Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới

Xin Đừng Tàn Phá Sự Sống

23 Tháng Tám 202018:29(Xem: 3583)
Xin Đừng Tàn Phá Sự Sống

Xin Đừng Tàn Phá Sự Sống

 

Sáng nay thức dậy, sau giờ niệm Phật, uống tách trà sen, rồi mở computer đọc tin tức đôi điều. Tin tức chưa đọc, màn hình hiện lên bức ảnh núi đồi trùng điệp, mỏm đá doi ra ngoài biển, sóng vỗ bờ dạt dào. Dòng sông uốn quanh theo triền núi. Những cây thông cao vút và xanh ngát. Từ những biểu tượng ấy, chợt nghĩ trong đầu, thì ra bất cứ nơi nào cũng có sự sống. Sự sống có khắp mọi nơi trên mặt đất. Sự sống của loài người. Sự sống của loài vật. Sự sống của cỏ cây, hoa lá… Hữu cơ, vô cơ, hữu tình, vô tình không phân biệt. Dù loài vật ấy mang thân hình to lớn như người xưa đã nói: “Nhứt điểu, nhì ngư, tam xà, tứ tượng” hay những thứ nhỏ bé như Đức Phật dạy là không nên khinh bốn điều nhỏ: “một đốm lửa nhỏ, một con rắn nhỏ, một hoàng tử nhỏ, một tỳ kheo nhỏ.”

Bức ảnh đã cho thấy, trên mặt đất núi, những đám rừng thông cao vút xanh tươi đầy sức sống, sớm đón gió ngàn vi vu, chiều gần như vươn mình bay theo những đám mây bạc, bềnh bồng trăm chốn, ngàn phương thong dong, tự tại. Rừng thông trải rộng cành thông để che mưa đở nắng, để hứng đón ánh sáng mặt trời, để tắm mình trong những trận mưa tuyết trắng xoá còn đọng lại trên cành lóng lánh như những giọt pha lê trong suốt. Ấy là sức sống của thông trên triền núi đồi kia. Từ sức sống hiên ngang, kiêu hùng đó mà Nguyễn Công Trứ đang làm người mà không muốn làm người để muốn làm cây thông:

“Ngồi buồn mà trách ông xanh

Khi vui muốn khóc buồn tênh lại cười

Kiếp sau xin chớ làm người

Làm cây thông đứng giữa trời ma reo

Giữa trời vách đá cheo leo

Ai mà chịu rét thì trèo với thông.”

Vách đất mang màu vàng cam nhạt, chứa đầy sức sống cho tất cả. Từng vách đá sừng sửng, rong rêu bám loang lổ trên người, màu xám xịt cũ mục. Màu xanh nhạt phong trần, lấm tấm có vùng sâu bọ ẩn núp. Những đàn kiến bò lòng vòng, để tạo dựng sức sống trên phiến đá càng làm thêm linh động cho bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ.

Sóng vỗ nhẹ vào bờ. Dãy cát vàng lóm đóm, phì phò bởi những con cua, con còng, vẻ vời vết chân trên cát biển. Một sự sống hồn nhiên. Thiên nhiên kể từ thời khai thiên lập địa, nó là như vậy. Là như sự sống của cây thông. Là như sự sống của rong rêu phủ kín. Là ánh nắng mặt trời. Là sự nâng đở, chở che của đất. Có đất là có sự sống. Có đất là có sự nuôi dưỡng, trưởng thành thế giới con người, thế giới của loài vật, thế giới hữu tình, vô tình vạn loại chúng sanh. Xin hãy biết thương yêu trái đất. Xin đừng tàn phá trái đất. Vì một khi tàn phá trái đất thì có nghĩa là tàn phá sự sống của chính mình, cùng đồng loại.

