Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sách Văn Học Phật Giáo
Sitemap Hoavouu.com
Bài Mới Nhất trang Văn Học
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
19,035,890

Chương 4: Phá vỡ khuôn mẫu của hoạt động tự cho mình là trung tâm

Sunday, January 16, 201100:00(View: 4533)
Chương 4: Phá vỡ khuôn mẫu của hoạt động tự cho mình là trung tâm

J. KRISHNAMURTI
ĐOẠN KẾT CỦA THỜI GIAN
THE ENDING OF TIME
Lời dịch: Ông Không – Tháng 5-2010
Krishnamurti Nói chuyện cùng Dr David Bohm

Chương 4

 PHÁ VỠ KHUÔN MẪU CỦA HOẠT ĐỘNG TỰ CHO MÌNH LÀ TRUNG TÂM

 Nói chuyện lần thứ tư cùng Dr David Bohm

Ojai, ngày 10 tháng 4 năm 1980

 

K

Krishnamurti: Liệu sẽ được nếu chúng ta, bạn và tôi, bắt đầu trước, và sau đó họ có thể tham gia nói chuyện?

 Tôi muốn đưa ra một nghi vấn mà có lẽ dẫn chúng ta đến điều gì đó: điều gì sẽ khiến cho con người, một con người, thay đổi, một cách thăm thẳm, cơ bản, triệt để? Anh ấy đã có những khủng hoảng tiếp theo những khủng hoảng, anh ấy đã có quá nhiều những cú sốc, anh ấy đã trải qua mọi loại bất hạnh, mọi loại chiến tranh, sự đau khổ cá nhân, và vân vân, một chút ít thương yêu, một chút ít hân hoan, nhưng tất cả điều này dường như không thay đổi anh ấy. Điều gì sẽ khiến con người rời bỏ con đường anh ấy đang đi, và chuyển động trong một phương hướng hoàn toàn khác hẳn? Tôi nghĩ đó là một trong những vấn đề to tát của chúng ta, phải không?

 

David Bohm: Vâng. Điều gì ông nói là đúng thực.

Krishnamurti: Tại sao? Nếu bạn quan tâm, vì người ta phải quan tâm, nếu người ta quan tâm đến nhân loại, đến tất cả những con người, đến tất cả những sự việc đang xảy ra, việc gì sẽ là hành động đúng đắn mà sẽ chuyển động anh ấy ra khỏi một phương hướng sang một phương hướng khác? Liệu câu hỏi này có giá trị? Liệu nó có bất kỳ ý nghĩa nào?

 

David Bohm: Ồ, nếu chúng ta không thể thấy hành động này, nó sẽ chẳng có ý nghĩa bao nhiêu.

 

Krishnamurti: Liệu câu hỏi có bất kỳ ý nghĩa nào?

 

David Bohm; Ồ, điều gì nó có ý nghĩa là, một cách rất gián tiếp, hỏi cái gì đang giam giữ con người?

 

Krishnamurti: Vâng, cùng câu hỏi.

 

David Bohm: Cùng câu hỏi. Liệu chúng ta có thể tìm ra cái gì đang giam giữ con người trong phương hướng hiện nay của họ?

 

Krishnamurti: Liệu nó là quy định cơ bản của con người, ‘cơ bản’ là ý thức khác thường của hành động và thái độ vị kỷ, mà sẽ không nhượng bộ bất kỳ thứ gì khác?

 

David Bohm: Ồ, liệu ông nói, nó sẽ không nhượng bộ bất kỳ thứ gì . . .

 

Krishnamurti: Rõ ràng dường như nó không nhượng bộ bất kỳ thứ gì cả. Nó có vẻ thay đổi, nó có vẻ nhượng bộ, nó có vẻ thỉnh thoảng nói vâng; nhưng trung tâm vẫn còn y nguyên. Có lẽ điều này không ở trong chủ đề nói chuyện của chúng ta trong hai hay ba ngày vừa qua, hai hay ba lần, nhưng tôi đã nghĩ chúng ta có lẽ bắt đầu bằng chủ đề này. Liệu nó không có giá trị gì, liệu nó không dẫn đến bất kỳ nơi nào . . .

 

David Bohm: Ồ, liệu ông có ý tưởng nào đó về điều gì đang trói buộc con người? Cái gì đó mà sẽ thực sự thay đổi họ?

 

Krishnamurti: Tôi nghĩ thế.

 

David Bohm: Vậy thì nó là gì?

 

Krishnamurti: Tôi có ý đây đã là nghi vấn của những con người nghiêm túc: nó là cái gì mà đang ngăn cản? Chúng ta tiếp cận nó qua tình trạng bị quy định thuộc môi trường sống, từ phía bên ngoài vào phía bên trong và khám phá từ những hoạt động phía bên ngoài của anh ấy, phía bên trong? Và sau đó khám phá rằng phía bên ngoài là phía bên trong, cùng chuyển động, và sau đó vượt khỏi nó để thấy nó là gì? Chúng ta có thể làm việc đó?

 

David Bohm: Đúng.

 

Krishnamurti: Tôi không biết liệu tôi đang giải thích rõ ràng?

 

David Bohm: Khi ông nói phía bên ngoài, ông có ý gì? Ông có ý những quy định thuộc xã hội?

 

Krishnamurti: Quy định thuộc xã hội, quy định thuộc tôn giáo, giáo dục, nghèo khổ, giàu có, khí hậu, thức ăn; phía bên ngoài. Mà có lẽ quy định cái trí trong một phương hướng nào đó. Nhưng khi người ta tìm hiểu sâu thêm một chút, trong chừng mực nào đó, quy định thuộc tâm lý cũng từ phía bên ngoài.

 

David Bohm: Ồ, đúng rằng cách một người suy nghĩ sẽ bị ảnh hưởng bởi toàn hệ thống của những liên hệ của anh ấy. Nhưng điều đó không giải thích tại sao nó cứng ngắt, và tại sao nó trói buộc?

 

Krishnamurti: Đó là điều gì tôi cũng đang hỏi.

 

David Bohm: Vâng. Nếu nó chỉ là quy định phía bên ngoài, người ta sẽ chờ đợi nó được thay đổi dễ dàng hơn.

 

Krishnamurti: Được thay đổi dễ dàng.

 

David Bohm: Ví dụ ông có thể đặt ra quy định phía bên ngoài nào khác.

 

Krishnamurti: Họ đã thử tất cả điều đó.

 

David Bohm: Họ đã thử nó, toàn niềm tin của Cộng sản là rằng sẽ – với một xã hội mới sẽ có một con người mới.

 

Krishnamurti: Xã hội mới, con người mới, vâng. Nhưng đã không có!

 

David Bohm: Ồ, tôi nghĩ có cái gì đó cơ bản trong bản chất của phía bên trong mà trói buộc, mà kháng cự sự thay đổi.

 

Krishnamurti: Nó là gì? Liệu câu hỏi này sẽ dẫn chúng ta đến bất kỳ nơi nào?

 

David Bohm: Nếu chúng ta không thực sự lật tung nó, nó sẽ không dẫn đến nơi nào cả.

 

Krishnamurti: Tôi nghĩ, người ta có thể tìm được nếu người ta vận dụng cái trí của người ta. Tôi nghĩ, người ta có thể. Tôi chỉ đang hỏi: liệu nghi vấn này xứng đáng và liệu nó có liên quan đến điều gì chúng ta đã bàn luận trong hai hay ba lần mà chúng ta đã gặp gỡ vừa qua? Hay chúng ta sẽ sử dụng chủ đề nào khác liên quan đến điều gì chúng ta đang bàn luận?

 

David Bohm: Ồ, tôi nghĩ rằng, chúng ta đang bàn luận về tạo ra một kết thúc cho thời gian, một kết thúc cho trở thành. Và chúng ta đã nói rằng, muốn tiếp xúc với nền tảng phải hoàn toàn qua có-lý trí. Nhưng lúc này chúng ta có thể nói rằng cái trí là không-lý trí.

 

Krishnamurti: Vâng, chúng ta đã nói từ cơ bản con người là không-lý trí.

 

David Bohm: Đây có lẽ là bộ phận của sự ngăn cản. Nếu ông hoàn toàn có-lý trí, vậy thì chúng ta sẽ không cần thiết phải đến nền tảng này. Đúng chứ? Điều đó sẽ hợp lý?

 

Krishnamurti: Vâng. Bạn đã không ở đây ngày hôm trước nhưng chúng ta đã có một nói chuyện về đoạn kết của thời gian. Những người khoa học, qua sự tìm hiểu về vật chất, muốn tìm được mấu chốt này. Những con người tạm gọi là tôn giáo cũng đã nỗ lực để tìm ra – không bằng từ ngữ – liệu thời gian có thể kết thúc. Chúng ta đã thâm nhập chủ đề đó một chút ít và chúng ta nói một con người, mà muốn lắng nghe, qua thấu triệt có thể tìm được đoạn kết của thời gian. Bởi vì thấu triệt không là ký ức. Ký ức là thời gian, ký ức là trải nghiệm, hiểu biết được lưu trữ trong bộ não, và vân vân. Chừng nào nó còn đang vận hành, không thể có thấu triệt vào bất kỳ vấn đề gì. Thấu triệt tổng thể, không phải thấu triệt từng phần. Họa sĩ có một thấu triệt từng phần, người khoa học, những nhạc sĩ và vân vân, tất cả họ đều có những thấu triệt từng phần, và vì vậy họ vẫn còn bị trói buộc trong thời gian.

Liệu có thể có một thấu triệt tổng thể? Nó chỉ có thể thực hiện được – chúng ta đã thâm nhập nó từng bước một – mà là sự kết thúc của ‘cái tôi’, bởi vì ‘cái tôi’ được sắp xếp vào chung bởi tư tưởng, tư tưởngthời gian, ‘cái tôi’ là thời gian – tôi và ích kỷ của tôi, kháng cự của tôi, những tổn thương của tôi, tất cả điều đó. Liệu ‘cái tôi’ đó có thể kết thúc? Chỉ khi nào ‘cái tôi’ đó kết thúc mới có thấu triệt tổng thể. Đúng chứ? Đó là điều gì chúng ta đã khám phá. Đúng chứ?

