Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
Bài Mới Nhất
View Counts
15,483,276
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250

Mùa Xuân Và Nụ Cười Giác Ngộ

31 Tháng Giêng 201906:49(Xem: 117)
Mùa Xuân Và Nụ Cười Giác Ngộ
MÙA XUÂN VÀ NỤ CƯỜI GIÁC NGỘ

Thích Nữ
Hằng Như

         
Mùa Xuân Và Nụ Cười Giác Ngộ


          Thời gian
thế giới Ta-Bà này được người ta xếp một năm gồm ba trăm sáu mươi lăm ngày. Trong ba trăm sáu mươi lăm ngày lại được chia thành bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mùa Xuân là mùa bắt đầu một năm mới tràn đầy sức sống của vạn vật. Mùa Xuân được người ta mô tả là một mùa mà cảnh vật hết sức thắm tươi, là một mùa có muôn hoa đua nở, cành lá đâm chồi nẩy lộc sau một mùa Đông hoang tàn trơ cành trụi lá. Người đời so sánh mùa Đông là mùa của sự chết, mùa của lạnh lẽo, mùa của hoàng hôn. Đi xa hơn mùa Đông là mùa sau cùng còn sót lại của một kiếp người đã tới tuổi xế chiều. Không còn bao lâu thời gian nữa... là trời sẽ tối. Khi màn đêm của tuổi xế chiều đến rồi, thì buộc lòng phải giả từ cõi sống này để đi về với cát bụi, cho dù người đó muốn hay không muốn. Điều này Đức Phật đã cảnh báo rồi. Con người hay vạn vật đều phải chịu quy luật sanh, già, bệnh, chết hay sinh, trụ, hoại, không... và ngay khi đó trở thành một cái gì khác bắt đầu cho một đời sống mới trong tương lai, như tiễn đưa mùa Đông để đón chào mùa Xuân mới chẳng hạn!

          Đối với cái nhìn của người liễu đạo thì con người hay vạn vật sống qua bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông cũng giống như trải qua chu kỳ Sinh, Trụ, Hoại, Diệt và Sinh thành cái khác. Nhưng tích cực hơn người sống đạo không xem mùa Đông là mùa của sự chết, mà xem đó là mùa cây cỏ hoa lá đang thu hút tất cả những tinh hoa trời đất, cất giữ vào một nơi chốn trong tận cùng lõi cây. Khi sức sống tràn đầy thì sẽ vươn thân, uốn cành, đâm chồi, nẩy lộc, mọc lá, nở hoa mang hương sắc đến cho cuộc đời. Lúc bấy giờ người ta đặt cho tên thời gian này là mùa Xuân.

          Là thành phần sống trong vũ trụ, chúng ta đã hơn mấy lần trải qua Xuân, Hạ, Thu, Đông. Khác với loài cỏ cây, chúng ta là những sinh vật có bộ óc biết suy nghĩ, có tâm tình xúc cảm trước niềm vui nỗi khổ đang quấn chặt một kiếp người. Đâu phải mấy tỷ người trên thế giới này đều hân hoan chào đón một mùa Xuân với tâm trạng vui tươi hạnh phúc, như những áng văn chương thường được mô tả trên sách vở. Còn có bao nhiêu người đang sống co ro lạnh lẽo ngoài trời bụng đói queo đói quắt. Còn có biết bao nhiêu kẻ đang quằn người ôm mặt khóc khi phải đưa tiễn người thân đến nơi an nghỉ cuối cùng. Hoá ra khuôn mặt Xuân của mỗi người mỗi khác không ai giống ai. Và nụ cười Xuân cũng thế. Mặc dù nụ cười thường được mô tả là biểu hiện của sự vui mừng, hạnh phúc, nhưng tại sao lại có người nói: "Rằng cười thì có cười nhưng chỉ là cười gượng, cười buồn đó thôi!".

          Tại sao thế? Đã là cười mà lại là cười buồn, cười gượng ư? Thì ra, cười cũng có đủ loại cười, đủ dạng cười. Tóm gọn là cười thiệt và cười giả. Nhưng thế nào là cười thiệt và thế nào là cười giả đây?

