Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới

Ôi hạnh phúc

04 Tháng Hai 201100:00(Xem: 17549)
Ôi hạnh phúc


Một ngày kia, khi duyên lành tròn đủ, tôi quyết định lòng nương tựa chốn thiền môn. Niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời tôi chính là giây phút đầu tiên tôi đặt chân vào tòa nhà chánh Pháp. Một luồng rung cảm lâng lâng niềm hỷ lạc đang rần rần chạy khắp cả châu thân. Tôi ngơ ngác, bàng hoàng như chú chim non lạc đàn vừa tìm về nguồn cội. Ôi, hạnh phúc! Một nguồn hạnh phúc vô biên mà trước đây tôi chưa từng được tận hưởng. Tôi sung sướng như muốn hét to lên cho cả đất trời đều biết và cùng tôi chia sẻ - trọn niềm vui.

Từ giây phút mầu nhiệm ấy, tôi bắt đầu một cuộc sống mới. Cuộc sống tự thân trong ánh sáng đạo vàng, xa rời vòng tay thương yêu chăm sóc của mẹ cha.

Thế rồi, thời gian thấm thoát trôi qua, tôi dần dần thấm sâu vào nếp sống thiền môn quy củ bên tiếng mõ, lời kinh cùng tiếng chuông ngân nga thanh thoát lúc canh tàn. Cuộc sống thiền môn đã un đúc trong tôi một cảm giác lạc quan, an toàn tối thượng. Tôi không còn hoảng sợ, lo lắng, bất thần trước những buổi chiều thu hiu hắt hay những lúc hoàng hôn buông xuống. Ngay cả những đêm khuya thanh vắng với hàng vạn cung bậc âm thanh nỉ non, não ruột của muôn loại côn trùng cũng không còn khiến tôi chạnh lòng rơi lệ, kinh hãi, lo âu khi nghĩ về giây phút giã biệt cõi trần, người thân để ra đi mênh mang trong cõi xa mờ.

Từ đây, trước mắt tôi là một bầu trời quang đãng, một con đường thênh thang xán lạn, một niềm tin bất động với thời gian. Tôi vui sống với những chuỗi ngày hồn nhiên đầy ý vị trong lý đạo, tình thầy, tình bằng hữu thân thương.

Rồi một ngày mới lại đến. Tôi được bước vào lớp gia giáo đầu tiên của nền giáo dục Phật giáo. Nơi lớp học khai tâm nầy tôi được đào tạo, đắp xây một nền móng kiến thức căn bản cần thiết để làm nền tảng vững chắc cho các cấp bậc thượng tầng về sau. Và khóa học chúng tôi cũng kết thúc. Buổi học cuối cùng của niên khóa được thay bằng buổi trò chuyện thâm tình đầy đạo vị của thầy trò chúng tôi qua bao tháng năm dài cộng tác kẻ nhận người trao. Đây là những phút giây vô giá mà thầy trò chúng tôi cùng san sẻ. Chúng tôi hân hoan đón nhận từng giọt, từng lời pháp thoại quý mà thầy đã trao bằng cả tấm lòng cho người học đạo. Điều khiến tôi tâm đắc nhất là lời dạy thiết tha, chân thành được thốt ra từ tận đáy lòng một người thầy - giáo viên trường chuyên Trung học phổ thông - người mà mấy mươi năm về trước đã từng là vị Tăng chúng xuất chúng, đứng đầu trong việc điều hành một trường Bồ-đề Phật giáo. Chỉ vì một niệm mê, nhận lầm hạnh phúctrọn đời thầy ôm mối hận không nguôi.

