Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
Bài Mới Nhất
View Counts
18,611,845

Vu Lan - rằm tháng bảy

Saturday, July 30, 201100:00(View: 6327)
Vu Lan - rằm tháng bảy

VU LAN – RẰM THÁNG BẢY

HT. Thích Khế Chơn

Hôm nay, nỗi niềm hiếu tâm của người Phật tử đang tràn ngập khắp cõi lòng, làm ngào ngạt hương trầm Vu – Lan tỏa rộng mọi không gian. Toàn thể Tăng Ni Phật Tử chúng ta đang thành kính kỷ niệm Vu – Lan thắng hội Phật lịch 2552.

Rằm tháng Bảy là ngày thiêng liêng, trọng đại, nhắc nhở chúng ta nhớ đến ngày Tự Tứ của Chư Tăng Ni sau ba tháng an cư kiết hạ, rèn luyện thân tâm theo chánh pháp, làm cho hạnh nguyện của mình dần dần trở nên hoàn hảo, không bị thối chuyển mục đích giải thoát cao thâm, khỏi bị lùi tâm trên đường tu hành đầy những chông gai hiểm trở

Đây chính là giờ phút các vị Tăng Ni tự kiểm thảo tư tưởng, ngôn ngữhành vi của mình để rồi hân hoan lãnh thọ thêm một tuổi đạo, tuổi của đức hạnh, của sự tinh tấn trên bước đường tu học

Nếu Tết Nguyên Đán là ngày vui của dân chúng được thêm một tuổi đời, thì lễ Vu Lan là ngày lễ của Chư Tăng Ni được thêm một tuổi đạo.

Thực chất Vu – Lan chính là sự kết hợp của tự lực với tha lực, từ bi với trí tuệ, tu và học, tri và hành đi đôi, đó là điều kiện tất yếu để đi đến giải thoát.

Cũng ngày này, cách đây trên 2500 lịch sử, đức Mục Kiền Liên nặng lòng hiếu đạo đã cứu mẹ hiền thoát khỏi vòng trầm luân cơm lửa khổ đau. 

Đâu đây tiếng chuông chùa ngân vang, hòa lẫn theo nhịp mõ lời kinh tạo thành những âm thanh huyền diệu trong ngày Vu Lan đến, chấm dứt một quảng đời đen tối, mở đầu cho cuộc sống sáng tươi, bà Thanh Đề mẹ của đức Mục Kiến Liên đã từ bỏ chiếc thân đơn bạc, tiều tụy xác xơ của kiếp đọa đày, từ giả luôn cả ngục tù tra tấn, những đói lạnh nguy vong, hiện thân của vô vàn tội lỗi. Bà đã được sinh về cảnh giới an lành, nhờ sức gia trì chú nguyện của thập phương Đại Đức Chúng Tănglòng hiếu thảo của đức Mục Kiến Liên Tôn Giả.

Cùng chung một niềm tri ân vô hạn, ôn lại lịch sử, nhớ gương hiếu hạnh của người xưa, lòng chúng ta rung động vì mối cảm hoài đến công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ

Bên cạnh những giá trị hùng tráng của một triết lý siêu việtvĩnh cửu, Đạo Phật cũng đã gần gũi đi vào cuộc sống dân tộc bằng một phong thái dung dị, hòa ái đậm đà – Quê hương yêu dấu của chúng ta đã đón nhận dòng suối mát đạo lý ấy như đón thở khí trời thoải mái và khoáng đạt. Vu Lan với lòng báo ân cha mẹ chính là dấu hiệu chứng tỏ sự dung hợp gắn bó giữa giá trị luân lý ngát thơm đạo vị với trái tim tình ái quê hương. 

Mỗi người chúng ta lớn lên, xương thịt và tinh thần đều làm bằng giọt ngọc thủy tinh đôi mắt cha mẹ, đều bềnh bồng ru êm trong tiếng hát thì thầm thương yêu sóng vỗ, đều thơm tho phong bánh chợ chiều đường tre rợp bóng. Chúng ta lớn lên trong tiếng mẹ cha, trở mình trong tình thương yêu ấp ủ của cha mẹ – Vu Lan chính là một sự thức giấc để chúng ta có dịp đi về hoài niệm, để lời kinh báo hiếu ở mãi trong lòng người. 