 

Nụ Cười giả tạo của kẻ Phàm Phu

          Nụ cười giả tạo là nụ cười không thật, vì nụ cười đó không biểu lộ thật tâm trạng của người cười. Có người nhoẽn miệng cười chào mình trông rất tươi, mà thật ra trong lòng người ta đang không vui hoặc là người ta không mấy ưa thích mình nhưng vì xã giao phải mĩm cười chào mình đó thôi! Có những nụ cười biểu lộ sự vui sướng, nhưng rồi nụ cười đó cũng qua mau vì niềm vui sướng đó không còn tồn tại trong lòng họ nữa. Sống ở đời con người ta xử dụng nụ cười trong mỗi lúc, mỗi hoàn cảnh khác nhau, nhưng đa phần những nụ cười đó thường giả dối vì nó luôn tuân thủ theo sự sai khiến của cái Ta, cái Ngã. Mà cái Ta cái Ngã này bản chấtkhông thật thì nụ cười của nó làm sao thật được!

          Người ta hay đặt tên nụ cười nhiều lắm, chẳng hạn như cười ích kỷ, cười khinh bỉ, cười ác độc, cười hạnh phúc, cười đau khổ. Những kiểu cách cười này được mô tả như cười không hở răng, cười nhếch môi, cười không ra tiếng, cười gằn, cười khan, cười trong cuống họng v.v...

          Đây là những nụ cười xảy ra hằng ngày của con người. Cười gằn, cười khan, cười ích kỷ, cười khinh bỉ, cười ác độc... là những nụ cười khiến cho người được ban cho một trong những nụ cười đó, cảm thấy phiền não khó chịu. Có khi người ta còn mang một nỗi buồn, nỗi hận lâu dài sau khi nhận nụ cười đó. Những kẻ thường ban phát những nụ cười ác độc như thế, là những kẻ đang tạo Nhân bất thiện. Tạo Nhân bất thiện thì sớm hay muộn gì cũng nhận Quả bất thiện. Còn những nụ cười hạnh phúc hay khổ đau là những nụ cười đang nhận Quả báo tốt hay xấu.

          Như vậy, tất cả những nụ cười trong nhân gian đều là những nụ cười không thật, nó xảy ra qua lăng kính của Nhân Quả. Nụ cười Nhân Quả thì vô thường, lúc buồn, lúc vui, lúc thiệt, lúc giả. Nếu thế, thì có nụ cười nào thường hằng sống mãi theo thời gian bất tận hay không?

 

Nụ Cười của bậc Giác Ngộ

          Mùa Xuân, đi chùa mọi người thường đến thắp nhang lễ lạy tôn tượng đức Phật Di Lặc được thờ bên ngoài Chánh điện. Phật Di Lặc là vị Phật tương lai, có hình dáng vui vẻ thoải mái, bụng to rắn chắc, có sáu đồng tử vây quanh, đứa ngồi trên đùi, đứa bám trên vai, đứa móc mũi, đứa che mắt, đứa nào khuôn mặt cũng xinh đẹp vui tươi nhưng không kém phần lém lỉnh. Trong nhà Phật sáu đứa nhỏ này chính là sáu lục tặc luôn năng động phá phách khiến cho tâm người tu tập không được an ổn. Sáu lục tặc đó là Nhãn thức, Nhỉ thức, Tỷ thức, Thiệt thức, Thân thứcÝ thức. Khi sáu căn Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi, Thân, Ý tiếp xúc với hiện tượng thế gian  là Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp. Nếu người tu tập không thu thúc lục căn thì khi lục căn tiếp xúc lục trần sẽ sinh ra chúng. Dù cho mấy đứa nhỏ này có quậy phá cỡ nào thì tâm của Ngài Di Lặc vẫn không lung lay. Sự bình thản an nhiên hiện trên khuôn mặt tròn trịa, nổi bật nhất là nụ cười. Nụ cười toe rộng rãi thoải mái không giấu giếm giữ lại bên trong điều gì. Ngày đầu Xuân chiêm ngưỡng nụ cười của Ngài chúng ta cảm thấy trong lòng lâng lâng vui vẻ và mang "Nụ Cười Di Lặc" về nhà với niềm mong ước an lành hạnh phúc cũng như may mắn suốt năm.

