Subscribe HoaVoUu Youtube
Kính mời Subscribe kênh
YouTube Hoa Vô Ưu
Sitemap Hoavouu.com
Điền Email để nhận bài mới

Lễ Hội Chùa Viên Đức - Đức Quốc

11 Tháng Sáu 201422:53(Xem: 10033)
Lễ Hội Chùa Viên Đức - Đức Quốc

Lễ Hội Chùa Viên Đức-Đức Quốc

Trần thị Nhật Hưng

 

blank

 Tôi đến chùa Viên Đức, Đức quốc vào thứ 6, tưởng là sớm, tới nơi lúc 22 giờ 30 Phật tử đã đông nghẹt, mọi phòng đều chật cứng nằm xếp lớp như cá mòi, có người đã bắt đầu “lên dây đàn” mở màn cho buổi hòa tấu. Nhìn quanh không còn chỗ nào trống để ngả lưng. Đang đứng ngơ ngác ở hành lang cầu thang, tôi định trải túi ngủ nằm bừa xuống, có chị bạn đạo vừa chuyển mình nhích qua một bên, vừa cất tiếng: “Chị này, ghé nằm bên tôi đi, thấy chị ôm ốm don người còn...nhét vào được, chứ...béo, thì...không có chỗ đâu nhé!”. Không chần chờ, tôi “check- in” ngay vào...khách sạn “không sao” này, và mỉm cười cho câu chào đón mời tôi...dễ thương như vậy đó của “nhân viên” phòng tiếp nhận. Tôi chợt nhớ đến lời “khen” của một vị sư bên Mỹ: “Phật tử Âu Châu chịu thương chịu khó ham tu, chứ các nước khác tu...sang lắm!”. Điều đó cũng đúng thôi, một phần tư thế kỷ tu học qua các khóa Âu Châu ăn chay nằm đất cũng quen rồi và căn cơ phước báu của Phật tử Âu Châu chỉ có thế thôi. Ngày xưa Đức Phật còn bỏ cả cung vàng điện ngọc, vợ đẹp con ngoan, giường êm nệm ấm để vào rừng tu cơ mà, thì đối với Phật tử Âu Châu nhằm nhò gì mấy cái...lẻ tẻ không đáng quan tâm này. Điều họ quan tâm là đúng 6 giờ sáng hôm sau, ai nấy đã thức dậy tập trung nơi chánh điện công phu khuya rồi sau đó đúng 9 giờ 30 để nghe Hoà thượng Phương Trượng giảng về “Thế nào là chúng sanh” cho Phật tử hiểu sơ qua để chuẩn bị tinh thần tham dự buổi “Đại Trai Đàn Chẩn Tế” vào 14 giờ chiều cùng ngày.

blank

Chúng sanh là ai? Theo lời Hoà Thượng là những loài khởi từ lòng tham mà ra: tham dục. Từ hữu tình: Con người, đến loài vô tình: Cây cỏ. Loài nào cũng ham sống sợ chết. Tham ăn, uống, ngủ nghỉ và tham đủ thứ...Lòng tham thì không chỉ riêng loài hữu tình hay vô tình mà ngay cả chư thiên ở... cõi trên cũng vẫn có lòng tham để rồi phải chịu cảnh như tiên bị đọa. Đọa rồi lại tu, tu để trở về lại cõi tiên. Cái vòng luẩn quẩn cứ như thế đấy. Nhưng được có cơ hội tu là điều may mắn, chứ loài súc sanh, ngạ quỉ, a tu la... đọa địa ngục rồi thì khó tu lắm để chuyển nghiệp. Hiểu như vậy, thì chúng ta không sợ trước cái chết. Vì chết là trạng thái chuyển nghiệp. Và nghiệp chuyển tốt, xấu tùy vào cách “tu” của ta hiện tại. Những ân oán giang hồ, cũng theo đó mà tìm đến nhau qua nhân quả báo ứng thể hiện trong sự kết hợp cha mẹ, vợ chồng, anh em, con cái, hàng xóm...v.v... Và Hòa Thượng đã khuyên Phật tử lấy kinh nghiệm của gà ấp trứng, nếu ấp không đều, trứng nào nằm ngoài không đủ nhiệt độ sẽ ung thối không nở thành con; thì Phật tử chúng ta, học đạo, hành đạo, cũng nên “ấp” cho đều, không nên bỏ công phu tu tập nào mới có thể tròn đầy “nở” thành “con” (con người) được.Ví dụ, nói chi đâu xa, chỉ ngũ giới thôi: không sát sanh, tà dâm, trộm cắp, vọng ngữ, say sưa bia rượu; chúng ta chỉ “ấp” được 4 giới, còn một giới chúng ta...quậy đẹp thì cũng ung thối thôi hà.

