Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
17,856,487
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250

Sống Lâu, Sắc Đẹp, Phát Lộc, Phát Tài, Phát Lợi..

Monday, October 28, 201906:35(View: 554)
Sống Lâu, Sắc Đẹp, Phát Lộc, Phát Tài, Phát Lợi..
SỐNG LÂU, SẮC ĐẸP, PHÁT LỘC, PHÁT TÀI, PHÁT LỢI..

Sư Giác Nguyên giảng


Con Đường Chư Phật Đã Dạy

Tôi có dịp được cầm trên tay vài quyển kinh tụng của các đời (cách đây mấy chục năm, hoặc quyển mới được biên soạn gần đây của Thái), kinh tụng dành riêng cho tỳ kheo, kinh tụng dành riêng cho sa di, tôi cũng từng cầm trên tay cuốn kinh tụng của Phật Giáo Khmer và đương nhiên tôi cũng đã cầm trên tay quyển kinh tụng của Phật Giáo Nam Tông Việt Nam, tôi rất lấy làm ngạc nhiên là vì sao có quá nhiều bài kinh mà nội dung cốt tủy tinh hoa lại không được bỏ vào trong đó, mà lại chèn nhét vào quá nhiều những bài kinh thuần túy thần quyền.

Thí dụ:

Con xin lễ chư Phật 28 Chánh biến tri, 1 triệu Chánh biến tri. Con xin oai lực của Tam Bảo hộ trì cho con được vô bịnh, được sống lâu. Con xin hồi hướng chư thiên, xin chư thiên hộ trì cho con. Con xin được sống lâu, sắc đẹp, phát lộc, phát tài, phát lợi…

Tôi rất lấy làm lạ là tại sao kinh điển quá hay mà mình cứ đi tụng tới tụng lui mấy cái này. Quí vị sẽ ngạc nhiên là tại sao kinh mà ông sư lại chê. Xin thưa, đó không phải kinh, không phải trong chánh tạng, những cái bài tôi nói có nội dung kỳ cục đó là do đời sau.

Đời nhà Thanh bên Trung Hoa có ông Ngọc Lâm quốc sư mà nhiều người Việt Nam đọc quyển Thoát Vòng Tục Lụy (của tác giả Tinh Vân do Hòa Thượng Quảng Độ dịch) tưởng đây là một nhân vật trong tiểu thuyết, một nhân vật huyền thoại. Không phải, đó là quyển sách hư cấu, nhưng nhân vật đó là nhân vật có thiệt. Đó là một vị trưởng lão tôn túc của Phật Giáo nhà Thanh, được triều nhà Thanh rất trọng vọng, và vị đó đã biên soạn ra những chương trình công phu cho Phật giáo tại Trung Quốc thời nhà Thanh. Những kinh kệ được Phật Giáo Việt Nam giữ nguyên lại như: Tụng Chú Đại Bi, Chú Lăng Nghiêm vào kinh sáng, kinh khuya, kinh chiều, hô canh gì gì đó… phần lớn toàn bộ là do Ngọc Lâm quốc sư bên nhà Thanh sắp đặt, mình đem về xài.

Còn kinh lễ bái Tam Bảo bằng tiếng Pāḷi mà mình thấy của người Thái, của người Campuchia và người Việt Nam – đương nhiên, Phật Giáo Nam Tông VN Nguyên Thủy là từ Campuchia về – thì rất nhiều bài tụng, và ngay cả bài nào trước bài nào sau, và đặc biệt đa phần những bài tụng trong đó là do một vị hoàng tử Thái Lan đi xuất gia, Kláu-Chấu-Dù-Hủa. Ngài đi xuất gia, ngài giỏi tiếng Pāḷi rồi ngài mới soạn mấy bài tụng đó.