 Và chúng ta đã thâm nhập câu hỏi: liệu một con người có thể hoàn toàn kết thúc toàn cấu trúc của ‘cái tôi’? Chúng ta đã nói có, và đã thông suốt nó. Và chẳng có bao nhiêu người muốn lắng nghe điều này bởi vì có lẽ nó quá gây kinh hãi. Và sau đó câu hỏi nảy sinh: nếu ‘cái tôi’ kết thúc, cái gì ở đó? Chỉ trống không? Không có sự hứng thú trong cái đó. Nhưng nếu người ta đang thâm nhập mà không có ý thức của phần thưởng hay hình phạt, vậy thì có cái gì đó. Chúng ta nói rằng cái gì đó là trống không tổng thể, mà là năng lượng và yên lặng. Ồ, bạn nói, điều đó tuyệt vời quá, nghe tuyệt vời quá nhưng nó chẳng có ý nghĩa gì đối với một người bình thường mà nghiêm túc và muốn vượt khỏi nó, vượt khỏi chính anh ấy. Và chúng ta đã tiến sâu thêm nữa: liệu có cái gì đó vượt khỏi tất cả điều này? Đúng chứ, thưa bạn?

 

David Bohm: Vâng.

Krishnamurti: chúng ta đã nói có.

 

David Bohm: Nền tảng.

 

Krishnamurti: Nền tảng. Có lẽ bạn đã hiện diện ở đây từ khởi đầu. Và vấn đề cuối cùng, nếu tôi nhớ đúng: liệu con người sẽ lắng nghe điều này? Liệu chính khởi đầu của sự thâm nhập này là lắng nghe? Tôi nghĩ, đó là mấu chốt chúng ta đã để lại ngày hôm trước, tôi nhớ đúng.

 Vì vậy – tôi đã quên tất cả điều đó, tôi chỉ vừa nhớ lại nó! Vậy là tôi đã khởi đầu bằng nghi vấn này, nghi vấn mà tôi đã vừa bắt đầu. Chúng ta hãy quên nghi vấn đó. Có lẽ chốc lát nữa chúng ta sẽ quay lại nó.

 Liệu tôi, như một con người, sẽ từ bỏ hoàn toàn hoạt động vị kỷ của tôi? Điều gì sẽ khiến cho tôi chuyển động khỏi nó? Không phải ‘tôi’, đó chỉ là một cách nói chuyện. Điều gì sẽ khiến cho một con người chuyển động khỏi hoạt động tự cho mình là trung tâm, phá hoại này? Nó hóa ra lại cùng sự việc: nếu anh ấy chuyển động khỏi nhờ vào phần thưởng, vậy thì đó chỉ là một hình thức khác – theo cùng nó sẽ là hình phạt. Vậy là hãy xóa sạch nó. Vậy thì điều gì sẽ khiến cho bạn, một con người – nếu tôi được phép sử dụng từ ngữ ‘từ bỏ’ mà không có phần thưởng, động cơ – từ bỏ nó hoàn toàn? Đúng chứ, thưa bạn?

 Bạn thấy, con người đã thử mọi sự việc trong phương hướng này – ăn chay, nhịn đói, tự-hành hạ trong vô vàn hình thức khác nhau, tự-phủ nhận chính anh ấy qua niềm tin, tự-phủ nhận chính anh ấy qua đồng hóa cùng cái gì đó to tát hơn, cùng – vân vânvân vân. Tất cả những con người tôn giáo đã thử nó, nhưng ‘cái tôi’ vẫn còn ở đó.

 

David Bohm: Vâng. Tôi nghĩ đã trở nên rõ ràng rằng toàn hoạt động đó đều không có ý nghĩa, không có thông minh, nhưng không biết tại sao điều này không trở thành chứng cớ, ông thấy. Thông thường, người ta sẽ chuyển động khỏi cái gì đó mà vô lý, và không có ý nghĩa.

 

Krishnamurti: Vâng.

 

David Bohm: Nhưng có vẻ rằng sự nhận biết của sự kiện này bị khước từ bởi cái trí, ông thấy, cái trí đang kháng cự nó.

 

Krishnamurti: Cái trí đang kháng cự xung đột liên tục này, và nó đang chuyển động khỏi xung đột này.

 

David Bohm: Đúng. Nó đang chuyển động khỏi sự kiện rằng xung đột này không có ý nghĩa.

 

Krishnamurti: Con người không thấy điều đó.

 

David Bohm: Không chỉ điều đó, nhưng cái trí được thiết lập một cách có mục đích để trốn tránh thấy nó.

 

Krishnamurti: Cái trí đang trốn tránh nó.

 

David Bohm: Cái trí đang trốn tránh nó hầu như có mục đích nhưng không hoàn toàný thức. Ví dụ thỉnh thoảng ông đã nói rằng cái trí trốn tránh nó một cách có ý thức giống như những người ở Ấn độ mà nói họ sẽ rút lui vào dãy núi Himalayas bởi vì không có gì có thể được làm cả.

 

Krishnamurti: Ồ, đó là tuyệt vọng. Thưa bạn, bạn có ý rằng, cái trí đã sống quá lâu trong xung đột, khước từ chuyển động khỏi nó?

 

David Bohm: Không rõ ràng lý do tại sao nó khước từ. Nó khước từ buông bỏ xung đột, đúng.

 

Krishnamurti: Cùng sự việc, khước từ buông bỏ xung đột.

 

David Bohm: Không rõ ràng lý do tại sao cái trí không ao ước thấy sự vô nghĩa hoàn toàn của xung đột. Cái trí đang tự-lừa dối chính nó, nó đang liên tục che đậy.

 

Krishnamurti: Những người triết lý và những người tạm gọi là tôn giáo đã nhấn mạnh sự đấu tranh, đã nhấn mạnh ý thức của phấn đấu – kiểm soát, nỗ lực. Đó là một trong những nguyên nhân tại sao những con người khước từ buông bỏ cách sống của họ?

 

David Bohm: Ồ, có lẽ là như thế. Họ hy vọng rằng, bằng cách phấn đấu hay đấu tranh họ sẽ đạt được một kết quả tốt lành hơn. Không phải để từ bỏ điều gì họ có, nhưng để hoàn thiện nó bằng cách đấu tranh.

 

Krishnamurti: Bạn có thể thấy con người đã sống được hai triệu năm; anh ấy đã đạt được cái gì? Nhiều chiến tranh hơn, nhiều hủy diệt hơn.

 

David Bohm: Điều gì tôi đang cố gắng nói là rằng, không những có một khuynh hướng kháng cự lại thấy điều này, nhưng còn có một khuynh hướng liên tục quay lại hy vọnghy vọng rằng cuối cùng đấu tranh sẽ tạo ra cái gì đó tốt lành hơn.

 

Krishnamurti: Tôi không hoàn toàn chắc chắn liệu chúng ta đã thông suốt mấu chốt này: rằng những người trí tuệ của thế giới – tôi đang sử dụng từ ngữ đó đầy kính trọng, những người trí tuệ của thế giới đã nhấn mạnh điều này, nhân tố của đấu tranh này.

 

David Bohm: Ồ, tôi không biết liệu tất cả họ đã nhấn mạnh hay không. Tôi nghĩ nhiều người trong số họ đã nhấn mạnh.

 

Krishnamurti: Hầu hết trong số họ.

 

David Bohm: Karl Marx.

 

Krishnamurti: Vâng. Karl Marx và thậm chí cả Bronowsky, mà đã nói về thâu lượm mỗi lúc một nhiều hiểu biết hơn, về mỗi lúc một nhiều đấu tranh hơn. Không phải rằng họ đã có sự ảnh hưởng lạ lùng như thế trên những cái trí của chúng ta?

 

David Bohm: Ồ, tôi nghĩ người ta làm việc đó mà không có bất kỳ sự khuyến khích nào từ những người trí tuệ. Ông thấy đấu tranh đã được nhấn mạnh khắp mọi nơi.

 

Krishnamurti: Đó là điều gì tôi có ý. Khắp mọi nơi. Tại sao?

 

David Bohm: Ồ, thoạt đầu con người đã nghĩ nó sẽ cần thiết, họ phải đấu tranh chống lại thiên nhiên với mục đích sinh tồn.

 

Krishnamurti: Vậy là đấu tranh chống lại thiên nhiên đã được chuyển tiếp sang những sự việc khác?

 

David Bohm: Vâng, đó là bộ phận của nó. Để trở nên can đảm. Ông thấy, ông phải là một người thợ săn can đảm, ông phải đấu tranh chống lại sự hèn nhát riêng của ông để là một người can đảm.

 

Krishnamurti: Đúng. Đó là nó, đó là nó.

 

David Bohm: Ngược lại ông không thể thực hiện nó.

 

Krishnamurti: Vì vậy, có phải rằng những cái trí của chúng ta bị quy định, hay bị định hình, hay bị giam giữ, trong khuôn mẫu này?

 

David Bohm: Ồ, chắc chắn điều đó là đúng thực, nhưng nó không giải thích tại sao lại quá khó khăn khi muốn thay đổi nó.

 

Krishnamurti: Bởi vì tôi quen thuộc nó. Tôi ở trong một nhà tù, nhưng tôi quen thuộc nó rồi.

 

David Bohm: Đúng, nhưng tôi nghĩ rằng, có một sự kháng cự lạ lùng chống lại chuyển động khỏi khuôn mẫu đó.

 

Krishnamurti: Tại sao? Tại sao một con người kháng cự lại chuyển động khỏi điều này? Nếu bạn đến và vạch rõ sự giả dối của điều này, sự không-lý trí của điều này, và bạn chỉ rõ toàn nguyên nhânhậu quả và đưa ra những ví dụ, những dữ kiện, mọi thứ khác. Tại sao?

 

David Bohm: Đó là điều gì tôi đã nói, rằng nếu con người có thể hoàn toàn có-lý trí họ sẽ buông bỏ nó, nhưng tôi nghĩ rằng còn có cái gì đó sâu xa hơn vấn đề nữa.

 

Krishnamurti: Sâu xa hơn vấn đề nữa?

 

David Bohm: Hơn vấn đề. Ông thấy, ông có lẽ phơi bày không-lý trí của nó; và con người có lẽ nói, ồ điều gì xảy ra là rằng còn có cái gì đó sâu xa hơn nữa, bởi vì họ không nhận biết được trọn vẹn nguyên khuôn mẫu này của tư tưởng. Khi đã bắt buộc nó phải phơi bày tại một mức độ nào đó, nó vẫn còn tiếp tục tại những mức độ mà con người không nhận biết được.

 

Krishnamurti: Vâng, nhưng điều gì sẽ làm cho họ nhận biết được?

