Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới

Lấy Tình Thương Xóa Bỏ Hận Thù

11 Tháng Mười Một 201507:05(Xem: 9962)
Lấy Tình Thương Xóa Bỏ Hận Thù
Lấy Tình Thương Xóa Bỏ Hận Thù

Thích Đạt Ma Phổ Giác

Lấy Tình Thương Xóa Bỏ Hận Thù

    Nhân loại lúc nào cũng chìm ngập trong binh đao và khói lửa, cũng chỉ vì lòng tham không bờ bến. Từ việc tranh giành từng tấc đất cho đến các tài nguyên thiên nhiên, mà con người đành giết hại lẫn nhau. Vua Trường Thọ là một người nhân từ đạo đức, không bao giờ dùng uy quyền thế lực để trị nước, ông ta dùng tâm từ bi kêu gọi mọi người hãy sống đoàn kết yêu thương giúp đỡ lẫn nhau, nhờ vậy người dân của nước ông luôn sống trong ấm nohạnh phúc. Vua Phên một nước láng giềng biết được nhược điểm đó, nên muốn xua quân tìm cách xâm lăng mở mang bờ cõi. Quần thần trong nước biết được hung tin nên đề nghị nhà vua cho xuất binh để bảo vệ nước nhà.

    Vua Trường Thọ nghĩ đến thảm cảnh con người máu đổ xương rơi, kẻ mất cha người mất mẹ, vợ trẻ chờ chồng mòn mõi, con côi buồn tủi khóc cô đơn, gia đình ly tán. Kẻ sống và thắng cuộc thì  đắc ý kiêu hãnh, kẻ chiến bại thì máu đổ đầu rơi gây nên nỗi oán hận vô cùng, chiến tranh loạn lạc, kẻ khóc người cười. Trong cuộc binh biến mấy ai dám đảm bảo an toàn mạng sống, vua nghĩ vậy liền cảm thấy tâm cang héo sầu và lắc đầu chán ngán con người sao quá tham tàn?

    Không còn con đường nào khác, nhà vua quyết định từ bỏ ngai vàng và dẫn thái tử Trường Sanh vào núi tu hành, bỏ mặc cho thế sự đến đâu thì đến. Hai cha con bây giờ trở nên người bần hàn ở nơi rừng sâu nước độc, vui thú tu hành nơi hang sâu núi thẳm. Hằng ngày thái tử đi tìm hoa quả rừng để cúng dường cho cha. Một hôm đang ngồi tịnh tọa trong hang động, bổng từ xa có một người đang tiến gần chỗ nhà vua, thốt lên tiếng vui mừng, a nhà vua đây rồi. Người đó nói, hiện nay kinh thành đã bị vua Phên chiếm rồi và còn dán thông báo tầm nã quân vương. Dân tình bây giờ đang sống trong phiền muộn khổ đau, họ đang oán trách nhà vua vì bỏ trốn, mà dân chúng phải chịu lầm than cơ cực.

    Vua nghe vậy trong lòng cảm thấy xót xa thương cảm, không lẽ chỉ vì ta mà dân chúng phải chịu đau khổ lầm than? Ta đã nguyện hy sinh bản thân này để mọi người sống trong an lạc thái bình, ta phải trở về nạp mạng để muôn dân được ấm no hạnh phúc. Nói rồi, vua liền viết mấy chữ vào thân cây để cho thái tử biết. Thôi chúng ta đi ngay bây giờ. Trường sanh trở về cầm giỏ trái cây đầy ắp trên tay, nhưng không còn thấy cha mình đâu nữa. Chàng cứ tưởng rằng cha mình dạo quanh đâu đó. Nhưng, vô tình chàng đọc được dòng chữ trên cây biết cha mình gặp nạn, nên theo đường cũ chàng trở về kinh thành. Từ xa chàng đã thấy nhiều người nhốn nháo trước cổng thành, linh tính có điềm xấu sắp sữa xảy ra. Lúc này vua Trường Thọ đã bị đưa lên giàn hỏa chuẩn bị thiêu sống, dân chúng bao quanh lấy giàn hỏa khóc lóc rất thảm thương, họ đang thương tiếc cho vị vua hiền từ đức độ phải chịu chết để dân chúng không bị cảnh lầm than cơ cực.

