Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới

Tuyển tập 81

27 Tháng Mười Một 201100:00(Xem: 13102)
Tuyển tập 81


TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ Mặc Giang - 81

(Từ bài số 801 đến số 810)

 

01. Ngập ngừng hai tiếng : Từ Thân 801

02. Khép cửa Đơn Côi 802

03. Một đời Ơn Cha 803

04. Mẹ cuối trời quê ! 804

05. Con trở về 805

06. Vòng hoa trắng, phủ mộ phần 806

07. Một lòng thương nhớ mãi 807

08. Thắp nén hương mờ 808

09. Ðôi dòng lệ 809

10. Dậy sóng thi thơ 810

 

Ngập ngừng hai tiếng : Từ Thân !

Tháng 8 – 2007

 

Khi cha mất, tôi không còn tiếng cha để nói

Khi mẹ mất, tôi không còn tiếng mẹ để thưa

Giấu tận ngàn xa, thăm thẳm mịt mờ

Chôn kín thật sâu, nghẹn ngào nỗi nhớ

Tôi biết, tôi đã mồ côi cha từ đó

Tôi biết, tôi đã mồ côi mẹ trong đời

Tôn thờ, thương nhớ riêng tôi

Se lạnh, dù không mùa đông buốt giá

Trong tôi, không còn nồng nàn nắng hạ

Trong tôi, không còn ấm áp mùa xuân

Chỉ còn mùa thu hiu hắt

Và còn đông lạnh tháng năm

Thấy người ta dìu phụ thân, đôi tay chống nạn

Thấy người ta đỡ mẫu thân, mắt yếu lưng còng

Trong tôi thầm những ước mong

Nhưng từ ngày đó, làm sao được nữa

Cha mẹ ơi, nhiều khi nguyện ước

Chỉ cần còn cha mẹ

Con xin đánh đổi cuộc đời

Con xin đội đá vá trời

Con xin vượt núi băng đồi

Dẫm ngàn vạn nẻo sơn khê

Trùng khơi bốn biển xô bờ

Con vẫn đi tìm

Không ngại gì gian khó

Nhiều đêm, trăng mờ trăng tỏ

Nhiềm đêm, lóm đóm sao khuya

Nghe chơi vơi, thấm giọt chia lìa

Nghe vô thường, gõ bờ sinh tử

Người ta, bông hồng, bông đỏ

Con mang màu trắng đơn côi

Một lần mang, mang cả cuộc đời

Không bao giờ còn nói nên lời

Khép miệng ngập ngừng, hai tiếng Từ Thân.

 

Khép Cửa Đơn Côi !

Tháng 8 – 2007

 

Nhớ ngày xưa Mục Kiền Liên tìm mẹ

Ngài tìm ra, và thấy được Mẹ Hiền

Còn hôm nay, tôi đi tìm mẹ

Không thấy gì, một bóng đơn côi

Nhìn vào A Tỳ, A Tỳ đâu tôi không thấy

Nhìn cõi nhiệm mầu,

cõi nhiệm mầu thăm thẳm mênh mông

Nghe âm vang giá buốt chiều đông

Nghe lạnh lùng màu hoa trăng trắng

Con tìm mẹ, như đêm dài gọi nắng

Con tìm mẹ, như sóng vỗ triều dâng

Con muốn đi tắm gội gió sương

Lang thang đếm bước tình thương

Gõ cửa vô thường đâu đó

Cõi vô thường trùng trùng bỏ ngõ

Cõi vô hình thẳm thẳm chìm sâu

Chung quanh con, bát ngát bờ dâu

Mây trắng lang thang, mây ngàn cỡi gió

Mục Kiền Liên tìm được mẹ hiền

Kính thưa Ngài, còn mẹ con đâu

Mùa Vu Lan, thắp nén kinh cầu

Xin chắp tay, hương thờ nhả khói

Áng mây hương, cuộn tròn không nói

Bay lòng vòng, khép cửa đơn côi !!!

