Kinh A Di Đà dịch nghĩa

Friday, October 22, 201000:00(View: 19462)


Kinh A Di Đà dịch nghĩa

KỆ TÁN PHẬT

Đấng Pháp vương vô thượng
Ba cõi chẳng ai bằng,
Thầy dạy khắp trời người
Cha lành chung bốn loài.
Quy y tròn một niệm,
Dứt sạch nghiệp ba kỳ,
Xưng dương cùng tán thán
Ức kiếp không cùng tận.


QUÁN TƯỞNG

Phật, chúng sinh tánh thường rỗng lặng,
Đạo cảm thông không thể nghĩ bàn,
Lưới Đế châu ví đạo tràng,
Mười phương Phật bảo hào quang sáng ngời
Trước bảo tọa thân con ảnh hiện.
Cúi đầu xin thệ nguyện quy y.

 

LỄ PHẬT

Chí tâm đảnh lễ: Nam mô tận hư không biến pháp giới quá, hiện, vị lai thập phương chư Phật, tôn Pháp, Hiền Thánh Tăng thường trụ Tam bảo.

Chí tâm đảnh lễ: Nam mô Ta bà giáo chủ Điều ngự Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật, đương lai hạ sinh Di Lặc tôn Phật, Đại trí Văn Thù Sư Lợi Bồ tát, Đại hạnh Phổ Hiền Bồ tát, Hộ pháp chư tôn Bồ tát, Linh Sơn hội thượng Phật Bồ tát.

Chí tâm đảnh lễ: Nam mô Tây phương Cực lạc thế giới đại từ đại bi A Di Đà Phật, Đại bi Quán Thế Âm Bồ tát, Đại Thế Chí Bồ tát, Đại nguyện Địa Tạng Vương Bồ tát, Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ tát.

 

TÁN LƯ HƯƠNG

Lò hương vừa bén chiên đàn,
Khắp xông pháp giới đạo tràng mười phương 
Hiện thành mây báu kiết tường,
Chư Phật rõ biết ngọn hương chí thiềng
Pháp thân toàn thể hiện tiền
Chứng minh hương nguyện phước liền ban cho.

Nam mô Hương Vân Cái Bồ tát Ma ha tát. (3 lần)

 

CHÚ ĐẠI BI

Nam mô Đại bi Hội thượng Phật Bồ tát. (3 lần)

Thiên thủ thiên nhãn vô ngại đại bi tâm đà la ni
Nam mô hắc ra đát na đa ra dạ da. Nam mô a rị đa, bà lô yết đế, thước bát ra da, bồ đề tát đỏa bà da, ma ha tát đỏa bà da, ma ha ca lô ni ca da. Án, tát bàn ra phạt duệ, số đát na đát tỏa. Nam mô tất kiết lật đỏa, y mông a rị da, bà lô yết đế, thất Phật ra lăng đà bà. Nam mô na ra cẩn trì hê rị, ma ha bàn đa sa mế, tát bà a tha đậu du bằng, a thệ dựng, tát bà tát đa, na ma bà dà, ma phạt đạt đậu, đát điệt tha. Án, a bà lô hê, lô ca đế, ca ra đế, di hê rị, ma ha bồ đề tát đỏa, tát bà tát bà, ma ra ma ra, ma hê ma hê, rị đà dựng, cu lô cu lô yết mông, độ lô độ lô, phạt xà da đế, ma ha phạt xà da đế, đà ra đà ra, địa rị ni, thất Phật ra da, dá ra dá ra. Mạ mạ phạt ma ra, mục đế lệ, y hê di hê, thất na thất na, a ra sâm Phật ra xá lợi, phạt sa phạt sâm, Phật ra xá da, hô lô hô lô ma ra, hô lô hô lô hê rị, ta ra ta ra, tất rị tất rị, tô rô tô rô, bồ đề dạ bồ đề dạ, bồ đà dạ, bồ đà dạ, di đế rị dạ, na ra cẩn trì, địa rị sắc ni na, ba dạ ma na, ta bà ha. Tất đà dạ, ta bà ha. Ma ha tất đà dạ ta bà ha. Tất đà dũ nghệ, thất bàn ra dạ, ta bà ha. Na ra cẩn trì, ta bà ha. Ma ra na ra, ta bà ha. Tất ra tăng a mục khê da, ta bà ha. Ta bà ma ha a tất đà dạ, ta bà ha. Giả kiết ra a tất đà dạ, ta bà ha. Ba đà ma yết tất đà dạ, ta bà ha. Na ra cẩn trì bàn đà ra dạ, ta bà ha. Ma bà lợi thắng yết ra dạ, ta bà ha. Nam mô hắc ra đát na đa ra dạ da. Nam mô a rị da bà lô kiết đế, thước bàn ra dạ, ta bà ha. Án, tất điện đô, mạn đa ra, bạt đà dạ, ta bà ha.

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. (3 lần)

 KỆ KHAI KINH

Phật pháp rộng sâu rất nhiệm mầu.
Trăm nghìn muôn kiếp khó tìm cầu.
Con nay nghe thấy chuyên trì tụng.
Nguyện hiểu Như Lai nghĩa nhiệm mầu.

Nam mô Liên Trì Hải Hội Phật Bồ tát (3 lần)