Nói đến hiếu đạo là nói đến tình thương, một tình thương có trước mà trên tất cả mọi tình thương.

Những gì khác trong cuộc sống của con người thì phải nhờ có sự tiến bộ về tư tưởng hay vật chất con người mới nhận ra, nhưng tình thương của cha mẹ đối với con cái thì đã được cảm nhận từ bao giờ rồi. Cho nên có con người là có hiếu thảo. Đây là một bổn phận phát xuất từ tình thương, vì vậy không có tính chất bắt buộc hay áp đặt nào cả. 

Tình thương của cha mẹ là “nước trong nguồn chạy ra” lai láng, mát dịu, ngọt ngào. Nó chính là thứ dịch thủy đã bao bọc thai nhi trong chín tháng mười ngày, là dung môi cần cho sự sống tăng trưởng. Thiếu nước thì vạn vật héo mòn cằn cõi, thiếu tình thương thì nhân loại lầm than, lụi tàn trong sân hận chấp tranh; thiếu cha mẹ thì người con lâm cảnh khốn cùng giữa cuộc đời sa mạc chói chang, khô sở thiêu đốt, lạc lõng, bơ vơ, thân tâm không nơi nương tựa. Cho nên nếu lỡ ra, chẳng may nguồn thương ấy mất đi thì đó là bất hạnh lớn nhất của đời người

Thế nhưng, cuộc sống vẫn thường diễn ra lắm cảnh trớ trêu, ý thức và cảm nhận về hạnh phúc thường đồng hóa với hạnh phúc. Cho nên khi ở trong hạnh phúc con người thường ít khi thấy mình hạnh phúc, chỉ khi nào hạnh phúc đã vượt khỏi tầm tay mới thấy được hạnh phúc

Khi cha mẹ còn sống, còn khỏe, người con được tắm được bơi trong tình thương yêu dịu mát, ngọt ngào, thì ít ai cảm nhận được cái hương vị tuyệt vời ấy một cách rốt ráo. Chỉ khi cha mẹ đã mất rồi, khi tình thương ấy không còn nữa, mới xót xa nuối tiếc ngợi ca.

Một thi sĩ đã cảm tác lên mấy vần thơ trong khi mất mẹ:

Khi còn mẹ con còn tất cả
Mẹ đi rồi tất cả đều đi

Mẹ ơi con chẳng còn chi

Bơ vơ đến cả khi đi lúc về

Thật đúng! Mất mẹ cha là mất tất cả bầu trời, vì trái tim của cha mẹ là kho tàng chất chứa nguồn thương, tình âu yếm, nét dịu hiền, bao dung, quên mình và tận tụy. 

Ôi! Trọn cả cuộc đời chẳng thảnh thơi
Nhưng mong con trẻ chóng nên người! 

Tình thương của cha mẹ “êm như gió lùa mặt hồ”, “nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ”, “thương con thao thức đêm trường, chẳng nề sớm khuya mưa nắng, lặn lội gieo neo, không quản thân nghèo, không nao mái đầu buồn phiền nhuộm bạc. . .”

Công ơn cha mẹ cao như trời lồng lộng, rộng như đất khó dò. 
Lúc còn nhỏ cha mẹ lo miếng cơm manh áo, ngày lớn khôn lo việc học hành.

Lo cho con lập thân vào đời, sao cho nở mặt rạng mày với thiên hạ. Lo dựng vợ gã chồng, lo sinh cơ lập nghiệp cho con có chỗ nương nhờ tương lai… Chính nỗi âu lo đã làm cho mái đầu cha mẹ sớm bạc trắng trên trán cha mẹ nhiều nếp nhăn nheo và làm cho cha mẹ sớm già hơn tuổi tác. Những đêm dài trằn trọc lo toan, những đêm khuya thức trắng mắt khi con ốm đau tai biến. Nào những ngày triền miên như thế kỷ cha mẹ ngồi đợi trông con, nào những giọt nước mắt lăn trên đôi má mẹ cha, tủi hờn thân thế khi đã tận sức mình mà chẳng lo nổi cho con tròn nguyện ước bình sinh. 