 

Một đời Ơn Cha

Tháng 8 – 2007

 

Cha tôi, cuốc bẫm cày sâu

Đồng cao ruộng thấp, dãi dầu nắng mưa

Cha tôi, sương gió dư thừa

Nương khoai, luống bắp, chưa vừa gian lao

Ruộng đồng kết hạt minh châu

Cho tôi cơm áo đi vào trần gian

Mỗi bước đi, một đàng tràng

Tôi đi từng bước, cha càng cằn khô

Chân tay sần sũi xác xơ

Một thân chống đỡ, mấy bờ trầm kha

Tranh nghèo, chừa lỗ mái nhà

Vách phên, để trống, canh gà điểm sương

Cha tôi, một mảnh ruộng vườn

Đong đầy một kiếp, khôn lường gian truân

Thời gian, sỏi đá còn mòn

Huống chi da thịt cõi còm nhà quê

Cha ơi, lối ngõ đi về

Lòng con nặng trĩu bốn bề thâm ân

Ân cha, tột đỉnh cao ngần

Cho con nói tiếng Phụ Thân tuyệt vời

Dù cho muôn vạn ý lời

Không bằng bốn chữ : Một Đời Ơn Cha !

 

Mẹ cuối trời quê !

Tháng 8 – 2007

 

“Chiều chiều, ra đứng ngõ sau

Trông về quê mẹ, ruột đau chín chiều”

Chín chiều, để nhớ mẹ yêu

Trông con vò võ tịch liêu cuối bờ

Mẹ tôi, mái tóc bạc phơ

Da mồi mấy lớp, mắt mờ vì con

Chiều nghiêng, bóng xế hao mòn

Mái tranh nhả khói, da còm thịt thau

Quê nhà, mấy lớp mưa ngâu

Quê người, mấy bãi nương dâu điêu tàn

Chiều chiều, ra bến đò ngang

Con đò lỡ bến, bẽ bàng đi qua

“Lá me đưa đẩy la đà”

Dòng sông mấy khúc, canh gà mấy sương

Mẹ tôi, thầm đốt nén hương

Lâm râm khấn nguyện cho con an lành

Chiều về, cánh nhạn bay nhanh

Phương trời tổ ấm đeo cành nơi đâu

“Chiều chiều, ra đứng ngõ sau”

Và ra ngõ trước, bờ dâu cuối chiều.

 

 

Con Trở Về

Tháng 9 – 2007

 

Ngày xưa mẹ nói

Hãy cố gắng về thăm quê một chuyến

Chỉ cần nhìn mặt con được một lần

Dẫu biết rằng

Con có về, rồi mẹ cũng tiễn chân

Rồi nước mắt, nhưng cuối đời thỏa nguyện

Mẹ còn bảo,

Ði đã khó, về lại càng khó thế

Nếu biết vầy, mẹ không muốn con đi

Ðường trần gian, biết mấy nẻo phân ly

Làm thân mẹ, nhũn mềm cầu Ái Tử

Bước phiêu bồng vẽ đứa con du thủ

Bãi phù sa, trêu giấc mộng dã tràng

Nợ phong trần thổi bụi phủ trần gian

Ðể sông nước ngoằn ngoèo vang mấy khúc

Mái tranh nghèo, rọi trăng ngàn thao thức

Mảnh tình quê, chiếu mưa nắng bốn mùa

Mẹ ủ gầy, con có biết hay chưa

Ðôi mắt mẹ hằn sâu dòng suối lệ

Tiếng mẹ nói, vẫn còn đây muôn thuở

Con trở về, mẹ đã ngủ từ lâu

Trong cuộc đời, ngủ, đã biết bao lần

Nhưng có một giấc ngủ thiên thu

Im phăng phắc, trăng ngàn phơi mây trắng

Con trở về, nghe tâm hồn trĩu nặng

Nghe tấm lòng, tan nát cõi tâm tư

Chắp tay quỳ bên nấm mộ, mẹ ơi

Con suối nhỏ tràn đôi bờ thổn thức

Lệ lả chả thành hai dòng tức tưởi

Nước mắt tuôn nhưng không phải khóc đâu

Con đã chôn nó, tận cuối niềm đau

Khơi động mạch, nước trào dâng bờ suối

Mẹ ơi mẹ, nhiều lần con đã nói

Không trước thì sau, con cũng đi về

Và hôm nay, con đã vẹn câu thề

Cõi vô hình nát tinh sầu vụn vỡ.