Thế giới ngày nay, những thảm trạng của môi sinh đã xảy ra quá nhiều trên trái đất: động đất, sóng thần, bão dữ, lũ lụt, hạn hán, cháy rừng, bầu không khí ô nhiễm, không khí khó thở… Những hiện trạng này là do trái đất đã bị hâm nóng. Trái đất không còn sức chịu đựng được nữa, bởi sức tàn phá dữ dội bắt nguồn từ vỏ trái đất. Điều này được chứng minh như là núi rừng thâm u, cây cối sầm uất là một năng lượng lưu trử nước trên thượng nguồn, nhưng cây cối, núi rừng ấy đốt phá, chặt gốc, bứng rể để làm nguồn lợi cho con người, cho cá nhân, cho cái tôi, mà sinh ra bao nhiêu tệ trạng lũ lụt cuốn về bình nguyên thành cảnh nhà tan cửa nát, nước cuốn trôi đi tất cả. “Tàn phá trái đất là tàn phá sự sống của chính mình.” Đây chỉ là cảnh tượng vật lý. Còn tâm lý thì sao? Tâm người không thiện. Từ tâm lý không thiện đã tạo nên một từ trường không thiện ảnh hưởng đến môi trường xung quanh. Nếu là xã hội người thì lấn áp, tranh giành, tướt đoạt, chủ quyền… Nếu là xã hội loài vật ăn thịt thì giết chết lẫn nhau… Nếu là loài thảo mộc thì héo úa, điêu tàn… Do vậy, xin đừng tàn phá trái đất, dù trên lãnh vực nào, vật lý hay tâm lýcon người cần phải ra sức bảo vệ môi trường vật lý và tâm lýđạo đức, để có được một sinh thái sống an lành, hạnh phúc mang tính thiên nhiên, tự nhiên. Qua hình ảnh này Đức Phật dạy: “Này các Tỳ kheo, các Thầy không nên đi giẫm trên cỏ non. Các Thầy ngồi thiền dưới các gốc cây lớn, có tàng lá che mát, có nhiều dưỡng khí làm cho thân tâm được khoẻ khoắn, dễ điều hơi thở. Các Thầy mỗi khi uống nước phải có đãy lọc nước, để các loài vi sinh được sống. Uống xong rồi, các Thầy không được làm vẫn đục chỗ nước còn lại để dành cho người sau, dù nước ấy là nước của ao, hồ hay nước của lổ chân trâu. Khi sinh hoạt chung trong cộng đồng, ở núi rừng, các Thầy không được tự ý chặt cây, bẻ cành, tàn hại môi trường, mà phải gìn giữ cẩn trọng, hai sự sống người và cảnh vật được hài hoà với nhau. Do vậy, các Thầy không được đốt núi rừng, trước khi cần chặt cây cối, phải đem tâm chân thành nói với các vị Thọ thần để họ di chuyển đi chỗ khác, không được vô cớ phá phách nhà cửa người ta.” Đức Phật đã dạy, dạy một cách tỉ mỉ, chi li trong đời sống. Biết tôn trọng mình, tôn trọng người, tôn trọng môi trường chung quanh. Bởi vì bất cứ nơi nào cũng có sự sống, một cách linh thiêng, mầu nhiệm. Chúng ta nghe bài “Hương Sơn phong cảnh ca” của Chu Mạnh Trinh mang ý vị tuyệt vời của sự sống:

“Bầu trời cảnh Bụt

Thú Hương Sơn ao ước bấy lâu nay

Kìa non non, nước nước, mây mây

“Đệ nhất động” hỏi rằng đây có phải!

Thỏ thẻ rừng mai chim cúng trái

Lững lờ khe yến cá nghe kinh

Thoảng bên tai một tiếng chày kình

Khách tang hải giậc mình trong giấc mộng

Này suối giải oan, này chùa Cửa Vỏng

Này am Phật Tích, này động Tuyết Quynh

Nhác trông lên ai khéo vẻ hình

Đá ngũ sắc long lanh như gấm dệt

Thăm thẳm một hang lồng bóng nguyệt

Gập gềnh mấy lối uốn thang mây

Chừng giang sơn còn đợi ai đây

Hay tạo hoá khéo ra tay sắp đặt

Lần tràng hạt niệm Nam Mô Phật

Cửa Từ bi công đức biết là bao

Càng trông phong cảnh càng yêu.”

Phong cảnh chung quanh ta đẹp như thế đó. Sự sống của muôn vật hữu tình như thế đó. Phải chăng đây chính là sự hiển bày của tâm thiện. Công đức tu tập của ý niệm lành, nên hữu tình thế gian, khí thế gian hài hoà, quyện toả với nhau. Cho nên Đức Phật dạy: “Nơi nào có A La Hán ở, nơi đó được phì nhiêu.”