 

David Bohm: Ồ, đó là điều gì chúng ta phải tìm ra. Tôi nghĩ, con người phải trở nên nhận biết được rằng họ có khuynh hướng tiếp tục cùng tình trạng bị quy định này; nó có lẽ chỉ là thói quen, hay nó có lẽ là kết quả của nhiều kết luận thuộc quá khứ, tất cả đều đang vận hành ‘ngay lúc này’,con người không nhận biết nó. Có quá nhiều sự việc khác nhau mà giam giữ con người trong khuôn mẫu này, một cách quá trừu tượng, đến độ bạn có lẽ thuyết phục người nào đó rằng khuôn mẫu không có ý nghĩa gì cả, nhưng khi nó hiện diện tại những công việc thực sự của sống, anh ấy có hàng ngàn phương cách khác nhau để tiếp tục mọi việc có hàm ý khuôn mẫu đó.

 

Krishnamurti: Hoàn toàn đúng. Tiếp theo cái gì?

 

David Bohm: Ồ, tôi nghĩ rằng, một con người sẽ phải rất quan tâm trong việc này khi muốn phá vỡ tất cả điều đó.

 

Krishnamurti: Vậy thì điều gì sẽ dẫn dắt một con người đến trạng thái quan tâm lạ thường này? Bạn thấy, họ đã được trao tặng thiên đàng như một phần thưởng nếu họ thực hiện được việc này. Vô số tôn giáo đã làm việc này nhưng điều đó trở thành quá ngây ngô.

 

David Bohm: Ồ, đó là bộ phận của khuôn mẫu – phần thưởng. Ông thấy, người nào đó có lẽ nói, ‘Tôi tuân theo khuôn mẫu tự-khép kín của tôi ngoại trừ khi cái gì đó to tát xuất hiện.’ Ông thấy, con người làm việc đó trong một cơn khẩn cấp thực sự, họ buông bỏ khuôn mẫu tự-khép kín.

 

Krishnamurti: Bạn có thể thấy việc đó.

 

David Bohm: Thông thường quy luật là rằng tôi tuân theo khuôn mẫu tự-khép kín ngoại trừ khi cái gì đó thực sự to tát xuất hiện.

 

Krishnamurti: Một khủng hoảng.

 

David Bohm: Hay phần thưởng sẽ có được.

 

Krishnamurti: Dĩ nhiên.

 

David Bohm: Cái gì đặc biệt được cần đến để thoát khỏi nó, và sau đó bạn quay lại khi cái đặc biệt đó qua rồi.

 

Krishnamurti: Lúc này, tại sao? Tại sao?

 

David Bohm: Ồ, đó là một khuôn mẫu của suy nghĩ. Tôi nghĩ rằng trong cách nào đó con người phải nghĩ nó có giá trị, con người phải tin tưởng – ông thấy nếu mọi người có thể cùng nhau làm việc và bỗng nhiên chúng ta có thể tạo ra sự hòa hợp, vậy thì mọi người sẽ nói tốt, tôi sẽ từ bỏ bản thân tôi. Nhưng khi không có sự hòa hợp, tốt hơn tôi nên bám vào cái gì tôi có! Đó là loại suy nghĩ.

 

Krishnamurti: Bám vào cái gì đã được biết.

 

David Bohm: Tôi không có nhiều, nhưng tốt hơn tôi nên bám vào nó, bởi vì nếu bỗng nhiên mọi người trở nên hòa hợp lúc đó có lẽ tôi có thể buông bỏ nó.

 

Krishnamurti: Vâng. Vậy là bạn đang nói rằng nếu mọi người thực hiện việc đó, tôi sẽ thực hiện nó?

 

David Bohm: Đó là cách suy nghĩ chung. Bởi vì ngay khi người ta bắt đầu khởi sự hợp tác trong một cơn khẩn cấp, tiếp theo nhiều người sẽ phụ họa.

 

Krishnamurti: Thế là họ hình thành những nhóm người thân tình. Nhưng tất cả việc đó đều thất bại.

 

David Bohm: Bởi vì sau một thời gian, sự việc đặc biệt này không còn nữa và họ rơi lại khuôn mẫu cũ kỹ.

 

Krishnamurti: Khuôn mẫu cũ kỹ. Vì vậy tôi đang hỏi điều gì sẽ khiến cho một con người phá vỡ khuôn mẫu này? Tiếp tục đi, thưa các bạn.

 

Người hỏi: Liệu nó không liên quan lại đến câu hỏi chúng ta đã đưa ra lần trước – thời gian và không-thời gian. Ông thấy khi có xung đột . . .

 

Krishnamurti: Nhưng tôi không biết gì về thời gian, tôi không biết gì về tất cả điều đó, nó chỉ là một lý thuyết đối với tôi. Nhưng sự kiện là, tôi bị trói buộc trong khuôn mẫu này và tôi không thể buông bỏ nó. Những người phân tích đã thử nó, những người tôn giáo đã thử nó, mọi người đã thử để khiến cho những con người buông bỏ điều này – khiến cho những con người được thông minh – nhưng rõ ràng họ đã không thành công.

 

Người hỏi: Nhưng họ không thấy rằng chính nỗ lực để buông bỏ nó, hay để kết thúc xung đột, vẫn còn đang củng cố xung đột.

 

Krishnamurti: Không, đó chỉ là một lý thuyết.

 

Người hỏi: Không, nhưng ông có thể giải thích điều đó cho họ.

 

Krishnamurti: Bạn có thể giải thích. Như chúng ta đã nói, có hàng tá giải thích, rất có-lý trí. Tại cuối cùng của nó, chúng ta rơi lại việc này.

 

Người hỏi: Ồ, ông chỉ rơi lại việc đó nếu ông thực sự đã không hiểu rõ nó.

 

Krishnamurti: Bạn đã thực sự hiểu rõ nó khi bạn nói điều đó? Tại sao tôi, hay bạn, hay Moody, đã không nói, ‘Kết thúc’? Bạn có thể cho tôi hàng ngàn giải thích và tất cả có thể hơi hơi có-lý trí và tôi nói vâng, rất hay, bạn đã thực hiện nó, hay cái gì?

 

Người hỏi: Thậm chí tôi không hiểu rõ câu hỏi, khi ông hỏi tôi, bạn đã thực hiện nó?

 

Krishnamurti: Không, tôi không đang cá nhân. Liệu bạn, khi bạn đã đưa ra một giải thích tại sao con người không thể chuyển động khỏi khuôn mẫu này, hay phá vỡ nó, bạn đưa cho tôi giải thích nào đó.

 

Người hỏi: Không, tôi cho ông nhiều hơn sự giải thích.

 

Krishnamurti: Bạn cho tôi cái gì?

 

Người hỏi: Nếu tôi quan sát cái gì đó đúng đắn, vậy thì sự giải thích của quan sát đó còn nhiều hơn chỉ là một giải thích.

 

Krishnamurti: Đúng. Tôi đã chấp nhận điều này. Nhưng liệu tôi có thể quan sát điều này rõ ràng?

 

Người hỏi: Ồ, đó là vấn đề.

 

Krishnamurti: Vì vậy hãy giúp tôi thấy nó rõ ràng.

 

Người hỏi: Muốn thấy rõ ràng, phải có một quan tâm.

 

Krishnamurti: Làm ơn, đừng nói ‘phải’. Tôi không có một quan tâm. Tôi quan tâm, như Dr Bohm đã vạch rõ vừa lúc nãy, khi có một khủng hoảng cực độ như chiến tranh, tôi quên bẵng chính bản thân tôi. Thật ra, tôi sung sướng để quên bẵng chính bản thân tôi, tôi giao trách nhiệm cho những tướng lãnh, những người chính trị. Trong một khủng hoảng, tôi quên bẵng, nhưng khoảnh khắc cơn khủng hoảng không còn, tôi rơi lại khuôn mẫu của tôi. Điều đó luôn luôn đang xảy ra. Lúc này, tôi tự nhủ với mình, điều gì sẽ làm tôi buông bỏ cái này, khuôn mẫu, hay phá vỡ nó?

 

Người hỏi: Không phải là người ta phải thấy sự giả dối hay sao?

 

Krishnamurti: Chỉ rõ nó cho tôi, thưa bạn.

 

Người hỏi: Tôi không thể, bởi vì tôi đã không thấy nó.

 

Krishnamurti: Vậy thì như một con người, tôi sẽ làm gì? Bạn đã giải thích cho tôi hàng ngàn lần rằng nó xấu xa làm sao, nó phá hoại làm sao, và vân vânvân vân. Và bạn đã vạch rõ trong một khủng hoảng, vân vân, vân vân, nhưng tôi luôn luôn rơi lại khuôn mẫu này. Đúng chứ? Hãy giúp đỡ tôi, hay hãy chỉ rõ cho tôi làm thế nào để phá vỡ khuôn mẫu. Bạn hiểu rõ câu hỏi của tôi?

 

Người hỏi: Ồ, vậy thì ông có quan tâm.

 

Krishnamurti: Đúng rồi. Bây giờ điều gì sẽ khiến cho tôi có quan tâm? Đau khổ?

 

Người hỏi: Tôi không biết. Thường thường không quan tâm. Thỉnh thoảng nó có trong một khoảnh khắc, nhưng nó biến mất.

 

Krishnamurti: Vậy thì điều gì sẽ khiến cho tôi, như một con người, được thật cảnh giác, thật tỉnh táo, thật nhận biết đến độ tôi sẽ phá vỡ khuôn mẫu này?

 

Người hỏi: Thưa ông, ông phát biểu câu hỏi dựa vào một hành động, phá vỡ, xóa sạch. Nó không là vấn đề của đang thấy hay sao?

 

Krishnamurti: Đúng. Hãy chỉ rõ cho tôi, hãy giúp đỡ tôi thấy, bởi vì tôi đang kháng cự lại bạn. Khuôn mẫu của tôi, đã quá bám rễ trong tôi, đang ngăn cản. Đúng chứ? Tôi muốn chứng cớ, tôi muốn được thuyết phục. Đúng chứ?

 

Người hỏi: Tôi được thuyết phục nhưng tôi không thấy.

 

Người hỏi: Chúng ta phải tìm hiểu câu hỏi này – tại sao tôi muốn có chứng cớ? Tại sao tôi muốn được thuyết phục?