          Bước vào chánh điện, ngước mặt thành kính chiêm ngưỡng tôn tượng đức Thế Tôn. Người ngắm nhìn có khi không thấy Ngài cười mà trông như Ngài đang cười bởi trên khuôn mặt thanh thoát của Ngài chan hoà một nét từ bi độ lượng không thể nghỉ bàn. Ánh mắt của Ngài không mở lớn mà đang lim dim chừng như không an trụ một chỗ nào ở thế gian này. Vậy mà chúng ta lại có cảm giác như Ngài đang nhìn thấu tâm cang của chúng ta. Hiện tại khuôn mặt đó, hai trái tai đó, ánh mắt, sóng mũi và đôi môi đó cũng như dáng ngồi thẳng lưng toạ thiền đó, chỉ là hiện thân của một pho tượng do nghệ nhân thế gian tạc thành, nhưng sao chúng ta lại cảm thấy một sự bình an, một niềm hạnh phúc xuất hiện ngay trong giây phút được chiêm ngưỡng pho tượng uy nghiêm không nói không rằng đang tĩnh toạ trên kia? T      hì ra tôn tượng trên kia, nụ cười trên kia chính là Pháp thân của một bậc đã giác ngộ từ hơn 2,600 năm qua đang bàng bạc bao trùm khắp nơi. Cười mà như không cười mới chính là cười thật sự. Chỗ này là bài học nói về bản thể của vạn pháp là trống không, trống rỗng, có mà không có, không có mà có, thật là thâm thuý, phải tu tập như thế nào mới thâm nhập được sự vi diệu này đây?

 

Trước thềm năm mới

          Trước thềm năm mới người sống ở ngoài đời hay người đang đi trên đường đạo. Ai cũng có nhu cầu quay về năm cũ để xem năm qua cuộc sống của mình như thế nào hầu sửa chữa hay bổ xung cho đời sống năm mới được tốt đẹp hơn. Là người chập chững đi trên con đường Tâm linh. Chúng ta còn có trách nhiệm tự kiểm điểm mình nhiều hơn. Con đường Tâm Linhcon đường tu tập từng chặng từng bước để tiến tới mục đích thoát khổ giác ngộ giải thoát.  

          Con đường tu tập để được giác ngộ giải thoátcon đường cực kỳ khó khăn, không phải một đời hay nhiều đời mà đạt được. Nhưng nếu nói khó rồi không làm thì chúng ta sẽ chẳng được gì cả. Hiện tại chúng tacư sĩ, không ai bắt buộc chúng ta phải buông bỏ tất cả như Thái Tử Sỹ-Đạt-Ta, nhưng ít ra chúng ta cần tu tập một số hạnh lành như sau:

          - Đối với Tam Bảo, chúng ta đặt trọn niềm tin. Tin vào Tam Bảo là tin vào đức Phật Thích Ca Mâu Ni, vì Ngài là bậc đã hoàn toàn giác ngộ. Tin vào Pháp là tin và học những lời dạy của bậc Giác ngộ, thuật ngữ gọi là Phật pháp. Tin vào Tăng là tin và ủng hộ những vị xuất gia sống đời đạo hạnh, đang tiếp nối con đường của Đức Phật  hoằng dương Chánh pháp.

          - Học Pháp Phật phải hiểu rõ quy luật "Tương Quan Nhân Quả" và phải biết sợ "Nhân Quả Nghiệp Báo". Để tránh huân tập Nghiệp xấu, thường nhật chúng ta nên thực hành pháp "Tứ Chánh Cần". Đó là việc thiện chưa làm thì nên phát tâm làm. Nếu đã từng làm việc thiện thì nên tiếp tục làm thêm. Nếu việc ác chưa làm thì nhất định không làm dù là việc nhỏ. Còn đã lỡ phạm lỗi thì mau chấm dứt và không tái phạm.