 

Vòng hoa trắng phủ mộ phần

Tháng 9 – 2007

 

Mẹ ơi, mẹ ở nơi nào

Con đi tìm mẹ, nát nhàu tâm tư

Mẹ ơi, giấc ngủ ngàn thu

Con xin rung lá mùa thu lá vàng

Ðôi dòng sinh tử giăng ngang

Con xin gảy khúc tình tang trở về

Dù cho nát cõi ê chề

Con đi từng bước lê thê bên đường

Dù cho nát cõi tình thương

Con xin hứng đọng hạt sương đêm dài

Nơi nào là chốn thiên thai

Nơi nào là chốn tuyền đài lạnh băng

Bên con, đã có vầng trăng

Dõi soi chiếc bóng, đeo vành trắng hoa

Bên con, đã có lệ nhòa

Ðôi hàng mi ướt, thắm bờ niềm tây

Mẹ ơi, biết thuở nào khuây

Con xin chắp lại đôi tay lặng buồn

Ðể nghe giọt lệ trào tuôn

Vọng vang tiếng khóc nức lòng từ thân

Ðể nghe giã ảnh phù vân

Vẽ vòng hoa trắng mộ phần thiên thu.

 

Một lòng thương nhớ mãi

Tháng 9 – 2007

 

Con biết, mẹ không còn chờ con nữa

Ðến giờ đi, mẹ đã phải ra đi

Mẹ ra đi, và không nói năng gì

Dù trước đó, mẹ bảo

Phải chờ con, bằng mọi giá

Suốt cuộc đời, mẹ cho con tất cả

Dù phải mang mọi khốn khổ trần gian

Nhưng thương con, tấm thân mẹ không màng

Dù tàn tạ bởi nắng mưa sương gió

Con biết, mẹ ra đi từ đó

Khi thân mẹ đã đến tuổi yếu già

Con bịnh tình vẽ đủ loại trầm kha

Ðưa thân mẹ đến cuối bờ sinh tử

Tự ngàn xa, con ôm lòng tức tưởi

Mất mẹ rồi, mất tất cả đời con

Mất mẹ rồi, mất tất cả vuông tròn

tình thương phủ màu hoa vĩnh biệt

Cuộc đời, ai vẽ chi dòng sông oan nghiệt

Sự sống, ai vẽ chi sinh tử đôi bờ

Tự tình, ai viết chi hai chữ bơ vơ

Gắn lạc lõng cõi nhân sinh phù thế

Dù mất mẹ, suốt đời, con vẫn nhớ

Dù xa mẹ, suốt đời, con vẫn thương

Khi trần gian không còn chữ nghê thường

Con vẫn giữ một lòng thương nhớ mãi.

 

Thắp nén hương mờ !

Tháng 9 – 2007

 

Con trở về, dù cha đã bỏ con từ bé

Con trở về, dù mẹ đã bỏ con giữa đời

Trên đường đi, con đếm những chơi vơi

Gắn sỏi đá đeo lộ trình băng giá

Mùa thu tím điêu tàn phơi nắng hạ

Xuân không hoa, sương lạnh kéo đông về

Giấu ê chề trên nhịp bước lê thê

Chân lững thững, một mình, trong câm lặng

Không cho một ai hay,

Không cần ai đưa đón

Mất mẹ rồi, ai nói tiếng thương yêu

Con âm thầm, để đếm bước cô liêu

đơn độc khua dọc đường dong ruổi

Con muốn thấm tận cùng niềm lệ tủi

Con muốn nghe thăm thẳm nẻo tâm hồn

Vẽ nên một con người độc đạo cô đơn

Ðể đón nhận nỗi niềm, đau cô lữ

Cha đã sinh ra con như thế

Mẹ đã sinh ra con như ri

Cuộc trần gian, đâu có nghĩa là gì

Con đã thấy phiêu bồng trong ba cõi

Con mỉm cười khi sỏi đá bốc khói

Con nhìn sâu khi lá trổ cành hoa

Chốn hoàng tuyền, con nghe động đáy mồ

Cha mẹ nằm đó, thì con đâu có mất

Mỗi bước đi của con, đều có mẹ

Mỗi bước đi của con, đều có cha

Sống và làm gì,

Không thủ lợi riêng mình

Không thiệt hại người ta

Không làm đau tiếng nước non nhà

Không làm đau Tiên Tổ Ông Cha

Con trở về, thắp nén hương mờ

Dâng lên truớc mộ phần

Hai Ðấng Song Ðường yên nghỉ !!!

 

Ðôi dòng lệ

Chia sẻ những ai đang lâm vào

những nghiệt ngã cô cùng.