Rồi khi, những ai sau khi tắt thở, trong vòng 8 tiếng thần thức vẫn còn trong thân thể để cảm nhận và nhận biết mọi sự việc xảy ra xung quanh, sau đó sẽ xuất hồn theo nghiệp mà đầu thai. Sau 49 ngày không đầu thai được, linh hồn cứ vất vưởng, đó chính là cô hồn vậy.

 

Lần này, hôm nay, nhân lễ Phật Đản 2638, khánh thành Cổng Tam QuanQuan Âm Các của tu viện Viên Đức, cùng nhận thấy thời gian gần đây vô số những vụ tai nạn chết tập thể, hết máy bay, tới tàu thủy, sóng thần, bão tố, chiến tranh, bao oan hồn uổng tử bị mất xác, không nơi nương tựa, Hòa Thượng đã tổ chức giới đàn thật lớn để cầu nguyện những hương hồn sớm siêu thoát trong Đại Trai Đàn Chẩn Tế vào lúc 14 giờ cùng ngày.

blank

 

Lễ chẩn tế rất qui mô công phu kéo dài đúng 5 tiếng rưỡi đồng hồ, qua sự chủ sám của Thượng Tọa Thích Hoằng Khai đến từ Na Uy cùng một số Chư Tôn Đức.

Lễ chẩn tế bắt nguồn từ thời Đức Phật hiện tiền. Từ Ấn Độ truyền sang Trung Hoa rồi đến Việt Nam.

Ngồi suốt 5 tiếng rưỡi đồng hồ, chân tay ê ẩm, nhưng bù lại được chứng kiến nghi lễ vô cùng ngoạn mục, chiêm ngưỡng bàn thờ thiết kế trang nghiêm đẹp mắt, tai được nghe thanh nhạc Phật Giáo qua những tiếng khánh, linh hòa điệu cùng lời tán (tụng kinh) của Thầy chủ sám trong sắc phục áo mão của Ngài Địa Tạng, quả là một buổi đáng ghi nhớ. Giọng Thầy Hoằng Khai rổn rảng, âm hưởng mạnh, nếu so với giọng ca sĩ thì phải thuộc hàng danh ca. Tôi chợt có sự so sánh ngộ nghĩnh. Vì rõ ràng, người cư sĩ bình thường, cũng giống như ca sĩ “cây nhà lá vườn” cất giọng lên nghe biết liền, đã lạc giọng còn yếu xìu, mà sức ca hay tụng cũng không thể kéo dài chừng đó tiếng đồng hồ được. Tôi phục lăn quí Thầy, nhất là Thầy chủ lễ. Thầy cất tiếng tán trầm bổng, tay còn bắt ấn “làm phép” quơ qua quơ lại dẻo quẹo rất linh động, thỉnh thoảng cầm cục gỗ nện xuống bàn nghe cái “cạch” làm như đang thị uy những cô hồn nhốn nháo tranh giành vậy.

