Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Bài Mới Nhất trang Văn Học
Điền Email để nhận bài mới

Ba cô chị

Monday, February 14, 201100:00(View: 5960)
Ba cô chị

Ngày xưa có một ông vua rất giàu, vua giàu đến nỗi tưởng là
của cải của mình không bao giờ hết được. Vua sống xa hoa, chơi bàn
cờ bằng vàng, con ki bằng bạc. Vua sống như thế một thời gian thì
của cải tiêu tan hết. Vua phải đem cầm lần lần những thành thị và
lâu đài, sau cùng chỉ còn có mỗi một tòa lâu đài cổ trong rừng. Vua,
hoàng hậu và ba công chúa dọn đến đấy ở, họ sống chật vật, hàng
ngày bữa ăn chỉ có khoai tây thôi.
Một hôm, vua định đi săn xem có bắn được con thỏ gì chăng.
Vua nhét khoai tây đầy túi rồi ra đi. Vua đến ven một khu rừng lớn
không dám vào vì người ta kể rằng trong đó có nhiều thú rùng rợn
lắm. Gấu ăn thịt người, phượng hoàng mổ mắt, chó sói, sư tử
nhiều loại thú dữ. Vua chẳng sợ gì cả, tiến thẳng vào rừng. Thoạt
tiên vua không thấy gì. Có những cây to, ở dưới thật là yên lặng.
Vua đi vơ vẩn như vậy một lúc rồi thấy đói, liền ngồi xuống gốc cây
định ăn khoai tây, thì bỗng có một con gấu ở trong rừng hiện ra,
lạch bạch đến thẳng phía vua và càu nhàu:
Sao ngươi lại dám ngồi ở gốc cây mật ong của ta? Tội ngươi
thật đáng chết.
Vua sợ hãi, đưa cho nó khoai tây để nó nguôi giận. Nhưng gấu
cất tiếng nói:
-Ta thiết gì ăn khoai tây của ngươi, ta muốn ăn thịt ngươi cơ.
Ngươi chỉ có một cách thoát thân là gả cho ta con gái đầu lòng của
ngươi. Nếu ngươi bằng lòng thì ta còn cho thêm ngươi nửa tạ vàng
nữa.
Vua sợ bị ăn thịt nói:
- Ta sẽ gả cho, miễn là ngươi để cho ta yên lành.
Gấu liền chỉ đường cho vua về và còn càu nhàu sau lưng vua.
- Trong bảy ngày nữa, ta sẽ đến đón cô dâu đấy.
Vua yên trí về nhà, nghĩ nhất định là gấu không chui lọt nổi
loa khóa, hơn nữa nhất định là không có cái gì để ngỏ. Vua ra lệnh
cho khóa tất cả các cửa ngoài, kéo cầu treo lên, và dặn con gái phải
bình tĩnh. Muốn bảo vệ được cô chắc chắn khỏi bị chú rể gấu bắt đi,
vua cho cô ở một phòng nhỏ tít dưới lỗ châu mai trên mặt thành. Cô
phải trốn vào đấy cho qua bảy hôm. Nhưng sáng tinh sương hôm
thứ bảy, khi mọi người con ngủ thì có một cỗ xe lộng lẫy đóng sáu
ngựa đến lâu đài. Có nhiều kỵ sĩ mặc áo bằng vàng vây quanh xe.
Cỗ xe đến nơi thì tự nhiên cầu treo hạ xuống, khóa tự nhiên bật
tung ra, xe đi vào sân, một vị Hoàng tử trẻ và đẹp bước xuống. Vua
nghe tiếng động tỉnh dậy, nhìn ra cửa sổ thấy Hoàng tử đã đón con
gái đầu lòng của mình ở tít trên căn phòng nhỏ khóa kín, và vừa bế
nàng lên xe. Vua chỉ kịp kêu lên:
Thôi vĩnh biệt, thiếu nữ yêu kiều.
Đi đi mãi, hỡi cô dâu của gấu!
Cô ngồi trên xe còn vẫy chiếc khăn trắng nhỏ. Rồi cỗ xe phóng
đi như gió cuốn, tiến sâu mãi vào khu rừng thiêng.
Lòng vua nặng trĩu, vì vua đã chót gả con gái cho gấu. Vua
buồn quá, cùng hoàng hậu khóc ba ngày liền. Đến ngày thứ tư,
khóc hết nước mắt, vua nghĩ là việc đã xảy ra rồi cũng đành thôi.
Vua xuống sân, ở đấy có một cái hòm gỗ mun nặng khó mà nhấc lên
được. Vua chợt nghĩ đến điều gấu đã hứa, liền mở ra thì thấy trong
đó có nửa tạ vàng sáng lấp lánh.