KINH A DI ĐÀ

Phật nói Kinh A Di Đà,
Chính tôi nghe đúng thực là không sai.
Thường theo Phật ngàn hai trăm rưỡi,
Toàn những là bậc đại Tỳ kheo,
Chứng A la hán đã lâu,
Chúng đều quen biết không đâu không tường.
Có một thời ở vườn Trưởng giả, 
Cấp Cô Độc, cây của Kỳ Đà,
Nước là Xá Vệ không xa.
Bấy giờ Phật tự nói ra kinh này,
Bậc tuổi cao đã dầy công đức,
Xá Lợi cùng ngài Mục Kiền Liên,
Ngài Ca Diếp, ngài Chiên Diên,
Ngài Câu Ly cũng cùng liền Bà Đa,
Châu Lợi với Nan Đà các vị
Át Nan và con quý Như Lai,
Kiều Bà Đề cũng ở đây,
Tân Đầu Lư với lại ngài Ca Lưu,
Kiếp Tân Na, Bạc Câu La cũng,
Đâu Lâu Đà là những bậc trên.
Cùng chư Bồ tát, Thánh Hiền,
Văn Thù Sư Lợi đứng trên mọi người,
Con vua Pháp chính ngài hơn hết.
A Dật Đa Bồ tát cũng đây,
Bồ tát Càn Đa Ha Đề,
Ngài Thường Tinh Tấn cũng về rất đông.
Các bậc lớn thật không còn thiếu,
Vua Thích Đề cũng chịu khó theo,
Chư Thiên chẳng biết bao nhiêu,
Tất cả đại chúng cũng đều ở đây.
Bấy giờ, Phật gọi thầy Xá Lợi,
Bảo cho rằng từ cõi Ta đây,
Đi sang thẳng phía phương Tây,
Qua mười muôn ức cõi thời tới nơi.
Có thế giới tuyệt vời sung sướng,
Có Phật là Vô Lượng Thọ Quang,
Hiện đương thuyết pháp rõ ràng.
Vậy thầy có biết vì cơn cớ gì,
Sao lại gọi nước kia cực sướng ?
Chúng sinh trong đều hưởng thuần vui,
Khổ đau tuyệt tích tăm hơi,
Cho nên mới gọi cõi đời rất vui.
Xá Lợi Phất ! Lại coi xem đã,
Cõi nước kia khắp cả trong ngoài,
Đường đi có bảy hàng cây,
Bảy lần lưới phủ, bảy lần bao lơn,
Toàn là chất bạc vàng châu báu,
Tất cả đều vây nhiễu chung quanh.
Nước kia vì đấy thành danh,
Gọi là Cực lạc sạch sanh vui vầy.
Xá Lợi Phất ! Lại đây mới lạ,
Cõi nước kia có cả hồ ao,
Toàn là thất bảo quý sao.
Nước tám công đức dồi dào ở trong,
Đáy ao cũng tuyệt không chút đất,
Cát dưới đều toàn chất vàng thôi,
Bốn bên đường bậc hẳn hoi,
Pha lê, vàng, bạc cùng loài lưu ly,
Hợp lại coi cực kỳ đẹp mắt.
Trên lại còn lầu các nguy nga,
Cũng đem vàng, bạc, xa cừ,
Xích châu, mã não, lưu ly mọi loài.
Tô điểm hết trong ngoài như một,
Sen trong ao hoa tốt lạ thường,
Bánh xe cũng chỉ ngang ngang,
Mùi hương mầu nhiệm sạch thơm khác thường,
Đủ bốn sắc : Xanh, vàng, đỏ, trắng,
Đều theo màu ánh sáng hiện ra.
Thầy Xá Lợi ! Có đó mà,
Nước trang nghiêm thế đúng là trang nghiêm,
Nhờ công đức gây nên được thế.
Lại còn đây, thầy sẽ xem xem,
Tiếng thiên nhạc vẫn vang rền,
Đất là vàng tốt ngày đêm sáu thời.
Hoa mạn đà trên trời mưa xuống,
Chúng sinh trong ra hứng đem về,
Túi này đựng lấy hoa kia,
Hằng ngày sáng sớm đem đi cúng dường.
Dâng khắp cả mười muôn ức Phật,
Bao nơi mà giây phút về ngay,
Cơm xong dạo gót thảnh thơi.
Thầy Xá Lợi Phất ! Thử coi xem nào,
Cõi Cực lạc xiết bao công đức,
Đấy mới là đúng thực trang nghiêm.
Lại còn đây nữa thầy xem,
Nước kia có đủ thứ chim dị kỳ,
Hình dung đẹp thiếu chi màu sắc.
Bạch hạc cùng Khổng tước rất xinh,
Anh vũ, Xá lợi cùng mình,
Ca lăng tần cũng cùng sinh một thời.
Các chim ấy đêm ngày kêu hót,
Ra toàn là tiếng ngọt như ru,
Diễn thành đủ các phép tu,
Ngũ căn, ngũ lực, bảy Bồ đề chi,
Tám đường chính như chia thật rõ.
Chúng sinh trong cõi đó nghe rồi,
Đều là niệm Phật tức thời,
Pháp, Tăng cũng niệm không ai chịu ngừng.
Xá Lợi Phất ! Thầy đừng có bảo,
Chim ấy là tội báo sinh ra,
Bởi vì cõi Đức Di Đà,
Địa ngục, ma đói, cùng là súc sinh,
Ba thứ ấy sạch sanh chẳng có.
Xá Lợi thầy ! Nên rõ cõi kia,
Cái tên xấu đã không thì,
Làm gì có thực chim kia bao giờ,
Các chim ấy chẳng qua là Phật,
Muốn làm cho tiếng pháp chan hòa,
Nên Ngài mới biến hóa ra.
Thầy Xá Lợi Phất ! Xem qua đây này,
Cõi Phật kia so đây xa khác,
Gió hiu hiu thổi các hàng cây,
Cùng là lưới phủ trên cây,
Phát ra những tiếng êm tai lạ thường,
Thật không khác trăm ngàn âm nhạc,
Cùng một thời khua tất cả lên.
Ai nghe thấy bỗng tự nhiên,
Lòng nhớ Phật Pháp Tăng liền có ngay.
Xá Lợi Phất ! Xem đây càng rõ,
Cõi Phật kia còn có đâu hơn,
Gây nên rực rỡ muôn phần,
Đều do phúc đức công huân của Ngài.
Xá Lợi Phất ! Lòng thầy có hiểu,
A Di Đà là hiệu làm sao,
Hào quang Phật sáng xiết bao,
Soi mười phương chẳng nước nào là không.
Đến đâu tựa trăng trong nước biếc,
A Di Đà mới thiệt xưng tên.
Thầy Xá Lợi ! Lại coi xem,
Đức Di Đà thọ vô biên vô lượng,
Cả nhân dân sống ngang như Phật,
Kể kiếp đời tính thật khó ra,
Thế nên tên gọi Di Đà,
Này thầy Xá Lợi ! Nghe mà nghĩ coi,
Đức Di Đà lên ngôi thành Phật,
Đến nay là mười kiếp chu viên.
Lại còn đây nữa thầy xem,
Phật kia còn có vô biên vô lượng,
Các đệ tử Thanh văn, La hán,
Không thể nào tính toán mà hay.
Các Bồ tát cũng nhường này,
Thầy Xá Lợi Phất ! Xem đây thế nào,
Cõi Phật kia xiết bao công đức,
Gây nên thành đúng thực trang nghiêm.
Lại còn đây nữa thầy xem,
Cõi nước Cực lạc ai lên đấy rồi,
Hết thảy đều lên ngôi bất thoái.
Phật sắp thành cũng lại rất đông,
Chỉ một kiếp nữa là cùng.
Đọc các số ấy khó lòng tính ra,
Tạm lấy số hằng sa mà kể,
Gọi rất nhiều cho dễ hiểu thôi.
Xá Lợi Phất ! Ai nghe rồi,
Cố nên phát nguyện tới nơi kẻo hoài.
Vì ở với thuần người thật tốt,
Vui cùng nhau mãi suốt đời đời,
