Logo Hanh Huong
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới
View Counts
13,752,549
Free Support Hoavouu.com
Ho Tro Hoavouu 250
hotels-Hoavouu

Văn Tế Siêu Độ Âm Linh

30 Tháng Mười Hai 201619:46(Xem: 2625)
Văn Tế Siêu Độ Âm Linh

Văn Tế Siêu Độ Âm Linh

 

Kính đảnh lễ mười phương Chư Phật

Kính tán dương Bồ Tát, Thánh Hiền

Đàn Tràng Siêu Độ Âm Linh

Thùy từ quang giáng chứng minh độ trì

 

Chúng sinh khổ kể từ vô thỉ

Bởi si mê nghiệp dĩ trầm luân

Ba đường, Sáu nẻo xoay vần

Tam đồ, Bát nạn phong trần xưa nay

 

Mãi xa lánh lòng ngay, dạ thẳng

Luôn đắm say đen trắng, gian ngoa

Nghiệp dữ như núi xây tòa

Nghiệp lành như lụa gió lùa đêm đông

 

Chiếc bào ảnh đèo bồng, trau chuốt

Đạo Thánh Hiền chẳng thiết tiến tu

Vô minh, tăm tối, mịt mù

Biển sông không lội, ao tù lại vô

 

Lúc còn sống tỉnh bơ, trân tráo

Khi chết đi ảo não hồn ma

Thất tha, thất thểu, không nhà

Không hương, không khói, trông mà xót thương

 

Hết vất vưởng đầu đường, cuối ngõ

Lại chập chờn bóng xó, đêm đen

Đói ăn, khát uống, nhịn thèm

Thoáng trông chút sáng ánh đèn thất kinh

 

Kể sao xiết Sinh linh nghìn loại

Nói sao cùng muôn kiếp Âm hồn

Sống thời điên đảo sinh tồn

Chết thời tàn tạ, não buồn than van

 

Bất luận kẻ giàu sang, phú quý

Hay vua, chúa, tướng, sĩ, chính quyền

Quan viên, trí thức, dân thường

Hãy mau thức tỉnh vô thường qua nhanh

 

Đài bèo bọt lợi danh quyền thế

Đảo rong rêu mặt mũi ngã nhân

Xát xây đày đọa bao lần

Bức tranh vân cẩu phù vân ra gì!

 

Không tự biết vụng tu, thiếu phước

Chẳng mong cầu tích đức, tu thân

Gây nhân tạo nghiệp ngàn cân

Lưới trời lồng lộng giải phân được nào?

 

Tiếc chi nữa nhà cao, cửa rộng

Luyến thương gì mái dột, lều tranh

Khù khờ, tài trí, khôn lanh

Trước sau ai chẳng mồ xanh để về

 

Ai cũng chết: Chết nhà, chết chợ

Chết ở quê, chết ở châu thành

Anh hùng, nữ kiệt, liệt oanh

Công, thương, nông, sĩ cũng quanh một gò

 

Chết phương xa, chết bờ, chết bụi

Chết binh đao, chết núi, chết sông

Chết phơi xương trắng ruộng đồng

Chết tan da thịt chất chồng hơn non

 

Chết tai nạn, trên không, dưới đất

Chết thiên tai, động đất, sóng thần

Đường bộ, đường thủy, đường hầm

Chết chung hàng loạt hãi hùng oái ăm

 

Chết đau bịnh, chết đâm, chết chém

Chết dịch nhiễm, dịch cúm, dịch lao

Nát tan xương trắng máu đào

Không toàn thi thể, lệ nào không rơi?

 

Chết lũ lụt cuốn trôi mất tích

Chết giá băng, hạn hán khốc khô

Chết cháy, núi lửa thành tro

Đèo chùi, đất sụt, nấm mồ đâu chôn?

 

Bao thai nhi nằm trong bụng mẹ

Chưa kịp mang tiếng khóc chào đời

Xót thương tuổi bé thơ ơi

Thôi rồi một kiếp luân hồi tử sinh

 

Nhiều con trẻ vừa sinh lại bỏ

Mẹ cha ơi sao nỡ hại con

Hài nhi cũng có Thức hồn

Chớ nên ôm nỗi giận hờn mẹ cha

 

Chết khủng bố xảy ra nối tiếp

Gây kinh hoàng khủng khiếp Đông - Tây

Mạng người quá nhỏ thương thay

Chết thua cỏ rác diễn bày khắp nơi

 

Biết bao kẻ thất thời, lỡ vận

Hay trái ngang, oan vọng, bạc tình

Nỡ toan kết liễu đời mình

Người thân ở lại nặng tình cưu mang

 

Bao kẻ chết điếm đàng, lừa đảo

Xã hội đen, ma túy, học đường

Cũng thân tứ đại vô thường  

Chẳng làm bè thoát sáu đường tử sinh?