Vua nhìn thấy vàng thì cũng nguôi buồn. Vua đem vàng chuộc lại
các thành thị đã đem cầm rồi lại quay về cuộc sống giàu sang ngày
trước. Cứ như thế cho đến khi hết nửa tạ vàng thì vua lại phải đem
cầm hết mọi thứ và lại phải lui về lâu đài trong rừng ăn khoai tây.
Vua còn có một con chim ưng. Một hôm, vua đem nó ra đồng
định kiếm lấy một cái gì ăn cho ngon một tí. Chim ưng cất cánh
bay, tới khu rừng thiêng âm u, vua không dám vào nữa. Vua vừa
tới thì có một con đại bàng vút lên đuổi chim ưng. Chim ưng bay về
phía vua. Vua định dùng giáo ngăn đại bàng, nhưng đại bàng quắp
lấy giáo bẻ gẫy như một cây sậy, rồi lấy móng bóp nát chim ưng. Nó
lấy móng kia quặp vào vai vua và bảo:
- Tại sao ngươi đến quấy rối khoảng trời của ta? Tội ngươi đáng
chết, muốn sống phải gả cho ta con gái thứ hai của ngươi.
Vua nói:
- Được, ngươi sẽ được con gái ta, nhưng ngươi cho ta gì.
Đại bàng đáp:
- Một tạ vàng. Trong bảy tuần nữa ta sẽ đến đón nàng về.
Rồi nó thả vua ra, bay thẳng vào rừng.
Vua rất buồn bã vì lại gả con gái thứ hai của mình cho chim dữ.
Vua không dám nói gì với con về việc ấy. Sáu tuần lễ đã trôi qua.
Đến tuần thứ bảy, công chúa ra một bãi cỏ trước lâu đài định giũ
vải phơi cho trắng. Bỗng có một đỗân kỵ sĩ oai phong lẫm liệt đến.
Người đẹp nhất đi đầu nhảy xuống gọi:
Hãy nhảy lên đây, hỡi thiếu nữ yêu kiều
Hãy cùng đi, hỡi cô dâu mới của đại bàng.
Nàng chưa kịp trả lời thì chàng đã đỡ nàng lên ngựa, phi vào
rừng nhanh như cắt. Thôi vĩnh biệt, vĩnh biệt!
Ở lâu đài, người ta đợi mãi chẳng thấy công chúa. Mãi sau vua
mới nhớ ra là có lần trong thế bí đã hứa gả con gái cho một con đại
bàng. Hẳn là nó đã đến đón cô đi. Khi vua đỡ đau buồn chút ít, chợt
nhớ đến lời hứa của chim đại bàng, liền đi đến và tìm thấy trên bãi
cỏ hai quả trứng vàng, mỗi quả nặng nửa tạ. Vua nghĩ bụng: "Cứ
có vàng là ngoan đạo" và xua đuổi tất cả những tư tưởng buồn chán
ra khỏi đầu óc. Cuộc sống vui chơi lại bắt đầu và đến khi hết nhẵn
tạ vàng. Vua lại dọn về lâu đài trong rừng và nàng công chúa còn
lại lại phải luộc khoai tây.
Vua không muốn đi săn thỏ trong rừng hay chim ưng trên trời
nữa, nhưng vua thèm ăn cá. Công chúa phải đan lưới để vua đi đánh
cá ở một cái hồ gần rừng. Ở đó có một chiếc thuyền quăng lưới, kéo
lên được một mẻ cá hương chấm đỏ rất đẹp. Vua định chèo vào bờ thì
thấy thuyền mắc chặt một chỗ, vua loay hoay mãi mà không trèo ra
được. Bỗng có một con cá voi to lớn vùng vẫy ngoi lên hỏi:
- Tại sao ngươi lại bắt những thần dân của ta? Tội ngươi thật
đáng chết!
Nó mở mồm to ra như định nuốt cả vua lẫn chiếc thuyền. Vua
thấy cái mồm kinh khủng của nó thì mất hết cả can đảm, chợt nghĩ
đến cô gái thứ ba liền kêu lên:
- Ngươi tha chết cho ta, ta sẽ cho ngươi con gái út của ta .
Cá voi càu nhàu:
- Được lắm, để rồi ta cho ngươi cái gì nhé. Vàng thì ta chẳng có
vì vàng đối với ta xoàng quá. Nhưng đáy hồ của ta rải ngọc châu, ta
sẽ cho ngươi ba bị đầy. Đến tháng thứ bảy ta sẽ lại đón dâu.
Nói xong con cá lặn xuống.
Vua ghé vào bờ, mang cá hương về nhà, nhưng khi cá đã rán
rồi vua chẳng thiết ăn con nào. Vua nhìn thấy con gái, đứa con độc
nhất còn lại, đẹp nhất, mà vua yêu nhất, thì vua lại nhói lên như
hàng ngàn mũi dao đâm vào thịt. Sáu tháng trôi qua, hoàng hậu và
công chúa chẳng hiểu làm sao mà vua mắt mũi lúc nào cũng ủ rũ.
