Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
16,827,132
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250Logo-Hanh-Huong-AD-2019-tron-250

Hai Bà Mẹ

Thursday, June 6, 201907:19(View: 354)
Hai Bà Mẹ

HAI BÀ MẸ

 
 Tâm Minh Ngô Tằng Giao

Làm Thế Nào

Ngày xưa có một ông thầy

Vừa nhiều kiến thức lại đầy tài năng

Danh thầy vì thế lừng vang

Học trò xin học ngày càng đông thêm.

Cùng thời đó ở cạnh miền

gia đình nọ bạc tiền giàu sang

Vừa sinh con quý như vàng

Một trai kháu khỉnh vẻ vang vô cùng

Từ đây đốt lửa ăn mừng

Lửa thiêng một ngọn cháy bừng luôn luôn.

Đến khi đứa trẻ lớn khôn

Tới mười sáu tuổi chẳng còn thơ ngây

Mẹ cha bèn nói cho hay:

“Lửa này cháy rực từ ngày sinh con

Nếu con muốn tái sinh luôn

Cõi trời cao đó không còn buồn vương

Thời nên mang lửa vào rừng

Và thờ thần lửa bập bùng hiển linh,

Nếu con ở lại gia đình

Phải lo sản nghiệp và dinh cơ nhà

Thời con chịu khó đi xa

Đến thầy nổi tiếng để mà học khôn.”

Chàng thanh niên trả lời luôn:

“Ở nhà sung sướng còn hơn ở rừng.”

Thế là chàng được lên đường

Mang theo một số tiền vàng trong tay

Coi như học phí trả thầy

Để xin học lấy điều hay ở đời.

Một vài năm học dần trôi

Chàng nay tốt nghiệp, mừng vui về nhà

Bấy giờ cha mẹ chàng ta

Lại càng mong mỏi chàng là thầy tu

Đúng theo ước nguyện thời xưa

Mẹ chàng luôn nghĩ: “Con dù lớn khôn

Lập gia đìnhvợ con

Còn mong chuyện đó là còn khổ đau

Đàn bà nguy hiểm biết bao

Ta nên tìm cách ngăn mau lúc này.”

Bà bèn hỏi: “Con giờ đây

Học hành đã giỏi, đã hay hơn người

Thế còn môn học tuyệt vời

‘Gia đình bất hạnh’ con thời học chưa?”

Chàng bèn thành thật kính thưa:

“Con chưa học cái mẹ vừa nói đây.”

Mẹ khuyên: “Hãy trở lại thầy

Để mà xin học môn này thêm đi!”

*

Bấy giờ thầy khả kính kia

Trong nhà còn mẹ rất chi là già

Vừa yếu đuối, lại mù loà

Mình thầy nuôi nấng cho bà quanh năm

Cả khi tắm lẫn lúc ăn

Nên thầy nghỉ dạy để chăm sóc bà

Vào rừng sống khuất n/ẻo xa

Lo tròn chữ hiếu thật là đẹp thay.

Khi trò quay trở lại đây

Tìm vào rừng thẳm xin thầy học thêm

Nghe trò nói thầy hỏi liền:

“Gia đình bất hạnh là tên môn này

Vậy ai nói để con hay?”

Chàng thưa ý mẹ mới đây khuyên mình

Thầy thầm nghĩ: “Lạ thật tình!

Môn này chắc nói gia đình đau thương

Đàn bà một số bất thường

Ác tâm gây khổ cho chồng đấy thôi.”

Thầy bèn khẽ nói: “Được rồi

Mẹ con muốn vậy thầy thời giúp con

Môn này cần thực tập luôn

Bắt tay vào việc trông nom người nhà,

Hiện thầy có một mẹ già

Thay thầy con hãy coi bà từ đây

Nhất là tắm táp hàng ngày

Dùng lời êm ái, dùng tay nhẹ nhàng

Xát chà thân thể kỹ càng

Trong khi đang tắm dịu dàng nói thêm:

‘Bà ơi dù đã cao niên

Nhưng da bà mịn như tiên giáng trần

Thật là đẹp đẽ vô ngần

Chắc hồi bà trẻ muôn phần đẹp hơn’

Con nên tán tụng bà luôn

Nếu bà có nói với con điều gì

Thời con đừng giấu giếm chi

Hãy về kể lại ta nghe ngọn ngành

Đừng vì xấu hổ giấu quanh.