Xá Lợi Phất ! Phải những người,
Nhân duyên phúc đức rất dày thiện căn,
Thì mới được sinh sang nước ấy.
Xá Lợi ! Thầy xem đấy quý không,
Nếu như ai có thực lòng,
Trai lành gái tốt đều không phân bì,
Được nghe nói A Di Đà Phật,
Là tên Ngài liền chấp trì ngay,
Một ngày luôn đến bảy ngày,
Một lòng chẳng rối tức thời thành công.
Người ấy lúc mình cùng số tận,
Các Thánh cùng Ngài hiện tới ngay,
Hiện ra trước mắt cho coi,
Lòng người ấy lúc tắt hơi êm đềm,
Tức khắc được sinh lên cõi Phật,
Đấy chính là cõi nước Như Lai.
Ta xem thấy sự lợi này,
Nói cho thầy biết để thầy xét suy.
Nếu có ai được nghe đây nói,
Nên cố cầu sinh cõi Phật kia,
Này thầy Xá Lợi lặng nghe !
Nay ta khen ngợi Đức Di Đà rồi,
Công đức Phật muôn đời khôn kể.
Phương Đông ngài A Bế Như Lai,
Tu Di Tướng, Đại Tu Di,
Tu Di Quang Phật cùng ngài Diệu Âm.
Phật như thế kể bàn sao xiết,
Cát sông Hằng tỷ thiệt đúng thay.
Các Ngài ở nước các Ngài,
Hiện ra tướng lưỡi rộng dài phủ che,
Ba nghìn cõi không hề chút thiếu.
Nói đúng lời khuyên bảo chúng sinh,
Khuyên nên một dạ tin kinh.
Xiết bao công đức gây thành cõi kia,
Chư Phật đều hộ trì tưởng nhớ.
Xá Lợi ! Này còn ở phương Nam,
Có Đức Phật Nhật Nguyệt Quang,
Danh Văn Quang, Đại Diệm Kiên hai Ngài,
Tu Di Đăng Như Lai tinh tiến,
Đức của Ngài khôn đếm kể sao.
Phật như thế số rất nhiều,
Cát sông Hằng mấy bấy nhiêu các Ngài.
Các Ngài ở nước các Ngài,
Hiện ra tướng lưỡi rộng dài phủ che,
Ba nghìn cõi không hề chút thiếu.
Nói đúng lời khuyên bảo chúng sinh,
Khuyên nên một dạ tin kinh.
Xiết bao công đức gây thành cõi kia,
Chư Phật đều hộ trì tưởng nhớ.
Xá Lợi ! Này còn ở phương Tây,
Có Vô Lượng Thọ Như Lai,
Phật Vô Lượng Tướng cùng ngài Đại Quang,
Bảo Tướng, Vô Lượng Tràng hai vị,
Tĩnh Quang cùng xiết kể Như Lai.
Các Ngài ở nước các Ngài,
Hiện ra tướng lưỡi rộng dài phủ che,
Ba nghìn cõi không hề chút thiếu.
Nói đúng lời khuyên bảo chúng sinh,
Khuyên nên một dạ tin kinh.
Xiết bao công đức gây thành cõi kia,
Chư Phật đều hộ trì tưởng nhớ.
Xá Lợi ! Này còn ở Bắc phương,
Diệm Kiên, Nan Trở hiện đương,
Tối Thắng Âm Phật cũng thường ở đây.
Nhật Sinh, Võng Minh đầy đủ cả,
Hằng hà sa khó tả được thay.
Các Ngài ở nước các Ngài,
Hiện ra tướng lưỡi rộng dài phủ che,
Ba nghìn cõi không hề chút thiếu.
Nói đúng lời khuyên bảo chúng sinh,
Khuyên nên một dạ tin kinh.
Xiết bao công đức gây thành cõi kia,
Chư Phật đều hộ trì tưởng nhớ.
Xá Lợi ! Này còn ở Hạ phương,
Có Ngài Sư Tử Danh Văn,
Danh Quang, Đạt Mạ, Pháp Tràng Như Lai,
Trì Pháp Phật, các Ngài như thế,
Cát sông Hằng sánh tỷ nhiều thay.
Các Ngài ở nước các Ngài,
Hiện ra tướng lưỡi rộng dài phủ che,
Ba nghìn cõi không hề chút thiếu.
Nói đúng lời khuyên bảo chúng sinh,
Khuyên nên một dạ tin kinh.
Xiết bao công đức gây thành cõi kia,
Chư Phật đều hộ trì tưởng nhớ.
Xá Lợi thầy ! Còn ở Thượng phương,
Phật Phạm Âm, Phật Tú Vương,
Phật Hương Thượng với Hương Quang hai Ngài,
Đại Diệm Kiên cùng ngài Tạp Sắc
Bảo Hoa Nghiêm Thân Phật Như Lai,
Sa La Thọ Vương Như Lai,
Kiến Nhất Thiết Nghĩa cùng ngài Bảo Hoa,
Tu Di Sơn Phật đà như thế,
Cát sông Hằng sánh tỷ không sai.
Các Ngài ở nước các Ngài,
Hiện ra tướng lưỡi rộng dài phủ che,
Ba nghìn cõi không hề chút thiếu.
Nói đúng lời khuyên bảo chúng sinh,
Khuyên nên một dạ tin kinh.
Xiết bao công đức gây thành cõi kia,
Chư Phật đều hộ trì tưởng nhớ.
Xá Lợi ! Lòng thầy có nghĩ ra,
Sao kinh này lại gọi là,
Hết thảy chư Phật giữ mà nhớ không.
Xá Lợi Phất ! Là chung hết thảy,
Gái, trai lành nghe thấy là may,
Người nghe chịu tin kinh này,
Cùng tên chư Phật đêm ngày tụng luôn.
Những người ấy chẳng còn sợ sệt,
Chư Phật đều giúp sức hết cho,
Còn ngôi thứ cũng chẳng lo,
Tới nơi thành Phật dễ hồ ai hơn.
Xá Lợi Phất ! Chớ còn lưỡng lự,
Đều nên tin lời của Ta đây,
Với lời chư Phật cho hay,
Thầy xem như đã có ai phát nguyền,
Giờ hay sau nguyện lên cõi ấy,
Những người này đều tới không lui,
Ngôi thành Phật chứng hẳn hoi.
Nước kia người đã sang rồi rất đông,
Nay về sau cũng không phải thiếu,
Thế nên Ta khuyên bảo cho hay,
Trai lành gái tốt những ai,
Nếu tin nên phát nguyện ngay đợi gì,
Nguyện sinh sang nước kia cực sướng.
Xá Lợi ! Thầy nên tưởng đó coi,
Nay Ta khen các Phật rồi,
Rất nhiều công đức khó hay nghĩ bàn.
Chư Phật lại khen Ta có hẳn,
Công đức này thật khó nghĩ bàn,
Nói rằng việc rất khó làm,
Thích Ca Phật thật không ngần ngại chi.
Ở cõi nước cực kỳ khổ sở,
Đời bẩn nhơ xấu đủ cả năm,
Kiếp cùng ý kiến dục lầm, 
Chúng sinh, phiền não, mạng thuần bẩn nhơ.
Ở cõi này tu mà thành Phật,
Thương chúng sinh nói pháp nhiệm mầu.
Thế gian đều có tin sâu,
Xá Lợi nên biết ! Ta đâu ngại gì.
Ở đời xấu ngàu ngàu năm thứ,
Làm việc này thực khó lắm thay,
Đạo Bồ đề được chứng ngay.
Lại vì khắp cả trong ngoài thế gian,
Nói pháp này người tin thật khó,
Là một điều hiếm có xưa nay.
Kinh này Phật nói xong rồi,
Xá Lợi Phất với các thầy Tỳ kheo,
Tất cả có bao nhiêu thính giả,
Trời, người cùng cả thảy Tu la,
Được nghe lời Phật nói ra,
Vui mừng tin giữ lễ mà bước đi.