 Điều mà tôi vô cùng thích thú là lúc, cùng với lời niệm chú, từng chặp, Thầy nắm từng nắm gạo, bánh kẹo lẫn tiền cắc, tiền giấy cuộn tròn, tung xuống...khán giả. Mọi người quơ tay lên chụp cùng nhặt những đồng tiền vương vải dưới đất gợi tôi nhớ lại thuở ấu thơ, tôi cùng con nít hàng xóm từng làm “cô hồn” tranh nhau nhặt những bánh kẹo, tiền cắc do mẹ tôi thường cúng vào rằm tháng 7. Bây giờ...đã mấy chục năm rồi, tôi tìm thấy lại kỷ niệm nơi đây, tiếp tục làm...cô hồn để nhặt những món Thầy ném xuống. Ôi, kỷ niệm xa xưa ngập tràn, lòng lâng lâng vui sướng biết chừng nào!

Buổi chẩn tế kết thúc đúng 19 giờ 30 sau khi Thầy chủ lễ hướng dẫn mọi người di chuyển ra trước Cổng Tam Quan đốt những bài vị ghi tên người đã khuất cùng cầu nguyện hương hồn những ai còn vất vưởng sớm siêu thoát.

Năm tiếng rưỡi đồng hồ cho chẩn tế, tay chân thật ê ẩm nhưng vẫn không cản trở lòng tín tâm cầu đạo của Phật tử Âu Châu để nửa tiếng sau lại vào chánh điện ngồi tiếp (ngồi bệt) để nghe thuyết giảng.

Vì số lượng Phật tử khá đông, giảng sư cũng nhiều, Hòa Thượng Phương Trượng đã chia thành ba lớp. Lớp trong chánh điện do tiến sĩ Seelawansa, tu sĩ Tích Lan kiêm giáo sư đại học ngành tôn giáo học tại thủ đô Wien Áo quốc đảm nhiệm. Lớp do Thầy Hạnh Nguyện đến từ Thái Lan phụ trách. Thầy sẽ kể chuyện Thái Lan trong Trai Đường của Chư Tăng. Lớp ngoài trời, dưới lều vải dành cho ai có tâm hồn nghệ sĩ sẽ do Thầy Thích Viên Giác (Phi Long) vừa là ca sĩ vừa là nhạc sĩ hướng dẫn nói về ý nghĩa của “Xuân trong ta”.

Thân tôi đâu thể xẻ làm ba, nên tôi chọn lớp trong chánh điện để nghe sư Tích Lan với hy vọng tìm thấy sự mới mẽ khác lạ từ vị sư ngoại quốc này.

blank

 

Quả là giáo sư đại học có khác, trong cung cách khiêm cung và giọng nói từ tốn nhẹ nhàng điềm đạm dễ đi vào lòng người, Thầy Seelawansa giảng bằng tiếng Đức với sự thông dịch lưu loát tuyệt vời “không thể nghĩ bàn” của Đại Đức Thích Hạnh Giới, trụ trì chùa Viên Giác, Đức quốc đã đem lại cho đạo tràng một không khí vừa trang nghiêm vừa thân thiện.

Trước khi vào bài giảng, Thầy Seelawansa nói sơ về nhân duyên biết đến Phật giáo Việt Nam qua hai Thầy: Hoà Thượng Thích Minh TâmHoà Thượng Thích Như Điển (Nhị vị từng lãnh giải danh dự người có công phát triển Phật Giáo tại xứ người do chính phủ và Giáo Hội Tăng Già Tích Lan trao tặng). Và để tưởng nhớ đến người bạn thân quí vừa khuất, Thầy Seelawansa xin vài phút để cùng nhau mật niệm đến cố Hòa Thượng Thích Minh Tâm.