Từ cuộc sống bản thân, Thầy rút ra những điều tâm huyết tha thiết truyền lại cho chúng tôi trong giờ phút chia ly hy hữu này. Thầy nói: Kính thưa quý chú, quý cô! Quý chú, quý cô là những mầm non tương lai của giáo hội, là những người hạnh phúc nhất trong đoàn thể những người hạnh phúc - giáo hội Tăng già. Hạnh phúc thay hàng xuất gia tu sĩ, không có hạnh phúc nào bằng hạnh phúc được làm Tăng. “Vui thay Tăng hòa hợp. Hòa hợp tu vui thay” (PC 194). Đúng vậy, chỉ có những bậc xuất gia tu hành phạm hạnh mới là những người đang sống và đang đi trên con đường hạnh phúc. Quý chú, quý cô là những người hạnh phúc nhất, là người có đầy đủ trong tay cơ duyên, điều kiện để tiếp cận bầu trời chân thiện mỹ. Điều mà người thế gian có mong mõi cũng không bao giờ có được. Vì thế, quý chú, quý cô hãy tự hào về lý tưởng của mình và gắng trân trọng, giữ gìn những gì mình đang có; đừng vì một phút xao tâm mà đánh mất một lý tưởng tối thượng này, như cá nhân tôi thì thật là đáng tiếc. Hạnh phúc là những gì quý vị đang có trong tầm tay, hãy nắm giữ lấy đừng để nó vụt bay. Một khi hạnh phúc tuột khỏi tầm tay thì khó mà tìm lại được. Vả lại, chân hạnh phúc không thể nào tìm thấy nơi đâu ngoài cuộc sống Tăng đoànPháp tạng. Nếu có chăng thì đó cũng chỉ là một thứ hạnh phúc mong manh, huyễn ảo như ánh chớp, sóng nắng, như thành Càn-thát-bà mà thôi. Chúng chỉ là những ảo ảnh được trá hình tuyệt hảo đầy ma lực của ngũ dục khổ đau. Vì vậy, rời xa giáo pháp Tăng đoàn để hướng ngoại tìm cầu hạnh phúc là một sai lầm lớn, là điều ngông cuồng giống như tìm kiếm lông rùa sừng thỏ chốn nhân gian hay tìm dầu trong sỏi đá. Điều này cũng được đức Phật minh định trước lúc nhập Niết-bàn: “Này A-nan, hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình, hãy tự mình y tựa chính mình, chớ y tựa một gì khác… dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùng Chánh pháp làm nơi nương tựa, không nương tựa vào một pháp nào khác, những vị ấy, này A-nan, là những vị tối thượng trong hàng Tỳ-kheo của Ta.” (Kinh Đại bát Niết-bàn, Trường bộ kinh tập III, Tr 101). Nhân đây tôi mong quý cô, quý chú luôn tỉnh giác; đừng rơi vào tâm lý nhầm lẫn, dễ duôi như bước chân sai lạc của tôi trước đây để rồi đánh mất lý tưởng cao đẹp của mình.

Thông qua lời chia sẻ trên, chúng ta nên củng cố niềm tin của mình đối với Tam bảo để tự thăng hoa nếp sống thanh cao đạo đức, chớ bỏ lỡ vị tríđiều kiện có được, để rồi sau này ăn năn thì đã quá muộn màng.

Nói thì thật dễ, song thực hành mới là vấn đề đáng bàn phải không quý huynh đệ. Hơn nữa, chúng ta là những Tăng Ni trẻ có nhiều ý tưởng sống đầy sinh động nhưng nội lực lại quá non kém, còn cõi trần thì tràn ngập thinh sắc xôn xao, có sức quyến rũ hấp dẫn lạ kỳ. Nếu chúng ta không tự nỗ lực “phản quan tự kỷ”, “phản kỷ hồi nguyên” cùng sự trợ lực, sách tấn của Thầy tổ, huynh đệ, bạn bè, đồng môn thì khó lòng thoát khỏi cạm bẫy nhân gian và cuộc chiến thầm lặng, cô đơn nơi cõi lòng cũng dễ bị thất bại thảm hại trong phút chốc. Vậy chúng ta là những hành giả đã chọn đời kiếm khách độc hành, mang gươm báu cất bước vào cõi tịch liêu trên dặm đường thiên lý, quay về nội tâm cô đơn thì đừng làm kẻ bại trận nhục nhã trước đối thủ ngũ dục thấp hèn mà phải là những chiến sĩ anh dũng, chiến đấu một mất một còn trong cuộc chiến nội tâm oanh liệt để mang về những chiến thắng vẻ vangca khúc khải hoàn. Đây chính là sự chiến thắng tối thượng trong muôn ngàn sự chiến thắng mà đức Phật đã từng ca ngợi tán dương: “Chiến thắng vạn quân không bằng tự chiến thắng mình. Tự chiến thắng mình là chiến công oanh liệt nhất” (PC 103). ❑

