Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Bài Mới Nhất trang Văn Học
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
20,906,110

Sống Trong Bình An

Monday, November 29, 202119:48(View: 284)
Sống Trong Bình An

Sống Trong Bình An


 
Diệu Liên Lý Thu Linh


Chánh Niệm Và Tỉnh Giác 

Tỳ Khưu Thanissaro (Geoffrey DeGraff) là một tu sĩ người Mỹ theo truyền thống tu trong rừng của Thái Lan.  Sau khi tốt nghiệp Đại học Oberlin năm 1971 với chuyên ngành về Lịch sử Tri Thức Âu Châu, ông theo học thiền với Thiền sư Ajaan Fuang Jotiko ở Thái Lan và xuất gia năm 1976.  Năm 1991 Sư giúp xây dựng  Metta Forest Monastery ở San Diego, California, nơi Sư sau này là trụ trì.  Sư là một dịch giả, người viết năng nổ.  Nhiều tác phẩm của Sư có thể được tìm thấy trên mạng : www.accesstoinsight.org

+++

 

Pháp mang lại an bình, là nơi trú ẩn và hạnh phúc cho thế gian. Nếu thế giới bị tước đoạt Pháp, chúng ta không thể tìm thấy bất kỳ sự bình an nào ở đâu cả. Nếu mọi người, cá nhân hoặc đoàn thể, luôn có Pháp trong tâm, thì họ giống như cỏ xanh tươi mọc trên cánh đồng mùa xuân hay thung lũng trên núi, liên tục được nước mưa tưới tẩm.  Nếu người ta thiếu Pháp - nếu họ xấu ác hoặc hành xử không khéo léo- thì họ giống như cỏ trong mùa khô hoặc trên sa mạc, nằm chết trên mặt đất. Họ không có gì để khiến người khác cảm thấy mến ưa hay tôn trọng.  Ngược lại, họ sẽ bị coi thườngquên lãng.  Họ sẽ không gặt hái được gì ngoài đau khổbất hạnh.

 

Những người có Pháp trong tâm, giống như cây có hoa đẹp, hoa thơm. Mọi người đều muốn ở gần họ, kết thân với họ. Còn những người có hành vi thô tháo, họ giống như loài cây có hoa tuy đẹp nhưng đầy gai, hoặc không có hương thơm, hoặc hết sức hôi thối. Người khác chắc chắn sẽ chán ghét, không muốn đến gần họ.

 

Pháp cũng có thể được so sánh với ngọn lửa trong chiếc đèn lồng, mà bản chất của nó là sáng rực. Tâm của ta giống như cái lồng bao quanh ngọn đèn.  Nếu chiếc lồng không được chùi rửa, đầy bồ hóng, thì dù ngọn lửa có sáng đến đâu, nó cũng không thể tỏa ánh sáng ra bên ngoài.  Cũng thế, nếu tâm của ta bị những ý đồ xấu ác che khuất, thì dù ta cố gắng làm bao điều tốt, tâm cũng không thanh tịnh, bình an vì nó vẫn còn ô uế giống như bồ hóng làm mờ ám vỏ đèn lồng.

 

Chúng ta đã đến tu viện này, đó là một nơi yên bình, nên chúng ta cần cố gắng giữ bình an, thanh khiết trong hành vi của mình: thanh khiết trong lời nói, hành động và ý nghĩ của mình.  Khi ta có thể thanh khiết cả bên trong và bên ngoài như thế này, chúng ta sẽ hòa hợp với sự yên bình, thanh tịnh của nơi này.

 

Sự yên bình có được do nhiều nguyên nhân và mang lại nghiệp quả. Nếu không có nhân, quả sẽ không có. Loại hạnh phúc thiếu vắng sự bình an chỉ kéo dài trong một hơi thở ngắn.  Nhưng hạnh phúcbình an, thanh tịnh mang đến sẽ tồn tại trong một thời gian dài, rất dài. Nếu nơi chúng ta sống không yên tịnh, thì các hoạt động của ta không mang lại lợi ích gì.  Thí dụ, nếu muốn đọc, viết hoặc ghi nhớ kinh văn, thì rất khó.  Đây là lý do tại sao sự yên tịnh là rất quan trọng mà tất cả chúng ta phải cố gắng cùng nhau tạo dựng.