Nếu con làm vậy tâm thành ít lâu

Thời con sẽ tiến bộ mau

Cái môn bất hạnh đớn đau gia đình

Coi như con đã đạt thành

Mẹ con kiêu hãnh vinh danh con liền.”

Thanh niên đồng ý như trên

Hứa theo đúng mọi lời khuyên của thầy

Bắt đầu “môn học” từ đây

Trông coi bà lão hàng ngày rất chăm

Mỗi khi chà xát da nhăn

Miệng luôn khen ngợi: “Giống làn da non!”

Những lời tán tụng véo von

Bà già nghe mãi chẳng còn hồ nghi

Tưởng mình trẻ giống xưa kia,

Tưởng thanh niên nọ đã mê say mình

Muốn kết duyên, muốn trao tình

Như là chồng vợ xuân xanh thuở nào

Bà bèn hỏi. Chàng đáp mau

Dùng lời nịnh hót từ lâu nay rồi:

“Thưa bà quả đúng vậy thôi

Nhưng mà trắc trở, than ôi khó lòng!

Vì bà là mẹ thầy con

Thầy thời nổi tiếng khắp trong vùng này

Rất là đáng kính xưa nay

Con nào gây nhục cho thầy được đâu.”

Bà già ngẫm nghĩ hồi lâu

Rồi thì thầm nói: “Đừng sầu muộn chi

Muốn gần ta chẳng khó gì

Ai gây trở ngại giết đi là vừa.”

Chàng nghe, sợ hãi khẽ thưa:

“Con theo thầy học quá ư lâu rồi

Nay tuy chiều ý bà thôi

Giết thầy đâu nỡ. Quả thời khó sao!”

Bà già hạ giọng thì thào:

“Chính ta sẽ giết, lẽ nào bó tay.”

Làm như đồng ý chuyện này

Chàng về kể lại thầy hay ngọn ngành

Nhưng chàng kinh ngạc thật tình

Thấy thầy bình tĩnh khen mình ngay thôi:

“Kể ta nghe là đúng rồi

Coi như nhiệm vụ con thời lo xong.”

Tử vi thầy giỏi vô cùng

Biết rằng mẹ sắp mệnh chung, chầu trời

Thầy tìm cách thử lòng người

Thử thêm lần nữa ngay nơi mẹ già.

Gỗ mềm thầy lấy làm ra

Một pho tượng giống như là bản thân

Giống thầy y hệt mọi phần

Rồi cho tượng đắp phủ chăn trên giường

Nơi thầy nằm ngủ thông thường

Lấy dây thầy buộc từ chân tượng này

Kéo dài ra khỏi nơi đây

Rồi đưa dây tới tận tay anh chàng

Nghiêm trang thầy khẽ dặn rằng:

“Đầu dây này hãy đưa sang cho bà

Cùng rìu nhỏ để giết ta

Nói rằng tới lúc để bà ra tay

Xem bà quyết định sao đây

Xem bà có giết con hay không nào.”

Thanh niên kinh ngạc xiết bao

Trò theo thầy dạy, biết sao bây giờ.

Chàng quay trở lại bà già

Bà mù chờ đợi. Chàng ta thưa rằng:

“Thầy tôi đang ngủ trong giường

Lần theo dây tới giết không khó gì

Đây rìu sắc bà cầm đi

Nếu bà muốn giết xin tùy bà thôi.”

Bà già hào hứng thốt lời:

“Nếu con hứa hẹn không rời bỏ ta

Thời ta quản ngại chi mà.”

Thanh niên hứa chẳng rời xa sau này.

Bà giàđứng dậy ngay

Cầm rìu run rẩy theo dây dẫn đường

Lần mò tới tận bên giường

Sờ vào tượng gỗ tưởng rằng là con

Kéo chăn đang phủ lên luôn

Giơ rìu chặt xuống đâu còn ngại chi

Nghĩ rằng chặt trúng cổ kia

Khi nghe tiếng “phập” bà thì biết ngay

Con bà đã chẳng nằm đây

Chỉ là tượng gỗ bằng cây trên giường.