Một khi chúng ta hiểu như vậy, và mong rằng con người hiểu như vậy để sự sống không bị tàn phá, con người nuôi dưỡng lòng thiện, có được lòng thiện để cho nhau lòng thiện mà không cho nhau lòng bất thiện, để gặt hái đau thương. Chúng ta nhìn vào thế giới hôm nay, con người đang gặt hái cái bất thiện, kể cả đức tin tôn giáo, dường như cũng bị lung lay. Đời sống của đức tin ấy đã bị va chạm gần như vô thần bởi cái không thiện đang ngự trị trong lòng người. Tài nguyên mầu mở của trái đất mỗi ngày tưởng chừng cạn kiệt cũng do lòng tham con người. Tất cả là một chuổi hệ luỵ từ nhơn đến quả và ngược lại từ quả tới nhơn như những vòng mắc xích dính liền với nhau.

Trong kinh Pháp Cú, Đức Phật dạy: “Nó đánh tôi, chửi tôi. Nó cướp phá, tước đoạt tài sản của tôi. Nếu ai tạo nhơn thù hận thì trọn đời chuốt lấy khổ đau.” Vậy, mình không muốn chuốt lấy khổ đau, xin đừng tạo nhơn thù hận. 

Tinh thần bài viết: “Xin đừng tàn phá sự sống” này không ngoài tư tưởng “Duyên Sinh” hay “một thế giới quan trùng trùng vô tận” của Hoa Nghiêm. Sự sống của mọi loài trên trái đất đều có sự liên lạc mật thiết với nhau mà không có một sự vật nào sống tách biệt một mình được, mà ngay nơi hình ảnh ban đầu, chúng ta đã thấy: Thông mọc trên mặt đất núi. Rong rêu bám sống trên mặt đá. Dòng sông lững lờ chảy quanh co, theo triền núi. Sóng biển nhấp nhô vỗ vào bờ. Bãi cát vàng nằm im muôn thủa… Mây ngàn đang bay. Gió chiều vẫn thổi… tất cả đều mang một tự tính thiên nhiên không gượng ép, bắt buột. Do vậy mà trái đất hay đời sống người cũng tuỳ duyênsinh tồn. Sinh tồn trong sự tương tục tự nhiên.

Hôm nay, do sự sinh hoạt con người, đã làm mất cái tự nhiên của thiên nhiên ấy, cũng như nhiều điều kiện khác đã góp phần tàn hại sự sống:

Núi lửa đã tàn hại sự sống không ít và ảnh hưởng đến môi trường xung quanh. Chất dinh dưỡng cho loài thảo mộc không còn. Đất mầu phì nhiêu đã bị thiêu đốt, làm tiêu hao năng lượng sống thiên nhiên.

Đốn cây, phá rừng đây là một hệ quả tàn phá thiên nhiên, giết chết sự sống, làm đất đai khô cứng, cằn cỗi, không còn điều kiện để giữ lưu lượng nước lớn cho trái đất nuôi dưỡng thiên nhiên, từ đó con người phải gánh lấy hệ quả lũ lụt, nhà trôi người chết. Những trận hoả hoạn lớn trên thế giới đã cháy rụi, thiêu huỷ hàng trăm ngàn hecta đất, đã cướp đi sự sống hàng tỉ loài vật trong núi rừng, làm không khí nhiễm ô trong không gian, mà hôm nay con người phải gánh chịu sự tàn phá ấy.

Đắp đập nước, gom các con sông nước chảy dồn về một chỗ, đã tạo thành một sức nặng khổng lồ, có thể làm độ quay của trục địa cầu bị sai lệch, không được căn bằng thiên nhiên theo tính tự nhiên, từ đó đã gây ra tai nạn không ít cho xã hội người hôm nay. Và từ đó đã có những hiện trạng mưa to gió lớn đã đổ trút xuống những miền đất bất thường ấy, đã tiêu huỷ sự sống không thể đo lường.

Phế thải đồ dơ của những nhà máy công kỷ nghệ. Chất dơ hoá học ấy chảy ra biển, làm môi trường biển bị nhiễm ô, cá chết ảnh hưởng tới người chết và sự chết dây chuyền kéo theo sau, tàn phá sự sống.

Thử bom nguyên tử, một thứ hoá chất làm huỷ diệt môi trường sống kéo dài một thời gian lâu xa, trải qua nhiều thế hệ… Đây là sự độc hại, là tác phẩm của con người, là thành quả nghiên cứu để rồi gây hại không thể lường trong kiếp nhân sinh.

Nền tiến bộ của con người, xe chạy, máy bay bay, hãng xưởng hoạt động hầu như rầm rộ suốt ngày đêm không ngừng tiếng máy nổ, không ngừng dầu nhớt phế thải, không ngừng khí độc, khói dơ phun ra đã kết thành những khí dơ đầy đặt trên thượng tầng không gian.