          Trong kinh, có ghi lại lời nhắc nhở của Đức Phật: "Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành.  Tự tịnh kỳ ý, thị chư Phật giáo". Đây là lời huấn thị tuyệt vời hàm chứa lòng đại từ đại bi của Đức Phật Thích Ca. Chúng ta cứ y theophụng hành. "Không làm việc ác, thường làm việc lành. Giữ tâm ý trong sạch. Đó là lời chư Phật dạy". Chúng ta cùng nhau sống như thế, giữ được một ngày, tức chúng ta tạo Nhân tốt một ngày.

          - Là thiền sinh, mục đích tu tập thiền của chúng ta là huấn luyện cái Tâm vốn hay vọng động, lăng xăng trở nên yên lặng, thanh thản. Khi đạt được định vững chắc thì huệ sẽ phát huy. Huệ này mới chính là trí huệ của chúng ta, không vay mượn của ai, dù là vay mượn của đức Phật hay của Thầy Tổ. Muốn được thế, lúc nào chúng ta cũng phải nghiêm chỉnh tuân theo lời Phật dạy tu tập theo phương pháp Tam Tuệ Học. Tam Tuệ Học là gì?

          Đó là pháp tu tập để tự khai mở trí huệ của mình. Trước hết là Văn Tuệ: Nghĩa là phải thường nghe Thầy Tổ giảng Chánh pháp, hoặc thường đọc những lời Phật dạy trong kinh điển. Tư Tuệ: Là sau khi nghe giảng hay đọc bài kinh nào rồi, chúng ta cần phải suy tư, tìm hiểu thật cặn kẻ theo đúng Chánh pháp. Và sau cùng Tu Tuệ: Là tu tập thiền Định để kinh nghiệm thực chứng trên thân, tâm và trí huệ tâm linh.

          Ngoài ra chúng ta cũng cần nghiêm chỉnh giữ Giới. Giới là những điều ngăn cấm của đức Phật dành cho chúng ta. Chẳng hạn như năm giới dành cho Phật tử tại gia là không sát sanh, không trộm cướp, không tà dâm, không nói dối, không xử dụng những chất say nghiện. Giới là bộ áo giáp bảo vệ chúng ta không phạm những lỗi lầm tai hại, giúp chúng ta không sa ngã rơi vào con đường xấu tạo Nghiệp để phải chịu trôi lăn trong vòng luân hồi sinh tử.

          Sự tu tập của chúng ta không đòi hỏi nhiều. Chỉ cần thực hành miên mật những điều trên thì sẽ có ngày chúng ta đạt được mục đích. Dù con đường còn dài không biết bao lâu mới tới. Tuy nhiên ngày nào chúng ta an trú trong các hạnh vừa nêu trên thì ngày ấy nụ cười của chúng ta không phải là nụ cười giả tạo của kẻ phàm phu, mà nụ cười của chúng ta là nụ cười của người có Tâm gần giống như Tâm bậc Thánh. Nụ cười của bậc Giác Ngộ là nụ cười của đức Phật đã thành. Còn nụ cười của chúng ta là nụ cười của Người Giác ngộ sẽ thành vậy.

          Trước thềm năm mới chúng con kính cầu chúc quý chư tôn Trưởng lão, chư tôn Hoà Thượngchư tôn Đức Tăng Ni khắp nơi luôn được pháp thể khinh an, chúng sinh dị độ, Phật sự viên thành. Chúng tôi kính chúc quý đồng hương độc giảtoàn thể quý Thiền sinh Phật tử khắp nơi được một năm mới bình yên khoẻ mạnh, tâm Bồ Đề kiên cố, chí tu học vững bền. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

                                       