 

Krishnamurti: Bởi vì bạn nói với tôi đây là một cách sống dốt nát, không-lý trí. Và bạn chỉ cho tôi những hậu quả của nó, nguyên nhân của nó và tôi nói, đúng, nhưng tôi không thể buông bỏ!

 

David Bohm: Ồ, thật ra tôi cảm thấy có lẽ đúng rằng tất cả việc đó đều không-lý trí, nhưng bởi vì tôi ở đó, điều này chẳng thay đổi gì cả. Ông thấy, ông có lẽ nói đó là chính bản chất của ‘cái tôi’, rằng tôi phải hoàn thành những nhu cầu của tôi, không đặt thành vấn đề chúng không-lý trí đến mức độ nào.

 

Krishnamurti: Thưa bạn, thưa bạn, đó là điều gì tôi đang nói.

David Bohm: Vậy là cuối cùng không-lý trí không thể bị đánh bại bởi vì ông thấy, trước hết tôi phải quan tâm đến những nhu cầu riêng của tôi rồi sau đó tôi có thể cố gắng được có-lý trí.

 

Krishnamurti: Vậy thì những nhu cầu của tôi là gì?

 

David Bohm: Một số nhu cầu là thực sự và một số là tưởng tượng, nhưng . . .

 

Krishnamurti: Vâng, đó là nó. Những nhu cầu ảo tưởng, những nhu cầu tưởng tượng gây ảnh hưởng những nhu cầu khác.

 

David Bohm: Nhưng ông thấy, tôi có lẽ cần tin tưởng tôi tốt lànhđúng đắn, và cần biết rằng tôi sẽ luôn luôn hiện diện ở đó.

 

Krishnamurti: Giúp tôi phá vỡ điều đó, thưa bạn!

 

David Bohm: Tôi nghĩ tôi phải thấy rằng, đây là một ảo tưởng. Ông thấy, nếu nó có vẻ là thực sự, vậy thì tôi có thể hỏi, tôi có thể làm gì? Bởi vì nếu tôi thực sự hiện diện ở đó, tôi cần đến tất cả nhu cầu này; và quả là ngu xuẩn khi nói về có-lý trí nếu tôi sắp sửa tiêu tan, suy sụp hay cái gì đó. Ông thấy, ông đã đề nghị với tôi rằng có một trạng thái khác của tồn tại nơi tôi không hiện diện ở đó. Đúng chứ? Và khi tôi ‘hiện diện’ ở đó, nhu cầu này không có bất kỳ ý nghĩa nào cả!

 

Krishnamurti: Vâng, hoàn toàn đúng. Nhưng tôi không hiện diện ở đó. Giả sử như một con người, thiên đànghoàn hảo, nhưng tôi không hiện diện ở đó, làm ơn giúp tôi đến đó.

 

David Bohm: Không, không, nó là cái gì đó khác hẳn.

 

Krishnamurti: Tôi biết điều gì bạn đang nói.

 

Người hỏi: Ông thấy, liệu người ta có thể thấy bản chất ảo tưởng của chính sự đòi hỏi rằng, tôi muốn đi tới thiên đàng đó? Chính ham muốn đó – hay tôi muốn được khai sáng, hay tôi muốn là cái này, tôi muốn là cái kia – nhưng chính ham muốn này, chính đòi hỏi này là . . .

 

Krishnamurti: Đòi hỏi của tôi được đặt nền tảng trên trở thành.

 

Người hỏi: Đúng.

 

Krishnamurti: Trên nhiều hơn nữa.

 

Người hỏi: Đó là ảo tưởng.

 

Krishnamurti: Không. Bạn nói điều đó.

 

David Bohm: Ông đã không chứng minh nó cho tôi, ông thấy.

 

Krishnamurti: Đó là một ý tưởng đối với bạn. Nó chỉ là một lý thuyết. Hãy chỉ rõ cho tôi.

 

Người hỏi: Ồ, liệu ông thực sự sẵn lòng tìm hiểu câu hỏi này?

 

Krishnamurti: Tôi sẵn lòng với một điều kiện. Thật ra tôi đặt điều kiện của tôi bởi vì tôi muốn tìm ra điều gì đó tại khúc cuối của nó. Hãy thấy cái trí của con người làm việc như thế nào.

 

Người hỏi: Chính xác đó là nó.

 

Krishnamurti: Tôi sẽ leo lên hòn núi cao nhất nếu tôi có thể nhận được cái gì đó từ nó.

 

Người hỏi: Liệu cái trí có thể thấy rằng đây là vấn đề?

 

Krishnamurti: Có, nhưng nó không thể buông bỏ.

 

Người hỏi: Ồ, nếu nó thấy . . .

 

Krishnamurti: Không, không, không. Bạn đang đi luẩn quẩn trong những vòng tròn!

 

David Bohm: Nó thấy vấn đề một cách trừu tượng. Đó là nó thấy nó . . .

 

Krishnamurti: Đó là nó. Bây giờ tại sao tôi thấy nó một cách trừu tượng?

 

David Bohm: Ồ, trước hết việc đó dễ dàng nhiều hơn.

 

Krishnamurti: Đừng quay lại điều đó. Tại sao cái trí của tôi tạo ra một trừu tượng về mọi thứ?

David Bohm: Chúng ta hãy bắt đầu bằng cách nói rằng, ở một chừng mực nào đó, chính là chức năng của tư tưởng để tạo ra những trừu tượng phía bên ngoài, sau đó chúng ta mang chúng vào phía bên trong. Nó là cùng loại sự việc như trước kia.

 

Krishnamurti: Đúng. Vậy là liệu có một phương cách – tôi chỉ đang hỏi – liệu có cái gì đó mà chúng ta hoàn toàn đang bỏ sót trong vấn đề này? Đó là chúng ta vẫn còn đang suy nghĩ, nếu tôi được phép vạch ra, vẫn còn đang suy nghĩ trong cùng những khuôn mẫu cũ kỹ. Đúng chứ?

 

David Bohm: Ồ, tôi nghĩ, chính câu hỏi chứa đựng khuôn mẫu đó, phải không?

 

Krishnamurti: Vâng. Nhưng khuôn mẫu – sự theo đuổi của khuôn mẫu là thuộc truyền thống.

 

David Bohm: Vâng, nhưng tôi có ý rằng, thậm chí trong suy nghĩ ra câu hỏi này, khuôn mẫu đã tiếp tục.

 

Krishnamurti: Vâng, vậy là liệu chúng ta có thể hoàn toàn chuyển động khỏi việc này, và nhìn vào nó một cách khác hẳn – liệu chúng ta có thể chứ? Đó là, chúng ta vẫn còn đang nói, lắng nghe tôi, bạn phải quan tâm, đừng hỏi – bạn theo dõi chứ? Hoàn toàn chuyển động khỏi việc đó. Liệu tôi có thể chuyển động khỏi tất cả việc đó? Liệu cái trí con người có thể nói, được rồi, chúng ta đã thử tất cả việc này – Marx, Buddha, bạn theo kịp? Mọi người đã vạch ra việc này hay việc kia, chúng ta đã thử, sau một triệu năm, chắc chắn. Và trong chừng mực nào đó, chúng ta vẫn còn bị trói buộc trong khuôn mẫu đó, đang nói rằng bạn phải quan tâm, bạn phải lắng nghe, bạn phải làm việc này và vân vân.

 

David Bohm: Đó vẫn còn là thời gian.

 

Krishnamurti: Đúng. Buông bỏ tất cả việc đó. Vậy là điều gì xảy ra nếu tôi buông bỏ tất cả việc đó, ‘thực sự’ buông bỏ nó? Thậm chí tôi sẽ không suy nghĩ dựa vào nó. Tôi không hiểu, liệu tôi đang giải thích rõ ràng?

 

Người hỏi: Liệu hành động của buông bỏ tất cả việc đó . . .

 

Krishnamurti: Không hành động. Tôi biết bạn đã bảo cho tôi tất cả việc đó, tôi biết tất cả việc đó. Những người tôn giáo nói nó, những người Marx, bạn theo kịp, mọi người, và bạn thêm vào vài giải thích nữa, một biến dạng mới mẻ nhưng nó là cùng biến dạng cũ kỹ. Vậy là tôi nói, chúng ta hãy buông bỏ hoàn toàn lãnh vực đó và nhìn vào vấn đề một cách khác hẳn.

 

Người hỏi: Vấn đề mà là?

 

Krishnamurti: Mà là: tại sao tôi luôn luôn sống trong trung tâm này của cái tôi, cái tôi, cái tôi. Ồ, thưa các bạn?

 Liệu nó sẽ, tôi là một người nghiêm túc, một con người nghiêm túc, tôi đã lắng nghe tất cả điều này, sau sáu mươi năm, hay năm mươi năm. Tôi biết tất cả những giải thích, việc gì tôi nên làm, tôi không nên làm và vân vânvân vân, liệu tôi có thể nói, được rồi, tôi sẽ buông bỏ tất cả việc đó. Điều đó có nghĩa tôi hoàn toàn đứng một mình. Liệu điều đó dẫn đến bất kỳ nơi nào?

 

David Bohm: Có thể, vâng. Tôi nói có thể.

 

Krishnamurti: Tôi nghĩ, nó có dẫn đến nơi nào đó.

 

David bohm: Có vẻ đối với tôi, tại cơ bản ông đang nói, bỏ lại đằng sau tất cả sự hiểu biết của con người. Đúng chứ?

 

Krishnamurti: Đó là điều gì tôi đang nói.

 

David Bohm: Chắc chắn nó vượt khỏi vị trí của nó.

 

Krishnamurti: Vâng. Buông bỏ tất cả trải nghiệm và hiểu biết và những giải thích và những nguyên nhâncon người đã tạo ra như những con người, xóa sạch tất cả việc đó.

 

Người hỏi: Nhưng ông vẫn còn bị bỏ lại với cùng cái trí.

 

Krishnamurti: A! Tôi không có một cái trí như thế. Nó không là cùng cái trí.

 

Người hỏi: Ồ, vậy thì nó không rõ ràng về điều gì ông đang nói.

 

Krishnamurti: Ồ, có chứ. Khi tôi xóa sạch tất cả cái này, cái trí của tôi đã thay đổi. Cái trí của tôi là cái này.

 

Người hỏi: Không, liệu cái trí cũng không là hệ thống cơ bản hay sao?

 

Krishnamurti: Mà tôi đã xóa sạch.

 

Người hỏi: Nhưng ông không thể xóa sạch hệ thống đó.