 

Thân chúng ta giống như một bình nước lớn, tâm như nước trong bình; và ô nhiễm của chúng ta, như cặn lóng trong nước. Nếu chúng ta lấy một cục phèn, khuấy quanh bình nước, các cặn lóng sẽ tụ lại kết tủa ở hai bên hoặc đáy bình, khiến nước được sạch, trong. Pháp giống như viên phèn để làm cho tâm chúng ta được sạch trong.  Khi ta lắng nghe Pháp và mang nó về nhà suy ngẫm để thêm lợi lạc, nó sẽ lọc bỏ các khuynh hướng bất thiện, cấu uế, để chúng kết tủa, tách ra khỏi tâm.  Khi Pháp trụ lại với tâm theo cách này, thì ngay cả khi có cảm giác tức giận, chúng ta cũng không chạy đuổi theo cảm giác tức giận đó. Khi có cảm giác thù hận, chúng ta sẽ không nổi sân theo đó.  Khi có cảm giác si mê, chúng ta sẽ không trở nên bồng bột theo đó. Nhưng ngay cả như thế, những cảm xúc này vẫn nằm chờ đợi, ngủ ngầm trong tâm, đó là lý do tại sao chúng ta phải phát triển các hình thức thiện lành cao hơn nữa để loại bỏ hoàn toàn các cặn lóng ra khỏi bình nước của chúng ta.

 

Các hình thức thiện lành cao hơn mà ta phải phát triển là các thực hành để tạo ra sự bình an trong tâm. Khi tâm được bình an, nó tạo ra một nội tâm đầy phẩm chất, giống như cách ta để nước lắng đọng thì nó trở nên trong suốt.  Ở bên trong phàm phu chúng ta có ba kẻ xúi giục: mắt, tai và miệng. Đó là trên phương diện vật lý.  Ở lãnh vực tinh thần, kẻ xúi giục bên trong chính là tâm.  Đây là những thứ tạo ra sự bất an trong nội tâm ta.  Vì thế, ta phải cẩn thận ngăn các độc tố đi vào nội tâm qua các cửa này.  Nếu nhận ra rằng mình đã ăn nhầm chất độc, ta phải nhổ nó ra ngay. Nếu không, nó sẽ làm hại ta. Nói cách khác, mắt, tai và miệng là những nơi ta cần canh giữ, kiềm chế nhiều nhất.

 

Thông thường, mắt luôn tìm kiếm rắc rối, tai cũng thế  và miệng có thói quen hay nói những điều gây rắc rối. Để lời nói của ta không đem lại rắc rối, đòi hỏi sự khôn ngoan, sáng suốt. Khi ta sáng suốt, thì giống như khi ta hấp thụ thức ăn ngon, ta sẽ an toàn.  Ngay cả khi ăn phải chất độc, ta cũng không chết. Sự sáng suốt đang được đề cập ở đây là sự hiểu biết từ các kiếp quá khứ, hiểu biết về cách con người chết và tái sinh, và sự hiểu biết để chấm dứt quá trình sinh khởi của ô nhiễm trong tâm. Nếu chưa có được những loại sáng suốt này, ta phải cẩn thận hơn trong việc chăm sóc bản thân, để ta có thể có được hiểu biết về những gì là thiện xảo, những gì là không.

 