Nguồn: Tâp San Pháp Luân 20


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 10766)
Đối với Thế Tôn sự sở hữu tài sản vật chất tiền bạc, ruộng vườn, nhà cửa…, chưa thật sự là người giàu có, sự giàu có đó vẫn nằm trong vòng lẩn quẩn của sự đau khổ, luân hồi chi phối.
(Xem: 8876)
Ai biết nỗ lực, siêng năng, tinh cần học hỏi, quyết chí vươn lên sống không ỷ lại nhờ vã người khác, thì người này nếu đầy đủ phước báu sẽ thành tựu trong nay mai.
(Xem: 8961)
Vì tự nguyện, cố nhiên họ hạnh phúc với chọn lựa của họ. Cơm ăn áo mặc không bận lòng. Ba y thô sơ, đắp đổi ngày tháng. Một bình bát dạo khắp muôn nhà.
(Xem: 8560)
Người đời khi gặp quả xấu đến, nếu không oán trời trách đất cũng đổ thừa tại gia đình người thân hay xã hội, ít ai nghĩ đến nhân quả công bằng mà sinh lòng ăn năn hối cải.
(Xem: 12068)
Theo tinh thần từ binhân bản của Phật giáo, người cư sĩ sau khi ly hôn hay người bạn đời chết đi thì có thể tái hôn bình thường.
(Xem: 10834)
Đức Phật bình đẳng giáo hóa chúng sinh không biết mệt mỏi, không biết nhàm chán, không oán giận kẻ hại mình mà còn khoan dung độ lượng để họ cải tà quy chánh.
(Xem: 10601)
Ai tạo ác nghiệp thì sẽ bị đọa vào ba đường ác địa ngục, ngạ quỷsúc sinh. Nhất là tạo những nghiệp ác nặng nề thì chắc chắn sẽ rơi vào địa ngục.
(Xem: 13414)
Từ bi hỷ xả, nhẫn nhịn nhường là bí quyết để giúp cho mọi người sống như chiếc lá, dù có bị bão tố phong ba cuốn trôi lặn hụp, nhưng ta vẫn đủ sức vươn lên vượt qua cạm bẫy cuộc đời mà sống an nhiên tự tại trong mỗi hoàn cảnh.
(Xem: 8318)
Mỗi người sinh ra có một hoàn cảnh, sự sống hoàn toàn khác biệt nhau. Do sự chiêu cảm nghiệp báo quá khứ nên đời sống hiện tại của chúng ta có sự bất đồng trên mọi phương diện, không ai giống ai.
(Xem: 10265)
Cá ở trong lưới mà nhảy ra được, mới thật là hay. Vượt cạn lên bờ được mấy ai? Thoát khỏi cạm bẫy cuộc đời thật là khó vô cùng, nhưng người có ý chíquyết tâm cao độ sẽ làm được chuyện này.
(Xem: 8715)
Tâm giác ngộ là một thể trạng của tâm có nhiều thành phần với nó. Khi chúng ta phát tâm giác ngộ, nó có hai phương diện.
(Xem: 9827)
Chúng ta mỗi ngày quyết định không biết bao nhiêu việc và phần nhiều là những chuyện không quan trọng. Nhưng có đôi lúc, một quyết định nhỏ có thể ảnh hưởng không chỉ chính mình, mà còn...
(Xem: 10300)
Mọi người chúng ta đều than cuộc sống là đau khổ..., người nghèo có cái khổ của người nghèo, người khá giả có cái khổ của người khá giả.
(Xem: 10114)
Hãy dành ít thời gian suy nghĩ về bảy bí quyết này. Đừng gạt chúng qua một bên để làm chuyện khác, mà hãy áp dụng những bí quyết này vào cuộc sống của bạn.
(Xem: 8940)
Học để hoàn thiện chính mình là việc học suốt cả cuộc đời, chẳng thể nào được tốt nghiệp trọn vẹn, nếu ta không có đủ ý chínghị lực.
(Xem: 22525)