Krishnamurti: Ồ, có.

 

Người hỏi: Tôi có ý, đây là một hệ thống các cơ quan.

 

Krishnamurti: Lúc này, hãy chờ một phút. Các cơ quan của tôi đã được định hình bởi hiểu biết, bởi trải nghiệm. Đúng chứ?

 

Người hỏi: chừng mực nào đó.

 

Krishnamurti: Vâng. Và thêm nhiều hiểu biết hơn mà tôi đã kiếm được, khi tôi đã tiến hóa, khi tôi đã tăng trưởng, khi tôi đã trải nghiệm, đã thâu lượm nhiều hơn và nhiều hơn, nó đã củng cố ‘tôi’, và tôi đã và đang dạo trên con đường đó hàng thiên niên kỷ. Và tôi nói, có lẽ tôi phải nhìn vào sự tồn tại này một cách hoàn toàn khác hẳn. Mà sẽ không là dạo trên con đường đó gì cả. Hãy xóa sạch tất cả sự hiểu biết mà tôi đã lượm lặt. Xin lỗi.

 

David Bohm: Trong lãnh vực này, trong khu vực thuộc tâm lý.

 

Krishnamurti: Thuộc tâm lý, dĩ nhiên.

 

David Bohm: Tại tâm điểm, tại cái nguồn, hiểu biết không có liên quan.

 

Krishnamurti: Vâng, thưa bạn.

 

David Bohm: Ra xa khỏi tâm điểm nó trở nên có liên quan.

 

Krishnamurti: Dĩ nhiên. Điều đó được hiểu rõ.

Người hỏi: Nhưng tôi có một câu hỏi. Cái trí tại khởi đầu của sự tiến hóa của nó, hay tại khởi đầu, ở trong cùng vị trí đó. Cái trí tại khởi đầu của bất kỳ điều gì ông gọi là con người, ở trong cùng vị trí đó; nó đã không có bất kỳ sự hiểu biết nào.

 

Krishnamurti: Không. Tôi không chấp nhận điều đó. Tại sao bạn nói điều đó? Khoảnh khắc nó hiện diện, nó được hình thành sẵn trong đó rồi. Nó bị trói buộc trong sự hiểu biết rồi.

 

Người hỏi: Tôi hoàn toàn không hiểu rõ.

 

Krishnamurti: Bạn sẽ giải thích điều đó?

 

David Bohm: Ồ, tôi nghĩ nó tiềm ẩn trong cấu trúc của tư tưởng.

 

Krishnamurti: Đúng, thưa bạn. Chính xác đó là nó.

 

David Bohm: Thoạt đầu, có hiểu biết về phía bên ngoài, và sau đó, áp dụng điều này vào phía bên trong, và thế là không hiểu rõ rằng nó sắp sửa bị trói buộc trong hiểu biết đó. Nó đã đầy đủ rồi, đã phát triển đầy đủ để suy nghĩ về phía bên trong, tiếp theo nó sẽ khai triển sự hiểu biết phía bên ngoài vào phía bên trong, đến khu vực của trở thành thuộc tâm lý.

 

Người hỏi: Ồ, ông thấy, nếu cái trí có thể bắt đầu mới mẻ lại, nó sẽ trải qua cùng sai lầm lại.

 

Krishnamurti: Không, không. Chắc chắn không.

 

Người hỏi: Nếu nó đã không học hành.

 

Krishnamurti: Không. Tôi không muốn học hành. Bạn vẫn còn đang theo đuổi cùng con đường cũ kỹ. Đó là điều gì tôi đang phản đối.

 

Người hỏi: Tôi nghĩ tôi vừa gặp vấn đề của chọn lựa những từ ngữ đúng.

 

Krishnamurti: Tôi không muốn học hành – không, thưa bạn, làm ơn chỉ cho phép tôi tìm hiểu điều này một chút xíu.

 

David Bohm: Chúng ta nên giải thích rõ ràng về điều này, bởi vì vào những dịp khác ông đã nói học hành là rất quan trọng, thậm chí quan sát về chính bạn.

 

Krishnamurti: Dĩ nhiên, dĩ nhiên.

 

David Bohm: Lúc này ông đang nói điều gì đó hoàn toàn khác hẳn. Cần phải rõ ràng rằng liệu nó khác hẳn, tại sao? Tại sao ông lại loại bỏ ý tưởng của học hành tại chặng đường này?

 

Krishnamurti: Tại chặng đường này, bởi vì tôi vẫn còn đang thâu lượm ký ức.

 

David Bohm: Đúng, nhưng đã có một trạng thái khi học hành về cái trí là quan trọng.

 

Krishnamrti: Đừng quay lại. Chỉ một phút. Tôi vừa đang bắt đầu. Tôi đã sống được sáu mươi năm, hay tám mươi năm, hay một trăm năm. Và tôi đã lắng nghe tất cả điều này – những người giảng đạoẤn độ, những người thầy ở Ấn độ, những người Thiên chúa giáo, những người Hồi giáo; tôi đã lắng nghe tất cả những giải thích, những giải thích thuộc tâm lý, nguyên nhân, Freud, Marx, và mọi người.

 

David Bohm: Tôi nghĩ chúng ta nên trình bày sâu hơn một tí. Chúng ta đồng ý rằng đó là tất cả những sự việc tiêu cực; nhưng ngoài ra có lẽ tôi đã quan sát về chính tôi và đã học hành về chính tôi.

 

Krishnamurti: Chính tôi, vâng, thêm vào đó.

 

David Bohm: Cũng thêm vào đó, đúng.

 

Người hỏi: Thêm vào K.

 

Krishnamurti: Tất cả việc đó. Và tại khúc cuối của nó, tôi nói, có lẽ đây là một hướng sai lầm của nhìn vào nó. Đúng chứ?

 

David Bohm: Đúng. Bởi vì đã tìm hiểu theo hướng đó, cuối cùng chúng ta có thể thấy nó có lẽ sai lầm.

 

Krishnamurti: Có lẽ.

 

David Bohm: Ồ, tôi sẽ nói rằng trong ý nghĩa nào đó tìm hiểu theo hướng đó là cần thiết.

 

Krishnamurti: Hay không cần thiết.

 

David Bohm: Nó có lẽ đã không cần thiết, nhưng bởi vì đã được trao toàn cơ cấu của những quy định nên nó đã chắc chắn xảy ra.

 

Krishnamurti: Dĩ nhiên. Vậy là lúc này tôi có thể đến một mấu chốt khi tôi nói tất cả hiểu biết đó – chúng ta sẽ diễn tả trong từ ngữ đó – loại bỏ nó. Bởi vì việc đó đã không dẫn tôi đến nơi nào cả – dẫn tôi trong ý nghĩa rằng tôi không được tự do khỏi trung tâm vị kỷ của tôi.

 

David Bohm: Ồ, một mình điều đó không đầy đủ bởi vì nếu ông nói, nó đã không làm việc, ông có thể luôn luôn hy vọng hay giả sử rằng nó có lẽ. Nhưng thật ra ông có thể thấy rằng, nó không thể làm việc.

 

Krishnamurti: Nó không thể làm việc. Ồ, tôi khẳng định điều đó.

 

David Bohm: Không đầy đủ ý nghĩa khi nói, nó đã không làm việc, nhưng thật ra nó không thể làm việc.

 

Krishnamurti: Nó không thể làm việc.

 

Người hỏi: Tôi không khẳng định điều đó. Liệu đó không chỉ là sự khó khăn?

 

Krishnamurti: Nó không thể làm việc bởi vì nó được đặt nền tảng trên thời gianhiểu biết, mà là tư tưởng. Và những giải thích này được đặt nền tảng trên tư tưởng – để thâu lượm hiểu biếtvân vânvân vân. Bạn sẽ nói điều đó?

 

David Bohm: Ồ, từ trước đến nay chúng ta đã tìm hiểu, chúng ta đã đặt nền tảng nó trên hiểu biếttư tưởng. Và không chỉ tư tưởng, nhưng còn cả những khuôn mẫu thuộc thói quen của kỹ năng, tất cả mọi việc mà là một mở rộng của tư tưởng.

 

Krishnamurti: Vì vậy khi tôi gạt bỏ những điều đó, không phải ngẫu nhiên, không phải bằng một quan tâm trong tương lai. Nhưng tôi thấy cùng khuôn mẫu đang được lặp lại, được lặp lại, được lặp lại; những sắc màu khác nhau, những cụm từ khác nhau, những bức tranh khác nhau, những hình ảnh khác nhau – tôi loại bỏ hoàn toàn mọi điều đó. Thay vì đi về hướng Bắc, như tôi đã đi hàng thiên niên kỷ; tôi đã ngừng lại và đi về hướng Đông, mà có nghĩa cái trí của tôi đã thay đổi.

 

Người hỏi: Liệu cấu trúc của ‘cái tôi’ đã không còn?

 

Krishnamurti: Chắc chắn.

 

Người hỏi: Mà không thấu triệt vào nó?

 

Krishnamurti: Không. Tạm thời vào lúc này, tôi sẽ không mang vào thấu triệt.

 

David Bohm: Nhưng có thấu triệt để làm việc đó. Tôi có ý nói rằng, cân nhắc làm nó là một thấu triệt. Thấu triệt là toàn sự việc mà đã làm việc.

 

Krishnamurti: Tôi sẽ không mang vào từ ngữ đó.

 

David Bohm: Khi ông đã nói rằng, toàn sự việc không thể làm việc. Ồ, tôi nghĩ, đó là một thấu triệt.

Krishnamurti: Đối với tôi, tôi thấy nó không thể làm việc. Nhưng bạn thấy, vậy thì chúng ta quay lại vấn đề: làm thế nào tôi đạt được thấu triệt và tất cả việc đó?

 

David Bohm: Nhưng buông bỏ tất cả việc đó và chỉ nói rằng, nó đã là một thấu triệt; vấn đề của làm thế nào đạt được nó không là mấu chốt.

 

Krishnamurti: Chính là một thấu triệt mà nói, ‘ra khỏi’.

 

Người hỏi: Ra khỏi tới khuôn mẫu.

 

Krishnamurti: Không, kết thúc trở thành liên tục này qua trải nghiệm, hiểu biết – bạn theo kịp chứ – những khuôn mẫu. Kết thúc!

 

Người hỏi: Ồ, ông sẽ nói rằng loại suy nghĩ sau đó, là một loại suy nghĩ hoàn toàn khác hẳn? Chắc chắn ông vẫn còn phải suy nghĩ.