 

Kiếp du lữ nhục vinh sự thế

Mặc nổi trôi không nhớ luân hồi

Thấp cao, hơn thiệt, đổi ngôi

Dòng sông sinh tử ai bơi cho mình?

 

Không với sắc thinh thinh rộng lớn

Sắc với không vô thỉ vô chung

Cõi chết mà nói vô cùng

Cõi sống cũng chẳng cáo chung bao giờ

 

Khung cửa hẹp đôi bờ khép mở

Hỡi Hương hồn thôi chớ kêu than

Lắng trong phiền não ngập tràn

Tĩnh tâm dứt nghiệp, Tây Phương hướng về

 

Hãy dừng hết não nề, bi cảm

Chớ than van, khóc thảm, thương sầu

Đàn Tràng Siêu Độ nhiệm mầu

Âm linh bốn biển năm châu tựu về

 

Tránh khổ lụy Tam đồ Bát nạn

Chẳng vất vơ Sáu nẻo Ba đường

Ngưỡng mong Tam Bảo Pháp Vương

Từ bi tế độ thảm thương Âm hồn

 

Muốn hết khổ lên thuyền Bát nhã

Mau dứt mê bờ Giác là đây

Phật Pháp huyền nhiệm sâu dày

Ân thâm nghĩa nặng, ơn này khắc ghi

 

Kính nguyện Đức Từ Bi gia hộ

Nhũ thâm Ân Tam Bảo từ nghiêm

Sinh linh khổ não vô biên

Hàm ân cứu vớt mọi miền trần gian

 

Ân Phật Tổ vô vàn mầu nhiệm

Pháp Đàn Tràng không luận nghĩ bàn

Dung thông thế giới ba ngàn

Câu kinh tiếng kệ ngân vang độ đời

 

Văn chiêu thỉnh muôn loài, vạn loại

Mọi Âm hồn uổng tử linh thiêng

Mau mau câu hội Đàn tiền

Chuyển tâm, hóa nghiệp, kiền thiền hồi quy

 

Trên, Tam Bảo từ bi gia hộ

Dưới, Đàn Tràng cúng tế trang nghiêm

Lễ vật thượng hưởng an nhiên

Nghe Kinh giải thoát về miền Lạc Bang

 

Phật Di Đà phóng quang tiếp dẫn

Đức Quán Âm, Thế Chí soi đường

Sen vàng chín phẩm ngát hương

Vãng sanh Cực Lạc Tây Phương an lành.

 

Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật. (30 lần trở lên)

 

Ngày 30-12-2016

TNT Mặc Giang

 

(Ghi chú: Do cảm kích tấm lòng của người bạn già QB, để vài ngày vì đang rất bận, xem lại bài Phụng Cúng Âm Hồn vượt Biển vượt Biên, nếu được sẽ cúng Siêu độ Âm Linh vào Rằm tháng Giêng Đinh Dậu, nên tôi mới soạn bài này, bởi bài kia mang nội dung cô đọng dành cho Vượt Biển Vượt Biên. Đa tạ và nhờ ông bạn tôi mới soạn bài này).

