Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Bài Mới Nhất trang Văn Học
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
19,500,426

Chết Trong Khi Sống

Thursday, February 20, 202019:03(View: 1041)
Chết Trong Khi Sống

CHẾT TRONG KHI SỐNG


Cory Taylor
Diệu Liên
Lý Thu Linh

Định Nghĩa Chánh Niệm

 

Cory Taylor sinh năm 1955 tại Queenland.  Bà là nhà văn, nhà biên kịch có nhiều tác phẩm được giải thưởng.  Bà cũng sáng tác truyện ngắn và sách cho thiếu nhi.   Bà mất vào ngày 5, tháng 7, 2016, vài tháng sau khi quyển hồi ký này được xuất bản tại Úc.

***

Tôi chưa từng chứng kiến sự ra đi của bất cứ ai.  Trước khi mẹ tôi trở nên quá yếu, tôi chưa từng thấy ai bệnh nặng cả.  Sự xuống dốc của mẹ tôi ban đầu chậm, rồi trở nên rất nhanh.  Ở cuối chặng đường, tôi dường như không còn nhận ra được người mẹ tôi yêu mến và ngưỡng mộ.  Khi bà cuối cùng ra đi thì tôi đang ở nước ngoài, nhưng tôi đã ở cạnh bà những tháng ngày trước khi bà mất.  Tôi đã chứng kiến những sự tàn phá, đau đớn, tủi nhục, không còn khả năng tự lo và lý trí của kiếp con người.

Bà mất trong một viện dưỡng lão, nơi chốn của sự thất vọng cùng cực.  Chỉ cần đi qua cánh cửa đó, ý chí của tôi dường như bị thử thách.  Lần cuối khi tôi nhìn thấy mẹ, tôi đứng cạnh bên mà cảm thấy  hoàn toàn vô tích sự, trong khi cô y tá trẻ lau giúp phần dưới cho bà.  Mẹ tôi bấu vào bồn rửa mặt trong phòng tắm với tất cả sức lực còn lại của bà, trong khi cô y tá buộc cái tã mới vào chiếc mông khô héo của bà.  Ánh nhìn trong đôi mắt của mẹ tôi, khi bà quay ra và thấy tôi đang đứng nhìn, khiến tôi nhớ lại đôi mắt của một con thú trong cơn đau đớn cùng cực.  Ngay lúc đó, tôi đã ước thần chết hãy nhanh chóng đến mang bà đi, để dừng lại cái nhục hình mà bà đang phải chịu đựng mỗi ngày.  Nhưng mọi thứ vẫn tiếp tục hơn cả chục tháng nữa, thân bà vẫn níu kéo trong khi tâm bà đã từ bỏ chỗ trú ngụ lâu rồi.  Tôi không thể nghĩ đến điều gì có thể tàn nhẫn và không cần thiết hơn thế.  Lúc đó, tôi đã biết mình bị ung thư, và phần nào tôi cảm thấy hàm ân vì điều đó.  Ít nhất tôi sẽ tránh được cái chết giống như của mẹ tôi, tôi nghĩ vậy.  Đó cũng là điều đáng phải vui mừng.

Tôi cũng vắng mặt khi cha tôi mất, cũng trong viện dưỡng lão, do sự suy yếu của tuổi giàCha mẹ tôi đã chia tay nhau 35 năm trước, do đó tôi cũng thành xa lạ đối với cha.  Nhưng có một kỷ niệm tôi vẫn nhớ về ông là viễn tưởng về một giải pháp cho sự xuống dốc của tuổi già.  Ông đã nói với chúng tôi –tôi, mẹ tôi và các anh chị lớn của tôi- rằng ông dự tính sẽ dong buồm ra biển Thái Binh Dương để trầm mình.  Tuy nhiên, ông liên tục thất bại trước việc vượt qua chướng ngại đầu tiên vì ông chẳng bao giờ mua thuyền.  Ông đọc các tạp chí về thuyền buồm, khoang tròn các quảng cáo bán thuyền trong đó.  Ông lái những chuyến xe đường dài để xem các chiếc thuyền ông nghe quảng cáo hấp dẫn, nhưng ông luôn tìm ra lý do để không mua: thiếu tiền, hoặc ông không muốn đi một mình trên thuyền.  Có lúc, ông còn hỏi mẹ tôi góp nửa vốn và cũng dong thuyền ra khơi với ông, một đề nghị không được mẹ tôi chấp nhận.  Lẽ ra mẹ nên nghe theo ông.  Lẽ ra họ nên cùng nhau dong buồm đi vào buổi hoàng hôn, và chẳng bao giờ trở lại nữa; nhưng họ đã tiếp tục sống và chết một cách khốn khổ.    