    Thái tử nhanh chân len lõi đến tận giàn hỏa và chàng cố tìm cách để cho vua cha nhìn thấy mình. Lúc này đã đến giờ châm lửa, vua Trường Thọ liền lớn tiếng nói rằng: Này thái tử con ta hãy nên lấy tình thương xóa bỏ hận thù, đó là lời cuối cùng của cha mong con ghi nhớ để cha yên lòng ra đi. Giàn lửa bốc cháy lên hừng hực, như reo hò trong tiếng hát. Người con buồn bã cố nuốt hận trong lòng, nghĩ rằng mình phải trả thù cho cha. Hình ảnh nhà vua chết đau thương trên giàn hỏa, đã làm cho đứa con căm thù lên tột độ.

     Nhưng nhớ tới lời cha dặn dò lần sau cuối, thái tử cũng không cầm được nước mắt. Lời người cha cứ văng vẳng bên tai, con hãy lấy từ bi xóa bỏ hận thù, nhưng không thể được con phải quyết chí trả thù. Vì nó đã giết cha ta, đã cướp đất nước của ta, thù này quyết trả. Thái tử quyết tâm báo thù, nên đã ở lại kinh thành tìm cách làm quen với các quan cận thần. Vốn khỏe mạnh và thông minh nên thái tử đã xin vào phụ việc trong nhà một quan đại thần. Nhờ siêng năng cần mẫn, lại có sức khỏe hơn người nên chỉ trong thời gian ngắn chàng đã được lòng vị quan.

     Một hôm hai người đang trò chuyện với nhau rất là thân mật, vị quan mới hỏi ngươi còn tài năng nào đặc biệt nữa không. Dạ thưa đại quan tôi có tài nấu ăn. Ngày hôm sau thái tử được giao nhiệm vụ nấu ăn để thử tài nghệ của chàng đầu  bếp mới này. Không ngờ chàng quá tài giỏi, nấu ăn ngon hơn các đầu bếp trong nhà. Vị quan vì muốn khoe tài với đức vua mình có người đầu bếp giỏi, nên ông ta cung thỉnh nhà vua đến dự tiệc tại tư gia. Nhà vua có dịp được thưởng thức những món ăn tuyệt hảo, nên rất thích người đầu bếp. Cuối cùng nhà vua ra lệnh, cho dời anh chàng đầu bếp giỏi về nấu ăn cho ngài.

    Nhờ tài nấu ăn ngon, nên chàng đã lấy được lòng vua Phên và sau đó trở thành kẻ hộ vệ tâm phúc nhất, nên vua đi đâu chàng cũng được đặt cách theo sau hầu cận. Một hôm trong lúc đi săn hai người mải mê chạy theo con mồi, nên vô tình lạc vào rừng sâu. Trời đã tối dần, mà đoàn tùy tùng cũng chẳng thấy đâu vua đành phải ngủ lại dưới gốc cây cổ thụ. Thái tử lúc này đang đứng kế bên hầu cạnh nhà vua, giờ thì mạng sống của vua nằm trong tay thái tử. Chàng định rút kiếm ra nhưng nhớ lời cha dặn, chàng không nỡ xuống tay. Lúc này vua Phên vừa giựt mình tỉnh giấc, vì đã trải qua một cơn ác mộng thật là kinh hoàng trong lúc mơ màng, nhà vua thấy có người muốn giết mình.

      Khanh ơi, trẩm vừa chiêm bao thấy thái tử con vua Trường Thọ vừa tha tội chết cho ta, vậy đó là điềm lành hay điềm dữ. Dạ thưa ngài, khanh chính là thái tử đây, vua nghe nói lông tóc đều dựng đứng. Bàng hoàng sửng sốt một hồi lâu mới lấy lại bình tỉnh, vua Phên nói đây là sự thật hay là chiêm bao. Trước tấm lòng bao dungđộ lượng của thái tử làm vua Phên cảm độngăn năn hối lỗi vô cùng. Vua nói, ta vì tham tàn bạo ngược mà giết oan biết bao người lương thiện, chiến tranh lúc nào cũng chết chóc tang thương chất chứa hận thù ngất trời cao. Đều do lòng tham muốn quá đáng của con người mà gây nên tội lỗi.