Sau đó bài giảng được bắt đầu không ngoài những điều mà Phật tử thường nghe thường thấy, nhưng...ít hành hay chưa hành đấy thôi. Đề tài không cao vời, Thầy nhắc nhở Phật tử không nên chấp vào danh từ rồi tưởng tượng mông lung mà nên hiểu (giác ngộ) để thực tập ngay chính cuộc sống ta sinh hoạt hằng ngày. Có mấy ai thức tỉnh (tỉnh thức) để nhận biết ta đang làm gì hay chỉ hành động theo thói quen và xem đó là chuyện tự nhiên bình thường. Nếu thói quen đó lành thì không vấn đề, nếu thói quen sát sanh coi như chuyện hiễn nhiên thì vô cùng nguy hiểm. Tại Việt nam ngày nay, chỉ nội cái ăn mà thiên hạ cũng bày ra nhiều cách ăn vô cùng tàn nhẫn để rồi xem đó là chuyện bình thường. Nuốt trọng những con đuôn (con sâu dừa) còn ngoe nguẩy, cá đang bơi bỏ vào chảo dầu gọi là chiên xù, hay nồi canh chua cá kèo thả ngay cá còn sống vào nồi nước lèo đang sôi, ăn não con khỉ còn sống hoặc trong một lễ hội rước heo tế thần, cả làng “hồ hỡi” công kênh một con heo đem về đền rồi phanh thây nó máu me lai láng giữa bao tiếng hò reo, có người còn lấy máu heo quẹt vào người cầu may mắn ...v.v...và v.v... đã là hậu quả gây nên tệ nạn xã hội ngày nay vô cùng độc ác, vợ đốt chồng, con giết cha mẹ, cháu hại ông bà chỉ từ một chuyện vô cùng nhỏ nhặt, con người khứa cổ nhau một cách dễ dàng, không nương tay bắt nguồn từ những điều do thói quen “thấy” rồi cho là bình thường đó. Vì lẽ đó, là Phật tử, Thầy khuyên chúng ta nên “sống trong tỉnh thức” quán sát hành động mình làm vì tất cả mọi hành động đều bắt nguồn từ tâm, do tâm chỉ đạo, dẫn dắt, chi phối. Thế thì, muốn biết tâm ra sao, chúng ta nên thực tập thiền quán. Và thiền quán là thế nào? Hãy dành vài phút ngồi yên theo dõi hơi thở, hít vào thở ra rồi định tâm xem tâm ở đâu. Nếu thấy “nó” còn lang thang “du lịch” về quá khứ, hay đang vọng tưởng đến tương lai thì hãy nhiếp tâm kéo...nó về hiện tại, cột chặc nó lại không cho mông lung nữa để biết rằng nó đang hiện hữu và đang làm gì trong lúc này. Một người thái rau, nếu tâm ý thức rằng đang thái rau thì sẽ không cắt trúng tay. Hoặc cách khác nữa là trì giới. Trì 5 giới cấm. Ta không muốn bị mất đồ thì đừng lấy đồ người khác. Ta không muốn mất vợ, mất chồng thì đừng tà dâm nhây vào nhà người ta...Thầy giảng chỉ đơn giản vậy thôi mà nghe sao thật thấm thía. Thầy còn nhấn mạnh, giáo lý nhà Phật không chỉ dành riêng cho Phật tử mà cho tất cả muôn loài chúng sanh, bất cứ tôn giáo nào, nếu những ai có duyên với Phật, biết đến giáo lý nhiệm mầu của Đức Phật rồi thực tập sẽ được lợi lạc cho chính bản thân và còn ảnh hưởng tốt những người xung quanh, liên hệ với mình nữa.

Cùng đến tu viện Viên Đức lần này, Thầy Seelawansa có dắt theo hai đệ tử người Áo. Họ muốn tìm hiểu văn hoá, bản sắc và cách tu tập của người Việt Nam như thế nào? Một điểm nổi bật khiến họ chú ý, người Việt Nam hay cười, vui vẻ trong sinh hoạt. Nét mặt ai cũng rạng rỡ dù đang trong công việc tất bật, căng thẳngđặc biệt nữa hoan hỉ khi bố thí, cúng dường làm công quả. Nhưng, (chữ “nhưng” mới quái ác đây) vuốt má bên phải xong thì tát (dù nhẹ) má bên trái. Người Việt luông tuồng, không nghiêm chỉnh khi tu tập. Muốn đi là đi, muốn nói là nói dù đang trong buổi lễ. Khác với tây phương, khi họ tu tập, họ ngồi...một đống, không cựa quậy hay nhúc nhích, đến và đi đúng giờ qui định! Nhưng họ lại thiếu nụ cười, có lẽ nghiêm túc quá mà mặt mày họ...chằm dằm chăng?! Thôi thì Âu Á nên bổ sung cho nhau để cả hai đều ngon lành, không chê vào đâu được.

