Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Bài Mới Nhất trang Văn Học
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
18,611,845

Đừng Chấp!

Tuesday, April 9, 201903:47(View: 1054)
Đừng Chấp!
ĐỪNG CHẤP!

Thuần Tâm Thảo Triều

Đừng Chấp


Đừng chấp chùa to hay chùa nhỏ vì chùa to hay chùa nhỏ còn tùy thuộc vào nguyện lực của các vị tăng và đại chúng nơi đó, tùy thuận theo nhân duyên quả của các vị và chúng từ nhiều đời kiếp. Có những vị tăng muốn ẩn tu ở nơi tĩnh mịch, có những vị sẽ muốn dạy học, viết lách hay chữa bệnh cứu người nhưng cũng có vị sẽ muốn tham gia vào công việc thế sự để hoằng pháp... tất cả hạnh nguyện của các vị đều đáng trân quý vì mục đích phổ độ chúng sinh và thường thì chúng ta không đủ "trình" để đánh giá các ngài. Chùa to hay chùa nhỏ không quan trọng, chùa giàu hay chùa nghèo không quan trọng, quan trọng là những hoạt động của tăng chúng trong đó đem lại lợi lạc cho chúng sinh hay không, phù hợp với luật nghi của dòng truyền thừa họ theo hay không.

Đừng chấp Bắc Tông hay Nam Tông, Tiểu Thừa, Đại thừa hay Kim cương Thừa, Phật giáo miền Nam hay Phật giáo miền Bắc vì tất cả ĐỀU CÙNG MỘT VỊ. Giống như phải nhập gia tùy tục, khi tôn giáo gia nhập vào từng vùng miền khác nhau thì phải chịu ảnh hưởng ít nhiều văn hóa vùng miền nơi đó. Ví dụ khi Đạo Phật du nhập vào Việt Nam thì bị ảnh hưởng bởi đạo Mẫu, khi vào Tây tạng thì bị ảnh hưởng bởi của đạo Bon. Nếu không nhập gia tùy tục và các vị Thầy không khéo dùng phương tiện thì chắc chắn chúng ta khó lòng tiếp cận được giáo lý tuyệt diệu này. Thiền tọa, thiền hành, thiền đứng, tụng kinh, trì chú, niệm Phật… tất đều là những phương tiện trên con đường tu hành của mình nhưng đích đến đều không khác và đều chung trên một nền tảng. Giống như để đi từ Hà Nội vào Sài gòn, có nhiều cách như đi bộ, đi xe đạp, xe hơi, tàu hỏa, máy bay… phụ thuộc vào mục đích, túi tiền, quỹ thời gian và rất nhiều điều kiện hay sở nguyện khác. Nhưng dù có đi bằng phương tiện gì thì chúng ta vẫn ở trong cái không gian này, vẫn phải hít thở và vẫn đến đích là Sài Gòn. Cũng vậy dù đi bất kỳ con đường nào, đi xe hơi, xe đạp hay đi bộ cũng phải nằm trên đất. Nền tảng đó chính là đất mà trên đó tất cả con đường đang đi. Cũng tương tự trên sông, dù đi tàu thủy, cano, thuyền buồm thì tất cả đều phải trên mặt nước… Vậy nên đừng vì chấp vào phương tiệnso sánh pháp tu này cao hơn pháp tu kia, pháp tu này chuẩn hơn pháp tu khác, vì nói thật là hầu hết chúng ta cũng không đủ “trình” để đánh giá các pháp tu mà chư Phật, Bồ Tát hay các vị Tổ nghĩ ra, chúng ta vẫn chưa nếm được VỊ ĐÓ thì sao chúng ta hiểu được.