 

MA HA BÁT NHÃ BA LA MẬT ĐA TÂM KINH

Đức Bồ tát hiệu Quan Tự Tại,
Dầy công tu huệ mới mở mang !
Chân như một áng linh quang,
Chiếu soi năm uẩn đều không có gì.
Bát nhã huệ soi đi khắp chốn,
Dứt mọi đường khổ khốn tai nàn !
Xá lợi, tâm chớ nghi nan,
Sắc kia nào khác cái không đâu mà !
Cái không nọ, nào xa cái sắc,
Sắc là không, không sắc như nhau.
Thọ, tưởng, hành, thức, khác đâu,
Chân không xét cũng một mầu thế thôi !
Này Xá lợi, nghĩ coi có phải ?
Những pháp không xét lại thực là :
Chẳng sinh, chẳng dứt đó mà,
Sạch dơ, thêm bớt, cũng là chân không.
Ấy vậy phải xét thông mọi lẽ,
Như hư không, sắc vẻ gì đâu ?
Thọ, tưởng, hành, thức, sạch làu,
Nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, còn đâu nương nhờ ?
Thân, ý cũng hững hờ như thế,
Lục trần kia, cũng kể là không.
Đã không nhãn giới suốt thông
Đến ý thức giới cũng không thấy gì.
Vô vô minh, nương chi mà có ?
Bổn tánh không soi nó phải tiêu !
Đã không lão tử hiểm nghèo,
Còn đâu già chết, hòng theo quấy rầy ?
Khổ, tập, diệt, đạo không thay !
Trí còn không có, đắc này được đâu ?
Vô sở đắc là câu tuyệt diệu !
Bồ tát xưa khéo liệu đường tu.
Chân không bổn tánh như như,
Nhờ huệ Bát nhã, thiệt hư soi làu !
Không ngăn ngại, còn đâu lo sợ !
Mộng tưởng không, tâm chẳng đảo điên !
Chân như bổn tánh thiên nhiên,
Niết bàn cõi ấy, chứng nên đạo mầu !
Tam thế Phật, ngôi cao chứng quả,
Thảy đều nhờ Bát nhã tu nên.
Bát nhã này rất thiêng liêng !
Ấy đại thần chú giúp nên đạo thiền.
Ấy thần chú đại minh sáng chói !
Chú vô thượng vòi vọi cao xa !
Vô đẳng đẳng chú ấy mà,
Gồm đủ thần lực, thiệt là tối linh !
Những khổ não thênh thênh trừ hết,
Lời nói này, chân thiệt chẳng ngoa.
Vậy nên Bát nhã thuyết qua,
Này câu thần chú niệm ra như vầy :
Yết đế, yết đế, ba la yết đế,
Ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha.

 

VÃNG SINH THẦN CHÚ

Nam mô a di đa bà dạ. Đa tha dà đa dạ. Đa diệt dạ tha. A di rị đô bà tỳ. A di rị đa, tất đam bà tỳ. A di rị đa, tỳ ca lan đế. A di rị đa, tỳ ca lan đa. Dà di nị, dà dà na. Chỉ đa ca lệ, ta bà ha. (3 lần)

 

 TÁN PHẬT

Di Đà thân Phật sắc vàng tươi,
Tướng tốt quang minh vẹn đủ mười.
Ánh sáng tỏa hình năm núi lớn,
Mắt trong tợ nước bốn nguồn khơi.
Hào quang hóa Phật bao nhiêu ức,
Bồ tát hiện thân gấp mấy mươi.
Bốn tám lời nguyền mong độ chúng,
Hoa sen chín phẩm rước lên ngôi. 