Cha mẹ là nơi ẩn núp an ổn chắc chắn nhất của tuổi ấu thơ! Bị vấp ngã bị vây đuổi, bị đe dọa, chạy vào lòng mẹ, vùi cả đầu, cả khuôn mặt đẫm nước mắt vào áo ôm lấy cha mẹcảm thấy an toàn

Lớn lên, những lúc bị vùi dập, trong nỗi khổ đau tận cùng của thân phận, người con ở bất cứ lứa tuổi nào vẫn gọi “Cha mẹ ơi” để than thở

Thế mà, có những đứa con vì vô minh che khuất không thấy được nỗi niềm của cha mẹ, đang lê thân qua mờ mịt đêm dài, làm trái tim cha mẹ quặn đau, làm đôi mắt cha mẹ rưng rưng! Những đứa con đã ngỗ nghịch từ thuở bào thai, đập phá vẫy vùng làm mẹ đớn đau, làm cha kinh hãi – Những đứa con không biết ơn nặng nghĩa sâu của cha mẹ, đã chẳng trân trọng kính yêu lại còn vong ân thất đức – Không xót xa cù lao chín chữ … thương thay những đứa con mê mờ lầm lạc, trà đình lửa điểm, lãng đãng ngao du theo phương cờ bạc, rượu chè, cần sa ma túy, quên cha, quên mẹ bán bổ thâm tình, phản thầy lừa bạn, lòng lang dạ thú, bội nghĩa vong ân, trọng tiền tài khinh nhân nghĩa, đã trở thành bất hiếu bất nhân. 

Ôi! Những đứa con: 
Thân người ba ngã tối tăm 

Yêu cuồng, sống loạn, uống ăn tối tàn 

Lọc lừa tham ác mưu toan

Đường tu xa mãi, nghiệp oan chất đầy! 

Khi cha mẹ đã mất rồi, người con bất hiếu chỉ biết khóc cho thân phận, hay rưng rưng nuốt lệ ăn năn vì đã lỡ tay đánh mất một hạnh phúc lớn lao và vô phương cứa chữa. 

Hiếu hạnh trong Đạo Phật được quan niệm một cách cứa cánh và siêu việt về không gianthời gian: Về thời gianbáo đền công ơn cha mẹ trong vô lượng, vô số kiếp và không gian là tất cả chúng sanh trong tam đồ lục đạo – Hơn nữa, hiếu là giới luật, là công đức của muôn ngàn công đức và tâm hiếu chính là tâm Phật, hạnh hiếu chính là hạnh Phật. Cho đến muốn cầu thành Phật Quả, hiếu dưỡng cha mẹviệc làm đầu tiên. Tiền kiếp Đức Thích Ca rất nặng lòng hiếu đạo và xem là một công hạnh tiên quyết trong đạo làm người. Ngài không từ chối bất cứ một hy sinh nào miễn cha mẹ sống còn và mạnh khỏe, dù phải móc mắt để làm thuốc, moi tim để thế mạng, hoặc từ bỏ ngai vàng đế nghiệp để phụng dưỡng cha mẹ. Đức Phật đã dạy: “Nếu người nào mong cầu đạo giải thoát, mong cứu khổ chúng sinh hoặc mong đạt đến Thánh quả Vô Thượng, người ấy tuyệt đối phải hiếu kính với cha mẹ. Người con chí hiếu sẽ thành tựu được các hạnh lành”. Chính Phật ngôn này đã trở thành một “Thông điệp hiếu kính” mà Đức Phật đã gởi cho nhân loại cách đây trên 2500 năm lịch sử

Mưa trời ngập chảy ra sông
Nhớ công dưỡng dục ra công đáp đến 

Gió đưa cành trúc la đà 

Mẹ cha còn sống Phật Đà hiện thân! 

Cha mẹ là một ân huệ cao quý của đời ta, xin hãy trân quý nâng niu, đừng vì lý này lẽ nọ mà lãng phí nguồn ân suối ái ấy. Xin hãy nhìn cha mẹ bằng cái nhìn hồn nhiên, cái nhìn tìm gặp một tâm hồn, một niềm ai ủi, mà đôi mắt hiền từ của cha mẹ là cửa ngõ gọi chờ – Hãy nhìn cha mẹ cười, nụ cười xinh tươi hay móm mém đều biểu hiện thân ái và cảm động… nụ cười của cha mẹ đã nói lên tất cả những gì mà mắt và lời nói, không diễn tả hết được. 