                                    THÍCH NỮ HẰNG NHƯ

                                    Thềm Xuân Kỷ Hợi-2019

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 128)
Tào-Khê tịnh thất, sớm mai thăm vườn kiểng bên hiên, nhìn chậu mai đơm nụ, bỗng nhớ rừng mai năm nào …
(Xem: 150)
Con đường tâm linh đưa con người vượt khỏi thế giới hiện tượng vô thường (hoa tàn hoa nở) để đến thực tại vô tận, bất sanh bất diệt (xuân vô tận).
(Xem: 144)
Theo truyền thống văn hóa Trung Quốc cũng như truyền thống Á Đông, cây tùng cúc, trúc, mai tượng trưng cho bốn mùa xuân, hạ, thu, đông trong một năm;
(Xem: 369)
Heo là một loài vật có hình dáng tròn trịa mũm mỉm, béo tốt ủn ỉn và hiền từ, khác với loài thú dữ khác như rắn, sư tử, beo… hại người, hại vật.
(Xem: 958)
Chúc mọi nhà một năm mới đủ ăn, dư mặc, thừa tình yêu thương và giàu lòng quảng đại. Mừng Xuân Kỷ Hợi 2019!
(Xem: 1350)
Năm nay trời thiếu mưa, và sương mù cũng không nhiều như những năm mới đến cư ngụ tại thủ phủ Sacramento, bang California.
(Xem: 1282)
Thông thường, đầu mùa xuân là lúc người ta ngừng lại mọi việc để tổng kết lại một năm đã qua, kiểm điểm những điều đã làm được và chưa làm được,
(Xem: 1619)
Chó vẫy đuôi mừng, vầng trăng thiện hạnh trùm khắp, từ bi toàn thân hỷ lạc.
(Xem: 1415)
Nếu Trái Đất mỗi ngày không múa điệu nghê thường lả lướt quanh Vầng Thái Dương rực rỡ thì có lẽ con người cũng chẳng chiêm ngưỡng được vẻ đẹp kỳ diệu của xuân hạ thu đông.
(Xem: 927)
Mỗi lần xuân đến, những tạp chí Phật giáo đây đó thường nô nức nhắc đến bài kệ thơ của Thiền sư Mãn Giác với những bài tụng ca, bình giảng thật vô cùng trân trọng.
(Xem: 800)
Với tuổi thơ, Tết bao giờ cũng là những ngày tuyệt vời nhất trong năm.
(Xem: 2269)
Thời thanh xuân, tiếng nói trong trẻo, du dương; trung niên, tiếng trầm như sấm; lão niên, tiếng khàn đục như cối xay.
(Xem: 2685)
Hiện tại có tính bình đẳng cho tất cả mọi người. Dầu ở bất cứ nơi nào trên trái đất, dầu tôi và anh ở múi giờ khác nhau, người ta vẫn chung nhau một hiện tại.
(Xem: 3335)
Mỗi cuối năm khi hoa mai, hoa đào bắt đầu nở, khi ngoài trời vài cơn gió hiu hiu lạnh nhẹ nhàng lướt qua trên cành cây ngọn trúc, thì chúng ta biết là mùa Xuân đang về.
(Xem: 2819)
Năm cũ sắp sửa trôi qua với bao đổi thay của đất trời và con người, để đón nhận một mùa xuân mới tràn đầy hạnh phúc.
(Xem: 2328)
Đinh Dậu năm mới tới rồi, Trước thềm năm củ đôi lời chúc xuân, Bà con bạn hữu xa gần, Dồi dào sức khỏe lạc an đủ đầy
(Xem: 4066)
Vào đêm cúng Giao Thừa tại các Chùa Việt Nam cũng đồng lúc cử hành Lễ Khánh Đản của đức Phật Di Lặc, vị Phật tương lai...
(Xem: 5061)
Vẽ đẹp cao quý trong ngày xuân là mọi người có dịp làm mới lại những truyền thống văn hóa, đạo đứcdi huấn của tổ tiên...
(Xem: 5292)
Không biết tự bao giờ, mùa xuân được lấy làm biểu tượng của tâm hồn an lạcthanh tịnh.