Nền văn minh tin học internet vượt thời gian, đầy đặt mạng lưới vô số chiều. Desktop, Ipad, Iphone, đồng hồ điện tử… ngày nay dường như ai cũng có. Từ đó, chúng ta thấy rằng, dòng điện đang chéo dẫy đầy trong không gian, toát ra một năng lượng làm ảnh hưởng đến sức khoẻ con người, bộ óc, các hệ thần kinh, tiềm năng của sự sống…

“Nhứt tức nhứt thiết. Nhứt thiết tức nhứt.” Một tức là tất cả. Tất cả tức là một. Nếu cái một là thiện thì tất cả là thiện, mà tất cả là thiện thì cái một là thiện. Sự vật có liên hệ rất chặt chẻ với nhau, như đã nói, dù chỉ là một ý nghĩ, thiện hay bất thiện, luôn liên quan, chịu ảnh hưởng với nhau. Vậy, chúng ta là người con Phật, hay không là người con Phật, phải nghĩ về cái thiện mà xây dựng đời sống. Nếu nghĩ về cái không thiện mà xây dựng đời sống cho riêng mình thì đây chính là một đời sống phi pháp, đời sống xa lìa lý tính nhân bản. Đời sống của một tác nhân không đạo đức, không thiện lành.

Đức Phật dạy: trong năm giới, thì giới thứ nhất là không được sát sanh. Người thọ trì giới pháp phải gia tâm giữ gìn. Giới không được sát sanh là giới được đặt lên hàng đầu để cho người Phật tử bảo hộ sự sống, thì biết rằng cái nhìn của Đạo Phật, hay nói một cách khác cái lòng từ bi của đạo Phật đối với sự sống quan trọng đến tầm cở nào. Đạo Phật dạy: “Hãy ăn chay, để nuôi dưỡng sự sống, không ăn mặn để thấy máu đổ đầu rơi, để phải nghe tiếng kêu la gào thét của con vật bị giết. Xin tất cả con người hãy tiếp tay để nuôi dưỡng sự sống.” Đức Phật dạy: “Giới thứ nhất là người Phật tử, không được giết hại chúng sanh mà cũng không xúi giục người khác giết hại, hay thấy người khác giết hại mà có ý đồng tình, vui theo, khuyến khích, hay dựa trên các phương tiện giết hại, hết thảy đều không được.”

Đời sống trong nhà Thiền đã dạy, mỗi khi bước chân đi trên mặt đất, hay trong lúc bưng ly nước để uống thảy đều phải chánh niệm, nhớ nghĩ đến sinh mạng của các loài sinh vật nhỏ nhiệm mà hộ trì:

“Tùng triêu dần đán trực chí mộ

Nhất thiết chúng sanh tự hồi hộ

Nhược ư túc hạ tán kỳ hình

Nguyện nhữ tức thời sanh Tịnh Độ.”

Dịch:

Từ sáng sớm cho đến chiều tối

Tất cả chúng sanh hãy tự giữ lấy mình

Nếu có lỡ bị dẫm chết dưới bàn chân

Thì nguyện cho lập tức liền sanh về Tịnh Độ

Hay:

Phật quán nhất bát thuỷ

Bát vạn tứ thiên trùng

Nhược bất trì thử chú

Như thực chúng sanh nhục.

Dịch:

Đức Phật nhìn trong một bát nước

Thấy có tám vạn bốn ngàn con vi trùng

Uống nước mà không thọ trì câu thần chú này

Chẳng khác nào như ăn thịt chúng sanh.

Ấy là cái nhân sinh quan của Đạo Phật. Cái lập trường gìn giữxây dựng đời sống, đã trải qua gần 3000 năm luôn mẫn tiệp, sinh động theo từng bước chân hoằng pháp qua các quốc gia, dân tộc trên thế giới, mà cứ mỗi thời tụng kinh, công phu sớm chiều, chúng ta đã nghe lời phục nguyện: “Nguyện cho thế giới hoà bình, chúng sinh an lạc.” Đây chỉ là một hai điều xin được tiêu biểu, còn vô số vô biên những điều khác nữa, không thể nói hết, qua phạm trù xây dựng đời sống thanh lương, thánh thiện.