Cha mẹtình thương trầm lắng âm ỉ và bất diệt chớm nở giữa loài người từ thuở hồng hoang. Tình thương yêu ấy là cội nguồn của hiếu trung, là nơi xuất phát của tình thương nhân loại. Ta thương mẹ thương cha vì ta là con của cha của mẹ như nước thương nguồn, như cây thương cội. Thương mẹ kính cha không vì những ràng buộc chung quanh mới là hiếu thảo đích thực. 

Thương cha mẹ và còn có cha mẹ để mà thương đời còn chi hơn nữa.

Giàu nghèo sang hèn xin đừng quái ngại, những người con hiếu thảo hãy gạn lọc lòng mình hướng về Tam Bảo cầu cho cha mẹ còn sống phước lạc trăm năm, cha mẹ quá vãng siêu sinh tịnh cảnh

Xin hãy thành tâm cầu nguyện cho năm tháng đều trở thành Vu Lan, cho thế giới ba ngàn khổ lụy tắm cam lồ, cho lời kinh báo ân vang vọng tình đời, cho trần gian không còn đứa con nào làm khổ cha mẹ

NAM MÔ ĐẠI HIẾU MỤC KIỀN LIÊN BỒ TÁT MA HA TÁT

Cố Đô Huế, mùa Vu Lan năm Mậu Tý, Phật lịch 2552

Hòa thượng THÍCH KHẾ CHƠN

Source: thuvienhoasen
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 5515)
Ðiều kiện căn bản để bước vào con đường đạo đức, trước tiên phải nói đến sự hiếu kính, phụng dưỡng cha mẹ. Nho giáo có câu:“Hiếu vi vạn hạnh chi tiên”.
(View: 6012)
Từ xưa tới nay và mãi mãi đến mai sau, hai chữ Cha Mẹ, có lẽ được nói nhiều nhất và được viết nhiều nhất. Hai chữ Cha Mẹ là cội gốc của tình thương vô tận...
(View: 6357)
Một điều đáng chú ý là trong ngày hội Vu Lan Bồn, ngoài lễ nghi dâng cúng hương hoa, vật thực lên đức Phật, chư Tăng để cầu nguyện cho cửu huyền thất tổ...
(View: 6222)
Mục Kiền Liênhiện thân của người con hiếu thảo. Trước tội lỗi của mẹ, Ngài có oán trách đâu. Chỉ có lòng nguyện cầu xin lượng hải hà vô biên của Bồ tát...
(View: 5136)
Mùa Vu Lan lại về, tôi bồi hồi xúc động. Ai cũng có một người mẹ trong trái tim. Sương mù và mưa ngâu. Nhớ thương và xót xa một cái gì đã mất.
(View: 6083)
Một phụ nữ nhà quê. Một con người luôn ném hết nghị lực ra giữa trời đất để sống. Bảy mươi ba tuổi. Tên Cao Thị Mỹ...
(View: 5945)
Mỗi mùa Vu lan về là những người con Phật chúng ta có cơ hội nhìn ngắm lại những chất liệu hiếu kính, trí tuệtừ bi từ nơi tâm mình... Thích Thái Hòa
(View: 7103)
Chọn cành hồng xanh lá, Hương hồng thơm đậm đà, Cắm vào bình cho mẹ, Tình con nằm trong hoa.
(View: 6267)
Mẹ đã lạy với trời đất rằng: Sinh con ra nhưng mẹ đã hiến dâng lên Ðức Phật, và cho con làm đệ tử của Ngài. Một sự dâng hiến cao cả, vô bờ bến.
(View: 6463)
Thiết nghĩ, Ngày Xuất Gia Báo Hiếu không những được tổ chức rộng rãi trong mùa Vu Lan mà cần phải được tổ chức nhiều ngày hơn nữa...
(View: 7679)
Tuổi thơ con lên mùa hy vọng Đón gió về tiếng võng đong đưa Lời ru từng nhịp thức sớm trưa
(View: 6356)
Mùa về gọi đón vu lan Sen hương thơm nở bên làn trúc bay Gió ngàn lay lắt lắt lay Heo may tiếng lạc bàn tay mẹ hiền
(View: 6597)
Mùa vu lan đến Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm Một nắng hai sương...
(View: 7612)