Rồi do ảnh hưởng chính trị, ảnh hưởng kinh tế của Thái Lan, Campuchia tự nhận họ là nhược tiểu thì cái tinh thần nhược tiểu ấy thấm luôn trong giới tăng sĩ và người ta lại thấy mấy bài đó hay. Giống như mình thích Trung Quốc thì cái gì của Trung Quốc cũng hay, mình thích Mỹ thì cái gì của Mỹ cũng hay, mặc cái áo mà có cái lá cờ Mỹ nhỏ xíu bằng móng tay cũng hãnh diện, cuối tuần dắt con đi ăn hamburger, hay ăn pizza, cũng hãnh diện, trong nhà có cái xe máy Tàu cũng hãnh diện, có cái xe Honda của Thái ráp cũng hãnh diện. Nghĩa là trong cái tâm thức nhược tiểu thì mình cứ hay thờ tùm lum lắm.

Lẽ ra kinh điển thì cứ lấy Tam Tạng, Chú giải ra mà đọc, đọc cho tới chết cũng chưa chắc đã hết. Đằng này vì cái tâm thức nhược tiểu mà Phật Giáo Campuchia, Phật Giáo Lào, (từ đó dẫn đến) Phật Giáo Việt Nam đã mặc nhiên chấp nhận đem thờ luôn mấy cái bài kinh công phu như là “Uttamaṅgena vandeham. Pādapaṃ suṃ varuttamaṃ. Buddhe yo khalito doso. Buddho khamatu taṃ mamaṃ. Con đem hết lòng thành kính cúi đầu làm lễ vi trần dưới chân Đức Phật, là Đấng Chí Tôn Chí Thánh…,” gì gì đó, toàn bộ là của Thái Lan người ta soạn ra. Rồi mình tha về đọc mình tưởng là hay.

Nhưng xin quí vị nhớ giùm một điều: lễ Phật, niệm Phật, tin Phật, kính Phật, thờ Phật, lạy Phật… tất cả đều là hay, nhưng hãy nhớ là Phật đã dạy cái gì, Phật đã hành trì cái gì và Phật muốn mình tu cái gì. Chứ không nên dành quá nhiều thời gian ăn rồi réo gọitán thán hoài. Quí vị hãy mở giùm tôi cái bài Kinh Nhật Tụng xem trong đó nội dung tu hành được bao nhiêu. Chỉ toàn là cầu, khẩn, nguyện, lạy lục thôi.

Tôi liếc thấy bên Làng Mai cũng có sách nhật tụng riêng. Tôi thấy chư tăng Huyền Không cũng điều chỉnh lại nghi thức về Tam Bảo, dĩ nhiên cũng quẩn quanh cái nội dung của miền Nam nhưng các vị ngoài đó lại sử dụng thể văn vần (thể thơ như lục bát hay song thất lục bát, hoặc thơ ngũ ngôn…). Miền Nam mình đa phần tụng kinh văn xuôi. Dù gì thì bên Làng Mai cũng có cái riêng và ngài Huyền Không cũng có cái riêng.

Ở đây chúng tôi xin tuyệt đối nhấn mạnh và xin quí vị hiểu giùm là ở đây không hề có cái riêng. Phật Giáo tồn tại là vì chư tăng không thích có cái riêng. Chư tăng quá mê cái riêng thì cái chung sẽ bị lãng quên. Tôi kéo níu mọi người hãy lìa cái riêng để về cái chung, thí dụ tôi đem trích các bài kinh hay thiệt là hay trong chánh tạng mà tôi cho là cốt lõi tinh hoa của đạo Phật đem về chị em chòm xóm sớm hôm công phu tụng với nhau để mà nhớ Phật dạy cái gì, thế nào cũng bị người ta nói tại sao không xài các quyển của ngài Hộ Tông, của ngài Pháp Tri. Họ tưởng cái đó là cái chung. Cái đó không phải là cái chung, đó là một mảnh vụn riêng tư của Phật Giáo Campuchia.