Tất cả những thái độ chấp Pháp đều giống như “Thầy bói xem voi”, đều từ kiến thức trí nhớ (học giả) chứ không phải từ những người có trải nghiệm thật (hành giả). Trong con mắt của người chứng ngộ, họ nhìn đâu cũng thấy thanh tịnh, cũng là Pháp, vậy làm sao chúng ta hiểu nổi??? Trong mỗi tông phái lại có rất nhiều nhánh tu nhỏ khác nữa, thế nên nhà Phật gọi là 84.000 pháp môn, đó là một con số tượng trưng để cho thấy là tùy vào căn cơ của từng chúng sinh mà có những pháp môn phù hợp. Lại nữa, nếu chúng ta còn chấp tông phái, chấp vùng miền thì làm sao chúng ta có thể rộng rãi chấp nhận được tự do tôn giáo, chấp nhận các tôn giáo khác du nhập làm bạn với chúng ta. Hãy tự hỏi tại sao Đức Đạt-lai Lạt-ma lại từng gặp Đức giáo hoàng Benedict và vì sao Thiền sư Thích Nhất Hạnh lại trò chuyện với linh mục Thomas Merton hay mục sư Martin Luther King. Các ngài đã gọi nhau là những người anh em. Giống như hình xoáy trên vỏ của con ốc từ nhỏ đến lớn, mỗi một cấp độ phát triển tâm linh thì ta lại có duyên tiếp cận những pháp tu phương tiện khác nhau, nhưng dù có pháp nào chăng nữa thì cũng chẳng nằm ngoài nền tảng, tông phái nào hay tôn giáo nào cũng vậy mà thôi. Giống như trong Tây Du Kí, dù có cân đẩu vân đến tận phương trời nào, Tôn Ngộ Không cũng không thoát khỏi bàn tay của Như Lai. Ở Tây Tạng, có 4 dòng tu chính và rất nhiều nhánh tu nhỏ, từ thế kỷ 19 tất cả các bậc Thầy đứng đầu các dòng tu này đều tham gia phong trào gọi là Rimé, Các bậc Thầy Rimé được dạy dỗ theo một truyền thống riêng biệt, qua chứng ngộ của mình, họ nhận ra cốt lõi của truyền thống này cũng có giá trị như các truyền thống khác, họ có tri biết rõ ràng tất các tông phái đều trên cùng một nền tảng và điểm đến giống nhau. Trên thực tế, chính Đức Phật cũng đã ngăn cấm đệ tử của mình phê phán các vị thầy và những lời giáo huấn từ các truyền thống và văn hoá khác nhau.

Vậy sẽ có người hỏi, nếu thấy những pháp tu không phải trong Phật giáo (theo góc nhìn của riêng của họ) thì chúng ta im lặng? Chúng ta có quyền hỏi, có quyền chất vấn, có quyền thắc mắc, có quyền lập luận nhưng phải trên một một quy tắc không hành xử vô văn hóa, không bài xích lẫn nhau và cần bày tỏ quan điểm trên nền tảng từ bitrí tuệ (hay còn gọi là hiểu và thương, theo cách gọi của Làng Mai). Chúng ta đừng biện hộ rằng chúng ta phẫn nộcho phép dùng những ngôn từ thiếu tình thương với đối phương. Tất cả mọi hành động đều lưu xuất từ tâm (hành động, lời nói, suy nghĩ), nếu chúng ta có một tâm sạch sẽ, đầy tình thương (hoặc ít nhất là thật lòng muốn tốt cho người khác tiến bộ) thì dù có góp ý cho người khác sửa sai, chúng ta cũng sẽ biết cách thể hiện để đối phương thấy được điều cần chỉnh sửa. Đừng bao giờ biện hộ theo kiểu "Khẩu xà nhưng tâm Phật", với một cái tâm bất an và hiếu chiến thì chúng ta sẽ chỉ muốn vùi dập đối phương bằng mọi cách (do trái với quan điểm của mình), chúng ta sẵn sàng rủa xả người khác nhân danh chính nghĩa.

Viết đến đây Thảo lại nhớ đến câu chuyện người đàn bà ngoại tình bị xử tội ném đá, Chúa Giê-su bảo mọi người: "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi." Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi. Chỉ còn lại một mình Chúa Giê-su và người phụ nữ. Ngài nói: "Tôi cũng không lên án chị đâu! Chị về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!"

Túm lại, chúng ta ĐỪNG CHẤP vào những kiến thức hay mẩu tin mà chúng ta lượm lặt được, chừng nào chúng ta còn chưa nếm được cái VỊ của nó, chúng ta nên im lặng hoặc nếu không im lặng được thì hãy cư xửvăn hóa, trên nền tảng yêu thương mọi người. Vậy việc của chúng ta bây giờ là gì? Hãy thường xuyên tự hỏi tâm ta đang ở trong trạng thái nào, cái gì trong tâm đang nổi lên? và quán sát nó.

TỰ SỬA MÌNH ĐI ĐÃ, TRƯỚC KHI PHÊ PHÁN NGƯỜI!