Chắc chắn là nỗi kinh hoàng khi chứng kiến cha mẹ đã kết thúc cuộc đời mình như thế nào, đã khiến tôi tìm cách làm cho khi đến lượt mình sẽ được tốt hơn.  Với ý nghĩ đó trong đầu, ngay sau khi bị chẩn đoán bệnh ung thư, tôi đã đi theo gương mẹ, và gia nhập Hội Ra Đi Quốc Tế (Exit International), với mong muốn đẩy nhanh hơn các bước phát triển trong lãnh vực được chọn cái chết. 

Tôi không muốn làm mất uy tín các bác sĩ đã từng chăm sóc tôi.  Nhìn chung, họ đều tài giỏi, và dĩ nhiên là tôi mang ơn họ rất nhiều.  Tuy nhiên, ngoài các chuyên viên giúp làm giảm đau, không có vị bác sĩ nào nói đến cái chết, một điều mà cho tới bây giờ, tôi cũng không hiểu nổi.  (…)

May mắn thay, sau đó tôi đã tìm được một chuyên viên chăm sóc mà tôi cảm tình, và anh đã giúp tôi tìm một nhà an dưỡng Phật giáo.  Các y tá ở đây không phải là Phật tử, nhưng tổ chức này được thiết lập, bảo trợ bởi các tăng ni tu theo hệ phái Tây tạng.

Một trong các nữ tu đã có đôi lần thăm viếng tôi, không phải là những buổi tư vấn chính thức, nhưng để trao đổi về cách tôi đối phó thế nào với hoàn cảnh của mình.  Dĩ nhiên, vấn đề tôn giáo cũng đi vào các câu chuyện, nhưng chính là vì tôi tò mò muốn biết cô đến với đạo như thế nào.  Dường như đó là một quá trình lâu dài kể từ lúc nhận ra điều gì đúng cho mình, rồi học kinh điển, tu thiền hàng bao năm trước khi cô được chính thức gia nhập tăng đoàn.  Điều tôi muốn biết nhất là quan điểm của cô về cái chết.  Tôi đã nói với cô rằng tôi tin chết là hết, nhưng cô khẩn hoản tôi chuyển đổi ý mình.

giải thích cho tôi cách thân kết thúc như thế nào, không để lại gì ngoài tâm thức. Đôi khi lúc thân thở hơi cuối cùng, tâm đi vào hư không.

“Sau đó thì thế nào?”, tôi hỏi.

“Tâm sẽ tìm thân vật lý khác”.

“Tại sao nó làm thế?”

“Ái dục”.

Tôi biết về Phật giáo đủ để hiểu rằng ái dục bị coi như một lời nguyền, nên khi cô nữ tu bắt đầu nói về vòng luân hồi tái sinh vô cùng tận như là số phận của những kẻ phàm phu, tôi có thể hiểu tại sao người ta muốn dứt bỏ nó. (…)