Nam mô Tây phương Cực lạc thế giới đại từ đại bi A Di Đà Phật.
Nam mô A Di Đà Phật.
Nam mô Đại bi Quán Thế Âm Bồ tát.
Nam mô Đại Thế Chí Bồ tát.
Nam mô Địa Tạng Vương Bồ tát.
Nam mô Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ tát.

 

SÁM NHẤT TÂM

Một lòng mỏi mệt không nài,
Cầu về Cực lạc ngồi đài Liên hoa.
Cha lành vốn thiệt Di Đà,
Soi hào quang tịnh chói lòa thân con.
Thẳm sâu ơn Phật hằng còn,
Con nay chánh niệm lòng son một bề.
Nguyện làm nên đạo Bồ đề,
Chuyên lòng niệm Phật cầu về Tây phương.
Phật xưa lời thệ tỏ tường,
Bốn mươi tám nguyện dẫn đường chúng sinh.
Thệ rằng : Ai phát lòng thành,
Nước ta báu vật để dành các ngươi
Thiện nam, tín nữ mỗi người,
Chí thành tưởng Phật niệm mười tiếng ra.
Ta không rước ở nước ta,
Thệ không thành Phật chắc là không sai.
Bởi vì tin tưởng Như Lai,
Có duyên tưởng Phật sống dai vô cùng.
Lời thề biển rộng mênh mông,
Nhờ ơn Đức Phật thoát vòng trần lao.
Tội mòn như đá mài dao,
Phước lành thêm lớn, càng cao càng dầy.
Cầu cho con thác biết ngày,
Biết giờ, biết khắc, biết rày tánh linh.
Cầu con tội khổ khỏi mình,
Lòng không trìu mến chuyện tình thế gian.
Cầu con thần thức nhẹ nhàng,
In như thiền định họ Bàng thuở xưa.
Đài vàng tay Phật bưng chờ,
Các ông Bồ tát bây giờ đứng trông.
Rước con thiệt đã nên đông,
Nội trong giây phút thảy đồng về Tây.
Xem trong cõi Phật tốt thay,
Hoa sen đua nở tánh nay sạch trần.
Hội này thấy Phật chân thân,
Đặng nghe pháp nhiệm tâm thần sáng trưng.
Quyết tu độ chúng phàm dân,
Đủ lời thệ nguyện Phật ân rộng dầy.
Phật thệ chắc thiệt không sai,
Cầu về Tịnh độ, ai ai tin lòng.
Cầu về Tịnh độ một nhà,
Hoa sen chín phẩm là cha mẹ mình.
Hoa nở rồi biết tánh linh,
Các ông Bồ tát bạn lành với ta.

PHỤ LỤC: SÁM HỒNG TRẦN

Cuộc hồng trần xoay vần quá ngán,
Kiếp phù sinh tụ tán mấy hồi.
Người đời có biết chăng ôi !
Thân người tuy có, có rồi hườn không.
Chiêm bao khéo khuấy lạ lùng,
Mơ màng trong một giấc nồng mà chi.
Làm cho buồn bã thế ni,
Hình dung mới đó bữa nay đâu rồi.
Khi nào đứng đứng ngồi ngồi,
Bây giờ thiêm thiếp như chồi cây khô.
Khi nào du lịch giang hồ,
Bây giờ nhắm mắt mà vô quan tài.
Khi nào lược giắt trâm cài,
Bây giờ gởi xác ra ngoài gò hoang.
Khi nào trau ngọc chuốt vàng,
Bây giờ một nắm xương tàn lạnh tanh.
Khi nào mắt đẹp mày thanh.
Bây giờ thấy dạng, thấy hình là đâu.
Khi nào lên các xuống lầu,
Bây giờ một nấm cỏ sầu xanh xanh.
Khi nào liệt liệt oanh oanh,
Bây giờ một trận tan tành gió mưa.
Khi nào ngựa lọc xe lừa,
Bây giờ mây rước trăng đưa mơ màng.
Khi nào ra trướng vào màn,
Bây giờ nhà cửa xóm làng cách xa.
Khi nào mẹ mẹ cha cha,
Bây giờ bóng núi cách xa muôn trùng.
Khi nào vợ vợ chồng chồng,
Bây giờ trăng khuyết còn mong chi tròn.
Khi nào cháu cháu con con,
Bây giờ hai ngã nước non xa vời.
Khi nào cốt nhục vẹn mười,
Bây giờ lá héo nhành tươi vui gì.
Khi nào bạn hữu sum vầy,
Bây giờ chén rượu, cuộc kỳ vắng thiu,
Cái thân như tấc bóng chiều,
Như chùm bọt nước phập phều ngoài khơi.
Xưa ông Bành Tổ sống đời,
Tám trăm tuổi thọ nay thời còn đâu.
Sang mà đến bực công hầu,
Giàu mà đến bực bấy lâu Thạch Sùng.
Nghèo mà đói khát lạnh lùng,
Khổ mà tóc cháy, da phồng trần ai.
Phù du sớm tối một mai,
Giàu sang cũng thác, xạc xài cũng vong.
Thông minh tài trí anh hùng,
Si mê dại dột cũng chung một gò.
Biển trần nhiều nỗi gay go,
Mau mau nhẹ gót qua đò sông mê.
Sự đời nên chán nên chê,
Tầm nơi giải thoát mà về mới khôn.
Vong hồn ơi, hỡi vong hồn,
Cuộc đời nay biển mai cồn tỉnh chưa ?
Tỉnh rồi một giấc say sưa.
Sẽ xin niệm Phật mà đưa hồn về.
Hồn về Cực lạc nước kia,
Cho xa hang quỷ mà lìa kiếp ma.
Nhờ ơn Đức Phật Di Đà,
Phóng ra một ngọn chói lòa hào quang.
Trong khi tiếp dẫn rõ ràng.
Dắt hồn ra khỏi sáu đàng nghiệp nhân.
Quan Âm Bồ tát vui mừng,
Tay cầm nhành liễu tay bưng kim đài.
Với cùng Thế Chí các Ngài,
Cũng đều khuyên thỉnh lên ngay sen vàng
Có bảo cái, có tràng phan,
Có mùi hương lạ, có đàn ngọc xây.
Có trời các cõi truy tùy,
Có đờn, có trống, rước đi một đường.
Rước về đến cảnh Tây phương,
Có ao thất bảo, có hương ngũ phần.
Lưu ly có đất sáng ngần,
Ma ni có nước trong ngần chảy quanh.
Thất trân có bảy lớp thành,
Bảy hàng cây báu, bảy vành lưới châu.
Có ngân các, có kim lâu,
Có chim nói pháp nhiệm mầu dễ nghe.
Nghe rồi tỏ đạo Bồ đề,
Bao nhiêu nghiệp chướng hồn mê dứt liền.
Đã sinh về chín phẩm sen,
Mấy tai cũng sẩy, mấy duyên cũng tròn.
Phật như thể mẹ tìm con,
Con mà gặp mẹ lại còn lo chi.
Lầu vàng đài báu thiếu gì,
Ăn thì cơm ngọc, mặc thì áo châu.
Không ơn, không oán, không sầu,
Không già, không chết, có đâu luân hồi.
Tánh xưa nay đã tỏ rồi,
Gương xưa nay đã lau chùi trần ô.

