sinh đôi sinh ra trong một gia đình Bà la môn ở thành Xá Vệ (Sravasti - Ấn Độ).
(View: 146)
Cứ mỗi tháng 2 dương lịch, Hoa Kỳ lại đón mừng Tháng Lịch Sử Da Đen (Black History Month), nhằm vinh danh thành quả của người da đen Hoa Kỳ, một truyền thống lần đầu tổ chức vào năm 1926 bởi sử gia Carter G. Woodson và kéo dài tới bây giờ.
(View: 111)
Chuông ngân Bát Nhã tầng không. Lễ hội Viên Giác sen hồng dâng hương. Gió lành trải khắp muôn phương. Con đường lý tưởng, con đường độ sinh.
(View: 199)
Câu hỏi này đặc biệt được quan tâm trong tình hình hiện nay, trong khi chuyên gia WHO cảnh báo có thể sẽ tới cao điểm là 2/3 nhân loại nhiễm vi khuẩn COVID-19
(View: 160)
Thiên tài không cần đợi tuổi, mà thiên tài thì rất ít, nhân tài cũng không nhiều, nhưng dù sao thì vẫn có, chỉ có hiền tài mới là điều hiếm quý mà thôi.
(View: 84)
Đầu năm Canh Tý này có khá nhiều biểu hiện bất tường trên khắp hành tinh, chỉ hi vọng là.. ''tiền Hung thì hậu Kiết''.
(View: 93)
Từ xưa đến nay người ta thường thắc mắc về vấn đề mất còn, sống chết. Có hai thuyết làm cho người ta chú ý đến nhiều nhấ
(View: 354)
Tác Giả đã dày công nghiên cứu qua cái nhìn Phật Học và Khoa Học của mình cũng như mong độc giả hãy cố tìm đến quyển sách giá trị nầy để xem và để hiểu đúng với lời Phật dạy vậy.
(View: 125)
Có chàng nọ thuở xa xưa Từ lâu phục dịch cho vua của mình Quả là khổ sở thật tình Tâm tư mỏi mệt, thân hình tang thương
(View: 130)
Có những mùa khô nắng đổ trên thịt da bỏng rát. Đất nứt từng rãnh, chia thành những ô vuông bé nhỏ. Mỗi ô vuông nứt ra một mệnh đời.
(View: 131)
Là con người, tất cả chúng ta đều có khả năng đem đến hạnh phúc và thương yêu cho người khác, và cũng có thể gây khổ đau cho kẻ khác.
(View: 121)
Khi có một hiện tượng mới ra đời thì sẽ có nhiều ý kiến, nhận định khác nhau về hiện tượng đó.
(View: 163)
Phật pháp luôn sẵn đó, hiện bày trước mắt mỗi người. Chúng sanh do loạn động chôn vùi, vô minh che lấp cho nên bỏ sót, không nhận ra.
(View: 133)
Trong cuộc đời mỗi người, chúng ta luôn có những lựa chọn sống. Trong cùng một hoàn cảnh bị cuộc sống xô đẩy mà ...
(View: 191)
Hạnh phúc là đích nhắm đến trong cuộc đời, điều đó hẳn nhiên không ai phủ nhận. Nhưng sao chúng ta lại có quá ít hạnh phúc?
(View: 165)
Những cánh rừng bạt ngàn, nối nhau rực cháy suốt mấy tháng cuối năm ở Úc. Hình ảnh lửa phừng đăng trên báo chí, truyền hình thật kinh hãi!
(View: 195)
Đức Phật thuyết giảng cách nay đã hơn 2500 năm, và có lẽ chúng ta cũng muốn biết là Ngài đã sử dụng ngôn ngữ nào?
(View: 155)
Trong đạo Phật, nghiệp gồm có: ý nghiệp, khẩu nghiệp và thân nghiệp. Ý là suy nghĩ của mình. Khẩu là lời nói của mình. Thân được hiểu là hành động của mình.
(View: 785)
Làm thế nào mà một vị vua được cả nước tôn quý, đứng trên thiên hạ, ở nơi cung vàng điện ngọc mà vẫn xót thương, tưởng nghĩ đến tù nhân và dân đen?
(View: 187)
Nhìn ra vấn đề Mỗi ngày, hình như ai trong chúng ta cũng có soi gương. Khi soi, chúng ta chỉ thấy mặt mình trong đó, chúng ta có học được bài học gì không?
(View: 234)
Một chiều, dừng chân bên bờ suối, lữ khách chợt cảm nhận dường như nơi đây đã từng qua.
(View: 219)
Tu tâm dưỡng tánh là nơi đời mà hành đạo, nơi thân mà giữ đạo, nơi ý mà niệm đạo, nơi khẩu mà hợp đạo, nơi cõi trầnnhập đạo, nơi cõi pháp mà xuất thế đạo.
(View: 217)
Tăng đoàn (Shanga) Phật giáo gồm có Tu sĩCư sĩ. Tu sĩ gồm có Nam tu sĩ/ Tăng/Tì-kheo và Nữ tu sĩ/Sư Cô/Tì-kheo ni là hai chúng xuất gia, có nhiệm vụ truyền giáo, hoằng dương chánh pháp.
(View: 226)
Trạng thái của tâm là hỷ, nộ, ai, ái, ố, lạc, dục (mừng, giận, buồn, thương, ghét, vui, muốn) là bảy thứ tình cảm của con người.