Khi phòng ngự thân, ta phải (1) canh chừng cái ác để nó không phát sinh; (2) canh chừng cái thiện để nó không lơi nhịp; và (3) sử dụng tâm thiện lành để nó mang lại lợi ích. Khi nói, hãy để lời nói của chúng ta mang đến sự bình yên. Nếu lời nói của ta gây rắc rối, thì khác gì ta đã ăn chất độc.  Lúc đó, ta không chỉ làm hại bản thân, mà người khác cũng bị vạ lây, giống như ta rải chất độc vào một cái bể nơi các con cá đang cắn nhau.  Con này cắn con kia, làm vết thương bị đầu độc, và cuối cùng chúng giống như một bè cá chết nổi lên trên mặt nước. Vì thế, khi biết mình vẫn còn tham, sân và si trong tâm, ta cần phải hết sức cẩn trọng trong lời nói. Khi chánh niệm để chỉ nói những gì cần nói, và kiềm chế không nói điều không nên nói, là chúng ta đang gìn giữ để sự thiện lành không bị hao tổn, đồng thời ta cũng ngăn chặn cái ác không khởi lên.  Ngoài ra, ta cũng phải chú ý đến đôi tai của mình. Đôi khi người khác nói với thiện ý, nhưng ta nghe không lọt tai. Ngược lại, đôi khi ta nói với thiện ý, nhưng người khác lại hiểu lầm. Trong trường hợp đó, người ta nói là đàn gảy tai trâu.  Nó không đem lại ích lợi gì.

 

Khi sống cùng nhau trong tăng chúng như thế này, chắc chắn sẽ có đủ loại âm thanh khi chúng ta tiếp xúc với nhau. Nếu so sánh, chúng ta không khác gì một dàn nhạc, gồm âm thanh của kèn, âm thanh của cồng chiêng, âm thanh của mộc cầm, âm thanh cao, âm thanh thấp. Nếu tất cả các nhạc cụ đều có cùng âm thanh, thì dàn nhạc này nghe không thú vị chút nào.  Tương tự, khi nhiều người sống cùng nhau, chắc chắn sẽ có những âm thanh tốt và xấu phát sinh trong nhóm. Vì vậy, mỗi người chúng ta phải tự chăm sóc tâm mình. Đừng để bản thân cảm thấy tức giận hoặc bất mãn với các âm thanh khó nghe, vì khi có nhiều bất mãn, chắc chắn tâm sẽ chuyển sang sân hận. Khi có nhiều sân hận, tâm sẽ chuyển sang ác ý.   Khi có ác ý, nó sẽ dẫn đến cãi vã, phiền hà.

 

lý do này, chúng ta nên phát triển các suy nghĩ thiện lành tới người ở trên ta, ở dưới ta hay cùng cấp độ với ta. Khi người dưới ta thể hiện sự khó chịu trong lời nói hoặc hành động, ta nên tha thứ cho họ. Khi có thể làm điều này, chúng ta sẽ đóng góp cho sự bình yên và thanh tịnh của nhóm.

 

Tâm chúng sanh hiếm khi có thời gian để nghỉ ngơi và thư giãn. Lúc nào ta cũng có điều phải suy nghĩ. Có thể nói rằng kể từ khi học được ngôn ngữ của con người, chúng ta đã tiếp tục suy nghĩ mà không có thời gian để dừng lại và nghỉ ngơi. Tâm khiến bản thân bận rộn cho đến khi chết. Nếu thân ta cũng cần cù như thế, thì tất cả mọi người sẽ trở thành triệu phú. Nhưng khi tâm khôngthời gian nghỉ ngơi, nó chứa đầy các chướng ngại. Đó là lý do tại sao tâm không được bình an. Vì vậy, chúng ta được dạy thực hành thiền, buông bỏ những suy nghĩ về dục ái. Nói cách khác, chúng ta đóng cửa các giác quan của mình, để tâm không chú ý đến bất cứ điều gì ở bên ngoài, và chúng ta có thể đặt hết tâm trí vào các phẩm chất cao quý của Phật, Pháp và Tăng.  Ta không để tâm rơi vào sắc, thinh, hương, vị, hay xúc, là các đối tượng của dục.