Thuần Tâm Thảo Triều

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 343)
Chúng ta, như những nhà khoa học, định nghĩa từ bi như thế nào? Đó là một thể trạng cảm xúc, một động cơ, một đặc điểm xử lý, hay một thái độ trau dồi?
(View: 392)
hạnh phúcđiều kiện. Do con mắt sáng cho nên tôi cảm thấy hạnh phúc. Vậy người bị mù lòa họ không thể có được hạnh phúc hay sao?
(View: 982)
Bạn có thể kết nối thân và tâm, thay vì giữ chúng tách biệt. Khi đứng dậy, hãy biết rằng mình đang đứng dậy.
(View: 326)
Lằn ranh nằm nơi động lực của ta. Khi ta xem đứa trẻ như một phần của ta, như sự tiếp nối của ta, tôi nghĩ đó là...
(View: 475)
Trong Kinh Pháp Cú Đức Phật phân tích con người gồm có Thân và Tâm, cả hai thành phần này đều đóng một vai trò quan trọng trong đời sống.
(View: 379)
Vượt qua dòng xiết ở đây chính là vượt qua vô minhtham ái, thẳng đến giải thoát Niết-bàn.
(View: 665)
“Tất cả những pháp hữu vi, Khác nào mộng huyễn, khác gì điện, sương, Như bóng nước, như ảnh tượng, Xét suy như thế cho thường, chớ quên”
(View: 662)
“Có hai sức mạnh trên thế giới, đó là sức mạnh của Thanh Gươm và sức mạnh của Tấm Lòng. Cuối cùng thì Tấm Lòng luôn đánh bại Thanh Gươm”
(View: 429)
Bốn mươi lăm năm, một chặng đường của những người con Việt rời xa quê cha đất tổ và đến tỵ nạn tại Úc sau biến cố tang thương năm 1975.
(View: 437)
Trong tất cả mọi việc bạn làm, bạn có thể đem sự tỉnh thức về với hơi thở và thân.
(View: 416)
Suốt cuộc trăm năm, con người ta hầu hết sống trong sự lăng xăng, có mấy ai sống được trong sự thư thái, bình an của nội tâm.
(View: 580)
Xã hội tân tiến ngày nay, đã khiến con người không còn sống bình dị như ngày xưa, bởi vì nền văn minh ...
(View: 359)
Chư thiên là những chúng sinh thuộc loài trời, có nhiều phước báo hơn người.
(View: 931)
Cuộc đời ảo giác giấc mộng dài, Lao đao chuốc khổ để làm chi? Suốt ngày say khướt bên chén rượu, Mình ta ngất ngưỡng mái hiên ngoài.
(View: 384)
Trong đời sống hàng ngày, chúng ta luôn luôn dựa trên một cơ sở đạo đức nào đó.
(View: 436)
Cuộc chơi trăm năm nhưng thật ra có mấy ai chơi đủ, kẻ ngắn người dài nhưng cũng có một số ít vượt qua ngưỡng trăm năm.
(View: 535)
'' Trời kêu ai nấy dạ'' là một câu thành ngữchúng ta vẫn thường nghe nhiều người dùng. Câu này được sử dụng khi nào ?
(View: 462)
Do có nguy cơ bị đại dịch Virus Corona tấn công, các cơ sở tự viện Phật giáo tại các quốc gia trên thế giới đều đóng cửa (bế môn)
(View: 429)
Trong cuộc sống, cảm nhận buồn vui luôn vây quanh chúng ta; Buồn vui, tốt xấu, hên xui…đều là những hạt giống tiềm ẩn trong tạng thức, gặp thuận duyên chúng phát khởi.
(View: 407)
Muốn thành một vị Phật, một người tu hành phải trải qua ba nguyên tắc đào luyện tu tập;
(View: 409)
Thế là chúa xuân laị về, muôn hoa rực rỡ khoe sắc hương, biêng biếc cả một vùng ngoại phương.
(View: 415)
Trong đạo các thiền sư cũng thường dạy:” Thế gian này chẳng có gì chắc chắn cả, duy có cái chết là chắc nhất, thật nhất”.
(View: 470)
Trong thời Phật, khi dịch bệnh xảy ra, có một gia chủ trình thưa Đức Phật vì sao ngày nay làng mạc xơ xác, hạn hán, dịch bệnh, nhiều người mạng chung,...
(View: 487)
Kinh Trung bộ, số 140, ghi lời Phật dạy: “Này các Tỳ-kheo, xưa cũng như nay, Ta chỉ nói lên sự Khổ và sự Diệt khổ”.
(View: 487)
Kinh Pháp Cú nói đến “Luật Nhân Quả”. “Nhân” nghĩa là nguyên nhân, là hạt, tức hạt giống sinh ra một vật hữu hình hay là sức mạnh sinh ra một vật vô hình.
(View: 482)
Sự tịch diệt của Đức Phật không phải là cái chết theo ý nghĩa thông thường như chúng ta hiểu, mà gọi là parinirvana (nhập-niết-bàn).
(View: 484)
Quê hương khuất bóng hoàng hôn. Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai.
(View: 493)