Đến tháng thứ bảy, đúng lúc công chúa đang đứng ngoài sân,
trước một cái giếng có ống phun nước và hứng một cốc nước đầy thì
bỗng có một cỗ xe sáu ngựa trắng và người mặc quần áo bằng bạc đi
tới. Từ trên xe bước xuống một Hoàng tử rất đẹp, từ thủa nhỏ nàng
không thấy ai đẹp đến như thế. Chàng xin nàng một cốc nước. Nàng
vừa đưa cốc ra thì chàng ôm lấy nàng bế lên xe. Xe ra cửa băng qua
đồng tới hồ:
Thôi vĩnh biệt, thiếu nữ yêu kiều!
Hãy đi đi, cô dâu xinh đẹp của cá voi.
Hoàng hậu đứng bên cửa sổ nhìn thấy cỗ xe chạy xa dần.
Bà thấy vắng con gái, lòng đau xót, bà gọi nàng, tìm nàng khắp
nơi. Nhưng bà chẳng nghe thấy tiếng đáp, chẳng trông thấy nàng ở
đâu. Khi bà biết chắc chắn sự việc, bà òa lên khóc. Vua nói rõ cho
bà biết đầu đuôi: chắc con cá voi đã đến đón nàng đi. Bị buộc phải
hứa gả con cho nó, vua cứ luôn luôn buồn bã. Vua muốn an ủi bà,
bèn cho bà biết sẽ nhận được nhiều của cải. Hoàng hậu không thiết
và bảo đứa con còn lại duy nhất của bà quí hơn tất cả những kho
tàng trên thế gian.
Trong khi Hoàng tử cá voi đến chiếm công chúa, có thị vệ mang
đến lâu đài ba bao nặng. Vua mở ra thấy đầy châu ngọc to bằng hạt
đậu lớn. Vua lại giàu có, giàu hơn trước kia. Vua chuộc lại thành
thị, lâu đài, nhưng vua không trở lại cuộc sống xa hoa nữa. Vua
sống yên tĩnh, tiết kiệm. Mỗi khi nghĩ đến ba con gái yêu, không
biết sống giữa đám thú rừng ra sao, có thể bị chúng ăn thịt rồi, thì
vua mất hết niềm vui.
Không ai an ủi được hoàng hậu. Hạt lệ bà khóc con còn nhiều
hơn cả các hạt ngọc cá voi đã bỏ ra đổi lấy công chúa út. Về sau, bà
mới hơi nguôi nguôi. Cách đó một thời gian, bà lại thật vui vì bà lại
sinh được một cậu con trai xinh đẹp. Đứa con ra thật bất ngờ nên
gọi nó là Rainan, có nghĩa là đứa con kỳ diệu.
Đứa trẻ khỏe mạnh to lớn. Hoàng hậu thường kể cho nó nghe
việc ba chị bị ba con vật bắt giữ ở trong khu rừng thiêng. Khi cậu
mười sáu tuổi, cậu đòi vua cho áo giáp và gươm. Được những thứ đó
rồi, cậu muốn đi phiêu lưu, cậu từ biệt cha mẹ rồi lên đường.
Cậu đi thẳng đến khu rừng thiêng, chỉ nghĩ đến việc tìm các
chị. Lúc đầu, cậu đi lang thang trong rừng rậm, không gặp một
người nào hay một con vật nào. Sau ba ngày, cậu thấy ở trước một
cái hang một thiếu phụ ngồi chơi với một con gấu con. Một con gấu
khác rất bé ngồi trên đùi nàng. Rainan nghĩ bụng chắc là chị cả
mình. Cậu để ngựa lại, đi bộ đến và nói:
- Chị yêu dấu, em là em Rainan của chị, em đến thăm chị đây.
Công chúa nhìn cậu, thấy cậu giống bố y hệt, không nghi ngờ
lời cậu nói. Nàng sợ hãi bảo:
- Em yêu dấu ơi, trời ơi! Nếu em còn muốn sống thì em hãy
chạy đi cho nhanh. Nếu anh gấu, chồng chị về thấy em thì nó ăn
thịt em không chút động lòng đâu.
Nhưng Rainan bảo:
- Em không sợ, em nhất định ở lại với chị xem tình hình chị ra
sao.
Khi công chúa thấy không lay chuyển được ý chí của em, nàng
đưa em vào hang tối tăm, đúng là chỗ ở của gấu. Một bên có một
đống là và cỏ khô, Trên đó là nơi chồng cô và các con ngủ, bên kia là
chiếc giường đẹp lộng lẫy, bọc vải đỏ và nạm vàng của công chúa.
Nàng bảo em chui xuống gầm giường và tuồn cho em thức ăn.
Được một chốc, gấu về nhà nói: "Ta đánh hơi thấy mùi thịt
người" và định rúc đầu xuống gầm giường. Công chúa vội gọi:
- Cứ bình tĩnh, có ai mà lại vào đây được!