Cái chung ở đây phải là cái gì trong Tam Tạng kinh điển, cái gì mà người Nhật, người Anh, người Đức, người Mỹ, người Pháp họ biết tới kìa, chứ còn cái bài Uttamaṅgena vandeham… Tây, Mỹ, Nhật, Đại Hàn, Do Thái họ có biết hay không? Dạ thưa không.

Cái gì mà 26 thế kỷ qua, các thế hệ tăng và tục trên toàn cầu đã biết tới, tôi gọi cái đó là cái chung. Còn cái phần của ngài Kláu-Chấu-Dù-Hủa viết mới cách đây có một hai trăm năm thôi.

(Bài giảng trên được trích từ trang New Dharma Readers / Facebook)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 30)
Ở trong vùng có một bà Sinh con một đứa rất là mừng vui Nhưng rồi mẹ muốn đủ đôi Muốn thêm đứa nữa cho đời tươi thêm
(View: 41)
Ngài Ajahn Chah dạy chúng ta luôn phải nhớ rằng mình là người xuất gia (samana)[1]. Chúng ta đã bỏ cuộc sống thế tục lại phía sau để đổi lấy một cuộc sống với quyết tâm đạt được bình an, giác ngộ.
(View: 70)
Cố bước nhẹ trên con đường đầy rẫy chông gai, nó như muốn ngã quỵ thoi thóp trong từng hơi thở.
(View: 74)
Góp phần bàn luận về ý nghĩa cầu siêu trong Phật giáo, nay xin dẫn Tương ưng bộ kinh (Saṃyutta Nikāya), phẩm Tương ưng thôn trưởng để phân tích về vấn đề này.
(View: 118)
Tôi không phải là nhà văn, nhưng tôi thích viết và kể lại những chuyện vui về ăn chay. Phải nói rằng, tôi thích thú ăn chay, mê ăn chay;
(View: 111)
Chúng ta đều biết, giáo dục là công trình quan trọng hàng đầu cho mọi nền phát triển của xã hội văn minh.
(View: 100)
Có một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana,
(View: 147)
Tôi chưa từng chứng kiến sự ra đi của bất cứ ai. Trước khi mẹ tôi trở nên quá yếu, tôi chưa từng thấy ai bệnh nặng cả.
(View: 156)
Chu Lợi Bàn Đặc và Ma Ha là hai anh em sinh đôi sinh ra trong một gia đình Bà la môn ở thành Xá Vệ (Sravasti - Ấn Độ).
(View: 256)
Cứ mỗi tháng 2 dương lịch, Hoa Kỳ lại đón mừng Tháng Lịch Sử Da Đen (Black History Month), nhằm vinh danh thành quả của người da đen Hoa Kỳ, một truyền thống lần đầu tổ chức vào năm 1926 bởi sử gia Carter G. Woodson và kéo dài tới bây giờ.
(View: 172)
Chuông ngân Bát Nhã tầng không. Lễ hội Viên Giác sen hồng dâng hương. Gió lành trải khắp muôn phương. Con đường lý tưởng, con đường độ sinh.
(View: 315)
Câu hỏi này đặc biệt được quan tâm trong tình hình hiện nay, trong khi chuyên gia WHO cảnh báo có thể sẽ tới cao điểm là 2/3 nhân loại nhiễm vi khuẩn COVID-19
(View: 264)
Thiên tài không cần đợi tuổi, mà thiên tài thì rất ít, nhân tài cũng không nhiều, nhưng dù sao thì vẫn có, chỉ có hiền tài mới là điều hiếm quý mà thôi.
(View: 158)
Đầu năm Canh Tý này có khá nhiều biểu hiện bất tường trên khắp hành tinh, chỉ hi vọng là.. ''tiền Hung thì hậu Kiết''.