Chợt nghe la hoảng thất thường

Giọng ông thầy rất thảm thương hỏi rằng:

“Trời ơi sao quá phũ phàng

Mẹ ơi có biết mẹ đang làm gì?”

Mẹ già nghe giọng nói kia

Bất thần bừng tỉnh rất chi sững sờ

Biết rằng mình đã bị lừa

Trong cơn kích động bất ngờ xảy ra

Tim ngưng đập, thật xót xa

Chết ngay tại chỗ rất là đáng thương

 

 

 

Số bà đã tới cùng đường

Tử vi đoán đúng rõ ràng chẳng sai.

Ông thầy hỏa táng thi hài

Rải lên hài cốt đủ loài hoa thơm

Thầy quay qua dạy trò luôn:

“Thật ra không có một môn học nào

Gọi là bất hạnh khổ đau,

Cội nguồn đau khổ trước sau do người

Do đàn bà ác ở đời

Gây ra bất hạnh trong nơi gia đình.

Phần con may mắn thật tình

Mẹ con thông thái hiền lành lắm thay

Gửi con tới học nơi đây

Muốn cho con biết điều này đấy thôi

Rằng đàn bà ở trên đời

Có người tốt đẹp, có người xấu xa,

Chính con thấy bà mẹ ta

Dạy con bài học thật là hiếm hoi

Mong rằng con hiểu rõ rồi

Bây giờ hãy trở lại nơi quê nhà.”

*

Khi về mẹ hỏi chàng ta

Rằng: “Môn ‘bất hạnh’ bây giờ học chưa?”

Chàng bèn kính cẩn quỳ thưa

Rằng môn học đó kể như đã rành,

Mẹ hiền hỏi giọng tâm tình:

“Giờ con muốn lập gia đình nữa chăng

Hay rời cõi tục rộn ràng

Quyết tâm vào chốn rừng hoang tu hành?”

Chàng bèn đáp lại chân thành:

“Con không muốn lập gia đình làm chi

Nhiều người độc ác gớm ghê

Con từng chứng kiến mà tê tái lòng

Nay con muốn được thong dong.

Sống đời tu sĩ ở trong rừng già!”

Sau khi từ biệt mẹ cha

Chàng tìm an lạc, lánh xa bụi trần

Tu thiền định chốn sơn lâm

Đến khi mãn nghiệp lên tầng trời cao.

 

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN

Thầy lừng danh có nhiều học trò

tiền thân Đức Phật.

 

TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO

(thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi

TWO MOTHERS

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

_________________________________________________________

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 161)
Tiếng Mẹ reo mừng con mới sinh ra, hoặc cười vui trong nghẹn ngào cảm xúc, là tiếng thơ đầu đời của con.
(View: 257)
Thôi nhé ta về vui bếp xưa Đời lang bạt đó, gió mây đưa Phố phường náo động tâm cuồng loạn Ta mất ta giữa khói bụi mù!
(View: 286)
Nguồn sức mạnh của trẻ thơ Chính là tiếng khóc bất ngờ kêu la.
(View: 226)
Thuở xa xưa tại rừng già Có hai con vật rất là thân nhau Từ sáng sớm đến canh thâu Mãi luôn kề cận, có đâu xa lìa
(View: 409)
Ngàn thu vang vọng biết bao lời… Phòng vắng người đi lạnh đất trời.
(View: 357)
Thiền Thi Vân Tập Cú Tập - Tuyển dịch, văn thể… HT Thích Huyền Tôn.
(View: 249)
Một chàng quỳ trước Phật đài Xin ban sức khoẻ, đồng thời giàu sang. Lắc đầu Phật dạy: “Nhớ rằng Ta nào có phải là thần thánh đâu
(View: 3583)
Kính Mừng Thọ 70 tuổi HT Thích Như Điển tổng hợp những bài viết cho Hoà Thượng Phương Trượng
(View: 598)
Khi ta sống mà chẳng vướng mắc bụi trần. Lời khen tiếng chê giống như gió thoảng. Có khen Phật, Phật vẫn thế. Có chê Phật, Phật vẫn Như Như.
(View: 631)
ĐÃ khổ trầm luân vạn nẻo rồi! BIẾT đời thoáng chốc phận trùng ôi! VÔ tâm… lặng lẽ điên không nổi, THƯỜNG tuệ… bình yên loạn chẳng trồi.
(View: 464)
Tôi vẫn muốn nhìn quê hương từng bước Tay trong tay gầy dựng mái nhà chung Đất nước tôi con cháu của vua Hùng Muôn dân Việt vẫn một lòng tưởng nhớ.
(View: 452)
Các con ơi ! hảy nhìn Ba Mẹ Tuổi đã già rồi sẻ ra đi Sống vui đừng có sầu bi Nụ cười luôn nở đời thì bình yên
(View: 357)
Noi gương Thầy con luôn huân tập Văn,Tư,Tu nguyện thắp sáng lòng Đạo đời ý sống dung thông Tinh chuyên tịnh nghiệp tâm không não phiền
(View: 513)
Sông sâu bên lở bên bồi Thời gian cứ mãi êm trôi tháng ngày Chuyên tu chớ đợi một mai Dòng đời ngắn ngủi sắc phai hương tàn
(View: 357)
Thuở xưa có một ông vua Quý yêu công chúa mới vừa sinh ra Nên vua mong muốn thiết tha Con mình mau lớn để mà ngắm trông
(View: 367)
Có người dự định tháng sau Mời nhiều khách đến cùng nhau vui vầy Sữa bò đãi khách bữa này Cho nên phải trữ sữa ngay bây giờ
(View: 430)
Trời xanh mây trắng thong dong Gió lay mưa pháp bụi hồng thôi vương Quảng đời còn lại điểm sương Hành trang chỉ có tình thương cho người
(View: 512)
Ngày xưa có một ông thầy Tu hành ngồi mãi cả ngày thật chăm Lạ thay thầy chẳng thích nằm Trụ trì chùa lớn, tiếng tăm vang rền,
(View: 367)
Mẹ mà nở những nụ cười Lúc nào cũng chiếu sáng ngời đẹp thay, Mẹ ôm ấp trong vòng tay Mang niềm vui tới bao ngày trong ta.
(View: 513)
Chuông chùa nhè nhẹ ngân trong sớm, Loan báo tin mừng Phật đản sinh, Hương Từ dìu dịu... niềm vui chớm, Nở đẹp trên môi khắp hữu tình.
(View: 435)
Xưa rời cung điện ra đi Giờ đây thành đạo trở về thăm cha Hai mươi năm thoáng trôi qua Quê hương Đức Phật Thích Ca đón người
(View: 433)
Kính chúc mừng Thượng Toạ Thích Đồng Lưu nhân dịp Lễ Khánh thành Pháp Đường Tu Viện Quan Âm-Florida, Hoa Kỳ
(View: 570)
Thành kính xưng dương tôn hiệu 157 chư tôn đức Tăng Ni trong Trường Hạ Phật Học Viện Quốc Tế Hoa kỳ - PL 2553 Năm 2009
(View: 883)
Đệ huynh từ thuở khai tâm. Việt Nam Vĩnh Đức ươm mầm Như Lai. Dù cho vạn nẻo sông dài. Đến ngày khánh hỷ chung vai chúc mừng.
(View: 637)
Mùa thiền định và an cư Nơi tu viện của thiền sư năm này Bao nhiêu đệ tử về đây Cùng nhau tu học với thầy, đua tranh,