Mồm còn dính máu, gấu càu nhàu:
- Ta tìm thấy ở trong rừng một con ngựa và ăn thịt nó rồi. Tất
phải có người đi với ngựa, ta đánh hơi thấy rồi.
Rồi nó lại định chui vào gầm giường. Nàng liền đá vào bụng
gấu, nó lộn nhào một cái rồi đi ra ổ nằm, đút cẳng vào mồm mà
ngủ.
Cứ bảy ngày một lần, gấu lại hiện nguyên hình là một Hoàng
tử đẹp trai, hang của nó biến thành một tòa lâu đài lộng lẫy và thú
vật trong rừng biến thành thị vệ, cứ đến ngày ấy, chàng đến đón
công chúa. Những thiếu nữ xinh đẹp ra cửa lâu đài đón nàng, thật
là một buổi hội tưng bừng, nàng vui mừng say sưa ngủ. Nhưng khi
nàng tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong hang gấu tối tăm, chồng đã
biến thành gấu càu nhàu ở chân mình. Chỉ có cái giường và tất cả
các thứ khác mà nàng đã sờ đến là vẫn nguyên không biến. Thành
thử nàng cứ sống sáu ngày trong đau khổ, đến ngày thứ bảy thì
nàng được an ủi. Nhưng vì nàng còn trẻ, tuy chỉ được có một ngày,
nàng cũng vui với cuộc sống. Nàng sinh được hai Hoàng tử sáu
ngày hình gấu, chỉ ngày thứ bảy mới là hình người. Mỗi lần như
thế nàng lại nhét đầy các thức ăn ngon lành, bánh trái hoa quả vào
giường rơm để ăn suốt tuần, con gấu vâng lời nàng và nàng muốn gì
nó làm nấy.
Khi Rainan tỉnh dậy thì thấy mình nằm trên giường lụa, người
hầu hạ chầu chực, mặc cho chàng quần áo sang trọng, vì hôm ấy
đúng là ngày thứ bảy. Chị cậu cùng hai Hoàng tử xinh đẹp và anh
rể gấu mừng rỡ bước vào vì thấy cậu đã đến. Thôi thì mọi thứ đều
đẹp lộng lẫy, suốt ngày vui vẻ. Nhưng đến tối công chúa bảo:
- Em yêu dấu, bây giờ thì em liệu đi ngay đi! Đến tang tảng
sáng, chồng chị sẽ lại biến ra gấu. Nếu sáng ngày, anh ấy vẫn thấy
em còn ở đây, anh ấy sẽ không cưỡng lại bản chất gấu mà sẽ ăn thịt
em đấy.
Hoàng tử gấu vừa tới đưa cho cậu vài sợi lông gấu mà dặn:
- Nếu gặp nạn thì em cứ sát lông vào người, anh sẽ đến cứu em
ngay.
Mọi người hôn nhau từ biệt. Rainan lên một cỗ xe thắng sau
ngựa đen, rồi đi. Đường đi vượt núi đèo, qua bãi hoang rừng rậm, qua
bụi qua bờ, không dừng không nghỉ. Mãi cho đến lúc trời hửng sáng
Rainan bỗng thấy mình trên mặt đất, ngựa xe biến mất. Đến khi trời
sáng tỏ, cậu thấy sáu con kiến lật đật đi tới, tha một vỏ hạt dẻ.
Rainan thấy mình vẫn ở trong rừng thiêng, cậu muốn đi tìm
các chị. Cậu lại đi lang thang một mình trong hiu quạnh ba ngày,
nhưng chẳng được việc gì. Đến ngày thứ tư, cậu nghe thấy một con
chim đại bàng bay rào rào rồi hạ xuống tổ. Rainan trốn trong bụi
rậm, đợi đến lúc nó bay đi. Bảy giờ sau nó lại bay lên không.
Rainan bèn nhoi ra, đến trước cây gọi:
- Chị yêu dấu, nếu chị ở trên đấy thì hãy lên tiếng cho em biết.
Em là Rainan, em của chị đây, em đến tìm chị đây.
Cậu nghe có tiếng vọng từ trên xuống:
- Nếu em là Rainan, em yêu của chị mà chị chưa từng nhìn
thấy, thì hãy lên đây với chị.
Rainan định trèo lên, nhưng thân cây to mà lại trơn quá. Cố
trèo ba lần đều uổng công. Bỗng một cái thang tết bằng dây lụa
được thả xuống. Cậu liền trèo lên tổ đại bàng. Tổ vương chắc như
một chiếc bao lơn trên cây thùy dương. Chị cậu ngồi dưới một chiếc
tán bằng lụa màu hồng. Trong lòng nàng ủ một quả trứng đại bàng,
ấp cho nở. Hai người mừng rỡ. Nhưng một lúc sau, công chúa nói:
- Em yêu dấu ạ, thôi em mau mau đi ngay. Nếu đại bàng chồng
chị thấy em thì anh ấy móc mắt ăn tim em mất.