(View: 150)
Từ xưa đến nay người ta thường thắc mắc về vấn đề mất còn, sống chết. Có hai thuyết làm cho người ta chú ý đến nhiều nhấ
(View: 417)
Tác Giả đã dày công nghiên cứu qua cái nhìn Phật Học và Khoa Học của mình cũng như mong độc giả hãy cố tìm đến quyển sách giá trị nầy để xem và để hiểu đúng với lời Phật dạy vậy.
(View: 176)
Có chàng nọ thuở xa xưa Từ lâu phục dịch cho vua của mình Quả là khổ sở thật tình Tâm tư mỏi mệt, thân hình tang thương
(View: 171)
Có những mùa khô nắng đổ trên thịt da bỏng rát. Đất nứt từng rãnh, chia thành những ô vuông bé nhỏ. Mỗi ô vuông nứt ra một mệnh đời.
(View: 162)
con người, tất cả chúng ta đều có khả năng đem đến hạnh phúcthương yêu cho người khác, và cũng có thể gây khổ đau cho kẻ khác.
(View: 148)
Khi có một hiện tượng mới ra đời thì sẽ có nhiều ý kiến, nhận định khác nhau về hiện tượng đó.
(View: 200)
Phật pháp luôn sẵn đó, hiện bày trước mắt mỗi người. Chúng sanh do loạn động chôn vùi, vô minh che lấp cho nên bỏ sót, không nhận ra.
(View: 157)
Trong cuộc đời mỗi người, chúng ta luôn có những lựa chọn sống. Trong cùng một hoàn cảnh bị cuộc sống xô đẩy mà ...
(View: 217)
Hạnh phúc là đích nhắm đến trong cuộc đời, điều đó hẳn nhiên không ai phủ nhận. Nhưng sao chúng ta lại có quá ít hạnh phúc?
(View: 175)
Những cánh rừng bạt ngàn, nối nhau rực cháy suốt mấy tháng cuối năm ở Úc. Hình ảnh lửa phừng đăng trên báo chí, truyền hình thật kinh hãi!
(View: 224)
Đức Phật thuyết giảng cách nay đã hơn 2500 năm, và có lẽ chúng ta cũng muốn biết là Ngài đã sử dụng ngôn ngữ nào?
(View: 179)
Trong đạo Phật, nghiệp gồm có: ý nghiệp, khẩu nghiệpthân nghiệp. Ý là suy nghĩ của mình. Khẩu là lời nói của mình. Thân được hiểu là hành động của mình.
(View: 803)
Làm thế nào mà một vị vua được cả nước tôn quý, đứng trên thiên hạ, ở nơi cung vàng điện ngọc mà vẫn xót thương, tưởng nghĩ đến tù nhân và dân đen?
(View: 218)
Nhìn ra vấn đề Mỗi ngày, hình như ai trong chúng ta cũng có soi gương. Khi soi, chúng ta chỉ thấy mặt mình trong đó, chúng ta có học được bài học gì không?
(View: 249)
Một chiều, dừng chân bên bờ suối, lữ khách chợt cảm nhận dường như nơi đây đã từng qua.
(View: 236)
Tu tâm dưỡng tánh là nơi đời mà hành đạo, nơi thân mà giữ đạo, nơi ý mà niệm đạo, nơi khẩu mà hợp đạo, nơi cõi trầnnhập đạo, nơi cõi pháp mà xuất thế đạo.
(View: 228)
Tăng đoàn (Shanga) Phật giáo gồm có Tu sĩCư sĩ. Tu sĩ gồm có Nam tu sĩ/ Tăng/Tì-kheo và Nữ tu sĩ/Sư Cô/Tì-kheo ni là hai chúng xuất gia, có nhiệm vụ truyền giáo, hoằng dương chánh pháp.
(View: 237)
Trạng thái của tâm là hỷ, nộ, ai, ái, ố, lạc, dục (mừng, giận, buồn, thương, ghét, vui, muốn) là bảy thứ tình cảm của con người.
(View: 232)