 blank

 

Ngày chủ nhật 1 tháng 6 trọng điểm của buổi lễ Phật Đản, khánh thành Cổng Tam QuanTôn tượng Quan Âm Các không khí khởi sắc nhộn nhịp tưng bừng hẳn lên. Tờ mờ sáng sau khi công phu khuya, điểm tâm như thường lệ, mọi người nô nức, ai nấy chỉnh tề xiêm y. Phật tử thì áo tràng lam, Tăng Ni trang nghiêm pháp phục màu vàng; người trong ban tổ chức, đàn ông áo vest đen, cà vạt; phụ nữ trong những chiếc áo dài đủ màu sắc như những cánh bướm rực rỡ “bay lượn” khắp sân chùa. Đoàn lân cũng xôn xao chuẩn bị, màu sắc cũng hực hỡ không kém. Thời tiết hôm đó thật đẹp. Mặt trời bên kia hàng cây dường như đang...toét miệng cười chiếu xuống trần gian những tia nắng rực sáng như muốn góp phần chung vui với mọi người. Những đoàn xe Bus, xe hơi khắp nơi đổ về. Người đông như kiến cỏ.Thật là một ngày hội tưng bừng “dzui quá xá là dzui” cho bõ những tháng ngày buồn tẻ, lặng lẽ, âm thầm cố hữu của Âu Châu.

 

blank

Đúng giờ khai mạc, đoàn lân dẫn đâù theo sau là 32 vị chư Tôn Đức Tăng Ni với sự chứng kiến của đồng bào Phật tử. Cổng Tam Quan được cắt băng khánh thành, tiếp đến là lễ sái tịnh (kéo vôn phủ) tôn tượng Quan Thế Âm Bồ Tátlễ Phật Đản.

Lễ Phật Đản vẫn như thường lệ. Sau thời kinh mừng Đản sanh, là Đạo Từ của Hoà Thượng Phương Trượng và lần này có thêm Thượng Tọa Seelawansa. Chương trình thêm phần khởi sắc do sự đóng góp văn nghệ của ban Ca Nhạc chùa Phổ Bảo đến từ München với vài bài hợp ca mừng Đản sanh rất đặc sắc; cùng lời hát, tiếng đàn Violon của gia đình Đạo Hữu Thiện Đức. Gia đình bác Thiện Đức vốn người Việt ở Lào theo truyền thống Nam Tông. Gia đình luôn có thói quen, một thói quen rất dễ thương, sinh nhật ông bà cha mẹ thường tổ chức tại chùa và quà mừng sinh nhật không chỉ riêng cho nhân vật chính mà còn thêm tứ vật dụng dâng lên chư Tôn Đức Tăng Ni hiện tiền cùng hai cây vàng, cây bạc gắn đầy tịnh tài; một cây cúng dường Tam Bảo và một cây dành riêng Hòa Thượng Phương Trượng, người mà họ quí kính để hồi hướng công đức đến thân nhân và mọi loài chúng sanh.

 

blankBuổi lễ đã kết thúc sau khi tắm Phật, cúng tiến chư hương linh và lễ tác bạch cúng dường của các phái đoàn, chi hội.

Sau bữa cơm trưa, mọi người ra về với một tâm trạng nhẹ tênh, như gột rửa bao phiền muộn của đời sống trần tục cho theo dòng nước tắm Phật mà trôi hết.

Lời cuối cho bài này, con kính nguyện dâng lên chư Tôn Đức Tăng Ni cùng đồng bào Phật tử khắp nơi lời chúc dồi dào sức khoẻ và xin hồi hướng công đức đến muôn loài chúng sinh cầu thành Phật đạo.