(Xem: 5587)
Ngày xuân năm nay, chúng tôi sẽ đem đạo lý khuyến khích nhắc nhở tất cả Phật tử tinh tấn tu hành.
(Xem: 5751)
Nhân Tết con khỉ - Bính Thân, nên xin nói tản mạn về con khỉ, có liên hệ đến những ý tưởngquan niệm trong đạo Phật.
(Xem: 5994)
Không gì tuyệt đẹp hơn hình ảnh của mùa xuân, khi hoa đào hoa mai hé nở, khi những mầm xanh đang e ấp chờ đợi...
(Xem: 5444)
Năm cũ đã hết với bao đổi thay của đất trời và con người, để đón nhận một mùa xuân mới tràn đầy hạnh phúc.
(Xem: 5489)
Cảm ơn Xin cảm ơn Trời đất bốn mùa thay nhau chuyển đổi Xuân sinh, hạ trưởng Thu liễm, đông tàn
(Xem: 6158)
Vào thuở thịnh Đường, Lục tổ Huệ Năng ( 慧 能 638-713 ) sau khi đắc pháp với Ngũ tổ Hoằng Nhẫn ( 弘忍) và được truyền Y bát,
(Xem: 10175)
Bài này được viết vào khoảng tháng 11 năm 1991, có trong tác phẩm “Sân Trước Cành Mai,” xuất bản năm 1994.
(Xem: 4850)
Tết đã gần kề. Tết cổ truyền của dân tộc Việt Nam có cái chung nhưng cũng có những nét khác nhau tùy theo phong tục tập quán của từng vùng, miền.
(Xem: 4929)
Trong mùa xuân, thiên nhiên tự làm mới lại, con người cũng tự làm mới lại thân tâm mình, mọi vật đều cố gắng chuyển hóa thành mới, trong sạch, thanh tịnh.
(Xem: 9352)
Ngày hết Tết đến nhìn thấy còn những người đau khổ chung quanh thì lòng mình không thể dửng dưng...
(Xem: 5270)
Ngoài kia, từng cánh én đang tung tăng chao lượn, dòng người thì tấp nập ngược xuôi trong tà áo mới, trên gương mặt ai nấy hân hoan rạng ngời
(Xem: 2860)
Tôn Ngộ Không là một pháp sư, nhà sư, thánh nhân và chiến binh, có hình thể là một con khỉ, nhân vật được phỏng theo truyện dân gian từ thời nhà Đường.
(Xem: 9142)
Tình yêu như bát bún riêu. Bao nhiêu sợi bún bấy nhiêu sợi tình.
(Xem: 9548)
Khách thập phương rảo bước quanh sân chùa, ngắm nhìn cảnh vật, cội mai già, nụ mai còn hàm tiếu.
(Xem: 5737)
Cụm từ trên không biết có tự bao giờ…? Thế nhưng từ lâu cho đến tận ngày hôm nay, thật sự đã đi sâu thẳm vào
(Xem: 5388)
Khi cây mai vàng chưa kịp đưa hương Và bờ cỏ đương đổi màu hoang tái Bóng chiều nghiêng cánh én còn ái ngại Vẫn nghe lòng vời vợi bước xuân phương
(Xem: 5074)
Vẫn mang chiếc áo lỳ năm tháng cũ Vẫn chiều nay, Bên khung cửa hôm nào Ta nhấp nháp chung trà hương viễn xứ
(Xem: 5848)
Cành mai năm trước, cành đào bây giờ vẫn một sắc hương, cội mai già nỉ non bung ra từng hé nụ, hoa đào đón gió tưng bừng khoe sắc hương.
(Xem: 6567)
Hãy nhìn lại thật gần, thật kỹ, những gì đang có trong lòng bàn tay. Mùa xuân không ở đâu xa. Mùa xuân ở nơi ấy.
(Xem: 4847)
Tâm giống như con khỉ (kapicitta) là một thuật ngữ, đôi khi Đức Phật dùng để diễn tả các hành-vi lo-lắng, khuấy-động,
(Xem: 6529)
Tôi không có tham vọng viết nhiều về Thuyết tiến hóa cũng không tham vọng viết ra đây cuộc đời của Charles Darwin (1809-1882)
(Xem: 5146)