Trời tối quá, nhưng tôi biết có 3 bông sen nở từ hôm qua, giờ này cánh sen đang úp lại, ngủ êm đềm bên những lá tròn xanh mướt, chờ bình minh lại tỏa ngát hương thơm.
(View: 7409)
Thật sung sướng khi mặc vào người, cái áo nhật bình bạc màu, chừa chóp tóc giữa đầu; cuộc sống hoàn toàn mới lạ, thanh thoát nhẹ nhàng...
(View: 7376)
Những chiếc lá vàng từ tán cây phượng bị gió lùa xuống ghế đá công viên, chỗ Thủy và chàng ngồi, làm cho Thủy chợt nhớ bài hát Mùa Thu Lá Bay...
(View: 6797)
Mặt trời ló dạng trải những ánh vàng óng ả trên mặt biển khơi, chiếu sáng rực rỡ một góc trời. Ngoài xa, từng cơn sóng nô đùa nối đuôi nhau cặp bờ.
(View: 8540)
Khi còn bé, mỗi dịp Vu lan về, tôi thường hay theo mẹ lên chùa lễ Phật. Khi nghe quý thầy giảng về công ơn cha mẹ, ông bà, tôi thấy khóe mắt mẹ tôi nhòa lệ.
(View: 7575)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
(View: 6954)
Tất cả nghiệp tội đều do chấp trước mà phát sinh. Trong sáu cõi lại xuất hiện ra cảnh giới của ba đường ác. Tuy là ảo vọng không thực, nhưng cảm nhận đau khổ là thật.
(View: 7852)
Không phải ngẫu nhiên mà người ta cho rằng Đạo Phật là Đạo hiếu. Đức Phật có rất nhiều lời dạy về hiếu đạo...
(View: 7570)
Việc tri ânbáo hiếu luôn là một đạo lý quan trọng đối với mọi tín đồ Phật tử. Đạo lý ấy không chỉ là một khúc tấu của bản trường ca thông thường...
(View: 7599)
Vậy mà má đi đã xa rồi. Giờ đây mỗi lần có dịp con chỉ biết mua vài lá trầu và bửa vài trái cau thắp hương cho má vậy. Con xin má tha lỗi cho con...
(View: 8167)
Trong cuộc đời, phận làm con có báo hiếu cả đời, có dời sao lấp biển cũng không báo hiếu hết được công lao sinh thành của mẹ. Vì tình nghĩa mẹ ví như nước trong nguồn.
(View: 15404)
Cho dù gặp lúc phong ba, Tình thương của mẹ chan hòa xiết bao! Ngày của mẹ, đẹp làm sao! Cho con dâng chút ngọt ngào nhớ ơn.
(View: 15763)
Chập chờn thức giấc nửa khuya, Tưởng hình bóng Mạ như vừa thoáng qua. Áo dài nối vạt phất phơ!
(View: 17268)
Đêm qua nhớ Mẹ xiết bao! Trằn qua trở lại, nghẹn ngào lòng con. Mơ màng giấc mộng chưa tròn, Nửa đêm ray rứt héo hon vô cùng.
(View: 15992)
Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ Không lần nào kể hết nỗi lòng con. Ơn nghĩa sinh thành như biển như non
(View: 15528)
Con nghe rằng mẹ giấu điều lo lắng Mẹ hay buồn, hay lo nghĩ về con Mẹ hay bước ra ngoài con đường vắng...
(View: 15415)
Cơn bão tuyết châm chíchvùi dập Ánh trăng thanh lạnh lẽo chiếu trên trời Giờ tôi lại thấy rìa làng quen thuộc...
(View: 16012)
Bình minh đang gọi ra bình minh khác Trên cánh đồng lúa mạch bốc khói sương? Tôi nhớ về người tôi thương mến nhất...
(View: 16003)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
(View: 13901)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
(View: 16399)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
(View: 10435)
Giữa bao tiếng niệm Phật Tiễn người về cố hương Mẹ ra đi đi mãi Cho con cháu tiếc thương!
(View: 9719)
Trời cuối đông xao xác lá me rơi Đôi mắt biếc đong đầy nỗi nhớ Bờ mi lạnh...
(View: 9050)
Hoa cải vàng trước ngõ Lóng lánh giọt sương đêm Nắng mai lùa trong gió Rung rinh những đọt mềm.