    Ta bây giờ đã hiểu ra, không có gì cao cả và quý hơn bằng tình thương yêu chân thật của con người. Trời dần sáng vua cùng thái tử tìm cách trở ra bìa rừng gặp lại đoàn tùy tùng. Vua hỏi, các ngươi biết người cùng đi với ta là ai không? Đó là thái tử con vua Trường Thọ mà ta đã hỏa thiêu, người chính là vị ân nhân của ta vì lòng nhân ái mà quên hận thù. Sau đó vua Phên ra lệnh cho toàn thể quan quân hãy mau rút lui về, trả lại đất nước cho thái tử. Câu chuyện trên đã nói lên tấm lòng từ bi cao cả không thể nghĩ bàn của vua Trường Thọ và tấm lòng cao thượng của thái tử. Vua Trường Thọ thà chịu chết để cho muôn dân được sống còn, khỏi phải bị chiến tranh tàn sát giết hại lẫn nhau gây đau thương tang tóc hận thù. Còn thái tử nhớ lời cha dạy nên đã mở rộng tấm lòng, lấy tình thương để chuyển hóa hận thù. Nhờ vậy hai nước kết tình láng giềng cùng đóng góp chia sẻ, trong tình đoàn kết yêu thương giúp đỡ lẫn nhau.