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 103)
Ngày xưa có một nhà buôn Dẫn đoàn xe nọ lên đường đi xa Đem theo hàng hóa bán ra Lời nhiều muốn kiếm phải qua nước ngoài,
(Xem: 145)
Rừng chiều đọng bóng tà dương Mây chiều nghiêng xuống tìm hương cuộc đời Trời chiều một thoáng Ta-Người (*) Tự tình hoa cỏ, nụ cười bình an.
(Xem: 222)
Còn vương kiếp nạn chẳng do trời, Hỏi hết dương trần rõ bậu khơi. Vạn sắc bày qua lòng vẫn khởi, Trăm niềm rảo đến dạ nào lơi.
(Xem: 102)
Ngày xưa có chú nai hiền Nhởn nhơ vui sống giữa miền hoang sơ Trong khu rừng rậm ven bờ Sông Hằng cuồn cuộn sóng mờ nhân gian.
(Xem: 307)
Huyễn gởi ghìm tâm cầu hướng thiện, An nhiên tĩnh tại hết mơ huyền.
(Xem: 321)
Hương từ lan mọi nẻo Nhật tuệ chiếu muôn phương Thiền sàng Tăng tỉnh toạ Phật điện trầm lan xông
(Xem: 1064)
Gánh nước cây rừng siêng tưới: cây lớn cây nhỏ thấm ân Quảy trăng nhẹ hẫng vai gầy: sao hôm sao mai rực sáng
(Xem: 573)
Kính Giác Linh Ni Sư an vui Phật Quốc, sớm trở lại Ta Bà, tiếp tục con đường hoằng pháp độ sinh.
(Xem: 284)
Mây đùa cảnh liệng vờn xuân óng, Hội đến tình trao thỏa cõi bồng. Cảm nghĩ quê nhà luôn sống động, Đi về vạn lối vẫn hoài trông…
(Xem: 141)
Bắt chước ai ta chúc xuân nào ! Xuân về bướm lượn thấy lao xao, Trong vườn trước ngõ mai chớm nở, Cuối dậu bên hè cúc đón chào.
(Xem: 436)
Tuy là thầy của Nhật Hoàng Thiền sư vẫn thích lang thang du hành Ngài tuy đã rất nổi danh Vẫn làm khất sĩ dạo quanh khắp vùng.
(Xem: 446)
Bình bát ngàn nhà muôn dậm xa Thân giáo Từ Tôn khắp mọi nhà Mây trắng đường dài duyên hoá độ Mỗi bước chân về gió nhẹ qua .
(Xem: 418)
Sự phê phán không làm ta hạnh phúc Cảm thông người ta mãi được an vui Dù ai kia có nói nặng đôi lời Hành xả bỏ mới là người đại trí .
(Xem: 476)
Đời không thơ như đời thiếu nước Ta không Thầy như gió thiếu mây Dù cho sống tận trời Tây Nguồn thơ kết nối ở đây bây giờ .
(Xem: 338)
Có người thợ ở làng xa Chuyên làm mặt nạ thật là khéo tay Rành nghề sinh sống lâu nay Trong nhà hình vẽ treo đầy khắp nơi
(Xem: 528)
Sống an hưởng lạc đời người Đó nguồn hạnh phúc ngự nơi cõi lòng Khi mà muốn được thong dong Giới hạnh đạo đức song song giữ gìn
(Xem: 294)
Vùng Đất Mũi một vùng trời sông nước Dưới tận cùng miền đất của quê hương Dân hiền hoà sống bình dị yêu thương Hoà với biển cùng trời mây bát ngát .
(Xem: 847)
Đầu xuân nhận được cuốn Tập san Cách nửa địa cầu thật ngút ngàn, Trình bày nội dung cùng hình thức, Vô cùng tuyệt hảo cách trang hoàng...
(Xem: 392)
Lộc nõn hoa tràn đón tiết sang Bên thềm thất nhỏ rộ mai vàng Việc đời cứ thế vờn tròng mắt Sự thể mãi hoài liếc ngõ tâm
(Xem: 415)
Phật khi còn tại thế gian Có vua hung ác, bạo tàn, hại dân Nghe ngài thuyết pháp ở gần Vua theo dân chúng ân cần tới lui
(Xem: 366)
Tháng giêng tạo phước phóng sanh Nguyện mong muôn vật an lành tự do Tìm về nguồn tổ ấm no Vui niềm đoàn tụ giữa trời bao la .
(Xem: 503)
Xuân thiền chiếu tỏ rạng nhân thiên, Phật ngự toà sen tỏa nét hiền. Khói giới hương thơm dâng phụng cúng, Đèn thiền lửa sáng thắp trao truyền.
(Xem: 389)
Nắng hồng rực rỡ trời mây Chim muông ríu rít, cỏ cây rộn ràng Hào quang chói lọi ánh vàng Theo chân Đức Phật lên đàng sáng nay
(Xem: 555)
Đón nắng mới, ngày đầu năm mới Hỷ xả bao la tận chân trời Tâm sáng dẫn đường ta đi tới Ôi kìa! Tương lai toả rạng ngời!
(Xem: 355)
Một khối sầu tư mỏi dặm dài Xuân về hoài cảm những ai ai Cành Mai mùa cũ trong hoài tưởng Hương Cúc thu nào thoảng gió mai
(Xem: 603)