 

Nam Mô A Di Đà Phật

Trần Thị Nhật Hưng

2014

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
(Xem: 10422)
Giảng Pháp và thính Pháp là những Pháp sự không thể thiếu trong chương trình tu học của các tự viện đúng nghĩa.
(Xem: 8658)
Nguyên tác: The Five Trainings for Bodhichitta Resolve, Tác giả: Alexander Berzin/ Moscow, Russia; Chuyển ngữ: Tuệ Uyển
(Xem: 8328)
Khi những hiện tượng được phân tích một cách riêng lẻ như vô ngã, và những gì đã từng được phân tích trên thiền quán, đấy là nguyên nhân cho việc đạt đến hoa trái, niết bàn.
(Xem: 15620)
Đức Phật có dạy đừng tìm về quá khứ, vì quá khứ đã qua rồi, đừng tìm về tương lai, vì tương lai chưa tới, hãy an trú trong hiện tại.
(Xem: 10838)
Những câu chuyện thật chốn Thiền môn do các bậc trưỡng lão kể lại luôn luôn là những bài học hay nhất, là nguồn động lực lớn nhất cho các thế hệ mai sau noi gương ...
(Xem: 10843)
Đối với Thế Tôn sự sở hữu tài sản vật chất tiền bạc, ruộng vườn, nhà cửa…, chưa thật sự là người giàu có, sự giàu có đó vẫn nằm trong vòng lẩn quẩn của sự đau khổ, luân hồi chi phối.
(Xem: 8995)
Ai biết nỗ lực, siêng năng, tinh cần học hỏi, quyết chí vươn lên sống không ỷ lại nhờ vã người khác, thì người này nếu đầy đủ phước báu sẽ thành tựu trong nay mai.
(Xem: 9031)
Vì tự nguyện, cố nhiên họ hạnh phúc với chọn lựa của họ. Cơm ăn áo mặc không bận lòng. Ba y thô sơ, đắp đổi ngày tháng. Một bình bát dạo khắp muôn nhà.
(Xem: 8684)
Người đời khi gặp quả xấu đến, nếu không oán trời trách đất cũng đổ thừa tại gia đình người thân hay xã hội, ít ai nghĩ đến nhân quả công bằng mà sinh lòng ăn năn hối cải.
(Xem: 12206)
Theo tinh thần từ binhân bản của Phật giáo, người cư sĩ sau khi ly hôn hay người bạn đời chết đi thì có thể tái hôn bình thường.
(Xem: 10960)
Đức Phật bình đẳng giáo hóa chúng sinh không biết mệt mỏi, không biết nhàm chán, không oán giận kẻ hại mình mà còn khoan dung độ lượng để họ cải tà quy chánh.
(Xem: 10664)
Ai tạo ác nghiệp thì sẽ bị đọa vào ba đường ác địa ngục, ngạ quỷsúc sinh. Nhất là tạo những nghiệp ác nặng nề thì chắc chắn sẽ rơi vào địa ngục.
(Xem: 13539)
Từ bi hỷ xả, nhẫn nhịn nhường là bí quyết để giúp cho mọi người sống như chiếc lá, dù có bị bão tố phong ba cuốn trôi lặn hụp, nhưng ta vẫn đủ sức vươn lên vượt qua cạm bẫy cuộc đời mà sống an nhiên tự tại trong mỗi hoàn cảnh.
(Xem: 8423)
Mỗi người sinh ra có một hoàn cảnh, sự sống hoàn toàn khác biệt nhau. Do sự chiêu cảm nghiệp báo quá khứ nên đời sống hiện tại của chúng ta có sự bất đồng trên mọi phương diện, không ai giống ai.
(Xem: 10334)
Cá ở trong lưới mà nhảy ra được, mới thật là hay. Vượt cạn lên bờ được mấy ai? Thoát khỏi cạm bẫy cuộc đời thật là khó vô cùng, nhưng người có ý chíquyết tâm cao độ sẽ làm được chuyện này.
(Xem: 8824)