Tháng 7 - 2007

 

Ðôi dòng lệ dâng tràn lên khóe mắt

Ðôi dòng lệ nghẹn ngào ứa bờ mi

Giọt lệ rưng rưng, biết nói năng gì

Giọt lệ lưng tròng, biết nói năng chi

 

Ðôi dòng lệ dâng tràn lên khóe mắt

Khi cuộc đời đã thấm những niềm đau

Tháng ngày qua đâu có những gì vui

Chỉ giọt cay chất chồng lên giọt đắng

 

Mưa hỡi mưa, sao mưa nhiều hơn nắng

Buồn hỡi buồn, sao buồn nhiều hơn vui

Những xót xa đổ xuống hố ngậm ngùi

Những bức xúc đẩy vào phòng đóng cửa

 

Trăng hỡi trăng, sao trăng mờ le lói

Sao hỡi sao, sao nhấp nháy phương trời

Cỡi bềnh bồng rơi rụng đổ chơi vơi

Mang sương lạnh phủ lên thềm băng giá

 

Ðôi dòng lệ là niềm đau thấm thía

Ðã từ lâu mấp mé chắn vành khô

Bờ trơ vơ lay động bến cô tô

Tạo thành sóng trường giang tràn lệ thủy

 

Vắt cạn nẻo tâm tư

Kiệt trên bờ của ý

Gọt giũa mọi nỗi niềm

Ðổ đầy ắp nguồn cơn

Không tìm ra một cửa ngõ nào hơn

Ðành lẩn quẩn trong vòng đai không khóa

 

Này em hỡi, sao mờ sao tỏ

Này anh ơi, trăng sớm trăng khuya

Mành lưới kia còn có những ô thưa

Thời điểm đến sẽ bay xa như ý.

 

 Dậy sóng thi thơ

Tháng 9 – 2007

 

Trường giang dậy sóng thi thơ

Lăn tăn mây nước đôi bờ trào dâng

Thi thơ cuồn cuộn gieo vần

Khi cao cao vút, khi trầm trầm sâu

Dòng sông qua mấy nhịp cầu

Nước trôi mấy khúc sắc màu thời gian

Chơi vơi trên đỉnh ngút ngàn

Hững hờ cuối ngọn bẽ bàng thế nhân

Thi thơ bụi gió phong trần

Tan hoang bến cát, nát phần bờ lau

Ði qua lối mới, nghe đau

Ði về đường cũ, biển dâu nghe buồn

Tròn đâu, mà hỏi chi vuông

Cội đâu, mà hỏi chi nguồn khởi đi

Chữ VONG ơi, nghĩa là gì

Chữ PHI ơi, nghĩa là chi, tư lường

Vật vờ nhân ảnh vét mương

danh giả tướng be đường đeo gông

Phân chia, đố kỵ gieo trồng

Kết bè, rẽ phái tréo tròng lên nhau

Trường giang bèo bọt lêu bêu

Bèo trôi cuối bến, bọt trêu đầu ghềnh

Trường giang mây nước lênh đênh

Thi thơ dậy sóng ê mình trường giang.