Rainan đáp:
- Không, em cứ ở đây cho đến khi chồng chị biến thành người cơ.
- Việc ấy chỉ xảy ra trong sáu tuần nữa. Nhưng nếu em chịu
được thì em cứ trốn vào trong thân cây rỗng, ngày ngày chị sẽ thả
thức ăn xuống cho.
Rainan chui vào trong thân cây, công chúa ngày ngày thả thức
ăn xuống cho cậu. Hễ đại bàng bay đi thì cậu lại trèo lên với chị.
Sáu tuần sau đại bàng biến thành người. Rainan tỉnh dậy thấy
mình nằm trên giường cũng như ở nhà anh rể gấu, nhưng có phần
lộng lẫy hơn. Cậu sống bảy ngày rất vui vẻ ở nhà anh rể đại bàng.
Đến ngày thứ bảy, từ biệt nhau, đại bàng cho cậu ba chiếc lông và
dặn:
- Gặp cơn hoạn nạn, em hãy xát lông này vào người, anh sẽ lại
cứu.
Rồi người anh rể cho người hầu đi chỉ đường cho cậu. Tới sáng,
bỗng tất cả mọi người biến đâu hết cả, còn lại mình Rainan đứng
trên đỉnh núi cao, giữa cảnh hoang vu rùng rợn.
Rainan nhìn quanh, thấy ở xa mặt nước sáng như gương của
một cái hồ lớn, phản chiếu những ánh nắng đầu tiên sáng loáng.
Cậu nghĩ tới người chị thứ ba, chắc là chị ấy đấy. Cậu liền đi xuống,
len lỏi qua các bụi cây và phiến đá. Cậu đi như vậy ba ngày. Lắm
khi cậu mất hút cả hồ. Nhưng đến sáng ngày thứ tư thì cậu tới bên
hồ. Cậu đứng trên bờ kêu:
- Chị yêu dấu ơi, nếu chị có ở dưới đấy thì hãy lên tiếng, em là
Rainan của chị đây, em đến thăm chị đây.
Nhưng không có ai trả lời. Tất cả đều im lặng. Cậu bẻ vụn
bánh mì ném xuống nước bảo cá:
- Hỡi cá yêu dấu, hãy đi gặp chị ta, bảo là Rainan đứa trẻ kỳ
diệu đã đến đây và muốn đi tới chỗ chị ở.
Nhưng cá hương chấm đỏ đớp bánh mì mà không nghe thấy
cậu nói gì. Cậu thấy có chiếc thuyền liền cởi ngay áo giáp ra, chỉ
cầm trong tay một thanh kiếm trần, nhảy xuống thuyền chèo. Cậu
chèo mãi thì thấy một ống khói xây bằng thạch anh vọt lên trên
mặt nước tỏa ra một mùi thơm êm dịu. Rainan liền chèo thuyền tới
đó, chắc là chị mình sống ở dưới. Rồi cậu ngồi vào trong ống khói
mà tụt xuống. Công chúa bỗng thấy hai chân người vung vẩy thì sợ
quá. Một lát sau, nàng thấy cả thân người tụt xuống, cậu tự nhận
là em nàng. Nàng sung sướng vô cùng, nhưng cũng rất buồn rầu
bảo em:
- Cá voi đã biết tin là em định tìm chị và phàn nàn là nếu em
đến đúng lúc anh ấy là cá voi, thì anh ấy sẽ thèm ăn thịt em, không
nhịn được, anh ấy sẽ đập tan nhà bằng thạch anh của chị, chị cũng
sẽ đến bỏ mình trong ngọn sóng.
- Thế chị có thể dấu em cho qua hạn phù phép không?
- Ấy chết, không được, vì em có thấy là tường bằng pha lê trong
suốt không?
Nàng suy nghĩ mãi, chợt nghĩ đến buồng để củi. Nàng liền xếp
củi thật khéo - trông ngoài không biết được, dấu đứa trẻ kỳ diệu vào
trong. Một lát sau, cá voi đến. Công chúa run như lá liễu rung rung.
Cá bơi mấy vòng quanh tòa nhà pha lê. Khi nó thấy mảnh áo của
Rainan trong đống củi lòi ra, nó quẫy mạnh đuôi, thở phì phò. Nếu
nó mà nhìn thấy nhiều lần nữa, ắt là nó sẽ đập tan nhà ra. Ngày
nào, cá voi cũng đến lượn quanh. Mãi cho đến tháng thứ bảy, hết
phù phép. Rainan thấy mình ở trong một tòa lâu đài còn lộng lẫy
hơn cả lâu đài của đại bàng, ngay chính giữa có một hòn đảo đẹp đẽ.
Cậu sống cả một tháng trời rất là vui vẻ cùng chị và anh rể. Một
tháng sắp hết thì cá voi cho cậu ba cái vẩy mà dặn:
- Nếu em bị hoạn nạn, thì em cứ xát vẩy vào người, anh sẽ giúp
em.