(View: 8951)
Mái tranh nghèo của mẹ vẫn còn khói bếp. Mái bếp qua bao mùa mưa nắng vẫn tần tảo một mầu buồn in hằn năm tháng.
(View: 8560)
Mít đã học thuộc làu làu câu ca dao từ thuở lên năm, nhưng phải đợi đến hơn bốn mươi tuổi, thực sự nuôi con, thực sự lo lắng đau khổ vì con...
(View: 11015)
Đối với người Việt Nam chúng ta, bà mẹ nào cũng là suối nguồn của tình thương, bao dung chở che con cháu như trời cao biển rộng...
(View: 10164)
Vu Lan không những là lễ hội của đạo hiếu mà còn là cơ hội để Phật tử tôn vinh trái tim của người Mẹ, từ đó tưới tẩm cho hạt giống tình thương nẩy mầm...
(View: 14395)
Trong đạo Phật, hiếu hạnh được xem là đứng đầu trong tất cả các đức hạnh. Điều này đã được đức Phật chỉ dạy trong rất nhiều kinh điển.
(View: 15704)
mẹ bồng con bên sông đăm đăm nhìn nước bạc thương con cá lạc dòng quảy lộn bến bờ xa...
(View: 12284)
Trong kinh Tăng Chi I, đức Phật dạy rằng: “Đối với bậc chân nhân, thiện nhân, hai đặc tính này sẽ được biết đến, đó là biết ơnđền ơn đúng pháp.”
(View: 22036)
Mặc dù đã có không ít những lời khuyên dạy về lòng hiếu thảo từ các bậc thánh hiền xưa nay, nhưng những nội dung này có vẻ như chẳng bao giờ là thừa cả.
(View: 8643)
Buổi sáng, khi những đứa trẻ lên xe bus đến trường, người mẹ cũng vội vàng ra xe đến sở làm. Sau đó không lâu, có ba người khách tuần tự đến dù không bao giờ hẹn.
(View: 10264)
con tìm thấy… một loài hoa chợt nở trong sương đặt tên cho mẹ là hoa nhân ái
(View: 11021)
Đỉnh núi Thái sơn cao Mơ hồ con tưởng tượng Hay biết tình cha đâu Người đi, con lên bốn!
(View: 8077)
Món chay ngày nay thật hấp dẫnphong phú chứ không đơn điệu với đậu phụ, rau củ như bạn nghĩ. Tham khảo nhé!
(View: 10017)
Mỗi Mùa Thắng Hội Vu Lan Ai ai cũng cảm bàng hoàng tâm tư Một năm man mác còn dư Đến Mùa Thắng Hội thêm như thế này
(View: 9401)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai
(View: 9124)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai
(View: 8669)
Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên Thanh trai lễ vật lòng tha thiết Nguyện Đức Từ Bi cứu đảo huyền
(View: 22263)
Vu Lan về mười phương ngưỡng vọng Mẹ Quán Âm tưới giọt Cam lồ
(View: 18616)
mừng vui ngày báo hiếu hoa cài trái tim xuân
(View: 21298)
Tuồng như có cái bóng tôi Trong hình bóng mẹ đang ngồi trước sân Tuồng như thông điệp thiện chân Trái tim mầu nhiệm mẹ phân thân vào
(View: 17155)
Này em ! Có phải khi mình mất đi hạnh phúc Thì mới hay... hạnh phúctrong đời.
(View: 14093)
Vu Lan quán niệm nghĩa tình Vườn tâm, hạnh hiếu chúng mình đơm hoa Không gần bạn ác, gian tà Sớm hôm thân cận gần xa bạn hiền
(View: 17765)
Bao năm rồi con lưu lạc ngàn phương, Con nhớ mẹ suốt canh trường khắc khoải, Ơn dưỡng dục mẹ ôi ! Sao xiết kể, Công sinh thành con nghĩ: quặn lòng đau.
(View: 9287)
Ngay thời kỳ Phật giáo từ Trung Hoa mới truyền đến nước Nhật qua ngã Đại Hàn (Korea) vào năm 552 Tây Lịch, lễ Bon (Vu Lan) đã được tổ chức tại Nhật,...
Quảng Cáo Bảo Trợ