 

Krishnamurti: Tôi không chắc lắm.

 

Người hỏi: Ồ, ông có lẽ gọi nó là cái gì khác nữa.

 

Krishnamurti: A, tôi sẽ không gọi nó là bất kỳ cái gì khác nữa. Làm ơn tôi chỉ đang dò dẫm trong tối tăm. Mà là: sau khi đã sống một trăm năm và tôi thấy mọi người đang vạch ra phương cách để kết thúc ‘cái tôi’, và phương cách đó được đặt nền tảng trên tư tưởng, thời gian, hiểu biết. Và tôi nói, xin lỗi tôi biết tất cả việc đó, tôi đã sử dụng việc đó. Tôi có một thấu triệt vào việc đó; thế là nó rơi rụng. Và thế là cái trí đã phá vỡ hoàn toàn khuôn mẫu. Không đi về hướng Bắc nhưng hướng Đông, bạn phá vỡ khuôn mẫu.

 Lúc này, được rồi. Giả sử Dr Bohm đã đạt được cái này – không phải đã đạt được – đã nhận được thấu triệt này và đã phá vỡ khuôn mẫu. Làm ơn hãy giúp đỡ một người khác tiếp xúc cùng thấu triệt. Đừng nói bạn phải quan tâm, bạn phải lắng nghe, bạn phải – vậy thì bạn rơi lại – bạn theo kịp chứ? Làm thế nào sẽ, không, không phải ‘làm thế nào’. Sự chuyển tải của bạn cùng một người khác là gì, để cho anh ấy không phải trải qua tất cả mớ hỗn loạn này? Bạn theo kịp câu hỏi của tôi? Làm thế nào bạn sẽ – không phải ‘làm thế nào’ – cái gì sẽ khiến cho tôi thẩm thấu trọn vẹn điều gì bạn đã nói, đến độ nó ở trong máu huyết của tôi, trong bộ não của tôi, trong cách sống của tôi, ‘mọi thứ’, đến độ tôi thấy thấu triệt này? Bạn sẽ làm gì? Hay chẳng có gì để làm cả? Bạn theo kịp câu hỏi của tôi chứ? Bởi vì nếu bạn có thấu triệt đó, nó là ‘một đam mê’, nó không là một thấu triệt khôn ngoan, nó cũng không là có thể ngồi ngả người ra ghế và hưởng thụ sự thanh thản. Nó là một đam mê, và đam mê này sẽ không cho phép bạn ngồi yên lặng, bạn phải chuyển động, trao tặng – bất kỳ nó là gì. Bạn sẽ làm gì? Bạn có đam mê đó. Hãy vận dụng đam mê đó, của thấu triệt vô cùng này. Và đam mê đó phải, giống như một con sông có một khối lượng nước vô hạn đang chảy tràn qua hai bờ, trong cùng cách như thế đam mê đó phải chuyển động.

 Lúc này, tôi là một con người, bình thường, kha khá thông minh, đọc nhiều, trải nghiệm nhiều. Tôi đã thử việc này, việc kia và việc khác, và tôi gặp ‘X’ này và tôi nói – và anh ấy tràn đầy cái này – tại sao tôi sẽ không lắng nghe anh ấy?

 

Người hỏi: Tôi nghĩ chúng tôi có lắng nghe.

Người hỏi: Nhưng đó là câu hỏi cũ, Krishnaji.

 

Người hỏi: Krishnaji, tôi lắng nghe.

 

Krishnamurti: Bạn lắng nghe à?

 

Người hỏi: Vâng, tôi nghĩ như thế.

 

Krishnamurti: Chỉ theo sát rất, rất chầm chậm. Liệu bạn lắng nghe một cách trọn vẹn đến độ không có kháng cự, không đang hỏi tại sao, nguyên nhân là gì, tại sao tôi nên – bạn theo kịp điều gì tôi có ý? Chúng ta đã trải qua tất cả việc đó. Chúng ta đã dạo qua khu vực đó vô tận, tới lui từ ngõ ngách này sang ngõ ngách khác, Bắc, Nam, Đông, Tây. chúng ta đã dạo khắp khu vực. Và ‘X’ đến và nói, ‘Nhìn kìa, có một cách sống khác hẳn, khác hẳn, cái gì đó hoàn toàn mới mẻ’ – mà có nghĩa, làm ơn lắng nghe, liệu bạn sẽ lắng nghe một cách trọn vẹn đến độ bạn – bạn biết.

 

Người hỏi: Nếu có một kháng cự người ta không thấy sự kháng cự.

 

Krishnamurti: Đừng quay lại trường học. Tôi không đang bất lịch sự.

 

Người hỏi: Ông có ý gì?

 

Krishnamurti: Bắt đầu lại mọi sự việc – giải thích tại sao bạn kháng cự.

 

Người hỏi:: Nhưng người ta không thấy sự kháng cự.

 

Krishnamurti: Vậy thì tôi sẽ chỉ cho bạn sự kháng cự của bạn, bằng cách nói chuyện. Bạn biết. Nhưng vẫn vậy, bạn quay lại.

 

Người hỏi: Krishnaji, liệu câu hỏi khởi đầu của ông đã không vượt khỏi điều này, khi ông đã hỏi, chúng ta hãy buông bỏ sự lắng nghe, lý trí, tư tưởng?

 

Krishnamurti: Vâng, thưa bạn, nhưng đó chỉ là một ý tưởng – bạn sẽ thực hiện nó? ‘X’ đến và nói, ‘Hãy nhìn, ngấu nghiến cái này.’

 

Người hỏi: Tôi sẽ ngấu nghiến nó nếu tôi có thể thấy nó.

 

Krishnamurti: Ồ, vâng, bạn có thể thấy nó, rất rõ ràng bạn có thể thấy nó.

 

Người hỏi: ‘Cái tôi’ . . .

 

Krishnamurti: Đó là điều gì tôi đang ngăn cản – anh ấy đã nói đừng quay lại khuôn mẫu. Thấy nó. Tiếp theo bạn nói: ‘Làm thế nào tôi sẽ thấy?’ – mà là khuôn mẫu cũ. Chỉ thấy! ‘X’ khước từ đi vào khuôn mẫu đó.

 

Người hỏi: Khuôn mẫu của sự giải thích?

 

Krishnamurti: Hiểu biết, tất cả điều đó. Anh ấy nói: đến đây, đừng quay lại.

 

Người hỏi: Krishnaji, để nói về một tình huống thông thường trong thế giới. Bằng những từ ngữ tương tự, có khá nhiều người mà hỏi người ta phương pháp để ‘thấy’, hãy gạt bỏ tư tưởng đi; nếu người ta muốn thực sự nhìn vào sự việc này, người ta sẽ thấy nó. Tôi có ý đó là cách những giáo sĩ bảo cho ông. Vậy thì sự khác biệt là gì?

 

Krishnamurti: Không, không, không. Tôi không là một giáo sĩ. ‘X’ không là một giáo sĩ. ‘K’ nói, tôi đã từ bỏ tất cả việc đó. Tôi đã từ bỏ nhà thờ, những thần thánh, Jesus, những Buddha, những Krishna. Tôi đã từ bỏ tất cả việc đó, Marx, Engels, Lenin, Stalin, tất cả những người phân tích, tất cả những người thông thái, mọi người. Bạn thấy, bạn đã không thực hiện việc đó. ‘X’ nói, hãy thực hiện việc đó. A, bạn nói, không, tôi không thể thực hiện việc đó cho đến khi ông chỉ cho tôi có cái gì đó vượt khỏi tất cả việc đó. Và ‘X’ nói, ‘Xin lỗi’. Điều đó có bất kỳ ý nghĩa nào không, thưa bạn?

 

David Bohm: Vâng. Ông thấy, tôi nghĩ rằng nếu ông nói bỏ lại đằng sau tất cả hiểu biết, nhưng hiểu biết khoác nhiều dạng tinh tế mà ông không thấy. Đúng chứ? Ông thấy thậm chí . . .

 

Krishamurti: Dĩ nhiên. Bạn dư thừa thấu triệt này và bạn đã loại bỏ tất cả hiểu biết bởi vì cái đó. Và tôi cứ tiếp tục lặn lội trong cái ao tù của hiểu biết. Và bạn nói, hãy buông bỏ nó. Khoảnh khắc bạn len lỏi vào những giải thích, chúng ta quay lại trò chơi. Và bạn khước từ giải thích. Nó khá tốt lành. Vâng, thưa bạn.

 Bạn thấy, những giải thích đã là con thuyền để băng qua bờ bên kia. Và người ở bờ bên kia nói rằng, không có thuyền. Băng qua! Lúc này ‘X’ nói điều đó. Anh ấy đang yêu cầu tôi điều gì không thể thực hiện được, phải không?

 

David Bohm: Nếu nó không thực hiện ngay lúc này, vậy thì nó không thể thực hiện được.

 

Krishnamurti: Tuyệt đối. Anh ấy đang yêu cầu tôi điều gì đó mà tôi không thể thực hiện được. (Tiếng ồn của những con ong đang bay vù vù)

 

David Bohm: Những con ong này sinh động quá, thời tiết thật ấm áp.

 

Krishnamurti: Tôi đang gặp gỡ ‘X’ mà bất động. Hoặc tôi phải đi quanh anh ấy, lẩn tránh anh ấy, hoặc tiến đến anh ấy. Tôi không thể làm bất kỳ những việc này. Nhưng ‘X’ tuyệt đối khước từ tham gia vào trò chơi của những từ ngữ. Vậy thì tôi sẽ làm gì, người đã chơi những trò chơi bằng những từ ngữ, tôi sẽ làm gì? ‘X’ sẽ không bỏ lại tôi một mình. Đúng chứ, thưa bạn? Bỏ lại tôi một mình không trong ý nghĩa anh ấy có lẽ bỏ lại một cách cá nhân, nhưng trong ý nghĩa rằng tôi đã gặp gỡ cái gì đó bất động. Và nó hiện diện ở đó cùng tôi ngày và đêm. Tôi không thể đấu tranh với nó, bởi vì không có gì mà tôi có thể nắm bắt được.