Rồi cá voi lại để cậu chèo vào bờ. Đến nơi, cậu thấy bộ áo giáp
vẫn còn đó. Đứa trẻ kỳ diệu lại đi bảy ngày trong hoang vu. Trong
bảy đêm, cậu ngủ ngoài trời. Bỗng cậu thấy một tòa lâu đài có cánh
cổng bằng thép trên cửa có một cái khóa rất chắc. Phía trước có một
con bò rừng mắt nảy lửa đang canh gác lối vào. Rainan xông đến,
chém mạnh vào cổ nó, nhưng cổ nó bằng thép, gươm gãy tan ra
từng mảnh như thủy tinh. Cậu dùng giáo đâm, nhưng giáo gãy vụn
như là một sợi rơm. Bò rừng lấy sừng ghì cậu, tung cậu lên không,
khiến cậu mắc lủng lẳng trên cành cây. Trong cơn nguy khốn
Rainan chợt nhớ đến ba sợi lông gấu. Cậu xát lông vào bàn tay thì
lập tức có một con gấu lạch bạch chạy ra, đánh bò rừng và xé nó ra.
Nhưng từ trong bụng bò rừng có một con vịt trời vút lên không và
bay đi thật nhanh. Rainan liền xát vào người ba cái lông đại bàng,
lập tức có một con đại bàng reo mây bay đến đuổi theo con chim
đang bay thẳng về phía một cái hồ, sà xuống nó và xé nhỏ nó.
Nhưng Rainan thấy nó thả xuống nước một quả trứng vàng. Cậu
liền xát ba vẩy cá vào lòng bàn tay. Một con cá voi bơi lại ngay,
ngậm quả trứng và nhô lên bờ. Rainan cầm lấy, dùng đá đập vỡ thì
thấy trong đó có một chiếc chìa khóa nhỏ. Đó chính là chiếc chìa
khóa mở được chiếc cửa bằng thép.
Chìa khóa vừa đụng vào khóa thì cửa mở tung ra, Rainan bước
vào. Cậu đi đến đâu, then cửa tự động bật ra đến đấy. Cậu qua bảy
cửa, vào bảy phòng đẹp lộng lẫy, sáng trưng. Ở phòng cuối cùng, có
một thiếu nữ nằm ngủ trên giường. Nàng đẹp tuyệt vời khiến cậu
hoa mắt lên. Cậu định đánh thức nàng dậy, nhưng chỉ mất công
nàng ngủ say như chết. Chàng tức quá đập vào một chiếc bảng đen
ở bên giường. Thiếu nữ tỉnh dậy ngay, nhưng lại ngủ tiếp. Chàng
liền cầm lấy bảng, ném lên nền đá, bảng vỡ tan nghìn mảnh. Ngay
lúc đó, thiếu nữ mở mắt ra. Phép thuật tiêu tan. Thiếu nữ ấy là em
gái của ba anh rể Rainan. Vì nàng không chịu yêu một tên phù
thủy, nó đã bắt nàng ngủ say như chết và biến ba anh nàng thành
ba con vật. Phù phép sẽ còn hiệu lực nếu bảng đen vẫn y nguyên.
Rainan đưa nàng ra. Cậu vừa đến trước cửa thì các anh con rể
cưỡi ngựa từ ba phía đi lại cùng vợ con. Nàng vợ đại bàng đã ấp
xong trứng và ẵm lại một cô bé xinh đẹp. Mọi người đi tới gặp vua
và hoàng hậu đã già. Đứa trẻ kỳ diệu đưa ba chị về nhà, và cách đó
ít lâu, chú kết hôn với nàng thiếu nữ xinh đẹp kia.
Khắp nơi đều vui mừng, con mèo chạy về nhà, câu chuyện tôi
kể đến đây là hết.
Ông Vua trong câu chuyện rất giàu có, đúng không nào? Thế
nhưng tại sao ông Vua đó lại phải đem ba cô con gái cho Gấu, Đại
Bàng và Cá Voi? Phải chăng do ông Vua sống rất xa hoa. Qua câu
chuyện, ta thấy rằng: dù giàu có đến đâu nhưng sống xa hoa thì tất
cả của cải phải đội nón ra đi.



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 1238)
Một mùa an cư, sau khi mãn hạ, đức Thế tôn du hành một mình thăm viếng các trú xứ của những tỳ kheo, để biết lối sống của họ, việc tu hành tiến thoái của họ. Chính nhân những cuộc du hành này mà có lần Ngài đã tâm sự với thị giả Nàgita:
(View: 13111)
Cái vô cái hữu vốn là không, Hiểu được duyên sanh chớ nặng lòng. Đông đến tuyết rơi, sương giá lạnh, Hè qua phượng trổ, cảnh trời trong.