01. Tiếng lòng nức nở quê hương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương còn đó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ 04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 4823)
Hoa bay giữa trời ngát hương thơm Canh khuya tỉnh giấc mộng đêm trường Áo cũ nâu sòng hương toả khắp Bạt trắng bụi mờ nét phong sương .
(Xem: 6037)
Người mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn Khóe môi cười nắng quái cũng gầy hao Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao.
(Xem: 4461)
Sống chết ta xem nhẹ Như lá rừng thoát bay Lúc sống không thù hận Khi chết chẳng đoái hoài .
(Xem: 5696)
Một phần nhỏ làm quà vui Tết Gởi bà con các hộ quê ta Xuân về người Việt ở xa Chung lòng gom góp thiết tha nhiệt tình .
(Xem: 6316)
Lắng chuông tiếng chùa ngân Vạn dập dìu tiếng kinh Ngày nao, nhớ mãi năm nào Nguyệt tuế quay vần Duyên kiếp chưa hề lỡ rồi
(Xem: 7253)
Phong trần say mấy độ Bạc phếch áo vai đời Thu về xanh tiếng nhạn Xuân về hoa cỏ tươi.
(Xem: 5687)
Vui đâu cho bằng vui chùa Có Thầy có Bạn có mùi trầm hương Có tiếng khánh có đạo trường Có lòng hiểu biết tình thương vô bờ .
(Xem: 4877)
Nghiệp ta ta xin trả Không than vãn cùng ai Ta mang ta tự gánh Nhân quả chẳng thể sai .
(Xem: 5273)
“Suối trong dòng tuyệt vô ngần, Sạch bao nhiêu nghiệp bụi trần chướng duyên… Lên đây tục gọi chùa trong, Động bao la động, dứt dòng tử sinh”
(Xem: 5612)
Nhiệm mầu Phật Pháp cao sâu Hành chuyên lợi lạc chẳng cầu cúng xin Hơi ta ta biết một mình Chân ta ta bước hành trình mãi thôi .
(Xem: 4622)
Ngát toả hương thơm kính cúng dường Lòng thành dâng lễ Phật mười phương Nương nhau vui sống trong tình đạo Sách tấn cùng tu giữa thế thường .
(Xem: 5398)
Sở tri chướng con đường đầy chướng ngại Trên đường tu chẳng lối thoát mở ra Tranh luận hoài không lợi ích tâm ta Ngồi tĩnh lặng đẹp như vầng trăng sáng .
(Xem: 5956)
Viên ngọc quý nằm trong túi áo Bao kiếp rồi ta chẳng nhận ra Cuộc đời cứ mãi trôi qua Khó khăn khốn khổ lê la khắp đường .
(Xem: 5486)
Mùa xuân nào thật sự, nầy Em ? Khi cuộc sống còn nhiều phía trước Ta cặm cụi những điều mơ ước Để làm cho hiện thực trái tim.
(Xem: 9409)
Em có hay ! Những chiếc lá thức tàn canh Cây chuyển mạch, Dòng đời thay sắc áo Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh.
(Xem: 7113)
Mênh mang sóng nước nắng vờn qua, Cát trắng cò bay nương cánh sa. Lớp lớp thuyền về trăng rọi lá, Tầng tầng mây phủ gió lòn hoa.
(Xem: 6369)
Hồi còn tại thế xưa kia Trên đường giáo hóa Phật đi qua làng Ngài đi cùng ông A Nan Khai tâm gieo ánh đạo vàng giúp dân.
(Xem: 5064)
Ở bên Ấn Độ thuở xưa Nơi thành Xá Vệ, buổi trưa một ngày Gia đình kia thật duyên may Phật thương hóa độ, dừng ngay tại nhà,
(Xem: 5865)
Cuối đời phủi áo ra đi Nhẹ nhàng thanh thoát chẳng gì cưu mang Bụi trần không bám vương mang Phút giây từ bỏ chẳng màng sầu thương .
(Xem: 6436)
Gió thoảng mây vờn chỉ thoáng qua, Bên triền dốc phẳng dỗi phong sa. Mưa về thấm đẫm xuôi bờ lá, Nắng đến vươn dài rộng thảm hoa.
(Xem: 5618)
Niềm vui lớn là niềm vui Chánh Pháp Mong tu hành thoát khổ kiếp giây oan Bờ bên kia mở lối cổng Niết Bàn Bao đau khổ biến tan trong khoảng khắc .
(Xem: 5037)
Thong dong cùng khắp chốn Mỗi bước đường ta đi Nhìn mây trời cao rộng Lòng trải nghiệm từng ly .
(Xem: 11123)
Từ vô lượng biển sông Đến sa mạc mênh mông Đâu đâu cũng là cát Có có mà không không!
(Xem: 6220)
Cỏ cây, sinh vật thời xưa Đều cùng biết nói, lại vừa biết nghe
(Xem: 5741)
Trời se lạnh mùa Đông gần sắp đến Lá Thu vàng rơi rụng khắp vườn sân Vị Thiền Tăng lẵng lặng thắp hương trầm Dâng kính Phật lắng ngồi trong im lặng .