Dọc theo bờ sông có một công viên dài khoảng bốn cây số.  Tôi thường cùng chồng đi dọc theo bờ sông mỗi sáng, chiều.  Dòng nước không bao giờ giống nhau, có lúc nó êm đềm, lúc sóng mạnh, lúc như xô nhau ra biển, khi hấp tấp tràn vào bờ…  Giờ chúng tôi không còn đi bộ như thế nữa.  Tôi sợ té, sợ gãy cái gì đó trong thân.  Tôi cũng không còn đạp xe dọc bờ sông, lại một thú tiêu khiển khác phải bỏ qua.  Tôi nhìn những người đạp xe ngang qua, lúc lướt nhanh, lúc gò lưng lên dốc.  Tôi ao ước được như họ….  Và cứ thế, bao nhiêu thú tiêu khiển tôi không còn được hưởng thụ nữa. Dĩ nhiên, tiếc nuối không ích lợi gì, không thể mang chúng trở về lại với tôi, nhưng những điều tuyệt vời đó để lại một khoảng trống mênh mông khi chúng không còn nữa.  Tôi thầm hàm ân là tôi đã được nếm trải rất nhiều thứ khi tôi có cơ hội.  Như thế, tôi đã có một cuộc sống đầy ân sủng, đầy bao điều thú vị.  Nhưng khi người ta phải ra đi, ngay cả những ký ức đau buồn nhất dường như cũng khiến ta nhớ nhung, như thể hạnh phúc không chỉ gói gọn trong những niềm vui mà nó bện chặt, nó xuyên suốt cuộc sống của ta giống như một cuộn chỉ vàng.


Diệu Liên
Lý Thu Linh -2020

(Trích dịch từ Dying: A Memoir, by Cory Taylor (Chết: Hồi Ký của Cory Taylor).