(View: 18507)
“Ăn Cơm Hương Tích, uống Trà Tào Khê, ngồi Thuyền Bát Nhã, ngắm Trăng Lăng Già”...
(View: 29080)
Hay những cụm từ có tính cách kinh điển hóa như "ăn cơm Hương Tích", "uống trà Tào Khê", "ngồi thuyền Bát Nhã", "ngắm trăng Lăng Già"...
(View: 32289)
Noi gương Hưng Đạo, Quang Trung, Chúng ta không thể mất vùng Hoàng Sa, Nam Quan Bản Dốc ngời ngời, Hao mòn một tất tội đời khó dung... Đào Chiêu Vọng
(View: 43875)
Sự Tích Khăn Tang - Tường Dinh sưu tầm
(View: 234617)
Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống… thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay...
(View: 26969)
Ngày xưa có một chàng trai tên là Na Á. Anh mồ côi cha từ sớm, ở với mẹ già. Nhà Na Á nghèo, anh phải làm nghề đánh cá để nuôi thân, nuôi mẹ.
(View: 23357)
Ngày ấy có một ông thượng thư đầu triều nổi tiếng là người nghiêm khắchách dịch. Ông có tính nóng như lửa. Đã thế ông lại có quyền "tiền trảm hậu tấu"...
(View: 19444)
Một hôm em bé ngồi trong bóng cây trú nắng, gió cũng thổi mát quá, em ngủ quên, đến lúc thức dậy, thì đàn trâu đã đi mất. Em tìm khắp cánh đồng mà chẳng thấy.
(View: 18414)
Tờ Chú (có nghĩa là anh đen) nghèo nhất làng. Họ nghèo lắm, nghèo đến nỗi không có một con dao mẻ để phát nương, một cái thuổng để đào củ mài.
(View: 24132)
Ngày xưa, ở xã Đại An gần cù lao Huân tỉnh Khánh Hòa có một đôi vợ chồng già không có con cái. Ông bà ở trong một căn nhà lá dựng bên vách núi, làm nghề trồng dưa.
(View: 18467)
Vào một năm không nhớ rõ năm nào, trời làm hạn hán khủng khiếp, nắng lửa hết tháng này đến tháng khác thiêu cháy cây cối...
(View: 20306)
Xưa có một gia đình rất đông con, đông đến nỗi bố mẹ không nhớ hết được tên từng đứa. Người chồng tên Đang, người vợ tên Phang.
(View: 14938)
Một ngày mùa hạ, trời mưa to nước lũ tràn về. Chàng đem củi đi chợ bán, vì nước lũ tràn về nhanh quá, không thể lội qua sông...
(View: 15865)
Ngày ấy có đôi bạn chí thân là Quắc và Nhân. Họ đều là con nhà học trò nghèo, lại đều mồ côi cha mẹ, Quắc được học nhiều hơn bạn...
(View: 13459)
Ngày đó trâu cùng nói một thứ tiếng với người. Nhờ thế người dùng lời nói để sai khiến con vật theo ý muốn của mình rất tiện.
(View: 14969)
Ngày xưa có một em bé mồ côi cha từ hồi còn nhỏ. Người mẹ sau một thời gian tang chế cũng đi lấy chồng.
(View: 14343)
Ngày xưa, có hai vợ chồng son nhà nghèo. Họ đều sinh nhai bằng nghề làm thuê làm mướn. Tuy nghèo nhưng họ rất yêu nhau.
(View: 12831)
Thuở xưa có một người thợ rừng lực lưỡng khoẻ mạnh. Cái rìu cái búa thông thường anh cầm lỏng tay...
(View: 12907)
Ngày xưa có hai mẹ con nhà nọ nghèo rớt mồng tơi, anh chàng lang thang đi kiếm việc làm nhưng chả có ai cho thuê cả.
(View: 11056)
Ngày xửa ngày xưa, có một em bé tên là Vàng, Vàng mới lên tám tuổi thì bố chết. Nhà nghèo, em phải theo mẹ đi làm thuê khắp đó đây.
(View: 13824)
Nỗi oan của nàng Thị Kính - Truyện kể dân gian
(View: 11241)
một lần, đôi giày bát kết tự bước đi. Đã từ lâu đôi giày vốn của nhà vô địch chạy đua. Một hôm anh ta vứt vào sọt rác.
(View: 11359)
Căn phòng của trẻ con đầy những đồ chơi là đồ chơi. Trên mặt cái tủ nhiều ngăn kéo có một cái ống tiền bằng sành, hình con lợn.
(View: 11264)
Một cây thông non xinh tươi mọc trong rừng. Thông mọc chỗ có nắng và quang đãng. Khắp chung quanh có nhiều cây thông khác lớn hơn.
(View: 11440)
Nếu bạn đi qua cánh đồng lúa mạch sau cơn bão bạn sẽ thấy lúa đen như thể là bị cháy. Tôi sẽ kể cho bạn nguyên nhân lúa bị đen...