 

Đối với các uế nhiễm, chúng ta không để tâm rơi vào trạng thái tham, sân hay si.  Sự thực hành đôi khi diễn ra như ý ta muốn, nên ta sinh ưa thích, và coi thường.  Đôi khi nó không diễn ra như ý ta muốn, và ta bực bội, khó chịu. Đây là những trường hợp của tham và sân. Đối với si, đôi khi khi chúng ta ngồi, mà không nhớ mình đang làm gì hay đang ở đâu. Chúng ta bị phân tâm, lơ đãng, không biết chuyện gì đang xảy ra, tốt hay xấu, đúng hay sai. Điều này làm cho tâm trí trở nên mù mờ, tăm tối.  Đôi khi ta trôi giạt vào những suy nghĩ về quá khứ, nhớ nghĩ đến người đã làm hại ta, khiến ta phát sinh ác ý, muốn trả thù, trả oán.  Như thế là chúng ta tự làm hại mình bằng cách phá hỏng việc thực hành của mình.  Ba loại uế nhiễm này – tham, sân và si - là những đống củi khô chỉ chờ bắt lửa, vì thế chúng ta phải loại bỏ chúng hoàn toàn ra khỏi tâm. 

 

Chánh niệm tỉnh giác là phẩm chất của Đức Phật. Cảm giác hạnh phúc thảnh thơiđặc tính của Pháp. Nếu bạn có thể duy trì sự tự tại đó cho đến khi nó đông cứng lại thành một khối - nói cách khác là bạn đã làm cho sự thiện lành vững chắc và mạnh mẽ trong tâm - đó là đặc tính của Tăng (Saṅgha). Một khi bạn đã có tâm thiện lành vững chắc như thế, bạn có thể mang nó theo, và sử dụng nó theo bất cứ cách nào bạn muốn.  Bất cứ  bạn nói điều gì cũng mang lại kết quả tốt. Bất cứ bạn làm điều gì cũng sẽ cho quả tốt. Khối tâm thiện lành vững chắc đó giống như một viên ngọc ước thần kỳ, mang lại tất cả mọi hạnh phúc cho bạn.

 