Năm mới, chúng ta đón chào một mùa xuân mới được nhiều phước lộc, và học thay đổi cách sống mới để làm đời mình thêm tươi vui, hạnh phúc.
(Xem: 6339)
Hiện nay, ở một số chùa có trưng bày tượng ba con khỉ trong sân chùa. Nhưng không phải ai cũng biết về nguồn gốc cũng như...
(Xem: 4845)
Thay đổi cuộc đời trong Năm mới chính là Làm mới chính mình, nuôi dưỡng suối nguồn hạnh phúc.
(Xem: 5213)
“Từ Thị Di Lặc” nghĩa là : người mang chủng tánh Từ Bi, rộng đức bao dung, hòa ái, êm dịu, luôn đem lại sự an lành hạnh phúc cho mọi người và cho cả cuộc đời.
(Xem: 6777)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam.
(Xem: 6007)
Dê là loài động vật hiền lành, gần gũi với đời sốngsinh hoạt của con người. Nó là một trong lục súc: ngựa, trâu, dê, chó, lợn, gà.
(Xem: 5694)
Vào dịp cuối năm, đầu năm, dương lịch hay âm lịch, có lẽ không có nhóm từ nào được mọi người dùng đến nhiều như là mấy chữ "Chúc mừng năm mới."
(Xem: 6366)
Cứ mỗi độ xuân về, chắc chắn ai trong chúng ta cũng đều cảm thấy có một chút gì khiến cho cõi lòng bâng khuâng, xao xuyến trước cảnh vật thiên nhiên...
(Xem: 6313)
Chính nương vào nhị đế mới có thể thi thiết phương tiện thiện xảo để độ mình, độ người và xiển dương Chánh Pháp.
(Xem: 7246)
Nguyện đem lòng thành kính, gởi theo đám mây hương, Phưởng phất khắp mười phương, cúng dường ngôi Tam bảo.
(Xem: 5734)
Ước vọng của con người luôn là những gì tốt đẹp, sung túc và dài lâu, cần phải đạt được trong một tương lai gần nhất.
(Xem: 8181)
Mọi người lăng xăng chúc nhau những điều tốt đẹp nhất và tất cả dường như đều quên mất là đầu năm ngoái mình cũng đã từng chúc nhau như thế.
(Xem: 8941)
Tết là ngày lễ hội lớn nhất trong năm, là dịp để mọi người đều hớn hở và đặt tất cả những niềm hy vọngước mơ của mình vào tương lai.
(Xem: 6132)
Giật mình nhìn lên bệ, Cứ ngỡ rằng trong mơ: Pho tượng Phật đi vắng. Ngoài kia xuân đã về.
(Xem: 6705)
Những ngày đầu xuân, thay vì chào đón mùa xuân mới bằng nụ cười tươi mát, chúng ta lại bắt đầu bằng sự sợ hãi, âu lo vì: năm nay là năm tuổi!... Thiện Ý
(Xem: 8081)
Ở quê anh mới tới đây, Việc quê anh biết đổi thay thế nào. Hôm đi, trước cửa buồng thêu, Cây mai mùa lạnh nở nhiều hoa chưa?... Hoang Phong
(Xem: 38961)
Đêm nay ngày lành Nguyên Đán Giờ nầy phút thiêng Giao thừa. Tuân lệ cổ tục ngày xưa Mở cửa nghinh Xuân tiếp phước. Truyền thừa di phong thuở trước...
(Xem: 6497)
Năm ngựa đến. Người ta hay chúc nhau "mã đáo thành công“. Mã là ngựa, đáo là đến nơi, ngựa đến thì thành công đến... Nguyên Đạo Văn Công Tuấn
(Xem: 8293)
Chúc phúc là ứng xử văn hóa nhằm sẻ chia và gửi gắm những ước mơ hay khát vọng sống thanh cao, thánh thiện... Chúc Phú
(Xem: 7916)
Từ chiều ba mươi, bàn thờ Phật ở mỗi nhà đã sạch sẽ, nhiều hoa tươi, trái cây; người nghèo chỉ cần thành kính dâng lên ly nước trong cũng khiến chư Phật hết lời khen ngợi... Nhụy Nguyên
Quảng Cáo Bảo Trợ