Nhân dáng từ bi của quý Ngài thường xuyên biểu hiện trong suốt 2 tuần qua đã biến ngôi già lam thanh tịnh này trở thành một ngôi thánh địa uy nghiêm bởi lời kinh tiếng kệ...
(Xem: 10277)
Đạo Phật có nhiều truyền thống cũng như vô lượng pháp môn tu. Nhưng dù tu theo bất cứ pháp môn nào, cách thức nào thì nội dung tu tập vẫn không ngoài Chỉ và Quán.
(Xem: 12039)
Nụ cười của Đức Phật trên các pho tượng phản ảnh cho tâm an nhiên, tự tại. Cũng thế, các vị đại sư dành hết cuộc đời mình tu tập...
(Xem: 14233)
Bố thí là hạnh đầu tiên theo lời Phật dạy hay còn gọi đầy đủ là hạnh buông xả. Bố thí là cho, biết cho,là trao tặng, là giúp đỡ sẻ chia hay mở lòng rộng lượng
(Xem: 11157)
Vào một kiếp xa xưa, Bồ-tát (tiền thân đức Phật) sanh làm một con chim cút, thủ lĩnh của hàng ngàn con chim cút sống ở trong rừng.
(Xem: 9913)
Cuộc đời đầy những bài học cho ta tu tập, nếu ta có đủ kiên trì.
(Xem: 18910)
Có những tiếng những lời những âm thanh nghe hoài không chán, nghe mãi không quên, không nghe thì trông ngóng đợi chờ.
(Xem: 10536)
Hãy ngồi thẳng một cách thoải mái, không nghiêng về phía trước hay sau, trái hay phải. Hãy nhắm mắt lại, và hãy nghĩ với các niệm thiện lành.
(Xem: 10687)
Đức Phật dạy vạn pháp vô ngã, vô thường. Thân con người còn không thật có (vô ngã, do duyên sinh), huống chi là tài sản của cải là vật ngoài thân.
(Xem: 11769)
“Chỉ là nắm tro” không phải là một bài kinh trong kho tàng Phật điển, mà nó là một thực tế. Thực tế ấy tôi đã chạm mắt, đã sờ mó được.
(Xem: 10197)
Vì là cá nhân mỗi người thụ hưởng hoan hỉ hay đớn đau, tạo rắc rối và tích tập nghiệp báo – tất cả sự ồn náo và rối rắm được làm ra bởi tự ngã
(Xem: 11348)
Sự quan tâm giúp đỡ mọi người khi có nhân duyên là một nghĩa cử cao đẹp, thể hiện tính đạo đức nhân văn cao cả mà chúng ta ai cũng có thể làm được.
(Xem: 8915)
Phật dạy, nếu người có hiểu biết chân chính sẽ tôn trọng chân lý, khi đưa ra một ý nghĩ gì đều nói “đây là suy nghĩ của chúng tôi”,
(Xem: 12786)
Chúng ta đều biết, đạo Phậttrung đạo. Đức Phật cũng nhờ tránh xa hai cực đoan dục lạckhổ hạnhthành tựu đạo quả.
(Xem: 10489)
Người ta khó chấp nhận việc đột tử của người thân là vì họ vừa có mặt hôm nay ở đây, rồi bỗng ngày hôm sau không có mặt.
(Xem: 11091)
Nguyện cầu Tam Bảomười phương chư Phật chứng giám cho lòng thành của chúng em; cầu mong hương linh Anh được an lạc nơi tịnh thổ.
(Xem: 17294)
Chúng ta đừng nên hứa một điều gì với ai khi đang vui. Bởi vì lời hứa ấy có thể làm cho người khác thất vọng, vì ta hứa mà không làm được.
(Xem: 10706)
Tất cả mọi người đều biết khổ - nhưng không thật sự hiểu khổ. Nếu thực sự hiểu khổ thì chúng ta đã có thể chấm dứt khổ.
(Xem: 10199)
Sẻ chia, cho đi một phần mình đang có, là hạnh tu phổ biến của hàng Phật tử. Nhờ cho đi, không cố nắm giữ mà thành tựu phước báo đủ đầy, an vui trong hiện tạivị lai.
(Xem: 11382)