Diệu Liên Lý Thu Linh

10.2021

(Chuyển ngữ từ tập Meditations 10, bao gồm các bài Pháp thoại về thiền và các chủ đề khác do Tỳ Khưu Ṭhānissaro giảng tại tu viện Metta Forest khoảng 2018-2019)
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
(View: 78)
Chúng ta phải cẩn thận để không nghĩ rằng hành thiền là phải dẹp bỏ các suy tưởng.
(View: 94)
Bài kinh ngắn “Con Đường Không Có Lầm Lỗi” là bài kinh được trích trong Tăng Chi Bộ (Anguttara Nikãya)
(View: 76)
Thời Lý – Trần là thời kỳ vàng son nhất của Phật giáo Việt Nam khi nhận được sự ủng hộ rất lớn từ triều đình và
(View: 94)
Kể từ khi Đức Phật thành đạo và chuyển bánh xe pháp thì lý tưởng thực thi tinh thần bình đẳng giải thoát và bình đẳng...
(View: 118)
Cho đến nay, đại dịch COVID-19 đã hoành hành trên thế giới gần hai năm.
(View: 144)
Bình an và hạnh phúc là hai phạm trù cơ bản trong cuộc sống mà con người luôn mong ước đạt được đầy đủ và trọn vẹn nhất, để cuộc sống thêm thăng hoa
(View: 156)
Trong một kiếp nhân gian, mọi chúng sinh đều khởi đầu từ sinh và kết thúc ở diệt.
(View: 150)
Trong xã hội hiện nay, chúng ta đề cao tinh thần nhập thế, đem đạo vào đời. Vậy làm thế nào để Phật sự mãi thăng tiến, tỏa sáng, ma sự ngày càng tiêu trừ.
(View: 142)
Liều thuốc giải cho ảo tưởng, bản ngã và từng vấn đề khác mà chúng ta đối mặt là trí huệ của Pháp;
(View: 195)
Sự phát triển của thời đại công nghệ số, cám dỗ vật chất và những thách thức từ khủng hoảng môi trường, dịch bệnh, kinh tế, xã hội,…
(View: 182)
“Này Cunda, nếu những gì thuộc quá khứ là hư vọng, không thật, không có lợi ích, Như lai không trả lời.
(View: 215)
Sống trong thế giới đầy biến động của đại dịch COVID-19 bùng phát, mới thấy sự hiện hữu của con người trong mối tương quan
(View: 169)
Khi Đức Phật còn hiện hữu cõi Ta-bà, chúng đệ tử xuất gia sống thanh tịnh, hòa hợp thành một thể thống nhất,
(View: 159)
Ngoài Danh và Sắc, phần tâm linh và phần vật chất, là hai thành phần cấu tạo chúng sanh, Phật Giáo không chấp nhận
(View: 261)
Ajhan Chah nói rằng nếu bạn muốn chuyển hóa tâm, bạn phải biết và chuyển hóa trái tim. Và khi thực hành bạn cảm thấy không thoải mái, muốn bỏ cuộc, đó là khi bạn biết mình đang đi đúng đường.
(View: 226)
Giã từ cõi mộng điêu linh Tôi về buôn bán với mình phôi pha.
(View: 273)
Những rộn ràng họp hội mấy giờ trước đã lắng xuống. Tiếng nói, giọng cười ai đó, đã tan vào hư không.
(View: 280)
Những rộn ràng họp hội mấy giờ trước đã lắng xuống. Tiếng nói, giọng cười ai đó, đã tan vào hư không.
(View: 281)
Học pháp là công việc quan trọng của người con Phật nếu muốn đạt được mục đích tối hậu của sự giải thoát.
(View: 268)
Lắng nghe là một kỹ năng căn bản để kết nối cộng đồng. Lắng nghe để hiểu mình, hiểu người, để trút bỏ những ưu phiền, lạc quan vui sống, xây dựng xã hội tốt đẹp.
(View: 344)
Vô Tầm Vô Tứ Định là nền tảng cơ bản của tất cả các loại Định trong Thiền Phật Giáo gồm chung cả ba hệ: Nguyên Thủy, Phát Triển và Thiền Tông.
(View: 358)
Thiểu Dục là muốn ít; Tri túc là biết đủ. Muốn ít là đối với cái chưa có, mà vì nhu cầu, mong cho có.
(View: 417)
Nói đến “Tâm” ai ai cũng hiểu được liền liền, nhưng đi sâu vào vấn đề là việc khác. Theo tôi được biết có nhiều người thường nói “Tâm” là (trái tim) có gì đâu mà diễn bày.
(View: 677)
Theo nhà Phật thì trong kiếp này, có người “ở hiền” nhưng lại không được “gặp lành”, nguyên nhân là bởi họ phải “trả” những thứ đã “vay” ở trước đó!
(View: 370)
Bồ tát là người tu tánh Không, ở trong tánh Không nhưng có lòng bi khi thấy chúng sanh vì không biết tánh Không nên điên đảo vọng tưởng
(View: 667)
Kính số 52 Bát Thành có đoạn viết về sơ thiền một cách ngắn gọn như sau: “Ở đây, này Gia chủ, Tỷ-kheo ly dục, ly bất thiện pháp chứng và trú Thiền thứ nhất, một trạng thái hỷ lạc do ly dục sanh, có tầm, có tứ”