Tu hành phải đời kiếp mô,
Nguồn tình biển ái đã khô bao giờ.
Lựa là phải ngộ thiền cơ,
Mà đèn trí huệ để mờ đi đâu ?
Mấy lời thệ nguyện trước sau,
Nguyện cho thành Phật mau mau nữa mà.
Phân thân ra khỏi Ta bà,
Từ bi tiếp độ những là chúng sinh.

 

HỒI HƯỚNG

Tụng kinh công đức vô biên
Xin đem hồi hướng mọi miền gần xa
Chúng sinh pháp giới bao la
Đều về Cực lạc Di Đà Tây thiên
Nguyện tiêu ba chướng não phiền
Nguyện khai trí tuệ vô biên sáng ngời
Nguyện trừ tội chướng bao đời
Hành theo Bồ tát đời đời vị tha
Nguyện sinh Tịnh độ Di Đà
Hoa sen chín phẩm là cha mẹ mình
Hoa khai ngộ pháp vô sinh
Cùng chư Bồ tát bạn lành với ta
Nguyện đem công đức tạo ra
Hướng về khắp cả gần xa hưởng nhờ
Con cùng muôn loại thân sơ
Đều thành Phật đạo, đến bờ an vui.

 

 TỰ QUY Y

Tự quy y Phật, xin nguyện chúng sinh, thể theo đạo cả, phát lòng vô thượng.

Tự quy y Pháp, xin nguyện chúng sinh, thấu rõ kinh tạng, trí huệ như biển.

Tự quy y Tăng, xin nguyện chúng sinh, thống lý đại chúng, tất cả không ngại.

 

Source: tangthuphathoc.com


Reader's Comment
Sunday, October 28, 201207:00
nguyen phuong ngoc
Guest
hay qua, dich rat chinh xac
Send comment
Your Name
Your email address