Gói trọn trong bài này, người viết chỉ ước mong, bằng tấm lòng chân thành, sao cho làm con người đúng nghĩa, có được một đời sống lành mạnh, yên vui, hạnh phúc. Con người biết thương yêu với người, mà không nhẫn tâm tàn hại sự sống của nhau. Như mặt đất kia nuôi lớn tất cả, đã cho con người một tài nguyên vô tậncon người không biết giữ gìn trái đất, lại tàn phá trái đất nhiều hơn, thì làm sao tránh khỏi hoạ diệt vong.

Xin con người hãy nuôi dưỡng lòng từ bi, vì sự bình yên, hạnh phúc cho tất cả. Tất cả chỗ nào cũng đều thể hiện lòng Từ, chứ không phải đợi cho đến lúc ngồi vào bàn tròn, nơi đại sảnh, cao ốc kia rồi mới hội họp, thảo luận đề ra phương án, đường lối bảo vệ môi trường, an ninh thế giới, chấm dứt vũ khí hạt nhân, hay những gì khác hơn nữa. Hãy xoay về và nghĩ đến cái tâm thiện đã có ở trong mình, không đâu xa hết, xin đừng lãng quên.

Chúng ta hãy nghe, người trong thế gian, một nhà hiền triết đã nói: “Tôi được sinh ra đời là nhờ vào một ân sủng đầy sự thương yêu của con người và tạo vật. Sự thương yêu ấy có cả chính bản thân tôi. Do vậy, dù sao đi nữa, tôi vẫn luôn thương yêu cuộc đời và sự sống này.”

Hôm nay, con người đã có cái thiện tự nhiên ở trong lòng thì xin đừng đánh mất cái thiện tự nhiên ấy. Cái thiện là chân tâm. Cái thiện là Phật tâm.