(Xem: 6115)
Lễ khánh thành đồng hương nghe hoan hỷ Chùa Huyền Quang qua tin tức truyền thông Khắp muôn nơi đều hướng đến chung lòng Mừng Chùa mới đứng uy nghiêm hùng vỹ
(Xem: 5929)
Chư tôn tứ vị đã xa rồi, Nhớ đến thâm ân lệ lại rơi. Đuốc tuệ còn mờ, ngâm tánh lặng, Đèn thiền chưa sáng, lạnh thân côi.
(Xem: 5998)
Cát bụi thời gian phủ bóng mờ Đến nay cuộc sống mãi chơ vơ Tối ngày mong đợi tiền , danh , sắc Hôm sớm ước tìm chức phận mơ.
(Xem: 5529)
Tâm đã thấm vào trong lòng Phật Pháp Toả hương thiền giữa cuộc sống hôm nay Từ nội tâm vững chải muốn mở bày Mong lợi lạc cuộc đời thêm hương sắc .
(Xem: 5648)
Bụi bám thường lau sáng hiện ra, Nguồn chơn diệu dụng, nghĩa đâu già. Suối reo róc rách, cá vui lượn, Trăng chiếu lung linh, vật trải xa.
(Xem: 5987)
Lạc đạo an bần sống thảnh thơi Đậu hũ rau cơm hạt của trời Ngoài kia còn biết bao người đói Giản dị nhu cầu dễ sống thôi .
(Xem: 5556)
Đạo vốn không tham chấp Mà ngày thường ngát hương Hương từ bi trí tuệ Toả lan khắp nẻo đường
(Xem: 6855)
Chân Như tỏa rạng chiếu nhân thiên, Tỏa ánh quang minh, khắp mọi miền. Phật Tử hồi tâm hành thiện hạnh, Tăng Ni chuyển niệm phát chân nguyền.
(Xem: 9000)
Tôi học dứt âu lo Sống cuộc đời nguyện cho An vui là cửa ngỏ Đẹp bước đường thơm tho
(Xem: 6074)
Quê hương bao giờ cũng đẹp Tình người gắn bó bên nhau Dù bao khó khăn nguy khốn Sẻ chia từng bửa cơm rau .
(Xem: 5231)
Thưở xưa có vị tu hành Thật là đức hạnh nổi danh vô cùng Thầy tên là sư Chánh Thông Lâu nay muốn kiếm trong vùng rừng thưa
(Xem: 5743)
Cảm nghiệm trong ý thiền Bình yên trong ánh đạo Sống đời không kiêu ngạo Là đức tánh trượng phu .
(Xem: 6632)
Không từ nơi nguồn cuộc sống Muôn trùng khổ đế thậm thâm Cành lau nghiêng chiều thực-mộng Cành lau trắng trời diệu tâm.
(Xem: 7663)
By Bhikkhuni Hue Tran (Poems composed in days of retreat at Tao-Khe Tinh That) Translated into English by Nguyen Giac
(Xem: 5153)
Cuộc đời rồi cũng qua Mây trời vẫn xanh ngát Dù lòng người có khác Pháp Phật vẫn đậm đà
(Xem: 4529)
Sơn Tăng lên núi tọa thiền; Không danh lợi, chẳng muộn phiền đó đây; Bạn cùng trăng nước trời mây; Ma Ha Bát Nhã, Thân này vốn không.
(Xem: 7975)
Sắc sắc, không không tánh rỗng trong, Rảnh rang lặng lẽ chẳng vương lòng. Thời thời quán chiếu, nương tâm học, Kiếp kiếp huân tu, bặt thức rong.
(Xem: 6494)
Hằng năm vào tiết mùa đông Tục rằng: phải nhớ ơn công đất trời Ai hay cái lạnh nghiệt đời Thuở ngày xưa ấy, bao người ấm no.!?
(Xem: 5327)
Xin một lần tạ ơn cùng khắp cả Ơn đất trời ơn cha mẹ sanh ta Ơn đức Thầy giáo huấn thật thiết tha Ơn đại chúng cùng ơn sâu Tam Bảo .
(Xem: 4859)
Sống mà chỉ biết cái tôi Tới giờ nhắm mắt luân hồi chuyển đưa Một câu niệm Phật vẫn chưa Giàu sang như gió mây mưa giữa trời .
(Xem: 4656)
Tâm nhơ khéo giữ, sống an nhiên, Thấy rõ sân si, tạo phước điền. Đoạn ngắn đan tay xa ác nạn,, Đường dài rảo bước tránh oan khiên.
(Xem: 6228)
Sắc tướng thế gian vốn tính không, Tâm nhơ vụng gội khổ luôn chồng. Ba đường luẩn quẩn thiện duyên lắng, Sáu nẻo loanh quanh ác nghiệp rong.
(Xem: 5562)
Có tu có học có hành Đêm ngày tự có phước lành phát sanh Không tu không học không thành Dù trăm tài sản cũng đành bỏ đi .
(Xem: 6910)
Một hôm thuyết pháp trở về Phật cùng đệ tử đang đi trên đường Chợt đâu thấy một anh chàng Lùa bầy bò chạy nghênh ngang reo hò.
(Xem: 6582)
Miền Trung đất nước tôi yêu Mỗi năm bão lụt gây nhiều tang thương Ruộng vườn nhà cửa phố phường Biết bao thảm hoạ triều cường cuốn trôi .
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Get a FREE Online Menu and Front Door: Stand Banner Menu Display for Your Restaurant