Enter the words aboveEnter the numbers you hear
kinh-dai-thua-cong-duc-tao-tuong-phat
(View: 44)
Tạo hình tượng Phật hoặc hình tượng Bồ Tát, là việc làm có một ý nghĩa cao quý và gây một cái nhơn công đức, phước đức lớn lao.
kinh-bat-nha-toat-yeu
(View: 46)
Ngài Quán Tự tại Bồ Tát, sau khi đi sâu vào Trí huệ Bát Nhã rồi, Ngài thấy năm uẩn đều "không" (Bát Nhã) nên không còn các khổ.
phat-duoc-su-luu-ly-quang-nhu-lai
(View: 51)
Quốc độ của đức Phật đó đẹp đẽ thanh tịnh, ngang dọc bằng thẳng trăm ngàn du- thiện-na, đất bằng vàng cõi Thiệm Bộ.
kim-thanh-than
(View: 63)
Phật nói hết thảy chúng sinh, ở trong bể khổ, vì nhân nghĩ càn, gây duyên lăn-lộn …
dai-thua-vo-luong-tho-kinh
(View: 53)
Nếu có chúng sanh nghe được Vô Lượng Thọ Trí Quyết Định Vương Như Lai 108 Danh Hiệu tức được thọ mạng dài lâu.
ta-khong-tranh-luan-voi-doi-kinh-bong-hoa
(View: 111)
Này các Tỳ-khưu, Ta không tranh luận với đời, chỉ có đời tranh luận với Ta.
kinh-phap-cu
(View: 68)
Người có trí gấp làm việc thiện, tránh ác gian như tránh vực sâu. Việc lành, lần lữa, không mau, tâm tà dành chỗ, khổ đau tới liền.
gioi-hanh-nguoi-tu
(View: 92)
Thế nào là Tỳ-khưu giới hạnh cụ túc? Ở đây, Tỳ-khưu từ bỏ sát sanh, tránh xa sát sanh, bỏ trượng, bỏ kiếm, biết tàm quý, có lòng từ, sống thương xót...
kinhloivang
(View: 74)
Các pháp, tư tác dẫn đầu, tư tác, chủ ý bắc cầu đưa duyên, nói, làm lành tốt, thiện hiền, như hình dọi bóng, vui liền theo sau.
nakulapita-sutta-kinh-ve-tuoi-gia-va-su-sang-suot
(View: 162)
Bài kinh không những chỉ dành riêng cho người cao tuổi mà cho tất cả những ai muốn tu tập, nhằm mang lại cho mình một tâm thức an bình và trong sáng.
kinh-loi-day-cuoi-cung-cua-duc-phat
(View: 181)
Bài kinh được xem là tinh hoa tâm linh của người xuất gia, như ngón tay chỉ mặt trăng và như chiếc bè đưa sang bờ giải thoát.
kinh-nhat-da-hien-gia
(View: 134)
Quá khứ không truy tìm Tương lai không ước vọng. Quá khứ đã đoạn tận, Tương lai lại chưa đến...
kinh-dhammika
(View: 119)
Trong bài kinh nầy, Đức Phật giảng về đời sống tốt đẹp cần phải có của một cư sĩ Phật tử.
kinh-a-nau-la-do
(View: 130)
Kinh này được dịch từ Tương Ưng Bộ của tạng Pali (Samyutta Nikàya IV, 380). Kinh tương đương trong tạng Hán là kinh số 106 của bộ Tạp A Hàm.
gioi-thieu-kinh-diem-lanh-mangala-sutta-
(View: 156)
Đây là một bài kinh rất phổ thông tại các quốc gia Phật giáo Nam truyền và thường được chư Tăng tụng và thuyết giảng trong các dịp lễ.
kinh-tat-ca-deu-boc-chay
(View: 150)
Trong bản kinh này Đức Phật thuyết giảng về bản chất vô thường và vô thực thể của năm thứ cấu hợp gọi là ngũ uẩn tạo ra một cá thể con người.
chiec-be
(View: 143)
"Chiếc bè này lợi ích nhiều cho ta, nhờ chiếc bè này, ta tinh tấn dùng tay chân để vượt qua bờ bên kia một cách an toàn"
bai-kinh-ngan-ve-tanh-khong
(View: 194)
Tánh không không nhất thiết chỉ là một luận thuyết đơn thuần triết học mà còn mang tính cách vô cùng thực dụng và thiết thực, ứng dụng trực tiếp vào sự tu tập nhằm mang lại sự giải thoát.
su-giau-co-cua-nguoi-keo-kiet
(View: 142)
Của cải kếch xù của một người như thế nếu không biết sử dụng thích đáng thì cũng sẽ bị vua chúa tịch thu, bị trộm cắp vơ vét, bị thiêu hủy vì hỏa hoạn...
kinh-bo-tat-thien-gioi
(View: 145)
Bồ Tát Thiện Giới, hiểu theo nghĩa Việt là những giới tốt lành, hay kheo, chơn chánh của Bồ tát.
kinh-kim-cang
(View: 228)
Kinh Kim Cang thuộc hệ Bát Nhã, một trong ngũ thời giáo mà đức Phật đã thuyết, và là quyển thứ 577 trong bộ kinh Đại Bát Nhã gồm 600 quyển.
kinh-di-giao-luoc-giai
(View: 221)
Kinh Di Giáo là một tác phẩm đúc kết những gì cần thiết nhất cho người xuất gia. Đây là những lời dạy sau cùng của Đức Phật, đầy tình thương và sự khích lệ.
gioi-thieu-kinh-dai-bat-niet-ban-ban-bac-
(View: 247)
Kinh Đại Bát Niết Bàn (Maha-parinirvana-sutra), cũng được gọi tắt là Kinh Đại Niết Bàn, hoặc ngắn hơn là Kinh Niết Bàn
kinh-a-di-da-luoc-giai
(View: 181)
Đức Phật A Di Đà do lòng Đại từ bi, Đại nguyện lực, như nam châm hút sắt, nhiếp thọ hết tất cả chúng sanh trong mười phương vào trong cõi nước Tịnh độ của Ngài,
tim-hieu-kinh-sa-mon-qua
(View: 156)
Kinh Sa-môn quả đã được đức Phật dạy cách đây trên hai mươi lăm thế kỷ. Nội dung tất cả các phương pháp Phật trình bày trong kinh này đều xoáy sâu vào ba vô lậu học là giới – định – tuệ.
timtinhlangtrongmauthuancuocdoi
(View: 303)
Sáu chữ BÁT NHÃ BA LA MẬT ĐA sẽ được giải ở câu đầu tiên của phần nội văn, bây giờ giải đề Kinh chỉ giải hai chữ TÂM KINH
kinh-phap-hoa-de-cuong
(View: 162)
Đề cương kinh Pháp Hoa là học phần cương yếu, Thượng nhân Minh Chánh nêu lên cốt lõi của kinh qua cái nhìn của thiền sư Việt Nam...
sakyamunibuddha265-thumbnail
(View: 154)
Tên của bộ Kinh này là Kinh Lục Tổ Pháp Bảo Đàn, tên riêng là "Lục Tổ Pháp Bảo Đàn." "Kinh" là tên chung của các bộ Kinh
buddha
(View: 152)
Duy ma trọng nhất là bồ đề tâm và thâm tâm. Bồ đề tâm thì vừa cầu mong vừa phát huy tuệ giác của Phật. Thâm tâm là chân thành sâu xa trong việc gánh vác chúng sinh đau khổ và hội nhập bản thể siêu việt.
bat-nha-tam-kinh-giang-giai
(View: 162)
Bài Bát-nhã Tâm kinh do ngài Huyền Trang đời Đường dịch vào năm 649 dương lịch, tại chùa Từ Ân. Toàn bài kinh gồm 260 chữ.
tam-phap-an
(View: 144)
Thế Tôn đã để lại cho chúng ta một phương pháp để thẩm định đâu là giáo lý Phật Giáo, đâu không phải là những lời dạy của đức Phật.
phap-hoa-de-cuong
(View: 92)