Phòng hộ sáu căn là việc quan trọng của người tu. Sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) luôn tiếp xúc với sáu trần
(View: 177)
Thế là mùa xuân về, em ở đâu chẳng về phó hội? em ở đâu mắt biếc má đào có còn long lanh giữa giòng đời? áo lụa, gót son có về kịp xênh xang đón xuân sang?
(View: 261)
Cuối năm chúng ta cùng nhau kiểm điểm lại những điều tốt xấu trong năm qua để bắt đầu chỉnh sửa cho một năm mới được hanh thông tốt lành hơn.
(View: 178)
Hiện tại có tính bình đẳng cho tất cả mọi người. Dầu ở bất cứ nơi nào trên trái đất, dầu tôi và anh ở múi giờ khác nhau, người ta vẫn
(View: 208)
Những ngày gần Tết, người người bận rộn, nhà nhà rộn ràng để dọn dẹp nhà cửa, sắm sửa đồ đạc đón một năm mới.
(View: 299)
Trong Kinh Pháp Cú (Dhammapada) Đức Phật khuyên dạy chúng sinh hãy chăm tu tập “Tứ Vô Lượng Tâm”, tức là “bốn món tâm rộng lớn không lường được”, đó là các tâm “Từ, Bi, Hỷ, Xả”.
(View: 234)
Mùa xuân lại về trên khắp đất nước, với sự hồi sinh của vạn vật sau mùa đông, dường như trong các cây cối hoa lá lại vươn ra
(View: 240)
Cũng như một năm khởi đầu từ mùa xuân; đời người khởi đầu từ tuổi trẻ. Nhưng các bạn trẻ hôm nay có biết hưởng mùa xuân của đời mình không?
(View: 240)
Gần đây, có người tự nhận là trí thức khoa bảng tuyên bố trên mạng thông tin đại chúng rằng “Nền tảng Phật giáo lung lay từ lâu
(View: 234)
Sương mai mù mịt xóm nhỏ. Những hàng cây như yên lặng nín thở để đón nhận làn sương lạnh cuối đông.
(View: 259)
Những chia sẻ của Đức Đạt Lai Lạt Ma giúp mỗi người hiểu vì sao thực hành chính niệmnuôi dưỡng từ bi tâm tất yếu dẫn đến sự tự tin và lòng nhân ái nơi mỗi người.
(View: 313)
Khách ghé quán trọ, nghỉ một đêm hay lưu tạm dăm ba bữa, rồi khách cũng đi. Người chủ quán không di chuyển, vẫn ở đó,
(View: 218)
“Vạn Hạnh dung tam tế Chơn phù cổ sấm cơ Hương quan danh Cổ Pháp Trụ tích trấn vương kỳ”
(View: 316)
Mỗi độ Xuân về, trong nhà Thiền, bài thơ được nhắc đến nhiều nhất là bài ‘Cáo tật thị chúng’ của thiền sư Mãn Giác (1052 – 1096)
(View: 190)
Tiếng niệm chú rì rầm trầm hùng vang rền cả đại điện, bóng các tăng sĩ trong màu áo huyết dụ lắc lư, tay lần tràng hạt trong ánh đèn bơ lung lay trông thành kính vô cùng.
(View: 212)
Như đã biết, qua kinh sử, Giáo hội ni giới được thành lập rất sớm tại Ấn, vào thời Phật hiện tiền...
(View: 508)
Dưới Bóng Đa Chùa Viên Giác - hồi ký về một ngôi chùa đã đi vào lịch sử Phật giáo tỉnh Quảng Nam. Viên Giác Tùng Thư 2019 - Nhà xuất bản Liên Phật Hội
(View: 197)
Già bệnh chết là đề mục quán niệm của Thái tử Sĩ-đạt-ta khi còn sống trong cung vàng điện ngọc, nhờ đó mà Ngài dứt bỏ tất cả buộc ràng quyết chí ra đi tìm đạo
Quảng Cáo Bảo Trợ