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 666)
Chúng ta đã biết phải làm gì đối với cha mẹ, dù có hay không có sự yêu cầu: hãy thương kính và làm gì đó để biểu hiện niềm thương kính ấy khi cha mẹ còn sống
(View: 626)
Ngày xửa ngày xưa, dưới chân Hy Mã Lạp Sơn có một vương quốc trù phú tên gọi Thắng Man. Dù là một vương quốc giàu mạnh nhưng...
(View: 773)
Trong Kinh Pháp Cú có một số bài khá phong phú đề cao chánh phápchánh pháp đóng một vai trò rất quan trọng...
(View: 1316)
Đức Đạt Lai Lạt Ma Đời Thứ 14, vị lãnh đạo tinh thần của Phật Giáo Tây Tạng, đã sống lưu vong tại Ấn Độ kể từ năm 1959 khi chế độ Cộng Sản tại Trung Quốc xua quân xâm chiếm Tây Tạng...
(View: 1083)
Thuở xưa, có một đạo sư tên là Araka, người đã thoát ly sự thèm khát dục vọng. Đạo sư này có hàng trăm đệ tử.
(View: 1141)
Chúng ta thường nghe “tạo nhân nào hưởng quả nấy”, mà kỳ thật, đời sống của cộng đồng người trên thế giới hôm nay, được xem nhưthành quả của một đời sống mang tính tương tác tương thọ liên hệ từ quá khứ đến hiện tại.
(View: 541)
Ảnh hưởng của Phật giáo ở Châu Á nói riêng, toàn thế giới nói chung là đậm nét và sâu sắc.
(View: 719)
Quả vị Sa-môn hay bốn quả Sa-môn, bốn quả Thanh văn, bốn quả Thánh gồm Sơ quả Tu-đà-hoàn (Dự lưu, Thất lai)
(View: 750)
Này A Nan, cũng như một cái cây, nếu nghiêng về phía nào, thì khi người ta đốn ngã nó sẽ đỗ về phía đó (trọng lực), một chúng sanh sau khi chết cũng sẽ theo nghiệp mà đi như thế ấy.
(View: 830)
Giáo pháp hay kinh điển là lời dạy của Đức Phật, đó là chân lý, là sự thật, là những gì Đức Phật chứng ngộ, khám phátuyên thuyết, mang lại sự an lạc giải thoát cho người hành trì.
(View: 624)
Theo tác giả, nước là trung tâm của mọi nguyên tố (element) trên trái đất. Không có nước là không có sự sống. Cho đến nay không có bất cứ vật thể gì tồn tại được nếu thiếu nước.
(View: 779)
Khúc đàn Khổng-Vọng-Vi là tiếng khóc của Đức Khổng Tử, tiếc thương người đệ tử thân yêu Nhan Hồi, mệnh yểu mà chết sớm khi tuổi còn thanh xuân.
(View: 750)
Đó là bài học đầu tiên đại-sư Zuigan Goto dạy cho người đệ tử ông vừa thâu nhận, sau này chính là thiền-sư Soko Morinaga, nổi tiếng của xứ Phù Tang.
(View: 791)
Trọn câu mở đầu là: “Nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì, nhưng nửa sự thật thì không phải là sự thật !”
(View: 573)
Bài tán dạy rằng, với công đức đầy đủ, Ngài nhìn khắp chúng sanh bằng đôi mắt từ ái, sẵn sàng đáp lại tiếng kêu thương. Trước biển phước vô lượng như thế, chúng con đều cung kính đảnh lễ.
(View: 879)
... những hành giả sơ phát tâm nên học theo gương tu học của người xưa là lập chí kiên định, đức tin mạnh mẽ không lui sụt, và hành trì liên tục không xao lãng trong tứ oai nghi: Đi - Đứng - Nằm - Ngồi.
(View: 574)
Đại dịch coronavirus bùng phát lần nữa tại Việt Nam, Hoa Kỳ và hầu hết các nước trên thế giới. Tính tới tuần lễ đầu tháng 8/2020, thế giới có gần 700,000 người chết vì đại dịch
(View: 622)
Trong kinh có ghi lại lời cảnh giác của Đức Phật, Ngài đã từng nói rằng: “Phàm tất cả chúng sinh còn lên xuống trong ba cõi, lăn lộn trong sáu đường thì...
(View: 841)
Khổ đau bao trùm cả nhân loại, cả thế giới. Đó là một sự thật, không ai có thể chối cãi.
(View: 1056)
Chúng ta đơn thuần cứ nghĩ bệnh là do thể trạng sức khỏe không thuận không tốt, do đề kháng yếu nên vi khuẩn vi rút từ môi trường tác động vào cơ thể mà sinh bệnh.
(View: 849)
Phái đoàn các vị Lệ-xa ở Tỳ-xá-ly khi đi đến Đức Phật đang ngự trong vườn xoài Am-bà-bà-lê được xem như biểu tượng của sự xa hoa, sang trọng, quý phái bậc nhất đương thời.
(View: 673)