Tâm giác ngộ là một thể trạng của tâm có nhiều thành phần với nó. Khi chúng ta phát tâm giác ngộ, nó có hai phương diện.
(Xem: 9880)
Chúng ta mỗi ngày quyết định không biết bao nhiêu việc và phần nhiều là những chuyện không quan trọng. Nhưng có đôi lúc, một quyết định nhỏ có thể ảnh hưởng không chỉ chính mình, mà còn...
(Xem: 10410)
Mọi người chúng ta đều than cuộc sống là đau khổ..., người nghèo có cái khổ của người nghèo, người khá giả có cái khổ của người khá giả.
(Xem: 10255)
Hãy dành ít thời gian suy nghĩ về bảy bí quyết này. Đừng gạt chúng qua một bên để làm chuyện khác, mà hãy áp dụng những bí quyết này vào cuộc sống của bạn.
(Xem: 9064)
Học để hoàn thiện chính mình là việc học suốt cả cuộc đời, chẳng thể nào được tốt nghiệp trọn vẹn, nếu ta không có đủ ý chínghị lực.
(Xem: 22657)
Nhân dáng từ bi của quý Ngài thường xuyên biểu hiện trong suốt 2 tuần qua đã biến ngôi già lam thanh tịnh này trở thành một ngôi thánh địa uy nghiêm bởi lời kinh tiếng kệ...
(Xem: 10334)
Đạo Phật có nhiều truyền thống cũng như vô lượng pháp môn tu. Nhưng dù tu theo bất cứ pháp môn nào, cách thức nào thì nội dung tu tập vẫn không ngoài Chỉ và Quán.
(Xem: 12108)
Nụ cười của Đức Phật trên các pho tượng phản ảnh cho tâm an nhiên, tự tại. Cũng thế, các vị đại sư dành hết cuộc đời mình tu tập...
(Xem: 14302)
Bố thí là hạnh đầu tiên theo lời Phật dạy hay còn gọi đầy đủ là hạnh buông xả. Bố thí là cho, biết cho,là trao tặng, là giúp đỡ sẻ chia hay mở lòng rộng lượng
(Xem: 11245)
Vào một kiếp xa xưa, Bồ-tát (tiền thân đức Phật) sanh làm một con chim cút, thủ lĩnh của hàng ngàn con chim cút sống ở trong rừng.
(Xem: 9969)
Cuộc đời đầy những bài học cho ta tu tập, nếu ta có đủ kiên trì.
(Xem: 19028)
Có những tiếng những lời những âm thanh nghe hoài không chán, nghe mãi không quên, không nghe thì trông ngóng đợi chờ.
(Xem: 10596)
Hãy ngồi thẳng một cách thoải mái, không nghiêng về phía trước hay sau, trái hay phải. Hãy nhắm mắt lại, và hãy nghĩ với các niệm thiện lành.
(Xem: 10778)
Đức Phật dạy vạn pháp vô ngã, vô thường. Thân con người còn không thật có (vô ngã, do duyên sinh), huống chi là tài sản của cải là vật ngoài thân.
(Xem: 11888)
“Chỉ là nắm tro” không phải là một bài kinh trong kho tàng Phật điển, mà nó là một thực tế. Thực tế ấy tôi đã chạm mắt, đã sờ mó được.
(Xem: 10315)
Vì là cá nhân mỗi người thụ hưởng hoan hỉ hay đớn đau, tạo rắc rối và tích tập nghiệp báo – tất cả sự ồn náo và rối rắm được làm ra bởi tự ngã
(Xem: 11471)
Sự quan tâm giúp đỡ mọi người khi có nhân duyên là một nghĩa cử cao đẹp, thể hiện tính đạo đức nhân văn cao cả mà chúng ta ai cũng có thể làm được.
(Xem: 9030)
Phật dạy, nếu người có hiểu biết chân chính sẽ tôn trọng chân lý, khi đưa ra một ý nghĩ gì đều nói “đây là suy nghĩ của chúng tôi”,
(Xem: 12940)
Chúng ta đều biết, đạo Phậttrung đạo. Đức Phật cũng nhờ tránh xa hai cực đoan dục lạckhổ hạnhthành tựu đạo quả.