San Diego, ngày 22 tháng 8 năm 2020

HT Thích Nguyên Siêu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 1952)
Phải học kinh điển một cách khôn ngoan. Chúng ta biết rằng hơn 400 năm sau khi Bụt nhập diệt, kinh điển mới được chép thành văn.
(Xem: 2068)
Trong rất nhiều phương pháp giảng dạy thì phương pháp định hướng tư tưởng được đức Phật chú trọng sử dụng trong lời dạy của mình.
(Xem: 2255)
Đức Phật dạy về nhân quả thật rõ ràng. Ai gây nhân tạo mười loại nghiệp bất thiện thì chịu quả đi đến ác xứ, không thể đổi khác được.
(Xem: 2527)
Bình đẳng giới và trao quyền cho phụ nữ hiện đang được xem là yếu tố quan trọng đối với sự tiến bộ kinh tế, xã hộidân chủ
(Xem: 2557)
Buông là một triết lý nhân sinh của nhà Phật. Triết lý đề cao năng lựctrí tuệ cá nhân trên con đường vạn dặm dứt bỏ luân hồi nghiệp báo “trở thành Thánh Nhân (ariya savaka)”.
(Xem: 2092)
Phước đức là những việc làm lành thiện được làm ở bên ngoài hình tướng như bố thí, cúng dường, từ thiện, giúp ích cho mọi người…
(Xem: 2543)
Phật tử chân chính là người theo Phật, yêu quý Ngài, kính trọng giáo pháp của Ngài và đi theo con đường...
(Xem: 1881)
Thói đời, chúng ta thường hay nghe mọi người than rằng: “Kiếp nhân sinh của ta, là gì - ra sao?”
(Xem: 1982)
Đức Phật dạy được làm người là khó. Mong sao mọi người hiểu được Chánh pháp, cố gắng tu dưỡng để ít nhất được tái sinh trời, người.
(Xem: 2264)
Phật tử chân chính là người theo Phật, yêu quý Ngài, kính trọng giáo pháp của Ngài và đi theo con đường Tám Bước Cao Quý mà Đức Phật đã trải qua biết bao gian khổ mới tìm được.
(Xem: 2786)
Người giữ giới không sát sanh được Thiện thần bảo hộ, tai ách tiêu trừ, tuổi thọ dài lâu, con cháu hiếu thảo hiền lương, mọi chuyện đều may mắn tốt đẹp.
(Xem: 1704)
Phật Giáo đã có mặt trên quê hương Việt Nam kể từ thời bình minh dựng nước của 2000 năm trước.
(Xem: 1616)
Nhà thơ, nhà văn nổi tiếng người Đức Hermann Hesse có lần viết trong tác phẩm “Siddhartha” rằng: “Cả hai đều lắng nghe dòng nước, đối với họ đó không chỉ là dòng nước, mà còn là âm ba của cuộc sống, tiếng nói của cái đang là, tiếng nói của cái sắp là.”
(Xem: 1809)
Chúng ta sinh ra và lớn lên trong cuộc đời này nhưng không phải ai cũng hiểu được nhờ đâu mà ta sinh ra hay mất đi và vì nhân duyên gì mà ta khổ đau hay hạnh phúc?
(Xem: 1643)
Phật Giáo đã có mặt trên quê hương Việt Nam kể từ thời bình minh dựng nước của 2000 năm trước.
(Xem: 2219)
Nếu một người có nghị lực, tâm trí, trong sáng trong suy nghĩ, lời nóiviệc làm một cách cẩn trọngcân nhắc, kiềm chế các giác quan của mình, kiếm sống theo Luật (Dhamma) và không vô tâm, thì danh vọng và tài lộc của người có tâm đó đều đặn tăng lên.
(Xem: 2380)
"Một thời Đức Phật du hóa tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng, vườn Cấp Cô Độc. Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
(Xem: 2091)
Hạnh “bố thí” là một trong sáu hạnh của Bồ-tát làm phương tiện đưa đạo vào đời, đem lại niềm vui và xoa dịu nỗi đau của chúng sanh.
(Xem: 1875)
Từ nơi cao rộng mới thấy bao quát toàn cảnh bên dưới. Nào là núi, nào là rừng. Núi xa thì màu nhạt đi, núi gần thì sậm màu đất đá. Rừng thưa thì thấy cả những đường mòn quanh co xuyên qua các thảm lá mục và những tảng đá phong rêu; rừng sâu thì chỉ xanh một màu lá.
(Xem: 1792)
Trong kinh Thừa tự pháp, đức Phật dạy hàng đệ tử nên thừa tự giáo pháp của Ngài chứ không nên thừa tự tài vật của Ngài.
(Xem: 1973)
Người xưa thường nói: “Chúng ta chỉ có thể kiểm soát được hành động, nhưng không thể kiểm soát được kết quả” Xin Hãy Buông Gánh Nặng Xuống.
(Xem: 1707)
Dù những vật hữu tình hay vô tình đều có cội nguồn hình thành, lá rụng về cội, nước chảy về nguồn.
(Xem: 2695)
Khi bàn về cái tôi, người ta thường nói hóm hỉnh rằng: trong cuộc sống, cái tôi mà thệm dấu nặng thì thành TỘI; cái tôi huyền thì thành TỒI; và cái tôi sắc thì thành.. TỐI.
(Xem: 1856)
Muốn đi vào con đường giải thoát an vui thì phải đi qua con đường vô ngã, phải giải trừ, phải giảm nhẹ tình chấp ngã, không đường nào khác.
(Xem: 2186)