(View: 218)
Phòng hộ sáu căn là việc quan trọng của người tu. Sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) luôn tiếp xúc với sáu trần
(View: 167)
Thế là mùa xuân về, em ở đâu chẳng về phó hội? em ở đâu mắt biếc má đào có còn long lanh giữa giòng đời? áo lụa, gót son có về kịp xênh xang đón xuân sang?
(View: 242)
Cuối năm chúng ta cùng nhau kiểm điểm lại những điều tốt xấu trong năm qua để bắt đầu chỉnh sửa cho một năm mới được hanh thông tốt lành hơn.
(View: 168)
Hiện tại có tính bình đẳng cho tất cả mọi người. Dầu ở bất cứ nơi nào trên trái đất, dầu tôi và anh ở múi giờ khác nhau, người ta vẫn
(View: 196)
Những ngày gần Tết, người người bận rộn, nhà nhà rộn ràng để dọn dẹp nhà cửa, sắm sửa đồ đạc đón một năm mới.
(View: 281)
Trong Kinh Pháp Cú (Dhammapada) Đức Phật khuyên dạy chúng sinh hãy chăm tu tập “Tứ Vô Lượng Tâm”, tức là “bốn món tâm rộng lớn không lường được”, đó là các tâm “Từ, Bi, Hỷ, Xả”.
(View: 211)
Mùa xuân lại về trên khắp đất nước, với sự hồi sinh của vạn vật sau mùa đông, dường như trong các cây cối hoa lá lại vươn ra
(View: 229)
Cũng như một năm khởi đầu từ mùa xuân; đời người khởi đầu từ tuổi trẻ. Nhưng các bạn trẻ hôm nay có biết hưởng mùa xuân của đời mình không?
(View: 228)
Gần đây, có người tự nhận là trí thức khoa bảng tuyên bố trên mạng thông tin đại chúng rằng “Nền tảng Phật giáo lung lay từ lâu
(View: 230)
Sương mai mù mịt xóm nhỏ. Những hàng cây như yên lặng nín thở để đón nhận làn sương lạnh cuối đông.
(View: 247)
Những chia sẻ của Đức Đạt Lai Lạt Ma giúp mỗi người hiểu vì sao thực hành chính niệmnuôi dưỡng từ bi tâm tất yếu dẫn đến sự tự tin và lòng nhân ái nơi mỗi người.
(View: 295)
Khách ghé quán trọ, nghỉ một đêm hay lưu tạm dăm ba bữa, rồi khách cũng đi. Người chủ quán không di chuyển, vẫn ở đó,
(View: 211)
“Vạn Hạnh dung tam tế Chơn phù cổ sấm cơ Hương quan danh Cổ Pháp Trụ tích trấn vương kỳ”
(View: 306)
Mỗi độ Xuân về, trong nhà Thiền, bài thơ được nhắc đến nhiều nhất là bài ‘Cáo tật thị chúng’ của thiền sư Mãn Giác (1052 – 1096)
(View: 177)
Tiếng niệm chú rì rầm trầm hùng vang rền cả đại điện, bóng các tăng sĩ trong màu áo huyết dụ lắc lư, tay lần tràng hạt trong ánh đèn bơ lung lay trông thành kính vô cùng.
(View: 206)
Như đã biết, qua kinh sử, Giáo hội ni giới được thành lập rất sớm tại Ấn, vào thời Phật hiện tiền...
(View: 470)
Dưới Bóng Đa Chùa Viên Giác - hồi ký về một ngôi chùa đã đi vào lịch sử Phật giáo tỉnh Quảng Nam. Viên Giác Tùng Thư 2019 - Nhà xuất bản Liên Phật Hội
(View: 186)
Già bệnh chết là đề mục quán niệm của Thái tử Sĩ-đạt-ta khi còn sống trong cung vàng điện ngọc, nhờ đó mà Ngài dứt bỏ tất cả buộc ràng quyết chí ra đi tìm đạo
(View: 225)
Tuệ Trung Thượng Sĩanh cả của hoàng thái hậu Nguyên Thánh Thiên Cảm. Thượng Sĩ khí lượng uyên thâm, phong thần nhàn nhã.
(View: 260)
Xây nhiều chùa lớn, dựng nhiều tượng Phật khổng lồ có thể giải nghiệp hay không?
(View: 368)
Ta phải cẩn thận để không có sự chia rẽ hệ phái trong Phật giáo, vì hệ phái là một loại cuồng tín.
(View: 322)
Trong kiếp phù sinh, biết bao người đốt đuốc tìm tri kỷ mà lúc nhắm mắt xuôi tay cũng vẫn ngậm ngùi ôm mối cô đơn.
(View: 309)
Sống một cuộc sống an bình là chìa khóa để có một cái chết bình yên.
(View: 227)
Giới luật nhà Phật không phải là những quy tắc bắt buộc mà tất cả mọi người đều phải tuân thủ.
(View: 297)
Điều phục tâm là cốt tủy tu tập theo giáo pháp Thế Tôn. Tâm phải được huấn luyện như luyện ngựa, luyện voi cho đến khi thuần thục.
(View: 245)
Trong đạo Phật, việc tu hành thường bắt đầu từ những điều nho nhỏ, căn bản nhất.
Quảng Cáo Bảo Trợ