Trong cuộc sống đời thường có nhiều người vì phải đối diện với những bế tắc, khổ đau cùng cực không thể vượt qua được để rồi tìm đến cái chết
(View: 789)
Chưa có khi nào Phật cười to như thế, cười sảng khoái, “cười hùng mạnh như vua sư tử…”
(View: 925)
Hỏi “đi tu là đi đâu?” nghe có vẻ dư thừa. Tuy nhiên không phải ai cũng có thể trả lời được câu hỏi này.
(View: 815)
Trong thuật ngữ nhà Phật, không có từ tiêu diệt, triệt tiêu, loạt trừ, khống chế, áp đặt, cấm đoán…
(View: 799)
“Sống” và “chết” với giáo lý vô ngã
(View: 702)
Đại lâm, Mahā-vana, là khu rừng phụ cận thành Tỳ-xá-li, Trung Ấn, còn gọi Kūṭāgara-śalā, tức Trùng-các giảng đường, hay ...
(View: 714)
Đức Phật khi tuổi đã 80, sắp nhập Niết-bàn mà vẫn thực hành an cư là một trong những tấm gương sáng ngời cho người xuất gia hậu thế.
(View: 1152)
Sống trong cuộc đời cũng thế. Từ nhỏ cho tới lúc trưởng thành, chúng ta luôn chịu ảnh hưởng bởi "hiệu ứng đám đông".
(View: 877)
Vạn pháp do tâm tạo, cũng do tâm mà có khởi có diệt. Ví như nỗi buồn phiền sinh khởi là do tâm chấp vào sự vật, sự việc xảy ra
(View: 785)
Đức Đạt Lai Lạt Ma, Tenzin Gyatso, là lãnh tụ tinh thần và thế quyền của dân tộc Tây Tạng.
(View: 742)
Lòng bi mẫn toàn cầu có nghĩa là mở rộng phạm vi quan tâm của chúng ta vượt ra ngoài ...
(View: 823)
Trong kinh điển có rất nhiều bộ kinh quý, kinh nào cũng là tối thắng thừa, là vua của các kinh vì nương theo
(View: 868)
“Vô niệm" là không vọng niệm. Hãy để cho những tư tưởng, tình cảm của bạn tự nhiên đến và đi; đừng gắn cho chúng bất kỳ ý nghĩa nào
(View: 798)
Trước khi diệt độ, Đức Phật đã ban bố những di huấn quan trọng cho các đệ tử về sau nương tựa tu hành.
(View: 1517)
Trong cuộc sống vô thường của kiếp sống nhân sinh thì nghiệp quả luôn đi đôi song hành với kiếp sống của con người.
(View: 882)
Tâm là vô hình, không thể dùng ngôn ngữ mà biết được, tâm liên kết với thân xuất xa bảy cửa ngõ là
(View: 792)
Mùa mưa là mùa chư Tăng Ni bắt đầu thực hiện phận sự an cư.
(View: 1001)
Thuở ấy nơi thành Ca Tỳ La Vệ của xứ Ấn Độ nhiều tín ngưỡng, nhiều giai cấp và nhiều bất công, đấy là nơi lý tưởng cho họ sinh ra và gặp nhau để nối mối lương duyên kết thành vợ chồng trong kiếp cuối cùng
(View: 744)
Có vẻ như con người thời nay càng lúc càng trở nên lười biếng, thụ động; nhất là từ khi nhân loại bước vào kỷ nguyên tin học, truyền thông liên mạng
(View: 739)
Âm thanh tụng Tâm Kinh thì thầm lan toả trong trời đất, làn sóng âm nhè nhẹ xao xuyến xuyên thấm vào lòng người và cả phi nhân.
(View: 1055)
Ngàn năm, Giọt nước có buồn không Sao vẫn long lanh Dưới ánh hồng
(View: 863)
Chúng ta cần biết mục đích thật sự của Đạo Phật là gì, Đạo Phật không như những Tôn giáo khác hay...
(View: 802)
Người con Phật phải tin tưởng sự tái sanh trong sáu nẻo luân hồi.
(View: 874)
Hiện tại trên thế giới có hai truyền thống Phật giáo lớn, đó là Phật giáo Nam tông (Nam truyền) và Phật giáo Bắc tông (Bắc truyền).
(View: 995)
Tại sao chúng ta lại để mất thì giờ đánh giá những tranh luận thị phi của người khác, trong khi Đức Phật dạy lời di huấn cuối cùng rằng...
(View: 986)
Mỗi ngày trong cơ thể ta đều có những tế bào cũ chết đi và những tế bào mới sinh ra nhưng có bao giờ chúng...
(View: 957)
Khi tiếp xúc với ngoại cảnh (lục căn tiếp xúc với lục trần) thì người chưa có tu tập gì cả sẽ bị hoàn cảnh đó chi phối hoàn toàn.
(View: 870)
"Tự do" là một thuật ngữ ngày nay thường nghe nói đến trong mọi lãnh vực: xã hội, chính trị, luật pháp, tín ngưỡng, ngôn luận,
(View: 840)
Truyện tích kể rằng sau khi đi một vòng châu du hoằng Pháp ở các làng mạc, Đức Phật trở về tịnh xá,
Quảng Cáo Bảo Trợ