Tôi chưa từng chứng kiến sự ra đi của bất cứ ai. Trước khi mẹ tôi trở nên quá yếu, tôi chưa từng thấy ai bệnh nặng cả.
(Xem: 2151)
xuất gia hay tại gia, giàu hay nghèo, nam hay nữ, trẻ hay già cũng đều phải biết điều tiết, chế ngự tâm mình.
(Xem: 2498)
Có người nói tu không cần học Phật Pháp cũng được, chỉ cần học một pháp môn nào đó rồi chuyên tu pháp môn đó thì kết quả còn tốt hơn học nhiều pháp môn mà không chuyên tu.
(Xem: 1815)
Phật tử, chúng ta phải hằng ngày tự thân tu tập, tụng kinh, niệm Phật, ngồi thiền để tự cải tạo tâm mình theo hướng chân, thiện, mỹ.
(Xem: 2001)
Đừng đặt nặng vấn đề sống, chết. Đừng nghĩ đến điều đó. Chỉ cần thanh lọc tâm trí của bạn, thì điều đó sẽ an bài tất cả mọi thứ.
(Xem: 1869)
Trụ là ở chùa; Trì là gìn giữ trông nom chùa. Nghĩa là đối với sự uỷ thác của thập phương tín thí, nhân dân sở tại phải hết tâm, hết sức.
(Xem: 2045)
Đã xuất gia thì không ai là người ác cả, ác Tỷ kheo dùng để chỉ cho những người xuất gia tiến bộ chậm, chưa chuyển hóa các tập khí xấu ác của chính mình.
(Xem: 2617)
Quốc gia nào cũng vậy, bên cạnh những cái đẹp vẫn có cái xấu. Nếu cái tốt nhiều, cái xấu ít thì không đáng lo ngại.
(Xem: 3686)
Trong cuộc sống thường ngày có nhiều người rất dễ rơi vào tình trạng đau khổ, bởi vì có quá nhiều áp lực, nhiều gánh nặng, nhiều ưu tư, nỗi buồn trong lòng.
(Xem: 2292)
Những thành bại, được mất, hơn thua, tranh đoạt, tham vọng và thù hận v.v… sẽ chẳng có giá trị gì nếu như gần kề với cái chết.
(Xem: 2294)
Theo Thế Tôn, người tu mà không có lòng tin thiện pháp là một biểu hiện của bần cùng.
(Xem: 1678)
Cây phong đầu ngõ đã dần dần chuyển sắc lá. Lá vàng chen lá xanh. Lác đác vài chiếc lá phong chỉ mới úa vàng đã rơi quanh gốc, không theo tiến trình sinh trụ hoại diệt của thiên nhiên.
(Xem: 1986)
Các vị thiền sư tu tập theo pháp Phật khẳng định rằng tuy tâm khônghình dáng nhưng chúng ta có thể phân biệt được lúc nào tâm khỏe mạnh và lúc nào tâm bệnh hoạn.
(Xem: 2317)
Hôm trước, tôi có chia sẻ một phương cách để đối trị vọng tưởng, tâm chạy đi lang thang chỗ này chỗ kia bằng cách...
(Xem: 2323)
Khi có một điều không may mắn, bất như ý xảy đến thì đa phần chúng ta đều nghĩ và thậm chí đổ lỗi là do nghiệp.
(Xem: 2161)
Buông bỏ tất cả để tu hành vốn không bị xem là ích kỷ, thậm chí đó là cao thượng nhưng rũ bỏ trách nhiệm trước một thực trạng gia đình ngổn ngang là không thể chấp nhận, đáng bị phê phán.
(Xem: 3126)
Pháp luân nghĩa là bánh xe Phật pháp. Dhamma trong tiếng Pali (Nam Phạn) có nghĩa là Pháp Bảo, lời dạy từ Đức Phật.
(Xem: 2143)
Nghiệp nói cho đủ là nghiệp quả báo ứng, tức đã gây nhân thì có kết quả tương xứng, và quả đến sớm hay muộn khi hội đủ nhân duyên, hội đủ điều kiện.
(Xem: 2536)
Đây là một lời dạy phù hợp với cái nhìn sâu sắc cốt lõi của Phật giáo: rằng chúng ta đau khổ bởi vì chúng ta tin rằng chúng ta có một cái tôi.
(Xem: 2053)
Một nhóm sinh viên đến chùa để tìm hiểu về đạo Phật và kiến trúc chùa nhằm phục vụ cho chương trình học. Có một em tự giới thiệu mình là tín đồ của đạo Thiên Chúa.
(Xem: 1983)
Duyên khởi cho bài viết này là từ một bản tin BBC News có nhan đề “Thiền định chánh niệm có thể khiến con người xấu tính đi?”
(Xem: 2192)
Đời người như một giấc chiêm bao, sinh-lão-bệnh-tử là điều hiển nhiên không ai tránh khỏi, cuối con đường bóng xế ngả chiều ta rời bỏ nơi đây với bàn tay không.
(Xem: 2493)
Đức Phật không phải là một vị Thượng đế, vậy thì tại sao giáo huấn của Ngài là một tôn giáo và tại sao Phật tử tôn thờ Ngài như Thượng đế?
(Xem: 2058)
Xưa nay, nhân loại vẫn mơ ước một thứ ngôn ngữ chung, một thứ ngôn ngữ trực tiếp phản chiếu và thông diễn mọi sắc thái của thực tại sống động
(Xem: 2453)
Giáo pháp tứ y trong đạo Phậtgiáo pháp nói về bốn phương pháp thực tập sự nương tựa (y cứ) dẫn đến giác ngộ giải thoát.
(Xem: 2420)
Giáo pháp của Đức Phật tuyên thuyết là một sự trải nghiệm sinh động mang tính ứng dụng rất thiết thực chứ không phải là những giáo thuyết
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Get a FREE Online Menu and Front Door: Stand Banner Menu Display for Your Restaurant