    Như chúng ta đã biết, không có gì quý hơn khi mọi người sống thương yêuhiểu biết, bao dungđộ lượng, từ bitha thứ, dấn thân và phục vụ vì lợi ích tất cả chúng sinh.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 2247)
Đức Phật dạy về nhân quả thật rõ ràng. Ai gây nhân tạo mười loại nghiệp bất thiện thì chịu quả đi đến ác xứ, không thể đổi khác được.
(Xem: 2515)
Bình đẳng giới và trao quyền cho phụ nữ hiện đang được xem là yếu tố quan trọng đối với sự tiến bộ kinh tế, xã hộidân chủ
(Xem: 2545)
Buông là một triết lý nhân sinh của nhà Phật. Triết lý đề cao năng lựctrí tuệ cá nhân trên con đường vạn dặm dứt bỏ luân hồi nghiệp báo “trở thành Thánh Nhân (ariya savaka)”.
(Xem: 2078)
Phước đức là những việc làm lành thiện được làm ở bên ngoài hình tướng như bố thí, cúng dường, từ thiện, giúp ích cho mọi người…
(Xem: 2533)
Phật tử chân chính là người theo Phật, yêu quý Ngài, kính trọng giáo pháp của Ngài và đi theo con đường...
(Xem: 1869)
Thói đời, chúng ta thường hay nghe mọi người than rằng: “Kiếp nhân sinh của ta, là gì - ra sao?”
(Xem: 1963)
Đức Phật dạy được làm người là khó. Mong sao mọi người hiểu được Chánh pháp, cố gắng tu dưỡng để ít nhất được tái sinh trời, người.
(Xem: 2246)
Phật tử chân chính là người theo Phật, yêu quý Ngài, kính trọng giáo pháp của Ngài và đi theo con đường Tám Bước Cao Quý mà Đức Phật đã trải qua biết bao gian khổ mới tìm được.
(Xem: 2775)
Người giữ giới không sát sanh được Thiện thần bảo hộ, tai ách tiêu trừ, tuổi thọ dài lâu, con cháu hiếu thảo hiền lương, mọi chuyện đều may mắn tốt đẹp.
(Xem: 1688)
Phật Giáo đã có mặt trên quê hương Việt Nam kể từ thời bình minh dựng nước của 2000 năm trước.
(Xem: 1607)
Nhà thơ, nhà văn nổi tiếng người Đức Hermann Hesse có lần viết trong tác phẩm “Siddhartha” rằng: “Cả hai đều lắng nghe dòng nước, đối với họ đó không chỉ là dòng nước, mà còn là âm ba của cuộc sống, tiếng nói của cái đang là, tiếng nói của cái sắp là.”
(Xem: 1793)
Chúng ta sinh ra và lớn lên trong cuộc đời này nhưng không phải ai cũng hiểu được nhờ đâu mà ta sinh ra hay mất đi và vì nhân duyên gì mà ta khổ đau hay hạnh phúc?
(Xem: 1630)
Phật Giáo đã có mặt trên quê hương Việt Nam kể từ thời bình minh dựng nước của 2000 năm trước.
(Xem: 2203)
Nếu một người có nghị lực, tâm trí, trong sáng trong suy nghĩ, lời nóiviệc làm một cách cẩn trọngcân nhắc, kiềm chế các giác quan của mình, kiếm sống theo Luật (Dhamma) và không vô tâm, thì danh vọng và tài lộc của người có tâm đó đều đặn tăng lên.
(Xem: 2361)
"Một thời Đức Phật du hóa tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng, vườn Cấp Cô Độc. Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
(Xem: 2069)
Hạnh “bố thí” là một trong sáu hạnh của Bồ-tát làm phương tiện đưa đạo vào đời, đem lại niềm vui và xoa dịu nỗi đau của chúng sanh.
(Xem: 1857)
Từ nơi cao rộng mới thấy bao quát toàn cảnh bên dưới. Nào là núi, nào là rừng. Núi xa thì màu nhạt đi, núi gần thì sậm màu đất đá. Rừng thưa thì thấy cả những đường mòn quanh co xuyên qua các thảm lá mục và những tảng đá phong rêu; rừng sâu thì chỉ xanh một màu lá.
(Xem: 1779)
Trong kinh Thừa tự pháp, đức Phật dạy hàng đệ tử nên thừa tự giáo pháp của Ngài chứ không nên thừa tự tài vật của Ngài.
(Xem: 1966)
Người xưa thường nói: “Chúng ta chỉ có thể kiểm soát được hành động, nhưng không thể kiểm soát được kết quả” Xin Hãy Buông Gánh Nặng Xuống.
(Xem: 1702)
Dù những vật hữu tình hay vô tình đều có cội nguồn hình thành, lá rụng về cội, nước chảy về nguồn.
(Xem: 2671)
Khi bàn về cái tôi, người ta thường nói hóm hỉnh rằng: trong cuộc sống, cái tôi mà thệm dấu nặng thì thành TỘI; cái tôi huyền thì thành TỒI; và cái tôi sắc thì thành.. TỐI.
(Xem: 1836)
Muốn đi vào con đường giải thoát an vui thì phải đi qua con đường vô ngã, phải giải trừ, phải giảm nhẹ tình chấp ngã, không đường nào khác.
(Xem: 2175)
Tôi chưa từng chứng kiến sự ra đi của bất cứ ai. Trước khi mẹ tôi trở nên quá yếu, tôi chưa từng thấy ai bệnh nặng cả.
(Xem: 2139)
xuất gia hay tại gia, giàu hay nghèo, nam hay nữ, trẻ hay già cũng đều phải biết điều tiết, chế ngự tâm mình.
(Xem: 2476)
Có người nói tu không cần học Phật Pháp cũng được, chỉ cần học một pháp môn nào đó rồi chuyên tu pháp môn đó thì kết quả còn tốt hơn học nhiều pháp môn mà không chuyên tu.