Vậy là điều gì xảy ra cho tôi? Hãy tiếp tục đi, thưa các bạn: điều gì xảy ra cho tôi khi tôi gặp gỡ cái gì đó mà hoàn toàn là một khối, bất động, tuyệt đối đúng thực, điều gì xảy ra cho tôi? Liệu đó là vấn đề, mà chúng ta chưa bao giờ gặp – xin lỗi, tôi chỉ đang diễn tả cái đó – chưa bao giờ gặp cái gì đó giống như thế? Bạn có lẽ leo lên rặng núi Himalayas, nhưng đỉnh Everest luôn luôn ở đó. Trong cùng cách, có lẽ những con người chưa bao giờ gặp gỡ cái gì đó không thể hủy diệt được, cái gì đó tuyệt đối bất động. Hoặc tôi vô cùng bị bối rối bởi nó, hoặc tôi nói, ồ tôi không thể làm bất kỳ điều gì về nó. Đi khỏi nó? Hay nó là cái gì đó mà tôi phải tìm hiểu? Bạn theo kịp chứ? Tôi phải nắm bắt nó. Đúng chứ? Nó là việc gì?

 

Người hỏi: Nhưng vậy thì chúng ta quay lại trong khuôn mẫu cũ kỹ.

 

Krishnamurti: Không, không. Không.

 

Người hỏi: Tôi muốn tìm hiểu.

 

Krishnamurti: Đây là một khối bất động. Tôi bị đối diện nó. Như tôi đã nói, tôi có lẽ chạy trốn khỏi nó, mà thông thường tôi làm. Hay tôn sùng nó. Hay cố gắng hiểu rõ nó là gì. Khi tôi làm tất cả những việc đó tôi quay lại khuôn mẫu cũ kỹ. Vì vậy tôi loại bỏ những việc đó. Khi gặp gỡ ‘X’ mà bất động, tôi thấy bản chất của nó là gì. Tôi là chuyển động, như một con người, nhưng ‘X’ là bất động. Sự tiếp xúc cùng nó gây tác động gì đó, nó phải. Nó không là huyền bí nào đó, nó không là ma thuật nào đó và tất cả mọi loại sự việc đó, nhưng nó là đơn giản, phải không?

 

Người hỏi: Thưa ông, nó vận hành giống như một kim nam châm, mà là lý do tại sao mọi người ở trong căn phòng này. Nhưng nó không phá vỡ cái gì đó.

 

Krishnamurti: Không, bởi vì bạn đã không buông bỏ khuôn mẫu. Không phải lỗi của anh ấy, không phải lỗi của ‘X’.

 

Người hỏi: Tôi đã không nói, nó là lỗi của ‘X’.

 

Krishnamurti: Không, sự hàm ý là điều đó.

 

Người hỏi: Không.

 

Krishnamurti: Khi bạn sử dụng từ ngữ ‘nam châm’, nó có ý đó, thu hút.

 

Người hỏi: Nó có ảnh hưởng đó.

 

Krishnamurti: Không. Thế là bạn quay lại, bạn bị lệ thuộc.

 

Người hỏi: Điều gì đang xảy ra.

 

Krishnamurti: Tôi hiểu. Tôi đang nói với bạn, Moody, gặp ‘X’, việc gì xảy ra?

 

Người hỏi: Ông đã nói, một nỗ lực để hiểu rõ.

 

Krishnamurti: A, bạn đó kìa, bị lạc lối. Bạn quay lại vào khuôn mẫu cũ kỹ.

 

Người hỏi: Nhưng thậm chí từ ngữ ‘gặp gỡ’ gợi ý rằng ông đã . . .

 

Krishnamurti: Đừng, đừng, đừng làm vỡ vụn những từ ngữ. Gặp gỡ, đối diện, bạn thấy nó, bạn cảm thấy nó, bạn biết nó, bạn công nhận, không đặt thành vấn đề từ ngữ nào bạn sử dụng, nó hiện diện ở đó.

 

David Bohm: Ồ, ông không thể nói rằng, liệu ‘X’ chuyển tải sự cần thiết tuyệt đối của không tiếp tục khuôn mẫu cũ kỹ, bởi vì ông thấy nó tuyệt đối không thể làm việc.

 

Krishnamurti: Vâng, thưa bạn, diễn tả nó trong những từ ngữ riêng của bạn. Được rồi.

 

David Bohm: Và đó là không thể thay đổi được, cái gì đó bất động – liệu đó là điều gì ông có ý?

 

Krishnamurti: Đúng, thưa bạn. Tôi là chuyển động. ‘X’ là bất động.

 

David Bohm: Ồ, cái gì ở đằng sau ‘X’, cái gì đang làm việc trong ‘X’ là bất động. Ông sẽ không nói điều đó?

 

Krishnamurti: Trước hết, một cách tự nhiên cái gì đang làm việc là cái gì đó của một cú sốc. Tôi đã và đang chuyển động, đang chuyển động, đang chuyển động, sau đó tôi gặp gỡ cái gì đó mà bất động. Bỗng nhiên cái gì đó xảy ra, chắc chắn. Không phải cái gì đó, bạn có thể thấy cái gì đang xảy ra. ‘X’ không đang trở thành và tôi đang trở thành. Và ‘X’ đã thông suốt những giải thích và mọi chuyện của nó, và anh ấy chỉ rõ rằng ‘trở thành là đau khổ’. Tôi đang diễn tả nó thật mau, trong một ít từ ngữ. Và tôi gặp gỡ cái đó. Vậy là có nhạy cảm – được rồi, hãy diễn tả nó trong cách khác. Những giải thích và sự loại bỏ của nhiều, nhiều – tất cả những giải thích – đã khiến cho tôi nhạy cảm, chắc chắn. Tỉnh táo nhiều hơn. Khi tôi gặp gỡ cái gì đó giống như ‘X’, một cách tự nhiên có một phản ứng không dựa vào giải thích hay hiểu rõ. Có một phản ứng đến cái đó. Không à? Chắc chắn phải có. Nếu tôi là một nhạc sĩ, tôi thích Beethoven, hay Mozart hay bất kỳ nhạc sĩ nào, và tôi đã lắng nghe, đã lắng nghe, đã lắng nghe, nó khiến cho tôi nhạy cảm với âm nhạc. Vì vậy trong cùng cách, những giải thích đã được đưa ra lặp đi và lặp lại. Tôi đã lắng nghe, nhưng nó đã khiến cho tôi hoặc đờ đẫn, hoặc tôi bắt đầu thấy những giải thích không có giá trị gì cả. Thế là trong tiến trình này – tôi đang sử dụng từ ngữ – trong tiến trình này tôi đã trở nên nhạy cảm lạ thường đến bất kỳ từ ngữ giải thích nào. Tôi bị dị ứng!

 Cũng có một nguy hiểm trong việc này, bởi vì bạn biết con người đã nói khi anh ấy đi gặp một vị đạo sư, vị đạo sự nói – bạn biết – hãy yên lặng và bạn sẽ nhận được. Đó là một ảo tưởng, bạn biết. Ồ, tôi đã nói đầy đủ rồi.

 

David Bohm: Liệu tôi có thể chỉ nói rằng, khi ông thấy toàn tiến trình này của thời gianhiểu biếtvân vân sẽ không giúp ích gì cả, vậy thìkết thúc, ông thấy. Bây giờ sau đó sự kết thúc này khiến cho người ta nhạy cảm nhiều hơn. Đúng chứ?

 

Krishnamurti: Vâng, thưa bạn. Cái trí đã trở nên nhạy bén.

 

David Bohm: Bởi vì tất cả chuyển động này đang ngăn cản.

 

Krishnamurti: Vâng. Tôi nghĩ hiểu biết thuộc tâm lý đã khiến cho chúng ta đờ đẫn.

 

David Bohm: Vâng, nó đã giam giữ bộ não phải chuyển động trong một phương hướng không cần thiết. Điều đó rõ ràng.

 

Người hỏi: Tất cả hiểu biết?

 

David Bohm: Ồ, không. Trong ý nghĩa nào đó ông có thể nói rằng, hiểu biết không nhất thiết khiến cho ông đờ đẫn, tôi giả sử như thế, nếu nó khởi đầu từ sự rõ ràng của nơi chúng ta không có hiểu biết này tại tâm điểm . . .

Krishnamurti: Vâng, thưa bạn. Bạn nhớ chúng ta cũng đã nói, trong bàn luận của chúng ta, nền tảng không là hiểu biết.

 

David Bohm: Ông thấy, việc đầu tiên là nó tạo ra trống không.

 

Krishnamurti: Vâng, thưa bạn, đó là như thế.

 

David Bohm: Nhưng vẫn chưa nền tảng. Nhưng không ngay lập tức nền tảng.

 

Krishnamurti: Điều đó đúng. Bạn thấy chúng ta đã bàn luận tất cả điều này. Tôi nghe nó trên cuộn băng, nó được in trong một quyển sách, và tôi nói, vâng tôi nắm được nó. Bằng cách đọc nó tôi đã giải thích, bạn đã giải thích, tôi đã thâu lượm hiểu biết. Sau đó tôi nói, tôi phải có cái đó.

 

David Bohm: Ồ, sự nguy hiểm là rằng, rất khó khăn khi chuyển tải cái này trong một quyển sách, ông thấy, bởi vì nó quá cố định.

 

Krishnamurti: Nhưng đó là điều gì thông thường xảy ra.

 

David Bohm: Nhưng tôi nghĩ rằng mấu chốt chính, mà có thể chuyển tải nó, là thấy rằng hiểu biết trong tất cả những hình thức của nó, tinh tếlộ liễu, không thể giải quyết vấn đề thuộc tâm lý, nó chỉ có thể làm cho vấn đề tồi tệ hơn. Nhưng vậy thì, có một năng lượng khác được dính dáng.

 

Krishnamurti: Hiện nay bạn thấy việc gì đang xảy ra? Nếu bất kỳ vấn đề nào nảy sinh, tôi đến gặp một người tâm lý. Nếu có bất kỳ vấn đề thuộc gia đình, tôi liền đến gặp người nào đó mà sẽ chỉ bảo cho tôi phải làm gì. Mọi thứ quanh tôi đang được tổ chức và đang làm cho tôi tuyệt vọng nhiều hơn và nhiều hơn và nhiều hơn. Đúng chứ? Đó là việc gì đang xảy ra.

 

David Bohm: Vâng, ồ đó là thành phần của cùng khuynh hướng muốn tổ chức sống của chúng ta trong chi tiết nhiều hơn và nhiều hơn.

 

Krishnamurti: Mấy giờ rồi?

 

David Bohm: Năm giờ hai mươi.