(View: 11769)
Hoàng tử nhận chăn lợn. Người ta cho chàng một căn buồng tồi tàn gần chuồng lợn. Chàng cặm cụi suốt ngày...
(View: 10318)
Ngày xưa có một anh chàng sinh viên nghèo, thật thà, ngay thẳng, sống trong một căn gác xép, chẳng có lấy một tí gì.
(View: 10106)
Công chúa chỉ ra hạn có từng ấy ngày, nhưng như thế cũng thừa đủ đối với các cậu: các cậu tài cao học rộng nên sau tám ngày đã chuẩn bị xong xuôi.
(View: 9745)
Một sáng tháng năm ta ở phía tây thổi về (vẫn lời của gió), rong ruổi trên bờ bể, qua các khu rừng và đồng bằng, vượt qua sông Ben.
(View: 9945)
Em nhổm dậy và nhìn qua cửa buồng vẫn đang hé mở. Em lắng tai và hình như nghe tiếng đàn dương cầm vẳng ra từ phòng bên...
(View: 10014)
Cha nó đang ốm thập tử nhất sinh. Nó rất buồn. Trong túp lều nhỏ chỉ có hai cha con. Cha nó bảo: "Giăng ơi! con thật hiếu thảo!
(View: 10555)
Tít ngoài biển khơi kia, nước xanh hơn cánh đồng hoa mua biếc nhất, trong vắt như pha lê, nhưng sâu thăm thẳm, sâu đến nỗi neo buông không tới đáy...
(View: 15891)
Ngày xưa, có một hoàng tử muốn cưới một nàng công chúa, nhưng công chúa phải cho ra công chúa, phải hoàn thiện toàn mỹ. Hoàng tử bèn chu du khắp thiên hạ để kén vợ.
(View: 10493)
Một bà mẹ đang ngồi bên đứa con thơ. Bà rất buồn vì đang lo đứa con bà chết mất. Đứa bé xanh rớt đã nhắm nghiền đôi mắt và đang thoi thóp.
(View: 10326)
Con sông Gu-đơ-na xinh đẹptrong vắt chảy qua miền Bắc bán đảo Jutland, chạy dọc theo một cánh rừng bát ngát, rải sâu vào hậu phương.
(View: 10652)
Đêm nay là đêm giao thừa, trời lạnh như cắt, tuyết rơi không ngừng. Một cô gái nhỏ lang thang trên con đường trong đêm đen và giá buốt.
(View: 9596)
Trong một ngôi nhà, cạnh Hoàng trường mới, phố Đông, thành Côpenhagơ, chủ nhà đang tiếp khách. Khách hôm ấy rất đông...
(View: 11991)
Cung điện của Hoàng đế đẹp nhất trần gian, làm bằng một loại sứ rất quý, nhưng dễ vỡ, mỗi khi chạm đến phải thật nhẹ tay...
(View: 10104)
Bé Tí hon sống một mình suốt mùa hạ trong khu rừng lớn. Bé lấy cọng rơm làm cho mình một cái võng, treo dưới một lá thu mẫu đơn to...
(View: 10826)
Xưa có một cô bé, người cô bé tí teo, bé và xinh như một con búp bê. Nhà cô nghèo, không sắm nổi cho cô đôi giày.
(View: 9936)
Tại nhà ông lái buôn giàu có nhất trong tỉnh tụ tập một đám trẻ, con cái các gia đình giàu cóquyền quý. Ông lái buôn là người có học...
(View: 11514)
Một hôm có một cái kim thô dùng để lược quần áo, tự cho là thanh tú lắm, nên cứ tưởng mình là một cái kim khâu.
(View: 11194)
Một hôm quỷ ta rất sung sướng vì đã làm ra một tấm gương rất kỳ lạ. Những vật tốt đẹp soi vào đấy đều nom chẳng ra gì cả...
(View: 10239)
Ngày xưa có một ông vua và một bà hoàng hậu ngày nào cũng nói: "Ước gì mình có đứa con!" mà mãi vẫn không có.
(View: 10349)
Ngày xưa có hai vợ chồng người đánh cá ở một túp lều cũ kỹ sát ven biển. Hôm nào người chồng cũng đi câu cá suốt ngày.
(View: 11010)
Một người có ba con trai, cả cơ nghiệp có một cái nhà. Người con nào cũng muốn sau này, khi bố mất, nhà sẽ về mình.
(View: 9525)
Một buổi tối, chàng đánh trống trẻ tuổi đi một mình giữa cánh đồng. Tới bên một cái hồ, anh thấy trên bờ ba chiếc áo trắng của ai vứt đó.
(View: 11022)
Xưa có một người trước khi đi xa từ biệt ba con gái, hỏi các con muốn lấy quà gì. Cô cả muốn lấy ngọc, cô thứ hai xin kim cương, cô út nói...
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Get a FREE Online Menu and Front Door: Stand Banner Menu Display for Your Restaurant