Quyển Pháp Hoa Đề Cương là một tác phẩm thật có giá trị của một Thiền sư Việt Nam gần thời đại chúng ta.
dia-tang-mat-nghia
(View: 163)
Hội Phật Học Nam Việt - Chùa Xá Lợi Saigon Xuất Bản 1964, Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Việt Nam-Hoa Kỳ Chùa Huệ Quang Tái Xuất Bản
ba-muoi-bai-tung-duy-thuc
(View: 231)
Phật pháp không phải là một, không phải là hai, từ lâu truyền lại, ngoài tâm có pháp tức ngoại đạo. Người học đạo Phật ai ai cũng biết như thế.
kinh-dai-niet-ban
(View: 159)
Kinh Đại Bát Niết Bàn là bài kinh nói về giai đoạn cuối đời của đức Phật Thích Ca, từ sáu tháng trước cho tới khi ngài viên tịch, tức là nhập Bát Niết Bàn.
kinh-kim-cuong-bat-nha-ba-la-mat
(View: 228)
Nghĩa lý kinh Kim cương là ngoài tầm nghĩ bàn, phước đức kinh Kim cương cũng siêu việt như vậy.
kinh-kim-cang
(View: 192)
Phật dạy tất cả chúng sanh đều sẵn có Trí huệ Bát Nhã (Trí huệ Phật) từ vô thỉ đến nay. Trí huệ Bát Nhã rất là quý báu và cứng bén, như ngọc Kim cương hay chất thép.
nghi-thuc-tung-gioi-nu-khat-si
(View: 170)
Giới bản tân tu này tuy cũng có 348 giới điều như giới bản cổ truyền nhưng đáp ứng được một cách thỏa đáng cho nhu yếu thực tập của người xuất gia trong thời đại hiện tại.
tung-gioi-nam-khat-si
(View: 206)
Giới bản tân tu này tuy cũng có 250 giới điều như giới bản cổ truyền nhưng đáp ứng được một cách thỏa đáng cho nhu yếu thực tập của người xuất gia trong thời đại hiện tại.
anh-dep-phat-giao-64
(View: 178)
Tạng Kinh là bản sưu tập gồm tất cả những bài Kinh đều do Đức Phật thuyết vào những lúc khác nhau.
quan-the-am-bo-tat-11
(View: 207)
Bài kinh được bắt đầu bằng những điều ta cần làm để được bình an. Không phải là những điều ta cần làm cho tha nhân.
kinh-phap-an
(View: 168)
Pháp ấn này chính là ba cánh cửa đi vào giải thoát, là giáo lý căn bản của chư Phật, là con mắt của chư Phật, là chỗ đi về của chư Phật.
khai-luan-triet-ly-kinh-hoa-nghiem
(View: 266)
Thích Đức Nhuận, Viện Triết Lý Việt Nam & Triết Học Thế Giới California, USA Xuất bản 2000
kim-cang-quyet-nghi
(View: 192)
Tam Tạng Pháp sư Cưu Ma La Thập, đời Dao Tần dịch. Sa môn Hám Sơn Thích Đức Thanh ở Tào Khê, đời Minh soạn - Việt Dịch: Hạnh Huệ
kinh-nhap-lang-gia
(View: 234)
Hán dịch: Thiên Trúc Tam Tạng Pháp Sư Bồ Đề Lưu Chi - Đời Nguyên Ngụy, Việt dịch: Tuệ Khai cư sĩ - Phan Rang - Chứng nghĩa: Tỳ Kheo Thích Đỗng Minh
dap-vo-vo-ho-dao-2
(View: 182)
Bồ tát Long Thọ ra đời khi các cánh cửa của Phật giáo Đại thừa được bắt đầu mở rộng.
luan-giai-kinh-can-ban-phap-mon-m-lapariy-ya-sutta-
(View: 227)
Kinh Căn Bản Pháp Môn nêu lên hai cách tu tập: Chỉ (samātha) và Quán (vipassana). Đây là hai cách tu tập cần yếu trong hành trình dẫn đến giác ngộ.
so-sanh-a-ham-trung-bo
(View: 266)
Trong tác phẩm này, chúng tôi đã cố gắng giới thiệu một phần quan trọng của tạng kinh thuộc Nhất thiết hữu bộ (Sarv.) là kinh Trung A-hàm (Madhyama Àgama) trong hình thức toàn vẹn của nó.
dia-tang-bo-tat-bon-nguyen-giang-ky
(View: 222)
Hòa thượng Tịnh Không giảng tại Tịnh Tông Học Hội Tân Gia Ba, bắt đầu từ ngày 28/5/1998, tổng cộng gồm năm mươi mốt tập (buổi giảng).
thu-lang-nghiem-kinh-truc-chi-de-cuong
(View: 204)
Bộ kinh này có mặt ở Trung Quốc từ đời nhà Đường (618-907). Ngài Bát Lạt Mật Đế và Di Già Thích Ca dịch từ Phạn văn ra Hán văn.
tim-hieu-kinh-phap-cu-dhammapada-
(View: 357)
Kinh Pháp Cú là một trong 15 quyển kinh thuộc Tiểu Bộ Kinh trong Kinh tạng Pali. Đây là một quyển kinh Phật giáo phổ thông nhất và đã được dịch ra rất nhiều thứ tiếng trên thế giới.
kinhphaphoa-phamphomon-med
(View: 263)
Diệu Pháp Liên Hoa có thể nói là bộ kinh nổi tiếng nhất trong khu vườn kinh điển Phật giáo Đại thừa.
lay-kho-lam-thay
(View: 230)
Phật pháp dạy mọi người lìa khổ được vui, điều này ai cũng đều biết. Nếu như Phật pháp dạy mọi người lìa vui được khổ thì có lẽ không có ai học.
rai-tam-tu
(View: 250)
Thế Tôn đã từng dạy, chỉ có từ bi mới có thể hóa giải được gốc rễ hận thù, tranh chấp, đối kháng và loại trừ lẫn nhau, ngoài từ bi không có con đường nào khác.
kinh-kim-cuong
(View: 256)
Kinh Kim Cương là một bộ kinh có một vị trí đặc biệt trong lịch sử học tập và tu luyện của Phật giáo nước ta. Từ giữa thế kỷ thứ 7, trước cả Lục tổ Huệ Năng, thiền sư Thanh Biện của dòng thiền Pháp Vân đã nhờ đọc kinh này mà giác ngộ.
phat-quoc-trong-kinh-vo-luong-tho
(View: 317)
“Ư bỉ nhị thập nhất câu chi Phật độ, công đức trang nghiêm chi sự, minh liễu thông đạt, như nhất Phật sát, sở nhiếp Phật quốc, siêu quá ư bỉ.” Chỉ một câu văn trong kinh Vô Lượng Thọ mà ta đã có ba chữ nói về cõi Phật.
tu-tuong-thien-hoc
(View: 255)
Chúng ta biết rằng, lý do tồn tại của Thiền cốt ở tâm chứng, không phải ở triết luận có hệ thống. Thiền chỉ có một khi mọi suy luận được nghiền nát thành sự kiện sống hàng ngày và trực tiếp thể hiện sinh hoạt tâm linh của con người.
sunita-sutta
(View: 361)
Bài kinh này được chọn trong bộ kinh Theragatha mà kinh sách Hán ngữ gọi là Trưởng Lão Tăng Kệ, thuộc Tiểu Bộ Kinh (Khuddaka).
buddhas-teachings
(View: 295)
Này người Bả-la-môn, ngay cả trước khi việc hiến sinh bắt đầu thì người đốt lửa, dựng đàn hiến sinh cũng đã vung lên ba thanh kiếm bất hạnh...
kinh-metta-sutta
(View: 237)
Mettâ-sutta là một bản kinh ngắn rất phổ biến trong các quốc gia theo Phật Giáo Nguyên Thủy cũng như các quốc gia theo Phật Giáo Đại Thừa. Tên quen thuộc bằng tiếng Việt của bản kinh này là "Kinh Từ Bi"
Quảng Cáo Bảo Trợ