 

Krishnamurti: Năm giờ hai mươi? Tôi nghĩ chúng ta nên ngừng lại, phải không? Chúng ta sẽ gặp nhau lại?

 

David Bohm: Vào thứ bảy, chúng ta đã đề nghị.

 

Krishnamurti: Vâng, chúng ta hãy tiếp tục nó vào thứ bảy.

 

David Bohm: Cùng thời gian.

 

 Ojai, California, ngày 10 tháng 4 năm 1980



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 506)
Ai đã truyền Việt Nam Phật Giáo qua Trung Quốc: Khương Tăng Hội, người Việt Nam. Vào năm nào: năm 247 tây lịch.
(View: 472)
Tư tưởng Phật giáo trong văn học thời Lý bản PDF - Nguyễn Vĩnh Thượng
(View: 2064)
Thầy Tuệ Sỹ Là Viên Ngọc Quý Của Phật Giáo và Của Việt Nam - Nguyễn Hiền Đức
(View: 1746)
Dưới Bóng Đa Chùa Viên Giác - hồi ký về một ngôi chùa đã đi vào lịch sử Phật giáo tỉnh Quảng Nam. Viên Giác Tùng Thư 2019 - Nhà xuất bản Liên Phật Hội
(View: 21838)
Tác phẩm Trí Quang Tự Truyện bản pdf và bài viết "Đọc “Trí Quang Tự Truyện” của Thầy Thích Trí Quang" của Trần Bình Nam
(View: 2150)
Tôi đặt bút bắt đầu viết "Lời Vào Sách" nầy đúng vào lúc 7 giờ sáng ngày 21 tháng 6 năm 1995 sau khi tụng một thời kinh Lăng Nghiêmtọa thiền tại Chánh điện.
(View: 1805)
Có lẽ đây cũng là một trong những viễn ảnh của tâm thức và mong rằng những trang sách tiếp theo sẽ phơi bày hết mọi khía cạnh của vấn đề, để độc giả có một cái nhìn tổng quát hơn.
(View: 2109)
Ai trói buộc mình? Không biết có bao giờ chúng ta tự đặt câu hỏi đó với chúng ta chưa? Đến chùa học pháp hay đi tu chỉ để cầu giải thoát. Mục đích tu hoặc xuất gia là cầu giải thoát sinh tử. Giải thoát có nghĩa là mở, mở trói ra. Cầu giải thoát là đang bị trói. Nhưng ai trói mình, cái gì trói mình? Khi biết mối manh mới mở được.
(View: 1776)
Sống Trong Từng Sát Naphương pháp thực tập sống tỉnh thức, sống và ý thức về sự sống trong từng mỗi phút giây. Đây là phương thức tu tập dựa trên tinh thần Kinh Bốn Lãnh Vực Quán Niệm.
(View: 1665)
Nguyên bản: How to practice the way to a meaningful life. Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma. Anh dịch: Jeffrey Hopkins, Ph. D. Chuyển ngữ: Tuệ Uyển
(View: 3104)
Mối Tơ Vương của Huyền Trân Công Chúa (Phóng tác lịch sử tiểu thuyết vào cuối đời Lý đầu đời Trần) HT Thích Như Điển
(View: 2147)
Nguyệt San Chánh Pháp Số 84 Tháng 11/2018
(View: 5523)
Nhẫn nhục là thù diệu nhất vì người con Phật thực hành hạnh nhẫn nhục thành thục, thì có thể trừ được sân tâm và hại tâm, là nhân tố quan trọng để hành giả thành tựu từ tâm giải thoátbi tâm giải thoát.
(View: 16784)
Tác giả: Diệu Hạnh Giao Trinh sưu tầm và kể chuyện, Nguyễn Minh Tiến hiệu đínhgiới thiệu
(View: 2166)
Cảm Đức Từ Bi - tác giả Huỳnh Kim Quang
(View: 2780)
Một bản dịch về Thiền Nhật Bản vừa ấn hành tuần này. Sách nhan đề “Thiền Lâm Tế Nhật Bản” của tác giả Matsubara Taidoo. Bản Việt dịch do Hòa Thượng Thích Như Điển thực hiện.
(View: 2516)
Tuyển tập “Bát Cơm Hương Tích” của Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng là một phần lớn của đời tác giả, ghi lại những gì Thầy mắt thấy tai nghe một thời và rồi nhớ lại...
(View: 3152)
Quyển sách "Hãy làm một cuộc cách mạng" trên đây của Đức Đạt-lai Lạt-ma khởi sự được thành hình từ một cuộc phỏng vấn mà Ngài đã dành riêng cho một đệ tử thân tín là bà Sofia Stril-Rever vào ngày 3 tháng giêng năm 2017.
(View: 3820)
THIỀN QUÁN VỀ SỐNG VÀ CHẾT - Cẩm Nang Hướng Dẫn Thực Hành - The Zen of Living and Dying A Practical and Spiritual Guide
(View: 3026)
Mùa An Cư Kiết Hạ năm 2016 nầy tôi bắt đầu viết tác phẩm thứ 67 để sang năm 2017 xuất bản với nhan đề là "Nước Mỹ bao lần đi và bao lần đến"
(View: 3180)
Người đứng mãi giữa lòng sông nhuộm nắng, Kể chuyện gì nơi ngày cũ xa xưa, Con bướm nhỏ đi về trong cánh mỏng, Nhưng về đâu một chiếc lá xa mùa (Tuệ Sỹ)
(View: 7790)
TĂNG GIÀ THỜI ĐỨC PHẬT Thích Chơn Thiện Nhà xuất bản Phương Đông
(View: 12646)
Người học Phật có được một tài liệu đầy đủ, chính xác, đáng tin cậy, dễ đọc, dễ hiểu, dễ nhớ và dễ tra cứu khi cần...
(View: 3472)
Tác phẩm nầy chỉ gởi đến những ai chưa một lần đến Mỹ; hoặc cho những ai đã ở Mỹ lâu năm; nhưng chưa một lần đến California...
(View: 3839)
Từ Mảnh Đất Tâm - Huỳnh Kim Quang
(View: 3456)
Một năm lại sắp trôi qua với những vết tích điêu tàn, khổ nạn để lại trên khắp trái đất. Nhìn lại, chúng ta không khỏi giật mình, và chạnh lòng thương tưởng
(View: 3318)
Chung trà cuối năm uống qua ngày đầu năm. Sương lạnh buổi sớm len vào cửa sổ. Trầm hương lãng đãng quyện nơi thư phòng..
(View: 3712)
Một năm lại sắp trôi qua với những vết tích điêu tàn, khổ nạn để lại trên khắp trái đất. Nhìn lại, chúng ta không khỏi giật mình, và chạnh lòng thương tưởng
(View: 3797)
Nước lũ từ thượng nguồn cuồn cuộn đổ về, lại thêm nước từ đập thủy điện ồ ạt xả ra. Dân không được báo trước.
(View: 3696)
Trải hơn 25 thế kỷ, Chánh Pháp của Phật vẫn được tuyên dươnglưu truyền bởi hàng đệ tử xuất gia lẫn tại gia, đem lại giải thoátgiác ngộ cho...
(View: 4705)
Là người mới bắt đầu học Phật hoặc đã học Phật nhưng chưa thấm nhuần Phật pháp chân chính, chúng tôi biên soạn...
(View: 3803)
Hôm nay là ngày 10 tháng 6 năm 2015, tại thư phòng chùa Viên Giác Hannover, Đức Quốc, tôi bắt đầu viết tác phẩm thứ 65 của mình...
(View: 3745)
Bắt đầu vào hạ, trời nóng bức suốt mấy ngày liền. Bãi biển đông người, nhộn nhịp già trẻ lớn bé. Những chiếc...
(View: 6556)
Phật giáo ra đời từ một trong những cái nôi của nền văn minh nhân loại - Ấn Độ - và nhanh chóng phổ biến tại các nước phương Đông...
(View: 12787)
Trong tập sách nhỏ này tôi đã bàn đến hầu hết những gì mọi người đều công nhậngiáo lý tinh yếu và căn bản của Đức Phật... Con Đường Thoát Khổ - Đại đức W. Rahula; Thích Nữ Trí Hải dịch
(View: 24973)
Tôi cảm động, vì sống trong đạo giải thoát tôi đã tiếp nhận được một thứ tình thiêng liêng, trong sáng; một thứ tình êm nhẹ thanh thoát đượm ngát hương vị lý tưởng...
(View: 11026)
Tập sách do Minh Thiện và Diệu Xuân biên soạn
(View: 13839)
Phật GiáoVũ Trụ Quan (PDF) - Tác giả: Lê Huy Trứ
(View: 7981)
Hạnh Mong Cầu (sách PDF) - Lê Huy Trứ
(View: 9627)
Đọc “Dấu Thời Gian” không phải là đọc sự tư duy sáng tạo mà là đọc những chứng tích lịch sử thời đại, chứng nhân cùng những tâm tình được khơi dậy trong lòng tác giả xuyên qua những chặng đường thời gian...
(View: 5439)
Báo Chánh Pháp Số 48 Tháng 11/2015
(View: 7868)
Nguyệt san Chánh Pháp Tháng 10 năm 2015
(View: 5697)
Báo Chánh Pháp Số 46 Tháng 9/2015 - Chuyên đề Vu Lan - Mùa Báo Hiếu
(View: 24218)
Phương Trời Cao Rộng - Truyện dài của Vĩnh Hảo, Chiêu Hà xuất bản tại California, Hoa Kỳ năm 1993, tái bản năm 1995
(View: 4976)
Tiếng nói của những người con Phật có tấm lòng từ bi và trí tuệ đi vào đời...
(View: 6377)
Báo Chánh Pháp - bộ mới Số 43, tháng 06 năm 2015
(View: 6216)
Hy hữu, vì biết lấy Phật giáo làm lý tưởng đời mình và chọn sự thực hành Phật Pháp như là sinh hoạt nền tảng hàng ngày
(View: 9199)
Nguời quân tử ra làm quan đi vào con đường hành chính, không những ngồi ung dung nơi miếu đường nói truyện văn nhã, để lấy tiếng là người có đức vọng...
(View: 5319)
Báo Chánh Pháp Số 41 Tháng 4/2015
(View: 5931)
Tuyển tập những bài viết về mùa Xuân trong nền văn hóa Phật giáo Việt Nam. Giai Phẩm Xuân Ất Mùi 2015...
Quảng Cáo Bảo Trợ