(Xem: 1795)
Phật tử, chúng ta phải hằng ngày tự thân tu tập, tụng kinh, niệm Phật, ngồi thiền để tự cải tạo tâm mình theo hướng chân, thiện, mỹ.
(Xem: 1983)
Đừng đặt nặng vấn đề sống, chết. Đừng nghĩ đến điều đó. Chỉ cần thanh lọc tâm trí của bạn, thì điều đó sẽ an bài tất cả mọi thứ.
(Xem: 1862)
Trụ là ở chùa; Trì là gìn giữ trông nom chùa. Nghĩa là đối với sự uỷ thác của thập phương tín thí, nhân dân sở tại phải hết tâm, hết sức.
(Xem: 2036)
Đã xuất gia thì không ai là người ác cả, ác Tỷ kheo dùng để chỉ cho những người xuất gia tiến bộ chậm, chưa chuyển hóa các tập khí xấu ác của chính mình.
(Xem: 2606)
Quốc gia nào cũng vậy, bên cạnh những cái đẹp vẫn có cái xấu. Nếu cái tốt nhiều, cái xấu ít thì không đáng lo ngại.
(Xem: 3659)
Trong cuộc sống thường ngày có nhiều người rất dễ rơi vào tình trạng đau khổ, bởi vì có quá nhiều áp lực, nhiều gánh nặng, nhiều ưu tư, nỗi buồn trong lòng.
(Xem: 2282)
Những thành bại, được mất, hơn thua, tranh đoạt, tham vọng và thù hận v.v… sẽ chẳng có giá trị gì nếu như gần kề với cái chết.
(Xem: 2288)
Theo Thế Tôn, người tu mà không có lòng tin thiện pháp là một biểu hiện của bần cùng.
(Xem: 1663)
Cây phong đầu ngõ đã dần dần chuyển sắc lá. Lá vàng chen lá xanh. Lác đác vài chiếc lá phong chỉ mới úa vàng đã rơi quanh gốc, không theo tiến trình sinh trụ hoại diệt của thiên nhiên.
(Xem: 1976)
Các vị thiền sư tu tập theo pháp Phật khẳng định rằng tuy tâm khônghình dáng nhưng chúng ta có thể phân biệt được lúc nào tâm khỏe mạnh và lúc nào tâm bệnh hoạn.
(Xem: 2311)
Hôm trước, tôi có chia sẻ một phương cách để đối trị vọng tưởng, tâm chạy đi lang thang chỗ này chỗ kia bằng cách...
(Xem: 2307)
Khi có một điều không may mắn, bất như ý xảy đến thì đa phần chúng ta đều nghĩ và thậm chí đổ lỗi là do nghiệp.
(Xem: 2150)
Buông bỏ tất cả để tu hành vốn không bị xem là ích kỷ, thậm chí đó là cao thượng nhưng rũ bỏ trách nhiệm trước một thực trạng gia đình ngổn ngang là không thể chấp nhận, đáng bị phê phán.
(Xem: 3108)
Pháp luân nghĩa là bánh xe Phật pháp. Dhamma trong tiếng Pali (Nam Phạn) có nghĩa là Pháp Bảo, lời dạy từ Đức Phật.
(Xem: 2126)
Nghiệp nói cho đủ là nghiệp quả báo ứng, tức đã gây nhân thì có kết quả tương xứng, và quả đến sớm hay muộn khi hội đủ nhân duyên, hội đủ điều kiện.
(Xem: 2518)
Đây là một lời dạy phù hợp với cái nhìn sâu sắc cốt lõi của Phật giáo: rằng chúng ta đau khổ bởi vì chúng ta tin rằng chúng ta có một cái tôi.
(Xem: 2046)
Một nhóm sinh viên đến chùa để tìm hiểu về đạo Phật và kiến trúc chùa nhằm phục vụ cho chương trình học. Có một em tự giới thiệu mình là tín đồ của đạo Thiên Chúa.
(Xem: 1978)
Duyên khởi cho bài viết này là từ một bản tin BBC News có nhan đề “Thiền định chánh niệm có thể khiến con người xấu tính đi?”
(Xem: 2182)
Đời người như một giấc chiêm bao, sinh-lão-bệnh-tử là điều hiển nhiên không ai tránh khỏi, cuối con đường bóng xế ngả chiều ta rời bỏ nơi đây với bàn tay không.
(Xem: 2472)
Đức Phật không phải là một vị Thượng đế, vậy thì tại sao giáo huấn của Ngài là một tôn giáo và tại sao Phật tử tôn thờ Ngài như Thượng đế?
(Xem: 2035)
Xưa nay, nhân loại vẫn mơ ước một thứ ngôn ngữ chung, một thứ ngôn ngữ trực tiếp phản chiếu và thông diễn mọi sắc thái của thực tại sống động
(Xem: 2441)
Giáo pháp tứ y trong đạo Phậtgiáo pháp nói về bốn phương pháp thực tập sự nương tựa (y cứ) dẫn đến giác ngộ giải thoát.
(Xem: 2402)
Giáo pháp của Đức Phật tuyên thuyết là một sự trải nghiệm sinh động mang tính ứng dụng rất thiết thực chứ không phải là những giáo thuyết
(Xem: 2984)
Duyên khởi cho bài viết này là từ một bản tin BBC News có nhan đề “Thiền định chánh niệm có thể khiến con người xấu tính đi?”— và từ một số cuộc nghiên cứu khác đã giúp chúng ta có cái nhìn đa diện hơn về Thiền chánh niệm, một pháp môn nhà Phật đang thịnh hành khắp thế giới.
(Xem: 2050)
Mặt trời khi xuất hiệnrạng rỡ, bừng sáng, dứt khoát xóa tan bóng tối để chiếm lĩnh cả không gian của thiên địa càn khôn. Mặt trăng thì không như vậy.
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Get a FREE Online Menu and Front Door: Stand Banner Menu Display for Your Restaurant