Con người ta có nhiều cái sợ, như sợ già, sợ bệnh, sợ chết, sợ vợ hay chồng bỏ, sợ thất nghiệp, sợ nghèo, sợ đói, sợ nhiều thứ...Trong những cái sợ này có cả sợ ma.
(Xem: 16409)
Tôi giống như đang đứng ở khúc cuối của con đường cùng, sau hai mươi sống trong tu viện. Tôi đã cống hiến bản thân mình, siêng năng tu tập, cùng tuân thủ theo giới luật của tu viện.
(Xem: 12596)
Học cách hiểu thất bại thế nào là một kỹ năng ít được nói đến, nhưng lại rất cần trong cuộc sống.
(Xem: 16540)
Dưới ánh sáng tỉnh thức, bạn sẽ biết rõ mình đang làm gì, đang đi đâu và về đâu. Và rồi bạn sẽ tự vén lên những bức màn bí ẩn của thân phận và cuộc sống bằng chính năng lực tỉnh thức của mình.
(Xem: 24979)
Buông bỏ là một trong những bài học đầu tiên chúng tôi được Hòa thượng Ân sư dạy. Tiêu đề Ngài dạy chung cho tất cả anh em là: “Các chú phải buông bỏ”.
(Xem: 9206)
Nếu một người chưa có dịp nghe, đọc (Văn), chưa tư duy (Tư) chưa thực hành (Tu) về tánh Không thì rất dễ xem tánh Không là một cái gì rất tiêu cực, vì tánh Không với người ấy là không có cái gì cả.
(Xem: 11704)
An là an tịnh nội tâm, còn Cư là kỳ hạn cư trú trong suốt một thời gian nhất định nào đó, mà theo giới luật là ba tháng.
(Xem: 9811)
Khi đến tu viện, các nhà sư và các sư cô mới vào tu, thường hỏi vị sư trụ trì hướng dẫn cách thực hành Con Đường Giải Thoát.
(Xem: 11477)
Quên cái danh thì tự khắc sẽ được an vui. Quên mình đi thì kẻ khác ắt có hạnh phúc. Vui với thành công của người thì niềm vui tăng mãi. Thương yêu tất cả thì lòng hóa vô biên.
(Xem: 9519)
Tôi chẳng làm gì cả. Sự-nhận-biết-về-cái-tôi của tôi đã bị quét sạch đi, từ ngày rất xa xưa rồi. Giờ đây, không còn "cái Tôi" để làm gì cả.
(Xem: 15540)
Tâm của con cũng như vậy. Khi rối loạn, hãy để yên. Rồi chờ một lát. Rối loạn tự ngừng lại. Con không cần gắng sức. Bình yên sẽ đến. Mà không cần làm gì cả.
(Xem: 10718)
Nghe chuông phiền não nhẹ lâng lâng Bồ đề thêm lớn Tuệ sáng ngần Xa rời địa ngục qua hầm lửa Nguyện thành như Phật độ chúng sanh.
(Xem: 14792)
Lễ bái là một pháp tu phổ biến trong đạo Phật. Thường thì chúng ta lễ Phật, các vị Bồ-tát, chư vị Tổ sư để thể hiện sự tôn kính, lòng biết ơn...
(Xem: 10721)
Trong đạo Phật có câu nói rất phổ biến là “Nhất niệm thông tam giới,” một niệm biến khắp ba cõi – cõi dục, sắc, và vô sắc.
(Xem: 11393)
Trong những năm gần đây, tình hình bão lũ, động đất, sóng thần xảy ra khắp mọi nơi với cường độ càng ngày càng mạnh có nguy cơ đe dọa đến tính mạng của rất nhiều người và động vật.
(Xem: 8745)
Trong đạo Phật nguyên thủy Phật dạy Pháp quán hơi thở là một trong những Pháp đầu tiên để chúng ta tu. Đó là ý thức trở lại sự cần thiết của dưỡng khí đối với sức khỏe trong thân thể con người.
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Get a FREE Online Menu and Front Door: Stand Banner Menu Display for Your Restaurant