(View: 651)
Lời cầu nguyện được đức Đạt Lai Lạt Ma thứ mười bốn của Tây Tạng sáng tác, Vinh Danh và Nguyện Cầu Tam bảo Đại Bi: Đức Phật, Giáo Huấn, và Cộng Đồng Tâm Linh.
(View: 413)
Cổ nhân có câu “họa tòng khẩu xuất” như muốn cảnh tỉnh, khuyên răn người đời chớ để cho cái miệng mình nói năng tùy tiện, lung tung mà có lúc tự rước họa vào thân!
(View: 452)
Từ thuở ấu thơ cho đến lúc trưởng thành, có thể ai cũng từng được nghe những câu nói đại loại như: “Nếu không nói được gì tốt đẹp thì tốt nhất nên im lặng”.
(View: 459)
Nếu kẻ nào cố ý tạo nghiệp, Ta nói rằng kẻ ấy phải thọ lấy quả báo. Hoặc thọ ngay trong đời hiện tại, hoặc thọ vào đời sau.
(View: 652)
Trong Kinh Như Thị Ngữ (Itivutthaka), Đức Phật nói: "Tất cả những công đức mà ta thực hiện ở trên đời góp lại cũng không bằng công đức của sự thực tập Từ Quán.
(View: 753)
Đức Phật khuyên ta mỗi ngày cần quán tưởng đến năm điều. Tất cả chúng ta đều biết những điều ấy, nhưng ta thường dễ quên.
(View: 679)
Chủ đề khá nhạy cảm đã dẫn dắt vô số người trong quá khứ cũng như hiện tại; Phật tử cũng như tín đồ các Tôn giáo hiện nay ...
(View: 440)
Trong Kinh Như Thị Ngữ (Itivutthaka), Đức Phật nói: "Tất cả những công đức mà ta thực hiện ở trên đời góp lại cũng không bằng công đức của sự thực tập Từ Quán.
(View: 426)
Nếu bị người khác làm tổn thương, bạn vẫn cần yêu thương họ, nếu người khác khi dễ bạn, bạn phải tha thứ cho họ đấy gọi là rộng kết duyên lành.
(View: 767)
Tuệ Trí của Đức Đạt Lai Lạt Ma là một phần trích từ xuất bản trước đó của quyển Năng lực của Từ bi
(View: 620)
Quán niệm vô thường là một trong những nội dung tu tập căn bản của người Phật tử. Mọi sự mọi vật quanh ta luôn vận động, biến đổi từng phút, từng giây.
(View: 497)
Xung quanh các hiện tượng mê tín dị đoan “có tổ chức” diễn ra gần đây, đã có nhiều ý kiến trái chiều về “con đường tu tập” với những...
(View: 506)
Bụt đã từng sống với hàng ngàn vị khất sĩ túc trực xung quanh. Bụt cũng đi, cũng ngồi, cũng ăn cơm với những vị nam và nữ khất sĩ khác nhưng Ngài luôn an trú trong sự tĩnh lặng.
(View: 623)
Chúng ta ai ai cũng biết, trong cuộc sống hiện tại đương thời, bây giờ là thời buổi khoa học đương thời đi lên.
(View: 507)
Căn bản đời sống của chúng ta là đi tìm sự hạnh phúc và tránh né sự khổ đau, tuy nhiên điều tốt nhất mà ta có thể làm cho chính bản thân
(View: 697)
Theo quan niệm của Phật giáo, Khổ (zh. 苦, sa. duḥkha, pi. dukkha) là cơ sở quan trọng của Tứ Diệu Đế.
(View: 488)
Thoạt nhìn thì tánh Khôngtừ bi có vẻ ngược hướng nhau, vì tánh Không nhắm đến một thực tại tuyệt đối còn từ bi thì lại hướng về một thế giới và chúng sanh vô thường, tương đối.
(View: 524)
Trong nền văn hóa của chúng ta, mọi người rất khó khăn để hướng sự yêu thương tử tế đến với chính bản thân họ.
(View: 522)
Ngồi lắng lòng lại để cảm nhận từng hơi thở trong ta, nghe những thanh âm của cuộc sống và nghĩ về cuộc đời của những người ngoài kia,
(View: 515)
Trong xã hội Ấn Độ thời cổ đại, vị trí người phụ nữ hãy còn thấp kém. Tôn giáo và các giáo phái đương thời không đồng tình cho người nữ xuất gia.
(View: 608)
Trong đời sống thường nhật, nếu muốn được tự do tự tại tất phải thực hiện bằng được hai nguyên tắc “thiểu dục” và “tri túc”.
(View: 621)
Theo lời Phật dạy, nhân quả là một định luật mang tính tất yếu. Gieo nhân lành thì được hưởng quả lành, tạo nhân ác thì chịu quả báo ác.
(View: 769)
Phật dạy: “Không có gì là ngẫu nhiên”. Dường như nó cũng là một sự sắp xếp tưởng như vô tình mà lại hữu ý để loài người nhận ra những điều quan trọng, điều gì đó lớn hơn con virus...
(View: 601)
Đã có quá nhiều bài trên các trang mạng nói đến chính giáotà giáo. Đứng góc độ nào để phân biệt chính và tà?
Quảng Cáo Bảo Trợ