Cầu mong cho Bạn và Tôi, những kẻ lữ hành đơn độc lâu nay thấy rõ sự hanh hao, giả tạm trong đời. Thấy cái li ti nhỏ nhiệm cấu thành trời đất. Thấy là mình trong tất cả ngoài kia.
(View: 869)
Người ta nói, đại dịch đã đến rồi. Các công sở sẽ đóng cửa. Các con đường sẽ đóng bớt lại. Nhà hàng, rạp hát, những nơi vui chơi giải trí... tất cả đều phải đóng.
(View: 407)
Những điều nhận thức sai lầm theo thường thức phổ thông đều cho là sự thật; những điều nhận thức sai lầm như thế nào...
(View: 455)
Kinh Trung bộ, số 140, ghi lời Phật dạy: “Này các Tỳ-kheo, xưa cũng như nay, Ta chỉ nói lên sự Khổ và sự Diệt khổ”.
(View: 529)
Muốn sống hạnh phúc thì phải xa lìa mộng ảo. Chứ không phải chạy theo huyễn hóa của đời. Như Phật dạy trong Kinh Bát Nhã: “Điên đảo một khi đã viễn ly, Thì Niết Bàn hiện ra ngay trước mắt.” (**)
(View: 409)
Trong kiếp sống vô thường của nhân sinh là sinh, lão, bệnh tử hay có còn được mất, thành trụ hoại không đó thì đạo lại là con đường giải thoát khổ đau
(View: 437)
Số người cắt giảm thịt và sữa trong khẩu phần ăn, hoặc bỏ hẳn những món này khỏi chế độ ăn uống, đang ngày càng tăng trong thập niên vừa qua.
(View: 488)
Thực hành kinh điển là chìa khóa mở kho tàng Phước Trí chứ không phải phương tiện để kiếm tìm Phước Trí.
(View: 494)
Chánh niệm (an trú hiện tại, nhận thức không phán xét) là một công cụ mạnh mẽ mà thanh thiếu niên có thể sử dụng để kiểm soát căng thẳng của họ.
(View: 490)
Hãy suy nghĩ đi. Đây là một câu hỏi đáng để suy gẫm. Chúng ta được sinh vào thế giới loài người. Chúng ta sống một thời gian ngắn ngủi với kiếp con người.
(View: 756)
Thế là thiên hạ hoảng loạn thật sự, ban đầu chỉ là Wuhan và vài nơi ở Trung Hoa, giờ lan tràn ra cả trăm quốc gia, khắp cả năm châu, nhiều ổ dịch mới như:
(View: 433)
Giới là một trong ba môn học vô lậu của Giới, Định và Tuệ chỉ có trong giáo pháp của Đức Phật thường được hiểu là Giới hạnh và...
(View: 501)
Sự tu hành không phải lúc nào cũng suôn sẻ mà có khi thăng lúc trầm. Do đó, người tu cũng lắm phen cảm thấy đuối sức, mệt mỏi, muốn buông xuôi là chuyện bình thường.
(View: 469)
“Biết Pháp” có nghĩa là biết sự thật. Pháp nằm ở đâu? Không xa chút nào. Sắc Pháp ở đâu? Có sắc pháp bên trong ta không? Có danh pháp (tâm pháp) bên trong ta không?
(View: 742)
Đứng trước tật bệnh, bậc thánh thì chánh niệm tỉnh giác xem chúng chỉ thuần là thân bệnh như những gì nó đang diễn ra, còn người phàm ...
(View: 478)
Theo tinh thần nhà Phật, sinh tửđại sự, vì vậy, Đức Thế Tôn có mặt trên cõi đời không ngoài mục đích giải quyết tử sanh cho nhân loại.
(View: 440)
Trí tuệ được xem là nền tảng căn bản và quan trọng nhất của Đạo Phật, Đức Phật dạy con người hãy nhìn nhận thế giới quan bằng con mắt tuệ giác.
(View: 482)
Ai cũng quý thân tâm này, nó là tôi và của tôi, cũng từ đây mọi chấp thủ hình thành rồi sinh ra hết thảy phiền não khổ đau.
(View: 522)
Tôi từng được nghe như vầy, lúc đó Đấng Thế Tôn đang lưu trú gần Rajagaha (tiếng Phạn là Rajagriha, là kinh đô của xứ Magadha/Ma-kiệt-đà, ngày nay là thị trấn Rajgir, thuộc bang Bhihar), tại tịnh xá Trúc Lâm
(View: 607)
Tất cả khuôn khổ văn hóatôn giáo là sự biểu đạt kinh nghiệm và, ngược lại, nuôi dưỡng phương thức đặc biệt của sự nhận thức thực tạigiải thích kinh nghiệm
(View: 472)
Sống trên cuộc đời này thì ai cũng mang trong mình một niềm tin. Niềm tin là một trạng thái hoạt động của tinh thần không thể thiếu trong đời sống thường nghiệm cũng như đời sống siêu nghiệm.
(View: 500)
Chìa khóa của Thiền, theo lời Đại sư Sekkei Harada, là quăng bỏ nó [chìa khóa] đi. Bất kể nó quan trọng cỡ nào, hãy cứ quăng bỏ nó đi.
(View: 536)
Tu đạo hay hành đạo là tu lục độ vạn hành, giữ tam quy, ngũ giới, lấy giới luật làm thầy, lấy kinh sách làm tông chỉ, lấy...
Quảng Cáo Bảo Trợ