(Xem: 10604)
Người ta khó chấp nhận việc đột tử của người thân là vì họ vừa có mặt hôm nay ở đây, rồi bỗng ngày hôm sau không có mặt.
(Xem: 11222)
Nguyện cầu Tam Bảomười phương chư Phật chứng giám cho lòng thành của chúng em; cầu mong hương linh Anh được an lạc nơi tịnh thổ.
(Xem: 17424)
Chúng ta đừng nên hứa một điều gì với ai khi đang vui. Bởi vì lời hứa ấy có thể làm cho người khác thất vọng, vì ta hứa mà không làm được.
(Xem: 10825)
Tất cả mọi người đều biết khổ - nhưng không thật sự hiểu khổ. Nếu thực sự hiểu khổ thì chúng ta đã có thể chấm dứt khổ.
(Xem: 10314)
Sẻ chia, cho đi một phần mình đang có, là hạnh tu phổ biến của hàng Phật tử. Nhờ cho đi, không cố nắm giữ mà thành tựu phước báo đủ đầy, an vui trong hiện tạivị lai.
(Xem: 11514)
Con người ta có nhiều cái sợ, như sợ già, sợ bệnh, sợ chết, sợ vợ hay chồng bỏ, sợ thất nghiệp, sợ nghèo, sợ đói, sợ nhiều thứ...Trong những cái sợ này có cả sợ ma.
(Xem: 16596)
Tôi giống như đang đứng ở khúc cuối của con đường cùng, sau hai mươi sống trong tu viện. Tôi đã cống hiến bản thân mình, siêng năng tu tập, cùng tuân thủ theo giới luật của tu viện.
(Xem: 12743)
Học cách hiểu thất bại thế nào là một kỹ năng ít được nói đến, nhưng lại rất cần trong cuộc sống.
(Xem: 16709)
Dưới ánh sáng tỉnh thức, bạn sẽ biết rõ mình đang làm gì, đang đi đâu và về đâu. Và rồi bạn sẽ tự vén lên những bức màn bí ẩn của thân phận và cuộc sống bằng chính năng lực tỉnh thức của mình.
(Xem: 25098)
Buông bỏ là một trong những bài học đầu tiên chúng tôi được Hòa thượng Ân sư dạy. Tiêu đề Ngài dạy chung cho tất cả anh em là: “Các chú phải buông bỏ”.
(Xem: 9276)
Nếu một người chưa có dịp nghe, đọc (Văn), chưa tư duy (Tư) chưa thực hành (Tu) về tánh Không thì rất dễ xem tánh Không là một cái gì rất tiêu cực, vì tánh Không với người ấy là không có cái gì cả.
(Xem: 11793)
An là an tịnh nội tâm, còn Cư là kỳ hạn cư trú trong suốt một thời gian nhất định nào đó, mà theo giới luật là ba tháng.
(Xem: 9934)
Khi đến tu viện, các nhà sư và các sư cô mới vào tu, thường hỏi vị sư trụ trì hướng dẫn cách thực hành Con Đường Giải Thoát.
(Xem: 11551)
Quên cái danh thì tự khắc sẽ được an vui. Quên mình đi thì kẻ khác ắt có hạnh phúc. Vui với thành công của người thì niềm vui tăng mãi. Thương yêu tất cả thì lòng hóa vô biên.
(Xem: 9606)
Tôi chẳng làm gì cả. Sự-nhận-biết-về-cái-tôi của tôi đã bị quét sạch đi, từ ngày rất xa xưa rồi. Giờ đây, không còn "cái Tôi" để làm gì cả.
(Xem: 15607)
Tâm của con cũng như vậy. Khi rối loạn, hãy để yên. Rồi chờ một lát. Rối loạn tự ngừng lại. Con không cần gắng sức. Bình yên sẽ đến. Mà không cần làm gì cả.
Quảng Cáo Bảo Trợ
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Get a FREE Online Menu and Front Door: Stand Banner Menu Display for Your Restaurant