Ngày mai nắng ấm tiết xuân sang, Én lượn mây thêu dệt mộng vàng. Tuệ nghiệp vun trồng hoa giác nở, Tâm thiền tỏa chiếu bóng mê tan.
(Xem: 362)
Đầu xuân dâng nén tâm hương Cúng dường Tam Bảo mười phương hiện tiền Nguyện mong thế giới bình yên Muôn người vui sống trọn niềm an vui .
(Xem: 378)
Cung thỉnh an vui đến mọi nhà, Chúc nhau hạnh phúc nạn tai xa. Tân niên bè bạn tình sâu nặng, Xuân mới gia đình nghĩa mặn mà.
(Xem: 397)
Lời Phật dạy bình an sự sống Vật và người cũng muốn sống thôi Dùng dao giết hại mãi rồi Đời đời chịu cảnh luân hồi khổ đau .
(Xem: 309)
Thoáng, đã mười năm vắng Tết nhà Phương trời lữ thứ hỏi mây qua Đâu mùa hương cũ xa xôi nhớ Chiều muộn tàn năm bóng mẹ già.!
(Xem: 358)
Thở đi một mùa xuân mới Cùng nhau vun đắp tình thương Nhục vinh cuộc đời bỏ lại Sá gì giấc mộng đế vương .
(Xem: 242)
TRĂNG đậu bên hiên chột dạ THƠ, TRĂNG huyền lơ lững gợi tình THƠ TRĂNG xuyên mây bạc vờn cơn gió TRĂNG liếc vườn hoa kết vận THƠ
(Xem: 254)
Tình tăng lữ tháng ngày luôn gắn bó Sách tấn nhau cùng tiến bước đường tu Dẫu mai đây gặp cảnh gió mây mù Mối duyên đạo chẳng bao giờ phai nhạt .
(Xem: 364)
Ngẫm lại lâm phiền, ủ khổ đau Thân nầy bọt bóng sẽ về đâu? Vơ đầy cũng chỉ bay sương khói Nhét đẫy nhưng rồi lộn bể dâu
(Xem: 399)
Hương pháp muà xuân đẹp ngát trời Cõi lòng rộng mở khắp muôn nơi Nhớ Ngài Di Lặc ngồi thanh thoát Bụng chứa càn khôn rộn tiếng cười .
(Xem: 360)
Hoa bay giữa trời ngát hương thơm Canh khuya tỉnh giấc mộng đêm trường Áo cũ nâu sòng hương toả khắp Bạt trắng bụi mờ nét phong sương .
(Xem: 842)
Người mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn Khóe môi cười nắng quái cũng gầy hao Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao.
(Xem: 371)
Sống chết ta xem nhẹ Như lá rừng thoát bay Lúc sống không thù hận Khi chết chẳng đoái hoài .
(Xem: 389)
Một phần nhỏ làm quà vui Tết Gởi bà con các hộ quê ta Xuân về người Việt ở xa Chung lòng gom góp thiết tha nhiệt tình .
(Xem: 478)
Lắng chuông tiếng chùa ngân Vạn dập dìu tiếng kinh Ngày nao, nhớ mãi năm nào Nguyệt tuế quay vần Duyên kiếp chưa hề lỡ rồi
(Xem: 431)
Phong trần say mấy độ Bạc phếch áo vai đời Thu về xanh tiếng nhạn Xuân về hoa cỏ tươi.
(Xem: 505)
Vui đâu cho bằng vui chùa Có Thầy có Bạn có mùi trầm hương Có tiếng khánh có đạo trường Có lòng hiểu biết tình thương vô bờ .
(Xem: 436)
Nghiệp ta ta xin trả Không than vãn cùng ai Ta mang ta tự gánh Nhân quả chẳng thể sai .
(Xem: 672)
“Suối trong dòng tuyệt vô ngần, Sạch bao nhiêu nghiệp bụi trần chướng duyên… Lên đây tục gọi chùa trong, Động bao la động, dứt dòng tử sinh”
(Xem: 450)
Nhiệm mầu Phật Pháp cao sâu Hành chuyên lợi lạc chẳng cầu cúng xin Hơi ta ta biết một mình Chân ta ta bước hành trình mãi thôi .
(Xem: 432)
Ở bên sườn núi thuở xưa Có ngôi chùa nhỏ với sư rất già Lông mày sư tựa tuyết pha Chòm râu cước trắng mượt mà đẹp thay,
(Xem: 382)
Ngát toả hương thơm kính cúng dường Lòng thành dâng lễ Phật mười phương Nương nhau vui sống trong tình đạo Sách tấn cùng tu giữa thế thường .
(Xem: 425)
Sở tri chướng con đường đầy chướng ngại Trên đường tu chẳng lối thoát mở ra Tranh luận hoài không lợi ích tâm ta Ngồi tĩnh lặng đẹp như vầng trăng sáng .
(Xem: 419)
Viên ngọc quý nằm trong túi áo Bao kiếp rồi ta chẳng nhận ra Cuộc đời cứ mãi trôi qua Khó khăn khốn khổ lê la khắp đường .
(Xem: 351)
Mùa xuân nào thật sự, nầy Em ? Khi cuộc sống còn nhiều phía trước Ta cặm cụi những điều mơ ước Để làm cho hiện thực trái tim.
Quảng Cáo Bảo Trợ