(View: 699)
Kính chúc mừng Thượng Toạ Thích Hạnh Tri và quý Phật Tử nhân dịp lễ khánh thành chùa Minh Giác.
(View: 515)
Sáu mươi mốt tuổi vừa qua Thiền sư ngài đã lìa xa cõi đời Hoàn thành sự nghiệp tuyệt vời Một kho giáo pháp hơn người biết bao
(View: 579)
Bậc Giác Ngộ xuất trần cứu độ Bình bát Ngài khất thực hoá duyên Pháp thân trải rộng khắp miền Trời lành đất mát mây hiền thoáng trong.
(View: 685)
Một Biết cảm Phật chi ân Hai Biết hiếu dưỡng song thân ở đời Ba Biết thương kính muôn người Bốn Biết quán chiếu mọi thời khắc qua
(View: 738)
Vẫn hẹn hoa tràn nắng ngập sân, Vườn ươm hạnh phúc rộn duyên trần. Vòng tay ấm áp tình vô tận, Việc phước thanh cao nghĩa sáng ngần.
(View: 543)
Cái chết rồi sẽ đến Chẳng ai cứu hộ mình Hãy thường xuyên quán chiếu Đừng để mất niềm tin.
(View: 544)
Khi còn sống ta mượn thân tứ đại Chẳng có gì mà thuộc cái của ta Lúc chết đi đâu trả về lại đó Còn chi đâu cúng thỉnh giải trừ oan.
(View: 409)
Ở bên Ấn Độ thời xưa Trong vương quốc nọ gió mưa thuận hoà Ngựa vua quý báu, kiêu sa Mỗi khi tắm táp hay ra phía ngoài
(View: 639)
Người giúp ta ta xin nhớ mãi Ân nghĩa đền quyết dứt niệm THAM Lòng không cầu khẩn than van Nương theo Chánh pháp thanh nhàn kết duyên.
(View: 580)
Ngày xưa có một ông vua Thích chơi bài với tế sư trong triều Mỗi khi súc sắc được gieo Vua thường lên giọng nói theo câu này
(View: 765)
Đạo thâm diệu ngày đêm quán chiếu Đừng hửng hờ giao phó thần linh Đời mình mình tự cứu mình Nhờ Thầy chỉ đạo hành trình sáng soi.
(View: 2725)
Mùa Xuân, Gối Mộng Ru Thơ Ru Em, Áo trắng bên bờ ly tao Ru hời, tiếng Mẹ Ca Dao Bốn mùa mưa nắng dạt dào Tình Thương...
(View: 415)
Kính Lậy Ngài Đấng Cha Hiền nhân loại Vầng trượng quang chiếu rọi sáng đêm trường Là bình minh thanh khiết ánh chiêu dương Con Kính Thành, Quỳ dâng Lời Sám Hối !
(View: 498)
Hai nhà buôn thuở xa xưa Vẫn thường liên lạc thư từ với nhau Ông già thành thị rất giàu Ở Ba La Nại từ lâu đời rồi
(View: 635)
Chánh Pháp muôn đời soi rạng ý Khai thông tâm thức vượt thời gian Bỏ thói kiêu căng cùng ảo tưởng Thấu triệt cội nguồn tánh hiển quang.
(View: 1409)
Ngàn năm mây núi xa xăm Sương mờ bao phủ trăng rằm chiếu soi Người Xưa trên đỉnh mây trôi Khách thiền lặng lẽ giữa đồi ai qua?
(View: 950)
Ngày không giết hại Đêm lại cầu kinh Thọ mạng lâu dài Sống vui tương kính.
(View: 825)
Lối nhỏ qui dần niệm cõi hương… (*) Ngày qua lặng ngắm những cung đường… Nào rên khổ cực nơi trần thế, Dẫu nhận thờ ơ cảnh hí trường!
(View: 672)
Tôi ngơ ngác nhìn trời cao biển rộng, Bước vào đời như giọt nước hân hoan. Nghe chim hót trên tàng cây lá mộng, Dưới chân tôi nắng óng ánh huy hoàng!
(View: 767)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền
(View: 816)
Biết tha thứ là bước đầu tu học Tự thương mình không làm khổ tha nhân Sống hài hoà luôn trân quý tình thân Đức khiêm tốn chẳng có gì thua thiệt.
(View: 632)
Đầu năm xin chúc mọi nhà Sống vui tu tập thuận hoà hiếu chơn Chúc cho tình nghĩa keo sơn Cùng nhau hành thiện tránh hờn dối nhau
(View: 635)
Cung nghinh Kỷ Hợi chén men nồng CHÚC cả dương trần vẫy nạn xong TÂN phúc tùy duyên hằng thỏa dạ XUÂN an đối cảnh chẳng vương lòng
(View: 635)
Niệm Phật tham thiền nghiệp chuyển lay, Niềm vui trí tuệ hiển chan đầy Hương hoa kính ý cung minh đến Lễ nhạc thành tâm đón thiện lai
(View: 655)
Nhà vua Giới Đức thời xưa Tiếng tăm phúc đức nhân từ vang xa Vua cho xây sáu căn nhà Làm nơi phát thực phẩm ra giúp đời
Quảng Cáo Bảo Trợ